Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 25: 025: Người tốt thực sự


Đúng hôm Cốc Kiều nhận lương, cô vừa bước ra khỏi văn phòng đã thấy Lạc Bồi Nhân ngay. Anh ghé qua để đưa cho cô xấp ảnh dày cộp đã rửa, được đựng gọn trong một chiếc túi giấy.


Cốc Kiều nhận chiếc túi giấy mà lo ngay ngáy, chẳng lẽ mình đã chụp nhiều đến vậy sao? Rửa ngần này ảnh ngoài tiệm chắc chắn phải tốn một khoản kha khá, dù anh họ không lấy tiền nhưng cứ làm phiền anh mãi thế này thì…


– Anh họ, hôm nay em lĩnh lương rồi, anh muốn ăn gì ạ? Em mời anh. – Cốc Kiều biết anh họ thừa hiểu hoàn cảnh của cô thế nào nên sẽ không gọi những món quá đắt đỏ.


– Tối nay anh có hẹn đi ăn với bạn mất rồi.


Thì ra anh chỉ đặc biệt đến đưa ảnh cho cô mà thôi.


– Vậy lại phiền anh chạy qua đây một chuyến rồi, đáng lẽ em phải tự đến lấy mới phải. – Dù thực lòng cô cũng chẳng biết phải đến đâu để lấy, vì anh họ cũng ít khi về nhà.


Mãi đến khi Lạc Bồi Nhân đã đạp xe đi mất, Cốc Kiều mới sực nhớ ra còn một việc chưa kịp hỏi. Cô vội vàng leo lên chiếc xe đạp của mình rồi đuổi theo. Con ngựa sắt này cũng khá cũ rồi, có khi phải đáng tuổi chị cô ấy chứ. Cốc Kiều đã bỏ ra một khoản nho nhỏ để sắm chuông và dây màu trang trí cho “chị ấy”. Nhờ vậy, chiếc xe trở nên vô cùng bắt mắt, không chỉ giúp cô dễ dàng tìm thấy nó giữa bãi gửi xe mà theo Cốc Kiều còn nghĩ nó sặc sỡ thế này thì chắc trộm cũng chẳng dám ngó tới.


Cô cưỡi chiếc xe nổi bật ấy đuổi theo sau lưng Lạc Bồi Nhân. Nhưng dẫu có gắng đạp hết sức, khoảng cách giữa hai người dường như vẫn chẳng hề rút ngắn lại. Thấy anh sắp ra khỏi cổng trường, Cốc Kiều đành hít một hơi thật sâu rồi cất tiếng gọi vang:


– Anh họ ơi!


Lạc Bồi Nhân ngoảnh lại, bắt gặp Cốc Kiều cùng chiếc xe kêu leng keng của cô. Chiếc xe này đúng là loè loẻ thật. Anh dừng xe lại, đợi cô đuổi kịp rồi th* d*c cho lại hơi. Dưới ánh hoàng hôn, gò má cô hơi ửng hồng.


– Anh họ, tối nay anh có về nhà không ạ? Em định mời mọi người ăn chút đồ ngọt.


– Em đuổi theo anh chỉ vì chuyện này thôi à?


– Nếu tối nay anh không về thì mai em mới mua, kẻo lại mất ngon.


– Anh sẽ về, nhưng chưa rõ là mấy giờ.


– Vâng ạ! Tạm biệt anh họ! – Cốc Kiều vội vã đuổi đến, rồi cũng vội vã rời đi.


Chờ cho tiếng chuông xe đạp của Cốc Kiều khuất hẳn, Lạc Bồi Nhân mới tiếp tục đạp xe đến điểm hẹn.


