Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không?
Cốc Kiều hỏi vặn lại Triệu Việt:
– Chẳng lẽ anh cho rằng anh họ em không tốt bụng ạ?
Đúng là biết xoáy trúng trọng điểm thật, Triệu Việt cười đáp:
– Ý anh là anh họ em còn nhiều ưu điểm khác lắm, em cứ từ từ tìm hiểu. Mà nghe em đề cao lòng tốt đến thế, anh lại muốn giới thiệu Tiêu Già cho em làm quen. Người này thì đến anh họ em cũng phải công nhận là người tốt đấy.
Oái oăm thay, cô nàng chơi bass mà Tiêu Già cảm nắng chẳng hề rung động trước lòng tốt của anh ta, mà lại quay sang phải lòng Lạc Bồi Nhân. Về sau, khi Lạc Bồi Nhân rời ban nhạc, Tiêu Già cứ đinh ninh đó là lỗi của mình. Cậu chàng đã hùng hồn khuyên Lạc Bồi Nhân hãy dũng cảm chạy theo tiếng gọi con tim, đừng vì tình anh em mà buông tay.
– Hồi đó Tiêu Già đã lên đại học rồi mà vẫn ngồi cặm cụi gấp hạc giấy tặng cô gái mình thích đấy.
Triệu Việt bất giác nhớ lại lọ hạc giấy to sụ mà Tiêu Già đã gấp thì không khỏi buồn cười. Anh chàng này đầu óc đúng là chẳng giống ai, bản thân thì ngây ngô trong sáng mà cứ đâm đầu vào thích mấy cô nàng cá tính, nổi loạn.
Cốc Kiều lại ngỡ Triệu Việt đang cho ví dụ một chuyện tốt Tiêu Già từng làm, bèn tấm tắc:
– Vậy thì anh ấy chu đáo quá.
Triệu Việt mỉm cười nhìn Lạc Bồi Nhân nói:
– Tớ nói đâu có sai, viên ngọc thô rồi cũng có ngày gặp được người biết hàng mà trân trọng thôi.
Lạc Bồi Nhân gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, ngay cạnh ly nước của Triệu Việt:
– Nói lắm thế, uống miếng nước đi.
Giữa lúc im lặng, nhóc Tư nhà họ Lạc chợt nhận ra bản nhạc của Debussy đang được chơi trong nhà hàng. Cậu bèn đọc vanh vách tên bản nhạc rồi chờ các anh chị khen mình.
Cốc Kiều cũng chiều ý cậu bé, giơ ngón cái tán dương:
– Tai em tinh thật đấy.
Hai người còn lại chẳng mảy may bận tâm, khiến nhóc Tư thầm nghĩ rốt cuộc chị họ mình vẫn là người tuyệt nhất. Nghĩ đây là lần đầu chị họ đến nhà hàng này, cậu quyết định ra dáng người lớn, khai sáng cho cô một phen. Nhóc Tư bắt đầu giải thích cặn kẽ về lễ nghi trên bàn ăn phương Tây, thậm chí còn tận tình dạy Cốc Kiều tư thế cầm dao nĩa và ly rượu. Đó là tư thế chuẩn mực đã được mẹ cậu uốn nắn kỹ càng, nghe đồn là tư thế đúng chuẩn nhất. Mẹ cậu làm vậy dĩ nhiên là vì muốn tốt cho con trai, và giờ đây, cậu cũng vì muốn tốt cho chị họ mà không quản khó nhọc tỉ mẩn sửa từng lỗi sai của cô.
Dạo này Cốc Kiều chuyên tâm rèn luyện tay nghề trong bếp, nên một con dao ăn cỏn con chẳng thể làm khó được cô, cắt bít tết nhát nào nhát nấy đều rất chuẩn và gọn. Thế nhưng, có cậu em họ ngồi cạnh nghiêm túc chỉ bảo, cô bỗng thấy tay chân lóng ngóng lạ thường, cũng không tài nào hiểu nổi lời cậu nói và cách mình làm rốt cuộc khác nhau ở điểm nào. Vốn dĩ dao nào cũng là dao, một người dùng dao phay thành thục lẽ nào lại không biết sử dụng một bộ dao nĩa ăn đồ Tây hay sao? Dù biết cậu nhóc không có ác ý, Cốc Kiều vẫn định nói “Thôi em đừng làm khó chị nữa, chị quen dùng thế này rồi. Em lo ăn phần của mình đi.”
