Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 26: 026: Bịt mắt


Triệu Việt là tay bắt chuyện cừ khôi, đề tài nào cũng có thể nói được. Anh ta còn lớn tiếng chê bai đám con trai trường bên, bảo họ toàn viện cớ sang câu lạc bộ tiếng Anh của trường này giao lưu, thực chất là để tán gái. Thấy Tiêu Già dạo này hay đến đó, Triệu Việt bèn cười nói với cậu:


– Gặp mấy đứa có ý đồ không trong sáng này, cậu cứ dội cho chúng nó một gáo nước lạnh. Cứ xáp lại nói chuyện thật hăng với mấy bạn gái xinh đẹp ấy, đừng cho bọn nó có cơ hội chen chân vào…


Lạc Bồi Nhân liếc Triệu Việt một cái, anh ta liền im bặt. Trêu người khác thì là đùa vui, chứ trêu Tiêu Già thì chẳng khác nào bắt nạt người thật thà. Và nếu thước đo của lòng tốt là không ức h**p người hiền lành, thì Lạc Bồi Nhân quả cũng được xem là người tốt.


Thật ra, Tiêu Già vốn định hỏi Triệu Việt về một người. Đầu óc Triệu Việt chẳng khác nào cuốn danh bạ sống, dường như không một ai trong trường này mà anh ta không biết.


Chuyện là hôm qua, khi Tiêu Già từ Trung Quan Thôn mua linh kiện về, một cô gái đột nhiên đạp xe từ phía sau vượt lên, chặn ngang trước mặt rồi rung chuông leng keng ra hiệu cho cậu dừng lại. Nếu người chặn đường không phải là con gái, có lẽ Tiêu Già đã ngỡ mình gặp cướp.


Cô gái ấy mặc một chiếc áo len xanh điểm xuyết hoa vàng, trên đầu cài chiếc băng đô cùng màu. Đợi cậu dừng hẳn, cô mới nói rành rọt từng chữ:


– Bạn ơi, cặp của bạn chưa kéo khóa, đồ rơi hết ra rồi kìa.


Hóa ra, cô đã nhặt được đồ Tiêu Già đánh rơi. Cô gọi với theo mấy lần nhưng cậu lo nghĩ ngợi nên chẳng nghe thấy, hết cách đành phải đuổi theo.


Tiêu Già chỉ mải cảm ơn, đến lúc sực nhớ ra phải hỏi tên thì cô gái đã đạp xe đi mất. Trong mắt cậu, con gái xinh dường như ai cũng có nét na ná nhau, thật khó mà miêu tả. Đặc điểm dễ nhận dạng nhất có lẽ là chiếc xe đạp có gắn chuông của cô.


Nhưng vừa bị Triệu Việt trêu một phen, Tiêu Già đành dẹp ý định ấy đi. Với tính cách của Triệu Việt, nhỡ hỏi anh ta thì chưa biết chừng lại bị đem ra làm trò cười. Dĩ nhiên, Tiêu Già cũng chưa từng nghĩ sẽ hỏi Lạc Bồi Nhân, vì cậu thấy anh Lạc chắc chẳng bao giờ để tâm đến mấy chuyện này.


Triệu Việt rủ Lạc Bồi Nhân:


– Chủ nhật đi chơi bi-a không, lâu lắm rồi chưa chơi.


– Chủ Nhật tôi bận rồi. – Anh đáp.


Tối thứ Bảy, Lạc Bồi Nhân về nhà đúng lúc mọi người vừa ăn tối xong. Anh mang về ba chiếc đồng hồ điện tử, đưa cho Cốc Kiều, nhỏ Ba và nhóc Tư mỗi người một chiếc, nói là quà chị Cả đi Hồng Kông về mua cho.


Nhóc Tư nhà họ Lạc liền bóc ra xem ngay tại chỗ. Dù đã có cả đống đồng hồ điện tử, nhưng chiếc này có hơi khác biệt, bởi nó là đồng hồ thể thao đo được cả nhịp tim. Xem xong của mình vẫn chưa đã, cậu nhóc quay sang hỏi anh trai:


– Anh Hai, đồng hồ chị Cả tặng anh có giống của tụi em không?


