Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 119: 119: Mập mờ


– Sở thích mỗi người mỗi khác, anh làm sao biết người ta thích gì được.


Không ai biết rõ hơn anh đâu.


– Tuổi tác và ngoại hình hai người cũng sàn sàn nhau, kiểu gì anh cũng hiểu hơn em. – Cốc Kiều bỗng cười. – Anh cứ yên tâm, tiền nong không thành vấn đề, bao nhiêu cũng được. Người ta đã giúp em một việc rất quan trọng, em muốn tặng một món quà đắt tiền ạ.


Cô chợt nhớ đến những món quà mình từng tặng Lạc Bồi Nhân. Ngoài chiếc thắt lưng kia thì găng tay hay khăn choàng đều chẳng phải thứ gì quý giá. Trái lại, anh đã tặng cô quá nhiều thứ, đến mức một ngăn kéo cũng chẳng chứa hết. Cô thậm chí còn chưa từng tổ chức sinh nhật cho anh lần nào. Dù thực tế anh cũng chỉ làm điều đó cho cô đúng một lần, nhưng ngẫm lại, hồi anh còn ở Mỹ, những lần anh nhờ Tiêu Già mang đồ sang cho Cốc Kiều đều vào dịp trước hoặc sau sinh nhật cô. Khi ấy, cô cứ ngỡ chỉ là tiện thể.


Mấy năm nay, cô đã dự sinh nhật của không biết bao nhiêu người. Ngay cả khi nhóc Tư năm lần bảy lượt mời, cô là chị họ nên cũng không thể không đến. Có lẽ cả nhà họ Lạc đều ngỡ Lạc Bồi Nhân là người đề nghị chia tay nên mới giữ kín bưng những chuyện về anh, chẳng kể với cô nửa lời. Còn cô, dĩ nhiên không thể chủ động nói rằng chính mình mới là người đòi chia tay.


Quà sinh nhật thì không thể tặng được nữa rồi, nhưng năm mới sắp đến, lại đúng dịp gặp mặt, cô đương nhiên phải nhân cơ hội này tặng bù cho anh một món quà thật xịn. Chỉ là bây giờ, cô không biết thứ gì anh cần mà mình lại có sẵn. Cô từng nghĩ sẽ tặng anh thẻ thành viên trọn đời của cửa hàng phần mềm vì anh từng ghé qua đó, nhưng anh lại không ở trong nước, tặng cái thẻ này chẳng khác nào tặng một tấm séc khống.


Cốc Kiều không nói toạc ra là mua quà cho Lạc Bồi Nhân. Cô sợ nếu nói ra, anh sẽ lại theo thói quen cũ mà không muốn cô tốn kém.


– Tiền nong không thành vấn đề à? Cũng phải có mức trần chứ.


– Không có.


Anh liếc cô một cái, dường như muốn xác nhận lời cô vừa nói. Trời càng về khuya, ánh mắt của người bên cạnh càng khó lòng phớt lờ.


Cốc Kiều vẫn đợi Lạc Bồi Nhân cho một câu trả lời, nhưng anh lại chẳng đưa ra bất kỳ gợi ý nào.


– Giúp em một chuyện rất lớn ư? Nếu em đang nói đến vụ hợp tác với LC thì anh chẳng thấy mình giúp được gì cả.



Với sự hiểu biết của Lạc Bồi Nhân về Cốc Kiều, trong mối quan hệ hiện tại của họ, cô sẽ không thiếu tinh tế đến mức nhờ anh tư vấn chọn quà cho một gã đàn ông khác. Một khi cô đã hỏi, món quà đó chỉ có thể là tặng cho anh. Chỉ có điều, cái lý do “giúp cô một việc rất lớn” mà cô đưa ra lại khiến anh không tài nào ưa nổi.


Cốc Kiều chết sững tại chỗ. Lời của Lạc Bồi Nhân chạy một vòng lớn trong đầu, cuối cùng cô cũng hiểu ý anh. Anh đã đoán ra cô muốn tặng quà cho mình, nhưng phản ứng của anh lại hoàn toàn khác xa mong đợi của cô.


Ý anh là… cô đang muốn hối lộ anh ư? Sao anh có thể nghĩ về cô như vậy? Chẳng lẽ trong mắt anh, cô tìm đến anh chỉ vì công việc, ngoài ra không còn gì khác nữa ư?


