Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi?


Nghe tin Cốc Kiều sắp đi làm, Lâu Đức Dụ bất giác nhìn lại bản thân, những cảm xúc dồn nén khi nãy lại trỗi dậy. Khốn thật, mấy năm ăn nên làm ra, dẫu có ghét cái tính thực dụng của Cốc Tĩnh Tuệ đến đâu, ông nên năng qua lại với nhà bà để họ thấy dáng vẻ lắm tiền của mình mới phải. Giờ đây sa cơ lỡ vận mới đến, e rằng trong mắt người ta, ông lúc  nào cũng trông cùng quẫn thế này.


Chuyện Cốc Tĩnh Tuệ và nhà họ Lạc nghĩ gì về mình tạm thời có thể gác lại, nhưng Cốc Kiều thì sao? Cô vốn là đứa thích nghe ông kể chuyện bốn phương hơn bất cứ ai, những lúc như thế, ông cảm nhận được con gái vẫn luôn ngưỡng mộ mình. Nay cô đã tự mình lên thành phố, đã tận mắt chứng kiến thế giới rộng lớn, rồi lại được dì họ lo công ăn việc làm cho, trong khi bố cô lại tã tượi thế này, liệu cô còn coi người bố này ra gì nữa không? Bị người ngoài khinh khi thì ông còn gắng gượng được, nếu bị chính đứa con mình nuôi nấng bao năm coi thường thì quả thực ông không tài nào chịu nổi. Nghĩ đến đây, Lâu Đức Dụ bèn hỏi:


– Nhà vệ sinh ở đâu vậy?


Tuy túi áo khoác của Lâu Đức Dụ chỉ còn vỏn vẹn hai đồng, nhưng ông vẫn còn một khoản tiết kiệm nhỏ kiếm được từ nghề cửu vạn song đã được khâu kỹ trong lớp áo trong cùng, nếu móc ra trước mặt người khác thì thật khó coi.


Soi mình trong gương nhà vệ sinh thêm một lần, Lâu Đức Dụ không nỡ nhìn lâu dáng vẻ của bản thân nên vội vã bước ra, dúi hai trăm đồng vào tay Lạc Bồi Nhân và dặn dò:


– Cậu cầm lấy đưa cho Cốc Kiều, bảo là tôi để lại cho nó. 


Nơi này chẳng giống dưới quê, đi đâu cũng cần tiền, mà con bé giờ đã có lương lậu gì đâu. Vì ở nhà còn cần tiền hơn nên ông cũng chỉ có thể cho cô ngần này.


Thấy Lạc Bồi Nhân có vẻ không muốn nhận, Lâu Đức Dụ thoáng nghĩ, chẳng lẽ thằng nhóc này chê tay mình bẩn? Rõ ràng mình vừa mới rửa xong mà.


– Bác đợi thêm lát nữa đi ạ, chắc Cốc Kiều sắp về rồi. Bác đưa tận tay cô ấy thì tốt hơn. – Lạc Bồi Nhân lặp lại lời khuyên. – Cốc Kiều vẫn luôn tìm bác đấy ạ.


Nếu không vì chuyện này thì đã chẳng có bức thư cảm ơn kia.


– Không đợi nữa, tôi còn có việc gấp. Cậu cứ nhắn với Cốc Kiều là bố nó có đến tìm, chuyện nhà cửa ở quê tôi sẽ lo liệu.


Thấy Lâu Đức Dụ đã quyết, phận là con cháu như Lạc Bồi Nhân cũng không tiện giữ lại. Đúng lúc ấy, Triệu Việt đến tìm anh, Lạc Bồi Nhân liền hỏi:


– Cậu lái xe tới à?


– Ừ.


– Cho tôi mượn xe một lát. Cậu ở đây chờ tôi, tôi đưa một người họ hàng đi rồi về ngay. Lát Cốc Kiều về thì gọi tôi một tiếng.


Triệu Việt cười ẩn ý, hỏi:


– Bồi Nhân, đây là người họ hàng nào thế, sao không giới thiệu cho tôi với? 


Sau đó, anh ta mỉm cười, nói với Lâu Đức Dụ:


– Chào bác, cháu là Triệu Việt. Cháu nên gọi bác là gì ạ?


Dứt lời, anh ta liếc nhìn Lâu Đức Dụ từ đầu đến chân, thầm nhủ họ hàng nhà Lạc Bồi Nhân bây giờ thật đúng là đủ mọi thành phần, ngành nghề nào cũng có.


