Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 20: 020: Đi làm thôi!


Sau cả buổi lượn lờ, Trần Tinh cảm thấy mình với Cốc Kiều đã khăng khít hơn đáng kể, bèn thăm dò điều cô ta vẫn luôn đoán già đoán non:


– Có phải tất cả quần áo chị đang mặc đều do dì họ chị chọn không?


Cốc Kiều thầm thán phục sự tinh tường của cô nàng:


– Sao em nhìn ra hay thế?


– Trực giác thôi. – Trần Tinh đáp rồi nhanh chóng chuyển chủ đề. – Em kể chị nghe chuyện này, nhưng chị phải giữ bí mật, đừng nói là do em kể nhé.


– Chuyện gì vậy?


– Anh trai em hình như đang để ý một cô bạn cùng trường, nghe phong thanh là sinh viên khoa Báo chí, tên Châu gì Ninh ấy. A, đúng rồi, Châu Tri Ninh! Chính là con gái của ông Châu Toản danh tiếng lẫy lừng đấy.


Vốn dĩ Trần Tinh từng nghe bố mình và bố Cốc Kiều hàn huyên về chuyện vun vén cho họ, nên cô ta mới cố tình hé lộ thông tin này, cốt để Cốc Kiều thôi mơ tưởng về anh trai mình.


– Ồ.


Cốc Kiều chợt nhớ tới lời dì họ từng dặn. Cô thoáng do dự, không biết có nên nói cho Trần Tinh hay rằng Châu Tri Ninh rất có thể là đang có tình ý với anh họ mình hay không. Thế nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định giữ im lặng. Suy cho cùng, mình đâu phải người trong cuộc mà biết người ta nghĩ gì, huống hồ ai nấy đều còn trẻ, tình cảm chưa chắc đã bền, tốt nhất không nên can dự vào.


Thấy sắc mặt Cốc Kiều hơi khác lạ, Trần Tinh liền vỗ về:



– Anh trai em thực ra cũng bình thường, không có gì giỏi giang ghê gớm đâu. Anh họ chị chẳng phải cũng chung trường với anh ấy sao? Mà anh họ chị đối xử tốt với chị thật đấy, em thấy anh ấy đẹp trai ghê. Chắc dì và mẹ chị đều là những mỹ nhân nhỉ?


Cốc Kiều chỉ để tâm tới vế khen mẹ mình của Trần Tinh:


– Mẹ chị quả thực rất xinh đẹp, tiếc là chị không đem theo ảnh, nếu không nhất định sẽ cho em chiêm ngưỡng.


Trần Tinh ngỏ lời mời Cốc Kiều về nhà mình dùng bữa, song cô đã khéo léo từ chối:


– Em về trước đi, chị muốn đi dạo thêm một chốc nữa.


Cốc Kiều lại một lần nữa rảo bước khắp khu chợ, nhưng lần này cô chỉ chuyên tâm quan sát những sạp hàng đông khách và những quầy vắng hoe để tìm hiểu xem mẫu mã nào đang được ưa chuộng nhất. Cô cứ thế dáo dác nhìn quanh một cách tự nhiên, và chính bộ trang phục đang mặc trên người đã giúp cô không ít. Vẻ ngoài sang trọng của cô hoàn toàn không giống một người có hứng thú với chuyện buôn bán nhỏ lẻ. Ngay cả những chủ sạp tinh ranh, sành sỏi nhất trong việc trông mặt mà bắt hình dong cũng chẳng mảy may xem Cốc Kiều là đối thủ cạnh tranh đang đến dò la tình hình, mà chỉ coi cô như một khách hàng tiềm năng, ra sức chào mời đon đả. Mỗi khi được giới thiệu, Cốc Kiều đều tỏ ra vô cùng hài lòng, mãi cho tới lúc chủ sạp cất lời hỏi mua, cô mới bẽn lẽn đáp rằng mình quên mang tiền.


Mãi ba giờ chiều, Cốc Kiều mới trở về nhà họ Lạc. Sau sáu, bảy tiếng đồng hồ lượn lờ, cô chỉ mua mỗi một một chiếc băng đô màu vàng tươi với giá chín hào. Ban đầu, người bán hàng hét giá ba đồng, nhưng Cốc Kiều đã bền bỉ trả giá thành công.


Cốc Kiều không ngờ rằng khi về đến nhà vẫn còn gặp Lạc Bồi Nhân, bởi cô ngỡ anh đã đi từ sáng sớm. Vừa trông thấy anh, cô đã cất giọng trong trẻo gọi một tiếng anh họ.


Lạc Bồi Nhân lên tiếng trước:


– Đây là bản đồ trường, cho em này.


