Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 42: 042: Một người tốt


Lạc Tư Cảnh hẹn gặp Cốc Kiều tại một nhà hàng Nhật tọa lạc trên tầng một của một khách sạn năm sao đã khai trương được bốn năm.


Chiều thứ Ba tan sở, Cốc Kiều vừa xuống dưới lầu đã thấy Lạc Bồi Nhân đứng đợi sẵn bên chiếc xe đạp của anh. Hôm nay, cô đã thay đôi giày bông ấm áp nhưng có phần cục mịch, nặng nề bằng một đôi bốt da nhỏ gọn, chiếc áo phao dày cộp cũng được thay bằng một chiếc áo dạ dáng ngắn.


Cô vừa đạp xe thì phát hiện nó lại dở chứng. Quá tam ba bận, chiếc xe này mà hỏng lần nữa thì cô nhất định phải sắm một chiếc mới.


Vậy là Cốc Kiều đành ngồi sau xe của Lạc Bồi Nhân. Kể từ lúc xe lăn bánh, hai người cứ thế lướt đi trong cơn gió bấc thẳng đến khách sạn năm sao mà cô chẳng thấy lạnh chút nào. Cô theo Lạc Bồi Nhân đi gửi xe, đứng nhìn anh cẩn thận khóa kỹ chiếc xe đạp bằng cả hai ổ khóa mình mua cho.


Bà chủ nhà hàng niềm nở ra tận nơi chào hỏi rồi đưa họ vào một phòng riêng trải chiếu tatami, nơi Lạc Tư Cảnh đã ngồi đợi sẵn.


Cốc Kiều bất giác nhận ra phụ nữ nhà họ Lạc dường như chẳng ai chuộng màu sắc sặc sỡ. Chị họ không chỉ mặc áo cao cổ màu đen, mà ngay cả chiếc áo khoác dáng dài vắt trên giá cũng là một màu đen tuyền, điểm nhấn duy nhất là đôi khuyên tai vàng. Cô thử mường tượng Lạc Tư Cảnh trong những gam màu tươi sáng hơn, nhưng rồi đành phải thừa nhận rằng quả thật không sắc màu nào hợp với chị hơn màu đen. Chỉ riêng cách ăn mặc cũng đủ cho thấy hai chị em họ thuộc về một thế giới, còn cô chỉ là kẻ ngoài cuộc lạc lõng. Họ là người một nhà, còn cô mãi mãi chỉ là người dưng. Cốc Kiều lặng lẽ cởi áo khoác dạ, để lộ chiếc áo len đan sợi to bên trong, trên áo có đính hai quả bông nhỏ xíu đang khẽ đung đưa.


Cốc Kiều lấy từ trong túi ra ba trang giấy viết tay, đưa cho Lạc Tư Cảnh rồi mỉm cười nói:


– Chị họ, đây là mấy ghi chép và ý tưởng của em về mô hình chợ đêm vỉa hè. Chị xem qua trước đi ạ.


Lạc Tư Cảnh nhận lấy mấy trang giấy. Chữ của Cốc Kiều không quá đẹp nhưng rất nắn nót, nét nào nét nấy đều tì mạnh xuống, tưởng chừng sắp rạch rách mặt giấy đến nơi. Chỉ từ một chủ đề do cậu em trai chị thuận miệng bịa ra, cô gái này lại dồn hết tâm huyết viết đến ba trang giấy. Trong đó, cô trình bày cặn kẽ từ việc bản thân đã hưởng lợi từ chợ vỉa hè ra sao cho đến những điểm cần cải thiện. Thậm chí, không biết Cốc Kiều lấy thông tin từ đâu mà còn phân tích cả mô hình chợ vỉa hè ở những thành phố khác.


Cốc Kiều vốn thích nói hơn là viết, nhưng để Lạc Tư Cảnh tiện đặt câu hỏi, cô quyết định trình bày ý tưởng của mình ra giấy trước. Dù sao người ta cũng tặng đồng hồ cho mình, lại còn giúp mình nói dối, nên giúp được chút nào hay chút ấy.


Tay áo len sợi to hơi ngắn, để lộ ra một khoảng cổ tay trắng ngần và chiếc đồng hồ mới cô cố ý đeo. 


Cốc Kiều vui vẻ nói:


– Em thích chiếc đồng hồ này lắm, cảm ơn chị đã tặng nó cho em ạ.