Nhưng còn chưa kịp mở lời, cô đã nghe thấy Lạc Bồi Nhân bảo em trai:
– Anh chưa từng nghe nói đến cái gọi là “tiêu chuẩn được số đông công nhận” của em. Em để chị họ em dùng theo thói quen đi, vốn dĩ dùng thế nào thuận tay thì cứ làm vậy thôi.
Triệu Việt hiếm khi thấy khó xử giùm ai, nhưng hôm nay anh ta lại thấy khá thông cảm cho Cốc Kiều. Với cái đà dạy dỗ này của nhóc Tư, trông cô chẳng khác nào lần đầu trong đời được đi ăn cơm, đến mức phải để một đứa trẻ cầm tay dạy dỗ. Anh ta cũng chẳng thấy cách cầm dao nĩa của cô có gì bất ổn. Anh ta cũng từng là trẻ con, nên thừa biết bọn nhóc rất thích thể hiện trước mặt người khác, nhưng mượn cớ chỉ dạy để liên tục khoe mẽ sự am hiểu lễ nghi bàn ăn phương Tây như nhóc Tư thì hơi quá đáng. Cậu nhóc chẳng buồn nể nang chị họ mình chút nào, Cốc Kiều không đỏ mặt đã là giỏi lắm rồi. Nếu đây là em họ mình, anh ta đã chẳng ngần ngại tung một cước bắt cậu nhóc ngậm miệng lại rồi. Nhưng suy cho cùng, đây là chuyện nhà người ta, anh ta không tiện can dự. Anh ta còn nhận ra Lạc Bồi Nhận thấy bực bội trước cái tật lải nhải của nhóc Tư còn nhiều hơn cả ý định bênh vực Cốc Kiều. Nhưng dù gì họ cũng chẳng phải anh em cùng mẹ nên không tiện mắng mỏ nặng lời.
Thế nhưng, Triệu Việt lại có một phát hiện mới. Anh ta nhận ra Lạc Bồi Nhân quả thực chẳng có ý tứ gì với cô nhóc này như mình vẫn tưởng. Cốc Kiều vốn là họ hàng bên nhà họ Cốc, lại bị em họ đối xử như vậy, xem chừng cuộc sống của cô ở nhà họ Lạc cũng chẳng mấy dễ chịu, thảo nào cứ phải bám riết lấy người anh họ không cùng huyết thống là Lạc Bồi Nhân. Cô nhóc này cũng lanh lợi ra phết, lúc nào cũng một điều anh họ tốt, hai điều anh họ hay, cố tình tâng bốc Lạc Bồi Nhân lên tận mây xanh, buộc anh không thể không tử tế với mình. Tiếc rằng chiêu này của cô đã dùng nhầm người, bởi Lạc Bồi Nhân bình thường đã nghe mấy lời nịnh nọt kiểu này đến nhàm tai, sớm đã lọt từ tai này sang tai kia. E rằng bức thư cảm ơn kia cũng là để lấy lòng Lạc Bồi Nhân. Tiếc là gậy ông đập lưng ông, có lẽ người khác sẽ tin cái bức thư ấy chứ riêng Lạc Bồi Nhân sẽ chỉ thấy nực cười vì nó quá lố lăng.
Có một điều khiến Triệu Việt thật sự không lý giải nổi, đó là Lạc Bồi Nhân không hề truy cứu chuyện bức thư, cũng chẳng tỏ vẻ lạnh lùng tránh xa cô em họ chẳng có chút máu mủ ruột rà này, trái lại còn đưa Cốc Kiều đi ăn cùng. Lẽ nào mới nửa tháng không gặp, Lạc Bồi Nhân đã trở nên thâm sâu đến mức anh ta không tài nào nhìn thấu rồi sao?
