Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai


– Em mong chị Cả sẽ kể chuyện của em cho anh nghe à? 


Nhưng không, một lần cũng chẳng có. Mọi thông tin Lạc Bồi Nhân biết về Cốc Kiều đều đến từ bố và em trai. Trước đây, hai người họ vẫn một mực cho rằng anh là người phụ Cốc Kiều, thế nên cũng chẳng ngại ngần dùng tin tức về cô để chọc tức anh.


Cốc Kiều nhìn ra ngoài cửa sổ. Nếu xét về hiệu quả quảng cáo, màn tiếp thị bản thân trước mặt Lạc Tư Cảnh quả thực quá ư vòng vèo, chẳng thể nào tiếp cận được khách hàng mục tiêu. Đó là một chiến dịch quảng cáo thất bại, cũng là lần thất bại duy nhất của cô.


Hai người vừa xuống xe, những bông tuyết lớn đã lả tả đậu trên tóc, trên áo rồi tan biến. Lạc Bồi Nhân kéo Cốc Kiều vào trong vạt áo khoác rộng của mình, nhưng cô lại cố chìa tay ra hứng tuyết.


Tuyết lướt qua lòng bàn tay Cốc Kiều, cô liền níu lấy tay anh, muốn anh cũng cảm nhận rõ ràng trận tuyết này. Lát sau, bàn tay cô đã được anh bao trọn lấy, ấm áp đến nỗi cô chợt lo chiếc nhẫn của mình sẽ cấn đau anh.


Những bông tuyết lớn khẽ chạm vào môi hai người rồi tan ngay trên đó. Dẫu sao Cốc Kiều vẫn là một cô gái Á Đông điển hình, chẳng thể nào thoải mái hôn môi ngoài trời được. Dù xung quanh tĩnh mịch, chỉ có tiếng tuyết rơi bên tai, cô vẫn cứ thấy thấp thỏm như thể đang hôn trộm bạn trai của người khác. Lạc Bồi Nhân mặc nguyên cây đen nên có thể hòa lẫn vào đêm tuyết chứ cô thì không. Sắc vàng trên người cô đã trở thành vệt màu rực rỡ duy nhất giữa không gian này.


Mãi đến khi họ vào nhà, tuyết ngoài trời vẫn rơi không ngớt.


Từ chỗ Lạc Bồi Nhân đang đứng, anh có thể thấy bức ảnh gia đình Cốc Kiều đặt trên tủ ngăn kéo. Trong ảnh, hai cô em gái của cô trông đã lớn hơn một chút so với lần trước anh đến nhà họ; rõ ràng bức ảnh được chụp sau khi hai người chia tay.


Trong ảnh, Cốc Kiều cười tươi rói.


Cô không để ý đến ánh mắt của Lạc Bồi Nhân, bảo:


– Anh lái xe cả quãng đường dài như vậy chắc mệt lắm. Lẽ ra anh nên để em lái thay một đoạn.


– Nếu em thật sự xót anh mệt thì lát nữa đúng là có việc cần em giúp đấy. Hồi mình không gặp nhau, em chụp được gì rồi? Cho anh xem với.



Cốc Kiều bèn mang album ảnh ra. Lạc Bồi Nhân lật giở từng trang, từ khoảng thời gian ngay sau khi chia tay cho đến tận bây giờ, hầu như tấm nào Cốc Kiều cũng cười. Trong ảnh, cô không hề có chút bi lụy nào của kẻ thất tình. Bất cứ ai nhìn vào những tấm ảnh này cũng đều có thể đi đến kết luận: chia tay là quyết định đúng đắn.


Cốc Kiều thấy hơi chột dạ, hình như nụ cười của cô trong ảnh có phần rạng rỡ quá mức. Thử đặt mình vào vị trí của Lạc Bồi Nhân, nếu sau khi chia tay mà tấm ảnh nào anh cũng cười tươi như vậy, cô chắc chắn sẽ cho rằng cuộc chia tay này hoàn toàn hợp ý anh.


Tuy nhiên, Lạc Bồi Nhân vẫn hiểu Cốc Kiều phần nào. Cô là người dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải cười, càng khó khăn lại càng cười tươi. Điều thực sự khiến Lạc Bồi Nhân bận lòng lại là một tấm ảnh cô không cười. Trong ảnh, cô đang cúi đầu đọc sách. Góc trên tấm ảnh có ghi rõ ngày tháng, đúng vào thời điểm sau khi chia tay và trước khi Cốc Kiều thắng kiện. Quần áo trên người cô cũng không còn sặc sỡ như thường ngày mà giản dị đến lạ.


