Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 16: 016: Tắm nắng


Nghĩ đến cảnh gia đình không còn kế sinh nhai, Lâu Đức Dụ gom hết số tiền vừa đòi được gửi cho Cốc Kiều một phiếu chuyển tiền đến địa chỉ trường học của cô. Ông thừa hiểu tính cách cố chấp của Cốc Tĩnh Thục, một khi bà nhận được tiền chắc chắn sẽ đem đi trả nợ hết. Cốc Kiều thì linh hoạt hơn, phương diện này giống hệt thằng bố khốn kiếp của cô. Trước kia, mỗi lần nghĩ đến chuyện này là ông lại sôi máu, nhưng giờ ngẫm lại, trong nhà có một người như vậy cũng chẳng phải chuyện xấu khi những người còn lại đều quá thật thà. Ông dặn Cốc Kiều chia số tiền này làm hai phần. Một phần để trang trải chi phí học đại học, nếu cô thi đậu thì dùng, chỉ có bấy nhiêu thôi chứ không hơn. Thời buổi này cũng có sinh viên lén lút bày sạp bán tất, bán miếng lót giày để kiếm thêm, nếu Cốc Kiều thấy không đủ tiêu thì phải tự tìm cách xoay xở. Phần còn lại là chi phí sinh hoạt cho cả nhà. Ông căn dặn cô tuyệt đối không được nói cho ai biết chuyện ông gửi tiền về, nhỡ có người đến đòi nợ thì cứ khất lần, bảo chưa đến hạn. Chuyện ông cho người khác vay tiền rồi mấy năm sau mới đòi được là rất bình thường.


Sau khi gửi tiền về nhà, ông bắt đầu chờ thời cơ làm lại từ đầu, chứ trở về với dáng vẻ sa cơ lỡ vận thế này để thiên hạ cười vào mặt cho à? Năm ngoái, Hải Nam đã được quy hoạch thành đặc khu kinh tế, thu hút vô số người đổ về đó, ông cũng định đến đó tìm kiếm vận may. Tiếc rằng trong tay không có vốn, ông nhủ bụng đàn ông đàn ang thì phải biết co biết duỗi, thế là xin một chân cửu vạn, vừa làm vừa dành dụm tiền của. Ngày nào ông cũng phải vác những bao hàng nặng trịch, nếm trải cái khổ mà thời trai trẻ ở quê cũng chưa từng chịu.


Lâu Đức Dụ đọc báo mới biết Cốc Kiều đã lên thành phố tìm bố, chắc chắn là cô đã thi trượt đại học, đến cả căn nhà bây giờ cũng bị chủ nợ chiếm mất. Lũ đòi nợ này thật quá quắt, ngày trước người ta nợ ông mấy năm trời, ông cũng đâu có đuổi họ ra khỏi nhà, đây chẳng phải là ức h**p nhà ông toàn người hiền lành hay sao?


Lâu Đức Dụ chuẩn bị về quê liều mạng với đám người kia một trận để chúng biết tay ông. Nhưng trước khi về, ông quyết định ghé qua tìm Cốc Kiều trước.


Phản ứng đầu tiên của Cốc Kiều khi đi mua sắm quần áo với dì họ là lật mác giá ra xem. Sau khi nhìn giá của vài bộ, cô liền gợi ý với dì hay là đến chợ đầu mối mua, vì cô nghe nói đồ ở đó rẻ hơn nhiều. Dì họ chỉ liếc cô một cái, Cốc Kiều liền hiểu ngay ý dì: làm sao có thể đưa cháu đến nơi đó mua đồ được. Khi biết chắc dì họ quyết tâm mua quần áo cho mình, dì hỏi cô thích kiểu nào, Cốc Kiều để mắt đến một bộ màu vàng tươi, nhưng bị dì gạt đi. Sau đó, cô lại chấm một chiếc váy màu xanh rêu, nhưng rồi cũng bị dì phản đối. Cuối cùng, dì quyết chọn cho cô một bộ đồ màu lam nhạt. Cốc Kiều nhất quyết từ chối, bộ đó đắt quá mà cô cũng không thích lắm, thật sự rất lãng phí. Đằng nào cũng là quần áo mình không ưng, chi bằng mua bộ rẻ nhất để tiết kiệm tiền cho dì. Thế là, Cốc Kiều chọn một bộ có giá mềm nhất trong số những bộ hợp mắt dì họ.


