Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 138: 138: Mẩn ngứa
Cuộc gọi đã kết thúc, nhưng Cốc Kiều vẫn áp chặt má vào điện thoại, như thể cảm nhận được hơi ấm của Lạc Bồi Nhân vẫn còn vương lại.
Cô bất giác mỉm cười. Kế hoạch ban đầu quả thực quá thụ động và an toàn, chẳng khác nào một phương án xử lý khủng hoảng đơn thuần.
Cùng lúc đó, bé Điền đang phải vận dụng hết sự kiên nhẫn từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ để dỗ dành nhà văn Trương. Dù chưa từng đọc tác phẩm nào của ông, điều đó cũng không ngăn cô bé nhiệt tình bày tỏ lòng hâm mộ của mình:
– Chuyện bác mất bản thảo không chỉ khiến riêng bác tiếc, mà đến độc giả mong ngóng tác phẩm như chúng cháu cũng thấy tiếc đứt ruột luôn ạ. Nhưng giờ ván đã đóng thuyền, hay là bác thử cân nhắc việc viết lại xem sao? Tác phẩm ấy là đứa con tinh thần mà bác đã dốc hết tâm huyết, chắc chắn bác vẫn còn nhớ chứ ạ?
Thế nhưng, mấy lời này chẳng làm nhà văn Trương thấy dễ chịu hơn chút nào.
– Viết lại ư? Cô nghĩ có ai chép lại vanh vách bằng trí nhớ được chắc? Cô tưởng viết văn là kể chuyện à? Tôi viết tiểu thuyết văn học đàng hoàng, chứ đâu phải loại truyện ba xu chỉ cần có cốt truyện là xong! Sáng tác văn chương sai một ly là đi một dặm ngay. Nguồn cảm hứng mà tôi khổ sở chờ đợi bao năm mới có được, chỉ vì các người mà bay sạch sành sanh. Đừng tưởng dùng mấy đồng bạc lẻ là có thể bồi thường cho tôi! Muốn tôi tha thứ à? Chỉ có một cách duy nhất là khôi phục nguyên vẹn ba trăm nghìn chữ cho tôi. Bằng không, tôi sẽ viết bài phanh phui cả lũ các người, từ nhà sản xuất đến đại lý, xem có chừa một ai không!
Trí tưởng tượng của con người là thứ chẳng tiền bạc nào đền bù nổi. Trong tưởng tượng của nhà văn Trương, thứ ông đánh mất không chỉ là bản thảo ba trăm nghìn chữ, mà còn là hàng triệu tệ tiền nhuận bút và cả núi danh vọng tự tìm đến cửa… Tất cả những thứ đó đâu phải là thứ mà mức đền bù gấp năm lần cỏn con có thể bù đắp được.
Khi Cốc Kiều gõ cửa bước vào, nhà văn Trương vẫn còn đang tiếc đứt ruột kiệt tác biến mất của mình, nên dĩ nhiên chẳng lấy gì làm vui vẻ khi thấy cô.
Thế nhưng, sắc mặt ông dần thay đổi theo từng lời của Cốc Kiều. Vừa nghe cô định đăng báo treo thưởng năm mươi nghìn tệ để tìm chuyên gia khôi phục tác phẩm của mình, nhà văn Trương đã vội quay sang bảo con trai:
– Mau lấy ghế cho sếp Cốc ngồi đi con!
Cốc Kiều ngồi xuống ghế, nói tiếp rằng tin tức về khoản tiền thưởng này không chỉ được đăng trên các báo chuyên ngành, mà còn xuất hiện trên trang nhất của những tờ báo lớn có lượng phát hành cao. Cô khẳng định sẽ dốc toàn lực để khôi phục tác phẩm cho ông.
Phải đến lúc này, nhà văn Trương mới thực sự cảm nhận được sự coi trọng và lòng chân thành mà Cốc Kiều dành cho mình.
– Sếp Cốc đúng là tuổi trẻ tài cao.
Có tầm nhìn như vậy, thảo nào còn trẻ thế mà cô đã gặt hái được thành tựu lớn như thế. Tổng nhuận bút cuốn sách trước của nhà văn Trương còn chưa nổi năm mươi nghìn tệ, huống hồ chi phí đăng quảng cáo nguyên trang trên hàng loạt tờ báo lớn đâu phải chuyện con số ấy có thể lo liệu. Chỉ cần quảng cáo được đăng, ông sẽ cho đám người thiển cận từng coi thường mình thấy rõ kiệt tác của ông giá trị đến nhường nào.
