Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 43: 043: Giải Nhất


Vừa thấy đôi găng tay mới của Tiêu Già, Triệu Việt đã chắc mẩm cậu bạn mình bị ai đó cho vào tròng. Bị lừa đã đành, đằng này lại u mê không tỉnh, còn định kéo cả bạn bè sa bẫy. Riêng đôi găng này, anh ta nhất quyết không mua.


– Người ta nói rõ là da heo rồi mà, còn chủ động bớt cho em mấy đồng lẻ nữa.


– Cô nàng kia thông minh gớm! Cũng biết nhìn người phết nên mới giở chiêu thả con săn sắt bắt con cá rô ra với cậu. Nhưng này cậu em à, anh nói thật nhé, cái tật hễ thấy con gái là lại sấn tới xun xoe của cậu phải sửa đi thôi.


– Anh đúng là vớ vẩn, chuyện gì cũng lái sang hướng đấy được. 


Thật ra mối quan hệ giữa cậu và cô gái lần trước không như Triệu Việt nghĩ, dù kể rõ ngọn ngành thì cũng chẳng khác mấy.


Tiêu Già nói tiếp:


– Em thấy nể cô ấy thật, trời lạnh cóng mà vẫn vui vẻ đến lạ. Em đoán cô ấy chưa đến hai mươi tuổi, thế mà đã tháo vát như vậy rồi.


Sau đó, Tiêu Già bèn kể vắn tắt từ chuyện lần đầu hai người gặp gỡ, cô gái kia đã nhặt đồ giúp mình cho đến việc bắt gặp cô buôn bán tháo vát ngoài cổng trường. Chuyện đèn sách thi cử vốn là sở trường của Tiêu Già, nên cậu luôn thấy nó dễ như trở bàn tay. Ngược lại, với những việc mình không rành, cậu lại thường có xu hướng nghĩ chúng khó hơn thực tế. Tiêu Già dám chắc mình chẳng thể nào vui vẻ đứng bán găng tay giữa trời đông giá rét được, lại càng không thể buôn bán nhanh nhẹn như vậy, thế nên cậu vừa hiếu kỳ vừa thầm cảm phục Cốc Kiều vì cô có thể làm được điều đó.


– Thiếu gì người chưa tròn hai mươi đã ra đời bươn chải. Ông nội anh hồi mười bốn tuổi đã đi đánh giặc rồi. Chỉ có nhà các cậu, từ đời cụ kị đến giờ chỉ biết cắm đầu học hành từ nhỏ đến già. Chẳng cần nói đâu xa, cô em họ của anh Lạc nhà cậu cũng mười tám tuổi đã ra ngoài mưu sinh rồi kìa.


Triệu Việt thở dài một hơi, quay sang than thở với Lạc Bồi Nhân:



– Thằng nhóc này chỉ nghe lời cậu, cậu khuyên nó đi, đừng để nó lầm đường lạc lối rồi bị người ta làm tổn thương.


Lạc Bồi Nhân lườm Triệu Việt một cái, anh chàng liền biết ý lảng sang chuyện khác:


– Nghỉ đông này, anh trai tôi và tôi định vào Hải Nam, cậu có đi cùng không? Giờ ở đó nhiều cơ hội lắm, giá đất tăng vùn vụt.


Tuy vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng tâm trí Triệu Việt sớm đã chẳng còn ở đây nữa. Anh ta tin chắc đây là một phi vụ chỉ lời không lỗ. Nếu có tiền, anh ta nhất định sẽ vào Hải Nam thử vận may, chỉ tiếc là trong túi chẳng có bao nhiêu.


– Để xem đã.


– Nếu cậu đi thì chúng mình đặt vé máy bay chung luôn nhé.


Vì không tìm thêm được khách nào mua găng tay, Tiêu Già đâm ra hơi ngại gặp Cốc Kiều. Cậu thầm nhủ, thôi thì mai mình tự mua lấy vài đôi, xem như không thất hứa. Thế nhưng, khi quay lại nơi Cốc Kiều từng bán găng tay, cậu lại chẳng thấy bóng dáng cô đâu cả.


Mãi tới lúc đến câu lạc bộ tiếng Anh, Tiêu Già mới gặp lại Cốc Kiều.


