Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 146: 146: Biện minh


Mãi chưa thấy cậu con thứ hai về nhà, Lạc Bá An bèn bảo cậu con út gọi điện giục anh.


Nhóc Tư bấm máy với tâm thế vô cùng miễn cưỡng. Hầu hết những lần cậu gọi cho anh Hai đều là vạn bất đắc dĩ, chẳng bao giờ xuất phát từ sự tự nguyện. Mỗi khi cần liên lạc với con trai thứ, nếu là chuyện bàn bạc làm ăn hay phân tích thời cuộc, Lạc Bá An chẳng nề hà tự mình gọi điện. Thế nhưng, hễ đụng đến chuyện riêng tư, tỷ như Tết có về không, bao giờ về, ông lại đùn đẩy nhiệm vụ cho cậu út với cái cớ anh em phải hòa thuận, em trai quan tâm, mong nhớ anh trai âu cũng là lẽ thường.


Thú thật, nhóc Tư chẳng mấy bận tâm chuyện anh Hai có về nước hay không. Tuy nhiên, vì được bố uốn nắn từ nhỏ nên lần nào cậu cũng phải bày tỏ nỗi nhớ nhung da diết qua điện thoại, làm như thể anh trai không về thì cậu chẳng thiết sống nữa. Dẫu lần nào cũng phải diễn theo kịch bản có sẵn, nhóc Tư vẫn biết cách thêm thắt, luôn khéo léo lồng ghép vài tin tốt lành về chị họ Cốc Kiều cho anh trai nghe.


Lúc này, ngoài cửa sổ tuyết vẫn đang rơi. Nhóc Tư vừa ngắm nhìn những bông tuyết bay rợp trời, vừa gọi điện cho anh trai:


– Anh Hai, bao giờ anh về thế? Cả nhà đang đợi anh đấy. Tuyết rơi có gây trở ngại gì cho anh không ạ?


– Không.


Dưới ánh mắt giám sát của bố, nhóc Tư đành miễn cưỡng nói tiếp:


– Anh Hai, em muốn gặp anh chết đi được. Cả nhà mình ai cũng mong anh về. Lần này anh về ăn bữa cơm đoàn viên, em vui lắm luôn ạ!


Chứng kiến màn thoại như trả bài của em trai, nhỏ Ba đứng bên cửa sổ chỉ biết chán chường trợn tròn mắt.


Sau khi bày tỏ nỗi nhớ nhung anh trai xong, nhóc Tư bắt đầu thỏa sức sáng tác:


– Anh Hai, chẳng hiểu sao hôm nay em lại nhớ tới chuyện mấy năm trước. Cái lần em, anh, chị Ba với chị họ Cốc Kiều ra ngoại ô đốt pháo hoa ấy. Pháo hoa hôm đó đẹp thật, anh còn nhớ không? Năm ngoái chị họ Cốc Kiều cũng đưa em ra ngoại ô đốt một lần, còn đẹp hơn cả lần mấy anh em mình đi chung nữa cơ. Lúc ấy em đã nghĩ, giá mà có cả anh ở đây thì vui biết mấy.


Ý đồ của nhóc Tư lộ liễu đến mức ông Lạc Bá An gần như tưởng rằng cậu con út này chỉ ngây thơ nói hớ chứ không hề có ác ý gì.


– À đúng rồi anh Hai, dạo này chị họ Cốc Kiều cũng đang ở Thượng Hải đấy. Anh ở đó chắc cũng đọc được tin tức về chị ấy rồi nhỉ? Phần mềm của chị ấy bán chạy lắm…



Bà Lạc phải gọi giật tên nhóc Tư, ngầm ra hiệu cho cậu im miệng. Cậu cứ huyên thuyên mãi thế này, người ngoài nghe thấy có khi lại tưởng do bà xúi giục cũng nên.


Nhóc Tư giả vờ ngây thơ hỏi:


– Anh Hai, em nhắc tới chị họ Cốc Kiều làm anh không vui sao? Bố mẹ cứ cấm em nhắc đến chị ấy trước mặt anh, nhưng em lại nghĩ, chị ấy giỏi giang như vậy, kiểu gì anh chẳng mừng cho chị ấy, đúng không anh?


Đầu dây bên kia bỗng im lặng vài giây. Nhóc Tư tưởng rằng thành công của chị họ ít nhiều cũng khiến anh Hai chạnh lòng, nào ngờ lại nghe Lạc Bồi Nhân đáp:


– Em ngưỡng mộ chị họ Cốc Kiều của em ghê nhỉ. Bây giờ chị ấy đang ở ngay cạnh anh này, em có muốn nói chuyện với chị ấy không?


