Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ!
Khương Khải ngoảnh lại theo tiếng gọi của Cốc Kiều, phải hơi ngước cổ lên mới nhìn rõ được khuôn mặt người đối diện. Anh ta thầm thở phào, may mà chỉ là anh họ, bằng không thì mình coi như hết cửa. Khương Khải lịch sự khen:
– Cốc Kiều, anh họ em trông sáng sủa lịch sự thật đấy!
Cốc Kiều cũng thấy Lạc Bồi Nhân quả thực rất “sáng sủa lịch sự”, nhưng lại có cảm giác nói thế không được chuẩn cho lắm.
Lời khen của Khương Khải không mang lại hiệu quả như anh ta mong đợi. Người anh họ kia chỉ mỉm cười, chẳng mảy may khiêm tốn, cũng chẳng buồn khen đáp lễ. Nụ cười đó khác một trời một vực với nụ cười của Cốc Kiều, như thể đang nói: “Mấy trò nịnh nọt này thì dẹp đi cho đỡ tốn công.”
Chỉ qua một chi tiết nhỏ, Khương Khải đã đoan chắc anh họ của Cốc Kiều và cô là hai mẫu người hoàn toàn khác nhau. Anh ta vốn chẳng ưa gì kiểu người như vậy, bất kể nam hay nữ, mà là đàn ông thì lại càng ác cảm hơn. Song, chính điều đó lại khiến anh ta có phần kiêng dè. Một kẻ đã quen được tâng bốc đến độ kén cả lời khen thì ắt không phải dạng tầm thường. Khương Khải thấy người này khá quen mặt nhưng nhất thời không tài nào nhớ ra là ai. Thấy có cố xã giao thêm cũng vô ích, anh ta bèn chào tạm biệt Cốc Kiều, nhủ bụng sáng mai sẽ hỏi cô sau.
Vì giọng điệu Cốc Kiều khi chào tạm biệt lại đầy hồ hởi, tựa như thật lòng mong sớm gặp lại anh ta vào ngày mai, khiến Khương Khải thấy dễ chịu hơn hẳn.
Giọng điệu của Cốc Kiều một lần nữa củng cố thêm suy đoán của Lạc Bồi Nhân về cô: tính cô vốn dĩ xởi lởi với tất cả mọi người. Duy chỉ có một điều anh không ngờ tới, ấy là khi trò chuyện với anh, cô lại chẳng nhiệt tình bằng một góc lúc chào người đồng nghiệp kia. Bấy lâu nay, Lạc Bồi Nhân chưa từng ảo tưởng về tầm quan trọng của mình trong mắt người khác, nhưng dường như anh đã tự đề cao vị thế của mình trong lòng Cốc Kiều quá rồi. Bởi lẽ, khi trông thấy anh, cô chẳng hề mừng rỡ hay phấn khởi, mà chỉ thoáng chút ngạc nhiên.
Người ở phòng bảo vệ nói với Lạc Bồi Nhân rằng cô gái đến trả xe mặc một chiếc áo len xanh điểm hoa vàng. Giờ đây, cô gái ấy đang đứng trước mặt anh, cất tiếng hỏi:
– Anh họ, anh tìm em có việc gì không ạ?
Hai tuần không gặp, mái tóc ngắn của cô đã dài ra đôi chút, vài sợi tóc mái lòa xòa chui ra khỏi chiếc băng đô màu vàng.
– Trưa nay lúc ghé phòng bảo vệ và đài phát thanh, sao em không xưng tên?
– Sao anh lại biết là em? – Cốc Kiều ngạc nhiên hỏi. Quả thật, cô không chỉ giấu tên mà còn chẳng nói mình làm ở phòng ban nào, khiến bạn sinh viên trực ở đó đinh ninh cô cũng là sinh viên.
– Họ đã tả lại mặt em cho anh nghe. – Lạc Bồi Nhân đáp, dù miêu tả ấy rất chung chung, anh vẫn nhận ra ngay là cô, và mọi dữ kiện đều trùng khớp.
Anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Cốc Kiều, hỏi:
– Em thích làm việc tốt không cần ai biết đến vậy sao?
– Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, có đáng gì đâu mà phải xưng tên ạ. – Cốc Kiều thầm nghĩ, có phải đang đóng phim truyền hình đâu mà phải cố tình gán tên hai người vào nhau để tạo tình tiết mới. Cô nghĩ anh họ cũng chẳng mong muốn điều đó.
– Em kể anh nghe xem em đã lấy lại xe bằng cách nào đi.