Tại trung tâm thương mại, dì họ tình cờ gặp phụ huynh của bạn nhỏ Ba. Nhỏ Ba nhà họ Lạc và cô bé kia lập tức tíu tít nói chuyện với nhau, phụ huynh hai bên vốn cũng quen biết nên hẹn nhau vào quán cà phê, gọi cho bọn trẻ nước cam và bánh ngọt. Cả chị ruột lẫn cô bé kia đều coi nhóc Tư nhà họ Lạc như không khí. Nhóc Tư ăn bánh ngọt xong thì thấy chán, liền nằng nặc đòi về. Bà Lạc bèn quay sang nói với Cốc Kiều:


– Cháu đưa nhóc Tư về trước đi, bọn dì muốn ngồi thêm một lúc nữa.


Bà Lạc không vô trách nhiệm như con riêng của chồng, bà nhờ phục vụ bắt họp một chiếc taxi rồi nhìn hai đứa lên xe hẳn hoi mới yên tâm.


Trên xe, nhóc Tư hỏi Cốc Kiều:


– Chị họ ơi, sau này chị đi làm rồi thì không làm gà rán cho em nữa ạ?


– Chị Trương sẽ làm gà rán ngon cho em.


– Gà rán chị Trương làm chẳng ngon chút nào. Chị vẫn làm cho em được không?


– Chị Trương mới đến, cần có thời gian để quen việc. Hồi đầu chị làm cũng đâu có ngon được vậy.



Thấy chị họ không chịu nấu ăn nữa, nhóc Tư đành miễn cưỡng đem anh Hai ra làm cái cớ:


– Anh Hai cũng mê tít mấy món chị nấu đấy. Thật mà, đến cả những món hồi trước bà Liên làm anh ấy cũng chẳng thích bằng. Chị mà nghỉ nấu, anh Hai sẽ tiếc hùi hụi cho mà xem.


– Anh họ của em không muốn chị vào bếp đâu. – Nếu không, anh đã chẳng đề nghị đặt cơm nhà hàng.


Cốc Kiều định bụng về đến nơi sẽ gọi điện báo với mẹ rằng mình đã tìm được việc làm, để mẹ yên lòng. Cô tự hỏi không biết Lâu Đức Dụ đã về quê chưa. Bức thư cảm ơn của cô đã đăng báo được mấy ngày rồi, nếu ông đọc được, hẳn là sẽ về quê một chuyến…


Chị giúp việc không tài nào liên tưởng ngay được người tên Cốc Tĩnh Tuệ mà Lâu Đức Dụ nhắc tới lại chính là bà chủ nhà này, bởi chị ta vẫn quen gọi bà là cô giáo Cốc. Sực nhớ ra ông chủ từng gọi cô giáo Cốc là Tuệ gì đó, chị ta đoán chắc là Cốc Tĩnh Tuệ rồi. Người đến tự xưng là anh rể của cô giáo Cốc, chị giúp việc thoáng do dự không biết có nên mời ông vào nhà hay không.


Nhìn dáng vẻ của người này, chị không dám tùy tiện cho vào nhà, nhưng lại sợ mình đuổi nhầm người nhà của gia chủ.