Nhóc Tư nuốt ngược tất cả những lời định nói vào trong:


– Chị họ Cốc Kiều đang ở cạnh anh á? Hai người…


– Đúng như em nghĩ đấy. Ban nãy chẳng phải em còn bảo nhớ những ngày ở cùng bọn anh lắm sao?


Lạc Bồi Nhân đưa điện thoại cho Cốc Kiều:


– Nhóc Tư nhớ những ngày ở cùng bọn mình lắm, vừa nhắc đến em xong đấy.


– Chị họ, chị với anh Hai quay lại với nhau rồi à?


– Ừ.


– Sao chị lại quay lại với anh ấy… Ai đời lại đi vào vết xe đổ thế bao giờ! – Nhóc Tư liếc nhìn người thân bên cạnh, sực nhớ ra anh Hai cũng đang ở đầu dây bên kia nên đành nuốt ngược những lời chực tuôn ra. – Chị họ, sao trước đây chị không nói với em? Có bí mật gì em cũng đều kể cho chị nghe mà.


Nhóc Tư bỗng cảm thấy như bị phản bội.



Dù Cốc Kiều cho rằng chuyện chia tay chẳng có gì vẻ vang để rêu rao, nhưng cô cũng không thể để nhóc Tư hiểu lầm Lạc Bồi Nhân là gã sở khanh mãi được.


– Em hiểu lầm anh Hai em rồi, thực ra hồi đó chị mới là người chủ động nói chia tay.


Không khí dường như ngưng đọng trong tích tắc. Khóe miệng vốn đang trễ xuống của Nhóc Tư bỗng chốc nhếch lên.


– Chị họ, hóa ra năm đó anh Hai bị chị đá ạ! 


Nghe Cốc Kiều nói vậy, Nhóc Tư phấn khích như thể Columbus tìm ra châu Mỹ. Giọng cậu oang oang, cố tình truyền tải thông tin này đến tai cả nhà một cách chuẩn xác.


Quả nhiên vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cuối cùng cũng có người trị được anh Hai, đúng là chị họ mình có khác. Chẳng ngờ nhỏ Ba lại đoán trúng phóc, nhưng dù cô bé có đoán sai đi nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến niềm vui của nhóc Tư lúc này.


Sự phấn khích quá đà che giấu của nhóc Tư truyền qua điện thoại, khiến không chỉ Cốc Kiều mà ngay cả Lạc Bồi Nhân cũng cảm nhận được niềm hân hoan khó lòng kìm nén của cậu em trai.


Vừa cúp máy, nhóc Tư lập tức loan báo sự thật vừa khai thác được cho cả nhà nghe lại một lần nữa. Chuyện chia tay vốn đã nằm trong dự đoán của nhỏ Ba nên cô bé chỉ ngạc nhiên về việc anh Hai và chị họ tái hợp, còn thái độ của bố mẹ cô bé thì lại khác.


Nhóc Tư chẳng biết diễn tả vẻ mặt của mẹ thế nào, đành quay sang nhìn bố. Hai cú sốc ập đến cùng lúc khiến Lạc Bá An cũng nhất thời không kiểm soát được biểu cảm trong vài giây.


Sau phút sững sờ, Lạc Bá An chợt thấy xót con trai. Lạc Bồi Nhân bị người ta bỏ, vậy mà ông chẳng những không an ủi được câu nào, lại còn trách nhầm anh. Nhưng tại sao anh lại không giải thích chứ? Nghĩ kỹ lại, có lẽ anh thấy chuyện bị đá mất mặt quá. Đã chừng ấy tuổi đầu, lần đầu tiên thương một cô gái lại bị người ta phụ, quả thật hơi khó mở lời. Giờ về nước rồi nối lại tình xưa, liệu trong đó có mấy phần là vì không cam tâm… Lòng ông vẫn canh cánh bao nỗi nghi ngại về chuyện tình này.