Vốn dĩ, cậu tham gia câu lạc bộ tiếng Anh là do Châu Tri Ninh giới thiệu, bởi bố của cả hai vốn là bạn bè. Dù vậy, từ khi vào đây họ cũng chỉ nói chuyện với nhau đúng một lần, đơn giản vì không hợp tính. Mỗi khi bàn tới lĩnh vực mình say mê, Tiêu Già rất dễ sa vào màn độc thoại liên tu bất tận. Những lúc như thế, dù là nói tiếng Trung hay tiếng Anh, tốc độ của cậu đều nhanh đến đáng kinh ngạc, khiến người đối diện chẳng mấy chốc đã cụt hứng.


Biết Tiêu Già và Lạc Bồi Nhân khá thân thiết, lại thêm việc không có cớ gì để gặp anh, Châu Tri Ninh định bụng hỏi Tiêu Già xem Lạc Bồi Nhân dạo này đang làm gì. Cô ta chỉ muốn hỏi thăm tin tức về anh, nhưng qua lời kể của Tiêu Già, câu chuyện lại trôi tuột sang chuyện cậu và Lạc Bồi Nhân đã say sưa bàn luận về những đột phá mới trong ngành máy tính ra sao với cái giọng điệu hăng hái cố hữu. Châu Tri Ninh chỉ đành bất lực chau mày, không hiểu đến bao giờ con người này mới nhận ra người khác chẳng hề thấy hứng thú với bản thân cậu, cũng như những chủ đề cậu đang thao thao bất tuyệt. Trái lại, Châu Toản lại đánh giá Tiêu Già rất cao, khen cậu có thực tài mà không phô trương, trong khi lời khen ông ta dành cho Lạc Bồi Nhân lại khá qua quýt. Về mọi phương diện khác, Châu Tri Ninh đều đồng tình với bố mình, duy chỉ có điểm này là không bình luận gì.


Dù có phần chậm tiêu, nhưng Tiêu Già không đến nỗi hoàn toàn vô tri. Nhận thấy Châu Tri Ninh chẳng muốn tiếp lời mình, cậu bèn chào cô ta rồi đi tìm người khác bắt chuyện.



Từ đằng xa, Châu Tri Ninh không khỏi thắc mắc khi thấy Tiêu Già và Cốc Kiều trò chuyện rôm rả. Hẳn là Lạc Bồi Nhân đã giới thiệu họ với nhau. Nhưng cái tật nói nhanh tới nuốt cả chữ của Tiêu Già, đến người bản xứ nghe còn câu được câu chăng, cớ sao Cốc Kiều lại có thể hiểu được?


Kỳ thực, tốc độ nói của Tiêu Già lúc này không hề nhanh, bởi cậu vẫn chưa bàn đến chủ đề mình thấy tâm đắc. Cậu mở lời bằng một câu xin lỗi, thú thật rằng mình đã không tìm thêm được người nào cần mua găng tay và có lẽ đã phụ sự mong đợi của cô. Vốn dĩ chẳng trông mong gì nhiều, Cốc Kiều cũng không lấy đó làm thất vọng. Cô dùng tiếng Anh đáp lại rằng không sao cả và bảo cậu đừng bận tâm.


Tiếp đó, Tiêu Già bày tỏ sự ngưỡng mộ khi thấy Cốc Kiều vừa phải vất vả làm lụng lại vừa chăm chỉ học thêm. Cốc Kiều thầm nghĩ: “Thế này đã thấm vào đâu, mình còn một công việc ở phòng hậu cần nữa kìa.” Tuy trình độ tiếng Anh của cô chỉ ở mức tàm tạm, nhưng ở một phương diện nào đó, thứ ngôn ngữ này lại phù hợp với cách diễn đạt của cô hơn. Đơn cử như lúc này, thay vì nói “không có gì”, cô lại đáp bằng một tiếng “cảm ơn”.


Cuối cùng, cuộc trò chuyện cũng chuyển sang chủ đề mà Tiêu Già ưa thích nhất, khiến cậu bất giác nói nhanh hơn hẳn. Tình cờ thay, Cốc Kiều cũng thấy hứng thú bèn lấy sổ tay ra ghi chép. Trước mặt Tiêu Già, cô hoàn toàn không có chút áp lực tâm lý nào, hễ không hiểu chỗ nào là hỏi ngay chứ chẳng hề giấu dốt. Cô chợt nhớ lại mấy hôm trước, Lạc Bồi Nhân từng rủ cô đi xem triển lãm mỹ thuật nhưng cô đã thẳng thừng từ chối. Cô mù tịt về cả mỹ thuật lẫn lịch sử của nó nên không muốn phơi bày sự kém cỏi của mình trước mặt anh, dẫu biết anh thừa hiểu cô chẳng am tường gì về mảng này. Cốc Kiều ghét cay ghét đắng cảm giác đó, nó làm cô thấy mình chẳng còn là mình nữa.


