Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu?
Thấy cả nhà họ Lạc đều có mặt đông đủ, Tiêu Già không muốn gây rắc rối cho Cốc Kiều nên đành nhờ Lạc Bồi Nhân chuyển giúp chiếc đồng hồ. Lạc Bồi Nhân quả quyết rằng Cốc Kiều sẽ không đời nào nhận một món quà đắt giá như thế. Giọng anh chắc nịch đến độ khiến Tiêu Già thoáng hoài nghi không biết quyết định tặng quà của mình có phải là sai lầm không.
Tiêu Già ngượng nghịu gãi đầu:
– Hôm nay em đã nhận quà mừng năm mới của cậu ấy, không đáp lễ thì áy náy lắm.
Lạc Bồi Nhân chẳng cần hỏi cũng biết Cốc Kiều đã tặng gì, bởi Tiêu Già đang đeo đôi găng tay do cô tặng.
Sau bữa cơm, Lạc Bồi Nhân bắt đầu chia quà đã chuẩn bị cho mọi người. Anh tặng Cốc Kiều một chiếc máy cassette cùng vài cuộn băng, trong đó ngoài băng tiếng Anh còn có hai cuộn nhạc trẻ đang thịnh hành, đặc biệt là cuốn ghi bài hát “Ngày mai sẽ tốt hơn” mà cô rất thích. Nhỏ Ba nhà họ Lạc không khỏi ngạc nhiên, bởi đây đâu phải dòng nhạc anh Hai mình thường nghe. Trong khi đó, nhóc Tư lại hậm hực ra mặt. Dù cậu cũng có máy cassette, nhưng món quà anh Hai tặng chị họ trị giá tới bốn con số, còn của cậu chỉ đáng vài chục tệ, rõ ràng khác nhau một trời một vực. Dĩ nhiên, điều khiến cậu bực nhất là không tài nào đoán nổi bố đã cho anh Hai bao nhiêu tiền tiêu vặt mà anh lại có thể hào phóng mua tặng chị họ một món quà đắt đỏ đến thế.
Bà Lạc phải cố nén sự kinh ngạc trong lòng. Thấy con trai riêng của chồng lại tặng Cốc Kiều một món quà đắt giá như vậy ngay trước mặt bao người, bà không tin Lạc Bồi Nhân chỉ đơn thuần coi đứa em họ chẳng có chút ruột ra máu mủ này như một cô em gái thân thiết. Bà bất giác liếc về phía Lạc Bá An thay vì nhìn con chồng hay Cốc Kiều, nhưng chỉ thấy ông ta vẫn điềm nhiên như không.
Cốc Kiều tuy không biết chính xác giá tiền, nhưng cũng đoán được đây là một món đồ chẳng hề rẻ.
– Em cảm ơn anh họ ạ! Mấy cuộn băng này em xin nhận, nhưng chiếc máy đắt quá, em không dám nhận đâu. Anh cứ giữ lại dùng đi ạ.
Lúc từ chối, cô thậm chí còn chẳng nghĩ đến chuyện không có máy thì làm sao nghe được băng.
Lạc Bồi Nhân bèn bảo Cốc Kiều:
– Trong lòng anh, em cũng như nhỏ Ba với nhóc Tư, đều là em ruột cả. Chúng nó đều có máy cassette rồi, em đang học tiếng Anh thì đương nhiên cũng cần một cái chứ.
Sau đó, anh quay sang nói với mẹ kế:
– Dì Cốc, dì khuyên em họ một tiếng đi ạ. Đều là người một nhà cả, khách sáo quá lại hóa xa cách.
Suy cho cùng, lòng cảm mến và sự nhiệt thành Cốc Kiều dành cho Lạc Bồi Nhân cũng chỉ bắt nguồn từ việc anh đối xử với cô tốt hơn người khác đôi chút. Cô chưa từng thấy hứng thú hay có ý định tìm hiểu con người thật của anh, thế nên chút thiện cảm mong manh ấy có thể đổi thay bất cứ lúc nào. Nếu người đối xử tốt với cô là một ai khác, có lẽ kết cục cũng chẳng có gì khác biệt. Anh vốn chẳng hề xem trọng thứ tình cảm hời hợt, dễ dàng có được đến vậy, dẫu sau này mất đi cũng chẳng có gì đáng tiếc. Thế nhưng, khi nhìn bóng lưng tất bật của cô trong bếp, Lạc Bồi Nhân lại thầm nghĩ, có lẽ chuyện này chẳng thể trách cô được, chỉ tại trên đời này có quá ít người đối xử tốt với cô.
Nghe con trai nói Cốc Kiều ngoài giờ làm vẫn chăm chỉ học tiếng Anh, Lạc Bá An bèn khuyên cô:
– Cháu đã đi làm mà vẫn kiên trì học hành như thế là đáng quý lắm. Bồi Nhân làm anh, không có thời gian kèm cặp thì mua cho cháu cái máy để học thì có gì mà không nhận được chứ?
Nghe chồng nói vậy, bà Lạc cũng lựa lời khuyên Cốc Kiều nhận lấy. Ban đầu, bà cho rằng Cốc Kiều chưa chắc đã lọt vào mắt xanh của Lạc Bồi Nhân, nhưng rồi lại nghĩ, quan hệ nam nữ đâu phải lúc nào cũng tiến tới hôn nhân. Biết đâu Lạc Bồi Nhân thật sự có ý với Cốc Kiều thì sao? Nếu cô nhẹ dạ cả tin mà lỡ xảy ra chuyện gì, chồng bà dĩ nhiên sẽ bênh con trai, khi ấy bà cũng khó lòng cãi lại ông, thế thì Cốc Kiều chỉ còn nước ngậm bồ hòn làm ngọt.
