Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo…
Hôm nay Cốc Kiều diện một chiếc áo len nền xanh điểm hoa vàng. Những bông hoa nhỏ màu vàng được thêu nổi, trông mềm mại và bông xù. Trời đã sang thu, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch rõ rệt. Sáng sớm và tối muộn mặc chiếc áo này thì vừa vặn, nhưng đến trưa thì lại hơi nóng.
Chiếc áo len này được Cốc Kiều tậu ở chợ từ Chủ nhật tuần trước nữa. Vốn tính có phần bộp chộp, cô thấy chiếc áo quá đỗi xinh xắn nên chẳng thể kiên nhẫn đợi đến lúc trời lạnh hơn mà phải mặc ngay lập tức. Khi cô mới đến đây vẫn đang là mùa hè, hành lý của cô cũng chỉ lèo tèo vài bộ đồ mỏng. Cô không muốn mặc đồ cũ của dì họ, bởi vậy đã cố tình đi chợ mua trước khi bà kịp cho cô quần áo mùa thu.
Chuyện mua sắm cũng như bao việc khác, nếu không mua gì thì h*m m**n dần dà cũng phai nhạt. Nhưng một khi đã sắm một món, khơi dậy hứng thú rồi, cô lại bắt đầu nghĩ xem chiếc áo len này thì nên phối với quần và giày gì. Cô thấy dạo này có mấy cô gái mặc áo gió trông rất phá cách, nghĩ bụng đến lúc trời se lạnh thì nên sắm một chiếc áo khoác dáng ngắn, rồi cả áo khoác dáng dài nữa. Thậm chí, cô còn cân nhắc cả màu sắc và kiểu dáng của từng chiếc kẹp tóc đi kèm.
Cứ thế, những nhu cầu của Cốc Kiều mỗi ngày một phình to trong trí tưởng tượng. Chỉ cần đi dạo một vòng, trong đầu cô đã liệt kê ra cả mấy chục thứ mà món nào dường như cũng đáng sắm.
Cô không chỉ lên một danh sách quần áo cho riêng mình mà còn nghĩ đến mẹ, các em gái và bà ngoại. Dù bản thân ưa những gam màu rực rỡ, cô vẫn biết cảm nhận vẻ đẹp của những bộ trang phục nền nã, thanh lịch. Cốc Kiều luôn thấy mẹ mình có khí chất trí thức, dẫu bà chẳng được học hành đến nơi đến chốn. Cô nhắm một chiếc áo len có cổ màu xám nhạt rất hợp với mẹ, lại thấy một chiếc áo gió màu xám khác hẳn cũng sẽ tôn dáng bà. Thế nhưng hai món cùng tông màu đi với nhau lại không ổn, thành ra phải có món khác để phối cùng. Cứ vậy, danh sách cứ dài ra mãi, chưa kể đến những món phụ kiện như khăn lụa. Cô còn chấm một chiếc áo len cổ bẻ màu xanh cổ vịt cho đứa em đầu, và một chiếc áo khoác nhỏ màu xanh lông công cho em út, kèm theo cả một lô dây buộc tóc, kẹp tóc, băng đô đủ loại. Riêng bà ngoại thì cần một chiếc quần nỉ và một đôi giày bông ấm áp.
Thậm chí, Cốc Kiều còn thoáng nghĩ đến cả bố mình. Bây giờ dù bố cô có mặc quần áo đẹp cỡ nào cũng khó mà bảnh bao trở lại, nhưng một chiếc mũ hợp mốt và một đôi giày da buộc dây biết đâu sẽ giúp Lâu Đức Dụ tìm lại được hình ảnh của bản thân mà ông hằng mơ ước.
