Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn)


Mùa xuân năm 1995, nhân đà cơn sốt Hiệp Đạo Kỳ Duyên vẫn chưa hạ nhiệt, Cốc Kiều nhanh chóng mở rộng chuỗi cửa hàng phần mềm đến tận Thượng Hải.


Từng đồng vốn trong tay Cốc Kiều luôn ở thế sẵn sàng tái đầu tư mở rộng kinh doanh. Ban đầu, Lâm Hải Xuyên còn khuyên cô nên mua nhà tậu đất, nhưng khi chuỗi cửa hàng phần mềm của cô lần lượt khai trương, anh ta không những thôi khuyên can mà còn tiếc hùi hụi, tự trách mình ngày đó sao lại lấy phí đại diện bèo bọt đến thế.


Gần đây, bộ phim tâm lý xã hội do Lâm Hải Xuyên thủ vai chính gây tiếng vang lớn, khiến tên tuổi anh ta phủ sóng khắp các mặt báo, nhờ đó mà mức phí đại diện cũng tăng vọt. Trong khi đó, hợp đồng với Cốc Kiều lại ký liền ba năm, khiến Lâm Hải Xuyên càng nghĩ càng thấy cô đã vớ được một món hời lớn. Anh ta cũng lấy làm lạ, chẳng hiểu sao lần nào Cốc Kiều cũng gặp may nhờ mình như thế, từ hồi buôn áo khoác da ngày xưa cho đến mở chuỗi cửa hàng phần mềm bây giờ. Nhưng rồi Lâm Hải Xuyên lại tự nhủ, coi như Cốc Kiều có con mắt tinh đời, nhận ra nhân tài như anh ta từ sớm, nên cô nhờ đó mà phát tài cũng là lẽ đương nhiên.


Ngày 1 tháng 5 năm đó, cả nước chính thức áp dụng chế độ nghỉ hai ngày cuối tuần, chấm dứt chế độ nghỉ luân phiên một và hai ngày cuối tuần trước đây.


Trong số những người quen của Cốc Kiều, nhóc Tư là người hân hoan nhất trước chính sách này. Với cậu, chẳng có gì tuyệt hơn việc được nghỉ học thêm một ngày. Trái lại, chị họ Cốc Kiều của cậu dường như chẳng được ngơi nghỉ chút nào nhờ chế độ mới. Ngay cả lúc gọi điện cho cậu, chị họ cũng nói nhanh như đang tranh thủ thời gian làm việc, nếu không nhờ chị phát âm rành rọt, e rằng cậu đã chẳng thể nghe kịp.


Nhóc Tư vẫn cố chấp không chịu đổi cách xưng hô với Cốc Kiều. Trong thâm tâm cậu, chị họ mãi mãi là chị họ, còn chị dâu thì chưa chắc đã bền lâu. Hơn nữa, cũng chẳng có gì đảm bảo chị họ nhất định sẽ trở thành chị dâu. Chị họ tuy đeo nhẫn, nhưng đâu phải ngón áp út. Chị dâu đã có thể thay, thì anh rể cũng đổi được chứ sao? Đôi lúc cậu còn hồ nghi cái danh phận chị dâu tương lai này chỉ là do anh Hai mình tự biên tự diễn. Cứ yêu xa thế này, khéo anh rể thật sự lại là người khác cũng không chừng.


Hôm mùng 1 tháng 5 đó, Cốc Kiều bận tối mắt tối mũi với các hoạt động quảng bá phần mềm diệt vi rút. Khoảnh khắc thư giãn duy nhất trong ngày của cô có lẽ là lúc trò chuyện điện thoại với Lạc Bồi Nhân. Ngày hôm đó dường như đã báo hiệu nhịp độ tất bật của cô trong suốt cả năm.


Mục tiêu của Cốc Kiều năm nay, ngoài việc mở rộng chuỗi cửa hàng, còn là lôi kéo Lạc Bồi Nhân bỏ LC về làm cùng mình. Cô nhắm đến anh không phải vì anh là bạn trai, mà vì Lạc Bồi Nhân có kinh nghiệm, tầm nhìn và các mối quan hệ – tất cả đều là những thứ cô đang rất cần để nhanh chóng mở rộng chuỗi cửa hàng của mình.