Trước đây, bà Lạc lúc nào cũng nhắc bóng gió Cốc Kiều vì sợ cô và Lạc Bồi Nhân gây ra chuyện không hay. Giờ thấy anh đường đường chính chính đối tốt với cô như vậy, lòng ngờ vực của bà trái lại đã vơi đi ít nhiều. Có lẽ anh thật sự chỉ xem Cốc Kiều là em họ. Song đến em ruột mình Lạc Bồi Nhân còn chẳng mấy để tâm, cớ gì lại đối xử đặc biệt với cô cháu gái này của bà như thế? Lẽ nào chỉ vì tô canh cá viên trên bàn hay sao?
Bà nhớ lại mình năm mười tám tuổi còn lâu mới được lanh lợi và biết khéo léo lấy lòng những người có thể giúp đỡ mình như Cốc Kiều bây giờ. Bà cũng phải lăn lộn ngoài xã hội mãi mới có được chút kinh nghiệm. Bà thật không tài nào hiểu nổi, người chị họ coi trọng sĩ diện đến mức cố chấp kia sao lại có thể nuôi dạy nên một cô con gái như vậy?
Cốc Kiều lí nhí:
– Cảm ơn anh họ!
Ngoài hai tiếng ấy, cô cũng chẳng biết nói gì hơn. Anh xem cô là em họ cũng tốt, như vậy hai người có thể tiếp tục qua lại. Đợi sau này có tiền, cô nhất định sẽ đáp lễ anh bằng một món quà tương xứng.
Tối mùng Một Tết, Cốc Kiều dùng chiếc máy Lạc Bồi Nhân tặng để nghe đi nghe lại bài hát “Ngày mai sẽ tốt hơn”. Để đáp lại tấm lòng của anh, sáng sớm hôm sau, cô đã dậy sớm nấu hai món mặn một món canh, cẩn thận cho vào hộp giữ nhiệt để anh mang đi. Trưa đến, cô lại ra hiệu sách mua một cuộn băng hội thoại tiếng Nga cơ bản, hễ rảnh là lại lấy máy ra luyện nghe.
Lúc tan làm, Cốc Kiều lại gặp Tiêu Già. Cậu đã cố tình đến tận văn phòng để đưa đồng hồ cho cô. Cốc Kiều biết Tiêu Già không chịu nhận không khoản tiền thưởng năm trăm tệ từ trên trời rơi xuống như vậy, nên cô kiên quyết đòi cậu hóa đơn để ra trung tâm thương mại trả hàng, đồng thời viết cho cậu một tờ giấy ghi nợ tính theo lãi suất thời bấy giờ.
Lạc Bồi Nhân giờ đã là sinh viên năm cuối. Anh đã hoàn thành hầu hết các môn học và tích lũy gần đủ tín chỉ trong ba năm đầu, thế nên lịch thi của anh nhẹ hơn hẳn mọi người, và kỳ nghỉ đông đương nhiên cũng đến sớm hơn.
Trước khi đến Hải Nam, Lạc Bồi Nhân rủ Cốc Kiều đi xem buổi trình diễn thời trang của Bách Linh tại một nhà hàng Pháp. Anh nói:
– Bách Linh vẫn còn nhớ em đấy. Cậu ấy nghe nói em kinh doanh quần áo nên cố ý mời em đến xem.
Cốc Kiều ngạc nhiên hỏi:
– Chị Bách Linh là người mẫu ạ?
– Chỉ là nghề tay trái thôi.
Mấy năm năm trở lại đây, để thu hút khách hàng, nhiều nhà hàng và vũ trường không chỉ mời ca sĩ đến hát mà còn tổ chức cả những buổi trình diễn thời trang. Vé vào cửa được bán riêng và có giá không hề rẻ, nhưng các buổi diễn này thường khá lộn xộn, tạp nham. Người mẫu chỉ cần có nhan sắc là được, còn trang phục lại không phải là yếu tố được coi trọng. Tuy nhiên, nhà hàng liên doanh Trung Pháp này lại hoàn toàn khác. Ông chủ người Pháp vốn có công ty thời trang riêng, nên buổi diễn không đơn thuần là một chiêu trò câu khách. Chủ đề của tối nay chính là buổi ra mắt bộ sưu tập Xuân Hè mới nhất.
Cốc Kiều thừa hiểu, muốn kiếm tiền vào lúc này, cứ ra thẳng các trung tâm thương mại hay chợ đầu mối xem mẫu nào đang ăn khách thì thiết thực hơn nhiều so với việc ngồi xem bản vẽ thiết kế hay người mẫu trình diễn. Thế nhưng, vừa nghe Lạc Bồi Nhân rủ, cô đã nhận lời ngay không chút do dự.
Biết sẽ đến thẳng nhà hàng sau giờ làm, sáng hôm đó Cốc Kiều bèn thay đổi kiểu tóc một chút. Cô không chắc vì sao Bách Linh lại nhiệt tình đến vậy, bởi họ mới chỉ gặp nhau có một lần. Chắc là chị chỉ mời riêng Lạc Bồi Nhân mà thôi. Cốc Kiều băn khoăn không biết lát nữa anh sẽ muốn mình sắm vai gì: chất xúc tác cho mối quan hệ của hai người, hay đơn thuần là một con kỳ đà cản mũi. Cô cố tình sơ vin chiếc áo sơ mi trắng vào trong quần jeans, nhấn nhá bằng chiếc thắt lưng bản rộng mua ở sạp hàng ven đường với giá hai tệ. Dù chủ sạp khăng khăng nó là da thật, nhưng giờ đây cô đã có chút kiến thức về đồ da nên thừa biết của rẻ thế này mà là da thật thì chỉ có ma tin. Dẫu vậy, nếu không nhìn quá sát thì cũng khó lòng nhận ra. Bên ngoài chiếc sơ mi, cô mặc thêm một chiếc ghi-lê len rồi khoác áo bông dày.