– Ai chụp cho em tấm này vậy?


– Trần Tinh ạ. Hồi đó em có ở nhờ nhà cô ấy một thời gian. – Sợ Lạc Bồi Nhân quên mất Trần Tinh là ai, cô vội bồi thêm. – Em gái của Trần Huy.


Nhớ lại chuyện cũ, sợ Lạc Bồi Nhân hiểu lầm, Cốc Kiều vội vàng thanh minh:


– Hồi đó bố em say quắc cần câu nên mới nói bừa vụ đính hôn thôi, chẳng ai tưởng là thật cả…


– Em nói rồi mà. Yên tâm đi, anh không ghen tuông vớ vẩn đâu. Nhưng lúc em khó khăn nhất, phải ở nhờ nhà họ Trần, mà anh lại chẳng giúp được gì. Trong mắt bố mẹ em, chắc anh còn thua cả anh chồng hụt kia của em nữa nhỉ?


– Làm gì có…


Lạc Bồi Nhân ngắt lời Cốc Kiều, nhìn cô cười:


– Vì chuyện đó, chắc bố mẹ em càng mất thiện cảm với anh hơn. Em nói xem, giờ anh phải làm sao để gỡ gạc lại đây? Lần sau anh đến nhà em liệu có bị đuổi thẳng cổ không?


– Mọi người đều biết là em chủ động nói chia tay mà. 


Cốc Kiều không muốn gia đình mình hiểu lầm Lạc Bồi Nhân nên đã sớm giải thích với họ.



Anh vốn chẳng bận tâm người khác nhìn nhận mình ra sao, nhưng Cốc Kiều lại là một ngoại lệ.


Cốc Kiều nhìn sâu vào mắt Lạc Bồi Nhân, nói từng chữ một:


– Em chưa bao giờ, dù chỉ một lần, cho rằng anh không đáng tin cậy cả.


Lạc Bồi Nhân kéo vai Cốc Kiều, để đầu cô tựa vào vai mình, thủ thỉ:


– Nếu em tin anh thì sau này có chuyện gì cứ dựa vào anh. Gặp khó khăn cần người giúp đỡ phải tìm anh đầu tiên. Đó mới là lời biện minh tốt nhất cho anh.


Anh vuốt tóc cô, nói tiếp:


– Anh thật sự rất muốn em dựa dẫm vào anh. Em đâu chỉ có một mình, em còn có anh cơ mà. 


Lạc Bồi Nhân không hỏi về bí mật mà Cốc Kiều đang giấu giếm. Nếu cô không muốn nói, anh sẽ giả vờ như không biết. Nhưng anh hy vọng có thể xóa nhòa ảnh hưởng của chuyện đó đối với cô.


Cốc Kiều tựa đầu lên vai Lạc Bồi Nhân, cả hai cùng xem lại những tấm ảnh cũ. Qua từng bức hình, Lạc Bồi Nhân như được chứng kiến lại những tháng ngày anh vắng mặt trong cuộc đời cô: ngày cô thắng kiện, ngày cô khai trương cửa hàng đầu tiên, rồi lại chuyển đến một mặt bằng khang trang hơn… Anh vừa xem, vừa đoán định tâm trạng của cô khi ấy qua độ tươi của nụ cười.


Thật trùng hợp, lần nào anh cũng đoán đúng. Lật đến một trang nọ, Lạc Bồi Nhân bất ngờ nhìn thấy tấm ảnh chụp chung của anh và Cốc Kiều.


Bức ảnh được chụp rất cẩu thả, màu sắc như thể được cố tình tô vào vậy. Lạc Bồi Nhân vốn chẳng ưa kiểu chụp ảnh dành cho khách du lịch, nhưng hôm đó, ngay tại thành phố nơi anh chào đời, Cốc Kiều đã kéo anh lại chụp một tấm. Đó là tấm ảnh chung duy nhất của hai người. Cả hai trong ảnh đều trông hơi ngố. Hôm ấy, chẳng biết vì mắc cỡ hay vì lạnh mà đôi má Cốc Kiều ửng hồng, trông cô rạng rỡ lạ thường, hệt như những cô gái lái máy cày trên các tấm áp phích tuyên truyền thập niên bảy mươi lần đầu tiên lên thành phố.


Lạc Bồi Nhân chia sẻ hình ảnh so sánh ấy với Cốc Kiều, cô chỉ hừ nhẹ một tiếng:


– Anh ví von thế mà cũng gọi là khen em được à?



Cốc Kiều không để Lạc Bồi Nhân nói thêm, cô chủ động chặn lời anh bằng một nụ hôn. Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi không ngớt. Cốc Kiều nén sự e thẹn bản năng, dùng một cách thức mới lạ để đòi hỏi anh.


