Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 135: 135: Giảm giá
Tối hôm đó, Lạc Bồi Nhân mời mọi người tới một nhà hàng tư gia nằm khuất trong khu biệt thự kiến trúc phương Tây. Cốc Kiều nhận ra ngay đây chính là nơi cô và Peter từng hẹn ăn tối, để rồi bị ông ta cho leo cây.
Peter vốn là khách quen ở đây, biết tránh không được nên đành chủ động đến chào hỏi cấp trên. Kể từ ngày Lạc Bồi Nhân tới Thượng Hải, trên đầu ông ta bỗng dưng nhiều thêm một vị sếp, dù chức danh vẫn vậy nhưng thực chất chẳng khác nào một bước giáng chức ngầm. Peter loáng thoáng nghe được tin nội bộ rằng Lạc Bồi Nhân đã chủ động xin về nước. Ông ta thầm cười nhạo người này sao mà nghĩ quẩn thế không biết, tiền đồ đang rộng mở tại trụ sở khu vực châu Á – Thái Bình Dương, tội gì phải chạy về đây?
Gặp sếp ngoài giờ làm việc đã đành, đằng này sếp lại còn đi cùng cô gái mà mình từng từ chối đầu tư. Trong bụng Peter thầm thắc mắc không biết hai người này có quan hệ gì, nhưng nếu là hẹn hò thì sao lại đi tận bốn người. Ông ta không thể không nể Cốc Kiều. Mấy ngày nay, cô không chỉ đưa mình lên trang nhất các báo công nghệ mà còn thiết lập được quan hệ với Lạc Bồi Nhân. Ban đầu, Peter cứ ngỡ Cốc Kiều chỉ là hạng làm ăn cò con. Ông ta nghĩ vậy không chỉ vì cô mới sở hữu một cửa hàng, mà còn bởi nạn sao chép băng đĩa lậu đang quá tràn lan, đến phần mềm bản quyền còn khó tiêu thụ, huống hồ là một cửa hàng chuyên kinh doanh mặt hàng này. Thế nhưng hóa ra, tài xoay xở của Cốc Kiều lại vượt xa những gì ông ta tưởng tượng.
Khi Peter chúc mừng, Cốc Kiều chỉ mỉm cười cảm ơn, điềm nhiên như thể chuyện ông ta lỡ hẹn chưa từng xảy ra. Kỳ vọng người khác nhìn thấy tiềm năng của mình khi bản thân chưa thành danh là một điều quá xa xỉ.
Sáng hôm sau, Lâm Hải Xuyên ngồi dùng bữa tại sảnh lớn nhưng không thấy bóng dáng bạn trai Cốc Kiều đâu. Anh ta nghe phong thanh người này có thuê phòng dài hạn tại khách sạn. Tối qua, bạn trai Cốc Kiều mời cô ăn tối, tiện thể mời anh ta đi cùng. Lâm Hải Xuyên chẳng nhìn ra gã này có vẻ gì là am hiểu kỹ thuật, ngược lại trông giống một tay chơi sành sỏi hơn. Đã không phải người nước ngoài mà cứ ở lì trong khách sạn mãi, chắc chắn không phải loại đàng hoàng.
– Anh bạn trai của cô đâu rồi?
– Anh ấy đi công tác Quảng Châu rồi.
– Đi máy bay à?
Cốc Kiều khẽ ừ một tiếng. Lúc cô dậy, anh đã đi rồi. Cô ngủ say đến độ hiếm hoi lắm mới có một giấc mơ. Trong cơn mơ màng, cô thấy mình trở về thời thơ ấu, ôm chặt một thân cây lớn để trèo lên. Làn gió xuân mơn man gò má dìu dịu mát rượi, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống người cô, tựa như một đôi mắt chăm chú nhìn cô thật lâu. Cô cứ chìm đắm trong giấc mộng ấy mãi, cho đến khi choàng tỉnh, mở mắt ra mới thấy trong phòng chỉ còn lại mỗi mình. Cô đưa tay xem chiếc đồng hồ Lạc Bồi Nhân tặng, giờ này chắc hẳn anh đang trên đường ra sân bay.
Cốc Kiều đã đầu tắt mặt tối suốt bao ngày qua, từ lúc chuẩn bị cho buổi ra mắt phần mềm đến giờ chưa có lấy một giấc ngủ trọn vẹn. Mấy hôm nay, ngày nào cô cũng phải túc trực bên dây chuyền sản xuất. Để không bị cơn buồn ngủ cám dỗ, cô đành dỡ luôn tấm nệm, ngày nào cũng ngủ trên chiếc giường ván cứng chỉ lót một lớp ga mỏng. Vậy mà, dẫu mệt mỏi đến đâu, cô cũng chưa bao giờ rã rời như tối qua. Đêm qua, dưới ánh đèn nơi ngưỡng cửa, Lạc Bồi Nhân ôm cô vào lòng, làm mái tóc búi dối của cô bung ra. Hai người quấn nhau từ cửa vào đến giường. Khi cả người cô lún sâu xuống tấm nệm mềm mại, cơn buồn ngủ mãnh liệt chợt ập đến.
