Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa


Bà Lạc để ý thấy Cốc Kiều lại mặc chiếc sơ mi vàng chóe, bèn bảo:


– Mai dì dẫn cháu đi sắm vài bộ đồ, sắp đi làm rồi, cũng nên thay đổi một chút. Sau này đừng mặc cái áo này nữa.


Cốc Kiều vội bênh vực cho chiếc áo yêu thích của mình:


– Cháu thấy chiếc áo này hợp với cháu mà dì.


Bà Lạc nhìn kỹ lại, Cốc Kiều mặc màu này trông cũng không đến nỗi quê kệch, nhưng bà vẫn thấy không hợp với cô, bèn dạy bảo:


– Hợp không chỉ mặc vừa là được, mà khí chất cũng phải tương xứng. Công việc mới đòi hỏi cháu phải điềm đạm, chững chạc hơn.


Trước thái độ kiên quyết của dì họ, Cốc Kiều đành thay bộ đồ bà đưa. Người ta đã giúp mình một việc lớn như vậy, việc gì phải so đo mấy chuyện cỏn con này.


Khách mời là gia đình ba người nhà họ Châu, vậy mà chỉ có hai người tới. Châu Toản đã nói riêng với vợ rằng một sinh viên trong khoa gặp sự cố, ông ta phải vào viện xem xét tình hình. Vả lại, tối nay Lạc Bá An không có nhà, ông ta sang cũng chẳng biết nói chuyện với ai bèn không đi. Vợ ông ta nghe vậy cũng không ép.


Bao năm qua, Châu Toản ít khi nhớ tới Cốc Tĩnh Thục. Vào những lúc không nghĩ về bà, ông ta luôn cảm thấy mình là một người tốt.


Lúc hay tin con gái Cốc Tĩnh Thục lên Thủ đô tìm bố, ông ta không hề hùa theo bà Lạc bỉ bai chuyện bà vớ phải kẻ chẳng ra gì. Tên bà đặt cạnh mấy chữ “vớ phải kẻ chẳng ra gì” nghe mới mỉa mai làm sao, bởi lẽ Cốc Tĩnh Thục lấy một người như thế, tất nhiên ông ta không thể chối bỏ trách nhiệm. Ở nông thôn thời bấy giờ, một cô gái đã trót ăn cơm trước kẻng với kẻ khác thì làm gì có nhiều sự lựa chọn.


Ngày ấy, khi bà Lạc bây giờ vẫn còn được Châu Toản gọi thẳng là Cốc Tĩnh Tuệ mang chiếc khăn len trắng do Cốc Tĩnh Thục tự tay đan đến tìm ông ta, bảo rằng chị họ nhờ Châu Toản giúp đỡ mình, ông ta biết ngay Cốc Tĩnh Tuệ đang nói dối. Với tính cách của Cốc Tĩnh Thục, một khi đã cắt đứt thì sẽ không bao giờ tìm ông ta nữa. Dù vậy, ông ta vẫn đồng ý giúp Cốc Tĩnh Tuệ, nghĩ bụng nếu em họ bà có một tương lai tốt đẹp thì cũng đỡ đần được bà đôi phần.


Ban đầu, khi Cốc Tĩnh Tuệ nhờ Châu Toản mai mối, ông ta cũng cố gắng giới thiệu cho bà mấy chàng trai trẻ có gia cảnh và điều kiện cá nhân khá khẩm. Thế nhưng, bà chẳng mảy may hứng thú với đám thanh niên ấy mà lại để mắt tới Lạc Bá An, rồi nhờ ông ta làm mối giúp. Lạc Bá An tuy còn phong độ và có địa vị nhưng đã qua hai lần đò, mỗi đời vợ lại có con riêng. Châu Toản không cho rằng đó là một bến đỗ tốt cho một cô gái chưa từng kết hôn, song Cốc Tĩnh Tuệ lại quả quyết rằng đây là lựa chọn tốt nhất của mình. Bà bảo rằng sống một thân một mình ở thành phố này mệt mỏi quá, chỉ muốn tìm một người để nương tựa.


Vốn dĩ bố Châu Toản là thầy giáo cấp hai của Lạc Bá An, và ông Lạc rất kính trọng thầy cũ, hễ rảnh là lại ghé thăm. Lợi dụng mối quan hệ này, Châu Toản đã sắp xếp một cuộc gặp gỡ tình cờ tại nhà mình. Trùng hợp thay, Cốc Tĩnh Tuệ khi ấy lại đang là giáo viên của con gái Lạc Bồi An, thế nên ông ta cũng dần có ấn tượng với bà. Sau này, bố Châu Toản đã đứng ra chính thức giới thiệu hai người với nhau. Ông cụ khuyên Lạc Bá An nên đi bước nữa, bởi một người đàn ông có gia đình sẽ khiến người khác thấy đáng tin cậy hơn, vả lại hai đứa con ở nhà cũng cần có người chăm sóc.


Châu Toản không cho rằng mình có công trạng gì trong cuộc hôn nhân của Cốc Tĩnh Tuệ. Thật ra, nếu là Lạc Bá An của vài năm về trước, ông ta chẳng đời nào đoái hoài đến một người như Cốc Tĩnh Tuệ. Thế nhưng khi ấy ông ta vừa mới bị động chấm dứt cuộc hôn nhân thứ hai và đã chán ngấy người vợ cũ quá tham vọng, nên chẳng còn màng đến chuyện tìm một người bạn đời tâm đầu ý hợp nữa mà chỉ mong có một người vợ biết thấu hiểu và ủng hộ mình một cách vô điều kiện để thay ông ta quán xuyến gia đình, lo liệu hậu phương. Nhu cầu của cả hai khớp với nhau, thế là ưng nhau ngay, bằng không Châu Toản có ra sức vun vào cũng vô ích.