Với những gì cô hiểu về Lạc Bồi Nhân, anh sẽ chẳng cam chịu cảnh làm thuê cho người khác mãi. Đôi lúc cô cũng thoáng băn khoăn bởi cái tên công ty “Cốc Giai” vốn gắn liền với họ của cô. Dẫu Lạc Bồi Nhân có về làm với tư cách đối tác, người ngoài nhìn vào vẫn dễ cho rằng anh bám váy bạn gái. Song, cô tin anh không phải kẻ thiển cận như thế. Nếu thực sự nhận thấy tiềm năng của công ty cô, anh sẽ chẳng bận tâm đến những chuyện vặt vãnh này.


Song, quy mô chuỗi cửa hàng hiện vẫn chưa đạt được kỳ vọng, nên Cốc Kiều chưa tiện ngỏ lời mời Lạc Bồi Nhân. Cô không muốn anh quay về chỉ để cùng mình gánh vác gian nan, mà muốn đợi đến khi sự nghiệp xán lạn mới mời anh nhập cuộc, để cả hai cùng tiến xa hơn.


Yêu xa cũng có cái lợi, ví như việc cô có thể dồn toàn bộ quỹ thời gian hẹn hò cho công việc. Nhân viên công ty Cốc Kiều ai nấy đều thắc mắc, chẳng hiểu sao chỉ trong một ngày, cô lại có thể xử lý được khối lượng công việc khổng lồ đến thế. Mỗi tháng có ít nhất một cửa hàng mới khai trương, chưa kể các kế hoạch quảng bá phần mềm đều chờ cô phê duyệt. Thế mà cô vẫn tranh thủ được thời gian để ngày ngày phản hồi các bài đăng trên BBS.


Thuở Internet mới du nhập vào Trung Quốc, tính hiếu kỳ trước những điều mới mẻ đã thôi thúc Cốc Kiều lên mạng mỗi ngày. Cô còn lập hẳn một phòng thông tin để xây dựng và vận hành diễn đàn BBS cho công ty phần mềm Cốc Giai.


Ban đầu, phòng này chỉ có mỗi mình cô, còn diễn đàn BBS cũng chẳng khác nào tấm bảng thông báo, định kỳ đăng tải tin tức về sản phẩm mới và các chương trình khuyến mãi. Mãi về sau, diễn đàn mới mở thêm chuyên mục góp ý dành cho người tiêu dùng. Thời điểm ấy, lượng người dùng Internet vốn đã ít ỏi, thành thử số thành viên tham gia diễn đàn lại càng thưa thớt.  Những lúc rảnh rỗi giữa giờ làm, Cốc Kiều thường vào mục góp ý xem phản hồi rồi tiện tay trả lời từng bài đăng. Với cô, việc ngồi trước máy tính đọc những dòng góp ý của khách hàng thậm chí còn là một phương cách thư giãn.


Một tuần trước khi bảng xếp hạng doanh số phần mềm được công bố trên diễn đàn BBS, cửa hàng chuyên doanh tại Lan Châu cũng vừa khai trương, đánh dấu việc Cốc Giai chính thức đặt chân đến khu vực Tây Bắc.


Một ngày trước khi trở lại Bắc Kinh, Cốc Kiều ghé vào một quán mì kéo ở Lan Châu, định bụng ăn một tô rồi ra sân bay.


Cô vẫn nhớ, cũng vào một ngày đông nọ, cô từng mời Lạc Bồi Nhân đi ăn mì bò California. Có lẽ vì muốn tiết kiệm cho cô, anh đã bảo rằng ở California làm gì có mì bò. Thuở ấy, một tô mì bò California giá ba tệ rưỡi, trong khi tô mì kéo Tây Bắc cô mời anh chỉ tốn vỏn vẹn tám hào. Sau khi chia tay, thi thoảng đi ngang tiệm mì bò California, cô cũng ghé vào ăn, nhưng dường như lần nào cũng thấy nhạt nhẽo vô vị. Vừa ăn, cô vừa nghĩ về anh, tự hỏi liệu anh có đang thực sự ở California hay không. Cuộc sống của cô tốt hay dở, có lẽ anh chẳng hề hay biết; mà dẫu có biết, chắc gì anh đã bận tâm.


Cốc Kiều cúi xuống gắp một đũa mì. Sợi mì dai mềm trong miệng dường như kéo theo từng dòng ký ức xưa cũ ùa về.  May thay, Lạc Bồi Nhân đã trở về. Chốc nữa thôi, cô có thể sẻ chia thành công này cùng anh. Bằng không, dẫu cô có vui với thành quả đạt được, thì niềm vui ấy cũng chỉ như tô mì bò thiếu nước dùng, khuyết đi biết bao hương vị.