Anh không mệt, cũng chẳng cho phép cô mệt. Về khoản này, vốn dĩ Cốc Kiều không phải người giỏi cưỡng lại cám dỗ, chỉ cần vài cái v**t v* và nụ hôn là đã đủ khiến cô xao động. Mỗi khi xong việc, cô đang định ngủ thì lại bị anh dụ dỗ. Đến cuối cùng, cô chịu không nổi nữa, mắt đã lim dim, giọng gần như van nài xin được chợp mắt một lát.
Anh bèn cười trêu:
– Chẳng phải em bảo mình trẻ hơn anh sao? Thể lực sao mà kém thế!
Cười thì cười vậy, nhưng thấy mắt Cốc Kiều đã vằn lên những tia máu, Lạc Bồi Nhân lại mềm lòng tha cho cô. Anh hỏi có phải mấy ngày nay cô không được nghỉ ngơi tử tế không. Cô mỉm cười, đáp rằng ngày nào cũng nghỉ ngơi rất tốt, ngủ rất sâu, chỉ là thời gian ngủ không đủ mà thôi. Dứt lời, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Vẫn giữ thói quen như khi ở nhà, trong cơn say ngủ, cô vô thức ôm chặt lấy chiếc gối dài.
Lẽ ra, anh nên đánh thức cô dậy.
Lâm Hải Xuyên thầm thấy lạ khi thấy Lạc Bồi Nhân tờ mờ sáng đã phải ra sân bay mà tối qua còn cố lặn lội tới đây một chuyến, đúng là không biết mệt là gì. Dù vậy, anh ta vẫn khéo léo giữ kẽ, không tọc mạch chuyện riêng tư của người khác.
So với Cốc Kiều, tướng ăn của Lâm Hải Xuyên quả thực tao nhã hơn nhiều. Chuông điện thoại di động vừa reo, cô liền nhai vội, nuốt thật nhanh miếng thức ăn cuối cùng rồi nhấc máy, tươi cười chào hỏi. Chỉ trong một bữa ăn mà cô đã nhận tới ba cuộc gọi, tất cả đều là giục giao hàng.
Tại Thượng Hải, chẳng có gì khiến Lâm Hải Xuyên hứng thú bằng nhà cửa. Trước khi tới đây, anh ta đã lên sẵn lịch trình, và việc đầu tiên muốn làm chính là đi xem nhà.
Tình cờ thay, tuyến đường Cốc Kiều đi tới khu chợ điện tử lại ngang qua văn phòng môi giới bất động sản mà Lâm Hải Xuyên muốn ghé. Cận Tết cũng là thời điểm thị trường cho thuê mặt bằng trở nên sôi động, cô bèn tranh thủ đi chọn địa điểm cho cửa hàng mới luôn.
Trước khi đi, Lạc Bồi Nhân đã để lại chìa khóa xe trên đầu giường, bởi anh hiểu so với việc ngồi ghế phụ, cô thích tự lái xe hơn.
– Tiện đường, để tôi chở cậu một đoạn.
– Thôi, tôi không dám ngồi xe của cô đâu. Cô mới tới đây được mấy ngày, chắc gì đã rành đường.
Cốc Kiều chỉ hừ một tiếng, cả tấm bản đồ Thượng Hải đã nằm gọn trong đầu cô rồi.
Ngồi trong chiếc Cadillac, Lâm Hải Xuyên không khỏi thấp thỏm:
– Này, đừng có lái nhanh thế!
Mỗi khi đặt chân đến một thành phố mới, thứ Lâm Hải Xuyên quan tâm nhất vẫn là bất động sản. Tuổi thơ phải chen chúc cùng bố mẹ trong căn nhà chật hẹp đã khiến khao khát về một không gian sống rộng rãi trở thành nỗi ám ảnh của anh ta. Anh ta chỉ hận mình không có đủ tiền để tậu thêm vài căn nữa. Bởi vậy, việc Cốc Kiều kiếm được tiền chỉ chăm chăm đầu tư mặt bằng kinh doanh mà không chịu mua nhà ở, trong mắt Lâm Hải Xuyên chính là biểu hiện của việc không nhận thức được giá trị của bất động sản.