Nếu không phải vì em họ của Cốc Tĩnh Thục giờ đã thành vợ của Lạc Bá An, có lẽ mấy năm nay ông ta đã chẳng liên lạc gì với bà. Bởi cứ hễ nhìn thấy bà, ông ta lại nhớ đến Cốc Tĩnh Thục, mà cứ hễ nhớ đến Cốc Tĩnh Thục thì cái hình tượng ông ta dày công vun đắp bấy lâu nay lại bỗng chốc trở nên lố bịch. Ấy thế mà vừa nghe Cốc Tĩnh Tuệ  nhờ tìm việc cho con gái của Cốc Tĩnh Thục là ông ta nhận lời ngay, bởi ông ta luôn cho rằng cuộc sống của Cốc Tĩnh Thục ra nông nỗi này cũng có một phần trách nhiệm của mình.


Nhưng giúp thì giúp, chứ gặp mặt thì không cần thiết.


Khi Cốc Kiều ra mở cửa chỉ thấy có hai người: một người phụ nữ trung niên chăm sóc bản thân kỹ càng và một cô gái mặc bộ váy trắng phối xanh.


Nhờ tấm ảnh dì họ cho xem trước đó, Cốc Kiều lập tức nhận ra đó là cô giáo Ninh, vợ chú Châu Toản, cùng con gái của họ là Châu Tri Ninh.


Gọi là “cô giáo Ninh” chẳng qua vì nghề nghiệp của bà ta là giáo viên dạy nhạc tại một trường trung học cơ sở, chứ không hẳn để thể hiện sự tôn kính. Công việc nhàn hạ giúp bà ta có nhiều thời gian chăm chút cho bản thân. Mấy năm gần đây, cuộc sống của bà ta khá suôn sẻ, cộng thêm việc chú trọng giữ gìn sức khỏe nên dẫu thể trạng vốn không được tốt, bà ta cũng chẳng đau ốm gì.


Vốn là người tinh tường, chỉ cần liếc qua trang phục là cô giáo Ninh có thể đoán được gốc gác một người. Bà ta thừa sức nhận ra bộ đồ Cốc Kiều đang mặc là của bà Lạc, tuy nói là đồ cũ nhưng trông còn mới nguyên, chắc chỉ mặc đôi ba lần. Bởi vậy, ngay từ lúc Cốc Kiều ra mở cửa, bà ta đã đoán cô không phải là người giúp việc. Chuyện con gái nhà quê lên thành phố làm giúp việc tuy không hiếm, nhưng rõ ràng cô gái này không thuộc dạng đó. Dù dạo trước bà Lạc có kể rằng bà Liên giúp việc bị ngã nên đang cần tìm người thay thế, nhưng những bà chủ mà cô giáo Ninh quen biết tuyệt đối không bao giờ đưa quần áo gần như mới của mình cho một người giúp việc trẻ tuổi. Lý do thì có hai: một là họ ghét cái thói con sen học đòi làm bà chủ; hai là một cô giúp việc trẻ đẹp diện bộ đồ y hệt có khi sẽ lấn át cả chủ nhân. Mặc trang phục khác nhau, người ta còn có thể dựa vào khí chất và chất liệu vải vóc để phân định đẳng cấp, chứ một khi đụng hàng thì tuổi xuân phơi phới ắt sẽ chiếm thế thượng phong.


Từ đó, bà ta đưa ra phán đoán: Cốc Kiều ắt là họ hàng bên nhà bà Lạc. Dẫu nhà Lạc Bá An có bà con nghèo khó thật đi chăng nữa, bà Lạc cũng sẽ không tùy tiện đưa quần áo cũ của mình cho họ mặc vì còn phải giữ chừng mực. Do đó, đây hẳn là một người họ hàng tương đối thân thiết nhưng lại không được coi trọng của bà Lạc. Bởi lẽ, nếu không thân, một người như bà Lạc đã chẳng đưa quần áo cho mặc. Ngược lại, nếu coi trọng, bà đã không để một cô gái mới mười mấy hai mươi tuổi mặc quần áo dành cho phụ nữ trung niên.


Ánh mắt săm soi của cô giáo Ninh tuy chỉ kéo dài thoáng chốc nhưng cũng đủ khiến Cốc Kiều cảm thấy không thoải mái. Dù vậy, cô hoàn toàn không thể ngờ rằng chỉ với vài giây quan sát ngắn ngủi đó, người phụ nữ kia đã suy ra được ngần ấy chuyện. Cô cứ ngỡ bà ta nhìn mình vì bộ đồ cô đang mặc có màu sắc tương đồng với con gái bà.


Ngay khoảnh khắc đầu tiên trông thấy Châu Tri Ninh, Cốc Kiều bỗng vỡ lẽ ra nhiều điều. Thảo nào dì họ cứ một mực bắt cô mặc mấy bộ đồ có hai màu xanh trắng như thế, hóa ra trong lòng dì đã sớm có một hình mẫu lý tưởng về phong cách ăn mặc của con gái tuổi này, và hình mẫu ấy không ai khác ngoài cô gái đang đứng trước mặt cô đây. Châu Tri Ninh quả thực vô cùng hợp với tông màu xanh trắng. Chiếc váy sơ mi trên người cô ta trông năng động và trẻ trung hơn hẳn bộ đồ mà dì họ đưa cho Cốc Kiều mặc. Mái tóc dài của cô ta có lẽ cũng được chải chuốt cho hợp với bộ váy, bên trên còn cài thêm một chiếc băng đô màu xanh.


