Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất
Tần Phong không ngờ Lạc Bồi Nhân lại chủ động bay tới Quảng Châu để vừa tham quan công ty, vừa bàn chuyện kỹ thuật với anh ta. Sau bao ngày tháng ngược xuôi tìm vốn, đây là lần đầu tiên anh ta gặp được một nhà đầu tư thực sự am hiểu kỹ thuật.
Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân dường như lại hứng thú với dự án phần mềm diệt vi rút mà Tần Phong đã tạm gác lại, hơn là mảng ISP mà anh ta đang theo đuổi. Tuy mảng ISP đòi hỏi vốn đầu tư lớn hơn làm phần mềm thông thường rất nhiều, song Tần Phong đã mất sạch nhiệt huyết với việc phát triển phần mềm sau thất bại cay đắng năm ngoái.
– Hiện giờ mới chỉ có Bắc Kinh và Thượng Hải kết nối Internet, mà tổng cộng cũng chỉ có đúng ba mươi hai cổng. Cả nước chỉ cần hơn sáu trăm người lên mạng cùng lúc là sập ngay. Nhưng sau này chắc chắn sẽ khác! Ngoài hai thành phố lớn này, các tỉnh thành khác sớm muộn gì cũng sẽ hòa mạng. Mảng này có tiềm năng rất lớn…
Lạc Bồi Nhân nhìn thẳng vào Tần Phong, đợi anh ta nói hết mới hỏi:
– Nhưng anh nghĩ nhà nước sẽ để cho tư nhân làm mảng này lâu dài à?
Giọng Lạc Bồi Nhân rất bình thản, nhưng câu hỏi ấy tựa gáo nước lạnh dội thẳng vào Tần Phong, khiến anh ta buốt giá đến tận xương tủy. Phải một lúc lâu Tần Phong mới trấn tĩnh lại, chợt nhận ra câu hỏi tưởng chừng đơn giản này còn khiến anh ta ê chề hơn cả việc bị khuyên đi bán thực phẩm chức năng.
Tần Phong vốn đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy Lạc Bồi Nhân chủ động liên lạc với mình, bởi anh ta vốn đã từ bỏ hy vọng nhận được vốn từ LC. Sự kinh ngạc ấy càng tăng lên khi biết Lạc Bồi Nhân thực sự có ý định đầu tư cho mình. Trải qua quãng thời gian điên cuồng tìm kiếm nhà đầu tư, Tần Phong bỗng trở nên dè dặt, một phản ứng mà chính Lạc Bồi Nhân cũng không ngờ tới. Cũng chính vì Lạc Bồi Nhân chủ động hẹn gặp, Tần Phong mới cất công hỏi han bạn bè trong giới để tìm hiểu về đối phương. Qua những thông tin ít ỏi thu thập được, anh ta chỉ biết người này có tài bắt đáy đáng nể.
Nhưng lúc này, nghe xong câu hỏi của Lạc Bồi Nhân, Tần Phong thà rằng đối phương đừng đến còn hơn.
Chứng kiến Hiệp Đạo Kỳ Duyên bán chạy như tôm tươi, lòng Tần Phong ngổn ngang trăm mối. Thẩm Chinh vốn là đàn em khóa dưới của anh ta, có thể nói một nửa kỹ năng lập trình của Thẩm Chinh là nhờ Tần Phong và bộ sưu tập đĩa mềm của anh ta hun đúc mà nên. Sau khi tốt nghiệp, Thẩm Chinh từng về làm cho công ty anh ta một thời gian. Vậy mà giờ đây, Thẩm Chinh tách ra làm riêng thì gặt hái thành công vang dội, còn công ty của anh ta đến lương nhân viên cũng sắp không kham nổi.
Năm ngoái, cả công ty đã dồn hai năm tâm huyết để cho ra mắt một phần mềm giáo dục. Kết quả, sau khi quảng cáo rầm rộ, cả năm trời bán chưa được ba nghìn bộ. Lợi nhuận chỉ là con số lẻ so với chi phí nghiên cứu, thua xa đám bán đĩa lậu. Quảng cáo của Tần Phong chẳng khác nào làm không công cho chúng. Để có tiền nghiên cứu phát triển khi đó, anh ta đã phải thế chấp cả căn biệt thự, thành thử bây giờ chẳng còn gì để xoay xở. Cực chẳng đã, anh ta đành bán nốt chiếc xe để trả lương cho nhân viên.