Lâm Hải Xuyên hết lời khuyên nhủ cô:
– Cốc Kiều à, cô lớn lên ở quê nên không hiểu tầm quan trọng của một ngôi nhà đối với dân thành phố. Bây giờ diện tích nhà ở bình quân đầu người được bao nhiêu đâu? Sau này khi có tiền, việc đầu tiên người ta làm chắc chắn là cải thiện chỗ ở. Giá nhà chỉ có tăng chứ không có giảm. Giờ cô không chớp thời cơ ôm lấy vài căn, sau này có hối cũng không kịp. Mua nhà xong cho thuê cũng hái ra tiền mà…
Lâm Hải Xuyên cho rằng sở dĩ Cốc Kiều không chịu mua nhà là bởi cô chưa thấy được giá trị của nó, còn chuyện bạn trai cô ở lì khách sạn mà không mua nhà lại bị anh ta quy chụp là mờ mắt vì lối sống hưởng thụ.
Lâm Hải Xuyên đánh giá chiếc xe Cốc Kiều đang lái một cách khách quan:
– Tiền mua chiếc xe này cũng đủ tậu một căn nhà nhỏ rồi đấy.
– Xe thuê đấy.
– Ồ.
Ra là vậy. Xem chừng gã kia còn sa đà vào lối sống hưởng thụ hơn anh ta tưởng.
Vì là dự án cao cấp nên văn phòng môi giới cũng được trang hoàng hoành tráng. Lâm Hải Xuyên bảo Cốc Kiều:
– Tiện đến rồi thì vào xem thử đi.
Anh ta che chăn kín mít với mũ và kính râm, lúc này mới tháo kính râm ra ngó nghiêng xung quanh.
– Cô xem, tôi ăn mặc thế này có ai nhận ra không nhỉ? Tôi cá là vẫn có người nhận ra cho xem. Ôi, nổi tiếng đúng là lắm thị phi, cứ ra đường một chuyến là lại bị thêu dệt đủ thứ chuyện.
Mỗi lần ra ngoài, tâm trạng Lâm Hải Xuyên thật mâu thuẫn, vừa sợ người khác nhận ra mình, lại vừa sợ họ không nhận ra.
Cốc Kiều khẽ hừ một tiếng tỏ vẻ cạn lời, rồi tự động đứng cách xa Lâm Hải Xuyên cả mét. Nhưng cô nghĩ bụng đã đến rồi thì xem vài phút cũng chẳng sao. Tuy cô không sống ở Thượng Hải, nhưng cứ tham khảo trước cũng được. Lâm Hải Xuyên mải mê chỉnh trang vẻ ngoài nên chẳng hề nghe thấy tiếng hừ của cô.
Nghe nhân viên bán hàng giới thiệu, Cốc Kiều quả thực có chút động lòng trước một căn hộ thông tầng. Nhưng cô lại không ở Thượng Hải, Lạc Bồi Nhân thì toàn ở khách sạn, nên nhà cửa không phải là thứ cấp thiết với cô. Nhân viên mới giới thiệu được nửa chừng, Cốc Kiều đã cúi đầu nhìn đồng hồ, định bụng rời đi.
– Em họ?
Cốc Kiều ngớ người, quay đầu lại thì thấy Triệu Việt đang gọi mình. Cô không ngờ mình lại đang xem dự án bất động sản do chính mẹ Lạc Bồi Nhân đầu tư, quả là trùng hợp.
Triệu Việt cười nói:
– Em họ, nhìn từ sau lưng anh đã nhận ra em rồi. Em vẫn ăn mặc rực rỡ và nổi bật như thế. Dạo này em nổi đình nổi đám đấy, anh còn phải cắt bài báo về em cho phòng marketing bên anh học tập nữa mà.
Cốc Kiều không hề khiêm tốn, thoải mái mỉm cười đón nhận lời khen của Triệu Việt.
Đang trò chuyện với Cốc Kiều, Triệu Việt chợt liếc sang người đàn ông đứng cạnh cô. Kể từ khi Lạc Bồi Nhân về Thượng Hải, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi nên họ mới chỉ gặp nhau một lần. Vả lại, từng có bài học nhớ đời khi can thiệp vào chuyện tình cảm của bạn bè, thế nên nếu Lạc Bồi Nhân không chủ động kể, anh ta cũng tuyệt nhiên không hỏi han nửa lời.
Rõ ràng Lạc Bồi Nhân không hề biết Cốc Kiều sẽ đến đây xem nhà. Công tâm mà nói, người đàn ông trước mặt cũng có vài nét hao hao Lạc Bồi Nhân. Triệu Việt cố nén sự tò mò về đời tư người khác, nhưng trong lòng không khỏi thầm cảm thán, gu của một người quả thật khó mà thay đổi.
Lâm Hải Xuyên cũng đưa mắt đánh giá người “anh họ” của Cốc Kiều kiêm “sếp Triệu” trong lời cô nhân viên môi giới. Anh ta đinh ninh cái nhìn chằm chằm ban nãy là do đối phương đã nhận ra mình, nào ngờ Triệu Việt lại dời mắt đi, chẳng thèm để ý nữa.
