Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 11: 011: Em họ


Triệu Việt chọn một đĩa nhạc của Bob Dylan trên kệ rồi bỏ vào máy hát, đoạn anh ta mỉm cười quay sang Lạc Bồi Nhân, hỏi:


– Cậu có thể kể tớ nghe xem sau lá thư cảm ơn ấy, liệu giữa hai người có thêm câu chuyện nào nữa không?


Cốc Kiều đang tất bật trong bếp. Nhác thấy Lạc Bồi Nhân đi vào, phản xạ đầu tiên của cô là báo cho anh biết:


– Cà phê sắp xong rồi ạ.


Nhưng Lạc Bồi Nhân không ngó ngàng đến cà phê mà đóng cửa phòng bếp lại, đăm đăm nhìn Cốc Kiều. Đây là lần đầu tiên cô bị anh nhìn đến độ mất tự nhiên, cũng là lần đầu tiên anh nhìn cô lâu đến thế, bởi trước nay, ánh mắt anh chưa từng dừng lại trên người cô quá ba giây.


– Anh họ, anh tìm em có chuyện gì không ạ?


Lạc Bồi Nhân chìa tờ báo ra trước mặt Cốc Kiều rồi hỏi:


– Cái này do em viết à?


Cốc Kiều vừa trông thấy nội dung quen thuộc trên tờ báo là biết bức thư độc giả do cô viết cuối cùng cũng được đăng rồi! Thật bõ công cô đã gửi đi không biết bao nhiêu lá thư, chỉ không rõ liệu Lâu Đức Dụ có đọc được không. Thế nhưng, niềm vui ấy chưa kéo dài được bao lâu thì cô chợt nhận ra lý do Lạc Bồi Nhân tìm mình. Bỏ qua những chuyện khác, chỉ riêng mối quan hệ họ hàng xa xôi giữa hai người thôi, nếu để người ngoài biết được, e rằng họ lại tưởng Lạc Bồi Nhân đã xúi cô viết thư tâng bốc chính mình!


Lạc Bồi Nhân để ý thấy đôi mắt to tròn của Cốc Kiều thoáng đảo một vòng, rồi cô liền tuôn ra một tràng giải thích trôi chảy không hề vấp lấy một chữ.


Cốc Kiều nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, quyết định giấu nhẹm đi mục đích thật sự của lá thư, thành thử đã giải thích mướt mườn mượt như sau:


– Anh họ, khi ấy em thật sự chưa biết anh là anh họ của em. Hôm đó em còn chưa kịp nói hết câu cảm ơn thì anh đã đi mất. Vì chẳng có cách nào liên lạc với anh mà lại rất muốn bày tỏ lòng biết ơn nên em mới mạo muội viết lá thư này. Em hoàn toàn viết theo trí nhớ thôi ạ, mà anh biết đấy, ký ức đôi khi cũng có chỗ sai lệch, lúc đó em lại chẳng thể nào kiểm chứng lại với anh được. Có lẽ vài câu chữ nghe hơi khoa trương, nhưng anh tin em đi, đó hoàn toàn là cảm xúc chân thật của em khi ấy. Phải chi lúc viết thư em biết thân phận của anh thì hay biết mấy, vậy thì em đã có thể cảm ơn anh trực tiếp chứ đâu cần phải tốn công viết mấy thứ này làm gì.


Dứt lời, Cốc Kiều ngẩng lên nhìn Lạc Bồi Nhân, chỉ thấy anh vẫn đang nhìn cô chằm chằm và chẳng nói lời nào, khiến cô ý thức được tình hình có vẻ rất nghiêm trọng.


Dẫu thầm thấy chột dạ, Cốc Kiều vẫn cố gắng kiềm chế. Để thể hiện sự chân thành của mình, cô cũng nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân mà nói:


– Anh họ, lúc đó em quả thực không biết anh là anh họ của em, nếu không thì em đã chẳng viết bài này. Em hiểu bây giờ lá thư này có thể gây rắc rối cho anh, bởi những người không rõ nội tình mà biết quan hệ họ hàng của chúng ta, hẳn sẽ nghĩ anh cố tình bảo em viết thư cảm ơn để tâng bốc anh! Nhưng lúc đó em thật sự không biết mà, em gửi thư từ hai tuần trước rồi. Nếu anh không tin, em có thể cho anh xem bằng chứng.


