Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên


Sáng sớm ba mươi Tết, bà Trần dặn dò con gái:


– Con bảo anh con mang ít đồ Tết nhà mình sang cho con bé Kiều đi. Con bé đầu tắt mặt tối thế kia, chắc gì đã có thời gian sắm sửa.


Bà Trần cố tình bảo Trần Huy mang đồ sang là có ý đồ cả. Con trai bà giờ vẫn chưa có bạn gái, mà nghe nói Cốc Kiều cũng đang độc thân. Hai đứa trạc tuổi nhau, đến với nhau thì còn gì bằng.


Đúng là chẳng ai hiểu mẹ bằng con gái, Trần Tinh đoán ngay ra ý đồ của bà, bèn bảo:


– Con biết mẹ đang nghĩ gì. Nhưng con nói thật nhé, hai người đó chẳng thành đôi được đâu mẹ ơi.


Bà Trần bĩu môi:


– Con thì biết cái gì? Anh con bây giờ khác xưa rồi, nó cũng để ý con bé Kiều đấy chứ. Hai đứa tuổi tác sàn sàn, lại biết rõ gốc gác của nhau, sao lại không thành được?


– Mẹ cứ làm như anh con là cái rốn của vũ trụ không bằng. Anh con để ý thì chị Kiều thì chị ấy phải yêu lại à? Chị Kiều bây giờ vừa xinh vừa giỏi, trai theo thành hàng, chưa chắc đã đến lượt anh ấy đã chen được vào hàng đâu.


– Có đứa em nào lại đi dìm hàng anh trai thế không cơ chứ? Anh con cũng học hành đàng hoàng, trông sáng sủa, lương lậu cũng ổn. Mẹ thấy con bé Kiều cũng chịu khó nói chuyện với nó đấy chứ. Với lại, con bé độc thân bao năm nay, biết đâu là vì chờ anh con thì sao…


Trần Tinh dán mắt vào nốt ruồi bên mép mẹ, như thể muốn chắc chắn mình không nghe lầm.


– Trời ơi, mẹ nghĩ đi đâu vậy? Hồi xưa chị Kiều từng có bạn trai rồi mà, chính là anh họ của chị ấy, mẹ gặp rồi còn gì? Nói chị ấy còn vương vấn người cũ thì may ra còn có lý, dẫu sao họ cũng từng yêu nhau thật. Chuyện này chẳng dính dáng gì tới anh trai con hết. Mà con thấy bây giờ chị ấy chưa vội yêu đương cũng chỉ vì mải kiếm tiền thôi.


Phải mất một lúc bà Trần mới nhớ ra người anh họ của Cốc Kiều, bèn hỏi:


– Anh họ con bé Kiều à? Là cái cậu hồi xưa đến nhà mình tìm Cốc Kiều lúc con bé đi Tân Tập ấy hả? Mẹ nhớ cậu ta trông sáng sủa phết.


– Mắt mẹ tinh thật, trời tối om mà vẫn nhìn rõ mặt người ta cơ à.


Trần Tinh cũng phải ngẫm một lúc mới nhớ lại đêm đông mấy năm trước, khi anh họ của Cốc Kiều đột nhiên tìm đến nhà cô ấy. Hồi đó Trần Tinh còn giật nảy mình, cứ ngỡ Cốc Kiều gặp chuyện gì, nếu không thì một người anh họ không cùng huyết thống sao muộn thế rồi còn đến nhà cô ấy tìm người. Trần Tinh không giống mẹ mình, chẳng bao giờ trông mặt mà bắt hình dong. Trong ký ức của Trần Tinh, người nọ chỉ để lại hai ấn tượng sâu đậm: anh ta ăn mặc rất sang và trông rất sốt ruột. Cái vẻ sốt ruột ấy trông không giống anh họ, mà cứ như anh ruột vậy. Nhưng rồi cuối cùng, hai người họ vẫn chia tay.


Thấy mẹ ngẩn người, Trần Tinh cười nói:


– Mẹ đừng vun vào cho anh con với chị Kiều nữa. Con thấy chị Kiều giống hệt mẹ chị ấy, sau này khéo lại bắt con cái mang họ mẹ hết cho xem. Mẹ có chịu được không? Cả một gia đình lớn như vậy, chú Lâu sống trong nhà cứ như lạc vào Nữ Nhi Quốc. Mà nói thật, chú Lâu cũng tài phết, chứ người thường chẳng ai nghĩ thoáng được như chú ấy đâu.


