Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 24: 024: Tàm tạm


Lạc Bồi Nhân giơ máy ảnh lên chụp vài tấm hoa quế. Xong xuôi, anh chỉ vào một chỗ, nói:


– Em đứng ở đây đi.


– Dạ?


– Chẳng phải em muốn chụp ảnh gửi về nhà sao?


Đúng là có thêm mặt cô trong ảnh thì vẫn hơn. Cốc Kiều vội vàng vuốt lại tóc, ngại ngùng chẳng dám hỏi anh họ xem tóc tai đã gọn gàng chưa, cứ thế lẳng lặng bước tới vị trí Lạc Bồi Nhân vừa chỉ. Cô cúi xuống nhìn chiếc quần và đôi giày, thấy chúng chẳng mấy ăn nhập với cái áo. Nhưng quần áo mang theo chỉ có ngần ấy, cô đành tặc lưỡi cho qua. Thôi kệ, quan trọng nhất là phải để mẹ thấy con gái mình đang sống rất vui vẻ.


Cốc Kiều mím môi, rồi lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, khoe hàm răng trắng tinh. Nụ cười của cô, hệt như những chùm hoa quế sau lưng, đều bung nở hết mình chẳng chút dè dặt. Hoa quế lúc nào cũng nở rộ nguyên cây chứ đâu bao giờ chịu hé từng nụ một.


Cô đứng dưới gốc hoa quế cười tươi rói. Vì Lạc Bồi Nhân chưa ra hiệu dừng lại, Cốc Kiều vẫn giữ nguyên nụ cười ấy, thậm chí giữa chừng còn khẽ ưỡn ngực để trông phấn chấn hơn.


Mãi đến khi Lạc Bồi Nhân báo đã chụp xong, nụ cười trên môi Cốc Kiều vẫn chưa phai, nhưng đã có thêm chút ngại ngùng. Cô hỏi:


– Anh họ, ảnh trông có ổn không ạ? – Vì muốn gửi ảnh cho mẹ, cô mong ảnh sẽ đẹp một chút.


– Anh thấy đẹp lắm. Nhưng cứ chụp thêm vài tấm nữa đi rồi mình chọn.


Thế là dưới mỗi gốc quế, Cốc Kiều lại đứng vào và cố cười tươi hết cỡ.


Thấy cô liên tục cười toe toét khoe hàm răng trắng, Lạc Bồi Nhân cũng bất giác mỉm cười.


– Em không cần phải cười suốt thế, thử đổi biểu cảm khác xem, không thì tấm nào cũng na ná nhau cả.


Thế là Cốc Kiều không cười nữa mà cúi đầu, hàng mi dài đổ bóng xuống che đi đôi mắt, cuối cùng trông cũng giống một cô gái có nhiều tâm sự. Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân còn chưa kịp ghi lại khoảnh khắc ấy thì cô đã ngẩng phắt lên cười tiếp. Cô hít hà mấy hơi hương hoa quế rồi bước đến bên cạnh anh, bảo:


– Anh họ, em thấy chụp thế là đủ rồi ạ. Để em chụp cho anh mấy tấm nhé.


Cô ngắm kỹ chiếc máy ảnh trên tay Lạc Bồi Nhân, thấy nó tinh xảo và nhỏ gọn hơn hẳn những chiếc cô từng dùng.



– Loại này em chưa dùng bao giờ, chỉ rành máy ảnh bấm là chụp thôi. Anh chỉ em một chút được không ạ?


Cốc Kiều học rất nhanh, nhưng Lạc Bồi Nhân lại từ chối lời đề nghị chụp ảnh của cô. Cốc Kiều đoán chắc anh họ chê cô non tay, sợ cô chụp xấu cho anh.


– Em còn muốn đi đâu chụp nữa không? – Biết Cốc Kiều lần đầu tới đây không rành đường, Lạc Bồi Nhân liền gợi ý thêm vài nơi.


– Dạ em chụp đủ rồi. Mình đi dạo đi anh. 