Cốc Kiều thấy oan ức tột cùng, tức đến mức bật cười:


– Em tặng quà cho anh… vốn dĩ chẳng liên quan gì đến chuyện làm ăn hay đầu tư hết! Anh tưởng em tặng quà vì anh là người của LC à? Để sau này các anh rót vốn cho em sao? Chuyện anh và Peter là đồng nghiệp, em cũng mới biết gần đây thôi. Em chưa bao giờ có ý định dựa hơi anh để gọi vốn đầu tư, một lần cũng chưa từng!


Dưới ánh đèn neon, quần áo của Lạc Bồi Nhân như hòa lẫn vào phông nền phía sau, khiến Cốc Kiều chỉ còn biết dán chặt mắt vào gương mặt anh. Cô ghét ánh mắt ấy, ghét cái vẻ rạch ròi công tư ấy, cứ như thể mối liên hệ quan trọng nhất giữa họ chỉ có thể là vì công việc trong tương lai, như thể tiếng “anh họ” kia cũng chỉ để phục vụ cho sự hợp tác đó mà thôi.


Nhưng ngoài công việc ra, họ còn là gì của nhau? Anh em họ không cùng huyết thống chăng? Cô gọi anh là anh họ, bởi lẽ lúc này, cô chỉ có thể gọi như thế.


Lạc Bồi Nhân lên tiếng:


– Ngoài chuyện đó ra, anh không nghĩ mình đã giúp gì được cho em. Ngược lại, nếu chúng ta quá thân thiết sẽ ảnh hưởng không tốt đến việc hợp tác giữa em và LC. Tốt nhất chúng ta cứ giữ mối quan hệ trong sáng một chút thì hơn.


Qua những chồng tài liệu Lạc Bồi Nhân đưa, Cốc Kiều biết rõ các quỹ đầu tư mạo hiểm có quy định rất nghiêm ngặt về việc rót vốn cho người thân hoặc các bên có lợi ích liên quan. Cô và anh vốn dĩ là anh em họ không cùng huyết thống. Chỉ cần cô không luôn miệng gọi tiếng “anh họ” một cách thân thiết thì đây chỉ là một mối liên kết cực kỳ mỏng manh, thậm chí có thể xem như không tồn tại, hoàn toàn chẳng thể tính là bên có lợi ích liên quan.


Cốc Kiều chợt nhận ra, cô hoàn toàn không cam lòng khi thấy mối quan hệ giữa mình và Lạc Bồi Nhân chỉ dừng lại ở mức độ công việc.


Đúng lúc đó, một chiếc taxi trống lướt tới. Chẳng để Cốc Kiều kịp trả lời, Lạc Bồi Nhân đã vẫy xe, đợi cô ngồi vào ghế sau mới chủ động ngồi vào ghế phụ.


Cốc Kiều tựa lưng vào ghế, ngẫm đi ngẫm lại cụm từ “quá thân thiết” mà Lạc Bồi Nhân vừa nói. “Quá thân thiết” ư? Cô nhìn tai anh, rồi đến đường xương hàm của anh, tiếp tục suy nghĩ về cái gọi là “quan hệ trong sáng”.



Giờ đây, trí tưởng tượng của cô đã không chịu dừng lại đúng lúc như những lần trước.


Lúc hôn người bạn gái khác, tai anh có đỏ lên không? Cô gái kia có đưa tay mân mê cằm anh không? Và khi ngón tay cô ta chạm vào môi anh, liệu anh có cắn nhẹ đầu ngón tay ấy, rồi dùng ánh mắt cắn xé khiến toàn thân cô ta mềm nhũn hay không?


Trong tưởng tượng của cô, gương mặt cô gái kia rất mơ hồ, nhưng biểu cảm của anh lại hiện lên rõ mồn một.


Dòng suy nghĩ của Cốc Kiều cứ thế miên man bất tận. Về lý, chính cô là người đề nghị chia tay nên không có quyền đòi anh thực hiện lời hứa năm xưa. Cô không thể túm lấy cổ áo anh mà chất vấn: “Chẳng phải anh từng nói chỉ thích một mình em thôi sao?”. Cô dùng lý trí kìm nén câu hỏi ấy lại, bởi thấy nói ra thật đuối lý. Nhưng về tình lại là chuyện khác, ngọn lửa ấm ức cứ âm ỉ cháy trong lồng ngực cô, chẳng tìm đâu được lối thoát.