Nhóc Tư đoán chắc mẩm là không giống. Chị Cả và anh Hai thân nhau hơn, mà mẹ anh Hai cũng từng tặng chị Cả không ít quà. Cậu còn nghe nói chiếc xe chị Cả đang đi chính là do mẹ anh Hai tặng, làm bố nổi giận một trận, bố cũng kỳ cục thật. Dù vậy, nhóc Tư vẫn bán tín bán nghi, bởi nếu mẹ anh Hai hào phóng đến thế, tại sao bây giờ anh còn phải mượn xe để đi chứ?


Lạc Bồi Nhân chẳng buồn để tâm, nhóc Tư đành quay sang đòi xem của chị Ba và chị họ. Nhỏ Ba đang ở cái tuổi hễ nhìn thấy em trai là ngứa mắt, liền liếc nhóc Tư một cái sắc lẹm rồi khó chịu gạt tay cậu ra khỏi chiếc đồng hồ của mình. Thế là nhóc Tư lại quay sang Cốc Kiều, giục chị họ mở hộp cho mình xem.


Lạc Bồi Nhân cười nói:


– Em mở ra cho nó xem đi, không thì nó lại nghi quà của em xịn hơn của nó rồi ấm ức một mình cũng nên.


Bị nói trúng tim đen, nhóc Tư nghĩ thầm, trước giờ chỉ thấy anh Hai lạnh lùng, sao giờ cũng cay nghiệt như chị Ba thế này. Cậu ghé tai Cốc Kiều nói nhỏ:


– Chị họ ơi, chị cho em xem chút đi, em không nhỏ nhen vậy đâu. Của chị có tốt hơn của em, em cũng không đòi đổi đâu.


Nhóc Tư đã nói vậy, Cốc Kiều cũng không tiện từ chối, dù cô vẫn còn đang phân vân không biết có nên nhận hay không. Cô từng gặp chị Cả vài lần, biết đó là một người rất lịch sự. Theo lẽ thường, khi tặng quà cho các em, nếu cô có mặt ở đó, chị có thể sẽ tiện thể tặng cô một món quà nhỏ để cô khỏi khó xử. Nhưng chị đi Hồng Kông chơi mà vẫn nhớ tới cô, còn cố tình chuẩn bị quà rồi nhờ Lạc Bồi Nhân mang về ư? Ba chiếc đồng hồ chẳng phải vừa đủ cho ba đứa em còn lại nhà họ Lạc sao? Cô ngờ rằng anh họ đã nhường phần của mình cho cô, dù đây cũng chỉ là phỏng đoán vô căn cứ.


Nhóc Tư xem xong đồng hồ của Cốc Kiều thì đeo luôn chiếc đồng hồ mới của mình vào tay. Nút đo nhịp tim trên đồng hồ của chị họ màu vàng, còn của cậu màu xanh, ngoài ra chẳng có gì khác biệt. Cậu nói bâng quơ:


– Em có nhỏ nhen như anh chị nói đâu. Em chỉ xem một tí thôi mà.


Tuy nhóc Tư ghét anh Hai ra mặt là thế, nhưng khi Lạc Bồi Nhân bảo ngày mai sẽ đưa cậu và nhỏ Ba đi công viên giải trí, cậu liền đồng ý ngay tắp lự, quên béng cả chuyện chị họ hứa mai lĩnh lương sẽ đãi mình ăn KFC. So ra thì công viên giải trí vẫn hấp dẫn hơn, vả lại cũng có thể nhờ dì Trương làm gà rán cho, dù không ngon bằng.


Nhóc Tư không nhắc đến chuyện ăn gà rán ngày mai, và cũng chẳng ai nhắc cậu. Lạc Bồi Nhân nhìn sang Cốc Kiều, rủ cô:


– Mai em đi cùng bọn anh nhé.



