Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ
Thật ra Cốc Kiều cũng thấy hơi buồn cười. Lạc Bồi Nhân ra vẻ rành chuyện rửa chén lắm, nhưng vừa bắt tay vào việc là lóng ngóng ngay. Cũng chính nhờ phát hiện ra sự vụng về này mà cô lại cảm thấy anh gần gũi hơn đôi chút.
Cốc Kiều không phủ nhận, chỉ cười nói:
– Anh đi lấy cồn sát trùng vết thương đi, chén đĩa cứ để em tráng lại một lượt là xong, anh đừng lo.
Thấy anh còn đứng đó, cô lại nói thêm:
– Anh ra ngoài đi chứ, định ở đây giám sát em à?
Cốc Kiều mở tủ lạnh, nói:
– Em kiểm kê lại đồ ăn thừa của hôm nay. Bình thường em mua thức ăn vừa đủ dùng trong ngày, nhưng nay nhà có khách nên lỡ mua hơi nhiều, thành ra vẫn còn kha khá. Em đang nghĩ xem ngày mai phải xử lý chúng thế nào.
Lúc này mà ra khỏi bếp đồng nghĩa với việc phải lên phòng khách, mà cô lại chẳng biết nói gì với người ta, bèn quyết định ở lại trong căn bếp quen thuộc này.
Lạc Bồi Nhân biết vì anh đã đặt đồ ăn nhà hàng nên những nguyên liệu Cốc Kiều mua mới không được dùng tới. Anh lại nghe cô nói:
– Củ mài này em vốn định xào cho bữa tối, nhưng hôm nay không dùng tới thì đành để sáng mai nấu cháo vậy.
Lạc Bồi Nhân ngờ rằng Cốc Kiều đang cố tình nói cho anh nghe, bởi anh vốn thích ăn củ mài. Anh đoán cô đang ngầm kể công, rằng dù tối nay món đó không được nấu nhưng tấm lòng của cô thì vẫn ở đấy, đến sáng mai cô sẽ nấu cho anh ăn. Anh cũng chẳng thấy việc Cốc Kiều thẳng thắn như vậy có gì không phải. Thời buổi này, rượu ngon cũng sợ ngõ sâu, nếu không tự mình bộc bạch thì người khác làm sao thấy được công sức của mình chứ. Bất luận mục đích của Cốc Kiều là gì, cô quả thật đã rất cố gắng. Đến cả bà Liên bao năm nay đi chợ cũng đều có chú Tiền lái xe đưa đón, chứ không phải ngày nào cũng chịu khó đi mua đồ tươi như cô.
Lạc Bồi Nhân rửa chén xong, vừa quay người lại đã thấy Cốc Kiều rút từ túi tạp dề ra một cuốn sổ tay nhỏ, hí hoáy ghi chép gì đó. Thấy anh nhìn mình, cô liền giải thích:
– Sáng nay em mới ghi tạm chi phí mua đồ ăn, giờ phải ghi chú lại những thứ chưa dùng đến.
– Ngày nào em cũng ghi sổ à?
Cốc Kiều cười đáp:
– Vâng ạ. Ghi chép thế này cho em cảm giác mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Tuy em chỉ phụ trách việc mua sắm cho một gia đình nhưng cũng học được cách tối ưu hoá chi phí đấy.
Dĩ nhiên, việc này còn để sổ sách được minh bạch, tránh để người khác hiểu lầm cô tư lợi. Điểm này cô không nói ra, nhưng Lạc Bồi Nhân tự khắc hiểu.
Nghe Cốc Kiều miêu tả việc đi chợ ghi sổ của mình, Lạc Bồi Nhân không khỏi tò mò hỏi:
– Em tối ưu hoá chi phí thế nào vậy?