Đúng lúc ấy, chuông điện thoại reo vang, là Lạc Bồi Nhân gọi đến chúc mừng cô.


Cốc Kiều không nói lời cảm ơn mà bảo:


– Em đang ở quán mì kéo. Công nhận anh nói đúng, mì kéo Tây Bắc ngon thật.



Dứt lời, cô bỗng im lặng. Từ đầu dây bên kia, Lạc Bồi Nhân có thể nghe thấy tiếng cô sụt sịt. Cốc Kiều thầm nghĩ: “Chắc anh ấy đoán được mình đang khóc rồi, mất mặt quá.”


Cốc Kiều cười nói:


– Mì ngon quá, ngon đến độ em phát khóc luôn này.


– Đồ ngon thế mà bà chủ Cốc đi ăn mảnh là chơi không đẹp nhé.


– Anh cứ yên tâm, lần sau em nhất định sẽ dẫn anh đi ăn cùng.


Vừa từ Lan Châu đặt chân xuống Bắc Kinh, việc đầu tiên Cốc Kiều làm là chỉ đạo phòng thông tin tổng hợp số liệu kinh doanh để lập bảng xếp hạng doanh số phần mềm. Trước đây khi còn ở Thượng Hải, cô từng không ít lần mượn cớ này để mời Lạc Bồi Nhân đi ăn. Cũng từ dạo đó, cô nhận ra đây không chỉ là nhu cầu của riêng anh. Chẳng qua khi ấy số lượng cửa hàng còn quá ít, nên các con số chưa đủ sức thuyết phục.


Hàng tuần, phòng thông tin lại tổng hợp dữ liệu gửi về từ các cửa hàng để lập bảng xếp hạng theo từng danh mục lớn như trò chơi, giáo dục, văn phòng… Ban đầu, bảng xếp hạng này được đăng tải trên BBS, nhưng vì thuở ấy lượng người dùng Internet còn hạn chế, Cốc Kiều đã cho in thành những tấm áp phích khổ lớn niêm yết tại từng cửa hàng, cung cấp miễn phí thông tin ngành một cách trực quan nhất cho mọi người. Không dừng lại ở đó, cô còn định kỳ đăng tải bảng xếp hạng trên các phương tiện truyền thông trong ngành.


Tầm ảnh hưởng của bảng xếp hạng ngày một lan rộng, song hành cùng đà gia tăng số lượng cửa hàng. Các nhà sản xuất phần mềm được có tên trong danh sách dĩ nhiên mừng rỡ, bởi như thế chẳng khác nào được quảng cáo rầm rộ miễn phí. Thế nhưng, với những kẻ vắng tên trong danh sách, câu chuyện lại hoàn toàn khác. Có một công ty phần mềm văn phòng, vì muốn chen chân vào bảng xếp hạng, đã thẳng thừng tuyên bố sẽ xóa bỏ khoản công nợ tồn đọng lên tới ba mươi nghìn tệ. Dĩ nhiên Cốc Kiều từ chối, bởi lẽ một khi uy tín đã mất, sự nghiệp kinh doanh phần mềm cũng coi như đặt dấu chấm hết.


Lại có một ông chủ nọ, vì trượt khỏi bảng xếp hạng mà ngày nào cũng gọi điện mời Cốc Kiều dùng bữa. Thậm chí có hôm, ông ta còn chặn cô ngay trước cửa văn phòng, khiến Cốc Kiều cực chẳng đã đành phải mời vào. Ông ta tỏ ra hết sức niềm nở, vừa thấy Cốc Kiều đã trịnh trọng lấy ra chiếc điện thoại nắp gập mẫu mới nhất của Motorola, ngỏ ý tặng cô.


Cốc Kiều vừa nhìn chiếc điện thoại liền hiểu ngay ý đồ của ông chủ nọ. Ông ta còn đặc biệt giới thiệu:


– Đây là chiếc điện thoại nắp gập đầu tiên trên thế giới đó. Sếp Cốc sành điệu như vậy thì phải dùng chiếc này mới xứng tầm.