Chính Trần Tinh cũng từng muối mặt vì chuyện này. Lần trước gia đình Cốc Kiều đến Bắc Kinh, hai nhà tụ tập ăn uống, các em gái của Cốc Kiều đều mang họ Cốc. Do nhất thời đãng trí, Trần Tinh quên mất bố Cốc Kiều họ Lâu nên đã buột miệng gọi ông là “chú Cốc”. Cô em út của Cốc Kiều nghe vậy liền sửa lại ngay:


– Bố em họ Lâu ạ.



Trần Tinh liền bị bố lườm cho một cái. Chuyện này nói lớn thì không lớn, nhưng nói nhỏ cũng chẳng nhỏ, bởi nếu gặp người nhạy cảm, việc con cái đã theo họ mẹ mà bản thân mình còn bị gán cho họ vợ thì có khi sẽ cảm thấy bị sỉ nhục. Nhưng Lâu Đức Dụ thì chẳng để bụng, cũng không tỏ ra hổ thẹn chút nào.


Cô em út của Cốc Kiều còn trịnh trọng giới thiệu về họ của bố mình:


– Bố em họ Lâu. Họ này hay cực kỳ, vừa có gạo () để ăn, lại vừa có con gái (). Nhưng bố em bảo họ này vẫn chưa nói hết cái sự sung sướng của bố đâu. Ông trời thương bố em lắm, cho bố em tận ba cô con gái, nên bố em phải kiếm thật nhiều gạo để nuôi con gái.


Một phần làm sao mà đủ được.


Hồi nhỏ, vì mang họ mẹ nên cô bé thường bị bạn bè trêu chọc là có ông bố bất tài. Nghe vậy, cô bé tức lắm, liền gân cổ cãi:


– Bố tao ngày nào cũng mua bánh mì và sữa cho tao, tao còn có cả một đống kẹp tóc với dây buộc tóc xinh ơi là xinh, bố mày có làm được thế không? Bố tao tài nhất nhé.


Sau này, khi Lâu Đức Dụ đi xa để mở khoá tài khoản dân tộc bị đóng băng, trong nhà cạn tiền, cô bé không còn được uống sữa và ăn bánh mì mỗi ngày nữa, cũng chẳng dám đeo kẹp tóc xinh xắn. Dù người lớn không nói gì, cô bé cũng không đủ tự tin đeo kẹp tóc đẹp vì nhà đang nợ nần, dẫu đó chỉ là kẹp tóc chị gái để lại chứ chẳng tốn tiền mua. Thứ đẹp đẽ nhất trên người cô bé lúc bấy giờ là đôi tất. Cốc Kiều từ thành phố gửi về cho em rất nhiều tất hoa xinh xắn, để cô bé được làm điệu một cách kín đáo.


Lũ bạn cũ lại có thêm cớ để chê cười bố cô bé. Lần này, cô bé không thể dùng lý lẽ cũ để phản bác được nữa, đành bỏ qua mọi chứng cứ mà chỉ khăng khăng bảo vệ luận điểm của mình:


– Bố tao giỏi hơn bố mày! Bố tao tốt hơn bố mày!


Kiểu lý sự cùn ấy nghe có vẻ ngang như cua, nhưng móng tay và hàm răng sắc nhọn đã giúp cô bé thuyết phục được vài đứa bạn bằng vũ lực. Thấy cô bé chẳng chơi đẹp chút nào, cô giáo đã phê bình:


– Em sắp giống y chị Cả em hồi bé rồi đấy.