Nhóc Tư hưởng ứng ngay:


– Chị họ, chị đi với bọn em đi. Tụi mình cùng chơi đu quay, tàu lượn siêu tốc, rồi cả thuyền lắc nữa…


Chẳng hiểu sao, nhóc Tư luôn có cảm giác dạo này chị Ba nhìn mình chỗ nào cũng thấy tức mắt. Rõ ràng cậu mới là em ruột, thế mà chị Ba lại có vẻ thân với chị Cả và anh Hai hơn, thật hết nói nổi! Còn anh Hai thì miễn bàn, người đâu mà nhạt như nước ốc. Hơn nữa, tuy anh Hai chẳng nhiệt tình với ai, nhưng vẫn đối xử với chị Ba tốt hơn cậu một chút. Đi chơi với hai người này, trò có vui đến mấy cũng giảm đi một nửa hứng thú.


Nhóc Tư nhà họ Lạc tuy đã qua cái tuổi đến chó cũng chê, nhưng trong mắt nhỏ Ba, cậu vẫn chẳng có chút tiến bộ nào. Thành ra bây giờ, hễ thấy mặt cậu em là nhỏ lại ngán ngẩm. Với anh Hai thì nhỏ không như vậy, nhưng vì nể anh mình quá, nhỏ chẳng thể hình dung nổi cảnh đi chơi cùng anh sẽ ra làm sao, thậm chí còn canh cánh nỗi lo mình sẽ làm anh thấy phiền, dù anh chưa từng tỏ thái độ ấy bao giờ. Bởi vậy, dù bực mình cậu em, nhỏ Ba vẫn hùa theo ý nó:


– Chị họ đi chung đi ạ!


Ánh mắt Cốc Kiều lướt qua Lạc Bồi Nhân rồi dừng lại trên chiếc đèn chùm lộng lẫy treo giữa trần nhà. Cô đáp:


– Được thôi!


Trong căn phòng nhỏ của mình, Cốc Kiều băn khoăn không biết ngày mai nên mặc gì, bởi chiếc áo len xanh điểm xuyết hoa vàng cô mới mua đã trót đem giặt từ trước bữa cơm, mai không thể mặc được. Cô cầm chiếc đồng hồ điện tử lên, chạm nhẹ vào nút bấm màu vàng, sau đó lại lôi hết quần áo ra ngắm nghía một lượt, cuối cùng chọn chiếc áo sơ mi màu vàng và một chiếc cardigan trắng khoác bên ngoài được dì cho. Tiếp đến, cô lục ngăn kéo, lấy chiếc ghim cài áo hình chú chim nhỏ mà Lạc Bồi Nhân tặng ra. Một lần nữa, cô lại đưa chiếc mỏ xinh xắn của chú chim lên mổ nhẹ vào đầu ngón tay mình. Cô ướm thử chiếc ghim cài áo lên vị trí trái tim nhưng thấy không hợp, bèn gài nó lên ngực áo và lấy chiếc gương tròn nhỏ tự mua ra soi đi ngắm lại.


Thế nhưng sáng hôm sau, Cốc Kiều lại cất chiếc ghim ấy vào ngăn kéo, quyết định không đeo nó.


Cô nhiệt tình tết cho nhỏ Ba một bím tóc kiểu Pháp, vì thấy kiểu tóc này hợp với khuôn mặt em họ hơn cả. Nhỏ Ba liền hỏi:


– Chị họ, chị thích tóc dài thế sao lại cắt ngắn đi?


– Vì chị phải đi làm.


– Dạo này công việc của chị thế nào rồi?


– Tốt lắm!


– Thật không ạ?


– Có những chuyện, chỉ cần mình tin nó thế nào thì nó sẽ thành thế ấy thôi.


Nhỏ Ba đánh giá chị họ mình:


– Chị đúng là người theo chủ nghĩa duy tâm!


Đoạn, nhỏ ghé vào tai Cốc Kiều, thì thầm:


– Thật ra chuyện công việc, đáng ra chị không nên tìm mẹ em mà nên tìm anh Hai. Mẹ em chỉ tìm cho chị mấy công việc mà bà ấy cho là dễ lấy chồng thôi, chứ chẳng có tương lai gì đâu.


Gần đây tiếp xúc nhiều với cô em họ, Cốc Kiều nhận ra cô bé này tuy còn nhỏ tuổi, lại quen kiệm lời, nhưng trong đầu lại chất chứa lắm suy nghĩ hơn cậu em trai rất nhiều. Trong bốn anh chị em nhà họ Lạc, dường như chỉ có nhóc Tư là lạc loài, đầu óc lúc nào cũng chỉ có mỗi gà rán với chơi bời.