Cốc Kiều đạp chiếc xe nổi bật của mình ra chợ. Sáng nay cô đã báo với dì rằng mình lĩnh lương nên muốn mua ít quà gửi về cho gia đình, vì thế sẽ về muộn hơn thường lệ. Cốc Kiều ngắm nghía bao nhiêu thứ, nhưng sau một hồi đắn đo, cô quyết định mua cho mỗi người trong nhà hai đôi tất len. Giữa cảnh nợ nần chồng chất, dẫu có quần áo mới hay chỉ một chiếc khăn lụa, mẹ cô cũng sẽ không đời nào dùng đến. Song tất thì lại khác, vừa kín đáo chẳng ai thấy lại vừa ấm áp. Mua tất xong, cô lại lựa cho hai đứa em gái đủ loại dây buộc tóc, chun và kẹp tóc sặc sỡ sắc màu. Nghĩ đến các em, cô không khỏi chạnh lòng. Hồi bằng tuổi chúng, mẹ cô còn chăm chỉ tháo vát, lại thêm công việc làm ăn của Lâu Đức Dụ đang hồi khấm khá, nhà cửa chẳng thiếu thốn gì, nên cô thường xuyên được diện đồ mới. Mẹ còn tết cho cô đủ kiểu tóc, kẹp và dây buộc tóc có khi cả tuần chẳng ngày nào trùng lặp. Thế nhưng các em cô lại không được may mắn như vậy.


Mua xong mấy món đồ lặt vặt, Cốc Kiều lại ghé vào chợ rau. Mấy hôm nay cô đều tự nấu cơm mang đi làm. Vì đã quyết tâm ngày nào cũng vào bếp, cô thấy không tiện dùng đồ ăn do chị Trương mua bằng tiền sinh hoạt chung của cả nhà nữa. Trước kia, mỗi lần đi chợ cho nhà họ Lạc, cô toàn dậy sớm để chọn được rau tươi nhất, còn bây giờ cô toàn đợi tan làm mới chạy ra chợ mua mấy loại rau củ giảm giá cuối ngày, một lần mua là đủ ăn cho cả tuần. Bữa ăn của cô cũng đạm bạc, không thịt thà, chỉ có vài món rau xào nấu qua loa, nhờ vậy mà tiết kiệm được kha khá thời gian. Hôm nay, cô ghé chợ mua thêm đôi ba món nữa.



Nhóc Tư nhà họ Lạc vừa ăn bánh tiramisu Cốc Kiều mua cho vừa nói:


– Chị họ, chị lĩnh lương rồi thì Chủ nhật này đãi bọn em một bữa KFC đi.


Dạo này Lạc Bá An bận tối mắt tối mũi, hiếm khi thấy bóng dáng ông ở nhà, thành thử nhóc Tư cũng được tự do hơn, ăn nói tùy tiện hẳn. Bố không ở nhà, anh Hai cũng ít về, nếu mẹ mà đi công tác nữa thì cuộc đời nó quả là quá tươi đẹp.


Bà Lạc lườm nhóc Tư một cái sắc lẻm, thầm mắng thằng bé thật chẳng biết điều gì cả. Nhóc Tư lập tức im bặt, chỉ tưởng rằng mẹ cấm nó ăn KFC.


Cốc Kiều ôn tồn nói:


– Được chứ! Chủ Nhật này chị sẽ mời em và bé Ba một bữa, nhưng từ giờ đến hôm đó em đừng mè nheo chị Trương đòi làm gà rán nữa nhé. Mấy món này không thể ăn mỗi ngày được đâu.


Khi Lạc Bồi Nhân về tới nhà, Cốc Kiều vẫn còn ngồi trên sô pha phòng khách đọc sách. Bình thường giờ này cô đã về phòng riêng, nhưng hôm nay ăn đồ ngọt xong, cô lại nán lại phòng khách đọc cuốn “300 câu tiếng Anh thực hành” mượn ở thư viện.


Vừa thấy Lạc Bồi Nhân về, Cốc Kiều vội đứng bật dậy, khẽ gọi một tiếng anh họ rồi nhanh nhẹn bưng miếng bánh tiramisu mà cô cố ý để dành cho anh ra.


– Anh họ, anh nếm thử đi, mọi người ai cũng khen ngon đấy ạ.


– Anh không đói, em ăn đi.


– Vậy anh ăn thử một hai miếng cũng được, phần còn lại để mai ăn sáng. – Chẳng cho Lạc Bồi Nhân cơ hội từ chối, Cốc Kiều đã chìa chiếc nĩa nhỏ tới tận tay anh. – Bánh này để tới mai là mất ngon ngay.