Thấy cô gái nọ mặc bộ đồ hai màu xanh trắng đẹp như vậy, Cốc Kiều càng thêm quả quyết rằng mình không hề thích mấy bộ quần áo dì đưa. Lý do không chỉ vì kiểu dáng già dặn, mà dẫu cho chúng có được may phá cách, tinh nghịch thì cô vẫn cứ thích chiếc áo sơ mi vàng của mình hơn. Cô vốn thích những màu sắc rực rỡ và bắt mắt kiểu ấy – những sắc màu mà dì họ cho là quê mùa.


Cốc Kiều thầm nhủ, đợi đến ngày gia đình trả hết nợ nần, cô có tiền rồi nhất định sẽ sắm cho mình cả tủ quần áo sặc sỡ đủ màu.


Vốn đã sẵn tính xởi lởi, lại thêm việc mang ơn chú Châu đã giúp một chuyện lớn và nhớ lời dì họ căn dặn, hôm nay Cốc Kiều càng tỏ ra niềm nở hơn thường lệ.


Sau vài câu thăm hỏi xã giao với bà Lạc, cô giáo Ninh liền giải thích lý do Châu Toản vắng mặt:


– Vốn dĩ vợ chồng chị định sang cùng nhau, nhưng lúc sắp đi thì chồng chị nhận được điện thoại. Hình như có cậu sinh viên nào đó chẳng may phải nhập viện, một thân một mình ở Thủ đô không người thân thích. Anh ấy nghe xong cứ xuýt xoa thương thằng bé mãi, rồi chạy thẳng đến bệnh viện luôn. Chị bèn bảo anh ấy rằng đã đến nhà người ta làm khách thì đừng có mang vi trùng vi khuẩn theo, hay thôi đừng qua nữa. Ai ngờ anh ấy lại có việc đột xuất khác thật, thành ra chị có muốn anh ấy qua cũng chẳng được.


Nói đoạn, cô giáo Ninh lại dùng giọng điệu như đang phàn nàn để khen khéo chồng:


– Anh ấy lúc nào cũng hết lòng hết dạ lo cho sinh viên, chứ chuyện nhà chuyện cửa thì chẳng đoái hoài gì tới.


Bà Lạc cười đáp:


– Anh ấy có thể yên tâm như vậy, chẳng phải là vì ở nhà có một người vợ đảm đang như chị hay sao. Con cái lại ngoan ngoãn, anh ấy có muốn lo cũng không đến lượt.


Cô giáo Ninh khiêm tốn nói:


– Chị thì đảm đang gì cho cam, nhà chị chỉ có ba người, thực tình cũng chẳng có việc gì phải lo lắng. Ngược lại, em mới thực sự là người giỏi quán xuyến, lo liệu cho cả một gia đình lớn như vậy mà vẫn chu toàn.


Cốc Kiều định hỏi hai vị khách muốn uống trà hay cà phê, nhưng hai người phụ nữ cứ mải mê khen ngợi lẫn nhau, khiến cô chẳng tìm được kẽ hở nào để chen lời.



Ngược lại, Châu Tri Ninh chủ động bắt chuyện với cô trước:


– Anh Lạc bé có nhà không?


– Dạ không, nhưng em đoán anh ấy sắp về rồi ạ.


Cốc Kiều mất vài giây mới nhận ra “anh Lạc bé” là ai. Cô nhớ dì họ từng kể rằng Châu Tri Ninh và anh họ rất thân thiết, hai bên gia đình đều hết mực vun vén cho họ. Nghe vậy, Cốc Kiều không khỏi thấy hơi hoang mang. Cô cứ ngỡ rằng lớp người trí thức thành thị phải có tư tưởng tân tiến hơn nhiều, ai ngờ con cái vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường mà bố mẹ đã tính sẵn chuyện trăm năm rồi ư? Chẳng phải những chuyện thế này nên để tùy duyên thì hơn sao?


Bà Lạc lại nói:


– Vì hai mẹ con cháu sang chơi nên Bồi Nhân đã cố ý đặt cơm nhà hàng đấy. Bình thường nó có bao giờ bận tâm đến chuyện bếp núc đâu, chẳng hiểu sao lần này lại khác thế.


Châu Tri Ninh nghe bà Lạc nói vậy thì thoáng ngượng ngùng, đáp:


– Cháu có phải mới đến đây lần đầu đâu ạ, cô không cần phải khách sáo thế. Lần sau cháu đến cô đừng bày vẽ như vậy nữa ạ.


Đoạn, cô ta cười nói thêm:


– Nếu lần sau vẫn phiền phức thế này, cháu không dám đến nữa đâu.


Bà Lạc vội cười xòa:


– Đừng nói thế chứ, cả nhà cô lúc nào cũng mong cháu sang chơi. Cháu mà không đến, có người lại trách cô lắm lời cho mà xem, biết đâu có người chỉ mong được phiền như thế thì sao. Cháu nói có phải không nào?


Nói rồi, bà nhìn sang cô giáo Ninh.


Cô giáo Ninh cũng mỉm cười góp lời:


– Cái này thì chị không rõ. Chuyện của bọn trẻ bây giờ chị chẳng hiểu nổi, chúng nó thấy vui là được rồi.


Cốc Kiều đứng bên cạnh lắng nghe, cuối cùng cũng tìm được cơ hội xen vào hỏi khách uống gì. Bà Lạc bèn giới thiệu cô với cô giáo Ninh:


– Đây là Cốc Kiều, con gái chị họ em. Mấy hôm nay bà Liên không có ở đây, con bé đều chủ động phụ giúp việc nhà. Nhưng vài hôm nữa là nó phải đi làm rồi.