– Em viết thư chỉ đơn thuần để cảm ơn anh thôi à?


Cốc Kiều vẫn tròn xoe mắt nhìn anh họ, đáp:


– Dĩ nhiên rồi ạ. Em làm gì còn mục đích nào khác được chứ?


Cốc Kiều đang vắt óc nghĩ xem nên bịa ra lý do nào cho xuôi tai hơn thì đã nghe Lạc Bồi Nhân cất tiếng hỏi:



– Đã tìm được bố em chưa?


Lạc Bồi Nhân bán tín bán nghi trước lời giải thích của Cốc Kiều, bởi cô đã cố tình lờ đi phần quan trọng nhất. Nếu chỉ đơn thuần là thư cảm ơn, cô chỉ cần bày tỏ lòng biết ơn anh là đủ, cớ gì phải kể lể chi tiết về trò lừa đảo “mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng”, chuyện bố cô đi biền biệt không về, nhà cửa bị chủ nợ khoắng sạch, còn mẹ cô phải đứng ra gánh vác nợ nần. Những dòng tâm sự ấy có lẽ còn chân thực hơn hẳn mấy câu cảm ơn sến súa kia. Anh không nghĩ cô dựng chuyện về hoàn cảnh gia đình, trừ phi cô muốn lôi kéo mọi người quyên góp cho mình. Nhưng trước mắt thì Lạc Bồi Nhân không thấy Cốc Kiều có ý định đó.


Mọi lời lẽ Cốc Kiều soạn sẵn trong đầu bỗng trở nên vô dụng, cô chỉ biết lí nhí đáp lại một câu với giọng không còn trong trẻo như ban nãy:


– Vẫn chưa ạ.


– Lần này em lên Thủ đô là để tìm bố à?


Cốc Kiều khẽ “dạ” một tiếng.


– Vậy ra em viết thư cảm ơn là để tìm bố đúng không?


Cốc Kiều lặng thinh, nhưng Lạc Bồi Nhân đã biết câu trả lời. Hễ nói dối thì cô liến thoắng không ngừng, còn lúc cần nói thật lại câm như hến. Mới ban nãy cô còn mở to mắt nhìn anh ra chiều vô tội lắm, mà giờ đây đã cúi gằm mặt xuống.


Vốn dĩ Cốc Kiều không định kể chuyện Lâu Đức Dụ với bất kỳ ai trong nhà họ Lạc. Nhưng cô lại thấy bức bối vô cùng khi chẳng có ai để trút bầu tâm sự và phải một mình tìm cách xoay xở. Nay nghe Lạc Bồi Nhân nhắc đến, Cốc Kiều nhất thời xúc động, chẳng kìm được mà trải lòng đôi chút. Cô chỉ thuật lại một cách sơ lược, nhưng về cơ bản đã tóm tắt toàn bộ sự việc kể từ ngày chủ nợ đến nhà đòi nợ. Kể xong, cô không nén nổi lòng mà hỏi:


– Anh họ, anh nói xem, ngoài việc báo công an mất tích và đăng tin trên báo, liệu còn cách nào khác để tìm được bố em không ạ?


Cô thấy mình mới chân ướt chân ráo đến đây, trong khi Lạc Bồi Nhân vừa từng trải hơn, vừa quen biết nhiều người hơn, biết đâu sẽ nghĩ ra nhiều cách hơn.


Nếu một người không bị bắt cóc, hễ muốn về nhà thì ắt sẽ về được. Việc họ không trở về chỉ có một lý do duy nhất: họ không muốn. Với Lạc Bồi Nhân, đó là một sự thật hiển nhiên, nhưng Cốc Kiều dường như chẳng hiểu được đạo lý đơn giản này. Trông cô có vẻ lanh lợi, nhưng thực chất lại là người có lối suy nghĩ một chiều.


