Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 120: 120: Một người rất khoẻ


Cốc Kiều nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân, gằn rành rọt từng chữ:


– Lần trước em chỉ bị cảm vặt thôi. Nếu chỉ vì cái nhà nghỉ tồi tàn đó mà anh họ cho rằng em sống khổ sở thì anh lầm to rồi. Dân mới khởi nghiệp ai chẳng phải thắt lưng buộc bụng, tạm thời chưa bì được với công ty nước ngoài của anh, nhưng điều đó không có nghĩa là em sống không tốt. Hai năm qua, em sống rất ổn, rất trọn vẹn.


– Anh đâu có hiểu lầm gì em. Còn chuyện em sống tốt ấy à, khỏi cần nhấn mạnh với anh nữa, anh nghe đến nhàm tai rồi. – Lạc Bồi Nhân nhìn xoáy sâu vào mắt cô. – Nhưng em cứ ra rả mãi thế khiến anh lại thắc mắc. Nếu em sống tốt thật thì có cần thiết phải nói đi nói lại như vậy không?


Cốc Kiều sững người vài giây rồi bật cười:


– Thì cũng như quảng cáo thôi, nói mãi mới thấm chứ. Đâu có ai cấm nói sự thật nhiều lần. Anh thấy có đúng không hả anh họ?


Ánh mắt Lạc Bồi Nhân lướt từ đôi môi vừa thốt ra lời ấy lên đến mắt cô, anh nói:


– Anh chưa bao giờ coi thường em. Là do em tự cho rằng mình thấp kém trong mắt anh thôi.


Lần này, Lạc Bồi Nhân không hề che giấu vẻ sắc bén nơi đáy mắt. Cốc Kiều cũng ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh, muốn biết rốt cuộc hình ảnh của mình trong đó trông ra sao. Trước đây, cô chưa từng bận tâm chuyện này.


– Anh không coi thường em, thế sao em tặng quà mà anh lại né như né tà vậy? Cứ làm như nhận quà xong là em sẽ bắt anh làm gì cho em không bằng. Sắp sang năm mới rồi, em tặng anh quà năm mới thì có gì lạ đâu?


Dù cô chỉ là một đứa em họ không cùng huyết thống thì việc tặng quà cũng hết sức bình thường. Huống hồ ngày trước, khi anh chỉ đơn thuần là “anh họ”, chẳng phải anh cũng đã tặng cô rất nhiều quà đó sao?


Vì Cốc Kiều cứ ngẩng đầu nên chiếc áo khoác hờ trên vai bỗng trượt xuống, để lộ bộ đồ rực rỡ bên trong. Cô mặc một chiếc áo khoác màu vàng, cả người nổi bần bật. Nhưng trong đêm tối, trang phục của cô lại hóa thành phông nền, chỉ làm nổi bật gương mặt và đôi môi đang mấp máy của cô. Từng đường nét trên khuôn mặt đều hiện rõ hai chữ “không phục”.


Cốc Kiều thuận đà cởi hẳn chiếc áo, vắt lên cánh tay rồi trả lại cho Lạc Bồi Nhân:


– Anh họ, cứ hở ra là lại khoác áo cho người ta chẳng phải là tác phong của người muốn có một mối quan hệ trong sáng đâu. Anh cứ tùy tiện thế dễ khiến người khác hiểu lầm lắm.


Chính cô là người đòi chia tay, nhưng giờ anh đã có bạn gái, anh đâu còn tư cách trách móc cô nữa.


Anh hỏi ngược lại:


– Thế nó khiến em hiểu lầm những gì rồi?


Năm ấy, trong cuộc điện thoại chia tay, anh từng hỏi tại sao cô lại ở bên anh. Sau một hồi im lặng thật lâu, cô đáp rằng hai mùa đông gặp anh trời đều rất lạnh, anh khiến cô cảm thấy ấm áp, và cô vô cùng cảm kích anh vì sự bầu bạn ấy. Mỉa mai thay, thời điểm họ chia tay lại rơi vào cuối hạ đầu thu, vốn là khoảng thời gian đẹp nhất ở miền Bắc, khi mùa đông khắc nghiệt còn chưa tới.