Lạc Tư Cảnh liếc nhìn cậu em trai, rồi vui vẻ nhận lấy lời cảm ơn vốn không dành cho mình.


– Phải là chị cảm ơn em mới đúng. Em viết tâm huyết thật đấy.


– Nếu có thêm thời gian, em sẽ viết cặn kẽ hơn nữa. Còn những gì chưa có trong này, chị cứ hỏi em bất cứ lúc nào ạ. Nếu có điều gì em chưa rõ, em có thể về hỏi thêm.


Chỉ qua vài câu trao đổi, Lạc Tư Cảnh đã nhận ra cô gái này không quen thói khách sáo hay cố tỏ ra khiêm nhường. Thế nhưng, trong hoàn cảnh của cô, đó lại là một ưu điểm, bởi sự khiêm tốn vốn là đặc quyền của những người ở vị thế cao.


Trước khi gọi món, Lạc Bồi Nhân cẩn thận hỏi Cốc Kiều xem cô có bị dị ứng với loại hải sản nào không.


Sau vài lần lắc đầu nguầy nguậy, Cốc Kiều bèn nói với anh:



– Món nào em cũng ăn được hết ạ.


Lần đầu tiên Cốc Kiều nghe đến hai từ “dị ứng” cũng là vì Lạc Bồi Nhân, chứ dạ dày của cô chẳng bao giờ kén cá chọn canh. Có điều, giá như biết trước món nào trong đây đắt cắt cổ, hẳn cô sẽ chọn ngay lấy vài món để mà dị ứng. Song vì chẳng rành giá cả ra sao, cô đành nói thêm:


– Nhưng em ăn không được bao nhiêu đâu, anh đừng gọi nhiều quá nhé.


Cô cảm thấy Lạc Bồi Nhân gọi hơi nhiều rồi.


– Mỗi món chỉ có một ít thôi. – Lạc Bồi Nhân đáp, đoạn không hỏi ý Cốc Kiều nữa mà tự chọn món giúp cô.


Lạc Tư Cảnh mỉm cười giải thích với Cốc Kiều:


– Nhà hàng này tuy quảng cáo là tất cả nguyên liệu đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ Nhật Bản về, nhưng thực chất phần lớn hải sản của họ đều nhập từ Bắc Đới Hà.


Chuyện này do bà Liêu phát hiện. Lần trước về nước nghỉ tại khách sạn này, trong bữa cơm cùng con trai và con gái riêng của chồng, bà đã chẳng ngần ngại mà thẳng thừng chê bai khiến người đề nghị ăn ở đây là Lạc Tư Cảnh không khỏi lúng túng. Dù vậy, chị cũng chỉ có thể hùa theo lời phàn nàn của bà Liêu, rồi hỏi bà có muốn đổi sang món ăn quê nhà không. Giống như bao người trong giới thượng lưu, vị giác của bà Liêu có lẽ không nhạy bén đến thế, nhưng bà lại cực kỳ nhạy cảm với những sự lừa dối liên quan đến đẳng cấp và quyền lực. Dường như với bà, việc không vạch trần trò lừa này chẳng khác nào thừa nhận mình kém cỏi.


Lạc Bồi Nhân không nói gì, chỉ cúi đầu giải quyết phần lớn số thức ăn còn lại rồi đi thanh toán. Anh nói với Lạc Tư Cảnh rằng ăn hải sản nội địa với mức giá này không thể xem là bị lừa được. Điều anh không nói ra là mẹ anh phát hiện nguồn gốc của hải sản không phải nhờ vị giác tinh tường, mà là nhờ sự nhạy bén với giá cả.


Cốc Kiều không mấy bận tâm đồ ăn đến từ đâu, chỉ hỏi:


– Họ quảng cáo như vậy để bán đắt hơn ạ?


Lạc Bồi Nhân đáp:


– Không đắt đâu em.


Lạc Tư Cảnh hiểu ngay ngụ ý của em trai: không đắt, nghĩa là Cốc Kiều cứ yên tâm mà ăn.


Quả đúng như Lạc Bồi Nhân nói, mỗi món chỉ có một ít. Tuy Cốc Kiều không biết giá cả của nhà hàng này, nhưng với đầu óc kinh doanh của mình, cô thừa biết đây đều là những món đi ngược lại tiêu chí “ngon bổ rẻ”. Nhưng thôi, đã gọi rồi thì gắng ăn cho ngon miệng vậy. Với món nào dọn lên, cô cũng đều nhiệt tình khen ngợi bằng những mỹ từ chẳng hề lặp lại.


