Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 44: Vay tiền (Chương thêm)


Thứ Bảy, ngày 30 tháng 12.


Sắp sang năm mới nên câu lạc bộ tiếng Anh hôm nay vắng hoe. Nếu không phải đợi Cốc Kiều, có lẽ giờ này Tiêu Già đã cùng đám bạn đi trượt băng ở Thập Sát Hải. Thế nhưng, câu đầu tiên Cốc Kiều nói với cậu lại chẳng phải tiếng Anh, mà là một lời hỏi vay năm trăm tệ bằng tiếng Trung, kèm theo lời hứa sẽ trả lại ngay trong ngày mai.


Gần đây, Cốc Kiều mới nghiệm ra một điều: muốn buôn sỉ bây giờ, đôi khi tiếng Nga còn thiết thực hơn cả tiếng Anh. Ngay thứ Hai tuần này, cô đã tìm đến tận lớp của khoa tiếng Nga, đợi tan học để nhờ một cô bạn viết giúp một đoạn quảng cáo, dĩ nhiên là có trả công. Kể từ đó, tấm biển dựng trước sạp hàng của cô đã có đủ ba thứ tiếng: Trung, Nga, Anh. Dù chủ yếu bán găng tay da heo, cô vẫn ghi rõ “Bán lẻ và bán sỉ các loại găng tay”, kèm theo cả số máy nhắn tin. Cuốn sách gối đầu giường của cô cũng đổi từ “300 câu giao tiếp tiếng Anh” sang “Tiếng Nga cấp tốc”.


Trưa nay, máy nhắn tin vừa reo, cô liền vội vã tìm một bốt điện thoại công cộng để gọi lại. Đầu dây bên kia chính là ông chủ Trạch, người lần trước đã mua nguyên lô găng tay da của cô. Ông ta vào thẳng vấn đề, hỏi bây giờ cô còn bao nhiêu hàng. Đoán ngay ông ta lại vớ được mối lớn, Cốc Kiều không đáp mà hỏi ngược lại xem ông cần bao nhiêu. Khi ấy, cô chẳng buồn tính xem mình còn bao nhiêu vốn, lấy được bao nhiêu hàng hay khi nào mới đi lấy hàng được mà mạnh dạn tuyên bố rằng ông ta muốn bao nhiêu cô cũng lo được, chỉ có điều giá cả phải nhích lên một chút. Cô giải thích, mùa đông đã vào đợt cao điểm, găng tay trở thành mặt hàng bán chạy như tôm tươi nên giá nhập cũng tăng theo. Ông chủ Trạch chẳng hề mặc cả, chốt ngay một nghìn hai trăm đôi găng tay da heo, yêu cầu phải có hàng trước năm giờ chiều mai. Nghe vậy, Cốc Kiều không chần chừ lấy một giây, bắt ngay một chiếc xe lam đi thẳng đến kho hàng tạm thời của mình, gom sạch số hàng hiện có rồi chở thẳng đến quầy của ông ta.


Thấy số găng tay ít ỏi Cốc Kiều mang đến kém xa con số đã thoả thuận, ông chỷ Trạch nghi ngờ hỏi:


– Bấy nhiêu đây thì thấm tháp vào đâu? Chẳng phải cô quả quyết là có một nghìn hai trăm đôi sao?


Cốc Kiều trấn an:


– Chú cứ yên tâm, trước năm giờ chiều mai chắc chắn cháu sẽ có đủ hàng cho chú. Đến lúc đó chúng ta tiền trao cháo múc.


Ông ta vẫn chưa hết ngờ vực:


– Lỡ cô không giao được hàng, tôi biết tìm ai bây giờ? Tôi thấy cô tuổi còn nhỏ mà ăn nói bạo mồm quá đấy.


Ông ta thầm rủa mình hồ đồ khi tin lời một con ranh vắt mũi chưa sạch. Mới ban nãy có người mang đến ba trăm đôi găng tay da heo giá cao hơn, ông ta đã thẳng thừng từ chối, vậy mà số hàng con bé này mang tới còn chẳng bằng người ta. 