Gần đây, Cốc Kiều vừa tổng kết được cả một bộ bí quyết chi tiêu nhưng chẳng có ai để giãi bày. Nay được Lạc Bồi Nhân hỏi đến, cô liền không chút giấu giếm, chia sẻ hết với anh:
– Mỗi bữa ăn đều phải đảm bảo có món nguội, món nóng, món mặn, món chay, có cả rau lẫn canh, đây là khung cố định. Sau đó, em sẽ dựa vào khẩu vị của mọi người để quyết định món ăn cụ thể. Hơn nữa, em đều áng chừng một khoản tiền đi chợ mỗi ngày, không được tiêu lố số ấy. Mỗi người lại có món khoái khẩu riêng, giá cả các món cũng đắt rẻ khác nhau, nên em sẽ dựa trên ngân sách đó để cân đối. Ví dụ với những món đắt tiền như cá, tôm, em sẽ cố gắng chọn cách chế biến mà ai cũng thích, nếu không…
Nếu không sẽ dễ sinh ra chuyện nhất bên trọng nhất bên khinh.
– Em đúng là có đầu óc kinh tế.
– Cảm ơn anh ạ.
Cô cũng chẳng hề khiêm tốn.
Được anh họ khen, Cốc Kiều ngỡ đã tìm được tri kỷ, không kìm được mà kể tiếp:
– Thật ra chỉ cần nhìn giá rau củ thôi cũng học được bao nhiêu là điều. Em hay đọc báo để xem giá cả các nơi, rồi so sánh xem tại sao cùng một loại rau mà mỗi chỗ lại bán một giá khác nhau…
Sau khi nói một thôi một hồi, Cốc Kiều chốt lại rằng giá dưa leo sắp tăng nên ngày mai cô phải tranh thủ mua nhiều một chút. Lạc Bồi Nhân chỉ im lặng lắng nghe những kiến giải của cô về giá rau củ mà không bình luận gì.
– Anh họ, có phải anh thấy em hễ mở miệng là nhắc chuyện giá cả, nghe sặc mùi tiền quá không?
Cô vừa định phân bua thì Lạc Bồi Nhân đã nghe:
– Đâu có.
Sự quan tâm của Cốc Kiều đối với giá rau củ ở các khu chợ thực chất chẳng khác gì mối bận tâm của một thương nhân về giá nông sản trên sàn giao dịch Chicago. Chỉ có điều, sự bận tâm của cô dẫu lớn đến đâu cũng chỉ giúp cô tiết kiệm được dăm ba đồng bạc lẻ. Đầu óc cô đầy ắp ý tưởng nhưng lại bị đôi bàn tay trắng kìm hãm. Anh còn nhận ra việc để Cốc Kiều làm ở phòng hậu cần đúng là lãng phí tài năng, bởi với bộ óc nhạy bén ấy, cô chẳng hề có đất dụng võ ở cái chốn đó. Nhưng giờ ván đã đóng thuyền, anh cũng không tiện can dự vào.
Cốc Kiều lại hỏi:
– Anh họ, từ đây đến trường anh có xa không ạ? Đạp xe thì mất chừng bao lâu?
– Khoảng bốn mươi phút. – Anh đáp xong lại nghĩ chắc cô đạp chậm hơn mình nhiều, bèn khuyên. – Em vẫn nên đi xe buýt thì hơn.
– Em sẽ đi xe đạp, tiện thể rèn luyện sức khỏe luôn.
Lại còn tiết kiệm tiền nữa.
Cô vẫn chưa rõ công việc mới có ký túc xá hay không, tiếp tục hỏi Lạc Bồi Nhân:
– Anh họ, cơm ở căn tin trường anh có ngon không ạ?
– Ăn được.
Nghĩa là ráng nuốt thì cũng trôi.
Thấy mình đã ở trong bếp đủ lâu, Lạc Bồi Nhân bèn hỏi:
– Em vẫn chưa ra ngoài à?
– Anh họ cứ ra trước đi, em còn chút việc ạ.
– Em có thể về phòng mình viết cũng được.
– Ở trong bếp đầu óc em minh mẫn hơn ạ.
Lạc Bồi Nhân chợt nghĩ đến những vị khách ngoài phòng khách. Anh từng ngỡ Cốc Kiều lúc nào cũng niềm nở với tất cả mọi người, hóa ra cô cũng có lúc muốn tránh mặt người khác. Anh bất giác nhìn bóng lưng cô, đột nhiên thấy thương cô lạ. Hình như ngoài làm việc ra, cô chẳng hề có thú vui nào khác.