Cốc Kiều kiên quyết không nhận chiếc điện thoại đời mới nọ, và dĩ nhiên cũng chẳng để công ty kia chen chân vào bảng xếp hạng bằng cách gian lận. Song, cô lại để mắt đến mẫu điện thoại ấy, thầm định bụng lần gặp tới sẽ mua một chiếc tặng Lạc Bồi Nhân.


Tuần nào Tiến sĩ Chu cũng theo dõi bảng xếp hạng doanh số phần mềm của Cốc Giai. Ông thường nói đùa với bạn bè rằng mình bị Lạc Bồi Nhân dụ về Quảng Châu chỉ bằng một bữa cơm. Vốn dĩ ông đang sống yên ổn tại Thung lũng Silicon, chẳng hề mảy may có ý định về nước khởi nghiệp. Những lúc nhớ nhà, chỉ cần ra phố Tàu ăn một bữa là nỗi niềm có thể nguôi ngoai. Nào ngờ Lạc Bồi Nhân sang Mỹ lại nhất quyết đòi mời ông dùng bữa và hàn huyên một hồi. Dùng xong bữa ấy, ông bỗng nảy sinh ý định về nước xem sao; và chỉ sau một chuyến hồi hương, khẩu vị của ông đã thay đổi, chẳng thể quay lại nếp ăn uống như xưa được nữa.


Có lần, nhân lúc trò chuyện với Lạc Bồi Nhân về bảng xếp hạng doanh số phần mềm Cốc Giai, ông tiện thể nhắc tới Cốc Kiều. Tiến sĩ Chu nghe đồn sếp Cốc rất xinh đẹp, song phong cách thời trang của cô thậm chí còn nổi danh hơn cả chính chủ. Đến độ trong giới, hễ thấy ai để tóc dài uốn sóng bồng bềnh, diện vest màu nổi, là người ta lại bất giác tự hỏi liệu đó có phải Cốc Kiều hay không.


Gu ăn mặc ấy ở các ngành khác có lẽ chẳng hiếm, nhưng đặt trong giới phần mềm nội địa thì quả thực độc nhất vô nhị. 


Vốn chỗ thâm tình nhiều năm với Lạc Bồi Nhân, lại đang ngoài giờ làm việc, nên Tiến sĩ Chu cũng thoải mái tán gẫu chuyện bên lề:


– Phải công nhận cô Cốc này rất biết cách xây dựng thương hiệu cá nhân, ngay đến gu ăn mặc cũng trở thành đề tài cho người ta bàn tán. Nghe đâu cánh đàn ông chưa vợ trong ngành này, có ít nhất một nửa đang mong ngóng cô Cốc chia tay bạn trai đấy.


Giọng Lạc Bồi Nhân vẫn bình thản:


– Vậy ạ?


– Có khi còn hơn thế ấy chứ, phải chia tay thì họ mới có cơ hội. Nghe đồn cô Cốc đẹp lắm. Mà đẹp hay không cũng chỉ là thứ yếu; có được cô bạn gái tài giỏi, lo liệu khâu tiếp thị tốt như vậy, thì lo gì phần mềm không bán chạy.


Khi biết Cốc Kiều chính là bạn gái của Lạc Bồi Nhân, nụ cười trên gương mặt tiến sĩ Chu cứng đờ. Ông vội vã rà soát lại trong đầu những lời mình vừa nói, may sao ban nãy không lỡ miệng bình phẩm gì về người bạn trai kia. Nếu không chắc ngại chết mất.



Chuỗi cửa hàng mọc lên như nấm, kéo theo các nhà đầu tư cũng lần lượt tìm đến, trong đó có cả Peter của LC. Giờ đây, Cốc Kiều chẳng việc gì phải vội vã. Người ta có quyền cân nhắc cô, thì cô cũng có quyền kén chọn ngược lại họ; dẫu cho thực tế cô đã dốc cạn vốn liếng vào các cửa hàng, thậm chí còn phải vay mượn thêm đi nữa.


Cốc Kiều báo tin vui này cho Lạc Bồi Nhân. Cô cười nói qua điện thoại:


– Anh còn nhớ em từng nói gì không? Em đâu nhất thiết phải hợp tác với LC, thiếu gì người muốn đầu tư cho em.


Qua điện thoại, cô không thể nhìn thấy biểu cảm của Lạc Bồi Nhân, chẳng biết anh đang mừng cho cô hay đang cười cô nhỏ nhen thù dai.