Lạc Bồi Nhân thừa biết cái miệng của Triệu Việt nên cũng không giới thiệu cặn kẽ, anh chỉ quay sang nói với Lâu Đức Dụ:


– Nếu bác đã nhất quyết muốn đi, cháu sẽ chở chú đi.


Nghe thấy hai chữ “Bồi Nhân”, Lâu Đức Dụ lập tức liên tưởng đến bức thư cảm ơn. Khi đó, ông cũng để ý đến họ Lạc của anh, thậm chí còn nhìn kỹ vài lần, nhưng vì đầu óc còn vướng bận chuyện khác nên không nghĩ sâu xa rằng nhà họ Lạc này lại chính là nhà họ Lạc kia. Tên nhóc này sốt sắng với Cốc Kiều một cách thái quá, còn nằng nặc đòi chở ông đi. Một tiếng dượng cũng chẳng buồn gọi thì lấy đâu ra tình cảm với một lão già như ông chứ? Lẽ nào… Đừng nói là Cốc Kiều lên Thủ đô tìm mình rồi làm điều gì dại dột nhé! Nghĩ vậy, ông bèn nói:


– Tôi muốn đến ngõ Chân Kim, nếu tiện đường thì cậu cho tôi đi nhờ một đoạn.


Nói rồi, ông rút hai trăm đồng vừa rồi về, nắm chặt trong lòng bàn tay.


Ngồi vào xe, Lâu Đức Dụ không khỏi chạnh lòng. Năm xưa ông chỉ ao ước kiếm đủ tiền để sắm một chiếc xe thế này, vậy mà thằng nhãi ranh này còn nhỏ như vậy đã được lái rồi. Hầy!



Vốn dĩ ông chỉ thuận miệng hẹn mai sẽ đến, nhưng chứng kiến cảnh này, ông thấy mình không thể đi ngay được. Cốc Kiều mới chân ướt chân ráo tới đây đã gặp ngay một tên công tử bột nhiệt tình với nó như thế, đã vậy hai đứa còn chung sống dưới một mái nhà. Nếu anh có ý đồ gì với Cốc Kiều thì một cô gái trẻ người non dạ khó mà không mềm lòng. Bọn trẻ nào hay biết ẩn sau vẻ ngoài bảnh bao chưa chắc đã là một tấm lòng tử tế. Lỡ như xảy ra chuyện gì thật, Cốc Tĩnh Thục sẽ liều mạng với ông mất!


Cho dù Cốc Kiều thực sự ở lại thành phố làm việc thì cũng không thể ở nhờ nhà họ Lạc mãi được.


Vừa chỉ đường, Lâu Đức Dụ vừa giới thiệu với Lạc Bồi Nhân:


– Tôi có một người anh em chí cốt sống ở ngõ Chân Kim. Ông bạn này của tôi có cậu con trai học rất cừ, thi đậu vào Đại học Z hẳn hoi. Chắc cậu cũng biết Đại học Z nhỉ?


Lạc Bồi Nhân chỉ “dạ” một tiếng tỏ ý có biết.


Lâu Đức Dụ cố tình nhấn mạnh thêm:


– Nhà dân đen chẳng có ô dù đâu, thằng bé ấy thi đậu bằng thực lực đấy.


Ngụ ý của ông là không giống như đám con nhà giàu các cậu, có đậu chắc cũng nhờ đi cửa sau.


Lần này Lạc Bồi Nhân không đáp lại. Lâu Đức Dụ lại nói tiếp:


– Con bé Cốc Kiều nhà tôi cũng thông minh lắm, chỉ là nó không dồn cái sự lanh lợi đó vào thi cử thôi. Thằng bé nhà họ Trần và Cốc Kiều cũng sàn sàn tuổi nhau, tôi với ông Trần đã bàn với nhau chi bằng tác thành cho hai đứa nó luôn, nên đã hứa hôn cho chúng rồi.


Đây vốn chỉ là lời nói lúc say, ông cũng không cho rằng bọn trẻ sẽ răm rắp nghe theo, nhưng lúc này lại thấy cần phải cho Lạc Bồi Nhân biết chuyện này.