Lạc Bá An liếc sang vợ, thấy vẻ mặt bà cũng bàng hoàng không kém, xem ra trước đây bà hoàn toàn không biết chuyện. Trước nay ông vẫn luôn cảm thấy con trai mình có lỗi với Cốc Kiều. Ông không rõ trước khi chia tay, hai đứa đã tiến xa đến đâu, mà chuyện này lại chẳng thể hỏi thẳng. Lỡ chúng đã đi quá giới hạn rồi mới đường ai nấy đi, thì với một cô gái xuất thân thôn quê vốn có tư tưởng bảo thủ, đó tuyệt đối là một cú sốc lớn. Hiểu tính vợ mình, ông biết bà luôn cố gắng vun vén cho cái gia đình nhỏ này, không cho phép bất cứ yếu tố ngoại lực nào phá vỡ sự ổn định của nó. Giữa cháu gái đằng ngoại và con riêng của chồng, hẳn nhiên bà sẽ đứng về phía con riêng của chồng.


Ngay cả dì ruột cũng chưa chắc đã bênh vực mình, kể ra con bé cũng có phần đáng thương. Trong lòng Lạc Bá An, Cốc Kiều vốn luôn ở thế yếu, nên khi nghe nhóc Tư kể dạo này cô sống tốt ra sao, ông thật lòng mừng cho cô.


Lạc Bá An vốn tự tin mình ít khi nhìn lầm người, ai ngờ lần này lại đặt lòng thương hại sai chỗ.


– Giọng nhóc Tư nghe mừng như bắt được vàng, cứ như Tết đến sớm với nó vậy.



Cốc Kiều cũng cảm nhận được niềm vui của Nhóc Tư. Nghe giọng điệu ấy, cô thậm chí còn thấy lời giải thích ban nãy của mình là một sai lầm.


Để chuẩn bị cho bữa tối, chị Trương đã tất bật trong bếp suốt cả buổi chiều. Khi ra mở cửa thấy Lạc Bồi Nhân đi cùng một cô gái, chị Trương thoáng chút ngạc nhiên, thầm thắc mắc sao cô gái này trông giống Cốc Kiều thế. Mãi đến khi đối phương cất tiếng chào, chị mới nhận ra đây đúng là Cốc Kiều thật.


Chị Trương bận rộn cả buổi, vốn đã mệt rã rời chỉ muốn nghỉ một lát, vậy mà giờ lại phấn chấn hẳn lên. Cách xưng hô trong nhà này cũng thật thú vị, cứ mạnh ai nấy gọi.


Nhóc Tư vừa thấy Cốc Kiều đã tíu tít gọi “chị họ”, cậu nhất quyết không vì anh Hai mà thay đổi cách xưng hô. Có điều, từ lúc biết chị họ là người đá anh Hai, cậu bỗng thấy ông anh mình trông thuận mắt hơn hẳn.


Để thể hiện mình là một bà mẹ kế đạt chuẩn, bà Lạc đã dành gần như cả ngày để chuẩn bị đón tiếp bạn gái của con chồng. Thế nhưng, khi biết cô gái ấy chẳng phải ai xa lạ mà chính là Cốc Kiều, bà bỗng sững sờ. Việc bà từng năm lần bảy lượt khuyên Cốc Kiều giữ khoảng cách với Lạc Bồi Nhân giờ đây chẳng khác nào một trò cười. Hóa ra, cái logic của bà không phải lúc nào cũng áp dụng được cho tất cả mọi người.


Trước khi Cốc Kiều đến, bà Lạc vẫn còn đắn đo không biết nên tiếp đãi cô như tiếp đãi bạn gái của con chồng hay cháu gái mình.


Rốt cuộc, chính Cốc Kiều đã chủ động quyết định chuyện này, cô vẫn gọi bà là dì, gọi Lạc Bá An là dượng. Suốt bữa ăn, Lạc Bá An liên tục nhìn con trai bằng ánh mắt thương hại. Trái lại, con trai ông lại chẳng tỏ vẻ gì là đáng thương.


Lạc Bồi Nhân cảm thấy ánh mắt thương hại của bố thật nực cười, nhưng anh cũng không buồn vạch trần.


Nhỏ Ba tinh mắt trông thấy chiếc nhẫn trên tay Cốc Kiều, liền kêu lên:


– Chị họ, nhẫn của chị đẹp quá!


Nghe con gái nói, bà Lạc bèn nhìn sang, thấy viên kim cương vàng sáng lấp lánh. Bà bất giác nhớ lại lần đầu Cốc Kiều đến nhà họ Lạc, cô cũng mặc một chiếc áo sơ mi màu vàng. Khi ấy bà còn thắc mắc, tại sao mình cho Cốc Kiều nhiều quần áo là thế mà cô cứ khăng khăng mặc mỗi chiếc áo ấy.


Nhóc Tư hôm nay cũng rất vui, thấy chiếc nhẫn liền hùa theo:


– Chị họ mua lúc nào thế? Sao trước đây em không thấy?


