Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 23: 023: Hoa quế


Châu Toản không dám nhìn kỹ mặt Cốc Kiều, bởi bậc cha chú mà cứ săm soi một cô gái trẻ thì thật không phải phép.


Một thoáng hồ nghi chợt nhen nhóm trong lòng ông ta, nhưng rồi nhanh chóng bị dập tắt. Ông ta chợt nhớ Cốc Tĩnh Tuệ từng bảo rằng Cốc Kiều sinh vào tháng Năm.


Đôi khi, Châu Toản vẫn tự hỏi, một đứa trẻ thực sự mang dòng máu của mình sẽ trông thế nào? Liệu nó có giống ông ta không? Nếu giống thì mệt mỏi lắm, nên tốt nhất là đừng. Thỉnh thoảng ông ta cũng thấy lạ, sao hai vợ chồng ông ta lại có thể nuôi dạy nên một cô con gái ngây thơ đến vậy. Nhưng có lẽ sự ngây ngô ấy cũng là một điều tốt, ít nhất nó cho thấy con bé chưa từng phải nếm trải khổ đau.


Cả đời này, Châu Toản sẽ không thể có một đứa con mang gen của mình. Ông ta bắt đầu sắm vai người tử tế, và khi xã hội cũng nhìn nhận ông ta như vậy, ông ta bèn thực sự ép mình vào khuôn khổ của một người tốt.


Trần Huy thoáng thấy Cốc Kiều liếc nhìn mình một cái rồi mới cất lời chào Châu Toản. Anh ta hiểu rằng nếu lúc này mình né tránh thì chẳng khác nào có tật giật mình, song thực tâm anh ta chỉ lo cô khó xử. Suy cho cùng, hai người quen biết nhau là thông qua bố cô, nên hẳn là cô chẳng muốn những người mới quen biết chuyện không hay trong nhà mình.


– Cốc Kiều, công việc dạo này vẫn thuận lợi cả chứ?


Nghe Trần Huy hỏi, Cốc Kiều liền mỉm cười đáp:


– Rất suôn sẻ ạ!


Người đã giới thiệu việc làm cho cô đang ở ngay đây, dẫu có không hài lòng thì cũng chẳng ai dại gì mà chê bai thẳng thừng.


– Anh cho em gửi lời hỏi thăm đến hai bác nhé, hôm nào rảnh em sẽ ghé thăm!


Châu Tri Ninh nhìn Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân tìm một góc khuất ngồi xuống, đoạn quay sang hỏi Trần Huy:


– Anh quen Cốc Kiều ạ?


Trần Huy không muốn kể chuyện bố mình và một kẻ như Lâu Đức Dụ lại là bạn bè thân thiết bao năm, đành đáp gọn:


– Trước đây bố anh và bố cô ấy có quen biết. Bọn anh nhờ vậy mà gặp nhau vài lần.


– Bố cô ấy bị lừa thật, đến giờ vẫn chưa về nhà sao anh? – Vì bức thư cảm ơn kia đã được tô vẽ quá đà, Châu Tri Ninh bắt đầu hoài nghi cả những điều Cốc Kiều từng kể.


Trần Huy hết sức ngạc nhiên hỏi:


– Cô ấy kể với em rồi à?


Nghe giọng điệu của Châu Tri Ninh, Trần Huy đoán cô ta vẫn chưa hết ngờ vực Cốc Kiều, xem chừng hai người chẳng thân thiết gì. Cớ sao Cốc Kiều lại phải kể chuyện này cho một người không thân? Đó đâu phải chuyện vẻ vang gì.


– Cũng có thể xem là vậy ạ. – Châu Tri Ninh đã hứa sẽ giữ kín chuyện bức thư cảm ơn Lạc Bồi Nhân, nên cô ta chỉ có thể trả lời một cách lấp lửng.


Thấy Cốc Kiều đã tự mình nói ra, Trần Huy cũng không thấy cần phải giữ bí mật giúp cô nữa. Anh xác nhận:


– Bố cô ấy đúng là bị người ta lừa nên mới mắc nợ.


Châu Tri Ninh không nén nổi hiếu kỳ, bởi món nợ kia hẳn phải lớn đến mức khiến người ta không dám về nhà. Cô ta hỏi:



– Nợ nhiều lắm à anh?