Điều khiến Lạc Bồi Nhân kinh ngạc nhất chính là việc Cốc Kiều năm nay phải bỏ học giữa chừng vì món nợ của bố, trong khi anh cứ ngỡ cô không thích học hành nên mới lên thành phố tìm việc. Nếu mẹ kế thật sự là họ hàng gần với Cốc Kiều như lời cô kể, đáng lẽ bà nên chu cấp cho cô đi học lại mới phải. Bố anh hễ mở miệng là nhắc đến giáo dục nông thôn, làm sao lại để một người phải nghỉ học vì túng thiếu ngay trong nhà mình. Chẳng cần đến mẹ kế làm gì, thậm chí cũng không cần nói bóng gió xa xôi, chỉ cần thuật lại đúng hoàn cảnh của Cốc Kiều, bố anh ắt hẳn sẽ đứng ra lo cho cô đi học tiếp. Ấy vậy mà giờ đây, Cốc Kiều lại đang làm giúp việc cho nhà anh.


Đến lúc này, anh dám chắc lá thư kia chắc chắn do Cốc Kiều tự ý viết, chứ mẹ kế chẳng hề hay biết. Có lẽ bà không muốn nhà họ Lạc biết chuyện này.


Lạc Bồi Nhân cất tiếng hỏi:


– Dì em không biết em viết lá thư này phải không?


– Dạ không ạ. 


Bấy giờ Cốc Kiều mới nhận ra có lẽ dì họ cũng chẳng thích thú gì với lá thư này. Cô biết tỏng dì không đời nào muốn ai biết mình có một người họ hàng như Lâu Đức Dụ. 


Cô đành lựa lời đáp: 


– Dì Út vốn đã thấy bất mãn chuyện bố em biệt tăm biệt tích, nhắc đến chỉ tổ làm dì thêm bực mình. Nếu không ai hỏi tới, mình cứ coi như không có lá thư này nhé anh.



Lạc Bồi Nhân cũng chẳng muốn nhắc đến nó. Nhưng cô đã viết tên anh rành rành trong đó, lại còn thêm thắt bịa đặt đủ thứ, có khi vài ngày nữa người quen của anh đều biết hết. Anh chỉ đơn thuần chỉ đường cho người ta, vậy mà qua lời cô lại thành anh khăng khăng đòi đưa người ta về tận nhà. Dĩ nhiên, một cô gái vô tư như Cốc Kiều sẽ cho rằng đây chỉ là một cử chỉ tốt bụng đơn thuần. Nhưng nếu tách khỏi bối cảnh ngày hôm đó, chỉ dựa vào câu chuyện được mô tả trên báo, bất cứ ai cũng sẽ hiểu lầm rằng anh có ý đồ gì đó với cô gái này.


Nhưng ván đã đóng thuyền, đôi co thêm nữa cũng vô ích, bởi ngoài việc nhận được lời xin lỗi của cô ra thì cũng chẳng thay đổi được gì.


Anh không tiện xen vào chuyện riêng của mẹ kế, cũng chẳng biết giữa gia đình Cốc Kiều và dì họ của cô rốt cuộc có khúc mắc gì. Nhưng nếu Cốc Kiều đã chủ động kể cho anh nghe về cảnh ngộ của mình, anh cũng không thể làm ngơ được.


Lạc Bồi Nhân không đả động gì đến việc tìm bố giúp Cốc Kiều, bởi anh thấy kẻ đó chẳng có gì đáng để tìm kiếm. Thay vào đó, anh cho rằng Cốc Kiều nên đi học lại.


– Em có nghĩ đến việc ôn tập một năm rồi thi lại đại học không? Nếu em muốn, anh có thể giúp. Chuyện tiền nong em không cần phải lo.