Bên ngoài, tuyết vẫn lả tả rơi.


Lạc Bồi Nhân hồi tưởng lại những mùa đông thuở ấu thơ tại Singapore. Nơi ấy chẳng bao giờ thấy tuyết, chỉ có gió mùa đông bắc từ bi*n đ*ng tràn về, bao trùm cả thành phố trong bầu không khí ẩm ướt, dai dẳng và nhớp nháp. Trong tiết trời ấy, anh thường nhớ nhà da diết, thậm chí nhớ cả cơn gió lạnh khô hanh và cảnh tuyết giăng ngập trời. Thứ anh hoài niệm không hẳn là ngôi nhà mình từng ở, mà giống như nhớ tới một khái niệm đầy trừu tượng dùng để mô tả “nhà” trong sách vở hay phim ảnh hơn.


Sau này, khi đã chia tay Cốc Kiều, anh trở lại Singapore, mọi hình dung mơ hồ đều trở nên cụ thể. Giữa miền cận xích đạo, anh lại nhớ củ khoai lang Cốc Kiều bẻ đôi, nhớ cơn gió lạnh buốt rát mặt tựa giấy nhám, nhớ cả làn hơi trắng phả ra từ miệng cô che khuất nụ cười nơi khóe môi… Ở xứ nhiệt đới chẳng cần đến chiếc khăn len cô từng nhón chân choàng cho anh, cũng chẳng cần những đôi găng tay cô mua sẵn cả túi để tặng. Trong cái mùa đông nhiệt đới không cần đến áo khoác dày, mọi nỗi nhớ nhung đều trở nên xa vời và vô nghĩa.


Cốc Kiều nằm nhoài lên người anh, từng chút một ép hơi ấm từ cơ thể anh thấm sang người mình. Cô vốn không phải người thụ động, nhưng chủ động đến mức này lại là lần đầu tiên. Ban đầu, Lạc Bồi Nhân chỉ trêu cô: 


– Anh già hơn em, lại lái xe cả chục tiếng đồng hồ, chẳng phải lúc nãy em cứ nằng nặc đòi giúp anh sao?


Lần này Cốc Kiều không nuốt lời, ngược lại còn đè nén sự e thẹn bản năng để hôn anh. Nụ hôn của cô thật dịu dàng, như thể đang vỗ về một chú mèo hoang hay chú chó lạc cần được quan tâm, chứ không phải đang đối diện với một người đàn ông chiếm ưu thế tuyệt đối về thể lực so với cô.


Những ngón tay cô cũng thật mềm mại, không ngừng v**t v* khuôn mặt anh, chỉ có chiếc nhẫn tì lên má là hơi cấn một chút. Còn anh lại đáp trả bằng những cái v**t v* và nụ hôn cuồng nhiệt khôn xiết. Lạc Bồi Nhân ghé sát tai cô, thầm thì:


– Em có muốn anh không?


Cô muốn anh, ở mọi phương diện. Nhưng cô không biết phải “muốn” anh thế nào khi anh đã mệt rũ.


Trước ánh nhìn của Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều không sao giấu được vẻ căng thẳng và lóng ngóng của lần đầu dùng tư thế này. Cô khẽ chau mày, chóp mũi rịn mồ hôi, gắng sức dung nạp thứ nóng rực đang cương to kia vào cơ thể, để cả hai hoà vào nhau sâu hơn từng chút một.


Lạc Bồi Nhân dùng âm lượng chỉ đủ cho mình Cốc Kiều nghe, nói rằng khi tiến vào trong cô, anh cảm thấy bình yên như được về nhà. Anh cứ thế ngắm nhìn cô, thời gian như ngừng lại. Trong sự tĩnh lặng ấy, mọi giác quan đều được khuếch đại. Ngọn lửa âm ỉ trong người không chỉ khiến tim Cốc Kiều loạn nhịp, mà ngọn lửa ấy còn bùng lên dữ dội, lan ra toàn thân, nung đỏ từng tấc da thịt cô.


Cốc Kiều hất tóc ra trước để che đi vệt hồng trên má, không muốn cho Lạc Bồi Nhân thấy biểu cảm của mình. Anh vươn tay, vén những lọn tóc che trước mặt cô, để lộ ra những biến chuyển tinh vi nhất không thể che giấu trên khuôn mặt ấy.



Đôi khuyên tai của Cốc Kiều nảy lên theo từng nhịp, mái tóc đen dài xõa tung trên người cô. Ánh đèn lờ mờ càng tôn lên làn da trắng của cô, gần như màu tuyết ngoài cửa sổ. Nhưng tuyết chẳng biết thẹn thùng, lại càng không đổi màu vì thẹn thùng.