Trước ánh mắt ngập tràn vẻ mong đợi của cô, Lạc Bồi Nhân đành chiều lòng nếm thử đôi ba miếng.


– Vị cũng ổn mà phải không anh?


– Ngon.


– Vậy thì tốt quá. Em về phòng đây anh họ. 


Nhận được câu trả lời mình mong muốn, Cốc Kiều bèn ôm cuốn sách tiếng Anh trở về phòng. Nhiêu đó từ vựng chắc là đủ để giao tiếp với khách nước ngoài khi bán quần áo rồi. Mấy hôm nay cô đã đi khảo sát tình hình xong xuôi, Chủ nhật này là có thể bắt tay vào công cuộc kiếm tiền.


Cốc Kiều càng nghĩ càng thấy việc kiếm ra tiền tuyệt vời biết bao. Có tiền rồi, cô có thể mua quà cho mẹ, có thể đãi cơm để đền đáp ân tình. Thiên hạ lắm người giàu có như vậy, thêm một người là cô cũng đâu có thừa.


Mãi đến khi vào phòng, Cốc Kiều mới có thời gian xem xấp ảnh trong túi. Tấm nào cô cũng cười rạng rỡ, thảo nào anh họ lại bảo trông chúng cứ na ná nhau. Lật thêm vài tấm, cô thấy ảnh chụp chung với đồng nghiệp. Tấm ảnh chụp chung có bao nhiêu người thì trong túi cũng có ngần ấy bản sao. Thế này thì…


Nghe tiếng gõ cửa, Cốc Kiều vội giấu xấp ảnh vào ngăn kéo. Bà Lạc vừa bước vào phòng đã rút ví, lấy ra một trăm tệ đưa cho cô.



– Cháu mời được mà dì. Cháu ăn cơm nhà suốt, giờ có lương đãi các em một bữa là chuyện nên làm ạ. Dì cất tiền đi, nếu tiêu tiền của dì thì đâu còn là cháu mời nữa?


Mời cơm là một nhẽ, nhưng cô sẽ không đời nào bắt taxi đâu. Nếu đi cùng cô thì cô chỉ mua vé tàu điện ngầm cho hai đứa em họ thôi.


Thấy Cốc Kiều khăng khăng từ chối, bà Lạc cũng không nài ép thêm. Trông thấy giấy viết thư trải sẵn trên bàn, bà bèn hỏi:


– Mấy tấm ảnh cháu chụp ở Di Hòa Viên lần trước rửa xong chưa? Cho dì xem với.


Cốc Kiều đành lấy xấp ảnh trong ngăn kéo ra đưa cho dì. Bà Lạc ngắm nghía cô trong ảnh rồi tấm tắc khen:


– Tấm này là anh họ cháu chụp cho đấy à?


– Vâng ạ.


– Chụp đẹp quá chứ. – Bà Lạc ngập ngừng hỏi. – Chỉ có mỗi một tấm này thôi hả con?


Cuối cùng, Cốc Kiều quyết định nói dối:


– Vâng, chỉ có mỗi một tấm này thôi ạ.


Sau khi dì ra ngoài, Cốc Kiều liền ngồi vào bàn biên thư cho mẹ. Cô kể rằng mình sống rất tốt, đã thăm thú được nhiều nơi, anh họ… Vừa viết hai chữ anh họ, cô gạch vội đi, rồi thay một tờ giấy khác. Lần này, hai chữ “anh họ” đã không còn, thay vào đó là lời khẳng định rằng cả nhà dì đều đối xử rất tốt với cô.


Dĩ nhiên, cô không hề đả động đến ý định muốn dọn ra ngoài, dẫu cho mọi người có đối đãi tốt đến đâu. Bởi lẽ, ký túc xá vẫn chưa tới lượt phân phòng, trong khi việc thuê một căn nhà quanh khu Viên Minh Viên lại tốn đến mấy chục tệ mỗi tháng, một khoản chi mà cô chưa thể gánh nổi.