Lạc Tư Cảnh vốn định gợi chuyện với Cốc Kiều về những đề tài khác, nhưng dường như hôm nay cô chỉ có một chủ đề duy nhất: khu chợ đêm vỉa hè. Mọi câu chuyện đều xoay quanh vấn đề này. Cô trình bày rành mạch tựa như đã soạn sẵn đề cương từ trước, với luận điểm và luận cứ vô cùng rõ ràng. Vốn chỉ là một cuộc trò chuyện phiếm, vậy mà không một câu nào của cô bị trùng lặp. Lạc Tư Cảnh thầm nghĩ, với tài ăn nói này, nếu Cốc Kiều về cơ quan của họ làm việc thì đúng là như cá gặp nước. Hiển nhiên, thứ mà cô gái này theo đuổi là một sự nghiệp xán lạn, chứ chẳng phải một câu chuyện tình lãng mạn.


Khi bữa ăn sắp kết thúc, Lạc Tư Cảnh bèn lấy ra món quà mà em trai đã chuẩn bị sẵn, thậm chí còn chu đáo cắt sạch mác giá từ trước đó.


Cốc Kiều vội xua tay từ chối, bữa ăn này đã đủ thể hiện tấm lòng của chị họ rồi, cô không thể nhận thêm gì nữa.


– Bữa này là anh họ em mời, chị không dám nhận vơ đâu. – Lạc Tư Cảnh cười giải thích, dù vốn dĩ chị định tự mình thanh toán. – Chị không hợp với mấy màu nổi thế này, phải em mặc mới đẹp. Để chỗ chị thì chỉ tổ bám bụi thôi. Em mặc thử xem có ưng không?


Cốc Kiều không khỏi thắc mắc, chị họ vốn chỉ mặc đồ đen, sao lại mua tặng cô toàn đồ màu vàng thế này? Hẳn là có người đã gợi ý cho chị, thậm chí còn báo cho chị biết cả số đo của cô nữa. Dì thì chắc chắn không phải, vì dì chẳng hề biết cô thích màu vàng, mà có biết cũng chưa chắc đã tán thành. Có lẽ là… hay nói đúng hơn là… Cô vội gạt phắt suy nghĩ ấy ra khỏi đầu.



Chiếc áo khoác rất vừa vặn với dáng cô. Lạc Tư Cảnh thầm phục em trai mình vì quá hiểu Cốc Kiều, mấy kiểu trang phục đơn giản rõ ràng không hề phù hợp với tướng mạo của cô.


– Hôm nay nói chuyện vẫn chưa đã. Chủ Nhật này em rảnh không, chị mời em riêng một bữa nhé?


Chị vốn đã chuẩn bị một đôi khuyên tai để tặng Cốc Kiều, nhưng lúc gặp mới nhận ra cô chưa xỏ lỗ tai. Thấy cô cứ tỏ lòng cảm kích mãi mà mình không có quà đáp lễ, chị không khỏi áy náy.


– Cảm ơn chị họ ạ! Nhưng Chủ nhật này em lỡ có hẹn mất rồi.


Đã giúp thì giúp cho trót, Cốc Kiều bèn nói thêm:


– Bây giờ chị còn vướng mắc gì không ạ? Chị cứ nói, em sẽ ghi lại hết, về nghĩ kỹ rồi trả lời chị sau.


– Nếu vậy, hay chúng ta lên quán bar trên lầu uống một ly, trò chuyện thêm lát nữa nhé?


Cốc Kiều còn chưa kịp từ chối, Lạc Bồi Nhân đã nhanh miệng đáp thay:


– Em uống một ly có độ cồn thấp cũng được mà.


Khách sạn này do người Pháp xây dựng mới được vài chục năm, song phong cách lại mô phỏng lối kiến trúc cầu kỳ, hoa lệ của nhiều thế kỷ trước, hoàn toàn khác biệt với quán bar mà Cốc Kiều từng đến.


Lạc Bồi Nhân gọi cho Cốc Kiều một ly Grasshopper – loại cocktail có kem với nồng độ cồn rất thấp. Thế nhưng, cô lại có vẻ hứng thú với ly của Lạc Tư Cảnh hơn, bởi trông nó ra dáng một ly rượu hơn hẳn thứ đồ uống trên tay mình.