Trước lời khuyên của em họ, Cốc Kiều không tỏ rõ là đồng tình hay phản đối. Cô không muốn dựa dẫm vào bất kỳ ai để giải quyết chuyện công việc nữa mà muốn tự mình xoay xở.


Trên đường đến công viên giải trí, Cốc Kiều không trò chuyện nhiều với Lạc Bồi Nhân. Cô vốn định ngồi ghế phụ, nhưng giờ lại trở thành vách ngăn giữa nhỏ Ba và nhóc Tư.


Ban đầu, nhóc Tư định tỏ ra thân thiện với anh Hai đôi chút, dù sao cũng là anh Hai đưa mình đi chơi, cậu thấy cảm kích lắm.


– Anh Hai, nghe nói công viên này bắt chước Disneyland. Hồi trước anh đi Disneyland, ở đó có vui lắm không ạ?


– Tâm trạng vui thì đi đâu cũng thấy vui thôi.


Thấy anh Hai đáp lời kiểu vô thưởng vô phạt, nhóc Tư đành bỏ cuộc, quay sang giới thiệu cho chị họ từng trò một trong công viên giải trí. Từ lúc nơi này mở cửa, cậu đã đi không biết bao nhiêu lần.


Nhỏ Ba bị em trai làm cho phát bực, liền gắt lên:


– Chị họ tự đi một vòng là biết hết, cần gì em phải nói!



Nhỏ Ba vốn không phải người nhiều lời, trừ những lúc cãi nhau với em trai.


Nhóc Tư gân cổ cãi:


– Chị họ lần đầu đến, em giới thiệu cho chị ấy thì có làm sao?


– Em đang khoe mẽ thì có. Chẳng qua là đi trước mấy lần thôi mà cứ làm như mình ghê gớm lắm.


– Ít nhất em không như mấy người, lúc nào cũng lạnh như tiền.


– Mấy người? Em tính cả anh Hai vào luôn à? Chị lạnh lùng á? Ít nhất chị không bắt chị họ vừa lĩnh lương đã phải mời đi ăn KFC. Lương của chị ấy có đáng bao nhiêu đâu mà em cũng mặt dày đòi hỏi!


Thấy chị Ba sắp làm to chuyện, nhóc Tư vội chữa lại:


– Em gộp cả anh Hai vào bao giờ? Em chỉ nói chị thôi nhé! Chị họ quý em, tự nguyện mời em thì liên quan gì đến chị? Chị ganh tị chứ gì, ganh tị vì mẹ thương em, chị họ thích em, ai cũng quý em…


Nhỏ Ba khinh khỉnh hừ một tiếng.


Nghe chị Ba nói lương chị họ thấp, nhóc Tư cũng hơi chột dạ:


– Mẹ ở nhà nhàn rỗi thế mà lương còn chẳng ít, chị họ bận từ sáng đến tối, lẽ nào lương lại thấp được à?


– Đồ ngây thơ!


Bị kẹt giữa hai chị em, Cốc Kiều đành phải đứng ra dàn hòa.


Lạc Bồi Nhân liền giao cho nhỏ Ba nhiệm vụ làm hướng dẫn viên, dặn rằng một khi vào công viên, chơi trò nào trước, trò nào sau đều do cô bé sắp xếp cả.


Được giao trọng trách, nhỏ Ba mải mê suy tính nên cũng không buồn cãi nhau với em trai nữa.


Nhóc Tư lẩm bẩm, chị Ba còn chưa đi nhiều bằng mình, sao lại để chị ấy dẫn đường chứ?


– Lát về chúng ta sẽ đi ăn vịt quay.


Chỉ một câu của Lạc Bồi Nhân đã khiến nhóc Tư vui như mở cờ trong bụng.


Thấy cái nết dễ dụ của cậu em, nhỏ Ba lại khinh khỉnh hừ một tiếng. Lúc này, Lạc Bồi Nhân hỏi Cốc Kiều muốn nghe nhạc gì.


Cốc Kiều nghĩ một lúc rồi đáp:


– Bài nào nghe vui tai một chút là được ạ.