– Em cảm ơn anh họ!


Cốc Kiều đón lấy tấm bản đồ, nhận ra nó được vẽ vô cùng tỉ mỉ, đánh dấu đầy đủ các căn tin, xen kẽ đó là vài dòng ghi chú rất đẹp, hẳn là nét chữ của anh họ cô.



Mãi cho tới khi Lạc Bồi Nhân bước ra sân, Cốc Kiều mới biết anh sắp tới trường. Cô dõi theo bóng lưng anh, nói với:


– Anh họ, tạm biệt anh ạ!


Có lẽ vì khuôn viên trường quá rộng lớn, Cốc Kiều đã đi làm gần một tháng mà chẳng hề chạm mặt Lạc Bồi Nhân lần nào. Thỉnh thoảng, vào những buổi trưa dạo bước trong trường, cô chỉ loáng thoáng nghe người ta nhắc đến tên anh.


Cốc Kiều làm việc tại Phòng Quản lý và sửa chữa nhà cửa, một văn phòng có tổng cộng sáu người tính cả cô. Ngoại trừ Trưởng phòng Ngụy, các đồng nghiệp còn lại đều được gọi theo họ và tuổi tác, gồm chú Lý, chú Viên, chị Vương và anh Khương. Là người nhỏ tuổi nhất và cũng là nhân viên cấp thấp nhất, Cốc Kiều được mọi người quen gọi là bé Cốc. Trong số các đồng nghiệp, chị Vương và anh Khương hơn cô vài tuổi, nghe đâu đều tốt nghiệp đại học, riêng anh Khương có bằng tại chức của Đại học Z.


Chỉ sau hai tuần Cốc Kiều đến làm, mọi người trong phòng đã có nhận định ban đầu về cô: đúng là có người chống lưng, nhưng cái ô này xem chừng cũng chẳng to tát gì. Vừa vào làm, cô đã nhanh nhảu ôm hết việc đun nước pha trà, khiến phích nước nóng chẳng lúc nào cạn. Một cô gái có gia thế thực sự hẳn sẽ không xông xáo, thấy việc là sà vào làm và tháo vát đến vậy. Đơn cử như anh Vương, tuy còn trẻ nhưng ngày mới đến đã chẳng mặn mà gì với việc đi rót nước. Anh Khương thì có phần siêng năng hơn, nhưng cũng chỉ chủ động khi thấy Trưởng phòng Ngụy sắp tự mình đi lấy nước. Bởi thế, trước kia phích nước thường cạn trơ đáy, ai khát cháy cổ thì người ấy tự đi mà rót. Cũng có người từng đề xuất việc luân phiên, nhưng rồi đề nghị ấy cũng chẳng đi đến đâu. Nhìn chung, trước khi Cốc Kiều xuất hiện, đây là một văn phòng tương đối công bằng, nơi cả người già lẫn kẻ trẻ đều không cho rằng mình có nghĩa vụ phải làm nhiều hơn người khác.


Thấy Cốc Kiều siêng năng quá mức cần thiết, chú Viên thầm thấy vừa mừng vừa lo. Với những chuyện lặt vặt như đi rót nước, chú ta hoàn toàn ủng hộ cô nhiệt tình gánh vác, nhưng các công việc khác thì quả thực không cần phải sốt sắng đến thế. Chú ta từng lựa lời khuyên nhủ Cốc Kiều rất mực chân thành:


– Bé Cốc à, cháu phải học cách điềm tĩnh hơn. Gặp chuyện gì cũng cần phân rõ nặng nhẹ, trước sau, làm việc phải biết đâu là trọng tâm, đâu là thứ chưa cần vội. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là dự án cải tạo được duyệt hồi đầu năm, việc đó chúng ta cứ từ từ thúc đẩy. Còn mấy thứ lặt vặt như cái bóng đèn ở hành lang khu ký túc xá cho giảng viên độc thân bị hỏng thì chẳng cần cuống lên xử lý ngay làm gì. Không biết cháu có nghe câu này bao giờ chưa, con người ta vốn sống theo thói quen. Một việc đáng lẽ mất cả tuần mới xong, nay vì lý do nào đó mà cháu chỉ làm trong hai ngày, sau này cháu mà tốn cả tuần mới làm xong thì người ta lại chê cháu lề mề. Cháu cứ xông xáo như bây giờ, người ngoài không hiểu chuyện lại tưởng trước giờ bọn chú cố tình câu giờ, bỏ bê công việc. Người trẻ có chí tiến thủ là tốt, nhưng giữ tình đoàn kết nội bộ còn quan trọng hơn nhiều.