Lũ biên tập ở nhà xuất bản đúng là có mắt như mù. Chúng trơ trẽn yêu cầu ông phải tự bao tiêu một phần sách, hoặc nhờ người nổi tiếng viết lời tựa thì mới chịu xuất bản. Một người bạn học cũ đang dạy tại trường Sư phạm còn châm chọc ông rằng, văn đàn náo nhiệt là thế, cớ sao ông vẫn phải chịu cảnh ghẻ lạnh chẳng khác gì đám giáo viên quèn bọn họ. Số là người bạn này vừa ra mắt một cuốn chuyên khảo học thuật tại nhà xuất bản của trường. Lần đầu in một nghìn bản, ông ta đã phải cắn răng tự bao tiêu năm trăm cuốn, bằng không thì đừng hòng sách được ra đời. Để được xét duyệt chức danh, ông ta đành ngậm ngùi chấp nhận, đến giờ năm trăm cuốn ấy vẫn chưa tống đi hết, thậm chí vài cuốn còn bị vợ lôi ra kê chân sô pha.
Nhắc đến chuyện nhờ người nổi tiếng viết lời tựa, quả thực nhà văn Trương cũng từng thử một lần. Trong một buổi hội thảo, ông chủ động tìm gặp Châu Toản, đưa bản thảo và ngỏ ý nhờ ông ta viết lời tựa cho mình, song rốt cuộc lại bị từ chối khéo. Châu Toản khước từ ông thì cũng thôi, cay một nỗi là chỉ vài ngày sau, ông ta lại viết một bài tựa rất dài cho tập thơ hiện đại của một vị lãnh đạo về hưu. Tập thơ ấy dở tệ, vậy mà chẳng hiểu sao Châu Toản lại có thể tâng bốc được. Mối hiềm khích giữa nhà văn Trương và ông ta cũng nảy sinh từ dạo ấy.
Từ đó về sau, hễ Châu Toản ra sách mới là nhà văn Trương lại săm soi từng câu từng chữ. Đến nay, ông đã vạch trần trên báo hơn mười lỗi dùng điển tích của Châu Toản, thậm chí còn viết một bài dài phân tích sự bất nhất giữa lời nói và hành động của đối phương, rằng Giáo sư Châu lúc nào cũng khuyên giới trẻ chớ câu nệ danh lợi, nhưng chính ông ta mới là kẻ luôn chạy theo hư danh. Tuy chỉ trích gay gắt như vậy, song khi có nhà xuất bản tìm đến mời viết sách phê bình các tác phẩm của Châu Toản, nhà văn Trương lại thẳng thừng từ chối. Ông công kích Châu Toản là một chuyện, nhưng dựa hơi ông ta để ra sách lại là chuyện khác. Ông coi thường Châu Toản thật, nhưng cũng khinh bỉ những kẻ không ký được hợp đồng với người ta bèn quay sang xuất bản sách phê bình. Châu Toản là cái thá gì mà đáng để ông phải viết hẳn một cuốn sách riêng? Làm vậy chẳng hóa ra quá đề cao ông ta rồi còn gì.
Lần này phải để cái đám thiển cận ấy sáng mắt ra, biết rằng vẫn có người thực sự nhìn nhận tài năng của ông.
Nghĩ đến đấy, nhà văn Trương liếc nhìn lọ mật ong người ta biếu để trên bàn, rồi quay sang sai con trai:
– Con đi pha cho sếp Cốc một ly nước mật ong đi. Hôm nay cô ấy cũng vì chuyện của bố mà vất vả nhiều rồi.
Hiếm có cậu con trai nào đang tuổi dậy thì lại coi trọng lời bố nói. Cậu Trương cảm thấy bà chị xinh đẹp mắt to kia chắc não bị úng nước rồi. Dù hôm nay trời có mưa thật, nhưng trong đầu cũng không thể úng nhiều nước đến thế được. Ba trăm nghìn chữ của bố cậu mà cũng đáng bỏ ra năm mươi nghìn tệ treo thưởng khôi phục ư? Ngần ấy tiền đủ mua hai chiếc máy tính cấu hình khủng rồi. Mấy hôm trước, cậu chỉ mơ thấy mình có một chiếc máy tính bộ nhớ 500MB mà đã sướng rơn, tỉnh dậy thấy mũi còn phì cả bong bóng vì thích thú. Có số tiền đó, thà đền cho cậu một nửa để mua máy tính còn tốt hơn.