Đến văn phòng, thấy cô đổi kiểu tóc, chị Vương tò mò hỏi cách làm, Cốc Kiều cũng không ngần ngại chỉ cho chị.
Mãi đến lúc tan làm, Cốc Kiều mới cởi áo ghi-lê và áo bông ra, thay bằng chiếc áo dạ màu vàng nghệ mà chị họ tặng lần trước. Sắc áo ấy tựa một vệt nắng di động giữa mùa đông ảm đạm chỉ toàn những gam màu đen, xám, trắng, nổi bật đến mức Lạc Bồi Nhân không thể không chú ý đến cô.
Trên đường tới nhà hàng, Cốc Kiều ghé vào một quầy vé số Á Vận Hội mua hai tờ rồi dúi một tờ vào tay Lạc Bồi Nhân.
– Em tự cào đi.
– Anh cào đi, anh họ! Lần trước em tặng Tiêu Già một tờ, cậu ấy trúng hẳn năm trăm tệ đấy!
Cô hy vọng mình cũng sẽ mang lại may mắn cho anh.
Tấm vé của Cốc Kiều vẫn là dòng chữ “Cảm ơn sự ủng hộ của quý khách”. Cô không hề tỏ ra hụt hẫng, thay vào đó lại hướng ánh mắt đầy mong đợi về phía Lạc Bồi Nhân, nhưng tấm vé trên tay anh cũng chịu chung số phận.
Thấy anh không trúng, Cốc Kiều còn thất vọng hơn cả khi mình hụt giải. Cô lại mua thêm một tờ nữa đưa cho Lạc Bồi Nhân:
– Anh cào thử tờ này xem.
Dưới ánh mắt mong chờ của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân cào tờ vé số thứ hai, và kết quả vẫn là lời cảm ơn chân thành từ Á Vận Hội.
Cốc Kiều định mua tiếp thì bị Lạc Bồi Nhân ngăn lại:
– Em không thấy mình bây giờ giống con bạc à?
Họ vừa tới, trước cửa nhà hàng Pháp liền có thêm hai chiếc xe đạp.
Không khí bên trong ấm sực nhờ hệ thống sưởi, Cốc Kiều bèn cởi áo khoác ra. Lúc này, điểm nhấn nổi bật nhất trên người cô là chiếc khăn lụa buộc tóc và sắc son môi.
Vài năm trước khi mới khai trương, nhà hàng này chỉ toàn người mẫu nước ngoài, nhưng mấy năm gần đây đã có thêm không ít người mẫu bản xứ. Bách Linh trên sàn diễn khác hẳn với lần đầu Cốc Kiều gặp mặt: gương mặt lạnh lùng kiêu kỳ, mỗi bước đi trên sàn catwalk tựa như đang ban ơn cho khán giả. Những bộ trang phục dường như còn có hồn và sống động hơn cả vẻ mặt của người mẫu. Cốc Kiều vừa xem vừa thầm nghĩ, không biết bao giờ những thiết kế này sẽ có mặt tại các trung tâm thương mại trong nước, rồi sau đó tràn ngập các khu chợ đầu mối. Tiền bạc là một tấm lá chắn hữu hiệu, ngăn Cốc Kiều bén mảng đến những khu đồ nữ nhập khẩu giá trên trời trong trung tâm thương mại để rồi chịu đả kích nặng nề. Cô và tệp khách hàng của mình vẫn thích lùng sục ở các chợ đầu mối hơn. Khi buổi diễn hạ màn, Bách Linh thay đồ trong hậu trường rồi bước ra gặp họ lại trở về với nụ cười rạng rỡ thường lệ.
Bách Linh thoáng chút tiếc nuối khi Lạc Bồi Nhân không dùng chai nước hoa chị tặng. Trong buổi tiệc giao lưu văn hóa Trung Pháp, chị biết Lạc Bồi Nhân sẽ đến nên đã cố tình tặng anh mùi hương nam tính mà chị yêu thích nhất. Đáp lại tấm lòng của Bách Linh, Lạc Bồi Nhân cũng tặng chị một món đồ thủ công mỹ nghệ thường bán cho du khách trong các quầy lưu niệm. Anh đã dùng món quà ấy để ngầm vạch rõ ranh giới cho mối quan hệ của họ. Dù có đôi chút hụt hẫng khi thấy Lạc Bồi Nhân về sớm, Bách Linh vẫn khiêu vũ hết mình với những người khác suốt buổi tối. Khi cơn thất vọng qua đi, họ vẫn tiếp tục làm bạn, bởi cả hai đều có những điểm khiến đối phương ngưỡng mộ. Điểm khác biệt là Bách Linh luôn tò mò về Lạc Bồi Nhân, còn anh thì không, vì dường như anh có thể dễ dàng thấu hiểu con người chị, bất chấp cách biệt về văn hóa và địa lý.
Bách Linh kể với Cốc Kiều rằng chị nhận lời diễn thời trang chỉ để kiếm chút tiền mua vé máy bay đi Hải Nam, vì bố mẹ chỉ chịu tài trợ mỗi tiền khách sạn.
Nghe Lạc Bồi Nhân nói Cốc Kiều đang bày sạp vỉa hè bán quần áo, Bách Linh liền khen cô ngầu thật. Chị không tường tận ngọn ngành, chỉ đơn giản nghĩ rằng giữa con đường học vấn và chuyện buôn bán, Cốc Kiều đã chọn vế sau làm lý tưởng sống. Về lý, Bách Linh cho rằng hai lựa chọn này chẳng thể phân cao thấp, nhưng về tình, chị lại thiên vị những quyết định phá cách hơn.