Tiêu Già cũng suy xét đến trình độ tiếng Anh của Cốc Kiều nên đã cố tình nói chậm lại.


Khi buổi sinh hoạt ở câu lạc bộ tiếng Anh kết thúc, Tiêu Già ngỏ ý muốn đưa Cốc Kiều về nhưng cô chỉ mỉm cười từ chối. Một người ngây ngô đến vậy mà đòi đưa cô về, có khi cô lại phải nơm nớp lo cậu bị lạc trên đường về cũng nên. Cốc Kiều thoải mái đáp rằng cô vẫn quen tự về một mình. Trước mặt Tiêu Già, cô bỗng cảm thấy mình như một người lớn từng trải và giỏi giang.


Lại đến ngày đi lấy hàng, Cốc Kiều báo với Lạc Bồi Nhân rằng lần này cô đã tìm được bạn đi cùng, là một người quen ở quầy hàng bên Tây Đơn. Thực ra cô chẳng tìm được ai cả, chỉ là không muốn phiền anh phải chen chúc trên tàu cùng mình nữa. Chuyến đi ấy không chỉ là cực hình với Lạc Bồi Nhân mà chính cô cũng thấy chẳng dễ chịu gì. Vả lại, sớm muộn gì cô cũng phải tự đi một mình, giờ mà dựa dẫm vào anh để rồi tạo thành thói quen thì phiền phức lắm.


– Thật không?


– Anh họ, nếu em nói dối anh, em sẽ…


– Đừng có tùy tiện thề thốt với người khác như vậy.


Cốc Kiều nửa đùa nửa thật mà thề rằng:



– Anh họ, nếu em nói dối anh, sau này em sẽ bị dị ứng với tất cả những món mình thích ăn.


Cô tin chắc dị ứng là chuyện bẩm sinh, không thể tự dưng mà có được.


– Em đó…


Lạc Bồi Nhân chợt nhớ đến đôi găng tay da heo của Tiêu Già, định bụng hỏi Cốc Kiều nhưng lời chưa ra khỏi miệng đã vội nuốt vào trong.


Lô hàng lần này của Cốc Kiều vừa về đến ngày thứ hai đã bán hết veo. Số là có một chủ quầy vừa chốt được đơn hàng ba nghìn đôi găng tay với khách Đông Âu, cam kết sẽ gom đủ ngay trong ngày. Nhưng thực tế ông ta không có nhiều hàng đến vậy, đành phải chạy đôn chạy đáo thu mua từ các sạp khác. Sạp của Cốc Kiều tình cờ lại nằm ngay rìa chợ, nên ông ta tìm đến tận nơi, ngỏ ý mua lại toàn bộ, có bao nhiêu lấy hết bấy nhiêu. Mấy ngày buôn bán cũng giúp Cốc Kiều dạn dày hơn đôi chút, cô đoán ngay người này chắc chắn đã vớ được một mối hời. Người ta ăn thịt, mình ít nhiều cũng phải húp được tí nước xương chứ, thế là cô bèn mạnh dạn nâng giá mỗi đôi lên năm hào. Chẳng ngờ, đối phương lại đồng ý ngay tắp lự mà không hề mặc cả. Cô thầm nhủ, nếu bán sỉ thẳng cho người nước ngoài thì lợi nhuận chắc chắn còn cao hơn nữa, chỉ tiếc là cô vẫn chưa biết cách làm ăn trực tiếp với họ.


Tại câu lạc bộ tiếng Anh, Cốc Kiều và Tiêu Già trò chuyện rôm rả về đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, từ phiếu ngoại hối, hối phiếu, cho đến những khúc mắc trong chuyện làm ăn mà cô vẫn đang loay hoay tìm lời giải. Có những điều Tiêu Già cũng không rành, nhưng cậu lại có biệt tài thu thập thông tin, sẵn sàng hỏi han bạn bè để lần gặp sau có câu trả lời cho Cốc Kiều. Vì Triệu Việt hay chọc ghẹo mình, Tiêu Già chẳng những không hỏi anh ta mà còn lờ luôn cả nhóm bạn của Triệu Việt, thay vào đó tìm thẳng đến Lạc Bồi Nhân.