Trong khi đó, nhóc Tư nhà họ Lạc lại chẳng hề thấy anh Hai mình thâm sâu hơn chút nào. Tuy ngoài miệng cậu vẫn vâng dạ nhưng đã sinh lòng ghét anh rồi. Cốc Kiều là chị họ cậu, cậu dạy chị mình thì mắc mớ gì đến anh Hai chứ? Anh còn nói chưa từng nghe qua bộ tiêu chuẩn nào như cậu bảo, cứ như thể lời chỉ dạy vừa rồi của cậu là một trò hề không hơn không kém. Cậu liếc sang chị họ, thấy chị lại dùng dao nĩa theo cách cũ, xem lời cậu nói ban nãy như gió thoảng mây bay. Chắc chị họ cảm thấy lời của anh Hai có trọng lượng hơn. Anh Hai thật đáng ghét, ở nhà độc chiếm sự quan tâm của bố thì thôi, đến cả bà Liên nấu cơm cũng chỉ chiều theo khẩu vị của anh cũng đành. Nhưng rõ ràng Cốc Kiều là chị họ của cậu, vậy mà anh Hai cũng muốn giành hết sự chú ý của chị, thật là quá đáng!
Nghĩ vậy, dù đã được ăn món tráng miệng khoái khẩu, nhóc Tư vẫn thấy bữa cơm này chẳng vui vẻ chút nào.
Đúng lúc này, máy nhắn tin của Triệu Việt kêu bíp bíp. Anh ta cúi xuống xem số rồi ghé tai Lạc Bồi Nhân, nói nhỏ:
– Các cậu cứ ăn tự nhiên nhé, Tào nó gọi, tớ ra ngoài gọi lại một cuộc.
Lúc đứng dậy, anh ta liếc nhìn người đàn ông bàn bên đang cầm chiếc điện thoại cục gạch, rồi buông một câu:
– Mai mốt phải sắm một cái như thế mới được.
Một lát sau, Triệu Việt quay lại, nói với Lạc Bồi Nhân:
– Bọn nó biết tớ đang đi với cậu nên nhất quyết đòi qua đây. Tớ hẹn cả đám dưới quán cà phê tầng một rồi.
Ăn xong, Lạc Bồi Nhân đi thanh toán, còn Triệu Việt thì cười hỏi Cốc Kiều:
– Có muốn xuống dưới uống một tách cà phê không em?
– Dạ thôi, không cần đâu ạ.
Cốc Kiều vội từ chối. Cô vừa nghe Triệu Việt nói họ có hẹn với người khác ở quán cà phê, đương nhiên mình không tiện đi theo.
Lạc Bồi Nhân rút hai tờ tiền trong túi ra, đưa cho Cốc Kiều bảo:
– Em bắt taxi đưa nhóc Tư về nhé.
Bởi không có thói quen mang nhiều tiền mặt, anh cũng chẳng mấy khi dùng đến ví. Chiếc ví hàng hiệu mẹ anh tặng nghe đâu trị giá đến mấy trăm đô la Mỹ đưa anh dùng rõ phí của, bởi số tiền lẻ bên trong còn khuya mới bằng một góc giá trị của nó.
Cốc Kiều liền đáp:
– Anh họ, không cần đâu ạ, em có tiền mà. Hai chị em em bắt tàu điện ngầm về là được rồi. Anh cứ yên tâm, em ở đây bao nhiêu ngày rồi, không lạc được đâu, em đảm bảo sẽ đưa nhóc Tư về nhà an toàn.
Cô đến đây bấy lâu nhưng còn chưa được đi tàu điện ngầm lần nào. Gần đây báo chí có đưa tin, sắp bước sang thập niên chín mươi mà giá vé tàu điện ngầm vẫn giữ nguyên từ nhiều năm trước, hoàn toàn không tương xứng với chi phí vận hành và đã đến lúc phải cân nhắc điều chỉnh. Nhưng đối với Cốc Kiều, tấm vé hai hào một lượt cũng đâu phải là rẻ. Cô đã định bụng phải đi thử một lần trước khi giá vé tăng.
– Được thôi. Tối nay em không cần nấu nhiều món như trước nữa đâu. Anh sẽ mang đồ ăn từ nhà hàng về, em cứ nấu thêm hai món đơn giản là được.