Lạc Tư Cảnh liếc nhìn ly cocktail trông chẳng khác nào một cốc nước giải khát của Cốc Kiều. Chị mỉm cười hỏi:


– Em có muốn thử loại khác không? Lỡ say cũng chẳng sao, chị đưa em về nhà chị.


– Dạ thôi ạ, em thích ly này lắm.


Trên đường về, Cốc Kiều ngồi sau xe đạp của Lạc Bồi Nhân, thủ thỉ:


– Anh họ này, em lớn rồi, đừng lúc nào cũng coi em là trẻ con nữa. Thật ra chuyện gì em cũng biết hết.


Làm gì có người lớn nào lại say vì một ly cocktail y hệt nước ngọt chứ?


– Em biết gì?


– Em biết thật ra anh… – Một cơn gió lạnh buốt chợt thốc tới khiến Cốc Kiều tỉnh cả người. – Em biết da heo khác da bò và da cừu ở điểm nào nhé.


Về đến cổng, Lạc Bồi Nhân chợt trông thấy một người tuyết đứng sừng sững trong sân, điều mà mấy năm trước chưa từng có. Người tuyết giơ một tay lên như vẫy chào người qua lại, trên cổ có hai quả bông len trông y hệt hai quả bông trên áo của Cốc Kiều.



Găng tay da heo của Cốc Kiều bán rất chạy. Để giải quyết nhanh chỗ hàng còn lại, buổi trưa cô tranh thủ sang trường học bên cạnh bày sạp.


Tiêu Già nhận ra chiếc xe đạp trước, rồi mới nheo mắt nhìn kỹ cô gái đứng bên cạnh.


Cậu biết trong trường có nhiều sinh viên vừa học vừa làm, họ bán từ mì gói đến lót giày ngay trong ký túc xá, nên cũng không lấy làm lạ khi thấy cô bày sạp bán găng tay. Lần trước cô từng giúp cậu một việc nhỏ, lần này coi như cậu đáp lễ.


– Bạn ơi, găng tay này giá bao nhiêu một đôi vậy?


Cốc Kiều báo giá, Tiêu Già không hề mặc cả mà rút ví ra ngay:


– Cho mình mua năm đôi.


Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều buôn bán suôn sẻ đến thế. Cô chưa kịp giới thiệu hay ngỏ ý giảm giá, khách cũng chẳng đòi thử hàng gì cả, khiến cô thoáng chút ngỡ ngàng.


Cô phải tốt bụng nhắc khéo:


– Găng tay này làm bằng da heo đấy.


Rồi cô giải thích cặn kẽ sự khác biệt giữa da heo và các loại da khác, nhấn mạnh rằng chất da này có phần hơi thô ráp. Dĩ nhiên, với tư cách người bán, cô cũng không quên khéo léo điểm qua những ưu điểm của đôi găng tay.


– Mình hiểu rồi. Cho mình lấy năm đôi găng tay da heo. – Tiêu Già vẫn chìa tiền ra, không có ý định rút tay về.


Cốc Kiều gói găng tay lại, chủ động bớt cho cậu năm hào lẻ.


– Việc nào ra việc đó, cậu không cần giảm giá chỉ vì chúng ta quen nhau đâu.


– Cậu quen mình à? – Cô cố lục lọi trong trí nhớ mà chẳng thể nghĩ ra mình đã gặp cậu bạn đeo kính này ở đâu.


– Lần trước mình đánh rơi đồ trong khuôn viên trường, may mà có cậu chạy theo nhắc.


Bấy giờ, Cốc Kiều mới sực nhớ ra đúng là có chuyện như vậy. Cô đáp:


– Chuyện nhỏ xíu ấy mà, có đáng gì đâu. Vậy mà cậu cũng nhớ dai thế.


Cô thoáng nghĩ, không lẽ cậu ấy mua găng tay chỉ để trả cái ơn cỏn con đó sao? Thực ra, găng tay của cô không hề khó bán. Cô đã bán được kha khá trong văn phòng, buổi trưa chỉ cần tạt qua cổng trường bên cạnh bày sạp chừng một tiếng là hết, vừa gần lại vừa tiện.


– Cậu thực sự cần mua găng tay à?


– Ừ. – Tiêu Già vẫn nhất quyết trả đủ cả mấy hào lẻ cho Cốc Kiều.



– Cậu mua nhiều thế này, ai bán hàng cũng tự động bớt số lẻ cho cậu thôi. Cậu không yêu cầu thì mình cũng phải bớt cho cậu mà.