Thế là Cốc Kiều bình thản thuật lại câu chuyện:
– Em đi đến chỗ đó, thấy có chiếc xe đạp y hệt của anh. Thế là em vờ hỏi mua và đòi thử xe, rồi nhân lúc người bán không để ý, em cứ thế đạp một mạch về đây luôn.
Cô chỉ kể lại phần hành động, còn toàn bộ quá trình quan sát và tính toán trước đó đều được lược bỏ. Cô cũng chẳng buồn giải thích vì sao mình lại có mặt ở nơi ấy, bởi cô tin chắc anh họ cũng chẳng muốn nghe. Dốc hết ruột gan với một người chẳng mấy mặn mà muốn nghe thì vừa không tôn trọng họ, lại càng không tôn trọng chính mình.
– Em đang không vui à?
– Em vui mà.
– Công việc có thuận lợi không? – Lạc Bồi Nhân thầm băn khoăn, sao hôm nay cô kiệm lời thế nhỉ?
– Thuận lợi lắm ạ. – Buổi trưa quả có chút mông lung, nhưng đến chiều thì cô đã thông suốt rồi. Cô nỗ lực học hỏi và làm việc trước hết là vì chính mình, vậy nên dù người khác có công nhận hay không thì cũng chẳng có gì đáng để thất vọng.
– Trưa nay em vẫn chưa ăn gì phải không? Mình đến Huệ Hạ Viên ăn cơm đi.
– Thôi ạ, anh họ, em về nhà ăn là được rồi. – Cô biết Huệ Hạ Viên. Quán ấy đắt hơn hẳn những căn tin khác trong trường nhiều. Cô vốn không dư dả gì để mời lại anh họ, mà cũng chẳng muốn anh phải tốn kém vì mình.
– Cho anh một cơ hội để cảm ơn em không được à?
– Anh họ đã giúp em biết bao nhiêu chuyện, em giúp anh một việc cỏn con thì có đáng là gì. Chuyện nhỏ xíu thôi ấy mà.
– Chưa chắc em đã nghĩ vậy đâu. Nếu không, sao anh mời một bữa cơm mà em cũng từ chối?
Cốc Kiều lại leo lên chiếc xe mình vừa tìm lại được ban trưa, nhưng lần này cô ngồi ở yên sau. Đây đã là lần thứ ba cô ngồi thế này nên đã quen hơn nhiều. Thôi thì chuyện nào vẫn ra chuyện đó, việc anh họ khăng khăng mời cơm cảm ơn chẳng mảy may liên quan đến những lần anh không muốn nghe cô kể lể trước đây.
Cốc Kiều sực nhớ ra một chuyện, bèn hỏi:
– Anh họ có khóa xe đạp không ạ?
– Không.
Lạc Bồi Nhân cảm nhận được chút trách móc trong giọng nói của Cốc Kiều. Chiếc xe mà cô phải mất bao công sức mới tìm về cho anh, vậy mà anh lại hờ hững chẳng coi ra gì, đến khóa cũng không thèm.
– Anh vừa lấy xe ở phòng bảo vệ là đến tìm em ngay.
Trưa nay lúc đài phát thanh thông báo, anh không ở trường nên chẳng hay biết gì. Mãi đến lúc về, có người báo anh rằng đài phát thanh trường gọi anh tới phòng bảo vệ để nhận lại chiếc xe đạp bị mất. Anh chưa từng nghĩ sẽ tìm lại được nó, và dĩ nhiên cũng không tài nào ngờ rằng Cốc Kiều lại kiên quyết giấu tên mình dù bị gặng hỏi nhiều lần.
– Vậy thì mình đi mua khóa trước đã. – Công Cốc Kiều đi lượn lờ mấy hôm nay quả không uổng phí, cô biết rõ ở đâu bán khóa xe đạp vừa rẻ vừa tốt.
Cốc Kiều chỉ đường cho Lạc Bồi Nhân đạp xe tới hiệu bán khóa. Vừa đến nơi, cô liền trổ tài mặc cả, kì kèo từng đồng từng cắc.
Lạc Bồi Nhân cứ ngỡ Cốc Kiều đang trả giá để tiết kiệm cho mình, nào ngờ ngay khi ngã giá xong, cô đã thoăn thoắt lấy từ chiếc túi đeo vai ra một cái ví nhỏ, định bụng trả tiền. Lạc Bồi Nhân nhận ra đó là chiếc túi của mẹ kế anh. Anh vội vàng rút một tờ mười tệ ra trước cô.