Cốc Kiều đoán có lẽ anh họ rất coi trọng vị khách hôm nay nên mới cất công đặt món bên ngoài. Tài nghệ của đầu bếp mấy chục năm kinh nghiệm dĩ nhiên phải ăn đứt một người mới tập tành nấu nướng như cô. Cô vâng dạ, đợi thang máy xuống đến tầng một, cô chào tạm biệt Lạc Bồi Nhân và Triệu Việt rồi dắt tay nhóc Tư đi ra ngoài.
Tới cổng khách sạn, cô dặn nhóc Tư đứng yên chờ mình một lát, cô sẽ quay lại ngay. Nói rồi, cô lại tất tả chạy ngược vào trong. Khi đến gần Lạc Bồi Nhân, cô loạng choạng suýt ngã, may mà được anh nhanh tay đỡ lấy. Cốc Kiều đứng vững lại rồi ngượng nghịu cười trừ.
Anh còn chưa kịp hỏi có chuyện gì mà cô phải vội vàng đến thế, Cốc Kiều đã tuôn một tràng:
– Anh họ, anh định đặt những món gì ở nhà hàng thế ạ? Để em còn biết mà tránh, không nấu trùng món. Với lại, anh có muốn ăn món nào mà nhà hàng không có không, em nấu cho anh.
Bữa cơm này chắc chắn không rẻ chút nào, vậy nên để cảm ơn anh họ đã đãi mình, Cốc Kiều nghĩ mình cũng nên tỏ chút thành ý. Sợ Lạc Bồi Nhân ngại không dám gọi món, cô bèn liệt kê năm món để anh lựa chọn.
Khi Cốc Kiều đi rồi, Triệu Việt đứng bên cạnh Lạc Bồi Nhân mới tủm tỉm cười nói:
– Em họ của cậu cũng thú vị phết đấy. Để cô bé ở nhà quả là hơi phí phạm tài năng.
Lạc Bồi Nhân đáp:
– Nếu cậu thực lòng thấy vậy thì có công việc nào hay ho nhớ giới thiệu cho cô ấy.
Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều đi tàu điện ngầm, nhưng cô chẳng mấy khó khăn đã đưa mình và nhóc Tư vào đúng toa, thẳng tiến về đích. Kể từ khi đặt chân đến thành phố này, cô đã trải qua không biết bao nhiêu lần đầu tiên, và lần nào cô cũng thích nghi rất nhanh. Điều này khiến Cốc Kiều càng thêm tin tưởng vào bản thân, quả nhiên mình thực sự giỏi giang như mình nghĩ thật, sau này chẳng lo sẽ không kiếm ra tiền.
Bên trong tàu mát hơn hẳn ngoài trời. Đây là loại tàu nhập khẩu từ nước ngoài, phía trên dãy ghế còn có cả giá để hành lý. Một bà cụ tóc bạc phơ bước vào nhưng trên tàu đã hết chỗ ngồi, Cốc Kiều bèn đứng dậy nhường ghế cho bà. Cô đứng ngay cạnh nhóc Tư, chốc chốc lại liếc nhìn, chỉ sợ lạc mất cậu nhóc.
Nhóc Tư càng nghĩ càng bực. Chị họ là của cậu, tại sao anh hai cũng muốn giành với cậu chứ? Chẳng lẽ đám chị em gái của anh còn chưa đủ nhiều hay sao?
Cậu bèn nhìn thẳng vào mắt Cốc Kiều, hỏi một cách nghiêm túc:
– Chị họ, trong nhà này, em có phải là người chị thích nhất không?
Nghe câu hỏi “người thích nhất trong nhà họ Lạc”, Cốc Kiều chẳng có đáp án nào. Xét về vai vế, người cô nên và phải quý mến nhất là dì họ, bởi dì đã cưu mang cô. Cô biết dì đối xử tốt với mình, nhưng sự tốt đẹp ấy lại nhuốm màu gượng ép, thậm chí cô còn mơ hồ nhận ra dì vẫn luôn âm thầm cân đo đong đếm xem sự giúp đỡ dành cho cô có đáng giá hay không. Vậy thích anh họ nhất ư? Cô biết anh tốt với mình, nhưng ấy là vì anh vốn tốt bụng và cô có quan hệ họ hàng với dì mà thôi. Nếu nói thích anh nhất, e rằng không chỉ người ngoài hiểu lầm mà ngay cả chính anh họ cũng chẳng thích thú gì.