Singapore không có mùa đông khô hanh rét mướt, nên anh cũng thiếu đi bối cảnh phù hợp để nhớ về cô.


Trước ánh mắt như muốn cắn xé từng tấc da thịt mình của Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều quyết không chịu lép vế. Cô đã quá chán ngán cái vẻ dửng dưng xa cách của anh rồi, thà bị anh nhìn xoáy vào thế này còn hơn.


– Em thì chẳng hiểu lầm gì, chỉ sợ người khác hiểu lầm thôi. – Cốc Kiều ngẩng cao đầu, rành rọt hỏi Lạc Bồi Nhân. – Anh họ, anh muốn quà gì cho năm mới?


Lần này cô không vòng vo nữa, lời nói và ánh mắt đều trực diện, mang tâm thế tấn công.


Ánh mắt Lạc Bồi Nhân ghim chặt vào đôi môi Cốc Kiều khi anh hỏi:



– Anh muốn quà gì em cũng cho thật à?


Ở khoảng cách gần đến thế, Lạc Bồi Nhân đã kịp bắt được tia do dự thoáng qua trong mắt cô. Trước câu hỏi này, cô vẫn đinh ninh anh là người biết chừng mực, sẽ không đòi hỏi điều gì quá trớn.


Chỉ sau một thoáng suy nghĩ, Cốc Kiều vẫn tin anh là người biết chừng mực. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đáp chắc nịch:


– Đương nhiên.


Hình như từ trước đến nay, anh chưa từng chủ động đòi hỏi cô bất cứ điều gì.


– Yên tâm, thứ anh muốn nằm trong khả năng của em. Theo anh đến một nơi.


– Đi đâu?


– Đến nơi khắc biết. – Lạc Bồi Nhân lại nở nụ cười hờ hững cố hữu. – Đi không? Giờ đổi ý vẫn kịp đấy.


Cốc Kiều ngang nhiên đón lấy ánh nhìn khiêu khích của anh, dõng dạc đáp:


– Đi thì đi.


Có gì mà không dám chứ.


Cốc Kiều lại ngồi vào ghế phụ của chiếc Cadillac.


Lạc Bồi Nhân hất cằm về phía chồng đĩa CD:


– Thích nghe gì thì tự chọn đi.


Ngón tay Cốc Kiều lướt qua từng chiếc đĩa. Vẫn là mấy ban nhạc anh thường nghe ngày trước, gu âm nhạc của anh quả thật chẳng hề thay đổi. Cô chọn bừa một chiếc rồi bật lên. Giai điệu vừa cất lên đã nghe quen thuộc vô cùng, quen đến mức cô còn nhớ rõ nó được phát vào lúc nào.


Tối hôm đó, anh ôm đàn chơi cho cô nghe nửa bản nhạc, rồi bất chợt chuyển sang bài Ngày mai sẽ tốt hơn. Giờ đây, cô không còn nghe bài hát đó thường xuyên như trước nữa, mà dẫu có nghe cũng chẳng phải vì lời bài hát. Trong cả thảy sáu phiên bản của Ngày mai sẽ tốt hơn, bản duy nhất cô thuộc nằm lòng chính là bản do anh đàn. Mỗi lần giai điệu này vang lên, hình ảnh anh đứng trên sân khấu lại hiện về trong tâm trí cô. Ánh đèn chiếu lên mặt anh, không nhìn rõ biểu cảm gì. Chỉ khi lờ đi khuôn mặt anh, nhắm mắt lại để lắng nghe tiếng đàn, người ta mới nhận ra vẻ mặt của anh thực chất chỉ là ảo ảnh.


Âm nhạc tràn ngập khoang xe. Giữa những thanh âm vọng về từ quá khứ, có lẽ cả ký ức cũng đang lấp đầy không gian này.