Vốn dĩ lần này ông chủ Trạch đã thỏa thuận xong với một xưởng găng tay trong vùng, hẹn tới ngày sẽ giao năm nghìn đôi. Ai ngờ đến phút chót họ lại lật kèo, viện cớ tiến độ quá gấp, không thể giao nhanh đơn hàng đột xuất. Mẹ kiếp, nếu đơn hàng nào cũng giao đúng hẹn thì lũ Tây kia trả thêm tiền cho ông ta làm cái quái gì? Vé tàu bên kia đã mua cả rồi, tối mai găng tay phải được chuyển đi cùng một lô quần áo. Từ trước đến giờ, ông ta làm ăn với người nước ngoài chẳng hề có hợp đồng gì, tất cả đều là thỏa thuận miệng, tiền trao cháo múc, nên lần này không có hàng cũng chẳng lo phải bồi thường. Nhưng mất uy tín một lần thì sau này còn ai dám làm ăn với ông ta nữa? Huống hồ khoản lãi thu được từ đơn hàng này cũng không hề nhỏ.


Cốc Kiều vừa ung dung đếm xấp tiền ông chủ Trạch mới thanh toán, vừa quả quyết đáp:


– Cháu chắc chắn sẽ giao hàng đúng hẹn. Có tiền thì ai mà không muốn kiếm chứ ạ?


Dứt lời, cô lôi ra một tờ giấy. Đây là bản hợp đồng do chính tay cô soạn sẵn. Trước đó, cô đã cất công tới thư viện mượn một cuốn sách về các mẫu hợp đồng, tìm đúng loại mình cần rồi chép tay lại. Cô thậm chí còn tính đến việc thuê sinh viên khoa tiếng Anh với tiếng Nga soạn một bản bằng tiếng nước ngoài để phòng hờ, bởi biết đâu sau này lại có cơ hội làm ăn trực tiếp với họ. Vừa rồi lúc ngồi trên xe lam, cô đã dựa vào mẫu hợp đồng chép sẵn để bổ sung thêm các điều khoản về giá cả và thời gian giao hàng cho phù hợp với tình hình thực tế.


– Thưa chú, đây là hợp đồng cháu đã soạn. Nếu cháu không giao được hàng, cháu sẽ bồi thường cho chú. Ngược lại, chú cũng phải đảm bảo rằng dù khi đó đã gom đủ hàng hay chưa, chú vẫn phải nhận hàng của cháu theo đúng giá ghi trên hợp đồng. Nếu không nhận, chú cũng phải bồi thường cho cháu.


Không chỉ ông chủ Trạch sợ Cốc Kiều lật lọng, mà chính cô cũng lo đến lúc mình dốc cạn vốn liếng đi gom găng tay về, ông ta lại nhập được hàng từ chỗ khác rồi từ chối, hoặc cố tình vin vào cớ nào đó để ép giá. Từ giờ đến năm giờ chiều mai, ông ta vẫn còn khối thời gian để tìm nguồn hàng khác. Đống găng tay này nhập về tuy không sợ ế, nhưng tiền tàu xe đi lại đều là chi phí, cô không thể để mình công cốc được.


– Hợp đồng cái gì? Tôi còn chẳng biết cô ở đâu, nhỡ cô chạy mất thì tôi biết đi đâu tìm cô?


Ông chủ Trạch nghĩ bụng con bé này cũng lắm chiêu trò thật, nhưng giờ có hàng mới là quan trọng nhất. Ông ta không thể đặt cược hết vào một con nhóc được. Quầy hàng của ông ta là chỗ cố định, người quanh đây đều nhẵn mặt, Cốc Kiều muốn tìm ông ta lúc nào cũng được. Ngược lại, cô chỉ là dân bám dạo, lỡ lừa ông ta một vố rồi biến mất thì ông ta cũng đành bó tay.


– Cháu muốn làm ăn lâu dài mà chú. Nếu không giữ chữ tín với một khách hàng lớn như chú thì sau này cháu còn biết làm ăn với ai nữa?



Nói rồi, Cốc Kiều dứt khoát tháo chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay xuống.