Bàn về độ nghịch ngợm thì Cốc Kiều hồi nhỏ còn hơn cô em út một bậc, nhưng cô luôn tuân theo nguyên tắc dùng mưu chứ không dùng sức. Với những đứa trẻ dám cả gan nghi ngờ cô không phải con đẻ của bố, cô lại rất thích lôi chuyện thần tiên ma quỷ ra kể. Cô kể vanh vách, cứ như thể chuyện cô sinh thiếu tháng cũng giống việc Na Tra ba năm mới chào đời, đều là dấu hiệu của tiên giáng trần, khác hẳn người trần mắt thịt. Lại thêm cái tính gan lì, bé tí đã dám leo tót lên ngọn cây cao nhất làng ngồi vắt vẻo nhai kẹo sữa; đứng đánh đu thì bao giờ cũng là người bay cao nhất, lộn nhào cũng cực kỳ đẹp mắt, khiến mấy đứa con trai bạo dạn nhất cũng bị cô dọa cho sợ mất mật. Thế là chúng răm rắp cống nạp những viên kẹo sữa hiếm hoi cho Cốc Kiều, chỉ để được nghe cô hé lộ thêm về tiền kiếp của mình. Đã nhận đồ của người ta, Cốc Kiều đành phải vắt óc, chớp đôi mắt to tròn, ngày ngày bịa thêm chuyện thần tiên, kể cho đám bạn thân yêu nghe.


Cô em út bị cô giáo mắng lại cứ ngỡ là được khen. Cô bé là do một tay chị Cả dạy dỗ, không giống chị mình thì còn giống ai được nữa.


Có lần, Trần Tinh trêu cô em út, hỏi cô bé muốn có một người anh rể thế nào. Cô bé đáp ngay tắp lự rằng nhất định phải đẹp trai. Mọi người nghe xong đều cười ồ lên, chỉ riêng Cốc Kiều là không tài nào cười nổi, ánh mắt thoáng hiện nét buồn.


Cốc Kiều lục tung tủ lạnh tìm đồ ăn, nhưng chỉ kiếm được gói mì và vài quả trứng.


– Giờ em bảo chỉ có mì gói để ăn chống đói qua bữa, anh có cụt hứng không?


– Trong mắt em, anh dễ cụt hứng vậy à? Sau này mình còn đầy thời gian với cơ hội mà. – Lạc Bồi Nhân chuyển chủ đề. – Nếu sợ lần này anh thất vọng, em chỉ cần chiên thêm cho anh một quả trứng là được.


Cốc Kiều hào phóng tuyên bố:


– Em sẽ chiên cho anh hẳn hai quả!


Lạc Bồi Nhân ăn tô mì Cốc Kiều nấu nhiệt tình đến lạ. Có lẽ trong mắt người ngoài, cuộc sống của hai người trông thật thảm thương; rõ ràng chỉ là tô mì nấu nước sôi mà lại ăn như thể sơn hào hải vị, tựa hồ cả đời chưa được ăn ngon bao giờ.



Cốc Kiều nói được nửa chừng thì khựng lại. Cô sực nhớ Lạc Bồi Nhân từng sống ở các nước phát triển không ít năm, đâu cần cô phải giải thích siêu thị là gì. Từ chuyện siêu thị, cô lại liên tưởng đến cửa hàng của mình. Siêu thị là thứ thiết yếu hơn so với cửa hàng chuyên doanh phần mềm của cô rất nhiều, chắc chắn sẽ phổ biến nhanh chóng. Chẳng bao lâu nữa, nó sẽ không còn là thứ gì xa lạ với người dân trong nước.


Không đợi Cốc Kiều đề nghị, Lạc Bồi Nhân đã chủ động nói:


– Người nhà em sắp đến rồi mà ở đây vẫn chẳng có gì cả. Sáng mai mình đi siêu thị sắm ít đồ Tết nhé.


Đúng lúc này, điện thoại di động của Cốc Kiều reo vang. Đầu dây bên kia là Trần Huy, anh ta hỏi cô có ở nhà không vì bà Trần đã chuẩn bị cho cô một phần quà Tết, anh ta định lát nữa mang sang.


– Ôi, cảm ơn anh nhiều nhé, bác gái lúc nào cũng chu đáo nghĩ đến em. Nhưng lát nữa em với bạn trai đi mua rồi, không phiền anh mang qua đâu ạ. Anh cho em gửi lời hỏi thăm đến bác gái nhé, qua Tết em sẽ sang thăm bác ạ.


Trần Huy không hỏi bạn trai Cốc Kiều là ai, hai người chỉ trò chuyện qua loa vài câu rồi cúp máy.