Chiếc xe rời khỏi khu vực sầm uất nhất thành phố, bỏ lại những ánh đèn đủ màu sắc khiến Cốc Kiều hoa mắt. Cô liếc nhìn Lạc Bồi Nhân. Gương mặt anh vốn góc cạnh, những lúc im lặng thế này quả thật trông khá lạnh lùng.


Lạc Bồi Nhân lái xe rất nhanh. Ngoài cửa kính, ánh đèn đường dần thưa thớt, bóng người cũng ngày một vãn. Tiếng nhạc trong xe càng làm nổi bật sự tĩnh mịch bên ngoài. Nếu người ngồi cạnh không phải là người cô quá đỗi quen thuộc thì có lẽ chuông báo động trong người cô đã réo vang từ lâu.


Nhưng vì đó là Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều thậm chí còn chẳng buồn hỏi anh định đưa cô đi đâu.


Cốc Kiều tắt nhạc, cô không muốn hồi tưởng mãi về quá khứ. Khi nghe anh đàn bản Ngày mai sẽ tốt hơn, cô không chỉ tin rằng ngày mai sẽ tốt hơn, mà còn đoan chắc rằng ngày mai tốt hơn ấy nhất định sẽ có anh. Anh đã từng là một phần không thể thiếu trong mọi mường tượng của cô về tương lai.


– Ngày kia mấy giờ anh bay sang San Francisco? 


Sau khi lên xe, Cốc Kiều quyết định lược bỏ hai tiếng “anh họ”.



– Sao cơ?


Cốc Kiều lặp lại câu hỏi rồi bồi thêm:


– Để em ra sân bay tiễn anh.


Cô vẫn muốn gặp Lạc Bồi Nhân thêm một lần nữa, giống như lời anh từng nói với cô năm xưa. Ngày ấy, anh đã ngồi tàu hỏa hơn mười tiếng đồng hồ đến tận nhà tìm cô, chỉ để được gặp cô thêm một lần trước khi đi.


– Sau này anh định ở hẳn Singapore hay sẽ về nước định cư?


Vừa dứt lời, Cốc Kiều chợt nhận ra mình chẳng cam lòng chút nào nếu ngày mai của cô vắng bóng Lạc Bồi Nhân.


Hai tiếng “định cư” nghe thật xa lạ với Lạc Bồi Nhân. Ít nhất cũng phải thuê một căn nhà ở đâu đó thì mới tạm gọi là ổn định, trong khi anh lại chỉ toàn ở khách sạn. Chuyện cô chia tay đã “giải phóng” Lạc Bồi Nhân, gạt phăng ý định mua nhà ra khỏi danh sách những việc cần làm của anh. Anh không có hứng thú coi bất động sản là một kênh đầu tư, bởi toàn bộ tài sản của anh đều đổ hết vào cổ phiếu. Ngoài cổ phiếu ra, anh chẳng có tài sản gì khác.


Lạc Bồi Nhân liếc nhìn Cốc Kiều, đáp:


– Anh không giống em, tự mình làm chủ nên muốn gì được nấy. Chuyện này anh không quyết được.


Cốc Kiều thừa biết vế đầu trong câu nói của Lạc Bồi Nhân là cố tình châm chọc mình, nhưng cô chỉ im lặng. Sự im lặng ấy chẳng khác nào ngầm thừa nhận những gì anh nói là đúng, không chút khiêm tốn. Giữa khoảng lặng, một giọng nói vang lên trong đầu cô: Ở Singapore cũng chẳng sao, bây giờ gọi điện thoại tiện hơn trước nhiều rồi.


– Hơn hai năm qua anh có trải nghiệm gì mới không? 


Cô trả lại cho anh câu anh từng hỏi cô.


– Trải nghiệm mới à? Ý em là chuyện gì? Thường xuyên đi xem mắt giống em? Hay là sao?


Lần này Lạc Bồi Nhân về Bắc Kinh, nhóc Tư đã cố tình kể với anh chuyện Cốc Kiều đã đi gặp không biết bao nhiêu chàng trai ưu tú do mẹ cậu giới thiệu, rồi thì bọn họ ngưỡng mộ và si mê chị họ mình đến mức nào. Nhóc Tư cố ý nói vậy vì tưởng anh là người đá Cốc Kiều. Mà thật ra, ai cũng nghĩ thế.