Nghĩ đến việc năm mươi nghìn tệ sắp bị ném qua cửa sổ, dù tiền chẳng phải của mình, cậu Trương vẫn thở dài thườn thượt.
– Cảm ơn em.
Bị đôi mắt to tròn ấy nhìn chăm chú, cậu Trương thoáng ngượng ngùng, đáp:
– Không có gì ạ.
Cốc Kiều cầm ly nước mật ong nhưng chưa uống. Cô hỏi:
– Ngày mai bên cháu sẽ tổ chức sự kiện hướng dẫn phân biệt hàng thật và hàng lậu. Không biết bác có sẵn lòng đến chia sẻ đôi điều về những thiệt hại mà bác đã phải gánh chịu vì hàng lậu không ạ? Cháu tin chắc bác không muốn người khác cũng phải chịu tổn thất nặng nề như mình chỉ vì dùng hàng lậu.
– Đương nhiên rồi, sao tôi có thể từ chối việc này được chứ. Vợ tôi là phóng viên, nếu cô cần giúp gì thì cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.
Bé Điền liếc nhìn nhà văn Trương, thấy vẻ bệnh tật trên gương mặt ông đã tan biến, trông ông thậm chí còn khỏe khoắn hơn cả cô bé.
Nhận thấy việc đến tòa soạn xác nhận đăng tin quan trọng hơn hẳn chuyện ở lại bệnh viện, nhà văn Trương liền giục bé Điền đi lo liệu ngay.
Bé Điền theo Cốc Kiều ra khỏi phòng bệnh. Sợ tai vách mạch rừng, cô bé bèn thì thầm:
– Chị định chi đậm thế chỉ để khôi phục ba trăm nghìn chữ của nhà văn Trương thật ạ? Em thấy chẳng đáng chút nào. Hay là để em nghĩ xem còn cách nào khác không…
Cô bé biết chi phí để đăng tin đồng loạt trên các tờ báo lớn không chỉ dừng lại ở con số năm mươi nghìn tệ tiền thưởng treo trên mặt báo.
Cốc Kiều hỏi ngược lại:
– Em nghĩ đăng báo treo thưởng chỉ có mỗi tác dụng ấy thôi à?
Bé Điền bật cười:
– Em biết chị muốn nhân cơ hội này phát động chiến dịch chống đĩa lậu. Nhưng đây đâu phải chuyện của riêng chúng ta. Ít nhất cũng phải bắt công ty game chịu nửa phí treo thưởng chứ ạ. Mà thật ra, bắt họ chịu hết cũng hợp lý, bởi nếu đĩa lậu tràn lan thì họ cũng chẳng kiếm được tiền nữa đâu.
– Em cứ bình tĩnh, nghĩ thêm chút nữa đi.
Thực ra, nếu chỉ để quảng bá cho một game bản quyền, Cốc Kiều đã chẳng chi mạnh tay đến vậy. Tham vọng của cô không chỉ dừng lại ở việc bán được một phần mềm, mà là khiến tất cả các nhà sản xuất game bản quyền đều phải tìm đến mình.
Trong lúc bé Điền còn đang đăm chiêu, Cốc Kiều đã nói rõ yêu cầu về mẩu tin treo thưởng: phông chữ của con số “50,000 tệ” phải được để cỡ to và nổi bật nhất. Chỉ khi số tiền thưởng đủ lớn, người ta mới tò mò đọc đến những dòng chữ nhỏ hơn.
Lần đầu tiên nghe thấy kiểu quảng cáo này, bé Điền lanh lợi chớp mắt, đáp ngay:
– Em đến tòa soạn luôn đây, chuyện đăng báo không thể để xảy ra sai sót được!
Bé Điền cứ ngỡ rời khỏi khu nội trú là Cốc Kiều sẽ lái xe đi ngay, ai ngờ cô lại rẽ vào khu khám bệnh.
Cô bé lo lắng hỏi:
– Chị sao thế ạ?
– Chắc do ở đây ẩm thấp quá nên chị nổi mấy nốt mẩn.
Tuy nhiên, sau khi hỏi Cốc Kiều về bệnh sử và yếu tố di truyền trong gia đình, bác sĩ đã loại trừ các nguyên nhân đó.
– Gần đây cô có chịu áp lực lớn không?
– Cũng bình thường thôi ạ. – Cốc Kiều mở to đôi mắt sáng, mỉm cười nhìn bác sĩ. – Bác sĩ xem cháu có giống người đang chịu áp lực lớn không?