Thấy anh trai cúp máy với vẻ mặt thoáng chút hụt hẫng, Trần Tinh bèn hỏi:


– Anh, anh sao thế?


– Không có gì.


Hôm nay, Cốc Kiều không để Lạc Bồi Nhân lái xe mà giành làm tài xế. Dẫu lưng còn hơi mỏi, cô vẫn lái xe rất vững vàng. Đến đoạn đường ùn tắc, Cốc Kiều cảm thán:


– Bây giờ xe cộ càng ngày càng nhiều.


Vốn không quen lãng phí thời gian vào việc chờ đợi, Cốc Kiều đảo mắt nhìn dòng xe ken đặc xung quanh, lướt qua đủ các kiểu dáng xe trong thành phố. Sau một hồi quan sát, cô hỏi Lạc Bồi Nhân:


– Anh thích loại xe nào?


Cô định bụng sẽ ghi nhớ câu trả lời, để sau này có thể tặng anh một chiếc.


– Daihatsu vàng.


Cốc Kiều phì cười:


– Anh cứ trêu em.


Hồi còn ở nước ngoài, mỗi lần ngắm dòng xe cộ trên đường, anh lại bất giác nhớ đến chiếc xe van vàng của Cốc Kiều, rồi từ đó mà nhớ đến cô.


Siêu thị đông nghịt người, có kẻ hối hả sắm đồ Tết như họ, có người lại chỉ vào xem cho biết, tiện thể tránh rét.


Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều đi mua sắm cùng Lạc Bồi Nhân. Cô có cảm giác hai người đang sống chung. Lạc Bồi Nhân đẩy xe, còn cô chỉ việc nhặt đồ bỏ vào. Chẳng mấy chốc, chiếc xe đẩy đã đầy ắp.



Ra đến quầy thanh toán, Châu Toản lại gặp Cốc Kiều đang xếp hàng cách mình ba người. Cô mua một xe đầy ắp đồ nên mất khá nhiều thời gian chờ tính tiền. Châu Toản để ý thấy Cốc Kiều là người rút ví ra trả, trong khi Lạc Bồi Nhân tuyệt nhiên không có ý định móc ví, cứ như thể việc cô chi trả là điều hiển nhiên. Châu Toản vốn chướng mắt kiểu đàn ông đi mua sắm lại để phụ nữ trả tiền, nên ông không tài nào lý giải nổi hành động của Lạc Bồi Nhân. Vẻ mặt của Châu Tri Ninh đứng bên cạnh còn kinh ngạc hơn cả bố mình. Châu Toản rất muốn bước đến hỏi Cốc Kiều vì sao lại quay lại với gã đó, nhưng ông ta lấy tư cách gì để chất vấn đây? Nghĩ vậy, ông ta chẳng những không tiến lên mà còn vô thức lùi lại, chỉ sợ Cốc Kiều nhìn thấy mình.


Lạc Bồi Nhân nhét ba túi đồ to đùng vào cốp xe. Thời gian eo hẹp, chẳng kịp về nhà cất đồ, anh bèn nói với Cốc Kiều:


– Lần này để anh lái cho. Bố mẹ em mà biết em phải lái xe đi đón họ thì chắc anh mất điểm trầm trọng.


– Họ ở ga tàu thì làm sao mà biết được? Với lại hôm qua anh đã lái xe cả một quãng đường dài rồi, hôm nay đến lượt em.


Lạc Bồi Nhân đã nhanh chân ngồi vào ghế lái:


– Khách sáo làm gì, tối qua em cũng tốn sức mà. Nghỉ ngơi đi chứ…


Cốc Kiều quay mặt đi, ngăn không cho những ký ức đêm qua ùa về. Cô ngắm cảnh tuyết trắng xóa ngoài cửa sổ rồi mỉm cười nói với Lạc Bồi Nhân:


– Thật ra bố mẹ em quý anh lắm. Thấy chúng mình bên nhau, họ vui lắm đấy.


Lạc Bồi Nhân chẳng tin.


Trí nhớ của Cốc Kiều rất tốt, cô vẫn nhớ như in khẩu vị của Lạc Bồi Nhân. Lúc nãy, cô đã gom hết những món anh thích vào xe đẩy, chất đầy ắp, đủ để nấu đi nấu lại nhiều lần.