Lâu Đức Dụ dường như đoán được phần nào suy nghĩ của chị giúp việc. Bình thường, ông ghét nhất cái thói nhìn mặt mà bắt hình dong thế này, nhưng hôm nay có việc hệ trọng, đành phải gác những chuyện khác sang một bên vậy. Ông hỏi thăm:


– Cốc Kiều có ở đây không? Cô vào nhắn với nó một tiếng, bảo bố nó đang đợi ở ngoài cổng, kêu nó ra đây một lát.


Chị Trương có quen biết Cốc Kiều, thậm chí còn được cô chỉ cho cách làm quen bếp núc và pha cà phê. Chị thầm nghĩ trông hai bố con họ chẳng có nét nào giống nhau cả, nhưng nghe cái giọng quả quyết kia, biết đâu ông ta đúng là bố của Cốc Kiều thật. Chị Trương bèn đáp:


– Cốc Kiều và cô giáo Cốc ra ngoài rồi ạ.


– Khi nào họ về?


Chị giúp việc nói qua khe cửa:


– Chuyện này thì tôi cũng không rõ lắm.


– Được rồi, tôi đợi ở cửa. Cô vào trong đi.



Phải chi người khách này trông nho nhã lịch sự, có lẽ chị Trương đã mời ông vào nhà ngồi đợi. Nhưng chị ta cũng là người mới đến, chưa biết hết họ hàng thân thích của gia chủ, lại thêm dạo này trên báo đăng đầy tin tức cướp bóc, nên khi nhìn bộ dạng của Lâu Đức Dụ, chị ta thực sự không dám tùy tiện mở cửa, chỉ đành nói:


– Vậy phiền ông đợi một lát.


May mà trong nhà vẫn còn người khác, chị ta tính vào hỏi xem rốt cuộc có người họ hàng này thật không.


Lâu Đức Dụ đứng ngoài cổng, chờ Cốc Kiều về. Hồi còn trẻ ở quê, ông cũng thuộc dạng trắng trẻo. Mấy năm nay kiếm được tiền, ông cũng chịu khó chăm chút bản thân, vậy mà mới đây lúc đến nhà tắm công cộng, ông đã giật nảy mình khi soi gương, tự hỏi cái cục than đen sì trong đó rốt cuộc là kẻ nào, sao mới có một năm mà mình đã ra nông nỗi này. Ông vốn ôm mộng làm nên nghiệp lớn để những kẻ chuyên nhìn người bằng nửa con mắt phải hổ thẹn, nào ngờ cuối cùng lại trở thành trò cười cho thiên hạ. Sau khi đọc được bức thư cảm ơn Cốc Kiều viết trên báo và biết nhà mình đã bị người ta chiếm mất, ông tức tốc chạy ra ga tàu, định bụng mua vé về quê giành lại nhà ngay, còn khuya ông mới thèm tới căn nhà rách nát của Cốc Tĩnh Tuệ. Thế nhưng, khi đến ga tàu, ông lại nghĩ đến Cốc Kiều. Cô một thân một mình vào thành phố tìm ông, thế nào ông cũng phải có trách nhiệm đưa cô về. Một đứa con gái chưa tròn hai mươi tuổi, lỡ vì tìm ông mà xảy ra chuyện gì không hay thì ông càng chẳng còn mặt mũi nào nhìn Cốc Tĩnh Thục nữa. Nghĩ vậy, ông không đến nhà em họ của vợ ngay mà quay lại làm cửu vạn tiếp. Ông cứ trì hoãn việc đến nhà họ Lạc mãi, dặn lòng ráng kiếm thêm chút tiền mang về nhà. Cho đến trưa nay, nỗi uất hận vì mất nhà lại trào lên, khiến ông thực sự không thể chờ thêm được nữa. Trước khi tìm đến nhà họ Lạc, ông đã mường tượng ra đủ mọi tình huống tủi nhục mà mình sắp phải đối mặt.


Dù thật sự bị nhốt ngoài cửa, ông cũng chẳng thấy buồn khổ gì, bởi ông đã tưởng tượng ra cảnh mình bị sỉ nhục không biết bao nhiêu lần, đến nỗi đã gần như chết lặng.