– Cháu xin để chiếc đồng hồ này lại cho chú làm tin. Nếu mai cháu không giao được hàng, nó sẽ thuộc về chú. Còn nếu đến lúc đó chú không nhận hàng cũng không chịu bồi thường, cháu sẽ đi rêu rao khắp cái khu này cho mọi người cùng biết. Nhưng cháu tin ông chủ Trạch không phải là hạng người đó.


Cô còn chỉ cho ông chủ Trạch xem cả chức năng đo nhịp tim của đồng hồ.


Thật ra, cô cũng muốn hỏi xin ông chủ Trạch một ít tiền cọc vì vẫn còn thiếu vốn lấy hàng. Thế nhưng đôi bên mới hợp tác lần đầu, bản thân cô lại không có địa chỉ cố định, người ta khó lòng mà tin tưởng. Chủ động đòi tiền cọc khéo lại bị xem là lừa đảo, nên cô đành bấm bụng chịu thiệt trước một chút.


Ông chủ Trạch liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử, trông cũng có giá trị, tuy chẳng thấm vào đâu so với tổn thất của ông ta nhưng ít ra cũng thể hiện được thành ý của đối phương.


Cốc Kiều cẩn thận ghi cả vật thế chấp vào hợp đồng. Sau khi cả hai ký tên và quy định rõ ràng khoản tiền phạt nếu vi phạm, cô vẫn thấy chưa đủ yên tâm, bèn lôi hộp mực son từ trong túi ra để đôi bên cùng lăn tay. Hợp đồng được lập thành hai bản, mỗi người giữ một bản.


– Trước năm giờ chiều mai, cháu sẽ đến quầy tìm chú. Khi ấy chúng ta tiền trao cháo múc.


Cốc Kiều định bắt xe lam ra ga mua vé, nhưng đợi suốt năm phút vẫn chẳng thấy chiếc nào nên đành bấm bụng vẫy một chiếc taxi Xiali. Ngồi trên xe, cô thầm nhẩm tính chi phí nhập găng tay rồi bất giác thở dài khi nhận ra mình vẫn còn thiếu ít nhất năm trăm tệ. Giá mà người trúng tờ vé số đó là cô thì tốt biết bao.


Tới ga, cô mua được một vé đi Tân Tập chuyến nửa đêm. Khung giờ này không thể nào lý tưởng hơn, bởi giờ đó ở nhà ai nấy đều đã say giấc, cô có thể nói dối dì là mình ra ngoài hồi sáng sớm. Mua vé xong, cô lại bắt xe lam về trường để tiếp tục làm việc.


Suốt buổi chiều hôm đó, Cốc Kiều hiếm khi mất tập trung đến vậy. Khoản tiền năm trăm tệ này biết xoay ở đâu bây giờ? Rà soát một lượt những người có thể hỏi vay trong đầu, cuối cùng cô nghĩ đến Tiêu Già.


Chẳng cần hỏi Cốc Kiều vay tiền làm gì, Tiêu Già đã đồng ý ngay tắp lự, chỉ bảo cô chờ một lát để cậu về nhà lấy tiền. Cậu chợt nảy ra một ý, liền nói:


– Hay cậu về nhà mình luôn đi, bố mẹ mình cũng đang muốn gặp cậu đấy.


Tiêu Già đã kể chuyện Cốc Kiều tặng vé số cho gia đình nghe. Bố mẹ cậu khăng khăng bảo con trai nên đưa lại tiền cho cô, bởi lẽ một cô gái tự bươn chải kiếm sống chẳng dễ dàng gì. Tuy nhiên, cậu lại nghĩ nếu mình cố dúi tiền vào tay Cốc Kiều, hẳn cô sẽ cho rằng cậu đang xem thường mình. Giờ cô chủ động cần tiền, đây chính là cơ hội không thể tốt hơn để cậu trả lại số tiền đó cho cô.


– Hả?


– Mình kể chuyện của cậu cho bố mẹ nghe rồi, họ quý cậu lắm.


Cốc Kiều thoáng ngượng ngùng. Bố mẹ người ta quý mình cũng vì chuyện tờ vé số, vậy mà mới được mấy hôm, cô đã phải vay lại số tiền đó.