Cốc Kiều không ngờ Lạc Bồi Nhân lại nói thế. Dành ra một năm ôn luyện, dẫu có thi đậu đại học đi nữa thì cũng phải vài năm sau mới mong kiếm được tiền. Hơn nữa, cô vốn chẳng ham học hành, trước kia đi học cũng chỉ vì tuân theo lẽ thường, cứ ngỡ ngoài con đường thi đại học ra thì không còn lựa chọn nào khác. Giờ đây, lúc mọi dự định đều đảo lộn, cô mới bắt đầu nghĩ đến những ngã rẽ khác trong đời. Dù vậy, khi nghe những lời này của Lạc Bồi Nhân, cô vẫn không khỏi xúc động. Cô tin rằng ngay lúc này đây, anh thật lòng lo nghĩ cho cô. Trước kia, chỉ có mẹ cô là từng khuyên cô hãy đi học lại, đừng bận tâm chuyện tiền nong. Người anh họ này tuy hơi lười nhác nhưng lại được cái rất tốt bụng.


Hai tiếng “cảm ơn” thường ngày dễ dàng bật ra khỏi môi, mà sao lần này lại khó nói thế không biết. Cốc Kiều điều chỉnh lại tâm trạng, sau đó cười nói với Lạc Bồi Nhân:


– Cảm ơn anh họ, nhưng giờ em muốn đi làm hơn ạ. Em đã nghĩ kỹ rồi, đợi hết hè em sẽ tìm việc ngay. Khi ấy có lẽ bà Liên cũng khoẻ rồi.


Hoặc chí ít là dì Út đã tìm được người giúp việc mới ưng ý.


– Hết hè em đi làm á?


Vậy là bây giờ Cốc Kiều không hề làm giúp việc cho nhà họ Lạc. Nghĩ đến đây, Lạc Bồi Nhân thầm chửi thề trong bụng.


Cốc Kiều tuy không nghe được tiếng lòng của anh họ nhưng vẫn nhận ra ánh mắt phức tạp của anh. Cô đoán một người học giỏi như anh hẳn có đôi chút thành kiến với mấy đứa không ham học như mình, bèn phân bua:


– Đời người ngắn ngủi, em nghĩ mình nên làm việc đúng với sở trường bản thân ạ.


– Em có sở trường gì?


Anh có thể giới thiệu cho cô một công việc mà cô thành thạo. Theo những gì anh biết về Cốc Kiều trong thời gian ngắn ngủi vừa qua, cô không phải người kén cá chọn canh, nên tìm một công việc phù hợp âu cũng chẳng phải chuyện khó.


Cốc Kiều hỏi lại một cách hết sức nghiêm túc:


– Anh họ, anh thấy em nấu ăn thế nào?


– Ngon.


Lạc Bồi Nhân thấy tay nghề của cô đã vượt xa những người cùng trang lứa, nhưng anh lại chẳng tài nào hình dung nổi cảnh Cốc Kiều làm đầu bếp.


– Dì Út có gợi ý gì về công việc sau này của em không?



Anh hỏi vậy, bởi dù sao đây cũng là chuyện bên nhà mẹ kế.


Cốc Kiều thành thật đáp:


– Dì Út muốn em vào làm ở bộ phận hậu cần của trường đại học, nhưng em thấy với trình độ của mình thì gần như là không thể. Em nghĩ mình cứ làm tạm việc gì đó cũng được, miễn sao kiếm ra tiền.


– Việc này cũng không phải là bất khả thi.


Theo lý mà nói thì công việc này chẳng đòi hỏi kỹ năng gì đặc biệt, ngưỡng đầu vào cao hay thấp hoàn toàn phụ thuộc vào các mối quan hệ, nên tấm bằng cấp ba cũng đủ dùng. Vừa hay mẹ của một người bạn anh đang làm tại phòng hành chính tổng hợp của trường đại học Z, anh sẽ hỏi thử xem liệu có cách nào sắp xếp cho cô một vị trí không. Tuy nhiên, vì chưa nắm chắc sẽ thành công nên Lạc Bồi Nhân chưa vội nói chuyện này với Cốc Kiều.


Trút hết bầu tâm sự, Cốc Kiều cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Trò chuyện với anh họ một lúc, thiện cảm ban đầu của cô dành cho anh dường như đã quay trở lại. Lười một chút thì đã sao. Con người đâu ai hoàn hảo, huống hồ cô cũng chẳng ở nhà anh được mấy ngày, cái thói lười biếng ấy của anh đâu có ảnh hưởng gì nhiều đến cô.