Ông chủ còn chưa kịp nhận tiền từ Lạc Bồi Nhân thì Cốc Kiều đã nhanh tay dùng hai ngón kẹp tờ giấy bạc lại. Cô đưa số tiền lẻ mình đếm sẵn cho ông chủ rồi nói:
– Bác đếm lại xem, đủ rồi đấy ạ, không cần thối đâu.
Cô nhận lấy hai chiếc khóa xe vừa mua, đoạn trả lại tờ mười tệ cho Lạc Bồi Nhân:
– Anh họ đã mời em ăn cơm thì để em trả tiền khóa cho.
Lạc Bồi Nhân cũng không khách sáo với Cốc Kiều nữa, anh nhận lại tờ tiền rồi cất đi.
Cốc Kiều thầm nghĩ, giá mà xe của anh họ lắp thêm một cái giỏ thì tốt biết mấy. Dù trông có hơi lạc quẻ nhưng ít ra cũng có thêm chỗ để đồ đạc.
Cô nuốt lời gợi ý ấy vào bụng, lẳng lặng ngồi yên ở phía sau.
– Em rành rẽ khu này thật đấy.
– Vâng, hễ rảnh là em lại lượn lờ phố xá nên đã thuộc hết đường sá quanh đây rồi ạ.
– Mấy bữa nay em đã đi chơi những đâu rồi?
Cốc Kiều liền kể vanh vách một loạt địa danh. Cứ đến Chủ nhật là cô lại dậy từ tinh mơ để ra ngoài đi khắp nơi, chẳng cho mình ngơi nghỉ một phút nào.
Lạc Bồi Nhân lấy làm lạ, bởi cô đã sục sạo khắp hang cùng ngõ hẻm trong thành phố, chẳng chừa một nơi nào, vậy mà Di Hòa Viên ở ngay sát trường lại chưa từng ghé qua dù chỉ một lần.
– Dạ, em chưa đi.
Cô không giải thích lý do, nhưng định bụng dành trọn Chủ nhật tuần này cho Di Hòa Viên. Dẫu sao thì hai tệ tiền vé cũng chẳng rẻ, nếu chỉ ghé vào xem qua loa thì phí của quá. Cô quyết đợi đúng giờ mở cửa thì vào, chơi đến tận lúc đóng cửa mới về cho đáng đồng tiền bát gạo. Sau chuyến đi đó, cô sẽ dồn toàn tâm toàn ý vào việc kiếm tiền, gác lại mọi cuộc vui vào ngày nghỉ. Di tích Viên Minh Viên hiện không thu vé, thế nên Cốc Kiều đã tranh thủ giờ nghỉ trưa và những buổi tối tan làm để ghé thăm không chỉ một lần.
– Trong miền Nam, hoa quế trồng khắp nơi, chứ ở đây thì hiếm có khó tìm lắm. Em tranh thủ mấy hôm nay hoa còn vẫn còn nở mà đi xem đi.
– Vâng ạ!
Chiếc xe đạp được dựng ngay bên ngoài Huệ Hạ Viên. Cốc Kiều phải tận mắt thấy Lạc Bồi Nhân cẩn thận khóa hai lớp mới yên lòng. Dù sao đây cũng là thành quả cô đã mất bao công sức mới kiếm về được, lỡ vừa lấy lại đã làm mất thì chẳng phải công lao của cô đều đổ sông đổ bể cả sao?
Giá đồ ăn ở đây có phần đắt đỏ, thế nên căn tin này vắng vẻ hơn hẳn những nơi khác.
Cốc Kiều là người đầu tiên trông thấy Châu Tri Ninh và Trần Huy đang ngồi cùng một bàn. Chung bàn với họ còn có hai người khác nom giống sinh viên và một người đàn ông trung niên trông rất nho nhã.
Cốc Kiều còn chưa kịp cất lời thì đã nghe Châu Tri Ninh gọi lớn từ phía xa:
– Anh Tiểu Lạc!
Lạc Bồi Nhân bước tới chào họ.
– Anh Tiểu Lạc, anh lấy được xe chưa ạ?
– Lấy được rồi.
Châu Tri Ninh cười nói:
– Bạn em làm ở đài phát thanh bảo ban đầu nó còn đoán cô gái kia có ý với anh, nên mới cố tình dựng chuyện trả xe bị mất để kiếm cớ làm quen. Anh nghĩ mà xem, xe đạp mất rồi tìm lại được khó như mò kim đáy bể, cho dù có tình cờ bắt gặp đúng lúc kẻ gian đang bán xe đi nữa thì một người lạ làm sao mà nhận ra được chứ? Nhưng vì cô gái kia nhất định không chịu tiết lộ danh tính nên bạn em mới tin là thật. Mà em thấy cũng chưa chắc đâu, biết đâu người ta nhận ra kế hoạch có nhiều kẽ hở, sợ đổ bể nên mới mang xe trả lại thì sao.
