Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 137: 137: Đánh giá thấp
Trên đường Cốc Kiều lái xe tới bệnh viện, tốc độ xe tăng bao nhiêu thì nhịp tim cô cũng đập dồn dập bấy nhiêu.
Khi cô lao đến cửa hàng đại lý nọ, gã chủ cửa hàng chẳng những không gỡ bỏ phần mềm lậu mà còn ngang nhiên bày bán lẫn lộn với hàng thật. Cô vất vả ngày đêm đi bắt hàng lậu, thế mà không ngờ có kẻ lại tuồn hàng giả vào bán ngay trong cửa hàng đại lý của mình. Đến khi Cốc Kiều báo cảnh sát, gã chủ cửa hàng vẫn một mực chối bay chối biến, khăng khăng toàn bộ số hàng này đều nhập từ chỗ cô.
Cốc Kiều phải nuốt ngược những tiếng chửi thề vào bụng. Nếu không có người ngoài, chắc cô đã vớ ngay cái ghế gần đó mà phang thẳng vào đầu gã. Trước mặt nhân viên công vụ, Cốc Kiều cố giữ bình tĩnh lấy ra số liệu đã ghi chép của mình. May thay nhà sản xuất giao hàng đồng bộ và mỗi sản phẩm đều có một mã số riêng. Bằng không, cô có nhảy xuống sông Hoàng Phố cũng chẳng rửa sạch nỗi oan này.
Giải quyết xong chuyện ở đại lý, cô lại tất tả chạy tới bệnh viện.
Tại khu nội trú, bé Điền làm theo lời Cốc Kiều dặn, chủ động cảm ơn ông Trương, dù mục đích ông đăng báo chẳng phải để giúp họ.
– Cháu xin cảm ơn bác đã giúp bên cháu phanh phui vụ đại lý bán hàng giả. Vụ việc này hiện đang được xử lý rồi ạ. Thời gian tới, chúng cháu sẽ tiếp tục theo sát để hỗ trợ bác bảo vệ quyền lợi đến cùng. Ngoài khoản bồi thường gấp năm lần giá trị sản phẩm, bên cháu sẽ cử kỹ thuật viên chuyên nghiệp tới sửa máy tính cho bác. Nếu sau này bác xuất bản sách mới, bên cháu xin được bao tiêu một nghìn cuốn. Ngày mai, bên cháu sẽ tổ chức sự kiện hướng dẫn người tiêu dùng phân biệt hàng thật và hàng giả. Cháu biết bác căm ghét hàng giả tận xương tủy, nên tha thiết mong bác có thể đến dự và chia sẻ với mọi người về tác hại của vấn nạn này ạ.
– Bao tiêu một nghìn cuốn? Sách của tôi không cần các cô bao tiêu! Muốn tôi bỏ qua chuyện này thì khôi phục lại cho tôi ba trăm nghìn chữ kia đi, những chuyện khác miễn bàn!
Bé Điền không tài nào đối phó nổi với nhà văn Trương, đành phải gọi điện cầu cứu Cốc Kiều:
– Chị ơi, một nghìn cuốn chắc không ăn thua đâu. Bản thảo ba trăm nghìn chữ của ông ấy liệu có khôi phục được không ạ? Nếu không thì một nghìn cuốn này chẳng thấm vào đâu cả. Thái độ của ông ta bây giờ chẳng khác gì bên mình nợ ông ta mấy triệu tệ vậy. Cứ như thứ ông ta đánh mất không phải là bản thảo ba trăm nghìn chữ mà là cả hy vọng cả đời người ấy.
Bé Điền thấy hơi thất vọng về bản thân. Còn biết bao việc đang chờ cô bé phụ Cốc Kiều giải quyết, chẳng hạn như thu hồi hàng giả, liên hệ báo chí, chuẩn bị cho sự kiện ngày mai… thế mà cô bé lại sa lầy ở đây, giải thích đến khô cả họng nhưng nhà văn Trương vẫn chỉ khăng khăng đòi khôi phục lại bản thảo tâm huyết của mình.
Bé Điền đã đủ cuống rồi, nếu Cốc Kiều cũng hoảng theo thì chỉ tổ loạn thêm. Cô hít một hơi thật sâu, trấn an cô bé:
– Em đừng cuống, để chị nghĩ cách. Đôi lúc thách thức cũng là cơ hội mà. Hôm nay trời mưa, em chưa nghe câu “gặp nước rước may” à?
Tần Phong đón lấy tờ báo từ tay Lạc Bồi Nhân. Vừa liếc qua dòng tiêu đề, anh ta đã lập tức bị nó thu hút, không thể không đọc ngấu nghiến phần nội dung bên dưới.