Cơn mơ mộng ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Vừa đi hết một vòng từ đầu chợ đến cuối chợ, Cốc Kiều đã hoàn toàn tỉnh mộng. Nghĩ đến khoản nợ của gia đình vẫn treo lơ lửng trên đầu, cô thấy dẫu có người mang hết số quần áo này đến tận nhà tặng không cho mẹ và các em, họ cũng không tiện mặctrong làng. Nợ còn chưa trả, lấy đâu ra tâm trạng mà chưng diện? Vả lại, một nghìn tệ dì họ cho nhà cô vốn là khoản tiền cứu trợ lúc khó khăn, vẫn nên tìm cách hoàn trả. Cô còn chưa trả nợ mà đã sắm sửa không ngớt cho bản thân thì thật chẳng phải phép. Ưu tiên hàng đầu lúc này vẫn là kiếm tiền, bởi đâu đâu cũng cần đến nó.
Mua được vỏn vẹn một chiếc áo len, kế hoạch sắm sửa của Cốc Kiều đứt gánh giữa đường. Cô lại tiếp tục nhận đồ cũ của dì họ. Lần này, cô ngắm nghía những bộ quần áo dì cho với một ánh mắt đầy trân trọng, chỉ nhìn sơ cũng biết là loại rất tốt.
Chào Khương Khải xong, Cốc Kiều đi về hướng ngược lại. Hôm nay, anh thợ điện họ Tần vừa mách cho cô một chỗ bán xe đạp cũ ở gần đây. Cô muốn tậu một chiếc xe đạp, nhưng xe mới thì lại quá đắt đỏ.
Những buổi trưa, sau khi ăn xong, Cốc Kiều không nghỉ ngơi hay chơi bóng như mọi người mà thường lững thững dạo khắp khuôn viên, đến mức thuộc lòng từng ngóc ngách trong trường. Thế nhưng, để đi sang các khu vực lân cận thì có một chiếc xe đạp vẫn tiện hơn. Vả lại, mục đích chính của việc đi dạo này là để quan sát, nên ngồi xe buýt sẽ không tiện bằng, mà xe buýt cũng tốn tiền. Dù dì họ đã cho cô vé tháng, nhưng chẳng lẽ tháng nào cô cũng ngửa tay nhận không như vậy?
Chỗ bán xe cũ cách trường một quãng khá xa, để tiết kiệm thời gian, Cốc Kiều đành bắt xe buýt đi cho nhanh. Nơi đây chẳng phải một khu chợ quy mô gì cho cam, cô phải nhìn ngó một hồi mới dám chắc rằng người ta đang bày bán xe đạp. Trông ai nấy cũng như chỉ bày tạm sạp ở đây, lúc nào cũng sẵn sàng dọn đi ngay.
Cốc Kiều lân la hỏi giá vài người, nhưng chiếc nào cũng vượt quá túi tiền của cô. Chẳng phải cô cho rằng mấy chiếc xe cũ này không đáng giá, mà là khoản tiền đó thực sự nằm ngoài khả năng chi trả của cô.
– Chiếc này bao nhiêu tiền ạ? – Cốc Kiều bất chợt bắt gặp một chiếc xe trông vô cùng quen mắt. Kiểu dáng y hệt chiếc xe của anh họ cô. Lại gần nhìn kỹ, đâu chỉ là giống, mà chính là nó, đến cả vết xước cũng nằm ở vị trí y hệt.
Người bán là một gã trai trẻ để bộ ria mép lơ thơ, mặc chiếc áo khoác da trông chẳng vừa vặn chút nào.
Gã trai trẻ liếc Cốc Kiều một lượt từ đầu đến chân, rồi cất giọng hỏi:
– Cô muốn mua xe à?
– Không mua thì tôi hỏi giá làm gì?
– Đây là xe nam, không hợp với con gái đâu. Nếu cô thật sự muốn mua, tôi có một chiếc xe nữ màu hồng bán rẻ cho, nhưng không có ở đây, đang để ở nhà. Nếu cô thích thì…
– Xe cộ cũng phân biệt nam nữ nữa à? Tôi chỉ ưng chiếc này thôi.
Thấy Cốc Kiều tuổi còn trẻ, ăn vận lại giản dị, gã kia cười khẩy khiến bộ ria mép vểnh lên hai bên:
– Thế cô định trả bao nhiêu?