– Nhiều lắm. – Dạo gần đây, thành phố lần đầu mở bán nhà ở thương mại, giá gần hai nghìn tệ một mét vuông, nhưng vì quá đắt đỏ nên chẳng mấy ai mặn mà. Bố của Trần Huy vừa đọc báo vừa than thở, may mà gia đình được cơ quan phân nhà, chứ không thì cày cuốc cả trăm năm cũng chưa chắc mua nổi. Vậy mà số tiền Lâu Đức Dụ bị lừa, gộp cả khoản tiết kiệm của gia đình và nợ nần bên ngoài, cũng gần đủ để tậu một căn hộ hai phòng ngủ. Về điểm này, Trần Huy quả thực nể phục Cốc Kiều, bởi cô đã chấp nhận sự thật ấy một cách quá nhanh chóng.


Ngay cả trước khi Lâu Đức Dụ bị lừa, Trần Huy đã chẳng ưa gì ông. Năm nào ông cũng xách thuốc lá ngon, rượu quý đến biếu bố anh ta, nhìn quà cáp thì khó ai có thể nghi ngờ tấm lòng thành, nhưng cái thói khoe khoang trong từng lời nói của ông thì thật chướng tay gai mắt. Cứ dăm ba câu, ông lại lôi ra khoe từ chiếc xe máy, ti vi màu, dàn âm thanh bốn loa cho đến cả ngôi nhà ngói năm gian có hành lang nối liền. Ông còn chê bai nhà họ ở thành phố mà vẫn phải dùng nhà vệ sinh chung, mùa đông tắm táp cũng phải ra nhà tắm công cộng. Thế nhưng, nhà ở quê dẫu có khang trang đến mấy thì vẫn chỉ là nhà quê, chi phí xây dựng mỗi mét vuông cùng lắm cũng chỉ một trăm tệ.


Trần Huy kể tiếp:


– Do không tìm được ông ấy, đám chủ nợ liền đến xiết nhà, khiến Cốc Kiều khi ấy đang trong giai đoạn nước rút ôn thi đại học cũng phải bỏ dở chuyện học hành. Cách đây chưa lâu, cô ấy một thân một mình lên Thủ đô tìm bố, lạ nước lạ cái chẳng thân thích ai. Nghĩ nhà anh và nhà cô ấy vốn có quen biết từ trước, cô bèn tìm đến hỏi thăm tin tức. Vì bọn anh vốn chẳng thân thiết gì, nên về sau anh cũng không rõ bằng cách nào mà cô ấy tìm được bố mình.


Nghe đến đây, Châu Tri Ninh còn phẫn nộ hơn cả người trong cuộc:


– Người bố như vậy thì có gì đáng để đi tìm cơ chứ? Đúng là vô trách nhiệm!


Giờ phút này, cô ta thực sự thấy xót xa cho Cốc Kiều. Nhờ có bố của người khác để so sánh, cô ta mới càng thấm thía mình đang được sống trong một gia đình hạnh phúc đến nhường nào. Dù gia đình chưa bao giờ giấu giếm chuyện cô ta chỉ là con nuôi, nhưng cô ta chưa từng hé răng với ai về điều đó. Những kẻ vô trách nhiệm kia sao xứng đáng làm bố mẹ cô ta? Cô ta chỉ nhận mỗi Châu Toản là bố mình thôi. Có lẽ vì những người sống trong hạnh phúc thường có trái tim rộng mở hơn, thành ra Châu Tri Ninh lúc này cảm thấy Lạc Bồi Nhân mời riêng Cốc Kiều một bữa cơm cũng chẳng có gì to tát, chỉ đơn thuần cho thấy anh là một người tử tế, sẵn lòng giúp đỡ kẻ khác mà thôi.


Lạc Bồi Nhân hỏi Cốc Kiều:


– Em muốn ăn gì?


Cô nắm rõ khẩu vị của anh, nhưng anh lại chẳng biết gì về cô. Lần trước ở nhà hàng Tây, chính anh đã chọn món thay cô, song đồ Tây và đồ Trung xét cho cùng vẫn khác nhau.


Trớ trêu thay, Cốc Kiều thầm nhủ, những món mình mê mẩn lại toàn thứ anh dị ứng. Cô cực kỳ chuộng cà chua, những lúc không có Lạc Bồi Nhân, cô vẫn thường làm trứng xào cà chua, gân bò hầm cà chua hay khoai tây sốt cà chua. Cô cũng khoái ăn chuối, thậm chí còn biết làm món chuối chiên ngào đường kéo sợi. Hôm nay anh họ mời khách, mà gần đây cô cũng chẳng có dịp nào đáp lễ, thế nên cô chủ động gọi toàn những món hợp gu anh, như vậy cũng không tính là lợi dụng anh.


