Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 12: 012: Người tốt bụng


Triệu Việt kích động đến độ suýt nữa thì đâm sầm vào đuôi xe phía trước, may mà anh ta kịp phanh gấp. May nà mọi người trên xe đều thắt dây an toàn nên không ai bị sao.


Nghe giọng điệu của Triệu Việt, Cốc Kiều thầm kêu không ổn rồi. Lẽ nào anh ta đã đọc được bài báo đó? Cô thì chẳng sao, song chắc Lạc Bồi Nhân sẽ không vui nếu nghe Triệu Việt đào lại chuyện cũ.


Triệu Việt cười hỏi:


– Em họ Cốc, có phải em chính là…?


Lạc Bồi Nhân lập tức cắt ngang:


– Nếu cậu không thể chuyên tâm lái xe được thì để tớ lái.


Triệu Việt cười xòa:


– Hôm nay cậu khao tớ một bữa, sao tớ nỡ để cậu cầm lái nữa? Dù tớ biết cậu mời tớ cũng chỉ là tiện thể thôi, tớ chẳng qua chỉ được hưởng sái em họ Cốc chứ gì.


Chẳng đợi Lạc Bồi Nhân trả lời, Cốc Kiều đã vội vã đính chính:


– Anh nói vậy là không đúng rồi, em mới là người đi ăn ké đó ạ. Vốn dĩ anh họ định mời anh đi ăn mà, em ngoài việc cảm ơn anh họ ra còn phải cảm ơn cả anh mới phải. Anh đừng khách sáo quá, khiêm tốn quá đà lại thành giả tạo đấy ạ.



Cô không cho rằng Lạc Bồi Nhân cố tình mời mình, mà chỉ đơn giản là anh họ sợ cô tủi thân nên mới dẫn cô đi cùng. Điều đó khiến cô vô cùng cảm kích.


Chỉ có điều, cô cảm thấy tấm lòng của anh họ dường như đã bị bạn anh hiểu sai đi ít nhiều.


Hồi cấp ba, Cốc Kiều cực kỳ khó chịu với thói cứ thấy nam nữ đi chung là lại gán ghép trêu đùa của đám con trai. Có lần, cô ra mặt bênh vực một cậu bạn gầy gò trong lớp bị ức h**p, chẳng hiểu sao sau đó lại rộ lên tin đồn hai người đang hẹn hò, rằng cô làm vậy chẳng qua là vì xót người yêu. Tin đồn đến tai khiến cô tởm lợm, liền tìm thẳng kẻ phao tin mắng cho một trận xối xả.


Dẫu Triệu Việt không nói thẳng ra, chẳng hiểu sao Cốc Kiều vẫn cảm nhận được chút ý tứ tương tự, cô lờ mờ hiểu anh ta đang trêu chọc mình và Lạc Bồi Nhân. Tất nhiên, cô phải lên tiếng phủ nhận. Thấy Lạc Bồi Nhân im lặng, Cốc Kiều càng cho rằng anh đang ngầm tán thành với mình. Để dập tắt ý định tiếp tục lôi mình và Lạc Bồi Nhân ra làm trò của Triệu Việt, cô bèn chủ động khen anh ta:


– Anh Triệu Việt, anh ăn mặc hợp mốt thật đấy.


Trước đây trong thị trấn nhỏ nơi cô ở cũng có vài chàng trai ăn vận tân thời, nhưng vì định kiến của người dưới quê với những thanh niên ăn mặc sành điệu nên hễ thấy những người như vậy là Cốc Kiều lại lảng đi.


Hôm nay Triệu Việt diện quần bò phối cùng áo sơ mi hoa, từ quần áo, đôi giày da cho đến cặp kính râm đều là hàng Hồng Kông. Dù Triệu Việt mặc hàng hiệu đắt tiền hơn hẳn, song anh ta vẫn khiến Cốc Kiều liên tưởng đến mấy cậu trai chưng diện ở quê mình. Cô vẫn quen với phong cách giản dị của anh họ hơn, nhưng giờ đây cô tự nhủ, đã đến một môi trường mới thì tầm nhìn cũng nên mở mang và bao dung hơn, phải học cách thưởng thức mọi thứ xung quanh.