Cốc Kiều nghe anh nói mà cứ ngỡ nghe chuyện cười, cô hỏi lại:


– Em thường xuyên đi xem mắt á? Ai nói với anh thế?


Lạc Bồi Nhân nhếch môi cười nhạt:


– Em không dặn người ta kín miệng một chút, để người khác đồn thổi rồi giờ có gì mà phải cuống lên.


– Em chưa từng đi xem mắt bao giờ!


Ai cuống lên chứ? Cũng chẳng biết kẻ nào đặt điều cho cô nữa. Giọng cô cao vút, khiến đôi khuyên tai cũng khẽ đung đưa. Cô chưa từng đi xem mắt lấy một lần. Vừa mới dứt bỏ một mối tình khắc cốt ghi tâm đã cố gắng bắt đầu mối quan hệ mới với một người xa lạ, chẳng phải quá nực cười hay sao?


– Vậy trải nghiệm chưa thành công mà em từng nhắc tới là gì?


Cốc Kiều im lặng giây lát, đoạn dán chặt mắt vào đôi môi góc cạnh của anh:


– Nếu em nhớ không lầm, là em hỏi anh trước cơ mà.



Cốc Kiều không cho phép mình do dự thêm, lần này cô hỏi thẳng:


– Bạn gái trước của anh là một người thế nào?


Cô lại nhìn chằm chằm sườn mặt Lạc Bồi Nhân như một con báo nhỏ đang rình mồi, chờ đợi câu trả lời. Vốn dĩ, câu hỏi này đã dồn nén trong lòng cô từ rất lâu, thôi thúc cô tìm cho ra đáp án. Cô còn muốn hỏi chia tay mình bao lâu thì anh có bạn gái mới, nhưng xét thấy câu hỏi đó chẳng có lợi gì cho tương lai, cô đành phải bỏ qua.


Cốc Kiều nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân, mặc cho từng chữ anh nói ra dội thẳng vào tai mình.


– Một người rất khoẻ. 


Theo lời cô tự kể thì cô có thể chở được cả tạ cải thảo. Anh chưa thấy cô chở cải thảo bao giờ, nhưng từng tận mắt chứng kiến cô một mình lôi cả bao găng tay lớn.


Cốc Kiều cứ ngỡ mình sẽ nghe được một loạt những tính từ hoa mỹ như thông minh, xinh đẹp, đáng yêu. Những thứ này đều nằm trong dự đoán của cô, chỉ có “rất khoẻ” là không. Với một người vốn đã khỏe như anh, cô không tài nào hình dung nổi hai chữ “rất khỏe” thốt ra từ miệng anh thì phải đến thế nào.


Anh nói tiếp:


– Ăn rất khỏe, răng cũng rất khoẻ…


Đến cả miếng bít tết vừa khô vừa dai mà cô cũng ăn hết sạch. Hình ảnh những đường gân xanh nhạt nổi rõ trên trán mỗi khi cô gắng sức nhai miếng thịt bò bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí anh.


Chẳng hiểu sao, Cốc Kiều bỗng thấy ghen tuông khó tả. Khi Lạc Bồi Nhân nhắc về cô gái ấy, ánh mắt anh trở nên xa xăm, tựa hồ đang đắm chìm trong những ký ức chung của họ. Dù trong xe chỉ có hai người, nhưng Cốc Kiều lại cảm thấy như thể có một người thứ ba vô hình đang hiện hữu, đẩy cô dạt ra rìa. Cô cảm nhận được mùi vị cay đắng từ anh, thứ mùi vị mà chỉ dĩ vãng mới có.