Nghe Cốc Kiều gọi toàn những món cô từng nấu cho mình, Lạc Bồi Nhân bèn nói:


– Cứ gọi món em thích ăn đi.


– Những món này em cũng thích ạ. – Dù sao thì những món anh họ thích, cô cũng không ghét.


Thấy anh họ đang nhìn mình bằng ánh mắt khá khó tả, Cốc Kiều ngẫm lại câu nói vừa rồi, chẳng lẽ có gì bất ổn à? Cô không hề ghét mấy món này thật mà.


Cốc Kiều đã gọi món theo ý anh họ, thế nhưng đồ ăn vừa bưng lên, cô đã biết ngay anh sẽ không thích lắm, bởi chỉ cần nhìn màu sắc là biết đầu bếp đã nêm quá nhiều xì dầu.


– Anh họ, anh ăn có quen không ạ?


– Quen từ lâu rồi. – Ở những nơi như căn tin, nếu họ nấu theo khẩu vị của anh thì chắc quán đã sớm dẹp tiệm, còn nếu anh cứ khăng khăng đòi ăn hợp ý mình thì chắc cũng chết đói từ lâu. Dẫu vậy, sở thích dường như lại cố chấp hơn cả thói quen, anh chưa bao giờ vì quen mà đâm ra yêu thích mấy món trong căn tin bao giờ.


Lạc Bồi Nhân đặt một chén nước nhỏ bên cạnh, thỉnh thoảng lại nhúng thức ăn vào đó, nhưng phần lớn thời gian anh vẫn cho thẳng vào miệng.


Thấy Cốc Kiều món nào cũng ăn một cách ngon lành, Lạc Bồi Nhân không khỏi thắc mắc:


– Em thật sự thích mấy món này à?


– Cũng ngon mà anh. – Người khác đã trả tiền, đồ ăn lại do chính mình gọi, nếu mà chê bai thì thật quá quắt. Để tránh lãng phí, món nào Cốc Kiều cũng ăn kha khá.



– Có muốn gọi thêm một món nữa không?


Cốc Kiều vội vàng xua tay:


– Thôi ạ, thật sự không cần đâu anh.


Ngồi sau xe của Lạc Bồi Nhân, để gió buổi tối mùa thu thổi qua, Cốc Kiều thấy bụng hơi căng.


Lúc đạp xe ngang qua một tiệm bánh ngọt, Lạc Bồi Nhân cố tình dừng lại mua một miếng bánh nhung đỏ. Anh đưa chiếc hộp đã gói ghém cẩn thận cho Cốc Kiều, bảo:


– Em để dành tối ăn khuya nhé.


– Anh họ, anh ăn đi ạ.


– Anh mua cho em mà.


– Thật đấy anh, em không khách sáo đâu, em no lắm rồi.


– Vậy thì em để dành ăn sáng cũng được.


Khi Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân cùng về tới nhà, bà Lạc không có trong phòng khách. Mãi đến lúc nghe tiếng chị Trương nói oang oang, bà mới hay Cốc Kiều đã về.


– Kiều này, chị vẫn để phần cơm cho em đấy. – Chị nói được nửa câu rồi hạ thấp giọng. – Hôm nay chẳng biết ngườinhọ hàng nào bên nhà cô giáo Cốc gửi lên bao nhiêu là thứ, mớ lạc này ăn sướng miệng phải biết.


– Em ăn rồi chị ạ. – Vừa nghe nhắc đến lạc, Cốc Kiều thấy nhớ mẹ ngay.


Lúc bà Lạc từ trên lầu đi xuống, Lạc Bồi Nhân đã về phòng riêng. Bà ôn tồn nói:


– Cốc Kiều, hôm nay mẹ cháu gửi ít đồ lên, có cả thư cho cháu nữa đấy.


Cốc Kiều mải mân mê bức thư mẹ gửi, đến nỗi bà Lạc hỏi tối nay cô dùng bữa với ai cũng không để ý. Thấy cháu gái vui sướng chỉ vì một phong thư, bà Lạc bèn gợi ý:


– Hay cháu gọi điện về cho mẹ một lát đi.


– Muộn thế này mà gọi tới đội sản xuất rồi nhờ người ta chuyển máy thì khéo mẹ cháu đã ngủ say rồi. Thôi để cháu biên thư hồi âm vậy. – Thư từ khác với điện thoại, một cuộc điện thoại nói xong là hết, còn những dòng chữ trên giấy lại có thể đọc đi đọc lại mãi.