Máy phát nhạc trên xe chỉ có thể chạy băng cassette. Lạc Bồi Nhân liếc qua mấy cuộn băng, dường như toàn là nhạc cổ điển mà đã lâu rồi anh không nghe. Vì Cốc Kiều muốn nghe nhạc vui, anh bèn tìm một bản waltz rộn ràng.


Hòa mình vào giai điệu, tâm trạng Cốc Kiều cũng vui vẻ hẳn lên.


Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều thấy một công viên có nhiều tòa lâu đài kiểu châu Âu đến vậy. Lạc Bồi Nhân mang theo máy ảnh, chụp cho cả ba chị em một tấm kỷ niệm, sau đó lại chụp riêng cho từng cặp và từng người.


Nhóc Tư ngước nhìn tòa lâu đài của Lọ Lem rồi nói:


– Bao giờ lớn, em cũng sẽ gặp được nàng Lọ Lem của đời mình. Nàng sẽ ngồi cỗ xe bí ngô đến tìm em.


Qua giọng điệu, xem chừng cậu còn thèm thuồng cỗ xe bí ngô hơn cả Lọ Lem.


Nhỏ Ba phì cười, phán:


– Tư à, kể cả khi lớn lên, em cũng không có cửa vào truyện Lọ Lem đâu. Vai của em phải tìm trong truyện Bạch Tuyết cơ.



Ý của nhỏ Ba vốn chỉ là trêu em trai mình hợp vai một trong bảy chú lùn, ngờ đâu nhóc Tư lại ngây thơ tưởng chị gái đang khen mình là hoàng tử trong truyện Bạch Tuyết. Cậu thầm nghĩ, miễn được làm hoàng tử thì truyện nào cũng như nhau cả thôi.


Cốc Kiều chủ động đề nghị chụp cho ba anh em nhà họ Lạc một tấm. Nhỏ Ba đã chụp chung với cậu em đến phát ngán, chỉ muốn có một tấm riêng với anh Hai mà thôi, còn nhóc Tư thì chẳng mảy may bận tâm hai người kia có chụp hay không. Dẫu vậy, lúc đứng chung với anh chị, cậu vẫn hợp tác cười tươi rói trước ống kính.


Chụp ảnh xong, Lạc Bồi Nhân nói với Cốc Kiều:


– Mấy đứa cứ đi chơi đi, trưa một giờ nhớ đến nhà hàng trong công viên, anh đợi ở đó ăn cơm.


Đoạn, anh quay sang dặn nhóc Tư:


– Đi đâu cũng phải nghe lời chị Ba, không được chạy lung tung đâu đấy.


– Anh họ không đi cùng bọn em ạ? – Cốc Kiều hỏi.


– Anh có việc khác rồi. – Lạc Bồi Nhân đáp.


Đợi anh đi khuất, nhỏ Ba mới khẽ bảo:


– Anh Hai chê mấy trò này trẻ con quá nên không đi cùng mình đấy.


Cốc Kiều nhận xét:


– Vậy thì anh các em tốt với các em thật, bản thân không muốn chơi mà vẫn đưa các em đến.


Nhỏ Ba vội quay sang dặn em trai:


– Cấm em mách mẹ là anh Hai bỏ đi giữa chừng nghe chưa, không thì mẹ lại cằn nhằn cho xem.


Cô bé thừa biết mẹ sẽ cho rằng anh Hai không chăm sóc hai chị em chu đáo, như vậy thì lần sau anh càng chẳng muốn đưa họ đi chơi nữa. Đôi lúc, nhỏ Ba thấy mẹ mình thật mâu thuẫn: chuyện gì cũng bắt em trai phải noi gương anh Hai, duy chỉ có việc tự lập là tuyệt nhiên không cho.


Nhóc Tư chỉ mong anh Hai đi cho khuất mắt để mình được tự do nên nhận lời ngay tắp lự.


Cậu muốn chơi vòng đu quay trước tiên, nhưng nhỏ Ba gạt phắt đi, bảo phải xếp hàng dài lắm, nên để chơi sau cùng. Cốc Kiều cũng đứng về phía nhỏ Ba, thành ra tỉ số là hai chọi một, nhóc Tư đành phải theo số đông.