Nghe vậy, Cốc Kiều bất giác thấy buồn cười. Với cô, chuyện bày sạp nào phải lý tưởng sống gì cho cam, đó chẳng qua chỉ là kế mưu sinh. Có lẽ vì chưa từng nếm trải cảnh túng thiếu nên Bách Linh mới vô tình thi vị hóa sự cơ hàn ấy. Dẫu vậy, Cốc Kiều vẫn vui vẻ đón nhận lời khen của chị, đồng thời cũng đáp lại bằng cách khen bộ trang phục chị đã trình diễn trước đó.
Nhà hàng có không ít thực khách nước ngoài, thậm chí có cả vài gương mặt quen thuộc mà Cốc Kiều thỉnh thoảng thấy trên báo. Từ lúc dọn đến nhà họ Lạc, cô chưa từng xem ti vi. Cô để ý thấy một người phụ nữ mặc bộ đồ tây vải tuýt đen trắng ngồi cách đó không xa, trông rất giống một nữ minh tinh đang nổi như cồn. Thế nhưng, cả anh họ lẫn Bách Linh đều tỏ ra chẳng mấy bận tâm đến những người xung quanh. Bách Linh lúc này đã dồn hết sự chú tâm vào đồ ăn. Để chuẩn bị cho buổi diễn, chị đã bỏ bê cái dạ dày của mình quá lâu rồi, giờ là lúc phải tức tốc bù đắp cho nó.
Thực đơn của nhà hàng có hai bản, và bản mà Cốc Kiều cùng Bách Linh đang xem lại không hề ghi giá. Cứ ngỡ thực đơn nào cũng vậy, Cốc Kiều không khỏi thắc mắc:
– Không ghi giá thế này, lỡ tiêu lố thì sao ạ?
Sao mua đồ lại không xem giá trước được cơ chứ?
Bách Linh giải thích:
– Bản của anh họ em có ghi giá đấy.
Cốc Kiều liền quay sang Lạc Bồi Nhân nói:
– Anh họ, cho em xem cuốn của anh với.
– Em cứ xem bản của mình đi.
Cốc Kiều chỉ chọn một phần tráng miệng trông khá bắt mắt rồi không gọi thêm gì. Cô viện cớ bữa trưa ăn quá no nên giờ chỉ cần dùng thêm món này là vừa đủ.
Bách Linh gọi một ly sâm panh rồi quay sang hỏi Cốc Kiều có muốn uống gì đó không, chị sẽ mời cô. Sau đó, Bách Linh mỉm cười, giải thích thêm rằng mỗi khi đi ăn riêng với Lạc Bồi Nhân, anh không bao giờ để chị chia tiền cơm, nhưng rượu bia lại là chuyện khác. Nếu chị muốn uống thì phải tự thanh toán phần của mình. Thế nhưng, có một điều Bách Linh không nói, ấy là cơ hội để hai người họ đi ăn riêng với nhau thực ra chẳng hề nhiều nhặn.
– Lần trước em mời chị rồi, lần này đến lượt chị mời lại.
Bách Linh vẫn đinh ninh ly rượu lần trước là do Cốc Kiều trả tiền.
Cốc Kiều cảm ơn ý tốt của Bách Linh rồi từ chối, nói rằng mình không uống được rượu. Tuy nhiên, hành động của chị lại giúp cô mở mang tầm mắt, biết hóa ra còn có kiểu đãi riêng một món trong bữa ăn như vậy.
Cô lập tức quay sang nói với Lạc Bồi Nhân và Bách Linh:
– Thế để em mời hai anh chị món tráng miệng nhé, đừng khách sáo với em làm gì.
Lần này, Lạc Bồi Nhân không hỏi Cốc Kiều có dị ứng hay kiêng khem gì không. Có lẽ bụng dạ cô chẳng ngán thứ gì, hễ là đồ miễn phí thì món lạ nào cô cũng muốn nếm thử một lần cho biết, bất kể ngon hay dở. Với cô, việc thỏa mãn trí tò mò quan trọng hơn nhu cầu ăn uống đơn thuần nhiều.
Ngay cả Bách Linh, dù bụng đang đói cồn cào, cũng thấy lần này Lạc Bồi Nhân gọi hơi nhiều, e rằng ba người họ không thể nào ăn hết nổi. Trong ký ức của chị, anh vốn không phải người quen thói vung tay quá trán. Dù khá hào phóng khi mời khách và không bao giờ để phụ nữ chia tiền, nhưng anh cũng là người hết sức rạch ròi, chẳng bao giờ chi tiền vào những khoản vô bổ.
Món tráng miệng còn chưa kịp dọn lên, Cốc Kiều đã thấy no căng.
Bách Linh nhận thấy Cốc Kiều tỏ ra hứng thú với mọi câu chuyện mình kể, ngay cả chuyện chị kiếm được khoản tiền làm thêm này ra sao. Điều đáng nói là, sự hiếu kỳ của cô hoàn toàn không dính dáng gì đến mối quan hệ giữa chị và Lạc Bồi Nhân.
Bách Linh bèn hỏi:
– Em muốn làm người mẫu à?
– Không ạ, em không đủ chiều cao. – Cốc Kiều đáp.
Cô phải nhón chân một chút mới chạm ngưỡng chiều cao của người mẫu chuyên nghiệp, nên chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
– Không chỉ mỗi vậy đâu…
Bách Linh vừa nói vừa liếc nhìn vóc người Cốc Kiều, ánh nhìn dừng lại trên những đường cong khá đầy đặn. Chị định bình luận thêm gì đó thì bị ánh mắt của Lạc Bồi Nhân ngăn lại.
Cốc Kiều để ý thấy hai người họ vừa trao đổi ánh mắt. Xem ra họ thực sự rất tâm đầu ý hợp.