Triệu Việt không ngờ Cốc Kiều lại đột ngột chuyển chủ đề sang mình, lời khen của cô đã chặn đứng những gì anh ta định nói. Theo phép lịch sự, anh ta cũng khen kiểu tóc của Cốc Kiều rất đẹp. Nhóc Tư liền nhanh nhảu khoe tóc chị họ là do mẹ đưa đến tiệm làm đầu trong Phú Tinh cắt, còn nói cậu cũng rất thích tay nghề của thợ ở đó. Rồi nhóc Tư lại hỏi Triệu Việt dạo này rạp chiếu phim có phim gì mới không, vì ngoài những buổi xem phim tập thể do trường tổ chức, cậu đã lâu không đến rạp. Hai năm nay, các rạp chiếu phim nói chung đều lâm vào cảnh ế ẩm do sự cạnh tranh của các phòng chiếu video, nơi có thể xem được mấy bộ phim với giá một vé ngoài rạp, lại có nhiều lựa chọn hơn, khiến rạp phim truyền thống dần vắng bóng khách.


Ba người trò chuyện rôm rả, chỉ riêng Lạc Bồi Nhân luôn im lặng. Anh lại có thêm nhận thức mới về Cốc Kiều, cô dường như đối xử thân thiện với tất cả mọi người.


Nhóc Tư bắt đầu than thở chuyện bị mẹ quản thúc đủ đường, từ việc cấm chơi game, cấm đọc truyện kiếm hiệp, cho đến chuyện ăn cánh gà cũng bị giới hạn số lần mỗi tuần.


Triệu Việt cười bảo:



Anh ta chính là một trong những người được hưởng sái.


Nhóc Tư nói với giọng đầy ngưỡng mộ:


– Mấy thứ đó đều do mẹ anh Hai mua cho anh ấy phải không ạ?


Lạc Bồi Nhân không trả lời cậu. Nếu bà Liêu là mẹ của nhóc Tư, biết cậu mê gà rán, bà sẽ không cấm đoán mà sẽ cho cậu ăn cả ba bữa mỗi ngày đến khi cậu phát nôn mới thôi. Bà Liêu đã đối xử với con trai mình y như vậy. Khi không hài lòng với việc gì đó của con, bà không ngăn cản mà trái lại còn đáp ứng đến hai trăm phần trăm, cho tới khi anh chán ngấy thì thôi. Lạc Bồi Nhân từng có một thời gian nghiện game, bà Liêu đã lùng sục khắp nơi, mua hết mọi loại game có mặt trên thị trường lúc bấy giờ. Mùa hè năm đó, sau chuỗi ngày cày game phá đảo liên tục, Lạc Bồi Nhân đã chán game đến tận cổ. Dĩ nhiên, vì không muốn con trai sinh lòng chán ghét tiền bạc mà trái lại luôn phải khao khát nó, bà Liêu rất chi li trong chuyện tiền nong.


Nhóc Tư vô cùng ngưỡng mộ anh Hai của mình: mẹ ở xa tít tắp, một năm chỉ gặp đôi ba lần, chẳng những không quản thúc mà còn gửi về bao nhiêu là quà. Chỉ có điều, niềm ngưỡng mộ ấy không tiện nói thành lời, cậu đành thở dài một tiếng.


Nhà hàng Tây nằm trên tầng hai mươi, đây là lần đầu tiên Cốc Kiều được đặt chân lên một toà nhà cao đến thế.


– Lại là đoàn du lịch Nhật Bản. Mấy năm nay người Nhật thâu tóm công ty Mỹ khắp nơi, tớ thấy dân Mỹ sắp tức điên lên rồi. Giá nhà ở Tokyo bây giờ đã leo đến mức này.