Triệu Việt khéo léo đổi chủ đề:
– Đã đã đến xem thì không thể về tay không. Em chấm được căn nào chưa? Anh sẽ để cho em giá tốt nhất. Dĩ nhiên, nếu em liên hệ thẳng ông anh họ của em thì giá còn hời hơn nữa đấy.
Nghe Triệu Việt nhắc đến “anh họ của em”, Cốc Kiều thoáng sững người, ngỡ như quay về sáu năm trước. Xem ra Lạc Bồi Nhân đã rút được bài học xương máu, không còn vội vàng công khai chuyện của bọn họ với bạn bè và người thân như xưa nữa. Theo lý mà nói thì chuyện này hết sức bình thường, nhưng mà…
– Em chỉ lái xe ngang qua đây nên ghé vào xem một lát thôi. Hôm nay em có việc bận mất rồi, hẹn anh hôm khác nhé.
Dứt lời, Cốc Kiều quen tay rút danh thiếp trong túi ra đưa cho Triệu Việt.
Triệu Việt nhận lấy tấm danh thiếp, đọc kỹ từng chữ. Vốn không cùng ngành nên anh ta cũng chẳng mấy khi để ý đến tin tức về cô dạo gần đây. Ánh mắt anh ta rời khỏi tấm danh thiếp, nhìn cô một lượt rồi mới chuyển sang Lâm Hải Xuyên:
– Anh đây là?
Chẳng đợi Cốc Kiều lên tiếng, Lâm Hải Xuyên đã chủ động giới thiệu:
– Lâm Hải Xuyên. – Anh ta cộc lốc nói mỗi cái tên, như thể bấy nhiêu đã là quá đủ.
Vậy mà sắc mặt đối phương chẳng hề thay đổi, cứ như thể Lâm Hải Xuyên chỉ là kẻ vô hình đi bên cạnh Cốc Kiều, cả tên tuổi lẫn con người anh ta đều chẳng có chút ý nghĩa gì. Lâm Hải Xuyên thầm rủa Triệu Việt đúng là đồ nhà quê kiến văn hạn hẹp, chẳng bù cho ông giám đốc văn phòng môi giới bất động sản lần trước anh ta ghé thăm. Người nọ vừa thấy đã nhận ra anh ta ngay, lại còn chủ động giảm giá mười phần trăm nữa chứ.
Nghĩ đến đây, Lâm Hải Xuyên mất sạch hứng thú xem nhà, định rời đi cùng Cốc Kiều.
Cô nhân viên môi giới liếc nhìn ông sếp đang đi thị sát, sau một hồi đấu tranh nội tâm, cô ta cắn răng bước đến trước mặt Lâm Hải Xuyên, hỏi:
– Anh có thể cho em xin chữ ký được không ạ?
– Đương nhiên là được chứ.
Lâm Hải Xuyên tỏ ra hết sức niềm nở, ký xong còn không quên tặng cô ta một nụ cười rạng rỡ.
Triệu Việt định tiễn Cốc Kiều ra cửa, cô liền cười bảo:
– Không cần đâu ạ, anh cứ ở lại đi.
Triệu Việt đứng nhìn bóng hai người khuất hẳn sau cửa lớn rồi mới quay sang hỏi cô nhân viên bên cạnh:
– Cái cậu Lâm Hải Xuyên này nổi tiếng lắm à?
Cô nhân viên ngạc nhiên tột độ:
– Sếp không biết anh ấy ạ?
Thấy Lâm Hải Xuyên cũng bước ra khỏi văn phòng môi giới, Cốc Kiều hỏi:
– Cậu không xem nhà nữa à? Sao lại ra đây rồi?
– Đằng nào cũng đã mua ngay đâu, xem làm gì. – Lâm Hải Xuyên đáp, song rốt cuộc vẫn không nén nổi tò mò. Thấy gã họ Triệu kia niềm nở với Cốc Kiều, anh ta đoán chừng anh họ cô cũng là người có vai vế, bèn hỏi. – Này, anh họ cô làm bên bất động sản à? Sao chẳng nghe cô kể bao giờ vậy?
Cốc Kiều nguýt anh ta một cái. Lâm Hải Xuyên chẳng thèm đào sâu ý nghĩa của cái nguýt ất, lại nói:
– Có người nhà làm trong ngành tiện thế còn gì, cô càng nên mua nhà đi chứ.
Cốc Kiều chẳng mảy may có ý định lợi dụng mối quan hệ này.
– Tôi có việc, cậu tự bắt xe về nhé.
Nhìn chiếc Cadillac phóng đi mất hút, Lâm Hải Xuyên đứng chôn chân tại chỗ, buột miệng chửi đổng:
– Con mụ gian thương.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 135: 135: Giảm giá
10.0/10 từ 39 lượt.