Lâu Đức Dụ đang đợi thì cửa mở, chị Trương mỉm cười nói với ông:


– Để ông đợi lâu rồi, mời ông vào nhà. Ông uống trà hay cà phê ạ?


– Không cần phiền phức đâu, tôi đợi ngoài này là được rồi.


– Vừa rồi tôi thất lễ quá, mong ông đừng để bụng.


– Tôi không để bụng đâu, chỉ là muốn đứng ngoài này chờ thôi. Bữa nay trời đẹp, tôi muốn tắm nắng một lát. – Lâu Đức Dụ ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao rồi nói tiếp. – Tôi nghe nói mấy người nước ngoài lắm tiền nhiều của đều ra biển nằm dang nắng, bảo là tắm nắng gì đó, cố tình phơi cho da đen nhẻm đi. Chỉ mấy kẻ không có tiền mới suốt ngày ru rú trong nhà, biến mình thành củ bột trắng phớ. Trời ban cho cái nắng đẹp thế này mà không tận hưởng thì chẳng phải lãng phí sao?


Ông nói cứ như thể làn da đen đúa của mình cũng là thành quả của những ngày nhàn rỗi ra bãi biển phơi nắng mà có vậy.


Chị Trương thầm nghĩ, ông đã đen như cục than rồi mà còn phơi với phóng gì nữa. Nhưng chị mời mấy lần mà Lâu Đức Dụ vẫn một mực đòi đứng ngoài tắm nắng.


Chị Trương quay vào, thưa với Lạc Bồi Nhân:


– Ông ấy cứ đòi phơi nắng bên ngoài, lại còn bảo người ngoại quốc giàu có toàn ra biển tắm nắng, thật chẳng ăn nhập vào đâu cả. Chắc ông ấy vẫn còn giận tôi…



– Chị cứ đi làm việc của mình đi, chuyện này không cần bận tâm nữa.


Lạc Bồi Nhân mở cửa ra gặp Lâu Đức Dụ, ấn tượng đầu tiên có phần khác với những gì anh hình dung khi đọc báo. Mồ hôi sau mấy tháng lao động chân tay dường như đã gột sạch vẻ khôn khéo và láu cá của Lâu Đức Dụ, trong khi ánh nắng gay gắt lại thiêu rụi chút dũng khí ít ỏi mà ông gắng gượng gom góp bấy lâu, khiến lúc này trông ông có phần bối rối.


– Mời bác vào nhà chờ, lát nữa Cốc Kiều mới về. Chị Trương mới đến làm nên không rành chuyện họ hàng… – Lạc Bồi Nhân mở lời, song không giới thiệu bản thân. Anh đoán nếu bố của Cốc Kiều tìm được tới đây thì một là đã liên lạc với người nhà ở quê, hoặc hai là đã đọc được bức thư cảm ơn của cô trên báo, nơi mà tên anh chiếm một dung lượng khá lớn.


Vừa thấy Lạc Bồi Nhân, Lâu Đức Dụ đã đoán ra ngay đây là con trai của lão già ba đời vợ kia, dù anh không giới thiệu bản thân. Ngoài anh ra, trong nhà này làm gì còn đứa con trai nào lớn tướng như vậy. Ông có ấn tượng sâu sắc về con trai của lão già ba đời vợ, dẫu cho lúc này chẳng thể nhớ nổi tên anh là gì.


Thấy con trai lão già ra mời, Lâu Đức Dụ cũng không cố chấp nữa mà đi vào nhà.