Triệu Việt giơ tay ra hiệu một con số rồi nói tiếp:


– Ở khu đắc địa tại Tokyo, giá một cái nhà vệ sinh tí hon cũng đủ mua đứt cả một căn tứ hợp viện rộng rãi bên xứ mình. Sắp tới chỗ chúng ta cũng sẽ có nhà ở thương mại. Bạn của anh tớ giờ đã vào Hải Nam làm bất động sản rồi.


Kể từ khi Hải Nam được quy hoạch thành đặc khu kinh tế vào năm ngoái, người ta vẫn luôn đồn đoán nơi đây sẽ là một Thâm Quyến thứ hai, kéo theo vô số người đổ về đây tìm kiếm cơ hội. Triệu Việt không đào sâu thêm chủ đề này, vì ở đây ngoài Lạc Bồi Nhân ra còn có những người khác nên anh ta chỉ nói đến đó là dừng.


Sau khi ngồi vào bàn, thấy Cốc Kiều là cô gái duy nhất trong bàn, Triệu Việt liền ga lăng đưa thực đơn, nhường cô gọi món trước.



– Em cứ tự nhiên gọi món bằng tiếng Trung nhé. Chẳng như anh với anh họ em mấy năm trước ghé đây, câu tiếng Trung duy nhất mà họ nói với bọn anh là ở đây phải thanh toán bằng phiếu đổi ngoại tệ. Cái giọng trịch thượng ấy cứ như không phải phát ra từ miệng mà là từ lỗ mũi vậy.


Hồi đó, họ mới học cấp hai, chính anh ta là kẻ đầu têu dụ Lạc Bồi Nhân bao một chầu ở nhà hàng Tây này. Sau khi bơi lội thỏa thích, cả đám kéo thẳng đến đây trong bộ dạng khá xuề xòa. Vốn dĩ họ cũng định nhập gia tùy tục, dù thấy đều là đồng bào mà phải dùng tiếng nước ngoài gọi món thì khá kỳ cục, nhưng nếu người ta đã quy định như vậy thì đành nghe theo. Thế nhưng hôm đó, sau khi buông một câu tiếng Trung về việc thanh toán bằng phiếu đổi ngoại tệ, gã phục vụ liền xổ một tràng tiếng Anh. Cả bọn bực mình, bèn nhất quyết dùng tiếng Trung để gọi món. Bầu không khí sau đó trở nên vô cùng kỳ quặc, gã phục vụ thì làm bộ không hiểu tiếng Trung, còn họ cũng chẳng rành tiếng Anh của gã. Cuộc đối thoại của họ chẳng khác nào ông nói gà, bà nói vịt, phải hỏi đi hỏi lại mấy lần, vật vã một hồi mới gọi xong vài món.


Món khai vị còn chưa thấy đâu, gã phục vụ đã bưng cả súp lẫn đồ tráng miệng ra một lượt, đặt mạnh chén đĩa xuống bàn rồi lẳng lặng quay người bỏ đi. Cộng thêm thái độ khó chịu của gã ta lúc gọi món, cơn giận trong lòng Triệu Việt lập tức bùng lên, nhưng không phải vì thứ tự món ăn bị đảo lộn. Gia cảnh anh ta tuy có khá giả hơn người thường một chút, nhưng trong bối cảnh chung lúc bấy giờ thì cũng chẳng phải quá giàu có. Việc bắt bẻ thứ tự lên món, ra vẻ ta đây là Hoa kiều sành sỏi ẩm thực phương Tây có phần làm màu làm mè. Suy cho cùng, có cái bỏ bụng là được rồi, một cậu nhóc mười mấy tuổi như anh ta thật tình chẳng để tâm đến chuyện vặt vãnh đó. Nhưng anh ta không nuốt trôi nổi cái thái độ trịch thượng, đặt mạnh chén đĩa xuống bàn rồi không thèm nói nửa lời mà bỏ đi như thế. Anh ta đến ăn cơm chứ có phải đến để rước bực vào người đâu!