Thấy Lạc Bồi Nhân một mình ra khỏi bếp, Châu Tri Ninh bèn gọi “Anh Lạc bé”. Lạc Bồi Nhân chỉ gật đầu chào mọi người rồi đi thẳng lên lầu, vào phòng mình.
Châu Tri Ninh quay sang thưa với mẹ và bà Lạc:
– Con muốn lên nói chuyện với anh Lạc một lát, xem dạo này anh ấy có đọc thêm sách gì mới không.
Nói đoạn, cô ta cũng đi thẳng lên lầu.
Mới đầu có tiếng gõ cửa vang lên, theo sau là tiếng gọi “anh Lạc bé”, rồi đến tiếng đóng cửa.
Bà Lạc tủm tỉm cười, nói:
– Chẳng biết hai đứa nhỏ này có bí mật gì muốn giấu chúng ta nữa.
– Anh Lạc bé, em đã đọc bức thư cảm ơn kia rồi.
– Ừ.
Ngay từ lúc trông thấy bức thư, Lạc Bồi Nhân đã lường trước được ngày hôm nay thế nào cũng đến. Suy cho cùng, mục đích của người viết thư vốn dĩ là muốn càng nhiều người đọc được nó càng tốt.
– Anh đừng giận quá nhé, cũng đừng vì sai lầm của kẻ khác mà tự dằn vặt mình, không đáng đâu. Có những kẻ luôn suy bụng ta ra bụng người, cứ ngỡ người khác cũng tầm thường như họ, cho rằng ai cũng thích những lời tâng bốc sáo rỗng. Họ xem việc xu nịnh là con đường tiến thân duy nhất, vừa coi thường người khác lại vừa hạ thấp bản thân. Thế nhưng, trên đời vẫn luôn có những người giữ vững chính kiến và lập trường riêng, chỉ trân quý những điều chân thật, bởi nếu không thật thì làm sao mà đẹp được.
– Chuyện này khó mà phân định đúng sai rạch ròi, bởi cách sống của mỗi người đều do hoàn cảnh thực tế của họ quyết định. – Lạc Bồi Nhân không định nhiều lời với cô gái hãy còn quá ngây thơ này, chỉ dặn. – Tốt nhất là em đừng kể lại chuyện này với ai khác.
Anh thì chẳng sao, vì dù gì những người cần biết cũng đã biết cả rồi, nhưng Cốc Kiều thì khác. Hôm nay dì của cô nghe được chuyện này từ miệng khách nhà họ Châu, e rằng cô sẽ phải giải thích rất dài dòng.
– Em sẽ không nói cho ai biết đâu ạ.
– Cảm ơn em.
– Em sẽ coi đây là bí mật của hai chúng ta.
Bí mật? Anh chẳng muốn có bí mật gì với cô gái ngây thơ này. Lạc Bồi Nhân bật cười nói:
– Anh không có bí mật gì cả. Nếu em thật sự không giữ được trong lòng thì cứ kể cho người khác cũng chẳng sao.
Châu Tri Ninh đưa mắt nhìn giá sách của Lạc Bồi Nhân, cô ta nhận ra những cuốn sách triết học, lịch sử và tiểu thuyết trước kia đã biến mất, thay vào đó là hàng loạt sách chuyên ngành kỹ thuật, chủ yếu về toán học và máy tính, xen kẽ vài cuốn tạp chí kinh tế. Trước đây, cô ta rất hay sang mượn sách của Lạc Bồi Nhân, dù trong tủ sách của bố cô ta không thiếu thứ gì, nhưng bây giờ cô ta lại chẳng muốn mượn bất cứ cuốn nào trên giá sách của anh. Cô ta thấy hơi thất vọng về anh Lạc bé của hiện tại, lẽ nào ngay cả anh cũng đã đánh mất lý tưởng và trở nên thực dụng như thế? Với gia thế và tài năng của anh, đâu nhất thiết phải chạy theo những thứ tầm thường này. Dẫu vậy, cô ta vẫn tin rằng anh Lạc bé chỉ đang nhất thời lạc lối, rồi sẽ có ngày anh quay về con đường đúng đắn.
– Anh Lạc bé, em xuống dưới đây, anh bận gì thì làm tiếp đi ạ.