– Cái này là của anh họ, à anh Hai em tặng chị.



Nhóc Tư giờ đã lớn, không còn khó chịu vì quà anh Hai tặng mình và chị họ khác nhau nữa. Lần này, cậu thật lòng công nhận gu thẩm mỹ của anh Hai cũng không tệ.


Lạc Bá An vẫn luôn ngờ rằng con trai mình quen lại người cũ chỉ vì thấy không cam lòng. Mãi cho đến khi bữa tối kết thúc, cả nhà ra cửa tiễn Lạc Bồi Nhân đưa Cốc Kiều về, ông mới tận mắt chứng kiến con trai mình khoác áo choàng cho cô thuần thục như thể ngày nào cũng làm việc này. Còn gì để nói nữa đâu? Con trai ông đã thực sự chết mê chết mệt cô bé này rồi.


Cốc Kiều nhất quyết muốn tự lái xe về:


– Anh lái xe hơn mười tiếng đồng hồ rồi, mệt lắm.


Giữa trời tuyết bay, chiếc xe chầm chậm chạy về phía trước. Càng đến gần nhà của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân càng thấy quen, bởi căn nhà cô thuê nằm cùng khu chung cư với chị gái anh. Nếu chủ nhà có ý định bán, Cốc Kiều thực sự sẽ cân nhắc đến việc mua lại. Quả thực cô nên sớm đưa việc mua nhà vào kế hoạch của mình.


– Sao em lại thuê ở đó? Cũng đâu gần cửa hàng.


Với một người luôn chú trọng hiệu suất như Cốc Kiều, thuê một nơi chỉ cách cửa hàng năm phút đi bộ mới phù hợp với phong cách của cô.


– Em thích khu này lâu lắm rồi ạ.


Nhất là sau lần đi ngang qua đây trước khi đến Erenhot, cô càng thấy nơi này thật tuyệt. Đã có một thời gian, mọi hình dung của cô về một mái ấm đều xoay quanh khu chung cư này, nên sau này vừa có cơ hội là cô thuê ngay. Lần đầu gặp lại Lạc Tư Cảnh ở đây, cô đã chủ động chào hỏi chị. Lạc Tư Cảnh lúc đó trông rất ngạc nhiên, không rõ là vì cô sống ở đây, hay vì cô lại chủ động gọi chị là “chị họ” nhiệt tình đến vậy.


Nhưng Lạc Tư Cảnh đã khéo léo che giấu sự ngạc nhiên của mình. Cái tên Lạc Bồi Nhân cứ quanh quẩn trong lòng Cốc Kiều mãi mà cô vẫn không tài nào thốt ra thành lời, trong khi Lạc Tư Cảnh cũng chẳng hề đả động gì đến em trai. Cốc Kiều bèn chủ động mang đĩa mềm ở cửa hàng đến tặng chị họ. Lạc Tư Cảnh nói cô khách sáo quá, Cốc Kiều liền cười đáp rằng ngày trước chị cũng tặng em không ít quà, chiếc đồng hồ và áo khoác vàng em vẫn còn giữ đây này. Bấy giờ Lạc Tư Cảnh mới nhìn cô rồi hỏi, chẳng lẽ thằng bé chưa bao giờ kể với em sao?


Lạc Bồi Nhân đúng là chưa bao giờ kể, nhưng sau này Cốc Kiều tự đoán ra được. Cô đã chờ chị họ chủ động nhắc đến anh, nhưng Lạc Tư Cảnh dường như cho rằng không cần thiết phải khơi lại chuyện quá khứ nên đã lập tức lảng sang chủ đề khác. Kể từ đó, mỗi lần Cốc Kiều tặng đĩa mềm, Lạc Tư Cảnh đều đáp lễ bằng vài món quà nhỏ. Càng qua lại, hai người càng có nhiều chuyện để nói, duy chỉ có cái tên Lạc Bồi Nhân là chưa một lần được nhắc đến.


Nhớ lại chuyện cũ, Cốc Kiều không kìm được bèn hỏi:


– Chị Cả có bao giờ nhắc đến em với anh không?


Khi gặp Lạc Tư Cảnh, dù chị không hỏi chi tiết, Cốc Kiều vẫn giới thiệu kỹ lưỡng về công việc của mình. Dáng vẻ ấy trông hệt như kẻ mới phất, chẳng giấu nổi niềm hân hoan, chỉ muốn khoe cho cả thiên hạ biết chút thành tựu cỏn con mà mình đạt được.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 146: 146: Biện minh
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...