Chú Viên là người thấm thía hơn ai hết cái câu “con người ta vốn sống theo thói quen”. Trước đây chú ta vẫn phải tự mình đi lấy nước, nhưng kể từ khi Cốc Kiều đảm nhận việc này, chú ta đã mặc nhiên coi đó là bổn phận của cô. Thật may là Cốc Kiều vẫn cần mẫn ngày qua ngày, không phụ sự mong mỏi của chú ta.


Suốt buổi nói chuyện, Cốc Kiều luôn nhìn bác Viên bằng ánh mắt rất chân thành. Vốn chưa từng làm thầy dạy ai, trong phòng lại chẳng phải sếp sòng gì, đây là lần đầu tiên bác Viên được một người trẻ lắng nghe chăm chú đến thế. Được đà, bác liền thao thao bất tuyệt, dốc hết ruột gan truyền thụ toàn bộ bí quyết sống nhàn hạ chốn công sở mà mình đã tích lũy bấy lâu. Dứt lời, chú ta lại thấy hơi hối hận, bụng bảo dạ nhỡ đâu Cốc Kiều nghe theo lời mình thật, sau này cũng đợi phích cạn khô một thời gian mới chịu đi lấy nước thì phải làm sao? May thay, sau khi nghe chú ta nói xong, Cốc Kiều vẫn đều đặn đi lấy nước mỗi ngày. Chỉ có một tác dụng phụ là cô làm việc gì cũng vẫn xông xáo y như cũ. Chú Viên thầm nhủ, rồi con bé cũng sẽ sớm giống mình thôi, bởi suy cho cùng, thời trai trẻ chú ta cũng từng là một thanh niên hừng hực chí tiến thủ. Để rồi khi cơ hội chuyển công tác đến, cấp trên lại vin vào cớ chú ta làm việc cần mẫn để giữ khư khư lại. Bao công khó nhọc chẳng những không được đề bạt, mà chỉ đổi lại việc phải tiếp tục cày cuốc như trâu như ngựa. Lâu dần, nhiệt huyết trong lòng chú ta cũng nguội lạnh, biến thành một kẻ khôn lỏi, biết cách làm mình làm mẩy để không bao giờ chịu thiệt như ngày nay.


Anh Khương, tên đầy đủ là Khương Khải, ngồi đối diện Cốc Kiều. Thuở cô mới tới, anh ta vẫn thường rủ cô và các đồng nghiệp đi ăn trưa tại căn tin chung, mà chủ yếu là rủ anh Vương, bởi hai người họ sàn sàn tuổi nhau. Thế nhưng, vì nhà ở gần nên trưa nào chị cũng về nhà ăm cơm, thế là chỉ còn lại Khương Khải và Cốc Kiều đi ăn cùng nhau.


Trưa thứ Năm nọ, Khương Khải rủ Cốc Kiều:


– Mình đi ăn thôi.



Cốc Kiều mỉm cười từ chối:


– Trưa nay em muốn ra ngoài đi dạo một lát, không tới căn tin đâu ạ.


Mỗi lần đi ăn với cô, Khương Khải đều gọi món hết sức hào phóng. Để khỏi mang tiếng lợi dụng, Cốc Kiều cũng đành gọi những suất ăn tương xứng, nhưng chỉ sau vài lần, cô nhận ra điều này ảnh hưởng không nhỏ tới kế hoạch dành dụm của mình. Thêm vào đó, chuyện một nam một nữ cứ dùng đi ăn riêng với nhau cũng khiến ánh mắt của mọi người trong phòng nhịn họ khác lạ. Dù bản thân cô chẳng nghĩ ngợi gì, bởi trong phòng chỉ có ba người trạc tuổi, mà chị Vương lại thường về nhà, nên việc Khương Khải rủ cô đi ăn cùng cũng là lẽ thường tình. Tuy nhiên, chung một văn phòng ngày ngày chạm mặt phải chạm mặt nhau mà để nảy sinh hiểu lầm cũng thật khó xử. Chính vì hai lẽ đó, dạo gần đây Cốc Kiều thường lảng đi, tự tìm một quán ăn nào đó mà Khương Khải không lui tới, chỉ mua tạm hai cái bánh bao cho bữa trưa rồi tản bộ quanh đó.


– Hay là mình đi dạo một lát nhé, anh cũng có đôi điều muốn nói với em.


Thấy anh ta bảo có chuyện muốn nói với mình, Cốc Kiều cũng không tiện chối từ, bèn đáp:


– Vâng ạ.