– Phía trước có thể rẽ được không? Tôi muốn mua chút đồ biếu ông anh này. – Lâu Đức Dụ nói tên một tiệm bánh ngọt gia truyền, nhờ Lạc Bồi Nhân đưa mình đến đó. Việc này không đơn giản là rẽ một cái mà phải đi vòng một quãng khá xa. Ông thực sự muốn mua quà, nhưng đồng thời cũng muốn thử xem Lạc Bồi Nhân có mất kiên nhẫn mà vứt ông lại bên đường không. Ông chẳng muốn mang ơn thằng nhóc này. Ấy thế mà, anh lại đồng ý thật.


Lâu Đức Dụ nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt thấy một người ở ngã tư trông rất giống Cốc Kiều, nhưng mái tóc lại cắt ngắn, quần áo trên người cũng là kiểu ông chưa từng thấy bao giờ. Cô gái ấy còn đang dắt theo một cậu nhóc.


Ông quay sang hỏi Lạc Bồi Nhân:


– Cốc Kiều bây giờ để tóc dài hay tóc ngắn thế?


Lạc Bồi Nhân không trả lời câu hỏi của ông mà cho xe dừng ngay bên lề đường. Anh hạ cửa kính xuống, bảo cô gái và cậu nhóc bên ngoài:


– Lên xe đi!


Khéo không cơ chứ! Cốc Kiều và nhóc Tư nhà họ Lạc mới đi được nửa đường thì tài xế đột nhiên kêu đau bụng, không thể chở họ đi tiếp được nữa. Gã bảo hai người xuống xe bắt chiếc khác, còn tiền xe thì không lấy. Đây là lần đầu Cốc Kiều đi taxi nên cô không hề hay biết đó chỉ là cái cớ của gã tài xế để bỏ khách giữa đường. Lý do là vì vừa rồi có người vẫy xe ra sân bay đón người, tuy gã không đồng ý ngay nhưng trong bụng đã muốn nhận cuốc này. Cốc Kiều cứ ngỡ tài xế đau bụng thật, còn trả tiền theo đồng hồ rồi khuyên gã ta nếu khó chịu quá thì vào bệnh viện khám xem sao. Gã tài xế lúc nhận tiền đã sững người một lúc, sau đó bảo họ đoạn đường còn lại cũng không xa, đi xe buýt là tới, quãng đường ngắn thế này cũng khó mà bắt được taxi khác.


Do lần trước bị bà Lạc cấm đi tàu điện ngầm và nhất quyết bắt họ đi taxi, nên lần này Cốc Kiều cũng không ưu tiên xe buýt. Cô đứng bên đường bắt chước mọi người vẫy tay, cũng có vài chiếc taxi dừng lại nhưng vừa nghe điểm đến đã vội lắc đầu từ chối. Đúng lúc Cốc Kiều sắp nản lòng, định bụng đi bộ ra trạm xe buýt thì bất chợt nhận ra chiếc Ford quen thuộc của Triệu Việt.


Điều đầu tiên đập vào mắt nhóc Tư là người đàn ông ngồi ghế phụ sao mà đen thế. Thấy ông ngồi cạnh anh họ, cậu bé liền rụt rè hỏi nhỏ Cốc Kiều:


– Chị họ ơi, bác đen sì kia là ai thế ạ?


– Bố chị.


– Bố!


Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, Cốc Kiều đã nhận ra Lâu Đức Dụ, dẫu cho ông đã thay đổi rất nhiều sau một năm trời. Trông ông hằn rõ nét sương gió dãi dầu, hẳn là những ngày qua đã phải trải qua không ít cơ cực. Nếu ông vẫn ung dung tự tại, mập mạp trắng trẻo, có lẽ cô đã chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một lần.


Lâu Đức Dụ khẽ “hừ” một tiếng, rồi ngượng nghịu cúi đầu. Ông thấy Cốc Kiều vẫn bình an vô sự, chỉ có mái tóc là cắt ngắn đi nhưng trông cũng không xấu, chẳng hề giống người vừa gặp nạn chút nào. Tay cô còn xách một túi đồ, không rõ là Cốc Tĩnh Tuệ đã mua gì cho cô. Ông siết chặt hai trăm tệ định đưa cho Cốc Kiều lúc trước, tờ tiền trong lòng bàn tay sắp sửa ướt đẫm mồ hôi.


Lạc Bồi Nhân thấy vậy bèn giục:


– Lên xe đã, có gì lên xe rồi nói sau.



Lòng dạ Cốc Kiều ngổn ngang trăm mối, nhưng cô nhất thời chẳng biết phải hỏi từ đâu.