– Cà phê xong rồi ạ.


Cô chợt nhớ ra vẫn còn khách đang chờ.


Sau khi lại có thiện cảm với anh họ, Cốc Kiều bèn hỏi Lạc Bồi Nhân:


– Anh họ, trưa nay anh muốn ăn gì ạ? Để em nấu cho anh.


– Trưa nay anh ra ngoài ăn.


– À.


– Em đi với anh.


– Như vậy có tiện không ạ?


– Chẳng có gì bất tiện cả.


Nhóc Tư mê gà rán nhất, nên vừa nghe anh Hai rủ đi ăn ngoài là lập tức đề nghị ngay:


– Chúng ta tới KFC đi!


Kể từ khi tiệm KFC đầu tiên khai trương tại thành phố này hai năm trước, nhóc Tư đã trở thành khách ruột của tiệm. Tiếc là mẹ cậu nhóc chẳng mấy khi cho ăn, bà cứ bảo món đó ở nước ngoài là đồ ăn nhanh độc hại. Nhưng Nhóc Tư lại nghĩ mình có sống ở nước ngoài đâu, đồ ăn nhanh độc hại bên đó thì liên quan gì tới mình.


Đề nghị xong, nhóc Tư cũng không quên khen Cốc Kiều:


– Gà rán chị họ làm dạo này sắp ngon bằng gà ngoài tiệm rồi đấy ạ!



Dù vậy, ăn ở nhà lại không có không khí, phải ngồi trong một tiệm thơm lừng mùi gà rán thì ăn mới thấy ngon miệng được.


Triệu Việt trêu:


– Em cũng biết tiết kiệm tiền cho anh Hai em quá nhỉ, cậu ấy chỉ có thể dắt em đi ăn KFC thôi chắc? Cậu ấy đủ sức dắt em đến khách sạn Phú Tinh ăn cơm tây lận kìa!


Dứt lời, anh ta quay sang Lạc Bồi Nhân, buông một câu cảm thán:


– Lần trước đến đó toàn gặp người Nhật, mà họ đi du lịch theo đoàn mới ghê chứ. Tớ cứ có cảm giác bây giờ dân Nhật còn giàu hơn cả dân Mỹ.


Trước khi đi, Lạc Bồi Nhân để ý thấy Cốc Kiều đã thay chiếc áo sơ mi màu vàng. Đây cũng là chiếc áo anh từng thấy cô mặc trong hai lần gặp gỡ trước đây.


Anh chu đáo mở cửa xe cho Cốc Kiều ngồi vào trước, rồi mới ngồi vào ghế phụ. Anh đưa cho cô một chiếc quạt tay, dặn:


– Điều hòa trên xe hỏng rồi, nếu em thấy nóng thì quạt đỡ nhé.


Cốc Kiều nhận lấy chiếc quạt rồi đưa ngay cho nhóc Tư ngồi kế bên.


Vừa lên xe, Triệu Việt đã chủ động bắt chuyện với cô:


– Em họ, cà phê em pha ngon thật đấy!


– Cảm ơn anh! 


Hai tiếng “em họ” khiến Cốc Kiều khựng lại trong giây lát rồi mới nhận ra anh ta đang gọi mình. Cô đoán hẳn là Lạc Bồi Nhân đã giới thiệu cô là em họ của anh nên Triệu Việt mới gọi theo. Tính Cốc Kiều vốn không quen khách sáo, được khen thì chỉ nói cảm ơn chứ chẳng bao giờ chêm vào mấy câu như “đâu có, đâu có”, “không có đâu ạ”.


Triệu Việt lại hỏi tiếp:


– Em họ, em muốn nghe nhạc gì, anh mở cho?


– Em nghe gì cũng được.


Bị Triệu Việt gọi là “em họ” thêm lần nữa, Cốc Kiều cảm thấy mình cần phải giới thiệu bản thân một chút, bèn nói với anh ta:


– Em tên là Cốc Kiều, anh cứ gọi thẳng tên em là được rồi ạ.


Triệu Việt ngỡ ngàng hỏi lại:


– Em tên là Cốc Kiều á?

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 11: 011: Em họ
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...