Vừa xếp đồ vào xe, cô vừa hào hứng tả cho Lạc Bồi Nhân nghe những món ăn khi hoàn thành sẽ hấp dẫn ra sao, cứ như thể chúng đã được nấu xong và bày ra trước mắt.


Lạc Bồi Nhân bật cười, trêu cô cứ hễ vui là quên hết trần đời:


– Kỳ nghỉ này em vừa phải làm việc, vừa phải ở bên gia đình, lấy đâu ra thời gian mà nấu hết ngần ấy món?


– Nhà em ai cũng biết nấu ăn, nhất là bố em. Dạo này tay nghề của bố em lên lắm, chỉ sợ không có đất dụng võ thôi. Nếu em bận thì đã có bố lo, anh không ngại thì cứ qua ăn ké mỗi ngày cũng được.


Trên tàu hoả, Lâu Đức Dụ đột nhiên hắt hơi, nghĩ bụng không biết ai đang nhắc mình. Sáng sớm nay Cốc Kiều đã gọi cho ông, giọng thì thầm như sợ có người nghe lén. Qua điện thoại, cô báo đã nối lại tình xưa với thằng nhóc nhà họ Lạc, còn dặn dò ông lúc gặp Lạc Bồi Nhân phải niềm nở một chút, đừng sưng sỉa như lần trước anh về quê thăm nhà.


Lâu Đức Dụ nghe xong mà đau cả đầu. Chẳng lẽ kiếp này ông lại phải chạm mặt lão già ba đời vợ cùng cô em vợ trong đám cưới con gái mình một lần nữa hay sao? Đúng là oan gia ngõ hẹp. Nhưng thôi, hạnh phúc của con gái vẫn là trên hết.


Lâu Đức Dụ lại hắt hơi thêm cái nữa.


Cô em út lo lắng hỏi:


– Bố ơi, bố cảm rồi à?


– Không, bố khỏe re! – Lâu Đức Dụ đáp, đoạn nói tiếp – Sắp được gặp chị rồi, con có vui không?



Lâu Đức Dụ thở dài, bảo con gái:


– Chị con có bạn trai rồi, vẫn là cái anh lần trước đến nhà mình đấy. Thôi thì chị con đã ưng người ta, nhà mình cũng đừng làm khó làm dễ nữa, kẻo chị con lại buồn.


Cô em út gật đầu. Kể từ lúc chứng kiến dáng vẻ đau khổ của chị khi chủ động đề nghị chia tay, cô bé cũng thấy hơi hối hận. Vốn dĩ chị ấy và anh họ đã chẳng có nhiều thời gian bên nhau, vậy mà cô bé còn chiếm mất không ít, để rồi sau khi chia tay, chị chỉ có thể ngồi ngắm ảnh anh họ.


Hai bố con nhanh chóng tìm được tiếng nói chung.


Thực ra, Lâu Đức Dụ coi trọng cuộc gặp mặt với bạn trai của Cốc Kiều hơn so với những gì ông nói nhiều. Ban đầu, ông chỉ mặc một chiếc áo bông lên tàu cho thoải mái, nhưng vừa nghe tin Lạc Bồi Nhân sẽ đến đón, ngay khi tàu sắp vào ga, ông liền lôi chiếc va li từ gầm giường ra, cố ý lấy chiếc áo khoác dạ ra mặc vào, xong xuôi vẫn chưa yên tâm, bèn quay sang hỏi Cốc Tĩnh Thục:


– Bà thấy tôi mặc thế này có ổn không? Không làm con gái mất mặt chứ?


Lúc Lâu Đức Dụ bước xuống tàu, trang phục trên người ông đã khác hẳn so với lúc khởi hành. Ông thầm nhủ ít nhất cũng phải để con gái được nở mày nở mặt. Nào ngờ, dòng người chen chúc lúc xuống ga đã làm bộ đồ mới của ông nhăn nhúm. Lâu Đức Dụ đi sau cùng để che chắn cho cả nhà già trẻ lớn bé tiến về phía cổng ra, ông vừa tay xách nách mang đủ loại hành lý lớn nhỏ, vừa bận rộn đếm người vì sợ lạc mất ai đó. Ông tập trung đến mức bị người ta giẫm tuột gót giày lúc nào cũng không hay.


