Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 134: 134: Hai phiên bản


Lạc Bồi Nhân bỗng bật cười:


– Anh Lâm kể say sưa thế, chắc là chuyện của chính anh hả? Tôi cũng tò mò đấy, không biết ai đã từng chu cấp cho anh, anh có thể chia sẻ một chút được không?


Thoạt đầu, Lâm Hải Xuyên còn tưởng đối phương đồng tình với mình, nhưng nghe hết câu mới sực hiểu, hóa ra gã này đang chĩa mũi dùi vào anh ta, ám chỉ anh ta cũng là hạng sống bám váy đàn bà.


Cái thói vừa ăn cướp vừa la làng, trắng trợn vu oan giá hoạ cho người khác mà mặt không đổi sắc thế này, quả không phải dạng vừa. Mà kể cũng phải, sống bám váy đàn bà đâu phải chuyện ai cũng làm được. Với sự trơ tráo này, chẳng biết hắn ta đã lừa gạt bao nhiêu cô gái rồi. Vốn dĩ Lâm Hải Xuyên không định vạch trần gã này, dù sao anh ta cũng là người ngoài, bóc mẽ bạn trai của Cốc Kiều ngay trước mặt cô thì cô chưa chắc đã vui, nhưng chuyện đã đến nước này thì chẳng cần phải chừa thể diện cho gã đàn ông này nữa.


Lâm Hải Xuyên nén giận, đáp trả:


– Tôi thì làm gì có diễm phúc được ai chu cấp, nhưng tôi biết một người rành rẽ vụ này lắm.


Dứt lời, anh ta đột ngột quay sang bé Điền, lảng sang chuyện khác:


– Bé Điền này, em đã xem phim Người Bắc Kinh ở New York bao giờ chưa?


Được thần tượng bắt chuyện, bé Điền mừng rỡ đáp ngay:


– Dạ em xem rồi! Có phải bộ phim có bài hát với câu Vượt ngàn trùng khơi tìm em, mà em nào có hay không anh? Sếp em còn tặng bọn em băng cassette bài này nữa. Đúng là bôn ba xứ người chẳng dễ dàng gì. Như nhân vật chính trong phim ấy, ở quê nhà là nghệ sĩ cello oách là thế, sang đến Mỹ cũng phải chui vào bếp rửa chén thuê.



Lâm Hải Xuyên liền chớp lấy lời cô bé để lái vào chủ đề chính:


– Người thường thì đúng là vất vả thật, nhưng nhân vật tôi đang nói tới lại không phải dạng thường đâu. Thằng cha này có cô bạn gái kinh doanh trong nước, tiền kiếm một ngày bằng người khác làm cả tháng. Có bạn gái như thế, anh ta dĩ nhiên chẳng cần phải ra nhà hàng rửa chén thuê như đám du học sinh nghèo khác.


Bé Điền không kìm được, buột miệng hỏi:


– Thế là anh đó ăn bám bạn gái ạ?


– Nói vậy cũng không sai. Nhưng sau đó, chuyện làm ăn của cô bạn gái gặp biến cố, tấm séc mấy trăm nghìn tệ bị ngân hàng đóng băng không rút ra được, ngày nào cũng bị một đám người kéo đến gây sự. Công việc kinh doanh đang ngon lành cũng thành ra nát bét, phải đóng cửa cho yên chuyện… Gặp phải chuyện như thế, gã bạn trai chẳng những không giúp gì mà còn lặn mất tăm, thậm chí đòi chia tay ngay tắp lự.


Nghe đến đây, bé Điền tức giận thốt lên:


– Thằng cha đó tồi thực sự luôn!


– Sau này cô gái kia làm ăn phất lên, hắn lại lân la mò về.


Bé Điền bất giác cao giọng:


– Sao trên đời lại có kẻ mặt dày đến thế cơ chứ?


Ban đầu, Cốc Kiều hoàn toàn không nghĩ câu chuyện của Lâm Hải Xuyên đang ám chỉ mình, bởi nó khác xa thực tế. Thậm chí, sự thật còn trái ngược hoàn toàn: cô cũng muốn chu cấp cho Lạc Bồi Nhân lắm, chỉ tiếc là chưa có dịp.



Nghe đến đây, cô mới vỡ lẽ nhân vật chính trong câu chuyện của Lâm Hải Xuyên lại là mình và Lạc Bồi Nhân, có điều mọi thứ đã bị bóp méo hoàn toàn.


Cốc Kiều toan lên tiếng đính chính thì Lạc Bồi Nhân đã cướp lời:


– Câu chuyện anh Lâm kể thú vị thật đấy, nhưng tôi thấy nó có vài điểm chưa hợp lý. Tấm séc của cô gái kia bị đóng băng, lẽ ra cô ấy phải đến nơi phát hành để làm cho ra lẽ chứ? Cớ sao lại có người tìm đến cô ấy gây sự? Nghe thật phi lý.