Bách Linh đành viện một lý do khác:
– Thần thái của em sống động quá, đôi khi sẽ làm khán giả quên mất bộ trang phục em mặc.
Hơn nữa, ánh mắt ấy cũng chẳng giấu được vẻ háo hức muốn khám phá thế giới.
Lạc Bồi Nhân thanh toán hóa đơn, bao gồm cả phí phục vụ. Bách Linh trả lại tiền rượu cho anh, còn Cốc Kiều thì rút ra mười tệ đưa cho Lạc Bồi Nhân, coi như tiền tráng miệng.
– Đủ chưa anh?
– Dư rồi.
Bách Linh thích thú quan sát cặp anh em họ này, thầm nghĩ Lạc Bồi Nhân chắc chắn đang giấu mình chuyện gì đó. Nói đúng hơn là, có lẽ không phải anh cố tình giấu giếm mà chỉ đơn giản là thấy không cần thiết phải cho chị biết.
Chào tạm biệt hai anh em họ xong, Bách Linh nhanh chóng bắt một chiếc taxi đi mất.
Trong màn đêm buốt giá, Lạc Bồi Nhân bèn cởi áo khoác của mình, choàng lên vai Cốc Kiều.
– Không cần đâu anh họ, em có mang áo bông ạ. – Cốc Kiều vừa nói vừa trả lại áo cho Lạc Bồi Nhân, đoạn khoác chiếc áo bông của mình lên người. Dù nó chẳng hề ăn nhập gì với bộ đồ màu vàng nghệ cô đang mặc, miễn sao đủ ấm là được.
Chuyện Lạc Bồi Nhân đi Hải Nam mà chẳng thèm chào mình lấy một tiếng khiến Cốc Kiều thoáng chạnh lòng, nhưng rồi cô lại tự an ủi rằng dù sao hè năm sau anh mới tốt nghiệp, sau này họ vẫn còn nhiều dịp gặp gỡ.
Mãi đến hăm chín Tết, Cốc Kiều mới về quê. Dì họ cứ ngỡ cô đã về quê ngay khi kỳ nghỉ đông bắt đầu, song thực chất Cốc Kiều đã chuyển đến ở cùng Trần Tinh sau khi rời khỏi nhà họ Lạc. Cô không ở nhờ không mà trả cho Trần Tinh một trăm tệ tiền nhà. Cái giá một trăm tệ cho nửa gian phòng trong chưa đầy một tháng quả là quá hời. Đoán bạn sẽ từ chối, Cốc Kiều đã rào trước:
– Chị còn có việc cần em giúp đỡ nữa.
Kể từ đó, Cốc Kiều liền chia đôi quỹ thời gian của mình: một nửa để bán găng tay, nửa còn lại thì cùng Trần Tinh lân la khắp các trung tâm thương mại và chợ đầu mối để khảo giá áo khoác da. Cô săm soi đủ loại, từ áo da ngựa giá cả nghìn tệ cho đến áo da heo chỉ hơn một trăm, nhưng chỉ ngắm nghía chứ nhất quyết không mua. Hai cô gái xem kỹ đến độ khiến chủ quầy sốt ruột ra mặt, lúc ấy họ mới chịu dời sang hàng khác. Cứ xem xong về đến nhà, Cốc Kiều lại lôi sổ ra, tỉ mẩn ghi chép đặc điểm của từng loại áo. Thỉnh thoảng quên mất chi tiết nào, cô lại nhờ Trần Tinh bổ sung thêm. Cô nàng này có thể không mặn mà với nhiều thứ, nhưng riêng khoản quần áo thì lại hết sức am hiểu.
Sau khi đã càn quét hết các quầy áo da trong thành phố, Cốc Kiều liền mua vé tàu đi Thiên Tân. Trùng hợp là Trần Tinh cũng đang muốn sang đó một chuyến cho biết. Cô nàng vẫn luôn lấy làm lạ, rõ ràng hai thành phố gần nhau là thế mà cô ta ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn chưa một lần đặt chân đến Thiên Tân, đúng là hết nói nổi.
Trên tàu, Trần Tinh chìa cuốn tạp chí đang đọc dở cho Cốc Kiều xem rồi dụ cô làm một bài trắc nghiệm tâm lý.
– Chị sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu? Có bốn lựa chọn: tiền bạc, nhan sắc, sức khỏe, hay tự do?
– Mấy câu hỏi giả định này nhạt phèo.
– Cứ chọn đại một cái đi! Chị sẽ từ bỏ điều gì?
– Tình yêu.
– Em đang hỏi chị sẽ từ bỏ điều gì vì tình yêu cơ mà? Em nhắc lại này, có bốn lựa chọn: tiền bạc, nhan sắc, sức khỏe, hay tự do?
Cốc Kiều thấy mấy câu hỏi này thật tào lao, bèn đáp không cần suy nghĩ:
– Chị sẽ chọn từ bỏ tình yêu.
Trần Tinh thở dài:
– Chị đúng là chẳng lãng mạn chút nào.
Vừa ra khỏi ga Thiên Tân, hai cô gái đã lượn lờ từ khu thương mại Tân Nghiệp, qua đường Tân Giang cho tới tận phố Cổ Y, nơi hương bánh rán tai mèo thơm nức toả trong không khí. Con phố đã rộn ràng không khí Tết, tấp nập người qua kẻ lại mua sắm. Cốc Kiều vừa xếp hàng vừa giậm chân tại chỗ cho đỡ cóng. Mua được chiếc bánh rán nóng hổi xong, cô liền bẻ cho Trần Tinh một nửa rồi vội vàng đưa lên miệng. Miệng thì bỏng rẫy phải xuýt xoa, mà đôi tay cầm bánh lại cóng đến đỏ ửng.