Mấy chữ “quan hệ trong sáng” của Lạc Bồi Nhân cứ lởn vởn trong tâm trí, khiến Cốc Kiều ban đầu không nhận ra bác tài chính là người đã chở mình hôm trời mưa, mãi cho đến khi ông kể cho họ nghe về một vị khách cũ.


Có lẽ vì từng chở quá nhiều khách, bác tài không nhận ra Cốc Kiều ngay, chỉ thấy cô trông quen quen mà chẳng nhớ nổi là ai. Hồi trẻ, hễ thấy cô nào xinh là ông lại thấy quen; giờ có tuổi, cái tật ấy đã dứt hẳn, chẳng hiểu sao hôm nay lại dở chứng.


Đêm đã khuya, bác tài có vẻ muốn trò chuyện với ai đó nên chủ động nhắc đến vị khách hôm trời mưa:


– Lần trước tôi có chở một con bé, cũng đến đúng cái khách sạn mà hai cô cậu đang tới đây này.


Bác tài giấu nhẹm chuyện Cốc Kiều đưa thêm tiền, bởi ông không muốn người khác có những hiểu lầm không đáng có về mình. Ông ta kể tiếp:


– Ban đầu con bé vội lắm, thấy nó sốt ruột nên tôi cũng không đành lòng, bèn phóng nhanh hết cỡ. Ai dè sắp đến nơi, nó đột nhiên bảo không đi nữa, đòi tôi dừng xe. Tôi mới khuyên nó làm người phải giữ chữ tín, sao đi được nửa đường lại bỏ ngang. Thế mà nó cứ nhất quyết đòi xuống, tôi cũng đành chịu. Ai ngờ con bé vừa xuống xe đã như phát điên phát rồ, chẳng biết bị sốc chuyện gì mà quên cả cầm ô, cứ thế vừa khóc vừa cười mà đi. Lúc ấy tôi cũng hết hồn, nhưng thấy tội con bé quá nên vội chạy theo đưa ô cho nó, hỏi nó đi đâu, cuối cùng nó bảo tôi chở đến một con hẻm có…


Ba chữ “nhà nghỉ nhỏ” còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng bác tài, Cốc Kiều đã vội cắt ngang:


– Bác đúng là tốt bụng thật đấy.


Hai chữ “thật đấy” được cô nhấn rất mạnh. Không biết câu chuyện làm người tốt này đã được ông kể đi kể lại bao nhiêu lần mà thuộc làu đến thế, lại xui xẻo thế nào lọt đúng vào tai Cốc Kiều… Cô không muốn nghe ông kể tiếp. Cứ cái đà kể chuyện nửa thật nửa giả này, nếu bác tài nói toạc ra chuyện cuối cùng chở cô đến nhà nghỉ nhỏ, có lẽ Lạc Bồi Nhân sẽ đoán ra người đó là cô.



Nhờ giọng nói đặc trưng của Cốc Kiều, bác tài cuối cùng cũng nhận ra cô gái ngồi sau chính là vị khách hào phóng đưa thêm tiền hôm mưa gió. Giọng cô rất dễ nhận biết, và quan trọng hơn cả, ông chẳng mấy khi gặp được người vừa hào phóng đưa thêm tiền boa lại vừa ở một nhà nghỉ tồi tàn như vậy. Nghĩ đến đây, bác tài dứt khoát nuốt lại những lời chực thốt ra, chỉ cười gượng vài tiếng.


Điểm đến lần này cũng chính là nơi cô yêu cầu ông ta phóng xe tới trong hôm mưa gió ấy. Bác tài thầm đoán già đoán non về mối quan hệ giữa người đàn ông ngồi ghế phụ và cô gái phía sau. Một người ngồi trước, một người ngồi sau… mối quan hệ này thực sự chẳng thể coi là thân mật, nhưng mà…


Bác tài đang mải nghĩ thì nghe cậu thanh niên ngồi ghế phụ cất tiếng hỏi:


– Sao bác không kể tiếp câu chuyện ban nãy nữa ạ?