Bác sĩ còn định nói thêm nhưng Cốc Kiều đã tỏ ra sốt ruột vì còn quá nhiều việc cần giải quyết:
– Bác sĩ cứ kê đơn cho cháu đi ạ.
Bệnh nhân này quả thực không có chút kiên nhẫn nào với bệnh tình của mình, cứ như thể người bị mẩn ngứa là ai khác chứ chẳng phải cô. Bác sĩ đành lắc đầu, vừa kê đơn vừa dặn dò thêm:
– Nhớ nghỉ ngơi đầy đủ…
Ông còn chưa dứt lời, Cốc Kiều đã cầm đơn thuốc đứng dậy. Tiếng cảm ơn vừa dứt, bóng cô đã biến mất khỏi phòng khám.
Vì phải tới Thượng Hải ngay trong ngày, dù đã cố gắng hết sức, họ cũng chỉ đặt được vé hàng ghế cuối cùng của khoang phổ thông. Hàng ghế này vốn không thể ngả ra sau, đã thế người ngồi trước lại ngả ghế hết cỡ, khiến không gian trở nên chật chội vô cùng.
Tần Phong tự thấy mình còn may mắn hơn Lạc Bồi Nhân đôi chút. Anh ta ngồi cạnh lối đi, người đằng trước ít nhiều cũng biết ý, chỉ ngả ghế một khoảng vừa phải, nhờ đó anh ta vẫn đủ chỗ duỗi chân. Chẳng bù cho Lạc Bồi Nhân phải ngồi ghế giữa, người phía trước ngả ghế hết mức rồi nằm vật ra ngủ, tiếng ngáy vang trời.
Phải gò mình trong không gian chật hẹp như vậy mà Lạc Bồi Nhân vẫn ngồi yên được, Tần Phong cảm thấy khá nể anh.
Vì tiếng ngáy ở hàng ghế trước quá to, nói chuyện khẽ khàng chắc chắn không thể nghe thấy gì. Lạc Bồi Nhân lại không muốn cả máy bay hóng chuyện của mình, nên anh gõ những gì cần nói vào máy tính để hai người trao đổi qua màn hình.
Tần Phong cũng mang nỗi lo riêng. Nếu nắm bắt được cơ hội này, việc quảng bá phần mềm diệt vi rút và thâm nhập thị trường thẻ chống vi rút sẽ vô cùng thuận lợi. Ngặt nỗi chiếc máy tính đó không ở ngay trước mắt nên anh ta cũng chẳng rõ tình hình cụ thể ra sao.
Tiếng bàn phím lách cách vang lên, nhưng nhanh chóng bị tiếng ngáy át mất.
Mãi đến khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, người ngồi hàng ghế trước mới chịu tỉnh giấc, dựng thẳng lưng ghế. Lạc Bồi Nhân gập máy tính lại, tranh thủ vài phút cuối để nhắm mắt nghỉ ngơi.
– Cậu có chị gái không?
Lúc nghe đến họ “Lạc”, Tần Phong bất giác nghĩ đến một người bạn cũ.
– Sao cơ?
– Đài truyền hình có một nữ MC tên Lạc Tư Cảnh, tôi thấy hai người trông hơi giống nhau.
Tần Phong và Lạc Tư Cảnh là bạn học chung đại học. Anh ta từng loáng thoáng nghe đồn có kẻ quấy rối Lạc Tư Cảnh, kết cục bị em trai chị đánh cho một trận.
Anh ta và Lạc Tư Cảnh quen biết đã nhiều năm. Hồi đó, Lạc Tư Cảnh theo học khoa Báo chí. Một dịp Tết nọ, có lẽ vì rảnh rỗi, chị bèn đi tìm phỏng vấn những sinh viên không về quê, trong đó có anh. Khi chị hỏi lý do không về, anh ta đã vặn lại: Tại sao Tết cứ phải về nhà?
Thái độ gay gắt của Tần Phong khiến Lạc Tư Cảnh bất ngờ. Có lẽ chị đã hiểu lầm, ngỡ anh không có chốn nương thân. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, anh ta chẳng những có nhà, mà còn có tới hai nơi để về: một là nhà bố mẹ nuôi, hai là nhà bố mẹ đẻ. Anh muốn về đâu cũng chẳng ai ngăn cấm.