Cô ta vốn chờ Lạc Bồi Nhân giữ mình lại rồi sẽ kể cho anh nghe những trăn trở trong lòng, rằng tại sao những người xung quanh đều dần trở nên thực dụng như vậy. Hoài bão trở thành thi sĩ ngày nào giờ đã biến thành ước mơ được vào làm cho công ty nước ngoài lĩnh lương cao, hoặc mộng tưởng kinh doanh làm giàu.
– Ừ, tạm biệt em.
Tuy lần này đến chơi, Châu Tri Ninh thấy hơi hụt hẫng nhưng cũng không thất vọng hẳn, bởi lúc ra về, Lạc Bồi Nhân đã tặng cô ta một gói cà phê hạt anh mang từ nước ngoài về và còn chủ động tiễn hai mẹ con cô ta ra tận cửa.
Vào ngày áp chót trước khi Lạc Bồi Nhân vào học, bà Lạc cuối cùng cũng tìm được người giúp việc mới. Chị giúp việc này trạc ngoài ba mươi, tay chân nhanh nhẹn tháo vát, chỉ có điều nấu ăn hơi mặn, tay nghề cũng chỉ nhỉnh hơn đầu bếp trong căn tin trường đại học Lạc Bồi Nhân một chút.
Hôm ấy, ở nhà chỉ có chị giúp việc và Lạc Bồi Nhân, còn Cốc Kiều đã cùng bà Lạc ra trung tâm thương mại. Nghe tiếng chuông cửa, chị giúp việc vội ra mở. Vừa trông thấy người tới, chị ta đã giật nảy mình. Người đàn ông này mặt và cổ đen nhẻm như than, đầu tóc và quần áo trông như mới từ khám ra. Nhưng khu nhà này luôn có người canh gác, lẽ ra không thể để người lạ vào đây lung tung mới đúng.
– Xin hỏi ông tìm ai ạ?
– Cốc Tĩnh Tuệ. Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ.
Trước khi đến nhà họ Lạc, Lâu Đức Dụ đã cố ý ghé nhà tắm công cộng tắm gội sạch sẽ, còn mua một bộ quần áo mới ở gánh hàng rong để thay. Mãi đến cuối năm ngoái, Lâu Đức Dụ mới vỡ lẽ mình bị lừa. Sau khi phát hiện ra sự thật, ông bắt đầu lặn lội khắp nơi để truy tìm tung tích kẻ lừa đảo. Đến mùa xuân năm nay, cuối cùng ông cũng tóm được hắn, nhưng số tiền bị lừa lại chẳng đòi về được bao nhiêu. Tên lừa đảo này phân bua với Lâu Đức Dụ rằng chính hắn cũng là nạn nhân, cũng giống như ông, vì tin vào cái gọi là “mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng” mà dốc hết vốn liếng, vay mượn khắp nơi. Số tiền lừa được đã phải đem đi trả những khoản nợ trước đó, giờ trên người hắn chẳng còn một xu. Hắn còn trơ tráo nói rằng việc lừa Lâu Đức Dụ là vạn bất đắc dĩ, đoạn lại vẽ ra một phi vụ lớn hơn, quả quyết lần này chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền rồi rủ Lâu Đức Dụ cùng làm. Lâu Đức Dụ vừa nghe xong, gân xanh trên cổ đã nổi lên cuồn cuộn, ông gầm lên giận dữ: “Mặt tao có khắc hai chữ ‘ngu đần’ à? Mày lừa tao một lần chưa đủ, còn định lừa tao lần thứ hai chắc!” Dứt lời, ông vung nắm đấm tới tấp, tẩn cho tên lừa đảo một trận thừa sống thiếu chết. Việc đòi nợ chẳng hề suôn sẻ, số tiền lấy lại được cũng chẳng thấm vào đâu so với những gì ông đã bỏ ra. Rình mò ở nhà tên lừa đảo mấy ngày, ông mới nhận ra nhà hắn còn rách nát hơn cả nhà mình trước khi xây. Ông không tài nào hiểu nổi ngày trước đầu óc mình bị chập mạch kiểu gì mà lại đi tin một kẻ như vậy có thể giúp mình đổi đời.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 15: 015: Tôi là anh rể của Cốc Tĩnh Tuệ
10.0/10 từ 39 lượt.