– Ai lại đi hỏi ngược khách như anh? Lẽ ra anh phải là người ra giá, tôi thấy được thì mua, không thì thôi chứ.
Gã trai trẻ ra giá, Cốc Kiều liền mặc cả:
– Giá này hơi chát.
Cô quả thực thấy cái giá này đắt, không chỉ là hơi nữa, song nếu so với giá trị thật của chiếc xe thì lại là một món hời đến khó tin.
– Thế mà còn chê đắt à? Xe nhập khẩu cả đấy, giá này là kịch sàn rồi. Cô cứ đi hỏi khắp cái chợ này xem có ai bán rẻ hơn không?
– Thật thế ạ?
– Anh đây buôn bán thật thà, lừa cô làm gì.
– Xe của anh có phải hàng xịn không, hay đã thay linh kiện rồi? Chẳng phải tôi không tin anh, nhưng dạo này lừa lọc như rươi, tôi cứ phải cẩn thận một chút cho chắc.
– Cô ăn nói hay thật đấy! – Gã bán xe dùng mũi giày đá nhẹ vào lốp. – Nhìn ký hiệu trên lốp đi này, toàn chữ Tây thôi.
– Anh ơi, mấy chữ Tây này nghĩa là gì thế ạ?
– Cô cần gì phải biết, cứ yên tâm là hàng ngoại xịn!
– Tôi thì chẳng câu nệ hàng nội hay ngoại, miễn là xe chạy êm là được.
– Thế thì cô sờ thử khung xe xem! Cái yên này nữa này!
Nghe lời gã, Cốc Kiều cũng vờ săm soi chiếc xe, và giờ thì cô dám chắc như đinh đóng cột rằng đây chính là xe của Lạc Bồi Nhân. Anh họ cô chưa đến nỗi túng quẫn tới mức phải bán cả xe đạp, vậy chỉ còn một khả năng duy nhất: đây là xe ăn cắp.
– Đúng là tốt thật! Nhưng không biết đạp có cảm giác thế nào nhỉ? – Vừa nói, cô vừa nhanh mắt liếc quanh. Giờ mà la lên “có trộm”, liệu có ai xúm vào giúp không? Cô đồ rằng quá nửa số xe ở đây đều là của ăn cắp, nên trông mong người khác ra tay nghĩa hiệp e là vô ích. Sau khi nhận ra không thể nhờ cậy ai, cô lại đánh giá gã bán xe trước mặt, xét về vóc dáng thì cô hoàn toàn không phải đối thủ của gã. Còn nếu bây giờ chạy đi tìm cảnh sát hay anh họ, lúc quay về thì có lẽ gã đã cao chạy xa bay từ đời nào rồi.
Nghĩ đoạn, Cốc Kiều bèn lên tiếng:
– Hay là thế này, anh đạp thử một vòng cho em xem với? Em muốn xem xe lướt có êm không, nếu được là em mua liền.
Gã kia không mảy may nghi ngờ, liền làm theo lời cô, đạp một vòng rồi quay lại vênh mặt bảo:
– Đấy, cô thấy chưa? Xe lướt nhẹ tênh, chẳng tốn chút sức nào.
– Anh hạ yên xe xuống cho tôi một chút được không ạ?
Sau khi yên xe được hạ xuống mức thấp nhất, Cốc Kiều lại nheo mắt hỏi:
– Anh nâng lên một chút giúp tôi được không ạ?
Đợi yên xe được nâng lên, cô lại chần chừ:
– Hay là… lại hạ xuống một tẹo nữa ạ?
Gã trai trẻ bắt đầu mất kiên nhẫn, buông một tiếng chửi thề rồi xẵng:
– Rốt cuộc cô muốn thế nào hả?
– Hay để tôi chạy thử một đoạn xem sao. Mua xong tôi còn phải tự đạp về, yên mà không vừa thì gay go lắm.
– Thì thử nhanh lên! Tôi còn phải bán cho người khác nữa, đâu phải có mỗi mình cô là khách!