Tần Phong mang bản kế hoạch kinh doanh đi gõ cửa hơn chục nhà đầu tư nhưng tuyệt nhiên không nhận được cái gật đầu nào. Người khiến anh ta sốc nhất là Peter. Ông ta tuyên bố thẳng thừng rằng nếu Tần Phong chuyển sang bán thực phẩm chức năng thì may ra ông ta sẽ cân nhắc. Tần Phong cảm thấy bị sỉ nhục sâu sắc. Thế nhưng, ban ngày anh ta vẫn cùng cả nhóm viết mã, tối đến lại âm thầm thu mua tất cả các loại thực phẩm chức năng bán chạy trên thị trường về nghiên cứu. Anh ta phân tích kỹ lưỡng thành phần và nhận ra chúng chẳng hề có rào cản kỹ thuật nào để gia nhập ngành. Song, chính vì không có rào cản, Tần Phong lại càng lực bất tòng tâm. Nếu anh ta đủ khả năng bán một sản phẩm bổ não vô dụng cho những người đang có nhu cầu, thì phần mềm của anh ta đã chẳng đến mức không bán nổi ba nghìn bộ.
Chỉ đến khi tìm hiểu sâu về quảng cáo và kênh phân phối của ngành thực phẩm chức năng, Tần Phong mới thấm thía chiến dịch tiếp thị năm ngoái của mình thất bại thảm hại đến mức nào. Một sản phẩm vốn chẳng có chút tác dụng bổ não nào lại có thể nhờ quảng cáo mà khiến người ta tin tưởng tuyệt đối rằng cứ uống vào là thông minh ngay tức khắc. Trong khi đó, anh ta đổ cả núi tiền vào dự án nhưng lại chẳng thể trình bày rành mạch xem phần mềm của mình ưu việt ở điểm nào.
Vốn xuất thân là dân kỹ thuật, trước khi ngã một cú đau điếng như vậy, Tần Phong vẫn luôn tâm niệm hữu xạ tự nhiên hương, nhưng giờ đây anh ta đã hoàn toàn bị sức mạnh của quảng cáo chinh phục. Anh ta đọc đi đọc lại, nghiền ngẫm từng câu chữ trong tất cả các bài báo và ấn phẩm quảng bá cho Hiệp Đạo Kỳ Duyên, thầm nghĩ nếu cô gái tên Cốc Kiều kia chuyển sang bán thực phẩm chức năng thì chắc chắn sẽ hốt bạc, thậm chí còn kiếm bộn tiền hơn thế. Mãi đến khi nhìn thấy tấm ảnh cô đang bưng hộp cơm trên báo, anh ta mới ngỡ ngàng nhận ra Cốc Kiều còn quá trẻ.
Tần Phong chủ động bắt chuyện với Lạc Bồi Nhân về tựa game đang làm mưa làm gió dạo gần đây. Ban đầu anh ta còn đôi chút e dè, nhưng càng nói lại càng hăng:
– Thú thật, về khoản quảng bá phần mềm thì dân trong nghề như bọn tôi đúng là phải xách dép cho một người ngoại đạo. Cô bé này giỏi thật, nhưng chỉ cần đĩa lậu xuất hiện, tôi e là doanh số của họ khó lòng giữ vững.
Bé Điền được dùng bữa tối riêng với thần tượng bên khung cửa sổ nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm. Trước đây, cô bé từng vô số lần mường tượng rằng nếu có cơ hội này, mình sẽ phấn khích đến nhường nào, sẽ nói năng lộn xộn ra sao, thậm chí có khi còn chẳng thốt nên lời.
Người ta thường bảo chỉ nên ngắm thần tượng từ xa chứ đừng lại gần. Có điều, bé Điền lúc này đang bận tối mắt tối mũi, loay hoay phổ biến cách phân biệt đĩa gốc, cảnh báo thiệt hại do phần mềm lậu gây ra, rồi lại vội vàng in tất cả thành áp phích gửi đến các đại lý. Cô bé chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm kỹ thần tượng của mình. Cho đến hiện tại, ngoài việc thấy thần tượng của mình hơi bị ảo tưởng sức mạnh, bé Điền tạm thời chưa phát hiện ra khuyết điểm nào khác.
Thực tế là vì đĩa lậu xuất hiện sớm hơn dự tính, khối lượng công việc của bé Điền cũng tăng đột biến. Đầu óc cô bé giờ đây ngập trong công việc và những nhiệm vụ sếp giao, khiến niềm hân hoan ban đầu cũng vơi đi quá nửa.