Sợ Tiêu Già hiểu lầm, Cốc Kiều vội giải thích mục đích vay tiền rồi quả quyết:


– Mai mình chắc chắn sẽ trả lại tiền cho cậu.


Vay tiền Tiêu Già cũng là chuyện đặng chẳng đừng với Cốc Kiều, bởi cô thực sự chẳng còn ai khác để trông cậy. Nếu cô mở lời với anh họ, có lẽ anh sẽ cho mượn, nhưng cô lại không muốn làm phiền anh.


– Cậu định một mình bắt tàu đi lấy hàng vào lúc nửa đêm à? Hay để mình đi cùng nhé? Mình cũng muốn đi xem thử.


Cốc Kiều nói dối không chớp mắt, đáp ngay:



Nếu Tiêu Già đi cùng, cô vừa phải để mắt trông tiền, lại vừa phải canh chừng cậu. Cậu quá dễ tin người, không hợp với cảnh tàu đêm hỗn tạp, lại càng không hợp để ra chợ đầu mối làm ăn. Thế nhưng, điều đó không làm Cốc Kiều bớt quý mến Tiêu Già. Nếu cậu là một kẻ đa nghi thì đã chẳng dễ dàng cho cô vay tiền đến thế. Thật trớ trêu, cái tính cách ấy vừa là nhược điểm lại cũng vừa là ưu điểm của cậu. Hơn nữa, ở bên một người như vậy, Cốc Kiều bỗng thấy mình giỏi giang lạ thường, càng lúc càng nể phục bản thân hơn.


– Năm trăm tệ có đủ không? Nếu không đủ thì để mình vay thêm bố mẹ cho.


– Đủ rồi!


Cốc Kiều đạp xe theo Tiêu Già đến dưới khu nhà cậu. Tiêu Già lại lịch sự mời:


– Cậu đi chuyến tàu đêm, giờ vẫn còn sớm, hay là lên nhà mình ngồi chơi một lát nhé.


– Thôi, mình đợi cậu ở dưới này được rồi.


Bố mẹ người ta vừa mới xem mình là người tốt, giờ mình đã đến vay tiền, chẳng biết họ sẽ nghĩ gì nữa. Nhưng kệ, đợi xong phi vụ này, tiền về tay là ổn tất.


Đúng lúc ấy, Châu Toản đến tìm bố Tiêu Già, nào ngờ vừa tới nơi đã bắt gặp Cốc Kiều và cậu đang đứng nói chuyện dưới nhà.


Tiêu Già cất tiếng chào:


– Cháu chào chú Châu!


Cậu vốn rất có thiện cảm với Châu Toản, không chỉ vì ông ta thường khen cậu trước mặt bố mẹ. Đã có một dạo, cậu từng lấy làm phiền muộn vì cảm thấy mình lạc lõng, không hòa nhập được với xã hội. Khi ấy, chính Châu Toản đã khuyên cậu đừng bận tâm, bởi quá hòa nhập không phải là trưởng thành, mà ngược lại, đó là biểu hiện của sự tầm thường. Châu Toản còn nói rằng thiên tài thời trẻ thường cô độc, cậu nên theo đuổi những gì mình thích, chứ đừng cố gò ép bản thân hòng chiều lòng những kẻ tầm thường. Tiêu Già được khen đến phát ngượng, dù biết mình có năng khiếu ở vài mặt nhưng chưa bao giờ dám nhận mình liên quan đến hai chữ “thiên tài”. Dù vậy, được người khác, đặc biệt là một người mình nể trọng, công nhận cũng không phải chuyện gì xấu.


Cả nhà Tiêu Già đều quý mến Châu Toản. Ngay cả bố cậu, một nhà khoa học vốn mang thành kiếm với giới nhà văn, cũng phải công nhận ông ta là người rất có phong độ.


Nghe Tiêu Già gọi “chú Châu”, Cốc Kiều cũng bất giác nhìn theo. Giờ vờ như không thấy thì đã muộn, cô đành gượng gạo mở miệng:


– Cháu chào chú Châu ạ.