Cốc Kiều đặt một chân lên bàn đạp, tay vờ vịt bấm thử chuông xe một tiếng lanh lảnh. Chẳng đợi gã bán xe kịp phản ứng, cô đã nhấn bàn đạp, phóng vút đi như một mũi tên.
Cảm thấy đã bỏ gã kia lại một quãng đủ xa, Cốc Kiều mới ngoảnh đầu lại, hét lớn về phía sau:
– Muốn lấy lại xe thì tới phòng bảo vệ Đại học Z mà lấy!
Những lời ấy văng vẳng lại từ phía sau, gã kia đang đuổi theo bèn dừng bước, chửi thề xối xả. May mà Cốc Kiều đạp xe đủ nhanh nên chẳng có từ ngữ dơ bẩn nào lọt vào tai cô.
Cốc Kiều dồn hết sức bình sinh guồng xe. Giữa trưa nắng, chiếc áo len dày cộm cộng thêm quãng đường đạp xe hối hả khiến trán và chóp mũi cô đã lấm tấm mồ hôi khi vừa tới cổng Tây trường đại học Z, bấy giờ cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Biết tìm anh họ ở đâu bây giờ? Giờ nghỉ trưa thế này, hẳn là anh đang ở ký túc xá. Cốc Kiều biết sinh viên năm tư khoa Vật lý ở tòa nào, thế nhưng đường đột xông vào ký túc xá nam thì e rằng Lạc Bồi Nhân sẽ chẳng lấy gì làm vui vẻ trước những rắc rối không đáng có. Còn đến lớp tìm anh thì cô lại mù tịt, chẳng biết anh học môn gì, ở giảng đường nào.
Kể từ ngày Cốc Kiều đi làm, Lạc Bồi Nhân mới về nhà có một lần duy nhất vào thứ Bảy tuần trước nữa. Cô đã chủ động bắt chuyện, chỉ kể cho anh nghe những khía cạnh tốt đẹp trong công việc của mình. Cô những tưởng anh họ vẫn luôn quan tâm mình, nên muốn kể về những thuận lợi để anh được yên lòng. Nào ngờ, cô nhận ra anh dường như đã lạnh nhạt hơn trước, dù vẫn giữ phép lịch sự nhưng thái độ lại chẳng mấy quan tâm đến công việc của cô.
Cô thoáng buồn, nhưng rồi lại tự nhủ rằng chuyện này kể cũng bình thường với mối quan hệ họ hàng chẳng chung huyết thống như họ. Nếu ở gần thì thân thiết thêm đôi chút, nhưng xa mặt thì tự khắc cách lòng. Sau này càng ít cơ hội gặp gỡ, e rằng tình cảm sẽ càng phai nhạt, nhưng đó là điều khó lòng thay đổi.
Anh đã không muốn đào sâu câu chuyện, dĩ nhiên cô cũng chẳng mặt dày níu kéo. Sáng Chủ nhật, Cốc Kiều bèn ra chợ đầu mối mua sắm. Dù thành quả chỉ có mỗi chiếc áo len đang mặc trên người, cô cũng mất gần trọn buổi sáng. Chiều đến, cô hứng thú chạy tới công viên Bắc Hải, rồi từ đó lại rẽ thẳng sang công viên Cảnh Sơn ngay cạnh. Đứng trên đỉnh núi ở công viên Cảnh Sơn, cô phóng tầm mắt ngắm nhìn Cố Cung phía xa. Cô chưa vội mua vé vào Cố Cung, bởi giá vé vào cửa đắt gấp mười lần công viên Bắc Hải, một con số quá xa xỉ với cô lúc này. Mãi tới khi cô vừa ngân nga bài “Để chúng ta cùng khua mái chèo” vừa về tới nhà thì Lạc Bồi Nhân đã đi rồi.