Cô đưa mắt quan sát cậu bạn có lối hành xử khá cứng nhắc này rồi hỏi:


– Cậu đi mua đồ không bao giờ mặc cả à?


– Trời rét căm căm thế này, mọi người đi bán hàng đã đủ vất vả rồi, mình mà ép giá thì thật quá đáng.


Tiêu Già cho rằng trong thời buổi kinh tế thị trường, ai chẳng muốn kiếm thêm chút đỉnh. Hàng vỉa hè dẫu có nói thách đến mấy cũng đâu thể sánh bằng đồ hiệu trong các trung tâm thương mại xa xỉ. Bởi vậy, cậu chẳng bao giờ mặc cả khi mua những thứ lặt vặt, thà để người lao động cực khổ kiếm thêm chút lời còn hơn. Huống hồ, cậu đoán cô chỉ là một sinh viên nghèo tranh thủ đi làm thêm.


Vốn là người mua gì cũng mặc cả, Cốc Kiều đã quá quen với việc bị khách ép giá. Thế mà giờ đây, qua lời cậu trai này, chuyện trả giá bỗng dưng lại bị đặt lên bàn cân đạo đức, khiến lòng cô dấy lên một cảm giác khó tả. Bán hàng mấy hôm, Cốc Kiều đã tiếp xúc với đủ hạng người nên cô tin cậu trai này nghĩ sao nói vậy, chẳng hề giả tạo chút nào. Có lẽ vì thế mà tự dưng cô lại thấy người này thật dễ lừa.


– Cậu đúng là người tốt. Nhưng nói thật nhé, ai đi mua cũng mặc cả nên dân bán hàng bọn mình thường nói thách lên một chút để trừ hao đấy. Lần sau đi mua đồ, cậu cứ trả giá thoải mái, miễn đừng kì kèo quá là được.


– Đây là lần đầu tiên mình nghe người bán hàng khuyên khách như vậy đấy. – Tiêu Già mỉm cười, chủ động giới thiệu bản thân. – Mình là Tiêu Già, sinh viên khoa Công nghệ thông tin trường Z. Còn cậu, cậu học khoa nào?


Tuy là sinh viên trường Z nhưng nhà cậu ở ngay gần đây, vì bố cậu vốn là giảng viên của trường này. Cậu vừa về nhà ăn cơm xong, đang trên đường ra ngoài thì tình cờ gặp Cốc Kiều.


Cô ngờ ngợ rằng mình đã nghe cái tên Tiêu Già này ở đâu đó rồi nhưng nhất thời không thể nhớ ra. Cô đáp:


– Mình không phải sinh viên, mình đi làm rồi.


Tiêu Già không giấu được vẻ ngạc nhiên, bởi cậu cứ ngỡ cô chỉ là sinh viên đi làm thêm.


– Vậy sau này cậu có còn bán hàng ở đây nữa không?


– Mình cũng không rõ nữa. Cậu muốn mua thêm găng tay à?


– Để mình hỏi bạn bè xem có ai cần không. Mùa đông thế này cậu bán hàng ở đây chắc lạnh lắm nhỉ?


– Mình không thấy lạnh, mà có lạnh cũng chẳng sao. Mùa đông thì phải lạnh chứ, nếu không bốn mùa đều như một, còn gì là thú vị nữa? – Cốc Kiều vừa nói vừa rút giấy bút từ chiếc túi đeo trước bụng, hí hoáy viết tên và số máy nhắn tin của mình lên một mẩu giấy. – Nếu cậu còn muốn mua găng tay thì cứ gọi vào số này. Mua nhiều mình sẽ giảm giá cho.


Vừa lúc đó có khách mới ghé qua, Cốc Kiều vội đon đả chào mời. Tiêu Già vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh quan sát, chẳng mấy chốc đã thấy cô bán thêm được hai đôi nữa.


Nếu là một người khác, có lẽ Cốc Kiều đã ngờ rằng anh chàng này nuôi ý đồ xấu với mình, nhưng không hiểu sao Tiêu Già lại chẳng hề cho cô cảm giác đó.


– Sao cậu còn chưa đi?


– Chúng ta vẫn chưa chào tạm biệt nhau mà.


– Tạm biệt cậu! Cần găng tay thì cứ gọi vào số máy nhắn tin trên giấy nhé!

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 42: 042: Một người tốt
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...