Khương Khải mỉm cười, bắt đầu câu chuyện:


– Em mới đi làm, tuổi đời còn trẻ nên nhiều việc có lẽ em chưa biết. Anh nói thế này, em không nghĩ anh đang lên mặt dạy dỗ em đấy chứ?


Cốc Kiều chỉ mỉm cười đáp lại:


– Sao có thể thế được ạ?


Điều Khương Khải muốn nhắc nhở cô lại chính là nụ cười ấy. Lúc Cốc Kiều mới vào phòng ho, thấy cô cười với mình như vậy, anh ta đã ngỡ mình là một ai đó đặc biệt trong mắt cô. Mãi sau này anh ta mới vỡ lẽ rằng đối với ai cô cũng đều niềm nở như thế. Thậm chí, do đặc thù công việc của phòng phải giao thiệp với cả thợ điện, thợ nước, thành ra Cốc Kiều cũng dành nụ cười y hệt cho những người thợ trẻ tuổi ấy.


Bởi vậy, Khương Khải bắt đầu khuyên nhủ:



Rốt cuộc, Khương Khải vẫn đổi từ “dễ dãi” sang “dễ ăn h**p”, bởi anh ta thấy cái trước có phần khinh suất với Cốc Kiều. Anh ta không tài nào đoán được con người cô. Cốc Kiều trông hoạt bát, cởi mở, chẳng có vẻ gì là người hay chất chứa tâm sự, vậy mà sau bao ngày tiếp xúc, tất cả những gì anh biết về cô chỉ là một người ngoại tỉnh, tốt nghiệp cấp ba, đang ở nhờ nhà họ hàng, còn cô đã dựa vào mối quan hệ nào để vào được đây thì anh hoàn toàn không hay biết.


Trái lại, Cốc Kiều lại tâm niệm rằng nhiệt tình với tất cả mọi người trong lần đầu gặp gỡ mới là cách ứng xử khôn ngoan nhất. Mới quen đã phân biệt đối xử, một là đi ngược lại nguyên tắc của cô, hai là tốn thời gian, và ba là rất dễ phán đoán sai lầm, lỡ coi người tử tế thành kẻ xấu thì quả là lợi bất cập hại. Còn nếu có kẻ nào vin vào sự niềm nở, dễ gần của cô mà được đằng chân lân đằng đầu, thì chỉ cần giữ khoảng cách với hạng người đó là xong. Cớ gì chỉ vì một cá nhân không ra gì mà phải dựng lên phòng bị với cả thiên hạ?


Thấy Cốc Kiều lặng im, Khương Khải ngỡ rằng lời khuyên của mình đã có tác dụng, bèn nói tiếp:


– Chú Viên tuy bất tài, nhưng có một câu chú ta từng nói trước đây không phải không có lý: Em xông xáo quá đôi khi lại gây mất đoàn kết nội bộ đấy.


Nghe Khương Khải cũng dùng những lời lẽ như vậy để nói về mình, Cốc Kiều không khỏi thấy sốt ruột:


– Gây mất đoàn kết nội bộ ấy ạ? Em chỉ lo làm phần việc của mình chứ có phiền ai đâu.


Vì thấy chuyện trò với mọi người trong phòng vừa tốn công vừa mệt óc, nên cô đã chủ động ôm luôn việc đi lấy nước sôi để có nước nóng dùng ngay.


– Em làm nhiều thì hóa ra người khác làm ít. Vốn dĩ mọi người cho rằng một tuần làm mười việc là thường, nhưng em đột nhiên làm đến hai mươi việc, thế chẳng phải khiến người ta trông kém cỏi hay sao?


Cốc Kiều thoáng chút hoang mang. Với cô, mọi chuyện vốn đơn giản là trong cùng một khoảng thời gian thì nên học nhiều làm nhiều, một ngày có thể hoàn thành mười việc thì cớ gì chỉ làm năm việc. Công sức cô bỏ ra không được ghi nhận thì thôi, đằng này Khương Khải lại bảo cô gây mất đoàn kết nội bộ. Trước đây chú Viên cũng từng nói vậy, nhưng bấy giờ cô chỉ cho đó là lời phàn nàn của riêng chú ta, nào ngờ trong phòng đã có đến hai người có cùng suy nghĩ…


Thấy những lời của mình dường như đã có tác dụng Cốc Kiều, Khương Khải bèn nói:


– Em cứ về ngẫm kỹ lại lời anh nói mà xem, anh chỉ muốn tốt cho em thôi.


Lần này Cốc Kiều không cảm ơn mà chỉ mỉm cười đáp:


– Anh ra căn tin trước đi ạ, em cũng đi đây. Tạm biệt anh!


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 20: 020: Đi làm thôi!
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...