Hai cô gái lùng sục khắp nơi từ sáng đến sẩm tối, chỉ chăm chăm vào áo khoác da. Dù Cốc Kiều mải mê ngắm nghía là vậy, nhưng cuối cùng cũng chỉ mua độc một chiếc áo da heo. Đối với Trần Tinh, chuyến đi Thiên Tân này xem như công cốc. Họ chẳng hề ghé qua những điểm du lịch nức tiếng như công viên trên nước hay phố cổ văn hóa, ngay cả món bánh bao Cẩu Bất Lý trứ danh cũng chưa kịp nếm thử. Dẫu Cốc Kiều đã nói trước mục đích chuyến đi là để xem áo khoác da, Trần Tinh vẫn đinh ninh bạn bè cùng tuổi, lẽ nào Cốc Kiều lại không có chút máu ham vui nào? Cô nàng đã tính buổi sáng sẽ đi xem áo khoác với bạn, còn buổi chiều hai đứa dắt nhau đi chơi. Ai ngờ từ sáng sớm đến tối mịt chỉ xoay quanh mỗi một việc xem áo khoác da. Chuyến đi Thiên Tân cái nỗi gì, phải gọi là chuyến đi áo khoác da thì đúng hơn.
Cốc Kiều liếc đồng hồ rồi cười, an ủi Trần Tinh:
– Bánh bao Cẩu Bất Lý đâu phải chỉ Thiên Tân mới có. Gần công viên Bắc Hải cũng có chi nhánh đấy, lúc về Bắc Kinh chị mời em ăn. Mà ga Thiên Tân chẳng phải nằm ngay sát sông Hải Hà sao? Trước khi về, hai đứa mình ra bờ sông đi dạo một lát nhé.
Hai cô gái khoanh tay đứng hóng gió bên bờ sông Hải Hà, người co rúm lại, đầu rụt sâu vào cổ áo. Thế nhưng, từng cơn gió lạnh buốt trên sông vẫn quất vào người họ không thương tiếc. Dù Cốc Kiều đã trùm khăn kín đầu, mấy lọn tóc mai vẫn bị gió lùa cho rối tung.
Trần Tinh chợt hỏi:
– À này, đồng hồ của chị đẹp thế, ai tặng vậy?
– Chị… chị họ chị.
– Thế anh họ chị giờ đang ở đâu?
– Hải Nam.
Trần Tinh xuýt xoa:
– Chỗ đó thì ấm phải biết, mùa đông mà đi Hải Nam đúng là sướng nhất rồi. Chẳng bù cho hai đứa dở hơi bọn mình, chê chưa đủ lạnh hay sao mà còn vác mặt ra đây hóng gió cho cóng người. Trong khi người ta phơi nắng ở Hải Nam thì mình lại đứng chịu trận bên sông Hải Hà.
Cái lạnh cắt da cắt thịt khiến cả hai chẳng còn tâm trí nào mà ngắm cảnh, chỉ vội khép chặt áo khoác, rảo bước ra ga tàu.
Tại ga Thiên Tân, Cốc Kiều mua bốn hộp thiếc bánh quai chèo Thập Bát Nhai. Cô đưa cho Trần Tinh hai hộp, còn lại hai hộp để dành mang về quê.
Ngay từ trên tàu, Cốc Kiều đã cân nhắc kỹ lưỡng và rút ra kết luận: mặt hàng phù hợp nhất với cô lúc này chính là áo khoác da heo. Đây là loại da rẻ nhất, vừa hợp với số vốn ít ỏi của cô. Thêm vào đó, đối tượng khách hàng của loại áo này chủ yếu chỉ quan tâm đến giá cả và khả năng giữ ấm, chứ ít ai xét nét xem nó có xuất xứ từ nhà máy lớn hay xưởng gia công nhỏ lẻ. Nếu chọn những loại da khác, thứ nhất là chi phí quá cao, cô không gánh nổi rủi ro, thứ hai là bản thân cô cũng chẳng có bất cứ lợi thế cạnh tranh nào. Hơn nữa, sau khi đông qua, mùa xuân đến chính là thời điểm thích hợp nhất để diện áo da.
Bà Trần lấy làm lạ, bèn hỏi con gái:
– Sao nghỉ lễ rồi mà con bé Kiều cứ quay như chong chóng, trông còn bận hơn cả anh con nữa thế?
– Muốn kiếm tiền thì làm gì có ai nhàn hạ đâu mẹ?
Cốc Kiều đến Tân Tập nhập da heo, mua một chiếc áo khoác da đang thịnh hành trên các tạp chí thời trang tính nhái theo, rồi bắt đầu tìm xưởng nhận gia công. Cô lặn lội hỏi thăm khắp nơi, từ Ngũ Đạo Khẩu, Lam Kỳ Doanh cho đến Cam Gia Khẩu, sau cùng tìm tới tận Đại Hồng Môn mới được một xưởng nhận may áo da. Oái oăm thay, họ lại sắp nghỉ Tết về quê, đành hẹn cô ra Giêng mới bắt tay vào việc.
Ngày hăm chín tháng Chạp, Lâu Đức Dụ mượn được một chiếc xe máy, chạy ra ga tàu đón Cốc Kiều.