– Anh biết em trước nay luôn nói được làm được mà.


Nhưng cô không phải lúc nào cũng nói được làm được, tỷ như chuyện hứa đi ngắm sao ở công viên Thung lũng Chết cùng anh. Cốc Kiều hồ nghi Lạc Bồi Nhân đang đá xoáy mình, nhưng chỉ một giây sau, cô đã tha thứ cho anh.


– Anh làm ở LC, theo nguyên tắc phải tránh hiềm nghi nên không thể rót vốn cho dự án của em được. Anh có tiếc không?


Lạc Bồi Nhân cũng hùa theo, bảo rằng anh tiếc đứt ruột.


– Không sao hết. Tuy anh không thể đầu tư vào sự nghiệp đầy hứa hẹn này, nhưng anh lại có một cơ hội còn tốt hơn. – Cốc Kiều cuối cùng cũng bày tỏ điều ấp ủ bấy lâu. – Anh có thể đích thân góp sức vào sự nghiệp đầy hứa hẹn này. Về làm chung với em nhé?


Cốc Kiều cố ý nhấn mạnh là với vị thế đối tác, chứ chẳng phải người làm thuê.


Suốt từ xuân sang đông, việc gọi điện cho Lạc Bồi Nhân trước khi ngủ đã trở thành thói quen bất di bất dịch của Cốc Kiều. Sáng hôm sau thức giấc, hễ nhớ ra còn điều gì chưa kịp nói đêm qua, cô lại gửi cho anh một email dài dằng dặc. Song, dù qua điện thoại hay email, Cốc Kiều cũng nhận ra rằng với Lạc Bồi Nhân, mong muốn trở thành bạn làm ăn chẳng thể nào mãnh liệt bằng mong muốn được làm bạn đời của cô. Vế trước dường như tiệm cận con số không.


Nhưng chẳng sao, núi không đến với ta thì ta đi tìm núi. Giờ chính là thời cơ thích hợp để làm điều đó.


Cốc Kiều không nhận được câu đồng ý của Lạc Bồi Nhân, đáp lại cô chỉ là sự im lặng. Cô vốn có tài thuyết phục người khác, ngay cả giám đốc khu vực Hoa Nam cũng do chính cô chi khoản tiền lớn để chiêu mộ từ công ty khác. Thế nhưng, cô đã không dùng đến khả năng ấy với Lạc Bồi Nhân.


– Những lời anh khen em trước đây, có mấy phần là thật lòng? Sự nghiệp của em rất có tương lai, anh thực sự nghĩ vậy à?


– Anh chưa bao giờ lừa em, đúng không?


Cốc Kiều hừ nhẹ. Hai người họ quả đúng là kẻ tám lạng người nửa cân; cô lừa anh là chuyện bất đắc dĩ, còn anh lừa cô lại là toan tính đã lâu.


– Thật ra anh lừa em cũng đâu có ít. Chiếc đồng hồ năm đó rõ ràng là anh mua cho em, vậy mà cứ khăng khăng bảo là chị họ mua. Tính gộp lại bấy nhiêu vụ, chưa chắc đã ít hơn số lần em lừa anh đâu.


Sau một hồi im lặng, Lạc Bồi Nhân hỏi:


– Em biết từ lâu rồi à?


– Em đâu có ngốc dữ vậy.


Lạc Bồi Nhân cười, đáp:



– Anh thực lòng cho rằng em rất có triển vọng, điều đó thậm chí chẳng phụ thuộc vào việc em làm gì. Nếu không ngốc, lẽ ra em phải nhận thấy điều này từ lâu rồi mới phải. Chỉ là anh không hứng thú với những việc quá dễ dàng. Công ty em vắng anh vẫn sẽ phát triển rất tốt.


Lạc Bồi Nhân nói rất chân thành, Cốc Kiều tin rằng ít nhất phân nửa trong đó là lời thật lòng. Cô vừa định mở lời thì anh đã cắt ngang:


– So với bạn làm ăn, anh muốn làm bạn đời của em hơn.


Cốc Kiều liền dùng chiêu gậy ông đập lưng ông để vặn lại:


– Chẳng lẽ anh thấy chung sống với em là chuyện khó khăn lắm sao?