Ban đầu, điện thoại của Cốc Kiều reo không ngớt, toàn là những cuộc gọi thúc giục giao hàng. Nhưng chẳng bao lâu sau, nội dung các cuộc gọi đã thay đổi hoàn toàn. Những người từng sốt sắng giục hàng bỗng quay sang chất vấn, rằng chẳng phải Cốc Kiều đã quả quyết công nghệ mã hóa của phần mềm sẽ đảm bảo không có bản lậu ít nhất là cho tới Tết hay sao? Cớ gì bây giờ đĩa lậu đã tràn lan khắp nơi? Ngay trên cùng một con phố, người ta bán đĩa lậu chưa đến hai chục tệ thì bảo họ bán hàng chính hãng kiểu gì? Họ còn nói, nếu biết trước đĩa lậu ra sớm thế này, đời nào họ lại ký hợp đồng kiểu đó, giờ hàng mà không bán được thì chỉ có nước chết dí trong kho.
Hợp đồng ban đầu họ ký với Cốc Kiều cho phép trả lại hàng tồn mà không cần thanh toán. Về sau, thấy game này bán đắt như tôm tươi, hoàn toàn không có rủi ro tồn kho, họ mới tranh nhau đặt hàng và ký hợp đồng mới. Theo đó, dù hàng không bán được, Cốc Kiều vẫn nhận đủ tiền, còn họ phải gánh hết thiệt hại. Lúc phần mềm chưa xuất xưởng, họ chỉ sợ không có đủ hàng để bán chứ nào có ai nghĩ đến viễn cảnh tồn kho.
Điện thoại réo liên hồi, có kẻ còn đòi gặp mặt trực tiếp Cốc Kiều để nói chuyện cho ra lẽ, giọng điệu hằn học như thể vừa bị lừa một vố đau. Vốn dĩ họ đang chuẩn bị cho buổi ký tặng ủng hộ phần mềm bản quyền, nhưng đĩa lậu vừa xuất hiện, hàng chính hãng lập tức ế ẩm. Sự kiện kia bỗng chốc trở thành một chiêu trò lố bịch.
– Sếp của cô đi đâu rồi?
– Sếp em vừa đi tóm một kẻ bán đĩa lậu, giờ đang phối hợp với cảnh sát để tìm ra nguồn hàng. Bọn bán đĩa lậu bây giờ cũng tài thật, chẳng cần quảng cáo game gì, cứ treo một cái biển trước cửa: “Game nội địa hot nhất đã về! Hai mươi tệ một bộ!” là xong.
Lâm Hải Xuyên buột miệng hỏi:
– Sao lại có đĩa lậu nhanh thế? Chẳng phải sếp cô đã bảo trước Tết tuyệt đối sẽ không có hay sao?
Bé Điền thầm nghĩ, thần tượng của mình đúng là chẳng biết lựa lời, cứ xoáy thẳng vào nỗi đau của người khác, giọng điệu y hệt mấy tay đại lý kia.
– Tại game của tụi em ăn khách quá mà. Món hời béo bở thế này, bọn làm lậu sao chịu ngồi yên cho được. Chỉ cần bẻ khóa xong là đĩa lậu tràn lan khắp nơi ngay. Tụi nó làm đơn giản lắm, có khi chẳng cần dây chuyền sản xuất hiện đại gì đâu, cứ dùng máy ghi đĩa chép hàng loạt rồi lấy ổ CD-ROM đọc là xong…
Lâm Hải Xuyên chẳng hiểu cái CD-ROM mà cô bé hâm mộ mình nhắc đến là thứ gì, nhưng vì giữ hình tượng nên anh ta không hỏi lại.
Anh ta nhanh trí kiến nghị một phương án để vớt vát tình hình:
– Có cần anh tổ chức thêm vài buổi ký tặng nữa không?
Bé Điền nín thinh. Thần tượng có lòng là quý rồi, nhưng xem ra chẳng ăn thua. Nếu giá chỉ chênh lệch dăm ba tệ thì chữ ký của Lâm Hải Xuyên may ra còn có giá trị, đằng này giá hàng chính hãng cao gấp bốn lần bản lậu, xem ra anh ta đã quá ảo tưởng về sức hút của bản thân rồi. Trừ phi mỗi chữ ký của Lâm Hải Xuyên giúp giá bán chính hãng giảm xuống ngang bằng hàng lậu thì may ra…
Lâm Hải Xuyên hiểu vì sao bé Điền im lặng. Rõ ràng, chữ ký của anh ta làm sao bì được với sức mạnh của đồng tiền. Ngay cả danh tiếng của anh ta còn chẳng cứu vãn nổi tình thế, thì Cốc Kiều có cố gắng đến mấy cũng chỉ hoài công vô ích.