Tiêu Già không khỏi ngạc nhiên, chẳng ngờ Cốc Kiều lại quen Châu Toản. Cậu chợt nhớ Châu Tri Ninh cũng hay đến câu lạc bộ tiếng Anh, liền đoán rằng hẳn cô ta đã dẫn Cốc Kiều tới nhà họ Châu chơi.


Thấy hai đứa trẻ đứng dưới sân không lên nhà, Châu Toản đoán chúng có chuyện riêng cần bàn nên cũng không hỏi han gì thêm. Ông ta chỉ mỉm cười với cả hai rồi đi thẳng vào tòa nhà.


Tiêu Già vừa định theo Châu Toản lên nhà lấy tiền thì Cốc Kiều đã vội gọi giật cậu lại:


– Khoan đã Tiêu Già, mình có việc này muốn dặn cậu.


Sau đó, cô hạ giọng thì thầm:


– Chuyện mình vay tiền, cậu đừng nói với người nhà vội nhé? Mai mình trả cậu ngay. Lỡ chú Châu có hỏi về mình, cậu cứ bảo chúng ta quen nhau ở câu lạc bộ tiếng Anh, nhớ đừng nhắc gì đến chuyện mình đi bán dạo. Chuyện này dài dòng lắm, sau này mình sẽ kể cho cậu. Lúc xuống đây, cậu cầm giúp mình quyển sách nào đó, cứ bảo là mình sang mượn sách thôi.


Cô thầm nghĩ, nếu Châu Toản biết thì dì họ của cô cũng sẽ biết. Dù cô cho rằng ông ta chẳng có lý do gì để hỏi về mình, nhưng cẩn thận vẫn hơn.



Dù rất tò mò nhưng thấy Cốc Kiều đang cần tiền gấp, Tiêu Già cũng không hỏi thêm gì mà vội vã chạy lên nhà.


Tiêu Già chạy một mạch lên lầu, lấy tiền và sách xong lại tức tốc trở ra. Thấy vậy, mẹ cậu liền cười hỏi:


– Làm gì mà vội vàng thế con?


– Cốc Kiều sang mượn sách ạ.


– Sao không mời bạn vào nhà chơi?


– Cậu ấy có việc bận rồi ạ.


Ngoài năm trăm tệ đã hứa, Tiêu Già còn đưa thêm năm mươi tệ tiền tiêu vặt cuối tháng của mình cho Cốc Kiều. Cậu gãi đầu ngượng nghịu nói:


– Mình tạm thời chỉ có ngần này, cũng không giúp được cậu nhiều.


Cốc Kiều nhìn năm mươi tệ cậu đưa thêm, quả quyết nói:


– Mai mình nhất định sẽ trả lại cậu. Số máy nhắn tin của cậu là bao nhiêu thế?


– Cậu cứ cầm lấy mà dùng, dù sao giờ mình cũng chưa cần đến. Mình không có máy nhắn tin, cậu muốn tìm mình thì cứ gọi vào số máy bàn nhà mình nhé.


Tiêu Già đọc một dãy số. Cậu vốn mê đồ điện tử, nhưng từ sau lần tháo tung chiếc máy nhắn tin của bố, cậu thấy cấu tạo của nó quá đơn giản nên đâm ra hết hứng thú. Vả lại, cậu cũng chẳng quen biết rộng, ai cần tìm cứ gọi thẳng đến nhà là tiện nhất.


– Vậy thì đúng giờ này ngày mai mình đến tìm cậu trả tiền nhé.


Cốc Kiều đã viết sẵn giấy nợ, giờ chỉ điền thêm năm mươi tệ vào rồi trịnh trọng đưa cho Tiêu Già.


– Cậu không cần trả gấp thế đâu mà. – Tiêu Già nói, lòng thầm nghĩ Cốc Kiều tờ mờ sáng đã phải đi lấy hàng, ngày mai hẳn nên nghỉ ngơi nhiều hơn mới phải. Cậu bèn chuyển chủ đề:


– Tết Dương lịch cậu có kế hoạch gì chưa?


– Tết Dương lịch tớ định đi bảo tàng mỹ thuật.