Nghe đến cái tên Cốc Kiều, phải mất một lúc cô giáo Ninh mới liên hệ được với Cốc Tĩnh Thục. Châu Toản cứ tưởng vợ mình chẳng hay biết mối tình xưa của ông ta, nhưng thực chất bà ta đã biết tỏng từ lâu, chẳng qua trước đây luôn vờ như không để tâm, còn bây giờ thì thực sự chẳng còn bận lòng nữa. Thà lo Châu Toản sẽ thay lòng đổi dạ hay lo cô gái trẻ trước mắt này với ông ta sẽ nảy sinh chuyện gì đó còn thực tế hơn là lo về Cốc Tĩnh Thục. Bà ta biết Cốc Tĩnh Thục có một vị trí nhất định trong lòng Châu Toản, song đó chỉ là một góc nhỏ dành riêng cho hồi ức. Bà ta luôn tâm niệm rằng, trên đời này vẫn có những người phụ nữ nghèo khó mà xinh đẹp dịu dàng, nhưng nhất thiết phải đi kèm với “trẻ trung”. Một khi đã bị năm tháng phũ phàng vùi dập thì làm sao còn ai xinh đẹp dịu dàng nổi nữa. Thi thoảng thấy Châu Toản có chút hoài niệm dĩ vãng, bà ta lại thầm mong chồng mình sớm gặp lại Cốc Tĩnh Thục một lần. Chỉ cần trông thấy người đàn bà nhà quê tuổi trung niên, không biết đã mấy mặt con kia là tự khắc mọi ảo tưởng và hoài niệm của ông ta sẽ tan thành mây khói.


Cô giáo Ninh đoán Cốc Kiều hẳn chưa đầy hai mươi, đi làm sớm thế này thì chắc là không học đại học. Bà ta mỉm cười hỏi:


– Cháu làm việc ở đâu thế?


– Cháu làm ở phòng Hành chính tổng hợp Đại học Z ạ.


Bấy giờ, bà Lạc mới ý thức được rằng Châu Toản không hề nói với gia đình chuyện ông ta giới thiệu việc làm cho cháu gái bà. Thật ra việc này chẳng cần thiết phải giấu giếm, bởi với mối giao hảo giữa hai nhà, thu xếp cho cháu bà một công việc vốn không phải chuyện gì to tát. Bà cảm thấy giờ chẳng còn ai bận tâm đến chuyện quá khứ nữa, vả lại bà cũng đâu phải hạng người chỉ biết lợi dụng người khác. Khi em trai của vợ Châu Toản gặp nạn, bà cũng từng ra tay giúp đỡ đấy thôi.


Bà Lạc cố ý dặn Cốc Kiều phải pha cà phê bằng loại hạt do Lạc Bồi Nhân mang về.


Đợi Cốc Kiều đi vào bếp, Châu Tri Ninh liền quay sang thưa với mẹ và bà Lạc:


– Con vào bếp xem một lát ạ.


Cô giáo Ninh bật cười:


– Con bé này, chuyện gì cũng tò mò.


Trước kia, khi bà Liên ở trong bếp, Châu Tri Ninh cũng thỉnh thoảng vào trò chuyện cùng bà ta. Cô ta lấy làm tự hào về điều đó, bởi đây là điểm khác biệt giữa cô ta và bạn bè đồng trang lứa: cô ta biết quan tâm những người có hoàn cảnh kém may mắn hơn mình, chưa bao giờ tỏ ra ghét bỏ họ, thậm chí còn có thể thông cảm cho nỗi vất vả của họ. Trong mắt Châu Tri Ninh, phần lớn những người này đều lương thiện, nhưng cũng có một số kẻ hoàn toàn không biết phân biệt phải trái, coi lòng tốt của cô ta là sự khoe mẽ và xem nhẹ sự quan tâm của cô ta. Với những người như vậy, Châu Tri Ninh thấy họ sống khổ sở là đáng đời, và cô ta cũng chẳng thèm phí lòng thương hại của mình cho họ nữa.


Trước cả khi nghe bà Lạc nhắc tới cái tên Cốc Kiều, Châu Tri Ninh đã đọc được “Thư cảm ơn gửi người công dân nhiệt tình Lạc Bồi Nhân” trên báo và nhớ rõ cái tên này. Vốn dĩ nhà cô ta không đọc loại báo này, nhưng sau khi nghe bạn học kể lại nội dung bức thư, cô ta đã cố tình đi mua một tờ. Vì vài tâm tư thầm kín, cô ta đã không chia sẻ tin tức này với bố mẹ.


Cốc Kiều nhận ra có người bước vào bếp. Cô quay lại, thấy Châu Tri Ninh thì mỉm cười tự nhiên nói:


– Chị đừng sốt ruột, cà phê sắp xong rồi ạ.


– Em tên là Cốc Kiều à? Cốc trong “ngũ cốc bội thu”, còn Kiều trong “thướt tha yêu kiều” ấy hả?


– Dạ. – Cốc Kiều đáp, nhưng cũng phải mất nửa giây ngẫm lại mới chắc chắn tên mình là hai chữ đó. Cô thầm nghĩ cô gái này có vốn từ phong phú thật, chứ bản thân cô mỗi khi tự giới thiệu cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc dùng hai cụm từ này.


Châu Tri Ninh tự giới thiệu:


– Chị là Châu Tri Ninh. Châu và Ninh là họ của bố mẹ chị.


– Em biết rồi ạ.



Sao chưa từng gặp mặt mà đã biết tên mình nhỉ? Châu Tri Ninh lấy làm thắc mắc, rồi hỏi Cốc Kiều:


– Em thích sách của bố chị à?


Trong một bài tản văn, bố cô ta từng kể lại những mẩu chuyện thú vị của con gái hồi nhỏ.


Cốc Kiều không hiểu tại sao Châu Tri Ninh lại đột ngột hỏi vậy. Cô không có ấn tượng gì nhiều về sách của Châu Toản, dĩ nhiên là không ghét, nhưng cũng chẳng đến mức thích. Có điều, nếu nói thẳng là không thích tác phẩm của bố người ta thì không hay lắm, huống hồ người ta còn giúp mình. Vì vậy, cô đành phải nói:


– Thích ạ.