Nhưng cô không muốn nói dối nhóc Tư, bèn cười bảo:
– Trong nhà này, chị và em là thân thiết nhất đấy.
Đây là sự thật không thể chối cãi. Ở nhà họ Lạc, người trò chuyện với cô nhiều nhất chính là nhóc Tư, cậu nhóc thường xuyên cùng cô trao đổi về thực đơn. Nhiều điều cô biết về gia đình này cũng là do cậu kể.
Nghe vậy, nhóc Tư lại tươi tỉnh hẳn lên. Cậu cho rằng người nhà quê thường có phần giữ kẽ và kín đáo, sẽ không dễ dàng thốt ra tiếng “thích” như cậu. Thế thì chị họ nói hai người thân nhất chẳng khác nào bảo chị thích cậu nhất cả.
Nhóc Tư vui sướng nói với Cốc Kiều:
– Hai chị em mình mới là họ hàng ruột thịt. Không có mẹ em làm cầu nối thì anh Hai với chị cũng chỉ là người dưng nước lã thôi. Nếu không phải vì em, anh ấy cũng sẽ không dắt chị đi ăn món Tây đâu.
Từ ga tàu điện ngầm về tới nhà, Cốc Kiều vừa mở cửa bước vào đã thấy dì Út ngồi trong phòng khách.
Nhóc Tư lập tức mách mẹ chuyện được anh Hai dẫn đi ăn đồ Tây nhưng sau đó lại để hai chị em tự về:
– Con với chị họ phải đi tàu điện ngầm về đấy mẹ ạ. Trên tàu đông nghịt người, mùa hè thế này lại còn bốc mùi nữa chứ.
Nghe vậy, bà Lạc bèn quay sang hỏi Cốc Kiều:
– Sao anh họ cháu không đưa hai đứa về?
– Anh họ có việc đột xuất ạ. Anh ấy có đưa tiền để bọn cháu gọi taxi, nhưng cháu không lấy và quyết định đưa em về bằng tàu điện ngầm.
Thấy Cốc Kiều không nhận tiền của Lạc Bồi Nhân, bà Lạc cho là phải phép nên cũng không trách móc gì cô, chỉ dặn dò:
– Lần sau cháu đừng bắt em đi tàu điện ngầm nữa. Mấy năm nay tàu điện ngầm đông đúc phức tạp, trẻ con sức đề kháng yếu, lỡ lây phải bệnh gì thì phiền lắm. Tiền dì đưa cháu trước kia không nhất thiết chỉ để mua thức ăn, lúc ra ngoài cần đi taxi hay có việc gì thì cháu cứ lấy mà dùng. Hết thì lại bảo dì, chúng ta là người một nhà cả, đừng câu nệ mấy chuyện này.
Dù vậy, trong lòng bà Lạc vẫn cho rằng Lạc Bồi Nhân nên gọi sẵn một chiếc taxi, đợi Cốc Kiều và con trai mình lên xe rồi hãy đi lo liệu việc riêng. Trước cửa khách sạn vốn đâu thiếu xe, cũng chẳng tốn thêm bao nhiêu công sức, cớ sao lại chỉ đưa tiền rồi thây kệ Cốc Kiều tự xoay xở. Em trai còn nhỏ, Cốc Kiều lại mới chân ướt chân ráo từ quê lên chưa được bao lâu, để hai đứa trẻ tự mình rời khách sạn quả thực có hơi vô trách nhiệm. Song bà chỉ nghĩ vậy chứ không nói ra.
Nhóc Tư làu bàu một mình:
– Con đâu có yếu ớt thế.
Cậu nhóc nghe mẹ nói cho chị họ tiền thì đoán là một khoản ngoài tiền lương, không biết nhiều ít ra sao. Chị họ vừa có lương, vừa có thêm tiền tiêu vặt. Lần tới nhất định phải bảo chị mời mình đi ăn KFC mới được. Chị Cả anh Hai đều mời rồi, chị họ cũng phải mời cậu một bữa chứ.