Tần Phong vừa đọc lướt đến cuối bài thì Lạc Bồi Nhân nói:
– Tôi đã đặt vé máy bay đi Thượng Hải cho anh rồi, hai tiếng rưỡi nữa là bay.
– Đi Thượng Hải? Hai tiếng rưỡi nữa á?
Lạc Bồi Nhân thông báo chuyện này quá đột ngột, khiến anh ta trở tay không kịp.
– Chẳng phải anh đang cần một cơ hội để quảng bá cho phần mềm diệt vi rút sao? Giờ cơ hội đến rồi đấy.
– Nhưng mà…
Thời gian gấp gáp quá. Lạc Bồi Nhân dường như còn lo cho tương lai của công ty Tần Phong hơn cả anh ta.
– Anh chỉ cần chuẩn bị những thứ liên quan đến công việc, phần còn lại không cần lo. Tôi đã cho người chuẩn bị quần áo mùa đông cho anh rồi. Anh vừa xuống máy bay là sẽ có quần áo phù hợp với thời tiết Thượng Hải để mặc ngay.
Tần Phong ngẩng đầu nhìn Lạc Bồi Nhân. Dù chiếc áo hoodie trên người anh ta quả thật không hề phù hợp với mùa đông Thượng Hải, nhưng đó đâu phải là lý do khiến anh ta cảm thấy gấp gáp. Thậm chí Tần Phong còn chưa kịp nghĩ đến chuyện đó, vậy mà người trước mặt đã lo liệu đâu vào đấy rồi.
Tờ báo này mới phát hành được bao lâu chứ? Người này đúng là… Trước đây Tần Phong từng thắc mắc tại sao Lạc Bồi Nhân còn trẻ như vậy mà đã leo tới vị trí này. Năng lực là một chuyện, nhưng đâu phải ai cũng có được vận may đó. Giờ đây, dường như anh ta đã có câu trả lời.
Lạc Bồi Nhân nói tiếp:
– Tôi đề nghị anh dẫn theo cả những đồng nghiệp tạm thời không có nhiệm vụ gì của phòng Nghiên cứu và Phát triển.
Trước khi đến khu nội trú gặp nhà văn Trương, Cốc Kiều ghé qua khoa khám ngoại trú lấy số trước. Lưng cô nổi mấy nốt mẩn đỏ, ngứa ngáy rất khó chịu. Lần gần nhất cô bị thế này là vào năm 1992, khi đến Thâm Quyến. Bác sĩ chẩn đoán những nốt mẩn này có triệu chứng giống phát ban do căng thẳng thần kinh kéo dài và thiếu ngủ, liền hỏi dạo này cô có chịu nhiều áp lực không. Thấy cô còn trẻ, vị bác sĩ nọ lầm tưởng cô là sinh viên nên ân cần khuyên nhủ, rằng học hành chăm chỉ là tốt nhưng đừng gắng sức quá, bởi điểm thi xét cho cùng cũng chỉ là những con số mà thôi…
Cốc Kiều chẳng buồn phản bác lấy một lời. Từ nhỏ đến lớn, cô vốn không phải là người coi trọng điểm số.
Lấy số xong, Cốc Kiều không vào phòng chờ ngồi đợi đến lượt. Với cô lúc này, việc xếp hàng chờ đợi là một điều xa xỉ. Cô phải tranh thủ khoảng thời gian ấy để xử lý những việc khác.
Cốc Kiều vừa bước ra khỏi khu khám bệnh thì chuông điện thoại lại reo. Vì phải giải thích và trao đổi liên miên, giọng cô đã hơi khàn. Tưởng lại là một nhà đại lý nào đó gọi tới, cô lập tức chuyển sang tông giọng vui vẻ, hồ hởi nghe máy:
– Xin chào…
– Anh đã xem báo rồi. Có cần anh giúp gì không?
Lạc Bồi Nhân không nhắc lại nội dung mấy bài báo mà đi thẳng vào vấn đề.
Có lẽ vì guồng quay công việc dồn dập trước đó đã vắt kiệt sức lực của Cốc Kiều, nên khi nghe giọng anh, cô phải sững người mất hơn mười giây mới định thần lại được.
– Nếu anh có thời gian thì đi xem giúp em ở khu Thiên Hà có mặt bằng nào ổn đang cho thuê không. Giờ đang là mùa cao điểm, chậm chân là mất chỗ đẹp ngay. Nếu có chỗ nào phù hợp, em có thể chuyển tiền đặt cọc ngay. – Cốc Kiều không ngờ mình vẫn có thể cười được vào lúc này. – Việc các đại lý dám trộn hàng giả vào bán chung với hàng thật thế này không chỉ khiến em, mà các hãng phần mềm khác chắc cũng được một phen xanh mặt. Chắc chắn họ sẽ muốn tìm một kênh phân phối đáng tin cậy hơn. Chuỗi cửa hàng phần mềm bản quyền của em dĩ nhiên phải chớp thời cơ mở thêm vài cái ngay và luôn.