Lâm Hải Xuyên thầm nghĩ, Cốc Kiều đúng là số khổ, chẳng lúc nào được nhàn thân. Được cái cô cũng đã kiếm đủ tiền mua đôi ba căn nhà, lỡ có hụt khoản này thì cũng đâu đến nỗi nào.
– Dù gì cũng đã ký hợp đồng rồi, bán được hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến doanh thu của các cô, cứ mặc kệ cho mấy đại lý tự lo liệu đi. Các cô đâu chỉ bán mỗi game này, sau này thiếu gì cơ hội hốt bạc.
Bé Điền ngắm nhìn gương mặt đẹp trai của thần tượng, thầm quyết định tạm tha thứ cho sự thiển cận của anh ta. Mấy đại lý đang náo loạn cũng chính vì lẽ đó. Ban đầu họ sợ không đủ hàng để bán, giờ lại quay sang sợ dây chuyền sản xuất không chịu dừng. Dẫu phần mềm có ế chỏng chơ thì cũng chẳng ảnh hưởng đến doanh thu của Cốc Kiều, mọi rủi ro đều đổ hết lên đầu họ. Chẳng có ai ngu cả, lần này đã ngậm bồ hòn làm ngọt thì lần sau ắt họ sẽ phải tính toán cẩn trọng hơn.
– Hàng lậu bán đầy rẫy, bắt sao cho xuể. Đừng nói là cả nước, quét sạch một thành phố thôi còn chẳng nổi. Nếu không thay đổi được gì thì hãy sống chung với lũ đi. Sếp cô bình thường thông minh là thế, sao cứ phải đâm đầu vào chuyện này làm gì?
Lâm Hải Xuyên vốn đã chỉ cho Cốc Kiều một con đường sáng sủa là đi mua nhà. Lúc này, anh ta lại bất giác nhớ đến người anh họ của cô, không biết người nọ có quyền thế lớn đến đâu mà lấy được mức chiết khấu hơn mười phần trăm.
Bé Điền vẫn lặng thinh. Giữa sếp và thần tượng, cô bé đương nhiên nghiêng về phía người trả lương cho mình hơn. Bé Điền mang theo nỗi phiền muộn đi ngủ, nhưng ngày hôm sau, mọi chuyện vẫn chẳng khá hơn chút nào.
Cuộc đời thường tréo ngoe ở chỗ, cách tốt nhất để xua đi một nỗi phiền muộn là có một nỗi phiền muộn khác lớn hơn ập tới.
Cốc Kiều nghiền ngẫm từng chữ trên mặt báo, không muốn bỏ sót bất kỳ thông tin nào. Cô vô thức cắn chặt môi dưới, để lại một dấu răng sâu hoắm.
Hôm nay, nhiều tờ báo đã dành tặng miễn phí một chuyên mục cho Hiệp Đạo Kỳ Duyên, tổng hợp lại cũng chiếm một diện tích đáng kể trên các mặt báo.
Bé Điền vốn tưởng chuyện hàng lậu đã là tày trời rồi, không gì có thể tồi tệ hơn được nữa. Nhưng khi nhận tờ báo từ tay Cốc Kiều, cô bé chợt nhận ra vấn nạn hàng lậu cũng chẳng thấm vào đâu.
Giữa trời đông giá rét, sống mũi bé Điền vẫn lấm tấm mồ hôi khi nhìn thấy dòng tít báo: “Nhà văn nghi máy tính nhiễm vi rút sau khi mua phần mềm Hiệp Đạo Kỳ Duyên”. Cô bé đọc tiếp nội dung bên dưới. Theo lời kể của nhà văn họ Trương, con trai ông đã mua phần mềm Hiệp Đạo Kỳ Duyên tại đại lý ủy quyền. Sau khi cài đặt game, chiếc máy tính của nhà ông lập tức bị nhiễm vi rút, khiến toàn bộ bản thảo tiểu thuyết dài ba trăm nghìn chữ mà ông Trương dốc hai năm tâm huyết sáng tác bốc hơi sạch sẽ. Không tin phần mềm có vấn đề, con trai ông bèn mang sang máy tính của bạn học cài thử, kết quả là máy người bạn kia cũng treo ngay tại trận. Ông Trương đến cửa hàng khiếu nại thì bị chủ cửa hàng mắng là đồ ăn vạ, khiến ông uất ức phát bệnh, phải nhập viện ngay lập tức. Tờ báo còn đăng kèm hóa đơn mua hàng của con trai ông Trương để tăng tính xác thực.