Tuyết ngoài trời vẫn rơi không dứt. Lớp cửa kính đã ngăn cái lạnh buốt giá ở ngoài, nhưng chẳng thể dập tắt ngọn lửa đang bùng lên trong người Cốc Kiều. Nó nung nóng toàn thân cô, như muốn hoà tan cô trong ngọn lửa này.


Cốc Kiều nghiêng đầu, lại hất tóc ra trước che mặt, rồi lại bị Lạc Bồi Nhân gạt ra. Anh nhất quyết muốn nhìn cho rõ biểu cảm trên mặt cô.


Cốc Kiều nghe thấy tiếng Lạc Bồi Nhân th* d*c khe khẽ. Trước đây, anh luôn tìm mọi cách để cô phải kêu thành tiếng, vậy mà đến lượt mình, anh lại kìm nén đến cùng, quyết không phát ra bất cứ âm thanh nào. Mặt Cốc Kiều đỏ bừng, cô c*n m** d*** nhìn lại Lạc Bồi Nhân. Sự hiếu thắng và tò mò trỗi dậy, lấn át cả nỗi ngượng ngùng. Cô đột nhiên muốn biết, lúc không thể kìm nén được nữa, giọng anh sẽ thế nào.


Nhưng Lạc Bồi Nhân nào cho cô cơ hội đó. Ngay khoảnh khắc khao khát chinh phục trong Cốc Kiều bùng lên dữ dội nhất, anh đã kéo cô vào lòng, dán chặt vào người mình. Bao mệt mỏi sau hơn mười tiếng đồng hồ lái xe liên tục tức thì tan biến. Dẫu Cốc Kiều đang ở trên, Lạc Bồi Nhân cũng không cần cô phải chủ động nữa.


Giữa đêm tuyết ở miền Bắc Trung Quốc, ký ức về mùa đông Singapore chợt ùa về. Ấn tượng sâu đậm nhất hầu như đều là những ngày mưa. Mây đen dày đặc vần vũ trên bầu trời thành phố, chực chờ trút xuống một trận mưa lớn. Những cơn mưa rả rích dai dẳng dễ làm thui chột ý chí con người, khiến nỗi cô đơn trỗi dậy. Nhưng giờ đây, hai người đã hòa làm một.


Ngay khi Cốc Kiều ngỡ mọi thứ sắp kết thúc, Lạc Bồi Nhân bỗng lật người, đảo ngược vị trí, đè lên người cô. Mỗi nhịp anh đưa đẩy, cô lại chẳng thể kìm nén mà bật thốt tiếng rên. Những thanh âm ấy va vào trần nhà, dội xuống sàn, rồi vỡ tan tung tóe. Không cam tâm để anh chiếm thế thượng phong, cô bèn cắn vào vai anh, chặn đứng những tiếng nức nở. Đôi tay chừng như thừa thãi giờ chỉ biết siết chặt lấy Lạc Bồi Nhân, khiến chiếc nhẫn trên ngón tay như muốn khảm sâu vào da thịt anh. Mồ hôi họ tuôn rơi, quyện vào nhau, chẳng thể phân biệt đâu là của anh, đâu là của cô.


Sau trận tuyết lớn, cả thế giới trắng xóa một màu. Nhóc Tư đã dậy từ tờ mờ sáng để ra sân đắp người tuyết. Nhỏ Ba nhìn người tuyết em trai đắp, cố nuốt hết mấy câu chê bai vào bụng. Dù sao cũng là ba mươi Tết, nên nói những lời may mắn, tốt lành thì hơn.


Bản thân nhóc Tư cũng không hài lòng lắm với tác phẩm của mình, nhưng điều khiến cậu tiếc nuối lại là chuyện khác. Cậu nói:


– Chị Ba, chị còn nhớ hồi chị họ Cốc Kiều ở nhà mình không? Hồi đó chị ấy nặn cho em một người tuyết đẹp ơi là đẹp, mà em lại quên béng không chụp ảnh lại.


Nhỏ Ba cũng mang máng nhớ chị họ từng nặn một người tuyết, nhưng nghĩ mãi vẫn thấy chẳng liên quan gì đến cậu em trai mình.


– Chị thấy người tuyết đó trông giống anh Hai hơn.


Nhóc Tư lập tức cãi:


– Làm gì có! Chị nhớ nhầm chắc luôn. Người tuyết chị họ đắp chính là em mà!


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 147: 147: Rốt cuộc là ai
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...