Qua thư nhà, cô biết dạo này bố mẹ đang xoay xở mở một xưởng đồ hộp tại gia. Chuyện là sau một tháng nằm liệt giường dưỡng thương, Lâu Đức Dụ lại phải bôn ba kiếm tiền. Mùa thu năm ấy, táo gai của nhiều hộ trong làng được mùa nhưng không bán được, nếu để lâu sẽ có nguy cơ hỏng hết. Thấy vậy, bố mẹ cô bèn nảy ra ý tưởng thu mua lại với giá rẻ, rồi dọn trống hai gian phòng, sau đó mua lọ thủy tinh về tự mày mò làm đồ hộp. Nhờ những mối quan hệ có được từ hồi còn bôn ba từ nam chí bắc, Lâu Đức Dụ đã tìm được đầu ra cho sản phẩm. Dẫu vậy, đây vẫn chỉ là một xưởng gia đình với hai nhân công, năng suất chẳng đáng là bao, tiền lãi thu về còn không bằng một góc những gì Cốc Kiều kiếm được trên thành phố. Lâu Đức Dụ muốn dùng số vốn ít ỏi đó để mở rộng quy mô sản xuất, nhưng Cốc Tĩnh Thục lại nhất quyết đòi trả nợ trước. Ông chẳng thể cãi lại vợ, đành ngậm ngùi nghe theo.
Lâu Đức Dụ hào hứng vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng cho con gái:
– Đợi hai năm nữa xưởng đồ hộp nhà mình ăn nên làm ra, mày về làm phó tổng giám đốc cho bố mẹ nhé.
– Vâng ạ!
Cốc Kiều đã mường tượng ra ngay cơ cấu tổ chức của cái xưởng gia đình trong tương lai: mẹ cô là chủ tịch hội đồng quản trị, còn bố cô giữ chức tổng giám đốc.
Thấy hộp bánh quai chèo Thập Bát Nhai con gái mang về, Lâu Đức Dụ liền hỏi:
– Mày đi Thiên Tân chơi à?
– Dạ.
– Tuổi trẻ thì nên đi đây đi đó cho biết. Sau này có tiền, bố cũng sẽ đưa mẹ và mấy đứa em mày đi chơi.
Lâu Đức Dụ thấy yên tâm phần nào, xem ra biến cố gia đình không quá ảnh hưởng đến tâm trạng của Cốc Kiều.
Cả hai bố con đều không đả động gì đến lá thư mà ông đã viết cho cô.
Hai đứa em gái thấy chị về thì mừng quýnh, cô em lớn liền lấy dây buộc tóc chị mua cho để tết tóc cho em út. Bà ngoại thì ngâm bánh quai chèo Cốc Kiều mang về vào nước sôi cho mềm rồi mới ăn. Mẹ Cốc Kiều cứ ngắm con gái mãi, xót xa bảo cô gầy đi nhiều quá, Cốc Kiều liền nói rằng gầy mới đẹp, bây giờ trên thành phố người ta toàn chuộng giảm cân. Cô đi xem một vòng xưởng đồ hộp của gia đình, trông mọi thứ vẫn còn thô sơ lắm. Cô thầm nhủ, năm nay kiếm được tiền sẽ mua tặng nhà một chiếc máy đóng nắp hộp.
Cốc Kiều biếu mẹ ba trăm tệ tiêu Tết, nhưng Cốc Tĩnh Thục vội từ chối:
– Lương tháng của con được bao nhiêu đâu? Mau cất đi mà dùng.
– Con kiếm được nhiều hơn thế mà mẹ.
Cốc Kiều giải thích rằng ngoài giờ làm, ngày nào cô cũng đi bán quần áo, tiền kiếm được còn nhiều hơn cả lương chính, bây giờ nhiều người cũng vừa đi làm vừa tranh thủ buôn bán thêm như vậy. Số tiền còn lại cô phải giữ để nhập hàng, nhưng sang năm là có thể giúp gia đình trả nợ rồi. Sợ mẹ lo lắng, cô giấu biệt chuyện mình phải lặn lội sang tỉnh khác nhập hàng.
Tuy Cốc Kiều nói nghe nhẹ nhàng là vậy, nhưng Cốc Tĩnh Thục thừa biết con gái mình đã phải vất vả đến nhường nào. Nếu kiếm tiền thực sự đơn giản thế, chẳng phải ai cũng đổ xô đi kiếm rồi sao?
– Nợ nần là chuyện của bố mẹ, không liên quan đến con, con cứ yên tâm mà đi làm. Mẹ bây giờ chẳng cho con được gì, sao nỡ ngửa tay cầm tiền của con? Tiền con kiếm được cứ giữ lấy mà tiết kiệm, sau này còn nhiều việc phải dùng đến.
Đêm Ba mươi Tết, vì vẫn còn nợ nần nên nhà không mua pháo hoa, chỉ mua ba dây pháo tép. Cốc Kiều dắt các em đi đốt. Xác pháo đỏ bay bay trong không trung khiến cô bất giác nhớ đến màn pháo hoa rực rỡ đêm giao thừa Tết dương lịch. Dù không có những chùm pháo hoa lộng lẫy, nhưng giờ phút này, những người thân yêu nhất của cô đều đang ở đây. Cô bật cười, đưa bàn tay lạnh cóng lên véo má em gái, con bé cũng rúc rích cù lại chị. Không khí tràn ngập mùi thuốc pháo quyện trong tiếng cười đùa rộn rã.
Mùng năm Tết, cả nhà lại quây quần gói sủi cảo. Em gái cứ nằng nặc đòi Cốc Kiều kể chuyện trên thành phố cho nghe. Lúc này, Cốc Kiều chợt nhớ đến cuốn sách của Châu Toản mà bạn học tặng ngày trước, bèn hỏi em gái cuốn sách đó đâu rồi.
– Trùng hợp thật đấy ạ, công việc lần này của con ở trường là do chú Châu Toản giới thiệu.
Nghe vậy, Lâu Đức Dụ đang gói sủi cảo bỗng lỡ tay bóp nát cả vỏ bánh, nhân dính bết cả ra tay. Ông vội viện cớ đi rửa tay để ra khỏi nhà chính, trên đường đi còn luống cuống suýt vấp phải ngạch cửa.
Cốc Kiều cũng để ý thấy sắc mặt mẹ có gì đó khác thường. Nụ cười của bà đông cứng trên môi, nơi đáy mắt chất chứa một nỗi cay đắng khôn nguôi.