Nghĩ vậy, Cốc Kiều bèn đạp thẳng tới đài phát thanh của trường. Cô nhờ những sinh viên làm ở đó phát một mẩu tin nhắn, nội dung là mời sinh viên Lạc Bồi Nhân tới phòng bảo vệ nhận lại chiếc xe đạp bị mất. Để tránh nhầm lẫn, cô còn cẩn thận dặn dò phải nhấn mạnh đó là sinh viên năm tư khoa Vật lý Lạc Bồi Nhân.
Sinh viên làm ở đài phát thanh tỏ ra hết sức tò mò. Ví tiền hay giấy tờ tùy thân rơi trên xe thì còn mất được, chứ chiếc xe đạp vẫn còn dựng sờ sờ ra đấy, làm sao biết là đồ bị mất?
Cốc Kiều đành thuật lại sơ lược câu chuyện mình đã tìm lại chiếc xe cho Lạc Bồi Nhân như thế nào.
Nghe xong, người kia lại càng thêm thắc mắc. Có thể nhận ra xe của Lạc Bồi Nhân, lại còn không quản công sức tìm về cho anh, quan hệ giữa hai người hẳn phải rất thân thiết. Mà đã thân đến vậy thì sao không trực tiếp gặp mặt? Nhưng ngẫm lại, với danh tiếng của Lạc Bồi Nhân trong trường, biết đâu lại là một người xa lạ nhận ra xe của anh thì sao, có điều…
– Bạn ơi, bạn vừa làm được một việc tốt đấy, phải để lại tên chứ.
Cốc Kiều nhớ lại chuyện bức thư cảm ơn lần trước, bèn đáp:
– Các bạn chỉ cần trả lại xe cho anh ấy là được rồi.
– Vậy nhỡ bạn ấy muốn cảm ơn bạn thì sao?
– Không cần đâu. Nếu anh ấy có hỏi, các bạn cứ nhắc khéo anh ấy lần sau đi đâu nhớ kiểm tra xem đã khóa xe cẩn thận chưa là được.
Dứt lời, Cốc Kiều xoay gót rời đi. Gần ra tới cửa, cô còn ngoảnh lại dặn dò:
– À phải rồi, các anh có thể thông báo trên loa rằng những bạn nào bị mất xe mà tìm không thấy thì cứ thử tới khu vực em vừa phát hiện chiếc xe này xem sao ạ.
Khi Cốc Kiều vừa dắt chiếc xe của Lạc Bồi Nhân tới phòng bảo vệ, cũng là lúc loa phát thanh của trường thông báo: “Mời bạn Lạc Bồi Nhân vui lòng đến phòng bảo vệ nhận lại chiếc xe đạp bị mất…”. Cô cũng nhân tiện báo với các chú bảo vệ về một địa điểm khả nghi, có thể là nơi tiêu thụ xe gian, tập trung không ít xe đạp bị mất của sinh viên trường đại học Z.
Rời khỏi phòng bảo vệ, Cốc Kiều lại cuốc bộ. Cô chợt nhớ ra mình vẫn chưa ăn trưa, mà giờ này thì căn tin hẳn đã hết cơm từ lâu. Sau một hồi gắng sức đạp xe, cái bụng cô bắt đầu réo lên cồn cào.
Suốt buổi chiều làm việc, để xoa dịu cơn đói, Cốc Kiều đành liên tục uống nước. Trong mắt chú Viên đồng nghiệp, cái cách cô nốc từng ngụm lớn trông hệt như đang cố uống cho cạn cả bình, quyết không để ai có cơ hội uống ké.
Chính vì lẽ đó mà chú Viên tỏ ra niềm nở với Cốc Kiều hơn thường lệ.
Tới giờ tan làm, Khương Khải cùng Cốc Kiều ra khỏi văn phòng. Anh ta vừa tán gẫu với cô về công việc trong ngày, vừa lân la hỏi thăm xem Chủ nhật này cô có rảnh không. Thế nhưng, anh ta còn chưa kịp dứt lời đã nghe Cốc Kiều cất tiếng gọi:
– Anh họ!
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 21: 021: Mời bạn Lạc Bồi Nhân sau khi nghe thông báo…
10.0/10 từ 39 lượt.