Trước đây Lạc Bồi Nhân từng rủ cô đi nhưng cô đã từ chối. Anh cho rằng đã muốn kinh doanh thời trang thì phải không ngừng trau dồi khiếu thẩm mỹ, hễ rảnh là nên đến bảo tàng xem thử. Anh còn tặng cô hai tập tranh, không phải loại tranh cổ điển, mà là những phong cách thịnh hành nhất trong xã hội thương mại Mỹ, chẳng hạn như Pop Art, chủ nghĩa tối giản và nghệ thuật graffiti đường phố đang ngày một lên ngôi, được ứng dụng rộng rãi trong các sản phẩm công nghiệp và thời trang. Cốc Kiều thừa nhận lời anh họ rất có lý và hoàn toàn xuất phát từ ý tốt, nhưng đó là chuyện của tương lai, khi việc làm ăn khấm khá hơn mới cần cân nhắc. Xu hướng ngoại quốc du nhập vào trong nước cần có thời gian, đó là điều cô không thể chi phối. Ở giai đoạn này, điều cô cần không phải là đến bảo tàng nâng cao gu thẩm mỹ, mà là lân la các quầy hàng trong trung tâm thương mại xem mặt hàng nào bán chạy nhất. Anh họ biết nhiều điều cô không rành, nhưng riêng khoản bán hàng ở sạp thì anh lại chẳng sành bằng cô. Tuy nhiên, nếu lần này buôn bán thuận lợi thì trước kỳ nghỉ đông cô sẽ khá rảnh rỗi, quả thực nên đi đây đi đó mở mang tầm mắt.


– Mình cũng đi, chúng ta hẹn gặp nhau lúc chín giờ ở bảo tàng mỹ thuật nhé?


– Được! – Cô thầm nhủ, lúc đó vừa hay có thể trả tiền cho cậu, lại có người đi cùng trò chuyện nữa.


– Để tớ đưa cậu về.



Tiêu Già vẫn chưa biết nhà cô ở đâu. Lần trước cậu cũng chỉ đưa được cô đến nửa đường thì cô đã vội nói là sắp tới nhà. Cô chẳng ngại chuyện Tiêu Già biết chỗ ở của mình, vì cô hoàn toàn tin tưởng cậu. Chẳng qua cô thầm nghĩ, nếu giữa hai người nhất định phải có một người đưa người kia về, thì đó phải là cô mới hợp lý.


Cốc Kiều đạp xe vun vút, chẳng mấy chốc đã mất hút khỏi tầm mắt Tiêu Già. Lên đến nhà, cậu thấy bố mình và Châu Toản đang bàn chuyện giới trẻ, bèn tiện miệng nhắc tới Cốc Kiều. Qua lời kể của cậu, bố mẹ Tiêu Già đều có ấn tượng rất tốt về cô gái nhỏ: mới mười tám tuổi đã biết bày sạp bán dạo mà không hề gian xảo, lại giữ chữ tín, nói tặng phiếu thưởng là làm ngay, trên hết còn rất ham học hỏi.


Bán hàng dạo ư? Dù Cốc Tĩnh Tuệ có ra sao đi nữa, cũng không đời nào để cháu gái mình phải làm cái nghề này. Con bé đã phải bày sạp bán dạo, ắt hẳn gia cảnh chẳng mấy khá giả. Châu Toản không nói cho bạn biết mối quan hệ của mình với Cốc Kiều. Ông ta chợt nhớ lại dáng vẻ cô lúc chào mình, giọng nói tuy vẫn trong trẻo như thường nhưng ánh mắt lại thoáng hiện vẻ lảng tránh. Con bé cơ cực thế này, e rằng mẹ nó vẫn chưa hề hay biết.


Tiêu Già vừa về nhà chưa được bao lâu thì Triệu Việt gọi điện tới, bảo cậu xuống dưới ngay, xe anh ta đang đỗ bên ngoài toà nhà.