Cốc Kiều không khỏi nể phục trí tưởng tượng phong phú của cô bạn ở đài phát thanh và cả Châu Tri Ninh. May mà cô giấu tên, nếu không thì chưa chắc đã được gắn mác người tốt việc tốt.
Lạc Bồi Nhân mỉm cười đáp:
Cứ như thể Cốc Kiều chỉ tồn tại trong lời nói của Lạc Bồi Nhân vật, mãi cho đến khi anh nhắc tên cô, Châu Tri Ninh mới nhận ra sự hiện diện của cô.
Châu Tri Ninh cười xòa:
– Cốc Kiều, chị không biết là em, ban nãy chị chỉ đoán bừa thôi. Em đừng để bụng nhé. Nhưng mà sao em không báo thẳng cho anh Tiểu Lạc mà lại đến đài phát thanh làm gì?
Nghĩ lại chuyện bức thư cảm ơn dạo trước, Châu Tri Ninh không khỏi ngờ vực. Lần này Cốc Kiều tuy không để lại tên tuổi, nhưng Lạc Bồi Nhân lại biết ngay là cô. Cả hai lần đều chẳng phải chuyện gì to tát, cớ sao cứ phải làm rùm beng lên cho thiên hạ cùng biết? Hay là Cốc Kiều yêu khoa Báo chí của họ da diết, lúc nào cũng muốn tạo ra những tin tức giật gân?
Cốc Kiều mỉm cười giải thích với Châu Tri Ninh:
– Em thấy cách này nhanh hơn. May nhờ các anh chị bên đài phát thanh mà tin tức mới được truyền nhanh đến vậy, hiệu quả hơn em tự đi tìm anh họ nhiều.
Trên thực tế, cô và Lạc Bồi Nhân cũng không xem là thân thiết, bởi nếu đã thực sự thân nhau thì cô đã chẳng cần phải đến đài phát thanh nhờ tìm người làm gì.
Lời giải thích của Cốc Kiều hợp tình hợp lý đến độ ngay cả Châu Tri Ninh cũng phải gật gù đồng tình.
– Anh Tiểu Lạc, anh sang đây ngồi chung bàn cho vui đi! Vừa rồi bố em còn nhắc đến anh nữa đấy, mình ngồi lại hàn huyên đôi chút. À, anh có quen Trần Huy không? Anh ấy cũng học cùng khoa với anh, đang muốn hỏi xin anh ít kinh nghiệm thi TOEFL đấy.
Lạc Bồi Nhân chào hỏi người đàn em cùng khoa thay rồi nói với Châu Tri Ninh:
– Anh đã hứa mời Cốc Kiều một bữa thì ít nhiều cũng phải thể hiện chút thành ý. Nếu dùng đồ ăn của mọi người đãi cô ấy thì e là không ổn.
Ngay lúc ấy, Châu Toản liền lên tiếng:
– Nếu Bồi Nhân đã có ý muốn mời riêng em họ thì con đừng ép thằng bé nữa.
Nghe Châu Tri Ninh gọi bố, Cốc Kiều chợt nhận ra người đàn ông trung niên ngồi cạnh cô ta chính là Châu Toản. Ông là người từng giới thiệu việc làm cho cô, giờ gặp mặt cô không thể xem như không thấy được. Vốn dĩ cô cũng định chào cả Trần Huy, nhưng thấy anh ta dường như không muốn nhận người quen, lại sực nhớ tới những lời Trần Tinh dặn dò, nên cô chỉ lễ phép chào Châu Toản:
– Cháu chào chú Châu ạ!
Châu Toản lúc này mới nở một nụ cười hòa nhã của bậc cha chú:
– Chào cháu.
Kỳ thực, từ nãy đến giờ ông ta vẫn luôn cố tránh nhìn Cốc Kiều, bởi ông ta không rõ bố mẹ cô đã kể những gì về mình với con gái họ. Nhưng khi nghe Cốc Kiều gọi mình là “chú Châu” giòn tan, Châu Toản biết ngay rằng bố mẹ Cốc Kiều chưa từng hé nửa lời về ông ta. Họ đã lặng lẽ rời khỏi thế giới của ông ta, và ông ta cũng đã âm thầm biến mất khỏi cuộc đời họ.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 22: 022: Cháu chào chú Châu ạ!
10.0/10 từ 39 lượt.