– Vậy em thích nhất cuốn nào của bố chị?


Hễ có ai bảo yêu thích sách của bố mình, Châu Tri Ninh đều hỏi vặn lại câu này, cốt là để giúp ông ta phân biệt đâu là độc giả thật với độc giả giả.


Bị hỏi thích nhất cuốn nào, Cốc Kiều chẳng tài nào nhớ nổi một cuốn cụ thể, đành đáp liều:


– Cuốn nào em cũng thích.


Lẽ nào cô gái này không nhận ra cô chỉ đang đãi bôi à? Có phải cô tự khoe rằng mình mê mẩn sách của bố cô ta đâu mà cứ cố gặng hỏi đến cùng như vậy? Nếu cô không đáp được, chẳng phải đôi bên đều khó xử hay sao?


Châu Tri Ninh vẫn không buông tha:


– Chắc phải có một cuốn em tâm đắc nhất chứ.


Cô ta thừa biết câu trả lời “cuốn nào cũng thích” chỉ là lời khách sáo.


Cốc Kiều cố vắt óc nhớ lại, sau cùng cũng tìm được một chút ấn tượng mờ nhạt về cuốn sách trong đầu, bèn nói với Châu Tri Ninh:


– Em ấn tượng nhất là bài bác ấy viết về cây dâu tằm.


– Ồ.


Đến đây thì Châu Tri Ninh đã chắc mười mươi rằng Cốc Kiều đang nói dối, bởi bố cô ta chưa từng viết một chữ nào về cây dâu tằm. Vì thế, cô ta lập tức kết luận Cốc Kiều là kẻ giả tạo. Nếu không thích thì cứ việc nói thẳng, sao phải giả vờ giả vịt làm gì? Cô ta đã gặp quá nhiều người như vậy, vì muốn nịnh bợ bố cô ta mà dù chưa từng đọc một trang sách nào của ông vẫn cứ oang oang bảo rằng mình thích lắm.


Nếu là bình thường, khi nhận thấy đối phương thiếu chân thành như vậy, Châu Tri Ninh sẽ chẳng buồn nói thêm một lời nào. Tuy nhiên, người trước mặt lại là “Cốc Kiều” – cô gái đã viết lá thư cảm ơn và được Lạc Bồi Nhân khăng khăng đưa về tận nhà, nên cô ta quyết định kiên nhẫn trò chuyện thêm một lát nữa.


Qua cuộc trò chuyện, Châu Tri Ninh biết Cốc Kiều năm nay mười tám tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba đã nghỉ học và vài ngày tới sẽ vào làm hậu cần ở phòng Hành chính tổng hợp của Đại học Z. Cô ta đoán công việc này của Cốc Kiều hẳn là do dì Cốc hoặc nhà họ Lạc dùng quan hệ để sắp xếp. Vốn dĩ Châu Tri Ninh chỉ ngưỡng mộ những người tự lực cánh sinh, thế nên cô ta không đưa ra bất kỳ bình luận nào về việc này.


Đến khi Cốc Kiều pha xong cà phê, định bưng ra phòng khách, Châu Tri Ninh mới hỏi điều mình quan tâm nhất:


– Bức thư cảm ơn gửi anh Lạc bé là do em viết à?


Tên họ thì đúng mười mươi rồi, nhưng sao hai người sống chung một nhà còn phải bày vẽ viết thư làm gì?


Nghe câu hỏi ấy, Cốc Kiều điếng người, thầm nhủ sao cả thế giới này đều đọc được bức thư của mình vậy? Thế thì Lâu Đức Dụ cũng có khả năng đọc được lắm chứ, nếu không thì số cô quá nhọ rồi.


Cốc Kiều chợt nhớ lại lời dì họ từng nói, rằng Châu Tri Ninh và anh họ rất thân thiết. Nếu họ đã thân nhau, dẫu cô có chối thì anh họ cũng sẽ kể cho cô ta biết thôi. Thay vì nói dối rồi bị bóc mẽ, chi bằng thẳng thắn thừa nhận cho xong chuyện. Nghĩ vậy, Cốc Kiều bèn gật đầu.


– Em sống ở đây, nếu muốn cảm ơn thì cứ việc nói thẳng với anh ấy là được, sao phải vòng vèo viết thư làm gì cho phiền phức?


Cốc Kiều nhận ra cô gái này chẳng có mấy thiện cảm với mình, dù cô không biết nguyên do. Kể lể hoàn cảnh bản thân với một người không ưa mình thì chẳng khác nào than nghèo kể khổ, mà cô thì chẳng đời nào thèm làm chuyện ấy. Thế là, cô đành lặp lại y nguyên những lời đã nói với Lạc Bồi Nhân, đại ý rằng lúc ấy cô không hề biết Lạc Bồi Nhân là anh họ mình, vì không thể giáp mặt cảm ơn nên cô thấy tiếc nuối, đành phải viết thư để bày tỏ lòng biết ơn.


Cốc Kiều nói quá trôi chảy và sinh động, đến mức khiến Châu Tri Ninh càng thêm ngờ vực. Cô ta thầm nghĩ cô gái này đi làm diễn viên cũng được lắm, ngay cả nữ chính xuất sắc nhất câu lạc bộ kịch của trường cô ta cũng chưa chắc diễn được tròn vai và giàu cảm xúc đến thế. Nếu không phải dân học báo chí, có lẽ cô ta đã bị đôi mắt của Cốc Kiều đánh lừa. Khi nói, Cốc Kiều luôn nhìn thẳng vào mắt cô ta, như thể muốn khẳng định từng lời mình nói đều là sự thật. Dù Châu Tri Ninh mới theo học ngành báo chí được một năm, cô ta đã sớm thấm thía một điều: khi người trong cuộc thuật lại diễn biến tâm lý của mình mà không nói vấp lần nào, thậm chí hiếm khi dùng từ đệm và có thể chép lại nguyên văn thành một bài viết hoàn chỉnh, thì chỉ có một khả năng duy nhất: người đó đang bịa chuyện.