Nếu Lạc Bồi Nhân đã không muốn cô chụp, Cốc Kiều cũng ngại nhờ anh chụp tiếp cho mình. Người ta mua vé vào cổng là để ngắm hoa chứ nào phải ngắm cô, đâu thể bắt anh chụp ảnh cho mình mãi được.


Hai người sóng bước đi dọc theo hồ Côn Minh, từng cơn gió thu se sắt táp vào mặt Cốc Kiều. Cô chợt nhận ra mùa thu đã về thật rồi. Giờ này bên hồ đã vắng bóng người, gió thổi tuy hơi buốt nhưng chẳng hiểu sao mặt hồ lại mang đến cho cô một cảm giác rất dịu dàng. Cô ngước nhìn trời cao, rồi lại liếc sang người anh họ đi bên cạnh, đột nhiên hỏi:


– Anh họ, anh cho em mượn máy ảnh một lát được không?


Lạc Bồi Nhân đưa máy cho cô. Cốc Kiều vừa nhận lấy đã tất tả chạy sang phía đối diện, dáng vẻ hệt như một tên trộm sợ bị người ta tóm cổ. Cô chạy ra xa rồi lại lùi về mấy bước, cất giọng trong veo gọi “anh họ”. Tiếng gọi của cô rất vang, dường như còn vọng sang bên kia bờ hồ.


Người được gọi đăm đăm nhìn cô. Dù qua khung ngắm, Lạc Bồi Nhân chỉ là một chấm nhỏ, nhưng ngay khoảnh khắc anh nhìn lại, Cốc Kiều bỗng thấy đất trời và mặt hồ dường như nhòe đi, và trong mắt cô chỉ còn lại một mình anh họ. Thế nhưng, khi cô nhấn nút chụp, Lạc Bồi Nhân trong tầm mắt cô lại trở về với kích thước vốn có. Cô lại chạy như một cơn gió về phía anh, trả máy ảnh vào tay người nọ. Cô đã chụp cho anh họ một tấm rồi, coi như không chỉ đơn phương làm phiền người ta nữa.


Hai người dạo chơi mãi cho tới khi đóng cửa, Cốc Kiều vẫn còn rất lưu luyến, mà không hẳn chỉ vì cảm thấy lỗ vốn vì chưa kịp thăm thú hết.


Ngồi sau xe đạp, Cốc Kiều nói với Lạc Bồi Nhân:


– Anh họ, để em mang cuộn phim đi rửa nhé.


Cô biết rửa ảnh tốn kém. Nếu để Lạc Bồi Nhân đi, chắc chắn anh sẽ không lấy tiền của cô.


– Anh tự rửa được.


– Anh họ, sao chuyện gì anh cũng rành thế?


Nghe Cốc Kiều khen, Lạc Bồi Nhân không cảm ơn mà chỉ im lặng, thế là cô cũng thôi không nói gì nữa.


Đi được nửa đường, trời bỗng đổ mưa. Mưa tuy không lớn nhưng mỗi lúc một nặng hạt, và Cốc Kiều lại bất chợt hắt hơi một cái. Lạc Bồi Nhân bèn cởi chiếc áo khoác bóng chày đưa cho cô, bảo cô che lên đầu.



Cốc Kiều vội từ chối, bởi anh mà cởi áo ra thì trên người chỉ còn lại mỗi chiếc phông ngắn tay. Song, cô thừa biết người anh họ này sẽ chẳng vì mình mà thay đổi quyết định đã đưa ra.


Vừa về tới cửa, Cốc Kiều định trả lại chiếc áo khoác đã ướt sũng cho Lạc Bồi Nhân, nhưng anh chưa kịp nhận thì cô đã giữ lại rồi đề nghị:


– Anh họ, hay để em giặt sạch rồi trả lại anh sau nhé.


– Cứ để đấy anh cho vào máy giặt là xong.


Thấy Lạc Bồi Nhân về cùng Cốc Kiều, bà Lạc đang ngồi ở phòng khách liền mỉm cười hỏi:


– Ăn cơm chưa? Nếu chưa thì để dì bảo chị Trương nấu thêm vài món. Dì không biết con về nên chẳng chuẩn bị dư thức ăn.