Cốc Kiều nói nhẹ tênh, như thể cuộc khủng hoảng này chẳng qua chỉ là một cơ hội trời cho cô. Qua đó, cô cũng gián tiếp bảo Lạc Bồi Nhân đừng lo lắng cho mình.
Anh không nói gì thêm, chỉ hỏi:
– Còn gì nữa không?
Yêu và không yêu là hai phạm trù hoàn toàn khác biệt. Một khi yêu, cả cô và anh đều xem đối phương là ngoại lệ, khác hẳn với những người xung quanh. Song, cách họ đối xử với ngoại lệ ấy lại hoàn toàn trái ngược nhau. Anh không hề sợ cô làm phiền mình chút nào, còn một người vốn luôn tận dụng triệt để mọi nguồn lực trong tay để xoay sở như cô lại chỉ sợ làm phiền đến anh.
Áp điện thoại vào má, Cốc Kiều nhất thời không thể đưa ra một yêu cầu cụ thể nào, khác hẳn sự quyết đoán khi trao đổi công việc cùng đối tác.
Và rồi cô nghe Lạc Bồi Nhân nói:
– Nếu anh gặp khó khăn, người đầu tiên anh cậy nhờ sẽ là em.
Cốc Kiều bán tín bán nghi hỏi lại:
– Thật không? Trong ấn tượng của em, anh đâu phải người như vậy.
Nếu Cốc Kiều đang ở ngay trước mặt, Lạc Bồi Nhân hẳn đã cắn môi cô, bắt cô nuốt câu nghi vấn ấy vào bụng. Nhưng vì hai người đang trò chuyện qua điện thoại, anh chỉ đáp:
– Đương nhiên rồi. Dù sao giữa chúng ta cũng dễ nói chuyện hơn người ngoài mà. Với quan hệ của chúng ta, em giải quyết được rắc rối thì anh cũng có lợi, mà việc có lợi cho bản thân thì dĩ nhiên anh phải làm chứ. Nếu em ngốc đến mức không nhận ra điều ấy thì bấy lâu nay anh đã đánh giá em quá cao rồi.
Anh nói tiếp:
– Chỉ có một ngoại lệ. Trừ phi em định bụng xong chuyện sẽ qua cầu rút ván, cắt đứt hoàn toàn với anh. Nếu rơi vào trường hợp đó, đúng là anh nên khoanh tay đứng nhìn thật. Cốc Kiều, chắc em sẽ không khốn nạn đến mức ấy đâu nhỉ?
Sau khi chia tay, Lạc Bồi Nhân đã thầm rủa Cốc Kiều là đồ khốn không biết bao nhiêu lần, nhưng đây là lần đầu tiên anh thốt ra miệng.
Chẳng hiểu sao, Cốc Kiều có cảm giác Lạc Bồi Nhân đã nghiến răng nghiến lợi khi thốt ra hai tiếng “khốn nạn” ấy, đánh mất hẳn vẻ phong độ thường ngày.
Ngoài cửa sổ lại lất phất mưa. Mùa đông miền Nam không hanh hao đến mức nứt nẻ da thịt như miền Bắc. Cô chưa từng nói với Lạc Bồi Nhân rằng sau ngày chia tay, đã hơn một lần cô nhớ về những ngày đông hanh hao rét mướt ấy, lúc anh đeo găng tay của cô rồi bao trọn bàn tay cô trong lòng bàn tay mình, siết chặt đến rịn cả mồ hôi. Chỉ một đôi găng tay mà sưởi ấm được cho cả hai người, đúng là vô cùng kinh tế và thiết thực.
Hai môi Cốc Kiều dính chặt vào nhau. Đến khi cô tính mở miệng thì đầu dây bên kia đã hỏi trước:
– Em đã kiểm tra mấy cái đĩa mềm bị lỗi chưa?
Lần này Cốc Kiều không do dự đáp ngay:
– Nhân viên kỹ thuật của hãng vừa xuống sân bay, sắp tới nơi rồi ạ. Em cũng đang liên hệ với một đơn vị giám định độc lập.