Đến khi gã phục vụ dọn món tiếp theo lên với cái thái độ khó ở đó, Triệu Việt đang chực bùng nổ thì Lạc Bồi Nhân đã dùng ánh mắt ngăn anh ta lại. Sau đó, Lạc Bồi Nhân ung dung trao đổi với gã phục vụ bằng tiếng Anh, chất vấn tại sao thứ tự các món lại sai. Khi gã kia viện cớ giải thích, Lạc Bồi Nhân liền nhàn nhã chỉnh lại từng lỗi phát âm cho gã. Anh điềm tĩnh góp ý bằng tiếng Anh rằng, nếu đã khăng khăng muốn dùng ngoại ngữ thì nên nói cho tròn vành rõ chữ để người khác còn hiểu. Cuối cùng, Lạc Bồi Nhân nhẹ nhàng đề nghị, để cuộc trao đổi thực sự hiệu quả, có lẽ gã nên học lại phát âm đi. Mặt gã phục vụ mỗi lúc một đỏ, gần như tiệp màu với rượu vang, trong khi Lạc Bồi Nhân từ đầu đến cuối đều mỉm cười hoà nhã.


Sau bận ấy, Triệu Việt cảm thấy Lạc Bồi Nhân còn ghê gớm hơn cả mình. Bình thường anh trông hiền lành như thế là vì chưa ai dại dột chọc tức anh mà thôi, chứ một khi thực sự bị chọc tức thì anh tuyệt đối không phải kẻ dễ xơi.


Cốc Kiều đẩy thực đơn ra, cười xòa nói:


– Em lần đầu tới đây nên không rành lắm, hay các anh chọn giúp em đi ạ.


Lạc Bồi Nhân cũng không từ chối. Anh hỏi qua khẩu vị của Cốc Kiều và nhóc Tư rồi dứt khoát gọi món. Chỉ đến lúc chọn đồ tráng miệng và thức uống, anh mới quay sang hỏi ý cô. Rốt cuộc, chỉ có Cốc Kiều và nhóc Tư ăn tráng miệng. Triệu Việt không hảo ngọt, nhưng anh ta muốn uống một ly rượu.


Lạc Bồi Nhân không đồng ý:


– Uống nước lọc đi.


– Cứ ghi sổ vào phòng anh trai tớ cũng được, anh ấy có phòng riêng ở đây.



– Đã bảo là tớ mời mà.


Triệu Việt không nói nữa, bèn quay sang Cốc Kiều, buông một câu bâng quơ:


– Anh họ đối xử tốt với em quá nhỉ, đến gọi món cũng chu đáo thế này, anh nhìn mà phát hờn đấy.


Cốc Kiều vội đính chính:


– Tại anh họ em tốt tính thôi ạ. Nếu anh lần đầu tới đây, lạ nước lạ cái thì chắc chắn anh ấy cũng sẽ giúp anh.


Triệu Việt tặc lưỡi một tiếng, khẽ đến mức Cốc Kiều không hay biết, rồi lại bồi thêm:


– Anh họ em ở trường được các bạn nữ săn đón lắm đấy, có điều cậu ấy…


Anh ta còn chưa dứt lời, Cốc Kiều đã chen vào:


– Em cũng nghĩ thế. Anh ấy tốt bụng như vậy, được mọi người quý mến là phải rồi.


– Em nghĩ người ta thích cậu ấy vì cậu ấy tốt bụng thật à?


Triệu Việt suýt thì phì cười. Đầu óc cô nhóc này rốt cuộc chứa những gì không biết. Chưa bàn đến chuyện Lạc Bồi Nhân có thực sự “tốt bụng” hay không, nhưng xét trên phương diện thu hút người khác thì gia thế, ngoại hình hay học vấn của anh, thứ nào mà chẳng ăn đứt cái đức tính ấy. Kể cả lý do anh được các bạn nữ để mắt vì từng làm tay chơi keyboard trong ban nhạc nghe còn có lý hơn so với việc họ xiêu lòng vì sự tốt bụng của anh.


Quả nhiên phải có cái lối tư duy này mới viết ra được bức thư cảm ơn kia.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 12: 012: Người tốt bụng
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...