Đêm đó, Cốc Kiều tìm bà ngoại hỏi:
– Bà ơi, có phải bố mẹ cháu quen ông Châu Toản không ạ?
– Hả? Ai cơ?
Chỉ cần nghe giọng bà, Cốc Kiều đã biết chắc chắn họ quen biết nhau.
– Bà nói thật cho cháu biết đi.
Bà ngoại buông một tiếng thở dài:
– Dì út mày cũng lạ đời thật, chẳng phải bây giờ nó đã thành đạt lắm rồi sao? Cớ gì mỗi chuyện tìm việc mà còn phải nhờ vả cái thằng họ Châu ấy. Thằng đó ngày trước từng yêu mẹ mày. Sau này nó về thành phố, mẹ mày còn ra tận ga tiễn, vậy mà chỉ một tháng sau nó đã gửi thư về đòi chia tay. Thằng khốn ấy đúng là chẳng ra gì, muốn dứt tình thì cũng phải gặp mặt nói cho rõ ràng một câu, đằng này đến ló mặt ra cũng không dám, đúng là đồ khốn kiếp.
Thật ra vẫn còn những chuyện khốn kiếp hơn nữa, nhưng bà ngoại đã kiềm chế không kể ra.
– Dì út có biết chuyện này không ạ?
– Sao nó lại không biết được? Thế nên bà mới thấy lạ, tại sao nó vẫn còn qua lại với cái thằng họ Châu ấy, lại còn cố tình nhờ nó giới thiệu việc làm cho mày nữa? Đây chẳng phải là cố tình chọc tức mẹ mày hay sao?
Sực nhớ ra điều gì, bà ngoại quay sang hỏi Cốc Kiều:
– Thế thằng họ Châu nói với mày thế nào? Nó có con chưa?
– Con chẳng nói chuyện với ông ta ạ. Ông ta có con hay không thì liên quan gì đến nhà mình đâu bà.
Châu Tri Ninh lớn hơn cô một tuổi, nghĩa là mẹ cô và Châu Toản chia tay được ít nhất một năm thì cô mới chào đời. Vậy thì mối nghi ngờ của Lâu Đức Dụ rốt cuộc bắt nguồn từ đâu?
– Sau này ông Châu Toản có bao giờ về làng mình nữa không ạ?
– Về hay không thì kệ xác nó! Ai mà thèm quan tâm! – Bà ngoại bực dọc đáp, rồi lại dặn dò. – Hay mày bảo dì út tìm cho mày việc khác đi.
– Phiền dì đến thế là đủ rồi ạ, cháu không muốn làm phiền dì thêm nữa. Bà yên tâm, cháu sẽ tìm được công việc tốt hơn. Cháu giỏi giang thế này, khối việc tốt phải tranh nhau mời cháu ấy chứ.
– Thầy bói cũng nói mày có bản lĩnh mà.
– Bà ơi, chuyện về ông Châu Toản bà đừng nhắc lại với bố mẹ cháu nhé.
Một người như Lâu Đức Dụ, sau khi nghe tên Châu Toản mà không làm ầm lên, hẳn là vì trong tay không có tiền nên cũng mất hết nhuệ khí. Nhưng còn mẹ cô thì sao? Bị người ta phụ bạc phũ phàng chỉ bằng một lá thư, rồi gần hai mươi năm sau, người đàn ông đó lại biết bà đang sống chẳng mấy suôn sẻ, vì chồng nợ nần mà suýt bị đuổi ra khỏi nhà, con gái lại phải nhờ vả ông ta mới có công ăn việc làm. Lòng bà sẽ ngổn ngang đến mức nào? Phải chăng tình thương con đã lấn át lòng tự tôn, khiến bà phải ngậm bồ hòn vì cảm thấy mình không thể cho con gái một cuộc sống tốt hơn?
– Tao mà thèm nhắc đến nó à? Nó cũng xứng sao!
Cốc Kiều rời phòng bà ngoại, bước ra sân. Trăng mùng Năm lẩn khuất sau làn mây mờ. Chẳng hiểu sao viên kẹo ngậm trong miệng bỗng đắng ngắt. Cô nhớ lại lá thư Lâu Đức Dụ viết cho mình; lúc đó chỉ thấy nực cười, giờ nghĩ lại mới thấy ông thật đáng thương. Sao một người đàn ông lại có thể nhu nhược đến vậy, để cho bóng hình một kẻ gần hai mươi năm không gặp ám ảnh cả nửa cuộc đời, đến nỗi nhất cử nhất động đều bị cái bóng ma đó chi phối? Sẽ không một ai có thể ảnh hưởng đến cuộc đời cô như thế. Cô tuyệt đối sẽ không cho bất kỳ ai cái quyền đó.
Cốc Kiều đứng nhìn cho đến khi đám mây che khuất vầng trăng tan đi mới trở vào phòng. Thế nhưng, vầng trăng tựa như chiếc lưỡi câu cứ móc vào tâm can, khiến cô trằn trọc mãi không sao chợp mắt nổi.
Ngày hôm sau, em gái bảo Cốc Kiều:
– Chị ơi, em tìm khắp nhà rồi mà vẫn không thấy cuốn sách chị bảo đâu cả.
– Cái cuốn sách rách ấy thì có gì đáng tìm, đừng tìm nữa. Sau này cũng đừng bao giờ nhắc đến nó.
– Nhưng hôm qua chẳng phải chị…
– Hôm qua chị nhất thời hồ đồ thôi. Sau này em đừng bao giờ nhắc đến cuốn sách rách đó, cũng như kẻ đã viết ra nó nữa.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 47: 047: Bạn sẵn sàng từ bỏ điều gì vì tình yêu?
10.0/10 từ 39 lượt.