Nhân dịp nhà họ Lạc được bạn từ Tô Châu gửi tặng ít khiếm thực, buổi sáng Cốc Kiều bèn dùng chiếc nồi đất nhỏ để nấu cháo khiếm thực. Để đáp lại tấm vé ngắm hoa quế của anh họ, cô đã nấu món ngó sen rim hoa quế cùng một đĩa rau xào thanh đạm. Cô đưa chiếc hộp giữ nhiệt và hộp cơm mới sắm cho Lạc Bồi Nhân. Lần này, Cốc Kiều chẳng viện thêm lý do nào, chỉ mỉm cười bảo trời đã sang thu, mời anh nếm thử món ăn đúng mùa.


– Anh họ, hộp cơm này anh không cần trả gấp cho em đâu, em vẫn còn cái khác để dùng ạ.


Lạc Bồi Nhân hỏi:


– Chủ Nhật này em có kế hoạch gì chưa?


– Dạ, em định dẫn hai em họ đi ăn KFC ạ.


Đương nhiên nếu anh họ không kiêng ăn thịt gà thì cô đã rủ anh đi cùng rồi.


Lạc Bồi Nhân đoán ngay:



– Nhóc Tư xúi chứ gì?


Anh thừa hiểu tính em trai mình. Chỉ cần thoát khỏi tầm kiểm soát của mẹ, một mình nó dư sức chén bay ngót nửa tháng lương của Cốc Kiều.


– Không phải thế đâu, em mời hai đứa nó là chuyện nên làm mà anh.


***


Cốc Kiều đến văn phòng từ rất sớm. Cô cầm tấm ảnh đi tìm Khương Khải để hỏi cho rõ từng người trong ảnh là ai để tiện mang ảnh đến cho họ. Khương Khải không ngờ Cốc Kiều lại thông suốt nhanh thế, xem ra những lời anh ta nói dạo trước đã thực sự phát huy tác dụng. Việc lấy nước nóng, dẫu là một sự giúp đỡ lại là một thứ dịch vụ không được định giá. Mà một khi đã không có giá, người ta có thể tùy ý diễn giải thành “vô giá”, nhưng cũng có kẻ lại xem nó chẳng đáng một xu. Nhưng những tấm ảnh thì khác. Bất kể là ảnh đen trắng hay ảnh màu, khổ bốn inch hay khổ sáu inch, tất cả đều có một mức giá cụ thể. Một tấm ảnh màu khổ lớn trông chân thành hơn hẳn mấy món đồ ăn vặt tầm thường như hạt dưa hay bánh kẹo nếu xét trên cùng một khoản tiền bỏ ra.


Khương Khải chỉ cho Cốc Kiều biết ai thuộc phòng Mua sắm Vật tư, ai ở phòng Tổng hợp, ai là cấp trên. Thậm chí có người chỉ là nhân viên quèn nhưng chồng lại làm sếp lớn ở một nơi khác, thành thử tuyệt đối không thể xưng hô suồng sã với người ta được. Tranh thủ giờ giải lao, Cốc Kiều cứ theo tấm ảnh chụp chung mà tìm từng người một để tặng ảnh.


Vì đó là tấm ảnh màu khổ sáu inch nên ai nhận được cũng tấm tắc khen Cốc Kiều chụp đẹp. Người ta khen đẹp là bởi ảnh vừa rõ nét, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, mà quan trọng nhất là không có ai bị nhắm mắt. Lúc quay về văn phòng, Cốc Kiều được cho lại không ít bánh trái và hạt dưa. Mãi đến khi nghe Khương Khải giải thích, cô mới ngỡ ngàng nhận ra mình đã vô tình trở thành một người khôn khéo và toan tính trong mắt mọi người. Dùng cách chụp ảnh rồi đem tặng để kết bạn quả thực tự nhiên hơn nhiều so với việc đột ngột mang quà đi biếu xén.


Kể từ đó, mọi người trong văn phòng cũng có cái nhìn khác về Cốc Kiều. Khương Khải có hỏi sao cô lại nghĩ ra cách này, nhưng Cốc Kiều chỉ im lặng không đáp.


Giữa trưa, Lạc Bồi Nhân đang ăn phần cơm Cốc Kiều chia cho thì Triệu Việt và Tiêu Già đến.