Lần này Lạc Bồi Nhân không im lặng nữa mà đối đáp trôi chảy:


– Trong cuộc sống, anh lại thích những việc dễ dàng, bởi chỉ những gì dễ dàng mới dễ kiên trì dài lâu. Mà yêu em lại là chuyện quá đỗi nhẹ nhàng; đời này anh chưa từng thấy việc gì dễ dàng hơn thế.


Lời bày tỏ đường đột này khiến Cốc Kiều nhất thời quên mất câu trả lời của anh thực ra chẳng ăn nhập gì với câu hỏi. Cô để mặc sự im lặng bao trùm cuộc điện thoại, mặc cho câu nói ấy của anh cứ mãi quẩn quanh trong lòng mình.


Lại một mùa tuyết rơi, Cốc Kiều gọi điện cho Lạc Bồi Nhân:


– Anh nhận được thiệp mời em gửi chưa? Hội nghị lần này quy tụ tất cả các nhà sản xuất có tên trên bảng xếp hạng doanh số, bên Ủy ban Khoa học Kỹ thuật cũng sẽ cử người đến. Anh chuyên về đầu tư phần mềm, chắc không muốn bỏ lỡ cơ hội này đâu nhỉ?


Anh hỏi lại qua điện thoại:


– Bên em tuyết rơi rồi à?


– Rồi ạ.


Kỳ thực, cô chỉ mong anh có thể cùng mình ngắm tuyết. Lần nào xem dự báo thời tiết, cô cũng xem cả Thượng Hải lẫn Quảng Châu, vì dạo này anh ở Quảng Châu còn nhiều hơn Thượng Hải. Cô đã cố tình chụp lại cảnh tuyết rơi, chỉ để dành cho anh xem.


– Lần này về anh sẽ không đi nữa. Đến lúc đó đừng chê anh phiền nhé.


Lạc Bồi Nhân sắp mở chi nhánh LC ở thủ đô, những ngày tháng yêu xa của họ cũng sắp sửa kết thúc.


Nếu là người ngoài, Cốc Kiều chắc chắn sẽ khách sáo đáp lại: “Sao em lại chê anh được chứ.” Nhưng vì đối phương là người đã quá đỗi thân quen, cô thậm chí quên cả lời khách sáo mà hỏi thẳng xem chi nhánh Bắc Kinh sẽ đặt ở đâu. Đã đến lúc phải tính chuyện mua nhà rồi. Hôm ấy vừa xong việc, Cốc Kiều liền đi thẳng tới một văn phòng giao dịch bất động sản.


Nhà văn Trương đến thủ đô tham dự một hội thảo văn học. Ông không tài nào hiểu nổi tại sao hội thảo lại được tổ chức trong một khách sạn năm sao, trong khi nơi ăn chốn ở lại được bố trí tại một địa điểm khác. Đúng là oan gia ngõ hẹp, Châu Toản cũng có mặt, lại còn là khách mời chính. Mối thù giữa ông và Châu Toản năm nay lại dày thêm một lớp. Vốn có người vô cùng tâm đắc với bài viết phê bình Châu Toản của ông, một mực đòi tập hợp lại để xuất bản thành sách. Trước thịnh tình ấy, ông đành nhận lời.


Nhà văn Trương bước vào khách sạn, đập vào mắt là tấm băng rôn giăng ngang sảnh: “Hội nghị Đối tác toàn quốc của công ty phần mềm Cốc Giai”. Trong một thoáng, ông ngỡ mình đi nhầm chỗ. Ông đến đây để dự hội thảo văn học, cớ sao băng rôn lại ghi là công ty phần mềm Cốc Giai?


Kỳ thực nhà văn Trương không đi nhầm. Hội nghị phần mềm của Cốc Kiều được tổ chức ở hội trường đa năng lớn nhất khách sạn, còn hội thảo văn học thì diễn ra tại một phòng họp khác.


Trong giờ giải lao uống trà, nhà văn Trương chủ động gợi chuyện về Cốc Kiều với mọi người:



– Năng lực quyết định một người bay cao đến đâu, còn nhân cách quyết định người đó đi xa thế nào. Tôi rất có thiện cảm với cô gái này, không chỉ tài giỏi, có tầm nhìn mà quan trọng nhất là có phẩm hạnh tốt, sẵn sàng chi năm mươi nghìn tệ tiền thưởng chỉ để giúp tôi khôi phục lại bản thảo… Các vị xem, mới đó mà cô ấy đã mở được biết bao nhiêu là cửa hàng rồi.