Đọc xong, bé Điền bất bình lên tiếng:
– Game của mình đã qua kiểm định chất lượng, làm sao có vi rút được. Cái ông nhà văn này dựa vào đâu mà cho rằng máy tính ông ta nhiễm vi rút là do game của mình chứ? Phóng viên thì chẳng buồn xác minh, cứ thêm chữ “nghi” là phủi bỏ sạch sẽ trách nhiệm. Độc giả nào mà để ý đến chữ “nghi” đó chứ? Họ đọc xong là mặc nhiên quy chụp cho mình tội phát tán vi rút rồi.
Cốc Kiều ngắt lời:
– Nhưng báo còn nói game này cài sang máy khác vẫn bị lỗi mà.
Cô cầm điện thoại lên, định gọi cho chủ đại lý, nhưng khi bấm đến con số áp chót thì chợt khựng lại. E ngại ông chủ này chưa chắc đã đáng tin, cô liền bấm một dãy số khác.
Người bắt máy là Thẩm Chinh.
Cốc Kiều hít một hơi thật sâu rồi hỏi:
– Anh đọc báo chưa?
…
– Anh mang báo cáo kiểm định chất lượng đi đăng báo thanh minh ngay, rồi cử người bên phòng kỹ thuật qua đây cho em, phải có mặt trong hôm nay, em cần kiểm tra lại phần mềm.
Sau khi cúp máy, Cốc Kiều bảo bé Điền:
– Chị sẽ đến cửa hàng xem sao. Còn em hãy gọi điện cho tòa soạn tìm cách liên lạc với ông Trương này, sau đó mua ít hoa quả vào bệnh viện thăm ông ấy, rồi tìm hiểu cho ra ngọn ngành câu chuyện.
– Ông Trương này có thật sự nhập viện vì chuyện này không sếp? Hay là giả bệnh? Với lại, ai biết ông ta có thật sự viết ba trăm nghìn chữ đó không?
Cốc Kiều đột nhiên đanh mặt nói:
– Bất kể thật giả ra sao, đừng vội quy kết người ta ăn vạ. Giữ thái độ đó thì làm sao nói chuyện được? Thái độ cứ mềm mỏng, nhưng lời lẽ phải hết sức cẩn trọng. Ông ta đã đề phòng chúng ta như vậy, rất có thể sẽ ghi âm đấy. Quan trọng nhất là phải xác định đĩa game của ông ta có phải hàng chính hãng hay không. Em cứ bảo ông ta cứ yên tâm, nhân viên kỹ thuật của mình sẽ đến kiểm tra ngay. Nếu đúng là lỗi của chúng ta, chúng ta nhất định sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm. Còn nếu không phải thì cũng nhờ ông ta lên tiếng đính chính giúp.
Nói rồi, Cốc Kiều rút phần lớn tiền trong ví ra đưa cho bé Điền:
– Đây là kinh phí đi lại hôm nay của em.
– Không cần nhiều thế đâu ạ. Cứ để em ứng trước, hết bao nhiêu em sẽ về quyết toán với sếp sau.
Cốc Kiều cười:
– Cầm lấy đi, đừng có nhân từ với sếp mình quá.
Rồi cô vỗ vai bé Điền, trấn an:
– Cứ bình tĩnh, đừng hoảng, chuyện đâu ắt có đó.
Đợi bé Điền đi khuất, nụ cười trên môi Cốc Kiều mới tắt hẳn. Cô vịn tay vào cạnh bàn, chẳng hiểu sao hai chân tự dưng mềm nhũn ra. Ký ức năm 1992 bất chợt ùa về, khi sự nghiệp của cô đang lên như diều gặp gió thì tấm séc bất ngờ bị đóng băng.
Bé Điền vừa đến bệnh viện, còn chưa kịp bước vào phòng bệnh đã nghe tiếng than vắn thở dài vọng ra.
Dù phải nhập viện, ông Trương vẫn không quên mang theo đĩa game mà con trai đã mua cùng hóa đơn, phòng khi có ai đến phỏng vấn.