Căn hộ Lạc Bồi Nhân đang ở vốn là của chị gái anh. Sau khi mua nhà mới, chị anh đã dọn đi và để lại toàn bộ nội thất, rồi giao thẳng chìa khóa cho cậu em trai.


Cả hai không đến tay không mà còn mang theo một cặp lồng thức ăn. Triệu Việt nói:


– Dì Tần đặc biệt bảo tớ mang sủi cảo đến cho cậu đấy.


Tiêu Già bồi thêm:


– Anh Lạc, sủi cảo hôm nay là mẹ em tự tay gói đấy. Mẹ dặn em mang sang cho anh nếm thử.


Triệu Việt liếc thấy hộp cơm trên bàn, bèn trêu:


– Nàng tiên nào nấu cho cậu thế?


Thấy Lạc Bồi Nhân chẳng buồn đáp lời, Triệu Việt đảo mắt một vòng rồi đoán bừa:


– Chẳng lẽ là em họ cậu nấu à?


Tiêu Già tò mò hỏi:



– Em họ cậu ấy thú vị lắm. – Triệu Việt quả thực thấy Cốc Kiều rất hay ho. – Đó là kiểu người mà cậu chưa chắc đã may mắn gặp được. Cô bé ấy rất quý mấy người tử tế. Hồi trước anh còn xúi Bồi Nhân giới thiệu hai đứa làm quen với nhau đấy. Phải để cô bé gặp được một người tốt thật sự thì nó mới sáng mắt ra, biết người ngỡ là tốt bụng trước đây thực chất chỉ là đồ dỏm thôi.


Lạc Bồi Nhân ngắt lời:


– Thôi đừng nói nhảm nữa!


– Rồi rồi, tớ im ngay đây.


Trong hội bạn của Lạc Bồi Nhân, Triệu Việt là người hiếm hoi dám trêu anh. Thật ra, cái tính hay đùa của Triệu Việt cũng là một lẽ bất đắc dĩ, bởi trời phú cho tài ăn nói mà cứ phải nhịn thì rõ phí của giời, nhưng được cái anh ta rất biết điểm dừng.


Trong số những người Triệu Việt quen thì chẳng ai tốt tính bằng Tiêu Già, người mà theo lời bà nội Triệu Việt là “chưa thấy đứa nào thật thà như thế”. Cậu là “con nhà người ta” chính hiệu, tuy lúc nào cũng được các bậc phụ huynh hết lời ca ngợi song lại nghiễm nhiên trở thành kẻ khác người ở trường chỉ vì quá thật thà và thẳng thắn. Cũng chính vì sự khác biệt đó mà cậu luôn được thầy cô cùng phụ huynh nhà khác khen ngợi, nhưng đồng thời cũng có một thời gian trở thành cái gai trong mắt đám con trai và thậm chí còn bị bắt nạt. Do Triệu Việt và Tiêu Già là bạn nối khố, cộng thêm việc bố Tiêu Già lại là bạn học của bố Lạc Bồi Nhân nên tất cả đều quen biết nhau. Vì lẽ đó, Triệu Việt và Lạc Bồi Nhân không thể khoanh tay đứng nhìn bạn mình bị ức h**p, đã ra tay giúp cậu vài lần. Nhưng giúp là một chuyện, chứ chơi chung với nhau lại là chuyện khác.


Để hòa nhập với tập thể, rút kinh nghiệm xương máu, Tiêu Già đã quyết tâm… học đòi làm kẻ xấu. Sau này, mỗi lần nghe ai đó than vãn “con nhà tôi toàn bị bạn xấu dạy hư”, Triệu Việt chỉ muốn phá lên cười. Bởi nếu ai mà ngoan thật thì có trời mới dạy hư được. Tiêu Già bắt chước đám bạn trốn học đi chơi bóng, nhưng kết quả là ngoài buổi học đã trốn ra thì toàn bộ thời gian còn lại cậu đều ru rú ở nhà đọc sách ôn bài. Lúc cậu học đòi móc tiền túi mời mọi người uống nước ngọt lại vô tình đánh rơi một tấm thẻ từ vựng, quả đúng là lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng học tập. Cậu cố gắng tập tành chửi bậy cho bằng người ta, nhưng câu “thằng ngu l*n” ra đến miệng lại biến thành “đồ ngốc này”, chẳng những không có chút khí thế nào mà còn nghe như đang nũng nịu làm duyên. Cậu bắt chước người ta hút thuốc, song rốt cuộc khi đi cùng bè bạn lại biến thành người chuyên đi nhặt tàn thuốc, lúc nào cũng không quên nhắc nhở mọi người đừng xả rác bừa bãi. Cuối cùng, không chỉ nhặt tàn thuốc của bạn bè, mà hễ thấy tàn thuốc nào vứt bừa trên đường là cậu cũng ngứa tay phải nhặt lên cho bằng được. Hậu quả là có hôm, cậu đã đụng phải một bà bác đeo băng đỏ.