Lạc Bồi Nhân không hỏi Lâu Đức Dụ muốn uống gì. Thấy ông mồ hôi mồ kê nhễ nhại, anh bèn lấy một chai Coca lạnh trong tủ lạnh ra, khui nắp rồi đặt trước mặt ông. Sau đó, anh bảo chị Trương cắt thêm đĩa dưa hấu mang ra, đoạn lấy mấy tờ báo trên kệ đưa cho Lâu Đức Dụ:


– Trong lúc chờ bác có thể đọc báo. Khoảng một tiếng nữa Cốc Kiều sẽ về, cô bé vẫn luôn tìm bác.


Lâu Đức Dụ đang định khách sáo đôi câu thì thấy người đối diện đã lật một cuốn sách ra đọc, rõ ràng không có ý định nói chuyện với mình.


Bao năm trôi qua, thằng nhãi này vẫn không biết gọi một tiếng dượng!


Hồi Lạc Bồi Nhân còn là một đứa trẻ, Lâu Đức Dụ đã từng gặp anh trong đám cưới. Vốn dĩ ông chẳng muốn tham dự hôn lễ của Cốc Tĩnh Tuệ và lão già ba đời vợ ấy. Ông đã bảo với Cốc Tĩnh Thục rằng người ta không cố ý mời mình tức là không muốn mình đến, gửi chút quà mừng là được rồi. Thế nhưng Cốc Tĩnh Thục, với cái tính ương bướng của mình, lại cứ khăng khăng cho rằng em họ không mời hai vợ chồng bà là vì sợ họ tốn kém, nên nhất quyết ngồi tàu cả đêm mang của hồi môn đến tận nơi. Nói là “ngồi tàu” cho sang miệng, chứ thực chất hai người đã phải đứng suốt cả chặng đường. Ấy thế mà người ta chẳng mong họ tới thật, cứ như thể chưa từng có người họ hàng này vậy.


Ngay cả con trai của lão già ba đời vợ này cũng khiến Lâu Đức Dụ chướng mắt. Dạo ấy, ông móc túi đưa mười đồng làm quà ra mắt, tươi cười bảo với thằng nhãi nhà họ Lạc rằng đây là tiền dượng mừng tuổi cháu. Mười đồng bấy giờ mua được khối thứ, nên ông đã phải cắn răng cho đi khoản tiền ấy. Nếu không phải vì giữ thể diện cho Cốc Tĩnh Thục, đời nào ông thèm đếm xỉa tới thằng oắt con này. Thế mà thằng nhãi này chỉ dửng dưng nói một câu “cảm ơn, cháu không lấy đâu” rồi lẳng lặng xem ông như không khí, đến một tiếng dượng cũng chẳng buồn gọi. Bấy giờ, ông chỉ biết thầm rủa trong bụng, đây mà là con nhà gia giáo, có ăn có học như lời Cốc Tĩnh Tuệ vẫn khoe sao? Nền nếp thế này mà cũng gọi là nền nếp à? Đến con cái do ông nuôi dạy còn ngoan hơn cái thằng oắt con này gấp trăm lần. Trong khi đó Cốc Kiều nhà ông còn bé tí đã biết dạ thưa ngọt xớt. Nếu để nhà khác nuôi dạy Cốc Kiều thì chẳng biết sẽ ra cái giống gì nữa.


Ông bực bội vì thằng nhóc hỗn xược nhà họ Lạc không chịu gọi mình là dượng. Dĩ nhiên, trong đám cưới còn vô số chuyện khiến ông phiền lòng, và đây chỉ là một trong số đó. Vấn đề là dù nó chỉ là một phần, nhưng khi cộng dồn với những chuyện khác, chuyện cỏn con này lại làm ông sôi máu. Cốc Tĩnh Thục mắng ông chỉ giỏi nghĩ vớ nghĩ vẩn, không gọi lại càng hay, giữ lại mười đồng đó mua kẹo bánh cho con mình chẳng tốt hơn sao? Rốt cuộc, mười đồng ấy đã hóa thành kẹo sữa và bánh ngọt. Khi ấy, Cốc Kiều đang học phép cộng trừ, rất khoái đếm số, cô đã chia bánh và kẹo thành bảy phần bằng nhau để cả nhà ai nấy đều có phần, vì lúc đó ông ngoại của Cốc Kiều vẫn còn sống.