Lạc Bồi Nhân bèn giải thích ngắn gọn:


– Bố em ghé nhà tìm, đợi nửa tiếng không thấy mà bác lại có việc đột xuất phải đi trước, đúng lúc anh rảnh bèn chở bác đi một chuyến.


– Cảm ơn anh họ nhé!


Lâu Đức Dụ thầm nhủ hai tiếng “anh họ” này nghe sao mà thân mật đến thế. Nhưng trước mặt người ngoài, ông cũng không tiện hỏi han gì.


Cốc Kiều đoán bố mình đã quen Lạc Bồi Nhân nên quay sang giới thiệu nhóc Tư với ông:


– Đây là con trai của dì Út. Dì ấy đang đi uống cà phê với bạn và em họ, lát nữa mới về.


Rồi cô lại quay sang nói với nhóc Tư:


– Còn đây là bố chị, tức là dượng của em đó.


Cô cúi xuống, ghé sát tai cậu bé thủ thỉ:


– Mau gọi dượng đi, mai chị làm cánh gà cho ăn.


Nhóc Tư liền ngẩng đầu nhìn về phía ghế phụ, nhanh nhảu chào ngay:


– Cháu chào dượng ạ!


– Ừ, chào cháu. Dượng đến đây vội quá, không kịp mua quà gì ngon cho cháu. Cháu cầm tạm ít tiền này mua gì ăn vặt nhé.


Nghe tiếng dượng ngọt lịm, Lâu Đức Dụ không khỏi thầm nghĩ thằng bé này biết điều hơn anh nó nhiều, ít ra còn biết gọi ông là dượng. Ông rút một tờ mười đồng từ nắm tiền đã thấm đẫm mồ hôi, đưa ra phía sau cho nhóc Tư.


Tờ mười đồng nhàu nhĩ vẫn còn hơi ẩm. Nhóc Tư thoáng do dự không biết có nên nhận hay không, chẳng phải vì chê ít, số tiền này thừa sức mua được một phần gà rán rồi, mà vì nhìn dáng vẻ lam lũ của dượng, cậu đoán mười đồng này là cả món tiền không nhỏ với ông.


Cốc Kiều nhận lấy tờ tiền từ tay Lâu Đức Dụ, gấp vài đường đã biến nó thành một chú hạc giấy xinh xắn rồi mới đưa cho nhóc Tư.


– Em cầm lấy đi, quà dượng cho mà. Ít nhiều gì cũng là tấm lòng của người lớn.


Nhóc Tư đón lấy con hạc giấy, lí nhí thưa:


– Cảm ơn chị… dượng ạ.


Bấy giờ Lâu Đức Dụ mới nói với Cốc Kiều:


– Bố phải ghé qua nhà bác Trần của con ở ngõ Chân Kim một chuyến, con đi cùng bố luôn đi. Sau này con ở lại đây, có thêm người thân quen trông chừng cũng tốt. Chắc con chưa biết tin con trai bác Trần thi đậu Đại học Z rồi phải không?


– Con biết rồi, ngay hôm đầu tiên tới đây con đã sang nhà bác Trần rồi ạ.


– Vậy bác Trần của con biết chuyện của bố rồi à?


– Vâng, bác biết rồi ạ.


Lâu Đức Dụ còn bao điều muốn gặng hỏi, nhưng ngại có người ngoài nên đành kìm lại. Khi xe chạy đến gần một tiệm bánh gia truyền, ông bèn lên tiếng:


– Cảm ơn cậu đã lái xe đưa đi, cậu cho chúng tôi xuống đây là được. Tôi và Cốc Kiều vào mua chút quà biếu ông anh. Từ đây tới đó cũng chẳng còn bao xa, chúng tôi tự đi bộ được. Cậu cũng về sớm đi.



Lạc Bồi Nhân phớt lờ ông, anh nhìn thẳng vào Cốc Kiều, cất giọng hỏi:


– Em định đi đâu?


Thời buổi này, khối kẻ cờ bạc túng quẫn đến mức bán cả con cái, nên anh không dám chắc về nhân cách của Lâu Đức Dụ. Cốc Kiều đang ở nhà anh, ít nhiều gì anh cũng phải có trách nhiệm với cô.


– Em đi cùng bố đến nhà bác Trần ạ. Nhưng anh chờ em một lát nhé, em về ngay thôi.


Lạc Bồi Nhân ngồi yên trong xe, chợt thấy Cốc Kiều bước xuống rồi đấm thùm thụp vào vai Lâu Đức Dụ, giọng cô nghẹn ngào đầy uất ức quát:


– Cả năm trời bố biến đi đâu! Bố có biết mẹ ở nhà vất vả thế nào không!