Bà bác chỉ chứng kiến nửa sau của câu chuyện, bèn đinh ninh rằng cậu thanh niên này vì sợ mình nên mới vội vàng nhặt lại tàn lá vừa vứt đi. Thấy vậy, bà ta liền lên một bài ca giáo huấn, rằng nể tình cậu biết điều nên bà ta sẽ không phạt tiền, nhưng lần sau không được vứt rác bừa bãi nữa. Bà ta còn nhân tiện răn đe rằng mới tí tuổi đầu đã tập tành hút hít, nếu để bà ta bắt gặp thêm lần nữa thì đừng trách bà mời phụ huynh lên làm việc. Tiêu Già oan thấu trời xanh, vội vàng phân bua rằng tàn thuốc đó chẳng phải của cậu. Nào ngờ bà bác kia liền khẳng định chắc nịch, không phải cậu vứt thì cớ gì phải nhặt? Triệu Việt đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ đã cười đến nỗi không đứng vững nổi, thầm cảm thán đúng là ông trời chẳng cho người tốt con đường sống.


Bọn họ tuy ra vẻ săn sóc, nhưng lòng thương người thực chất cũng có chừng mực. Dù vậy, hành trình tập tành làm người xấu đầy trắc trở của Tiêu Già ít nhiều cũng khiến họ động lòng trắc ẩn. Lạc Bồi Nhân thậm chí còn nói với Tiêu Già một câu khá trái lương tâm là: “Cậu học theo người khác làm gì, phải để bọn này học theo cậu mới đúng chứ…”


Chính lời ngợi khen ấy đã khích lệ Tiêu Già rất nhiều. Vốn dĩ, người mà cậu ngưỡng mộ nhất chính là Lạc Bồi Nhân – một người chẳng cần làm những “chuyện xấu” theo thước đo đạo đức của cậu mà vẫn được mọi người yêu mến. Nếu thần tượng đã ngỏ ý muốn học hỏi mình, vậy thì hẳn là mình cũng chẳng đến nỗi nào. Dĩ nhiên, điều mấu chốt nhất là Lạc Bồi Nhân đã cho cậu vào nhóm và yêu cầu những người còn lại không được phép trêu chọc cậu nữa. Cũng nhờ câu nói của Lạc Bồi Nhân, Tiêu Già đã chấm dứt con đường học làm người xấu ngắn ngủi của mình để quay về làm một cậu học trò ngoan ngoãn.


Dĩ nhiên cũng có người tinh mắt để ý đến một cậu học trò ngoan ngoãn như vậy và đem lòng cảm mến. Trớ trêu thay, Tiêu Già lại chẳng hề rung động trước những người giống mình, mà ngược lại, thiếu gì thì bù đấy, cậu chỉ bị thu hút bởi những cô nàng cá tính và thích nổi loạn. Năm ngoái, Tiêu Già phải lòng một cô gái bên nhạc viện. Đúng lúc ban nhạc của Lạc Bồi Nhân đang khuyết một tay bass, cậu bèn giới thiệu cô gái ấy cho anh.