Trong mắt Lâu Đức Dụ, con trai của lão già kia giờ đã cao hơn lão, trông cũng sáng sủa hơn lão. Đến lão bố như vậy mà còn lấy được ba đời vợ, chẳng hiểu thằng con trai sau này sẽ lấy tới mấy đời vợ nữa.


Lâu Đức Dụ chờ sốt hết cả ruột, cổ họng cũng khô khốc, bèn ngửa cổ tu một hơi gần hết nửa chai Coca. Nếu chai nước chưa mở nắp, ông chẳng định động đến một giọt, ngay cả đĩa dưa hấu ông cũng không hề đụng một miếng.



Tuy Lâu Đức Dụ dán mắt vào trang báo nhưng tâm trí lại bay bổng đâu đâu. Dù Cốc Tĩnh Thục luôn nói tốt cho em họ mình, nhưng chưa bao giờ có ý định nhờ vả bà ta. Lần này Cốc Kiều phải lên thành phố tìm Cốc Tĩnh Tuệ, ắt đã cùng đường bí lối lắm rồi. Cốc Tĩnh Thục vốn sĩ diện như thế, vậy mà ông lại khiến bà phải muối mặt trước người em họ thực dụng này.


Gió trong phòng khách thổi mát rượi, và vì biết chắc Cốc Kiều vẫn bình an vô sự, Lâu Đức Dụ lại nhớ đến phép lịch sự của mình. Ông cười nói:


– Lần này tôi đến vội quá, không mang theo quà cáp gì, bữa sau nhất định sẽ mang chút đặc sản quê lên cho các vị nếm thử. Vì vài chuyện riêng của tôi mà mấy ngày nay đã phiền mọi người chăm sóc cho Cốc Kiều rồi. May mà mọi việc đã được giải quyết, hôm nay tôi sẽ đưa Cốc Kiều về nhà.


Lạc Bồi Nhân hỏi thêm một câu:


– Giải quyết thế nào ạ?


Anh thấy bộ dạng của Lâu Đức Dụ chẳng giống người đã giải quyết xong xuôi mọi chuyện chút nào.


– Sẽ sớm ổn thỏa thôi.


Ông về là sẽ đi đòi lại nhà ngay. Làm gì có chuyện nợ nần chưa tới một năm đã đuổi người ta đi để chiếm nhà, nhất là khi ông còn không có mặt ở đó. Đây rõ ràng là bắt nạt người già, phụ nữ và trẻ nhỏ chứ còn gì nữa? Huống hồ, mảnh đất cất căn nhà đó là của nhà họ Cốc, người nhà họ Cốc đâu có nợ nần gì bọn họ.


Lạc Bồi Nhân không tiện hỏi sâu, anh chỉ nói:


– Cốc Kiều đã tìm được việc rồi, ngày kia sẽ đi làm.


– Việc gì?


Lạc Bồi Nhân không nói chi tiết. Nghe giọng điệu của bố Cốc Kiều lúc nãy, anh cũng không dám chắc cô có muốn cho ông biết nơi làm việc cụ thể của mình hay không, vì vậy anh chỉ đáp qua loa:


– Phòng hậu cần của một trường đại học ạ.


Lâu Đức Dụ đoán công việc này chẳng phải do Cốc Kiều tự tìm được mà khả năng cao là Cốc Tĩnh Tuệ thu xếp cho cô. Nếu là trước kia, ông nhất định sẽ bắt Cốc Kiều về nhà ôn tập bài vở cho tới khi đậu đại học mới thôi. Con nhà người ta được đi học Đại học thì con nhà ông cũng được đi học Đại học. Thế nhưng giờ đây, ông lại do dự.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 16: 016: Tắm nắng
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...