Nhóc Tư tình cờ trông thấy cảnh đó, cậu hỏi Lạc Bồi Nhân:


– Anh Hai ơi, cái bác đen sì kia đúng là bố của chị họ thật ạ? Sao chị ấy dám đánh cả bố mình thế!


Bình thường, nhóc Tư đứng trước mặt bố còn chẳng dám thở mạnh.


Cốc Kiều đánh hết sức bình sinh khiến Lâu Đức Dụ đau đến nghiến răng, ông chửi đổng:


– Mẹ kiếp, cái lũ khốn nạn đó có còn là người không? Ngày xưa lúc chúng nó đến vay tiền tao, có bao giờ tao mới chưa đầy năm đã đến xiết đồ nhà nó để gán nợ không? Cái thứ tiền bẩn thỉu đó nó kiếm ở đâu ra, người ngoài không hay chứ tao thì lạ gì! Đòi nợ thì đòi nợ, làm gì có cái kiểu đuổi người ta ra khỏi nhà như thế. Chẳng qua là thấy mẹ mày lành tính nên bắt nạt thôi. Mảnh đất đó là đất hương hỏa của mẹ mày, của bà ngoại mày để lại, mang họ Cốc! Mà mẹ mày cũng thật tình, sao không nói thẳng với chúng nó là mẹ mày chẳng hề hay biết chuyện tao vay nợ.


– Nói thì có tác dụng gì đâu? Chỉ cần mẹ chưa ly hôn với bố thì trong mắt người đời, nhà ta vẫn là một.


Ở quê, dù có tuyên bố đã ly hôn, nhưng hễ còn con cái chung thì người ngoài cũng chẳng mấy ai phân biệt rạch ròi.


– Cái ông chú họ của mày ấy, trước kia ngày nào cũng lẽo đẽo theo tao, bắt tao bỏ tiền ra trùng tu từ đường họ Cốc. Thế mà giờ đất nhà họ Cốc bị người ta chiếm đoạt, lão già ấy lại câm như hến, chẳng dám hó hé nửa lời.


Ông chú họ của cô cũng có lên tiếng đôi câu, nhưng chẳng ai thèm để vào tai. Lão còn bảo nếu Lâu Đức Dụ chịu bỏ tiền ra tu sửa từ đường từ sớm thì đã chẳng xảy ra cơ sự này.


– Ông ấy có trả nợ thay bố được đâu mà nói làm gì? Mình không dọn đi thì bọn chủ nợ ngày nào cũng kéo đến quấy nhiễu, thà đến căn nhà đất ở tạm cho yên thân còn hơn.


– Mày yên tâm, bố về sẽ đòi lại nhà ngay!


– Đòi bằng cách nào đây ạ? Bố có tiền trả nợ không? Họ làm vậy cố nhiên là sai, nhưng giá như lúc bị lừa tiền bố về nhà ngay, để người ta biết mình sớm muộn cũng có khả năng trả nợ, thì họ đã chẳng dồn nhà mình đến bước đường cùng như thế. Bố à, bố cứ lo làm lụng kiếm tiền trả nợ trước đi đã.


– Chẳng phải lần này mày đến đây là để gọi bố về đòi lại nhà sao?


– Con đến tìm là để bố về nhà lo làm lụng trả nợ! Mẹ ở nhà một mình gồng gánh vất vả lắm, vừa phải lo cho bà ngoại và em, lại vừa phải kiếm tiền. Có bố về, mẹ cũng đỡ cực hơn. 


Hồi còn ở nhà, cô còn đỡ đần được cho mẹ, nhưng cô đâu thể cứ ru rú ở nhà mãi mà không ra ngoài bươn chải!


– Sao bố tìm được đến tận nhà dì họ con vậy?


– Bố đọc được trên báo, Lạc Bồi Nhân có phải là…


Cả hai bố con đều có bao điều muốn hỏi, nhưng Cốc Kiều nghĩ Lạc Bồi Nhân còn đang đợi bèn hỏi:


– Bố, bây giờ bố có bao nhiêu tiền trong người?


Lâu Đức Dụ khẽ đáp bằng một con số.