Dưới ánh đèn trong căn phòng nhỏ, Cốc Kiều cẩn thận giở thư ra đọc. Mẹ cô viết rằng nhà họ đã đòi lại được căn nhà vốn bị người khác chiếm mất. Cô không tài nào hình dung nổi bố đã xoay xở ra sao mà đòi được, nhưng cô tin lời mẹ, bởi bà không bao giờ nói dối. Mẹ quả quyết ở nhà mọi sự đều ổn, bảo cô hãy yên tâm. Ấy thế mà mẹ lại lo lắng trăm bề về cô.


Làm sao để mẹ tin rằng mình vẫn đang sống rất tốt đây? Có lẽ cô nên chụp vài tấm ảnh gửi về nhà.


Sáng hôm sau, Cốc Kiều vẫn dậy sớm như mọi khi. Vừa nhấm nháp miếng bánh Lạc Bồi Nhân mua cho tối qua, cô vừa băn khoăn không biết mượn máy ảnh của ai thì tiện.


Chuyện đó còn chưa nghĩ thông, Cốc Kiều đã vào bếp nấu nướng. Cô tâm niệm, ân tình nào có thể trả được thì nên trả ngay. Tủ lạnh vẫn còn đủ thức ăn cho vài ngày tới. Hôm qua anh họ đã mời cô một bữa thịnh soạn thì hôm nay cô sẽ nấu bù hai món đãi anh, tay nghề của cô nào có thua kém đầu bếp căn tin chứ.


Thấy Cốc Kiều loay hoay trong bếp, Lạc Bồi Nhân vừa đi vắng hai tuần nên không rành chuyện nhà, bèn hỏi:



Cốc Kiều thấy dùng từ “trả ơn” hơi kỳ, bèn mỉm cười giải thích:


– Vốn dĩ em định nấu cơm mang tới cơ quan ăn trưa, nhưng lại sực nhớ trưa nay có hẹn với đồng nghiệp mất rồi. Em đoán mấy món này hợp khẩu vị của anh, nếu anh không chê thì mang đến trường ăn nhé.


– Vậy thì phiền em quá.


Vì đang mải nghĩ chuyện khác nên Cốc Kiều cũng không mấy để tâm đến ngụ ý trong câu nói của anh.


Cô hít một hơi thật sâu rồi đánh liều hỏi:


– Anh ơi, Chủ nhật này anh có cần dùng máy ảnh không ạ?


– Em cần à?


– Vâng, em muốn chụp vài tấm ảnh gửi về cho mẹ, nếu tiện thì…


– Tiện chứ.


Lúc chị Trương vào nấu bữa sáng, Cốc Kiều đã dọn dẹp nhà bếp sạch bong. Chị Trương nhìn bệ bếp mà ngẩn ra, hình như hôm qua chị đâu có lau bóng loáng đến thế.


Sáng sớm, Khương Khải vừa vào văn phòng thì phích nước nóng đã được rót đầy ắp. Chẳng cần hỏi cũng biết, đây nhất định là việc Cốc Kiều làm.


Khương Khải lấy làm lạ, không rõ ai đã rèncho Cốc Kiều đức tính cần mẫn, tháo vát ở cơ quan như vậy. Người anh họ của cô mà anh gặp hôm qua, vừa nhìn đã biết là mẫu người mà dẫu có vào văn phòng này cũng chẳng bao giờ chủ động mó tay vào việc rót nước pha trà.


Thấy những người khác chưa tới, Khương Khải liền hỏi Cốc Kiều:


– Anh họ em làm nghề gì thế?


– Anh ấy vẫn đang đi học ạ.


– Học ở trường mình à?


Cốc Kiều “dạ” một tiếng. Thấy Khương Khải còn định gặng hỏi thêm, cô vội lái sang chuyện khác:


– Hôm nay trời đẹp quá anh nhỉ.


Khương Khải đưa cho Cốc Kiều gói bột cà phê hoà tan anh ta mang theo, mời cô uống thử.


Cốc Kiều mỉm cười từ chối:


– Chẳng hiểu sao bụng dạ em nó dễ chiều lắm, chỉ thích uống nước lọc thôi ạ.


Khương Khải liếc nhanh ra phía cửa văn phòng, đoạn thì thầm với Cốc Kiều:


– Cái việc rót nước này em cũng đừng ôm đồm hết vào người. Sẽ chẳng có ai vì thế mà ghi nhận công lao của em đâu, họ chỉ nhớ đến em mỗi khi cần sai vặt thôi. Nếu em muốn thực sự tiến xa thì phải nỗ lực ở những mảng khác… mà điều cốt lõi là phải được chuyển đến một phòng ban có triển vọng hơn.