Châu Tri Ninh đoán rằng việc Cốc Kiều viết thư cảm ơn Lạc Bồi Nhân trên báo cũng tương tự như việc cô nói thích sách của bố mình, đều chỉ là chiêu trò lấy lòng người khác. Còn sự việc đề cập trong bức thư chưa chắc đã giống những gì cô viết.


– Vậy anh Lạc bé có biết em viết bức thư này không?


– Biết ạ, nhưng anh ấy không vui. Anh ấy vốn là người khiêm tốn, bị khen ngợi rùm beng như vậy chỉ thấy xấu hổ thôi. Giờ nghĩ lại em cũng hơi hối hận.


Sợ Châu Tri Ninh sẽ nhắc đến bức thư cảm ơn trong bữa tối, lại nghĩ hai người họ vốn thân thiết, Cốc Kiều bèn nói thêm:


– Em nghĩ là anh ấy không muốn bất kỳ ai khơi lại chuyện này để tránh xấu hổ thêm lần nữa. Là bạn của anh ấy, chắc chị có thể đồng cảm phải không ạ? Vậy chị cứ coi như chưa thấy bức thư đó được không? Thôi mình ra phòng khách đi, cà phê pha xong rồi!


Lần này thì Châu Tri Ninh hoàn toàn tin lời Cốc Kiều. Cô ta đáp:


– Chị biết ngay là anh Lạc bé không thích bức thư này mà. Em cứ yên tâm, chị sẽ không hé răng với ai đâu. Nhưng lần sau em đừng làm vậy nữa, anh Lạc bé chỉ thích những người có chính kiến thôi, chứ xưa nay anh ấy chẳng ưa gì cái thói tâng bốc, nịnh nọt đâu.


Cốc Kiều chỉ nghe được nửa câu đầu đã bưng cà phê ra khỏi bếp, nên khi Châu Tri Ninh dứt lời thì cô đã đi khuất.


Đến bữa tối, quả nhiên không một ai nhắc đến bức thư cảm ơn. Tới giờ ăn, Lạc Bồi Nhân mới mang đồ ăn anh đặt ở nhà hàng về.



– Anh Lạc bé, lần sau em đến anh không cần phải phiền phức như vậy đâu ạ.


– Sao cơ? – Lạc Bồi Nhân không hiểu cô ta đang nói gì.


– Dì Cốc bảo bình thường anh chẳng mấy khi bận tâm chuyện bếp núc, hôm nay vì nhà em tới chơi nên mới đặc biệt ra nhà hàng đặt món mang về.


– Đừng khách sáo, khách nào đến tôi cũng làm vậy thôi.


Châu Tri Ninh vốn còn định nói thêm nhiều điều, nhưng bị Lạc Bồi Nhân chặn họng như vậy đâm ra lại chẳng biết nói gì thêm. Cô ta không rõ anh nói thật lòng hay đang che giấu ẩn ý.


Bà Lạc thầm trách Lạc Bồi Nhân ăn nói thiếu ý tứ. Ngày thường anh vốn là người rất lịch sự, sao hôm nay lại nói năng thẳng thừng làm người ta bẽ mặt như vậy. Đã mời khách tới nhà, dù thật hay giả cũng nên nói mình đặc biệt chuẩn bị để tỏ tấm lòng chứ. Ngặt nỗi anh không phải con ruột nên bà cũng chẳng tiện dạy bảo.


Bà Lạc bèn cười chữa cháy:


– Tri Ninh chẳng phải thích ăn cá hấp sao? Cháu thử món cá hôm nay Cốc Kiều làm xem thế nào.


Nhóc Tư nhà họ Lạc nhanh nhảu chen vào:


– Chị họ em nấu ăn càng ngày càng ngon, sắp ngang cơ đầu bếp nhà hàng rồi. Em thấy anh Hai chỉ ăn món chị ấy nấu thôi, chứ chẳng thèm đụng đũa vào mấy món mua ngoài nhà hàng. Đến cả món bà Liên làm cũng không hợp khẩu vị anh ấy như thế.


Nhóc Tư vừa dứt lời, quá nửa người trên bàn ăn đều thấy cậu nói hớ. Bị mẹ lườm cho một cái, cậu nhóc lẩm bẩm một câu rồi cúi gằm mặt ăn cơm.


Cô giáo Ninh cảm thán:


– Cô bé này khéo tay quá nhỉ!


Bà Lạc lại thấy lời khen này mang nhiều ẩn ý. Thằng con bà đúng là ăn nói không biết suy nghĩ, tự dưng lại đi so Cốc Kiều với bà Liên, người ngoài không hiểu chuyện còn tưởng bà xem cháu gái như người giúp việc, còn kẻ nào ác tâm hơn lại nghĩ bà cố tình để cháu gái lượn lờ trước mặt là để tác hợp cho con riêng của chồng.


Bà Lạc đang định giải thích thì nghe Cốc Kiều cười phản bác nhóc Tư:


– Em họ, chị biết em có ý tốt muốn khen chị. Nhưng em hiểu sai ý anh họ rồi, rõ ràng là anh thấy đồ ăn nhà hàng ngon hơn nên mới muốn để dành cho khách thưởng thức đấy chứ.