Lúc mua bánh, vì muốn xin nhà họ Trần cho Cốc Kiều ở nhờ, Lâu Đức Dụ đã mua rất hào phóng. Cốc Kiều bèn nhờ nhân viên gói bánh làm hai hộp rồi khi vừa ra khỏi tiệm, cô liền nói với bố mình:



– Hai hộp này, một biếu bác Trần, một biếu dì Út. Họ có ăn hay không không quan trọng, quan trọng là tấm lòng. Phải để họ biết bố đã tới đây và vẫn luôn nhớ đến họ.


Lâu Đức Dụ nghe con gái nói thì thấy chí phải, sao ông lại có thể quên bẵng nhà họ Lạc được chứ, thế thì không biết điều gì cả, dù gì họ đã giới thiệu việc làm cho Cốc Kiều. Ông vội nói:


– Thế này thì sơ sài quá, để bố mua thêm.


– Hoàn cảnh nhà mình thế nào người ta đều biết cả rồi, mình có lòng là được. Nhiều quá có khi người ta lại ngại không dám nhận đâu bố ạ.


Cốc Kiều đưa hộp bánh cho Lạc Bồi Nhân, mỉm cười nói:


– Anh họ ơi, cảm ơn anh đã đưa bố em tới đây. Đây là chút bánh bố em mua biếu nhà mình. Anh đưa nhóc Tư về trước đi ạ, rồi nhắn với dì giúp em là bố em đến rồi, lần này ông ấy nhất định sẽ ngoan ngoãn về nhà. Hôm nay em sẽ đi cùng ông ấy đến thăm một người bạn, nên bữa tối em không về ăn đâu ạ.


– Lên xe đi, anh đưa hai người đi. – Thấy Cốc Kiều còn lưỡng lự, Lạc Bồi Nhân bồi thêm một câu. – Anh rảnh.


– Cảm ơn anh họ!


Nếu người được gọi hai tiếng “anh họ” kia không phải là Lạc Bồi Nhân, có lẽ Lâu Đức Dụ đã vô cùng tự hào vì cô con gái mình nuôi dạy hật lễ phép. Nhưng giờ đây, hai tiếng ấy lọt vào tai ông sao mà chướng quá!


Lạc Bồi Nhân bảo nhóc Tư ngồi lên ghế phụ, nhắc cậu bé thắt dây an toàn cẩn thận, dành hàng ghế sau cho hai bố con nhà họ Cốc để họ tiện trò chuyện.


Dù ngại có người ngoài ở đây, Lâu Đức Dụ cuối cùng vẫn không nén được lòng, ông hạ giọng hỏi Cốc Kiều:


– Số tiền lần trước bố gửi cho mày, nhà mình cũng dùng để trả nợ hết rồi à?


– Bố có gửi tiền cho con ạ?


Nghe con gái hỏi vậy, đầu óc Lâu Đức Dụ như bị đá chọi trúng, ong lên từng hồi:


– Mày không nhận được tiền bố gửi sao?


– Bố gửi tiền cho con lúc nào ạ?


– Ngày 19 tháng Năm, địa chỉ bố ghi là trường học của mày.


Sát ngày đó, nhà cô có người đến siết nợ. Một người hàng xóm vội vã tới tận trường gọi cô về. Và cũng kể từ dạo ấy, cô không còn đến lớp nữa.


– Thế mày không thi đại học à? – Trước giờ ông cứ đinh ninh Cốc Kiều đã thi trượt nên mới phải tới đây.


Thế nhưng, tâm trí Cốc Kiều lúc này chỉ canh cánh chuyện tiền nong:


– Bố thật sự đã gửi tiền cho con ạ?


– Bố mà lừa mày việc này thì bố không phải người nữa rồi. Mày thật sự không nhận được đồng nào sao?


– Bố gửi cho con bao nhiêu?


– 1550 đồng. – Ông đáp. – Bố vốn định gửi chẵn nhưng gom mãi chẳng đủ.


– 1500? – Cốc Kiều thảng thốt. Đầu óc cô giờ đây chỉ còn quay cuồng với con số ấy. Dẫu khoản tiền này chẳng thấm vào đâu so với món nợ khổng lồ, nhưng với gia cảnh của cô lúc này, nó lại là cả một gia tài.


Cô bất giác vặn hỏi Lâu Đức Dụ, giọng cao hơn hẳn:


– Bố gửi tiền từ bưu điện nào?


Nếu chưa có người nhận thì giờ này tiền ắt hẳn đã được hoàn về bưu cục.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 17: 017: Tiền gửi đi đâu mất rồi?
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...