– Cháu cảm ơn dì, không cần phiền phức vậy đâu ạ. – Dứt lời, Lạc Bồi Nhân đi thẳng lên lầu, vào phòng riêng.


Đợi tiếng cửa phòng đóng lại, bà Lạc mới quay sang hỏi Cốc Kiều:


– Nay hai đứa đi đâu mà về muộn thế?


– Bọn cháu đến Di Hòa Viên ạ.


Cô lược bỏ chuyện Lạc Bồi Nhân chụp ảnh cho mình, vì sợ dì nghe được lại nghĩ ngợi lung tung. Cô nào dám ở nhờ nhà người ta mà còn tơ tưởng đến con trai của gia chủ.


– Sao hai đứa lại về cùng nhau?


Với câu hỏi này, Cốc Kiều quyết định không nói dối, vì sợ càng giấu lại càng như có tật giật mình:


– Dạ cháu muốn tới Di Hòa Viên chụp mấy kiểu ảnh gửi về cho mẹ, nên có hỏi mượn anh họ cái máy ảnh. Đúng lúc anh ấy cũng định đến đó ngắm hoa quế nên tiện đường cho cháu đi nhờ xe luôn ạ.


– Cùng về mà sao thằng bé thì ướt sũng, còn cháu lại khô ráo thế kia?


– Do anh ấy tốt bụng cho cháu mượn áo khoác che mưa ạ.


Bà Lạc thầm nghĩ thằng bé này nhiệt tình thái quá rồi, trước nay có bao giờ thấy nó như vậy đâu.



– Dì không cần phải lo cho cháu đâu, cháu có thể tới thư viện mượn sách được mà.


Biết cuối tuần này Cốc Kiều phải tham gia chuyến dã ngoại mùa thu do công đoàn trường tổ chức, bà Lạc cũng không ép thêm.


Chị Trương lúc này mới hỏi Cốc Kiều:


– Chị mới để phần cơm cho một mình em thôi, có cần nấu thêm món gì không? Mai cậu chủ có về ăn cơm nữa không? Nếu sau này cậu ấy về đều đặn thì báo trước chị một tiếng, kẻo chị không biết đường nào mà liệu.


– Chuyện này em cũng không rõ nữa ạ. Chị đừng bận tâm, phần cơm của em hôm nay cứ để lại cho anh ấy đi, còn em ăn gì tự nấu cũng được.


– Thế có tiện không em?


– Dạ không sao đâu, chị mau đi nghỉ đi ạ.


Ngại bày vẽ món khác mất thời gian, Cốc Kiều chỉ bắc một chiếc nồi đất nhỏ lên bếp, để lửa liu riu nấu một nồi cháo trắng rồi xào thêm đĩa rau tần ô ăn kèm. Đợi xong xuôi hết, cô liền lên lầu gõ cửa phòng Lạc Bồi Nhân. Cô gõ hai tiếng rồi chờ người bên trong ra mở cửa.


Một phút sau, Lạc Bồi Nhân xuất hiện với mái tóc hãy còn ẩm, trên tay là hai hộp cơm và một cái máy ảnh.


– Lúc nãy anh quên đưa cho em.


Anh tưởng cô lên đây để đòi lại hộp cơm và máy ảnh à? 


Cốc Kiều mỉm cười đáp:


– Anh họ, em có nấu chút cháo, anh xuống ăn một ít nhé.


Ngoài trời, mưa vẫn rơi tí tách. Cốc Kiều ngồi trong phòng ăn, cúi đầu thong thả húp từng muỗng cháo. Trông Lạc Bồi Nhân có vẻ chẳng thích ăn mấy món chị Trương nấu, thế là Cốc Kiều bèn tỏ ra cực kỳ yêu thích mấy món đó, chỉ chăm chăm ăn phần chị Trương để lại cho mình.


Ăn xong, Lạc Bồi Nhân vừa định dọn dẹp chén đĩa thì Cốc Kiều đã vội ngăn lại:


– Anh cứ đi sấy tóc đi ạ, chén đĩa cứ để em rửa cho.