Trước khi chơi tàu lượn siêu tốc và búa lắc, nhóc Tư còn ra vẻ người lớn trấn an Cốc Kiều, dặn cô đừng sợ, mấy trò này an toàn lắm. Cốc Kiều vốn chẳng thấy sao, nhưng vẫn cảm ơn lời nhắc nhở của cậu. Đến lúc vào nhà ma thì tình thế đảo ngược, Cốc Kiều lại phải động viên nhóc Tư. Cậu nhóc nhất định không chịu vào, nhưng cả chị Ba lẫn chị họ đều muốn đi. Sợ bị bỏ lại một mình, cậu đành miễn cưỡng theo sau. Cậu thầm thấy chị họ mình đúng là có một không hai, chẳng những không bị mấy chiếc mặt nạ quỷ dọa cho hết hồn mà còn gan góc nhăn mặt trêu ngươi lại chúng.


Cốc Kiều canh đúng giờ hẹn, dắt hai đứa em đến nhà hàng trong công viên gặp Lạc Bồi Nhân.


Lúc đến nơi, ống quần cô đã ướt sũng vì cả ba vừa chơi xong một trò dưới nước, khiến cô phải xắn quần lên tận đầu gối, để lộ cả bắp chân.


Cốc Kiều nhất quyết đòi mời bữa này. Cô đã mười tám tuổi rồi, không thể nào xếp mình ngang hàng với hai đứa nhóc kia, coi mình là trẻ con rồi yên tâm để Lạc Bồi Nhân trả hết chi phí được. Dù sao thì ban đầu cô cũng đã chuẩn bị tinh thần “rỉ máu” để mời nhóc Tư ăn KFC rồi.


Vừa bị chị Ba mắng cho một trận vì tội đòi chị họ bao ăn KFC, nhóc Tư nào dám chủ động gọi món nữa. Thành ra lúc Cốc Kiều ngỏ ý mời, chẳng một ai hưởng ứng.


Cuối cùng, giữa sự im lặng, Lạc Bồi Nhân đành lên tiếng phá vỡ không khí ngượng ngùng:


– Mọi người khách sáo quá, vậy anh gọi trước nhé. Chiều còn đi ăn vịt quay nên giờ anh ăn ít thôi. Anh với nhóc Tư ăn chung một suất là được.


Anh Hai đã nói vậy, nhóc Tư cũng không tiện phản đối. Nhỏ Ba liền nhanh nhảu bảo mình và chị họ ăn chung một suất là đủ.


Buổi sáng, Cốc Kiều đã chuẩn bị đồ ăn thức uống chẳng khác nào đi dã ngoại, cô còn ghé cửa hàng tạp hóa gần đó mua bánh mì, nước ngọt và trái cây. Giờ cô lấy đồ ăn ra, bóc một quả lựu chia cho mọi người.


Vừa ăn lựu, cô vừa thuyết phục Lạc Bồi Nhân:


– Anh họ, em thấy nhiều người hai ba mươi tuổi vẫn chơi mà, có cả người bốn năm mươi tuổi nữa. Chiều nay anh đi cùng bọn em đi, đông người sẽ vui hơn.


Ý cô là, tuổi của anh đi chơi cùng chúng em cũng chẳng ai cười chê đâu.



Cốc Kiều huých nhẹ vào khuỷu tay nhỏ Ba, cô bé liền hùa theo:


– Anh Hai, đi đi mà.


Nhóc Tư cũng đành nói một câu y hệt.


Thế là bốn người họ cùng ngồi trên vòng đu quay, trong một cabin sáu chỗ. Vì có nhiều người xếp hàng nên cabin phải ngồi đủ chỗ, đi cùng họ là một cặp đôi trẻ. Theo mắt nhìn của Cốc Kiều, cặp đôi này rất sành điệu. Anh chàng kia ăn mặc thời thượng ngang ngửa Triệu Việt, trời lạnh thế này mà vẫn mặc áo sơ mi hoa, tóc rẽ ngôi giữa, vừa nhìn là biết đã vuốt không ít sáp, cặp kính râm gài trên mái tóc còn vừa để giữ nếp.