– Bọn họ đều bị lừa nhận séc giả, chỉ riêng cô gái này là ngoại lệ, thế nên mới có kẻ nghi ngờ cô ấy và tên lừa đảo cùng một giuộc. Hơn nữa, tài khoản của kẻ lừa đảo chỉ còn lại bấy nhiêu, nếu trả hết cho cô gái này thì những người khác sẽ mất trắng. Bởi vậy, ngày nào họ cũng kéo đến quậy phá. Suy nghĩ của đám người đó rất đơn giản: tôi đã không đòi được tiền thì cô cũng đừng hòng được hưởng. Khi có tiền thì dĩ hòa vi quý, đến lúc mất tiền rồi chỉ muốn kéo nhau cùng xuống bùn đen.


Cốc Kiều quay sang nhìn Lạc Bồi Nhân, thấy anh đang nhíu mày. Trí tưởng tượng của Lâm Hải Xuyên sao có thể bay xa đến thế chứ? Cô bèn lên tiếng phân bua:


– Tôi không rõ cậu nghe phiên bản này ở đâu, nhưng câu chuyện tôi biết thì khác một trời một vực.


Lâm Hải Xuyên không rõ câu chuyện khác thật hay Cốc Kiều chỉ đang cố bênh vực bạn trai mình. Anh ta quả thực không ngờ gã đàn ông lái chiếc Cadillac này lại hùa theo mình:


– Anh lại thấy câu chuyện của anh Lâm thú vị hơn, chứ phiên bản em kể nhạt nhẽo quá. Chuyện anh Lâm kể vừa chi tiết lại vừa hợp lý. Em thử nghĩ mà xem, chẳng lẽ cô gái gặp biến cố lớn như vậy, bạn trai không nên ở bên cạnh sẻ chia gánh vác hay sao? Đằng này anh ta chẳng những không về cùng đối mặt mà còn bỏ người ta. Mọi việc đều do một mình cô gái xoay xở, người thường ai mà chẳng nghi ngờ năng lực và nhân phẩm của gã đó? Nếu là anh, anh cũng nghi.


– Em…


Hồi ấy, lúc chủ động đề nghị chia tay, cô hoàn toàn không ngờ sẽ làm Lạc Bồi Nhân mất mặt hay ảnh hưởng đến thanh danh trong nước của anh. Ai ngờ việc anh cố tình công khai mối quan hệ lại hóa ra là tự lấy đá ghè chân mình.


– Còn trong câu chuyện của em, cô gái kia dẫu không nghi ngờ nhân phẩm của bạn trai thì cũng chẳng tin tưởng vào năng lực của anh ta. Anh không biết giữa việc bị hoài nghi năng lực và nhân phẩm thì đằng nào tệ hơn. Nghe giọng điệu của anh Lâm, tuy anh ấy nghi ngờ nhân phẩm của gã kia, nhưng chí ít còn cho rằng gã bạn trai kia có thể làm được chút gì đó hữu ích.



Lâm Hải Xuyên chẳng biết tai mình có vấn đề hay đầu óc gã đàn ông ngồi trước có vấn đề nữa. Anh ta chỉ thiếu nước chỉ thẳng mặt vạch tội Lạc Bồi Nhân, vậy mà anh lại dửng dưng trước lời châm chọc của anh ta, thậm chí khi Cốc Kiều lên tiếng bênh vực, anh còn một mực đứng về phía Lâm Hải Xuyên. Dù sao cũng là người tốt nghiệp đại học danh tiếng rồi sang Mỹ du học, dẫu nhân phẩm có vấn đề thì đầu óc cũng không thể hỏng hóc được chứ nhỉ?


Hai người này khiến Lâm Hải Xuyên hoang mang tột độ.


Cuộc đối thoại của ba người họ đã đẩy sự tò mò của tiểu Điền lên đến đỉnh điểm, khiến cô bé không kìm được mà quay sang hỏi Cốc Kiều:


– Sếp ơi, chị có thể kể lại câu chuyện mà chị biết được không ạ?


Cốc Kiều hít một hơi thật sâu. Qua ánh đèn neon hắt vào từ ven đường, cô nhìn những cặp tình nhân trên phố đang cố chen lên xe buýt, rồi lại bị dòng người đẩy xuống.