Tiêu Già còn thường xuyên dắt cô gái ấy đi tụ tập cùng nhóm. Kẻ nào không bị mù cũng nhận ra ánh mắt cô gái kia luôn hướng về ai, vậy mà chỉ riêng Tiêu Già vẫn ngô nghê chẳng hay biết, thậm chí còn luôn miệng ca ngợi những điểm tốt của Lạc Bồi Nhân cho cô ta nghe. Triệu Việt còn ngờ rằng cô gái nọ để ý Lạc Bồi Nhân phần lớn là nhờ công Tiêu Già ngày nào cũng liến thoắng kể cho cô ta nghe anh bạn mình tuyệt vời ra sao. Vì chuyện này mà Lạc Bồi Nhân đã phải né vài buổi tụ tập, ngoài lúc ban nhạc luyện tập ra thì họ gần như không tiếp xúc riêng. Cô gái kia coi Tiêu Già là vật cản trên con đường chinh phục Lạc Bồi Nhân, bèn nói thẳng với cậu. Cô ta còn thanh minh với Lạc Bồi Nhân rằng mình vẫn độc thân và đã nói rõ mọi chuyện với Tiêu Già. Lạc Bồi Nhân chỉ đáp: “Tôi không thích cô, chuyện này chẳng liên quan đến ai cả.” Sau đó, anh rời ban nhạc. Tiêu Già còn tìm đến tận nơi, khẩn khoản xin anh đừng vì mình mà rời đi, thậm chí còn cam đoan rằng nếu Lạc Bồi Nhân thực sự muốn qua lại với cô nàng chơi bass kia, cậu cũng sẽ thật tâm chúc phúc cho họ.


Triệu Việt xót Tiêu Già ghê gớm, còn than thở ngay trước mặt Lạc Bồi Nhân rằng cô gái kia trông lanh lợi thế mà lại bị mù, nếu anh ta là con gái thì chỉ thích mấy người chân chất như Tiêu Già thôi. Dĩ nhiên, anh ta không phải con gái nên chỉ đành khuyên người anh em của mình gắng đừng buồn nữa. Triệu Việt bảo Tiêu Già lần sau hẹn hò với con gái thì nên nói nhiều hơn về những chủ đề người ta quan tâm. Anh ta càng khuyên càng sôi cả máu: Cậu cứ thao thao bất tuyệt về mấy cái phát triển khoa học kỹ thuật với mạng máy tính làm gì, người ta là con gái chứ có phải anh Lạc của cậu đâu mà thích nghe mấy chuyện đó.


Chủ đề trò chuyện của Triệu Việt và Tiêu Già mỗi khi đến tìm Lạc Bồi Nhân quả thực khác nhau một trời một vực. Triệu Việt thì luôn bàn tán về chuyện kẻ này người nọ bị bắt vì buôn gian bán lậu, dạo gần đây ai lại đổ xô tới Hải Nam lập nghiệp, tình hình phát triển bất động sản quanh Làng vận động viên Á Vận Hội, quy hoạch Phố Đông đã tiến hành tới đâu, và liệu bao giờ mới thực sự triển khai… Trong khi đó, Tiêu Già chỉ say sưa với những cải tiến kỹ thuật tân tiến nhất. Tuy khả năng nói tiếng Anh của cậu khá tệ, đến nỗi phải tham gia câu lạc bộ tiếng Anh ở bãi cỏ phía đông thư viện vào mỗi thứ Bảy để cải thiện nhưng đọc lại rất tài. Cậu chỉ mất chưa đầy hai ngày để đọc xong và nghiền ngẫm hết một cuốn sách chuyên ngành bằng tiếng Anh.


Tiêu Già hỏi Lạc Bồi Nhân:


– Anh Lạc, anh nộp đơn vào những trường nào thế ạ?


Triệu Việt cười xen vào:


– Thời buổi khó khăn này chỉ là tạm thời thôi. Tớ thấy tương lai trong nước còn nhiều cơ hội lắm, hay là cậu ở lại đây rồi anh em mình chung tay gầy dựng sự nghiệp đi.


Tiêu Già vội chen ngang:


– Nhưng bây giờ muốn tiếp cận công nghệ mới nhất thì vẫn phải sang Mỹ xem sao đã. Anh Lạc, cho em mượn máy tính của anh để vẽ cái biểu đồ nhé. Cái máy em tự lắp vẫn còn thiếu tùm lum thứ.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 25: 025: Người tốt thực sự
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...