Cặp đôi kia không khỏi thắc mắc về mối quan hệ của bốn người họ: một tổ hợp gồm hai thanh niên dắt theo hai đứa nhóc choai choai, mà ai trông cũng ưa nhìn. Ban đầu, anh chàng kia còn bắt chuyện với Lạc Bồi Nhân, hỏi anh mua áo khoác da ở đâu mà trông ngầu thế, anh ta cũng muốn mua một chiếc.


– Xin lỗi, tôi quên mất rồi.


Cô bạn gái lại không đồng tình với việc bạn trai mình bắt chước người ta:


– Cổ anh ngắn, mặc áo khoác kiểu này không hợp đâu.


Nghe bạn gái nói vậy, anh chàng kia chỉ cười chứ không giận. Anh ta lại hỏi Lạc Bồi Nhân:


– Dẫn em trai em gái đi chơi cùng bạn gái hả? Hai bạn cũng kiên nhẫn thật đấy.


Cặp đôi này đã đi vòng đu quay không chỉ một lần nên chẳng còn mấy hứng thú với cảnh vật bên ngoài. Lần này họ lên đây hoàn toàn là vì bị ảnh hưởng bởi một bộ phim, quyết định thực hiện một nghi thức nho nhỏ.


Khi vòng đu quay lên cao, Cốc Kiều vẫn mải mê ngắm cảnh bên ngoài, nhưng nghe thấy câu đó, cô vội quay lại nói với anh chàng trong cabin:


– Bọn em đều là họ hàng ạ.


Cốc Kiều nói câu này với vẻ mặt nghiêm túc, khiến anh chàng ngồi đối diện chỉ biết lúng túng cười trừ.


Lúc vòng đu quay lên đến điểm cao nhất, Lạc Bồi Nhân vẫn thoáng thấy vành tai Cốc Kiều đã ửng đỏ.


Quả nhiên, cặp đôi kia bắt đầu trao nhau nụ hôn như dự tính. Thấy vậy, nhóc Tư bèn huých nhẹ Cốc Kiều vẫn đang mải mê dán mắt nhìn khung cảnh bên ngoài, ý bảo cô mau nhìn. Vừa ngoảnh lại trông thấy, Cốc Kiều đã vội vàng đưa tay bịt mắt cậu nhóc lại. Trước mắt nhóc Tư bỗng dưng tối sầm.


Nhỏ Ba thì ý tứ hơn nên không cần Cốc Kiều phải bận tâm, còn Lạc Bồi Nhân thì lại càng không. Thế là, một tay Cốc Kiều bịt mắt nhóc Tư, mắt lại chẳng nỡ rời khung cảnh thành phố lộng lẫy nhìn từ trên cao. Cô cứ mải mê ngắm cảnh, chỉ thỉnh thoảng mới liếc vào trong xem cặp đôi kia đã xong chưa để còn cho nhóc Tư thấy lại ánh mặt trời.


Mãi đến khi cặp đôi kia hôn xong, mắt nhóc Tư vẫn bị che kín.


Nhỏ Ba đành phải lên tiếng nhắc:


– Chị họ, chị không cần che nữa đâu. Xong rồi ạ.


Bấy giờ Cốc Kiều mới rụt tay về.


Cặp đôi sành điệu nọ lúc hôn thì tự nhiên là thế, vậy mà giờ đây lại đâm ra ngượng ngập, nhất là khi thấy gương mặt Cốc Kiều còn đỏ hơn cả hai người trong cuộc.


Vừa xuống khỏi vòng đu quay, nhóc Tư đã ấm ức trách:


– Chị họ, chị cổ hủ quá đi! Bây giờ đã là thời đại nào rồi, trên phim đầy rẫy mấy cảnh như vậy mà. Người ta làm còn chẳng thấy ngại, mình xem thì có gì đâu. Với lại em cũng chẳng thèm xem!


Nhỏ Ba liền sửa lưng cậu em:


– Chị họ không cổ hủ, chị ấy chỉ bịt mắt một mình em thôi.


Nghe vậy, nhóc Tư càng bực hơn:


– Thế sao chị không tự bịt mắt mình ấy?


Cốc Kiều đáp tỉnh bơ:


– Vì chị qua mười tám tuổi lâu rồi.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 26: 026: Bịt mắt
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...