Lạc Bồi Nhân ngẩng lên nhìn Cốc Kiều, thấy cô đang mỉm cười. Khi bốn mắt chạm nhau, nụ cười của Cốc Kiều lại như ngầm bảo anh cứ yên tâm, cô hiểu ý anh mà. Cô nghĩ anh họ đã mất công mang đồ ăn ngoài về mà lại bị nhóc Tư chê là không bằng đồ nhà nấu, thậm chí còn lôi cả người đã ở cùng anh bao năm là bà Liên vào so sánh, chắc hẳn anh sẽ không vui. Dù tự tin vào tài nấu nướng của mình, nhưng Cốc Kiều biết so với đầu bếp trứ danh của nhà hàng lớn thì vẫn còn một khoảng cách.


Nghe Cốc Kiều nói vậy, bà Lạc liền nuốt những lời định nói vào bụng. Bà thấy Cốc Kiều xử lý tình huống này rất khéo, mà cái khéo còn nằm ở chỗ Lạc Bồi Nhân không hề phản bác, coi như cũng bù đắp cho sự khó xử mà anh đã gây ra lúc trước.


Sau bữa cơm, Cốc Kiều định đứng dậy dọn bàn rửa chén, bởi bao ngày nay, cô đã quen với cảnh chẳng được ai phụ dọn dẹp sau mỗi bữa ăn.


Lúc cô đang thu dọn chén đĩa thì thấy một bàn tay khác vươn ra nắm lấy chiếc đĩa trên bàn. Bàn tay ấy rất to với những ngón tay rất dài, đôi tay này mà bưng bê trong nhà hàng thì vững phải biết.


– Em đi nghỉ đi, hôm nay cứ để anh. – Lạc Bồi Nhân nói câu này mà không nhìn Cốc Kiều.


Cốc Kiều sững người tại chỗ. Cô muốn cảm ơn anh nhưng không nói thành lời, vì việc dọn bàn ăn vốn đâu phải là trách nhiệm của cô, dẫu lâu nay mọi người đã quen với điều đó. Cô cũng muốn hỏi liệu anh có làm được không, nhưng thực tế đã chứng minh anh không đến nỗi quá vô dụng trong chuyện này. Cuối cùng, cô chỉ có thể nói:


– Để em phụ anh.


Khi tất cả chén đĩa đã nằm gọn trong bồn, Cốc Kiều vừa mở vòi nước thì tay Lạc Bồi Nhân đã chen vào, đụng phải tay cô, cô lập tức rụt tay lại.


– Hôm nay anh rửa. – Anh nói câu này rất đỗi thản nhiên, như thể hai người họ trước giờ vẫn luôn thay phiên nhau rửa chén và hôm nay đến lượt anh vậy.


Cốc Kiều thầm nghĩ, thảo nào hôm qua anh họ chẳng đả động gì đến chuyện rửa chén, chắc vì anh thấy chưa tới phiên mình. Cô ngây ra một lúc rồi nhanh chóng thuận theo ý anh, chỉ cho Lạc Bồi Nhân chỗ để nước rửa chén và bày cách tráng chén sạch hơn.


– Đừng nói là em nghĩ anh không biết làm mấy việc này nha?


Cốc Kiều ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:


– Nhân vô thập toàn mà anh, người giỏi đến mấy cũng có việc mình không rành chứ.


Cô đứng bên cạnh bếp, nhìn Lạc Bồi Nhân rửa chén. Anh xắn tay áo sơ mi lên tận khuỷu tay như chuẩn bị làm chuyện gì hệ trọng lắm. Cô bất giác lẩm bẩm:


– Hình như chuyện gì anh họ cũng giỏi hết thì phải.


Câu nói khe khẽ ấy lọt vào tai Lạc Bồi Nhân, cô đúng là không biết nói lời khó nghe bao giờ.


– Em ra ngoài đi.


– Rửa chén một mình chắc buồn lắm, để em đứng đây nói chuyện với anh.


Chỉ có mười mấy phút thì buồn cái nỗi gì, nhưng Lạc Bồi Nhân không vạch trần điều đó mà hỏi lại Cốc Kiều:


– Em thấy rửa chén một mình buồn hả?



– Cũng bình thường ạ. – Cô ngẫm lại, nỗi cô đơn thực ra chẳng liên quan gì đến việc rửa chén. Chỉ là, khi cả gia đình người ta sum vầy ngoài phòng khách, còn mình lủi thủi trong bếp thì sẽ thấy cô đơn đôi chút.


Cốc Kiều vội xua đi nỗi buồn thoáng qua, cô cười nói với Lạc Bồi Nhân:


– Anh họ, em có việc làm rồi.


– Vậy à?


Cốc Kiều cảm thấy giọng anh có vẻ hờ hững, nhưng điều đó không ngăn được cô hào hứng kể tiếp:


– Chính là công việc hậu cần mà em kể với anh hôm trước đấy, ngay trong trường anh luôn.


Lạc Bồi Nhân “ừ” một tiếng. Lát nữa anh sẽ gọi cho người bạn kia để báo rằng chuyện này đã giải quyết ổn thỏa. Giờ Cốc Kiều đã tìm được việc, anh đương nhiên sẽ không nhắc đến chuyện mình đã nhờ bạn bè giúp cô.


– Anh họ, mai anh muốn ăn gì để em nấu? – Vài hôm nữa, căn bếp này sẽ không còn do cô quản lý. Nếu nhóc Tư mà biết chuyện này, chắc chắn ngày nào cậu cũng mè nheo đòi cô làm gà rán cho mà xem.


– Bắt đầu từ hôm nay, nếu em muốn nấu ăn thì mỗi bữa chỉ cần nấu một hai món là được rồi. Anh đã đặt nhà hàng, họ sẽ giao đồ ăn tận nhà mỗi ngày, tới bao giờ bà Liên quay lại hoặc dì Cốc tìm được người giúp việc ưng ý mới thôi.