Trong bữa ăn, cô lại ngửi thấy mùi dầu gội thoang thoảng quen thuộc hệt như lần trước.



Cốc Kiều nhìn Lạc Bồi Nhân rửa chén, đoạn săm soi hộp cơm anh vừa trả. Công nhận anh họ rửa cũng sạch ra phết.


Sáng thứ Bảy, Cốc Kiều lại xếp đồ ăn mới vào hai hộp cơm ấy. Cô nói với Lạc Bồi Nhân rằng, đằng nào cũng mất công nấu nướng nên cô làm dư ra một ít, nếu anh không chê thì cứ mang đến căn tin mà ăn.


Đến Chủ nhật, Cốc Kiều đi leo núi Hương Sơn, mang theo chiếc máy ảnh mà Lạc Bồi Nhân cho mượn.


Anh Vương cùng văn phòng vừa trông thấy đã nhận ra nhãn hiệu và kiểu máy, bèn tò mò hỏi:


– Ôi Cốc Kiều, máy ảnh của em xịn thế! Em mua thẳng bên nước ngoài hay mua ở công ty dịch vụ dành cho người đi nước ngoài vậy? Dạo này nhà có ai xuất ngoại à?


Những người đi nước ngoài có thể dùng chỉ tiêu miễn thuế theo quy định để mua hàng tại công ty này.


– Em mượn người ta thôi ạ.


– Thế thì tay nghề chụp ảnh của em chắc phải ra trò lắm đây.


– Tàm tạm thôi ạ.


– Đừng khiêm tốn thế, người chụp ảnh tàm tạm thật làm gì xài máy xịn thế được.


– Em chụp tàm tạm thật đấy ạ.


Cốc Kiều thầm nghĩ chuyện này cũng chưa chắc, bởi xài máy xịn hay không phải xem túi tiền rủng rỉnh đến đâu chứ. Với người eo hẹp kinh tế như cô thì chỉ cần máy ảnh chụp rõ mặt là được.


Những người đi cùng cũng nghe được câu chuyện của họ, rồi chẳng biết tam sao thất bản thế nào mà tin đồn Cốc Kiều chụp ảnh siêu đẹp đã lan đi khắp nơi. Nghĩ đến việc trong đoàn có một nhiếp ảnh gia tài năng như vậy, các cô các bác bèn quyết định tận dụng triệt để, xúm quanh nhờ cô chụp cho một tấm ảnh tập thể.


Ban đầu, Cốc Kiều còn cố gắng hết sức để chụp cho mọi người. Mãi đến khi các cô các bác lại nhờ cô chụp thêm vài kiểu khác, cô bỗng nhìn đăm đăm vào máy ảnh rồi thở dài than:


– Hết phim mất rồi! Sao cháu lại đãng trí không chuẩn bị thêm mấy cuộn chứ!


Phim thì vẫn còn, nhưng cô vừa nghe nói loại phim này đắt hơn loại thường không ít. Nếu là máy ảnh của mình, cô còn có thể cắn răng hào phóng. Đằng này lại là đồ của anh họ, một là cô không có tiền, hai là anh cũng chẳng đời nào nhận tiền của cô. Vả lại, lúc rửa ảnh mà anh họ trông thấy một loạt ảnh toàn các cô các bác tươi cười hớn hở thì chưa chắc đã vui nổi.


Vì chẳng thể chụp ảnh nữa, cả nhóm đành tiếc nuối tản ra.


Vì đã bảo với mọi người là hết phim, Cốc Kiều cũng chẳng tiện chụp choẹt gì thêm. Cô cất kỹ máy ảnh, thứ đồ đắt tiền thế này nhỡ hỏng thì phiền to. Không thể chụp ảnh cũng không khiến Cốc Kiều mất hứng, cô bèn dùng chính đôi mắt mình để thỏa thích thưởng thức cảnh sắc xung quanh. Vừa ngắm nhìn, cô vừa nghĩ ảnh mình gửi về cho mẹ xem suy cho cùng vẫn thiếu cảm giác chân thật, bao giờ có dịp cô phải dẫn bà đến tận nơi thăm thú mới được.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 24: 024: Tàm tạm
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...