Cô đúng là bị chập mạch thần kinh mới cố chấp đòi nghe chuyện về anh và bạn gái cũ dọc đường đi, để rồi tự biến những tưởng tượng mơ hồ thành những hình ảnh rõ mồn một. Nếu không hỏi, đó chỉ là một danh từ có thể lờ đi. Nhưng giờ đây, những lời miêu tả của anh đã khắc sâu vào tim cô, chẳng thể nào xóa nhòa.


Những lời ấy khiến lòng Cốc Kiều rối bời, làm lung lay quyết tâm trước đó. Vốn dĩ cô đã tự nhủ sẽ chẳng bận tâm đến quá khứ của anh. Suy cho cùng, cô là người chủ động chia tay, anh có người mới, xem như hòa. Cái danh hiệu “bạn gái cũ duy nhất” cũng chẳng vẻ vang gì cho cam mà phải níu giữ.


Nhưng giờ đây, Cốc Kiều lại cảm thấy bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt đến mức cô không sao thở nổi. Cô vội hạ kính xe xuống, để gió đêm ùa vào. 


Khi Cốc Kiều nhìn ra ngoài, cô mới nhận ra họ đã đi được một quãng rất xa. Họ đã cách thành phố quá xa, những ánh đèn neon của phố thị đã biến mất tự lúc nào, xung quanh chỉ còn lại hai nguồn sáng duy nhất là đèn xe và sao trời. Bên ngoài cửa sổ không có lấy một bóng người.


– Rốt cuộc mình đang đi đâu vậy?


– Sợ à?


– Sợ gì chứ? Chẳng phải anh từng nói sẽ không coi thường em sao? Mới đi có một đoạn thì sợ nỗi gì.


Hồi bé, Cốc Kiều còn chẳng biết chữ “sợ” viết thế nào, đi đêm một mình cũng chẳng hề run. Mãi sau này cô mới biết sợ, đó là khi trong túi có tiền và nơm nớp lo bị cướp. Nỗi sợ lớn nhất đời cô gắn liền với những chuyến xe hàng đến Erenhot, trong lòng thì sợ thom thóp mà ngoài mặt lúc nào cũng phải giả vờ bình tĩnh, bởi cô biết hoảng loạn chẳng giải quyết được vấn đề gì.


Lạc Bồi Nhân đâu có cướp tiền của cô, cớ gì cô phải sợ? Đêm nay, mặc kệ anh đưa cô đi đâu, mặc kệ chuyện gì sắp xảy ra, cô cũng chẳng màng. Tận sâu trong bản năng, cô vẫn tin chắc một điều: anh sẽ không bao giờ làm hại cô.


Như thể đang cạo xương trị độc, cô quyết định tối nay phải hỏi cho ra ngô ra khoai về cô bạn gái cũ kia. Sau tối nay, cô sẽ không bao giờ nhắc lại nữa.


– Anh và người kia có từng đến công viên Thung lũng Chết ngắm sao không? 


Khi hỏi câu này, Cốc Kiều như nghe thấy từng chữ đang dội ngược vào tim mình.



– Người kia?


– Bạn gái trước của anh ấy.


– Chuyện đó quan trọng với em lắm à?


– Anh có quyền không trả lời.


– Không có.


Dù câu trả lời là “không có”, Cốc Kiều cũng chẳng thấy vui vẻ hơn là bao. Trái lại, cô nghe ra một chút tiếc nuối khó phát hiện trong giọng nói của anh. Lẽ nào một người có thể dễ dàng yêu thêm ai đó khác, rồi khắc cốt ghi tâm người đó mãi đến bây giờ sao? Dù rằng anh lại chia tay rồi. 


Cốc Kiều chợt nhận ra mình không hề cao thượng như bản thân vẫn tưởng. Cô chưa từng mong anh sẽ có một mối tình trọn vẹn sau khi rời xa cô, để rồi cùng người khác bạc đầu răng long, yêu thương hoà thuận, trăm năm hạnh phúc.


Kể cả khi anh và ai đó chỉ có “một năm hạnh phúc”, cô cũng chẳng thể thật lòng mừng cho anh. Số ngày hai người chính thức bên nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay, bất cứ ai cũng dễ dàng vượt qua được con số đó. Nhưng thôi, Cốc Kiều tự nhủ, chuyện đã qua rồi, xem như hòa.