Hôm ấy, sau khi buổi sinh hoạt kết thúc, Tiêu Già nhất quyết đòi đưa Cốc Kiều về. Vốn cũng có vài điều muốn hỏi thêm nên cô không từ chối, chỉ định bụng sẽ để cậu đưa một đoạn rồi bảo cậu quay về.


Hỏi han được kha khá thông tin hữu ích từ Tiêu Già, Cốc Kiều liền nảy ra ý định tặng cậu một món quà nhỏ để tỏ lòng cảm ơn, nhưng ngặt nỗi ngoài đôi găng tay ra, cô chẳng có gì khác trong người.


May sao trên đường về, cô lại trông thấy một quầy bán vé số của Á Vận Hội. Chẳng chút đắn đo, Cốc Kiều bước vào mua ngay hai tờ, một đưa cho Tiêu Già, một giữ lại cho mình.


Để chào mừng Á Vận Hội sẽ diễn ra vào năm sau, vé số gây quỹ đã bắt đầu được phát hành từ mùa hè năm nay. Mỗi tờ vé số giá một tệ, có hai lần quay thưởng. Lần đầu là cào trúng thưởng tại chỗ với cơ cấu giải từ giải Nhất đến giải Sáu. Giải Nhất trị giá năm trăm tệ, còn giải Sáu vỏn vẹn một tệ, phần lớn chỉ mang tính an ủi. Lần quay thưởng thứ hai phải đợi đến cuối tháng sau mới công bố, nhưng giá trị giải thưởng lại vượt xa giải Nhất. Giải đặc biệt bao gồm mười nghìn tệ tiền mặt cùng một chuyến du lịch ba ngày miễn phí đến Bắc Kinh, nếu không đi du lịch có thể quy đổi thành một nghìn năm trăm tệ.


Cốc Kiều chẳng mấy kỳ vọng vào lần quay thưởng thứ hai, chỉ mong trúng được giải Nhất năm trăm tệ là đã mãn nguyện lắm rồi. Ban đầu cô chỉ định bụng thử vận may cho vui, nào ngờ đến lúc cào vé lại không khỏi thấp thỏm mong chờ.



Cô quay sang nhìn Tiêu Già với ánh mắt đầy mong đợi, hỏi:


– Cậu có trúng không?


Tiêu Già cào vé nhanh hơn Cốc Kiều nhiều, cậu đáp:


– Năm trăm tệ!


Trước đây cậu cũng từng mua vé số ủng hộ Á Vận Hội, nhưng lần nào cũng chỉ cào ra dòng chữ cảm ơn chứ chưa trúng được đồng nào. Ai ngờ hôm nay lại bất ngờ trúng hẳn năm trăm tệ, quả là ngoài sức tưởng tượng.


Năm trăm tệ ư? Cốc Kiều cầm lấy tờ vé số của cậu xem đi xem lại, cốt để chắc rằng mình không hoa mắt. Ruột gan cô rối như mớ bòng bong. Nếu không có Tiêu Già ở đây, chắc chắn cô đã vò đầu bứt tai mà tự dằn vặt: Tại sao mình lại đưa tờ vé số đó cho cậu chứ? Tại sao không giữ lại cho mình? Tại sao? Tại sao cơ chứ?


Nhưng Cốc Kiều vội trấn tĩnh lại. Cô nén nỗi tiếc nuối trong lòng, cố nặn ra một nụ cười rạng rỡ với Tiêu Già, tỏ vẻ vui mừng nói:


– Chúc mừng cậu, cậu may mắn thật đấy.


Tiêu Già lại cho rằng số tiền này vốn nên thuộc về người cần nó hơn. Cậu nói:


– Vé số là do cậu mua, số tiền này phải là của cậu mới đúng. Nếu cậu không mua thì mình đã chẳng trúng thưởng.


Cốc Kiều gần như phải nghiến răng mới nặn ra nổi một nụ cười, đáp:


– Mình tặng cậu rồi mà, cào trúng thì đó là lộc của cậu.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 43: 043: Giải Nhất
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...