Bà Lạc lại hỏi Cốc Kiều thực đơn tối nay, khi nghe Lạc Bồi Nhân bảo sẽ mang vài món từ nhà hàng về, bà không khỏi lấy làm lạ, sao hôm nay thằng bé này tự dưng lại quan tâm chuyện bếp núc thế. Trước giờ nhà họ Châu đến chơi có thấy nó để tâm gì đâu. Nhưng bà Lạc không ngờ vực rõ ra mặt, chỉ bảo Cốc Kiều cứ làm theo lời Lạc Bồi Nhân dặn, rồi bảo ông Tiền lái xe đến tiệm bánh mà cô bé nhà họ Châu yêu thích để mua một chiếc tiramisu.
– Mau lên lầu luyện đàn đi! – Bà Lạc xua con trai lên lầu, đoạn vào phòng Cốc Kiều, khép cửa lại rồi nói với cô. – Trước đây cháu cứ canh cánh lo chuyện công việc, phải không? Việc này chỉ cần một cú điện thoại của chú Châu Toản là thu xếp ổn thỏa cả rồi. Bao giờ khai giảng, cháu cứ đến phòng Hành chính tổng hợp của đại học Z nhận việc nhé. Chỗ đó cũng khá nhàn hạ, cháu sẽ có thời gian ôn tập bài vở. Sau này có được tấm bằng tại chức trong tay cũng dễ tìm được một công việc tốt hơn, đến lúc đó mẹ cháu cũng yên tâm.
Để lo liệu chỗ làm cho Cốc Kiều, nhờ người khác tất nhiên cũng được, nhưng chẳng có ai tiện bằng Châu Toản. Chỉ với ông ta, bà mới không cần giải thích dài dòng đây là bà con phương nào của mình. Thời thế đổi thay, giờ đây cũng có lúc Châu Toản phải nhờ vả bà. Bà Lạc không cho rằng Châu Toản giúp đỡ vì còn vương vấn tình xưa với chị gái mình. Việc bà là em của Cốc Tĩnh Thục giờ đây chẳng còn quan trọng với Châu Toản nữa, mà chuyện bà là vợ của Lạc Bá An mới là điều cốt yếu.
– Cháu cảm ơn dì Út ạ. – Khi nói câu này, mắt Cốc Kiều hơi hoe đỏ. Chỉ vì muốn mẹ cô yên tâm mà dì họ đã nhanh chóng tìm được việc làm cho cô. Cô thấy hơi hổ thẹn, hóa ra trước nay cô đã xem nhẹ tình cảm dì dành cho mẹ mình.
– Lát nữa nhà chú Châu của cháu sang chơi, cháu nhớ niềm nở với người ta một chút nhé. – Sợ Cốc Kiều sơ suất, bà Lạc kể sơ cho cô nghe về gia đình họ. – Vợ chú Châu họ Ninh, cháu cứ gọi là cô Ninh được rồi. Con gái họ hơn cháu một tuổi, đang học ngành Báo chí ở đại học Z, con bé hoạt ngôn lắm. Nếu nó có lân la bắt chuyện thì cháu liệu mà giữ mồm giữ miệng, đừng chuyện gì cũng bô bô kể hết cho người ngoài nghe.
– Cháu biết rồi ạ.
– À đúng rồi, con gái chú Châu tên là Châu Tri Ninh.
Lần đầu biết con gái Châu Toản mang cái tên này, bà Lạc cũng thầm thấy khó chịu, nhưng chút khó chịu ấy cũng như một trận tuyết rơi từ nhiều năm trước, đến nay đã tan biến không còn dấu vết.
Cốc Kiều nghe thấy cái tên này, phản ứng đầu tiên là:
– Thế hẳn là tình cảm của chú Châu và cô Ninh mặn nồng lắm ạ.
Bà Lạc ngập ngừng giây lát rồi đáp:
– Cháu đoán đúng rồi đấy, họ yêu thương nhau lắm.
Xem ra chị họ quả thực chưa từng kể cho Cốc Kiều nghe những chuyện ngày xưa, bằng không con bé đã chẳng nói câu này với giọng điệu hồn nhiên như vậy.
Thôi thế cũng tốt, việc gì phải nhắc lại chuyện quá khứ?
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 13: 013: Em có phải người chị thích nhất trong nhà này không?
10.0/10 từ 39 lượt.