– Trước khi đi làm em vẫn nấu nướng được mà, chút chuyện này có nhằm nhò gì đâu, vả lại em cũng giỏi việc này.


Ngày nào cũng gọi đồ ăn nhà hàng thì tốn kém lắm. Giá như khoản tiền đó để cô kiếm thì hay biết mấy. Phải chi đây là nhà người dưng, Cốc Kiều đã có thể thoải mái bàn chuyện tiền nong. Đằng này lại là nhà họ hàng, dì đã giúp đỡ cô, nên cô phụ giúp việc nhà vài hôm cũng là lẽ thường tình.


Lạc Bồi Nhân không khăng khăng nữa, một phần cũng bởi nhà hàng này chẳng hiểu sao dạo gần đây nêm nếm quá tay, món nào cũng mặn chát như thể đầu bếp mất vị giác. Giá như Cốc Kiều không phải họ hàng xa của anh, để có thể thoải mái bàn chuyện tiền nong thì tốt biết mấy. Lúc này anh mới thấm thía cái dở của lối sống trọng tình cảm mà mẹ anh thường nhắc tới. Ngay cả lời cảm ơn cũng không thể dùng tiền bạc để bày tỏ một cách trực tiếp, mà phải quy đổi thành những món quà có giá trị tương đương, và giá trị ấy lại còn phải phô bày một cách rõ ràng.


Thấy chị họ và anh Hai cứ ở lì trong bếp mãi không ra, nhóc Tư bèn lân la vào do thám. Thấy cảnh anh Hai đang rửa chén, nhóc Tư kinh ngạc thốt lên:


– Anh Hai, sao anh lại rửa chén?


– Thế em nghĩ ai nên rửa?


– Đây chẳng phải là việc của chị họ sao?


Lạc Bồi Nhân cười khẩy:


– Ai bảo với em đây là việc của chị họ em? Trước khi nhà mình tìm được người giúp việc mới, rửa chén là trách nhiệm chung. Kể từ hôm nay, mọi người sẽ thay phiên nhau rửa chén, mai đến lượt em rửa. Làm việc nhà vừa sức sẽ giúp não bộ hoạt động tốt hơn. Em đang ở độ tuổi cần rèn luyện đấy.


Nhóc Tư vốn không cùng mẹ với Lạc Bồi Nhân nên bình thường anh cũng ngại la rầy cậu nhóc, nhưng không thể để thằng nhóc này cư xử quá đáng mãi được.


Nhóc Tư ấm ức nghĩ: hồi bằng tuổi mình, anh Hai có rửa chén bao giờ đâu, chẳng phải trí não anh ấy vẫn phát triển tốt đó sao. Mắc gì đến lượt mình lại phải làm? Nhưng vừa nghe nói chị họ không phải người giúp việc, chút can đảm muốn phản kháng của cậu nhóc đã bay sạch. Cậu nhóc thầm nghĩ anh hai đúng là kẻ khôn lỏi, giành đề xuất việc luân phiên rửa chén trước, như vậy sau này dẫu cậu có rửa thay chị họ thì công lao vẫn thuộc về anh Hai hết. Nghĩ vậy, cậu quay ra phòng khách. Vốn dĩ nhóc Tư vẫn luôn sợ người anh này nên chẳng dám bật lại câu nào.


Nhóc Tư liền đem những gì mình thấy, lựa vài chi tiết mình quan tâm, rồi kể lại cho mọi người ở phòng khách.


Châu Tri Ninh cảm thán:


– Anh Lạc bé đúng là người tốt.


Nhóc Tư thầm hừ một tiếng. Rửa chén có một lần mà đã là người tốt, thế thì chị họ rửa bao nhiêu ngày nay phải là người siêu siêu siêu siêu tốt luôn, còn bà Liên cặm cụi rửa suốt mấy chục năm chắc thành bậc thánh nhân nghìn năm hiếm gặp luôn quá.


Châu Tri Ninh lấy làm thắc mắc:


– Nếu anh Hai em rửa chén, sao chị họ em vẫn ở trong bếp thế?


Nhóc Tư bĩu môi:


– Chắc chị họ đang dạy cho anh Hai cách rửa đấy. Trước hôm nay, anh em hình như chưa từng rửa chén lần nào… 


Thế mà còn mặt dày bắt bẻ cậu.


Bà Lạc chẳng đợi con trai dứt lời đã nghiêm giọng giục cậu về phòng chuẩn bị bài vở cho năm học mới. Chẳng hiểu sao hôm nay thằng nhóc này thỉnh thoảng lại buông một câu dễ gây hiểu lầm như vậy.


Nhóc Tư dạ một tiếng rồi miễn cưỡng lên lầu.


Châu Tri Ninh lại nghĩ về bức thư cảm ơn. Nếu đúng như lời Cốc Kiều nói, rằng Lạc Bồi Nhân rất phản cảm về chuyện đó thì đáng lẽ anh phải giữ khoảng cách với Cốc Kiều mới phải chứ? Lẽ nào lòng thương hại đã lấn át tất cả?


Lúc rửa nĩa, Lạc Bồi Nhân sơ ý bị cạnh sắc chọc chảy máu tay. Anh vội lấy giấy ăn quấn tạm lại, nào ngờ lại bị Cốc Kiều bắt gặp.


– Anh họ, anh có sao không? Hay để em rửa nốt cho?


Xem ra anh họ cũng không phải việc gì cũng giỏi.


– Không cần đâu. – Lạc Bồi Nhân cương quyết rửa cho xong chồng chén. Anh không nhìn Cốc Kiều, nhưng vẫn không kìm được mà hỏi. – Em không cười thầm anh đấy chứ?


– Anh họ, anh nghĩ nhiều quá rồi.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 14: 014: Mai đến lượt em rửa
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...