Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ


Ngoài cửa sổ, tuyết rơi lả tả. Trời đã tối mịt mà dòng xe cộ vẫn kẹt cứng, dường như chẳng có dấu hiệu nhúc nhích.


– Em còn nhớ lần em nói với anh rằng ngũ hành của em khuyết Thổ, nên phải dùng màu vàng cho bù đắp không?


Cốc Kiều sực nhớ quả thật mình từng nói câu đó với Lạc Bồi Nhân. Hình như là hồi mười tám tuổi, dạo còn đi bán găng tay da heo, anh đã đi cùng cô. Hôm ấy, cô quàng một chiếc khăn len màu vàng rất dài. Khi anh hỏi có phải cô thích màu vàng không, cô đáp rằng tại màu vàng hợp vía mình. Thầy bói phán ngũ hành của cô khuyết Thổ nên cần phải bổ sung, mà Thổ lại ứng với màu vàng.


Nhưng vừa nói xong cô đã thấy hối hận ngay. Lạc Bồi Nhân là thanh niên tiến bộ tin vào khoa học, vậy mà cô lại đi lải nhải mấy chuyện mê tín dị đoan trước mặt anh. Tối đó, trong căn phòng nhỏ tại nhà họ Lạc, Cốc Kiều cứ ngẫm đi ngẫm lại những lời mình đã nói. Cô chợt nhớ ra trong tên Lạc Bồi Nhân có chữ “Bồi” () thuộc bộ Thổ, lòng thầm lo không biết anh có hiểu lầm rằng cô đang ngầm ám chỉ gì không. Nhưng rồi cô quả quyết là không, vì dù sao cô cũng hiểu anh phần nào. Nghĩ miên man một chặp, cô bất giác mỉm cười. Xem ra ông thầy bói phán cũng có lý đấy chứ.


Nhớ lại câu nói năm mười tám tuổi, Cốc Kiều bật cười bảo:



– Lúc đó em đùa thôi mà, sao anh nhớ dai thế?


Giờ anh lại lôi chuyện cũ ra nói; xem ra sau này, ngoài chuyện cười cô thiếu kiến thức sinh học, anh lại có thêm một cái cớ để trêu  cô rồi.


Có trời mới biết, Cốc Kiều nào có mê tín đến thế. Thực tâm, cô chẳng tin chút nào vào thuyết ngũ hành. Cô vốn có cái tính hễ thích thứ gì là sẽ viện đủ mọi cớ để chứng minh nó tốt cho mình. Cô thích màu vàng nên mới bảo màu ấy hợp vía, chứ kỳ thực, so với chuyện ngũ hành, cô tin vào đôi tay của chính mình hơn.


– Em nói đùa, nhưng anh lại tin là thật. – Lạc Bồi Nhân kéo tay Cốc Kiều, đặt chiếc hộp vào lòng bàn tay cô. – Quà năm mới của em đấy. Mở ra xem đi.


Tuy Tết Dương lịch đã qua từ lâu, nhưng với người Trung Quốc, Tết Nguyên Đán mới thực sự là khởi đầu thực sự của một năm mới.


Cốc Kiều ngập ngừng giây lát rồi chầm chậm mở hộp. Thế giới bên ngoài tựa hồ một bức ảnh đen trắng khổng lồ, những bông tuyết lớn khiến cả đất trời bừng sáng hẳn lên. Ánh đèn trong xe tuy hiu hắt, nhưng cũng không ngăn nổi viên kim cương vàng rực lặng lẽ tỏa sáng; thứ ánh sáng ấy dường như muốn dội thẳng vào mắt Cốc Kiều.



Ánh mắt Cốc Kiều dán chặt vào chiếc nhẫn. Những lời mê tín thế này thật chẳng giống tác phong của một người tin vào khoa học chút nào. Cô dời mắt từ chiếc nhẫn lên gương mặt Lạc Bồi Nhân, đôi môi dính chặt lại với nhau. Cô định trêu anh một câu “không biết anh mê tín từ khi nào thế”, nhưng cứ mấp máy mãi mà chẳng thốt nên lời.


– Để anh đeo giúp em nhé. – Lạc Bồi Nhân nắm lấy tay trái Cốc Kiều, lồng chiếc nhẫn vào ngón tay cô, đoạn cười nói. – Vừa hơn anh tưởng. Cứ như thể nó sinh ra là để đeo trên tay em vậy.


Lạc Bồi Nhân lật ngửa bàn tay Cốc Kiều, ngắm nghía những đường chỉ tay rồi đặt lên đó một nụ hôn.


– Sau này em sẽ chẳng còn thiếu thốn bất cứ thứ gì nữa.


Giọng anh trịnh trọng lạ thường, khiến câu nói chẳng còn giống một lời chúc mừng năm mới, mà tựa như lời hẹn ước trọn đời.


Khi môi Lạc Bồi Nhân chạm vào lòng bàn tay, trái tim Cốc Kiều bỗng thắt lại. Tuyết trên nóc xe mỗi lúc một dày thêm; lớp kính xe ngăn cách hai thế giới, chặn đứng cái giá lạnh bên ngoài.



Lạc Bồi Nhân vòng tay qua vai Cốc Kiều, để cô tựa đầu vào vai anh. Anh khẽ luồn tay vào tóc cô, không ngừng v**t v*.


Mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng.


Cốc Kiều bỗng có một khao khát mãnh liệt là được cùng Lạc Bồi Nhân ngắm tuyết. Hai mùa đông vừa qua anh đều ở Singapore, nơi ấy chẳng bao giờ có tuyết rơi.


Nghĩ vậy, Cốc Kiều liền hạ cửa kính xe, mặc cho luồng khí lạnh buốt bên ngoài ùa vào. Những bông tuyết thi nhau bay vào trong xe, đậu trên mái tóc dài của cô. Cô quay mặt ra cửa sổ, ngắm nhìn màn tuyết trắng xóa đang giăng kín trời đất:


– Cứ mỗi độ đông về là em lại nhớ anh. Năm ngoái tuyết rơi, em cứ nghĩ anh ở Singapore thì làm gì có tuyết mà ngắm, bỗng dưng lại thấy tiếc thay cho anh.


Những bông tuyết đậu trên hàng mi, trên gò má, rồi cả trên đôi môi Cốc Kiều, khiến môi cô thoáng chốc lạnh buốt.


Cô bất chợt muốn Lạc Bồi Nhân cũng được nếm thử vị tuyết lạnh giá này. Nghĩ là làm, cô áp môi mình lên môi anh, khiến bông tuyết trên môi tức thì tan chảy.



Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 145: 145: Ngũ hành khuyết Thổ
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...