Tối đó, trên đường từ sân trượt băng về, Lạc Bồi Nhân không yên tâm để Triệu Việt cầm lái trên mặt đường trơn trượt nên đã giành lấy vô lăng. Được rảnh tay nên miệng Triệu Việt cũng chẳng ngơi nghỉ, anh ta cười hì hì trêu Tiêu Già:


– Lần này cậu trúng quả đậm thế, mai phải khao anh em một bữa ra trò đấy nhé. Nghe anh bảo này, lộc trời cho thì phải tiêu ngay cho nóng.


Nói rồi, anh ta lại cười, quay sang Lạc Bồi Nhân bảo:


– Lần này cậu đừng có giành trả tiền với Tiêu Già nữa, phải cho nó cơ hội thể hiện chứ.


Tiêu Già đang vắt óc nghĩ xem phải giải thích thế nào rằng bây giờ cậu làm gì có nhiều tiền mà đãi khách. Đầu tháng còn dành dụm được chút đỉnh, chứ cuối tháng tiền tiêu vặt của cậu chẳng còn bao nhiêu, sau khi cho Cốc Kiều mượn năm mươi tệ thì với số còn lại, e rằng chỉ đủ mời bọn họ một bữa trong căn tin.


Triệu Việt lại bồi thêm:


– Sao cậu không rủ cô bé kia đi cùng? Bạn gái của Lâm Thành cứ nằng nặc đòi theo, cậu mà dắt thêm bạn thì người ta cũng đỡ ngại hơn.


– Em và cậu ấy hoàn toàn không phải mối quan hệ đó. – Tiêu Già vội đáp.


Cậu có cả một bụng lý lẽ để phản bác, nhưng lại quá hiểu cái miệng của Triệu Việt, trừ khi Lạc Bồi Nhân bắt anh ta im đi, bằng không những lời trêu chọc sẽ chẳng bao giờ có hồi kết.


– Thế thì cậu chậm chạp quá rồi đấy. Anh thấy cô bé đó được phết, hợp vía cậu phết, lại còn hào phóng, tặng một phát là năm trăm tệ. Chính anh đây cũng mua vé số Á Vận Hội không ít, mà đợt trúng nhiều nhất cũng chỉ được năm tệ. – Triệu Việt cảm thán. – Ngoài mẹ với bà nội anh ra, làm gì có cô nào cho không anh năm trăm tệ đâu chứ! Đừng nói anh, ngay cả anh Lạc nhà cậu đây, dẫu nổi danh là được lòng phái nữ, nhưng nói cho cùng cũng chỉ hơn bọn mình ở chỗ có nhiều cơ hội mời các cô gái xinh đẹp đi khiêu vũ, uống rượu với ăn cơm thôi. Chứ bảo có cô gái nào chủ động mời lại anh Lạc của cậu một bữa thì cũng chẳng có mấy ai, nói gì đến cho tiền. Vẫn là cậu em có số hưởng. Nhưng mà có phúc thì phải san sẻ cho anh em với chứ, mai cậu mời, anh không khách sáo đâu nhé.


– Cậu cứ khách sáo đi thì hơn, vì mai cậu là người trả tiền.


Nghe Lạc Bồi Nhân phán một câu xanh rờn như thế, Triệu Việt thầm kêu khổ:


– Sao cậu lại chơi kiểu đấy, cậu không cho Tiêu Già mời thì cũng phải đến lượt cậu chứ. So với cậu thì tôi chỉ đủ ăn đủ mặc thôi đấy.


Tiêu Già vờ như không nghe thấy câu mới rồi của Triệu Việt, chỉ đáp lại ý trước đó của anh ta:


– Năm trăm tệ này em không tiêu được. Cậu ấy cần nó hơn em, nên em phải trả lại cho cậu ấy.


Triệu Việt cười phá lên:


– Không ngờ sắp sang năm 1990 đến nơi rồi mà anh vẫn còn được chứng kiến mấy chuyện kiểu này.


– Hôm nay cậu ấy đi lấy hàng có mượn em năm trăm tệ, ít hôm nữa bọn em hẹn gặp ở bảo tàng mỹ thuật, thể nào cậu ấy cũng trả lại cho em. Các anh xem, em phải làm thế nào để cậu ấy yên tâm giữ lại số tiền ấy  đây?


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 44: Vay tiền (Chương thêm)
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...