Ngoài ra còn phải đối phó với việc đại lý bán hàng thật giả lẫn lộn, Cốc Kiều chỉ ước mình có ba đầu sáu tay. Bé Điền đang kẹt bên chỗ nhà văn Trương, không dứt ra được, trong khi cô còn cả núi việc phải làm. Vụ bê bối đại lý bán phần mềm lậu, dù nhìn nhận tích cực đến đâu thì cũng là một cuộc khủng hoảng niềm tin. Để xử lý nó, cô phải liên lạc với giới truyền thông nhằm làm sáng tỏ sự việc, lo liệu bồi thường và hỗ trợ công tác hậu mãi cho các đại lý, đồng thời tổ chức sự kiện hướng dẫn người dùng phân biệt phần mềm gốc và lậu.
– Anh đã liên hệ với bên Viện Tin học rồi, họ sẽ kiểm tra giúp. Em có người mang đĩa qua đó không? Nếu chưa thì để anh tìm người giúp.
– Có ạ. – Cốc Kiều không đợi Lạc Bồi Nhân hỏi thêm, thẳng thắn trình bày nhu cầu của mình. – Anh có quen ai làm phần mềm diệt vi rút ở Thượng Hải không? Không chỉ máy tính của nhà văn Trương cần xử lý, mà cửa hàng này đã bán ra không biết bao nhiêu bản lậu rồi. Ngoài việc đền bù, em muốn hợp tác với một hãng phần mềm diệt vi rút để tổ chức một đợt kiểm tra máy tính miễn phí cho khách hàng.
Cốc Kiều không cho rằng mình đang đơn phương nhờ vả:
– Đây là việc đôi bên cùng có lợi. Bấy lâu nay, phần mềm diệt vi rút vẫn luôn lép vế so với thẻ diệt vi rút, nên đây cũng là một cơ hội quảng bá rất tốt cho họ.
Nếu là người khác, có lẽ họ sẽ cho rằng Cốc Kiều không biết điều, đã nhờ vả người ta mà còn ra vẻ hợp tác đôi bên cùng có lợi, nhưng cô biết Lạc Bồi Nhân thừa hiểu ý mình.
– Người anh quen lại mở công ty ở tận Quảng Châu, nhưng hôm nay anh ta sẽ bay đến Thượng Hải.
Cốc Kiều kinh ngạc hệt như lúc nghe câu đầu tiên Lạc Bồi Nhân nói hôm nay:
– Anh đừng bảo là Tần Phong nhé?
Cô quả thực đã từng nghĩ đến việc liên hệ ông chủ cũ của Thẩm Chinh, nhưng rồi đành gác lại vì nghĩ anh ta ở tận Quảng Châu, nước xa không cứu được lửa gần.
– Em quen anh ta à?
– Em chỉ biết thôi. – Cốc Kiều đáp rồi không kìm được tò mò, bèn hỏi thẳng. – Sao anh ta lại đột ngột bay từ Quảng Châu đến Thượng Hải vậy ạ?
– Chẳng phải chính em vừa nói sao? Đây cũng là cơ hội để quảng bá phần mềm diệt vi rút, anh ta đâu thể bỏ lỡ. Bọn anh bay cùng chuyến. Em đừng lo, hôm nay anh về với em. Lần này, anh sẽ không để em gánh vác một mình nữa.
Giá như năm ấy anh biết chuyện gì thực sự xảy ra với cô, anh nhất định đã tức tốc bay về nước.
Cốc Kiều cắn chặt môi, ngửa đầu nhìn trời. Hàng mi đang chớp lia lịa của cô dính một giọt nước mắt.
– Thật ra sau khi chia tay anh đã có khoảng thời gian em rất hối hận. Đó là lúc em hoàn toàn vực dậy và bắt đầu lại từ đầu. Em hối hận vì từng xem nhẹ bản thân, từng hoài nghi rằng mình không thể vượt qua nổi. Kể từ đó, em hiểu ra rằng dù công việc có gặp phải trắc trở gì, em đều có thể trụ vững và sẽ ngày càng tốt hơn. Điều duy nhất em tiếc nuối là khi em ngày một tốt hơn, anh đã không còn ở cạnh bên nữa.
Nói đến đây, cô bỗng bật cười:
– Tin em đi, rắc rối lần này chỉ là một chút nhạc đệm ngắn ngủi trước khi em ca khúc khải hoàn thôi.
Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều nói với Lạc Bồi Nhân rằng cô hối hận, nhưng điều đó vẫn không thể ngăn anh thầm mắng cô là đồ khốn.
Thế chẳng lẽ không vượt qua nổi thì cô sẽ không hối hận vì đã chia tay anh hay sao? Nhưng giờ không phải lúc tính sổ với cô, bao giờ giải quyết êm xuôi mọi chuyện rồi hẵng hay.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 137: 137: Đánh giá thấp
10.0/10 từ 39 lượt.