Trong lúc trò chuyện, nhà văn Trương thoáng thấy Châu Toản đang nhìn mình, nhưng ông vốn cây ngay không sợ chết đứng nên cũng chẳng sợ bị dòm ngó.


Vào giờ ăn trưa của hội nghị phần mềm, Cốc Kiều  cầm ly thủy tinh bên tay phải, chiếc nhẫn trên đó sáng lấp lánh dưới ánh đèn.


Nhiều người liên tục đến bắt chuyện với Cốc Kiều. Giờ đây, cô chẳng cần đưa danh thiếp nữa, vì ai cũng biết Cốc Kiều là ai. Cô đưa mắt về phía Lạc Bồi Nhân ở đằng xa, và đúng khoảnh khắc ấy, anh cũng đang nhìn cô.


Ánh mắt họ chạm nhau trong thoáng chốc rồi vội lảng đi, quay về lắng nghe câu chuyện của người bên cạnh.


Cốc Kiều liên tục phải tiếp chuyện hết người này tới người khác, người này vừa đi, người khác đã tới. Khả năng nhận diện mặt người của cô rất tốt, có thể nhận ra từng người trong hội trường, lập tức liên hệ họ với sản phẩm tương ứng rồi nhẩm tính ngay ra doanh số. Với Cốc Kiều, bữa trưa này nào phải giờ nghỉ ngơi, mà là một chiến trường khác. Lần đầu tiên trong đời, cô nảy sinh ý muốn lánh đi một lúc. Thấy Lạc Bồi Nhân vẫn đang bận chuyện trò, cô lặng lẽ lẻn ra một góc vắng. Nhưng sự yên tĩnh chưa kéo dài được một phút, sau lưng đã vang lên tiếng nói:


– Sếp Cốc có thể cho tôi xin một tấm danh thiếp được không?


Cốc Kiều chẳng cần quay lại cũng biết là ai. Cô mỉm cười đáp:


– Bây giờ em không mang theo, về nhà em sẽ đưa cho anh.


Cô xoay người, đối diện với ánh mắt Lạc Bồi Nhân. Hai người cứ thế nhìn nhau, vậy mà chẳng ai thốt nên nổi một lời khách sáo. Dường như người vừa nói chuyện như đi đánh trận ban nãy chẳng phải là cô.


– Lâu không gặp, quên mặt anh rồi sao? Bên ngoài nắng đẹp lắm, chúng ta ra đó làm quen lại từ đầu nhé?


Cốc Kiều chỉ chần chừ một thoáng rồi gật đầu. Cô nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, hệt như cô nữ sinh trốn học đi gặp bạn trai.


Buổi sáng, chiếc nhẫn kim cương vàng vẫn đeo trên tay trái Cốc Kiều, vậy mà đến chiều đã chuyển sang ngón giữa tay phải. Ống kính máy quay phía dưới sân khấu đã không bỏ lỡ sự thay đổi tinh tế này.


Trong lần “trốn học” ấy, Lạc Bồi Nhân đã nói với Cốc Kiều rằng đeo nhẫn ngón giữa tay phải sẽ chiêu tài, rồi anh tự nhiên tháo chiếc nhẫn kim cương vàng ra, đeo sang tay phải cho cô.


Giờ đây, ngón áp út tay trái của cô đã được thay thế bằng một chiếc nhẫn kim cương 0.3 carat. Lạc Bồi Nhân bâng quơ kể anh đã mua nó từ năm 1992. Dù anh không nói lý do, nhưng Cốc Kiều vẫn đoán được.


Cốc Kiều cũng không hỏi tại sao nhẫn anh tặng cô ngày một nhỏ đi, từ 3 carat xuống còn 0.3 carat. Khi Lạc Bồi Nhân hỏi cô có bằng lòng ở bên anh trọn đời không, cô chỉ cười đáp:


– Anh thừa biết câu trả lời rồi còn cố hỏi làm gì?


Nắng gắt đến mức khiến Cốc Kiều muốn ứa nước mắt. Cô nhìn chiếc nhẫn kim cương 0.3 carat trên tay, khẽ nói:


– Thật ra từ lúc anh mua nó, em đã thầm đồng ý rồi.


Nhưng bây giờ nói ra câu đồng ý cũng chưa muộn.


HẾT PHẦN CHÍNH


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 149: 149: Chưa muộn (Hoàn chính văn)
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...