Buổi phỏng vấn hôm ấy tuy chẳng đi đến đâu, nhưng nhờ đó mà Tần Phong và Lạc Tư Cảnh quen biết nhau.
Tết năm sau, anh ta vẫn không về. Lạc Tư Cảnh mang cho anh ta một túi quà Tết, trong đó có bánh tổ và vài loại hoa quả đặc sản quê anh ta. Kể từ khi ra Bắc học đại học, Tần Phong chưa từng thấy quả vải nào vào dịp Tết, mà quê anh ta cũng vốn chẳng có tục ăn bánh tổ. Anh ta không ăn ngay, nên chẳng mấy chốc chiếc bánh đã cứng đanh như gạch. Đến lúc cắn thử một miếng, anh ta suýt tưởng mình đã gãy răng.
Họ dần trở nên thân thiết, chuyện trò với nhau nhiều hơn, nhưng toàn là những chuyện trên trời dưới biển, đến nỗi cả hai còn chẳng rõ nhà đối phương có mấy người. Vậy mà thi thoảng, họ lại có những cuộc đối thoại rất sâu sắc. Có lẽ, thế hệ của họ tin rằng tình yêu là nền tảng của hôn nhân hơn bất kỳ thế hệ nào trong vài chục năm trở lại đây. Một cậu bạn cùng phòng ký túc xá của Tần Phong thậm chí còn sưu tầm trọn bộ tiểu thuyết Quỳnh Dao. Dẫu chẳng tài nào lý giải nổi, anh ta vẫn cảm thấy rất sốc.
Lạc Tư Cảnh lại chẳng hề bị trào lưu tư tưởng ấy lay chuyển. Với chị, tình yêu là thứ dễ phôi phai, còn hôn nhân cần được vun đắp bằng những giá trị bền vững hơn.
Lạc Bồi Nhân liếc nhìn Tần Phong. Ánh mắt sắc bén ấy khiến Tần Phong bất giác chột dạ, cứ như thể anh ta đang thực sự tơ tưởng đến người phụ nữ đã có gia đình. Thế nên, anh ta không hỏi thêm lời nào về Lạc Tư Cảnh nữa, bởi có hỏi cũng chẳng ích gì.
Lúc này tiếng ngáy đã dứt, Tần Phong bèn chuyển sang một chủ đề chẳng mấy liên quan:
– Không ngờ cậu chịu đựng được cái ghế này lâu đến thế.
Ghế của Lạc Bồi Nhân không ngả ra sau được, người đằng trước lại ngả ghế hết cỡ, trong khi chân anh vốn dài hơn người thường. Tần Phong ngồi cạnh lối đi mà còn chẳng biết để chân ở đâu, huống hồ gì là anh.
– Không nghĩ đến nó là được.
Tâm trí Lạc Bồi Nhân đã bị những chuyện khác chiếm cứ, chẳng còn hơi sức đâu bận tâm đến không gian chật hẹp này nữa. Đây cũng không phải lần đầu anh chịu đựng sự tù túng như vậy. Lần trước là chuyện của ba năm về trước, sau khi tổ chức sinh nhật cho Cốc Kiều, anh bay sang Los Angeles. Chuyến bay dài đằng đẵng mười mấy tiếng đồng hồ khiến đôi chân anh khi chạm đất như chẳng còn là của mình nữa. Vừa bước ra khỏi sân bay, ánh nắng nhắc nhở anh rằng trời đang sáng, nhưng chiếc đồng hồ trên tay lại chỉ nửa đêm theo múi giờ Đông Á.
Trước khi chia tay Cốc Kiều, trong phòng ngủ của anh tại Los Angeles luôn để một chiếc đồng hồ hiển thị giờ Bắc Kinh.
Giờ đây, rốt cuộc họ cũng đã ở chung một múi giờ.
Anh vừa ra khỏi sân bay thì Cốc Kiều gọi tới. Câu đầu tiên cô hỏi là:
– Ngoài trời đang mưa, anh có mang ô không?
Nhận được câu trả lời khẳng định, Cốc Kiều tươi cười vào thẳng vấn đề:
– Hôm nay Tần Phong chưa cần làm việc đâu, cứ để anh ta nghỉ ngơi cho lại sức đã, ngày mai em sẽ tặng anh ta một món quà lớn.
Nếu Tần Phong đủ bản lĩnh nhận lấy, cô sẽ xem đây là quà gặp mặt mừng sự hợp tác giữa đôi bên.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 138: 138: Mẩn ngứa
10.0/10 từ 39 lượt.