Dường như anh rất hứng thú với câu chuyện của ông.


Nghĩ đến việc người trong cuộc đang ngồi ngay sau lưng, bác tài lại cười gượng hai tiếng:


– Đoạn sau cũng chẳng có gì đáng kể đâu cậu.


Ông im bặt, đôi nam nữ cũng chẳng nói chẳng rằng. Không khí trong xe trầm hẳn xuống khiến bác tài ngứa miệng muốn nói thêm vài câu để phá tan sự im lặng. Còn trẻ như vậy đã ở khách sạn đắt tiền thế kia thì còn có chuyện gì mà không vui cho được? Đúng là tự mua dây buộc mình.


Lời kể của bác tài buộc Cốc Kiều phải nhớ lại ngày hôm đó. Lúc ấy, cô chỉ thấy áy náy vì đến muộn, nhưng giờ thì khác.


Lần này Cốc Kiều vẫn rất hào phóng. Khi xe còn cách khách sạn khoảng hai, ba trăm mét, cô đã rút một tờ tiền từ trong ví ra, mệnh giá cao hơn sáu tệ so với đồng hồ tính cước.


– Cháu gửi bác, không cần thối lại đâu ạ.


Cô không thích bị Lạc Bồi Nhân tranh trả tiền trước rồi bắt cô đợi lần sau. Cô không muốn đợi thêm bất cứ lần nào nữa.


Bác tài thầm cảm thán, cậu trai này trông bảnh bao thế này mà đến tiền xe cũng để con gái phải trả.



– Lần trước lấy thừa của cô rồi, lần này đồng hồ hiện bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu thôi.


Bác tài rất tự hào về khí phách không khom lưng trước tiền tài của mình, nhưng lại chẳng tìm thấy chút tán thưởng nào trong mắt Cốc Kiều. Ông thầm thở dài, đúng là làm người tốt công cốc rồi.


Cốc Kiều thầm nghĩ, đã nhịn được cả quãng đường, cuối cùng bác tài vẫn bán đứng cô. Nhưng ông nói cũng úp mở, chắc Lạc Bồi Nhân không đoán ra được đâu nhỉ?


Cốc Kiều quấn chặt chiếc áo khoác của Lạc Bồi Nhân rồi xuống xe. Không khí bên ngoài vừa lạnh vừa ẩm, nhưng cô lại được ủ ấm trong chiếc áo của anh.


– Người vừa khóc vừa cười trong mưa hôm đó là em à?


Cốc Kiều sững người giây lát rồi cười đáp:


– Bác tài nói quá lên thôi. Kể chuyện mà không thêm mắm dặm muối một tí thì còn gì là hay.


Cô vừa nói xong đã thấy hối hận. Lẽ ra chỉ cần chối bay là xong, giải thích kiểu ấy thì khác gì lạy ông tôi ở bụi này. Cô vốn không muốn khơi gợi lòng thương hại của anh.


Thái độ của Lạc Bồi Nhân đối với chuyện kinh doanh của cô bắt đầu thay đổi kể từ sau khi anh thấy cô phát sốt ở Khách sạn lớn Hỗ Giang. Trước đó, anh vốn chẳng hề đoái hoài gì đến công việc của cô.


– Anh họ, chuyện Peter đột nhiên cho em leo cây lần trước có liên quan đến anh đúng không?


Dù đã ngờ ngợ từ lâu nhưng đây là lần đầu tiên Cốc Kiều hỏi thẳng. Vì trong lòng đã có sẵn câu trả lời nên cô chẳng buồn đợi Lạc Bồi Nhân đáp lại mà nói tiếp ngay, ánh mắt xoáy sâu vào anh như muốn cắn xé anh như cái cách anh từng cắn xé mình:


– Ngoài LC ra, em vẫn có thể tìm được nhà đầu tư khác. Anh đừng xem thường người khác quá!


Hễ động đến chuyện tình cảm là đòi rạch ròi công tư, đòi quan hệ trong sáng, vậy mà vẫn có tâm trạng và thời gian để bàn chuyện công việc với cô. 


Dẹp quách cái “quan hệ trong sáng” của anh đi!


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 119: 119: Mập mờ
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...