Tim Cốc Kiều quặn thắt từng cơn, nhưng cô vẫn cất tiếng hỏi, giọng nhẹ bẫng:


– Sau đó sao lại chia tay?


Cô thấy Lạc Bồi Nhân mím chặt đôi môi sắc nét, không trả lời ngay. Xe vẫn lao vun vút về phía trước. Cốc Kiều nhìn ra ngoài cửa sổ, con đường lớn thênh thang đã kết thúc, họ rẽ vào một lối nhỏ. Anh lái rất nhanh, khiến cô không khỏi thấy xóc nảy. Nhìn đôi môi anh mím chặt và nếp hằn giữa đôi lông mày đang chau lại, trái tim cô cũng xóc nảy theo từng nhịp xe.


Mãi cho tới khi xe chạy vào đoạn đường bằng phẳng, nhịp tim Cốc Kiều vẫn chưa thể bình ổn lại.


Nhưng lúc này, giọng Lạc Bồi Nhân lại vô cùng bình thản:


– Vì cô ấy có chút hiểu lầm, cho rằng anh không thể cho cô ấy một mối quan hệ nhẹ nhàng.


Từng chữ của Lạc Bồi Nhân rót vào tai Cốc Kiều, rồi nện thẳng vào tim cô, gây ra muôn vàn gợn sóng. Người “rất khỏe” là cô, người “ăn rất khỏe, răng cũng rất khoẻ” là cô, người chưa từng cùng anh đến Thung lũng Chết cũng là cô… Hóa ra, tất cả những gì anh miêu tả từ nãy tới giờ đều là về cô.


Trong xe bỗng chốc yên ắng lạ thường, rồi Cốc Kiều nghe anh hỏi:


– Anh rất tò mò, tại sao em lại cho rằng anh không thể cho em một mối quan hệ nhẹ nhàng? Giờ đã sang thập niên chín mươi rồi, ai còn biến tình cảm thành gánh nặng làm gì, có đáng đâu. Tất nhiên là anh có thể cho em điều đó. Năm đó, giá như em chịu tốn thêm vài giây cước phí để hỏi anh một câu, thì đã chẳng tốn thời gian trải nghiệm bao nhiêu thứ vô ích như vậy.


Cuộc gọi chia tay năm ấy của Cốc Kiều quả thực chẳng khác nào một cuộc đào thoát. Một người vốn căn ke từng giây cước gọi như cô lại chủ động lãng phí mấy chục giây rồi vội vàng dập máy.


Một người ky cóp đến thế, mà đến cả cuộc gọi quốc tế cũng không thèm canh giờ nữa ư? Kỳ thực, không lâu sau khi họ chia tay, việc yêu đương xuyên quốc gia đã trở nên thuận tiện hơn đôi chút. Các gia đình bình thường chỉ cần đăng ký dịch vụ đường dài quốc tế là có thể gọi thẳng ra nước ngoài, chẳng cần phải chạy ra bưu điện hay đến những khách sạn có dịch vụ viễn thông quốc tế nữa.


Cốc Kiều ngồi lặng trên ghế phụ, mặc cho gió đêm lùa vào, để từng lời Lạc Bồi Nhân nói nện thẳng vào tim. Từng chữ anh thốt ra đều nhẹ bẫng, nhưng chữ nào cũng làm cô chấn động.


Xe đột ngột dừng lại, bên ngoài cửa sổ là một khoảng không bao la.


– Xuống xe đi.


Dừng xe ở đây sao? Xuống xe ở chốn đồng không mông quạnh thế này ư? Dù thắc mắc, Cốc Kiều vẫn không hỏi.


Cô mở cửa bước xuống. Giữa một đêm không trăng không gió, tại nơi hoàn toàn vắng bóng ánh đèn thành phố, cô ngẩng đầu lên, thấy cả một bầu trời đầy sao.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 120: 120: Một người rất khoẻ
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...