Con trai ông Trương, tức cậu Trương, đang trong kỳ nghỉ đông nên túc trực ở bệnh viện chăm sóc bố. Ban đầu cậu cứ ngỡ ông giả vờ, nhưng giờ đây càng lúc cậu càng thấy bố mình đúng là tức đến hộc máu thật. Cứ theo đà này, bản thảo ba trăm nghìn chữ kia sẽ ngày càng trở nên hoàn mỹ trong tâm trí ông, không khéo ông còn đổ tại phần mềm trò chơi cậu mua đã khiến mình trượt giải Nobel Văn học cũng nên.
Ngoại trừ nhà văn Trương, tác giả của ba trăm nghìn chữ ấy, không một ai dám chắc liệu bản thảo đã mất kia có thể trở thành kiệt tác hay không. Cũng chẳng ai dám quả quyết rằng cuốn sách sẽ không mang về cho ông cả triệu tiền bản quyền, dẫu cho tổng tiền bản quyền của tất cả những cuốn sách ông từng xuất bản trước đây cộng lại còn chưa bằng một góc con số đó.
Giờ đây, cậu Trương căm thù phần mềm game này đến tận xương tủy. Cậu biết rằng sau này, trong bất kỳ cuộc tranh cãi nào với bố, mình cũng cầm chắc phần thua. Vốn dĩ, nếu cuốn sách ấy được xuất bản, nó sẽ có vô vàn kết cục khác nhau. Nhưng chính vì ba trăm nghìn chữ kia đã tan thành mây khói, nên trong lòng nhà văn Trương, nó chỉ còn lại một khả năng duy nhất là nó chắc chắn sẽ bán chạy, giúp ông gặt hái được cả danh tiếng lẫn tiền bạc.
Mà nguyên nhân khiến ông không thể gặt hái được cả danh tiếng lẫn tiền bạc, suy cho cùng là tại thằng con quý tử cài một phần mềm game làm bay màu ba trăm nghìn chữ tâm huyết của ông.
Nghĩ đến tương lai u ám của mình, cậu Trương không kìm được mà thở dài thườn thượt.
Những ngày tháng sau này biết sống sao đây?
Khi bé Điền xách giỏ hoa quả đến gõ cửa phòng bệnh, cô bé đã cảm nhận được bầu không khí nặng nề ấy. Và ngay khi bé Điền tự giới thiệu xong, bầu không khí trong phòng lại càng thêm ngột ngạt, khiến cô bé cho rằng nhà văn Trương đang mắc bệnh nan y.
Bé Điền răm rắp làm theo lời Cốc Kiều dặn, nói năng hết sức lịch sự và thận trọng, dẫu cho nhà văn Trương cứ sưng mặt lên với cô bé.
Trước những cái lườm sắc như dao của nhà văn Trương, bé Điền cẩn thận kiểm tra từ vỏ hộp, sách hướng dẫn cho đến đĩa mềm, rồi lại tỉ mỉ rà soát một lượt nữa.
– Hóa đơn đây, mua ở đúng cửa hàng đại lý của các cô đấy.
Sau một hồi xem xét kỹ lưỡng, bé Điền đưa ra kết luận vừa thận trọng vừa chắc chắn:
– Thưa bác, bản bác mua là hàng lậu ạ.
– Hàng lậu? – Tiếng gào đột ngột của nhà văn Trương khiến bé Điền giật nảy mình. – Cô bảo đây là hàng lậu à?
Dù hoảng hốt, Bé Điền vẫn quả quyết giữ nguyên kết luận của mình:
– Đĩa mềm là đĩa sao chép, chữ trên sách hướng dẫn lại mờ nhòe. Bộ phần mềm bác mua đích thị là hàng lậu ạ.
Nhà văn Trương tức đến nỗi bật phắt dậy khỏi giường bệnh:
– Hàng lậu? Cửa hàng đó ghi rành rành trên quảng cáo của các cô là đại lý chính hãng, thế mà cô lại bảo nơi đó bán hàng lậu à? Chẳng phải các người lúc nào cũng ra rả khách hàng là Thượng Đế sao? Lừa gạt Thượng Đế như thế đấy à! Tôi mua phần mềm ở đúng cửa hàng treo rành rành cái biển đại lý ủy quyền chính hãng, các cô đừng hòng chối! Tôi không chỉ kiện các cô ra tòa mà còn viết bài vạch mặt các cô, đến lúc đó thì không chỉ vài tờ báo đưa tin như hôm nay đâu!
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 136: 136: Kiệt tác biến mất
10.0/10 từ 39 lượt.