Cốc Kiều bắt đầu kể lại câu chuyện phiên bản của mình. Mắt cô hướng về phía kính chắn gió, mỉm cười mở lời:


– Cô gái ấy cũng muốn chu cấp cho bạn trai lắm chứ, nhưng anh ấy đã nhận được học bổng toàn phần rồi, đâu cần cô phải lo. Về sau, khi gặp khó khăn, cô ấy chỉ muốn người ta chia vui với mình lúc thành đạt chứ không muốn nhận sự giúp đỡ khi hoạn nạn. Bởi vậy, cô ấy đã chủ động nói lời chia tay trong bộ dạng của một ả trọc phú hợm hĩnh. Cho đến tận lúc đó, bạn trai cô ấy vẫn không hề hay biết gì về nghịch cảnh mà cô ấy đang đối mặt. 


Nói đến đây, cô bỗng bật cười:


– Như vậy, trong ký ức của anh ấy, cô bạn gái cũ sẽ mãi là một ả trọc phú lắm tiền.


Nghe xong phiên bản của Cốc Kiều, Lâm Hải Xuyên tự động cập nhật lại câu chuyện của chính mình.


Hai phiên bản hoàn toàn trái ngược khiến bé Điền chẳng biết nên tin cái nào:



– Có lẽ cô gái ấy không tin bạn trai chịu giúp mình, nên mới chủ động ra đi trước, dứt khoát chia tay luôn.


– Cô ấy tin bạn trai mình sẽ trở về hơn bất cứ ai. Nhưng khi bạn trai đổ bệnh, cô ấy đã không sang Mỹ thăm anh, vậy mà đến lúc mình gặp nạn lại muốn người ta bay về giúp đỡ thì quá đáng thật. Tình cảm giữa người với người không thể chịu nổi sự bào mòn như thế đâu.


Khi đó, chính cô cũng thoáng nghi ngờ không biết liệu sự hy sinh của mình có được đền đáp xứng đáng hay không. Mặc dù ngay sau cú điện thoại phũ phàng ấy, cô đã vội bật bài Ngày mai sẽ tốt hơn phiên bản của anh để tự vực dậy tinh thần.


Lạc Bồi Nhân lại không đồng tình với quan điểm này:


– Sao em lại nghĩ cùng nhau trải qua hoạn nạn sẽ bào mòn tình yêu, mà không phải là khiến nó trở nên sâu đậm hơn? Một mối quan hệ lúc nào cũng chỉ toàn chuyện vui thì nhạt nhẽo lắm.


Cốc Kiều hiểu Lạc Bồi Nhân đang một lần nữa khẳng định với cô rằng, anh không hề mong muốn một mối quan hệ chỉ toàn những điều dễ dàng, suôn sẻ.


Vốn là diễn viên, Lâm Hải Xuyên cực kỳ nhạy cảm với cảm xúc của người khác. Ngay lúc này, anh ta có cảm giác hai người ngồi ghế trước đang chia sẻ chung một loại cảm xúc, hoàn toàn gạt anh ta ra ngoài rìa. Chẳng phải Lạc Bồi Nhân không để bụng lời châm chọc của Lâm Hải Xuyên, mà là anh vốn dĩ chẳng coi anh ta ra gì.


Cảm giác này hệt như năm xưa khi hai người họ chụp ảnh cho Lâm Hải Xuyên. Rõ ràng phần lớn thời gian họ đều nhìn anh ta, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc ánh mắt họ giao nhau rồi bất chợt mỉm cười, anh ta lập tức trở thành kẻ vô hình.


Phấn đấu hơn ba năm trời, cuối cùng lại quay về vạch xuất phát. Lâm Hải Xuyên gần như muốn hét lên để nhắc nhở đôi nam nữ kia rằng, với danh tiếng hiện tại có lẽ còn hơn cả hai người họ cộng lại, anh ta xứng đáng nhận được sự tôn trọng tối thiểu.


Xe chạy thẳng đến khách sạn. Sự niềm nở, thân tình của nhân viên gác cửa dành cho Lạc Bồi Nhân khiến Lâm Hải Xuyên hết sức bất ngờ. Người này hẳn phải là khách quen của khách sạn thì mới được nhân viên tiếp đón nhớ mặt rõ như vậy.


Bé Điền không khỏi ngỡ ngàng khi lần đầu đi công tác đã được ở một khách sạn sang trọng đến thế. Cô bé đoán mình được hưởng xái thần tượng, và cũng bởi chị sếp tốt bụng không muốn để cô bé phải chịu thiệt thòi. Bố bé Điền làm trong doanh nghiệp nhà nước, vì cấp bậc không cao nên phụ cấp công tác mỗi ngày chưa đến năm mươi tệ. Tiêu chuẩn hôm nay của cô bé đã vượt xa bố mình, về nhà nhất định cô bé phải khoe với bố mẹ một phen.


Lâm Hải Xuyên không cho rằng trước đây mình đã đánh giá thấp nhân phẩm của Lạc Bồi Nhân, nhưng có vẻ đã lầm to về tiềm lực tài chính của anh.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 134: 134: Hai phiên bản
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...