Bỗng có người đỡ lấy chiếc va li trên tay ông rồi cất tiếng chào:


– Cháu chào chú Lâu.


Nghe tiếng chào, Lâu Đức Dụ cúi xuống nhìn đôi giày da đang bị giẫm bẹp gót, trên mũi còn in mấy dấu giày khác. Ông ờ một tiếng rõ to. Tiếng ờ ấy vừa như trả lời, vừa như thở dài ngao ngán. Ông tức mình nghĩ: “Cậu đợi tôi xỏ giày vào cho tử tế rồi hẵng chào không được à?”


Chiều ba mươi Tết năm ấy, Lạc Bá An cứ chờ mãi mà chẳng thấy bóng dáng con trai đâu.


Ông không biết rằng cậu quý tử nhà mình lúc này đang ở nhà Cốc Kiều đối phó với một ông bố khác. Nhà máy đồ hộp của Lâu Đức Dụ ngày càng làm ăn phát đạt nên ông vừa cất được một căn nhà hai tầng khang trang. Vì Cốc Kiều chưa nhìn thấy tận mắt, ông đã cố ý chụp ảnh mang đến cho con gái xem; từ quang cảnh bên ngoài, phòng khách, nhà bếp, phòng ngủ cho đến nội thất bên trong, đều chụp không thiếu một góc nào. Ông còn đặc biệt dành riêng cho Cốc Kiều một căn phòng lớn chan hòa ánh nắng trên tầng hai. Cho Cốc Kiều xem xong vẫn thấy chưa đã, Lâu Đức Dụ còn đưa từng tấm ảnh cho con trai của lão già ba đời vợ kia xem. Ngôi nhà hiện tại của ông đã khác một trời một vực so với lần trước Lạc Bồi Nhân đến thăm, và ông nhất định phải để anh thấy rõ điều đó.


Cứ mỗi lần xem một tấm ảnh, Lạc Bồi Nhân lại phải vắt óc đưa ra vài lời nhận xét dưới ánh nhìn chằm chằm của Lâu Đức Dụ. Cốc Kiều thấy mệt thay cho anh, bèn bảo:


– Bố ơi, đừng cho anh ấy xem ảnh nữa. Sau này anh ấy đến nhà mình chẳng phải sẽ thấy hết hay sao?


Lâu Đức Dụ liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay Cốc Kiều, thầm nghĩ cô chưa cắt khẩu ở quê, sổ hộ khẩu vẫn do ông giữ, không sợ cô tiền trảm hậu tấu. Nhà ông đâu phải chỗ ai muốn vào là vào được, ông cảm thấy vẫn cần phải xem xét thêm. Đợi Lạc Bồi Nhân đi rồi, ông nhất định phải khuyên con gái chớ vội vàng kết hôn. Cốc Kiều còn trẻ, vợ chồng ông chẳng việc gì phải gấp. Hơn nữa, ông còn phải cố gắng cày cuốc thêm để chuẩn bị của hồi môn cho cô, ít nhất cũng phải sắm cho con gái một căn nhà trước khi cưới, chứ đời nào lại để nó về ở trong nhà của lão già ba đời vợ kia.


Ông đang mải suy tính thì bà ngoại của Cốc Kiều đã thay ông lên tiếng:


– Có thời gian thì đến nhà bà chơi nhé, bà gói sủi cảo cho cháu ăn.


Lâu Đức Dụ thầm thở dài, mẹ ơi là mẹ!


Thế nhưng, trong bữa cơm tất niên tối nay, Cốc Kiều không thể giữ Lạc Bồi Nhân ở lại, bởi suy cho cùng, năm nay họ vẫn là hai gia đình riêng biệt. Nhóc Tư lại gọi điện giục người anh Hai yêu quý của mình mau về nhà.


Trong tiếng chuông điện thoại giục giã của nhóc Tư, Cốc Kiều tiễn Lạc Bồi Nhân xuống lầu. Cô ngẩng đầu nhìn anh, mỉm cười nói:


– Đợi sang năm, mình cùng nhau ăn cơm tất niên nhé anh!


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 148: 148: Bữa cơm tất niên
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...