Tiếc thay, Khương Khải chưa kịp dứt lời thì đồng nghiệp đã lục tục kéo đến. Cốc Kiều hiểu những lời anh ta vừa nói đều là thật tâm muốn tốt cho cô. Dẫu vậy, cô sẽ cảm phục anh ta hơn nếu anh ta chịu chủ động đi rót nước. Cô thà mỗi ngày chịu khó đi nhiều vài bận để có nước mới còn hơn phải uống nước để qua đêm.


Chú Viên dùng nước sôi Cốc Kiều vừa rót để pha cho mình một ấm trà, đoạn tiện miệng buông một câu khen:


– Cháu Cốc siêng thật chứ, đơn vị nào cũng cần những người trẻ xốc vác như cháu.


Rót nước vốn là việc của đám thanh niên, chứ cái thân già này của chú ta thì xin kiếu. Chú ta cũng chẳng biết sự nhiệt tình này của Cốc Kiều sẽ duy trì được bao lâu, nhưng thôi, cứ được ngày nào hay ngày đó.


Buổi sáng, người của công đoàn phòng đến thống kê danh sách đi dã ngoại ở Hương Sơn vào Chủ nhật này. Đây là phúc lợi đặc biệt mừng lễ Quốc khánh dành cho cán bộ công nhân viên. Họ không chỉ được phát vé vào cổng mà còn có cả bánh mì và nước ngọt. Mọi người trong phòng ai nấy đều đăng ký, Cốc Kiều cũng nghĩ chụp vài tấm ảnh Hương Sơn về cho mẹ xem thì cũng hay. Còn Di Hòa Viên, đành để hôm nào rảnh rỗi ghé qua sau vậy, chỉ không biết lúc đó mấy cây hoa quế mà anh họ nhắc tới có còn nở không.


Đến trưa, Khương Khải báo cho Cốc Kiều biết tin anh ta sắp chuyển sang phòng ban khác, cô bèn chúc mừng một tiếng.


Tới giờ tan sở, anh ta lại tình cờ chạm mặt anh họ của Cốc Kiều.


Anh họ kiểu gì mà ngày nào cũng rảnh rỗi đến tìm em gái thế không biết? Khương Khải không khỏi có chút ngờ vực.


– Anh họ?


– Không phải em muốn dùng máy ảnh sao? Anh mang đến cho em đây.


– Em cảm ơn anh ạ. – Cô đáp, thầm nghĩ cũng đâu cần phải gấp đến thế.


– Chủ Nhật này em đi đâu chơi?


– Công đoàn tổ chức đi leo núi Hương Sơn ạ.


– Em định chụp ảnh ở Hương Sơn à?


– Vốn dĩ em định đến Di Hòa Viên, nhưng đi Hương Sơn cũng được ạ.


– Hôm nay em còn bận gì nữa không?


– Dạ không ạ. – Nếu Lạc Bồi Nhân không hỏi, có lẽ cô đã ghé qua Trung Quan Thôn một chuyến để xem xét tình hình.


Trên đường đi, Lạc Bồi Nhân đạp xe nhanh như bay, khiến Cốc Kiều phải bám chặt lấy yên sau vì sợ bị hất văng xuống đường.


– Ơ anh họ, hình như đây không phải đường về nhà.


– Không phải em vẫn tiếc vì chưa được ngắm hoa quế sao? Giờ này là đẹp nhất đấy, khách du lịch về cả rồi. Chứ không thì chỉ thấy toàn người là người, có ngắm nghía được gì đâu. 


Đi giờ này là vừa đẹp, chứ muộn hơn nữa thì lại chẳng chụp được ảnh.


Nhưng công viên sắp đến giờ đóng cửa rồi, làm sao cô tham quan cho xuể mà vé vào cổng thì vẫn vậy? Trong lúc Cốc Kiều còn đang mải tìm cớ từ chối, Lạc Bồi Nhân đã dừng xe, đi một mạch đến quầy bán vé và mua hai vé.


Dường như Lạc Bồi Nhân đã quá quen với nơi này nên anh chẳng hề đi đường vòng, cứ thế dẫn cô thẳng đến chỗ cây hoa quế.


Hương hoa quế thơm ngào ngạt nhanh chóng xua tan nỗi tiếc nuối vì đến muộn trong lòng Cốc Kiều. Những đóa hoa li ti ấy có cùng màu với chiếc kẹp tóc của cô.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 23: 023: Hoa quế
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...