Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ


Vừa bước vào phòng, Cốc Kiều đã cảm thấy một cơn mệt mỏi chưa từng có ập đến. Dù là chuyện tình cảm hay công việc, chỉ riêng việc phải gồng mình ứng phó với những câu hỏi của Lạc Bồi Nhân cũng đủ khiến cô kiệt sức. Rõ ràng tại quầy rượu, anh chỉ quan tâm đến dự án chứ không phải con người cô. Lẽ ra cô phải thấy vui mừng chứ nhỉ?


Cốc Kiều vội uống một viên thuốc. Có lẽ nhờ tác dụng an thần của nó mà chút cà phê ban nãy cũng chẳng thể chống đỡ nổi, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.


Sáng hôm sau, hai người ăn sáng cùng nhau. Trong lúc dùng bữa, Lạc Bồi Nhân đưa cho Cốc Kiều một xấp tài liệu dày cộp, toàn bộ là thông tin về các cửa hàng chuyên doanh phần mềm ở nước ngoài. Dịch vụ in ấn miễn phí của khách sạn xem ra đã được anh tận dụng triệt để. Trong mắt anh vằn lên những tia máu, hẳn là công lao của tách cà phê đêm qua.


Họ cùng nhau ăn sáng, ăn tối, rồi lại đến quầy rượu ở sảnh lounge. Ngày nào Lạc Bồi Nhân cũng đưa cho Cốc Kiều một xấp tài liệu mới. Tại quầy rượu, anh chỉ uống cà phê, tuyệt nhiên không động đến một giọt rượu. Khi gạt chuyện tình cảm sang một bên, những cuộc trò chuyện giữa họ chẳng còn chút dịu dàng, ấm áp nào nữa. Việc trò chuyện với anh vắt kiệt cả tinh thần lẫn sức lực của cô; lần nào anh cũng xoáy vào những vấn đề cô chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, dồn cô vào thế bí, buộc cô phải căng não đối đáp ngay tại chỗ.


Anh dường như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Con người mà cô từng biết vốn chẳng mấy bận tâm đến chuyện được mất, nhưng giờ đây, mọi cuộc đối thoại giữa họ đều chỉ xoay quanh những con số.


Anh không còn dùng ánh mắt cắn nuốt cô nữa. Ngược lại, chính cô mới là người làm điều đó. Mỗi khi cố gắng thuyết phục anh mà không sao chịu nổi nụ cười xã giao trên môi anh, cô lại nhìn anh chằm chằm, tựa hồ một tay thợ săn đang nhắm vào con mồi, chỉ muốn lần vào đến tận tâm can anh, mổ phanh tim anh ra xem rốt cuộc anh đang toan tính điều gì.


Nhưng dường như Lạc Bồi Nhân chẳng hề nao núng trước ánh mắt ấy, sắc mặt anh vẫn thản nhiên như không.


Vốn định trở về vào ngày cuối cùng của năm, Cốc Kiều đã đổi vé sang ngày đầu năm mới.


Để đáp lại, cô chia sẻ với Lạc Bồi Nhân toàn bộ báo cáo doanh số bán phần mềm mà Khưu Sảng fax tới, trong đó có lẫn cả tấm poster của Lâm Hải Xuyên.


Đến tận bây giờ, Lạc Bồi Nhân vẫn luôn cho rằng, với tư cách là một kênh phân phối, tiềm năng tăng trưởng của cửa hàng chuyên doanh phần mềm kém xa so với bản thân ngành công nghiệp phần mềm. Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng trong vài năm tới, đây sẽ là một kênh hiệu quả để quan sát nhu cầu và sức mua của thị trường. Muốn đầu tư vào lĩnh vực phần mềm, anh cần một kênh thông tin để nắm bắt tình hình, nhằm cung cấp những báo cáo toàn cảnh thị trường. Đây là một mắt xích trong chiến lược tổng thể của anh. Nhận định này hoàn toàn xuất phát từ lý trí, không dính dáng gì đến tình cảm cá nhân.


Giữa đống tài liệu, Lạc Bồi Nhân lật thấy tấm poster của Lâm Hải Xuyên.


Cốc Kiều chưa kịp rút tấm hình bị lẫn bên trong đi, Lạc Bồi Nhân đã cầm nó lên, đưa mắt xem qua một lượt rồi hỏi:


– Em nhắm bán được bao nhiêu?


– Hai mươi nghìn bộ.


Dù nhà sản xuất chỉ dám đặt mục tiêu mười nghìn.


Lạc Bồi Nhân cúi đầu xuống, uống một ngụm cà phê lớn rồi ngước lên nhìn Cốc Kiều, thoáng nhếch môi cười. Cô kịp thời bắt gặp khoảnh khắc đó, bèn đoán hẳn là anh đang nghĩ, cô gái này chưa bao giờ biết khiêm tốn là gì, lúc nào cũng thổi phồng khả năng lên mức tối đa.


– Anh họ, anh không tin em bán nổi hai mươi nghìn bộ à?


Phải đến lúc này Cốc Kiều mới vỡ lẽ, thứ cô cần không phải là việc Lạc Bồi Nhân dẹp bỏ thành kiến về mình. Cô cũng chẳng cần cái gọi là “lý trí khách quan” nơi anh. Điều cô muốn là sự tin tưởng của anh. Nếu là người khác nghi ngờ, cô sẽ chỉ tìm cách thuyết phục họ, tuyệt nhiên không để cảm xúc xen ngang.


Cốc Kiều cố kìm nén cảm xúc, nhìn thẳng vào Lạc Bồi Nhân. Ánh mắt cô tìm kiếm ánh mắt anh, tựa như con báo gấm đang ra sức ghim chặt con mồi. Cô nhìn sâu vào đôi mắt ẩn giấu nét sắc sảo của Lạc Bồi Nhân, để từng câu chữ dồn nén bấy lâu trong đầu lần lượt bật ra khỏi miệng, cố gắng thuyết phục anh rằng con số kia không hề viển vông.


Lạc Bồi Nhân khoanh tay trước ngực, thản nhiên đón lấy ánh nhìn ấy. Anh không hề nhắc cô rằng, thứ mà cô ngỡ là con mồi, thực chất có thể lại là họng súng của một tay thợ săn. Và trong khi cô khóa chặt mục tiêu, chính cô cũng bị xem là mục tiêu để khoá chặt.


Bị nhìn như thế, Lạc Bồi Nhân khẽ đổi tư thế ngồi, chuyển sang bắt tréo chân. Anh nhìn Cốc Kiều, đôi mắt dần nheo lại. Ngay cả bộ váy rực rỡ trên người cô cũng nhòa đi, biến thành phông nền. Anh chỉ chú ý đến gương mặt cô, ánh mắt lướt từ đôi mắt xuống bờ môi cô.


Từng tấc, từng tấc đều hừng hực ý chí chiến đấu.


Đợi Cốc Kiều nói xong, Lạc Bồi Nhân mới cúi xuống xem đồng hồ rồi bảo:



– Hôm nay bàn đến đây thôi.


Ở điểm này, Cốc Kiều rất khâm phục anh họ mình. Suốt mấy ngày liên tiếp, anh đều kết thúc cuộc trò chuyện vào đúng một thời điểm, không sai một giây. Cô không cam lòng dừng lại vào lúc này, chỉ muốn túm lấy cà vạt của Lạc Bồi Nhân, ấn anh ngồi lại chỗ cũ và bắt anh phải nghe tiếp. Nhưng rốt cuộc, cô vẫn kìm nén được ý nghĩ đó.


Lần này Cốc Kiều không về ngay. Cô gọi cho mình một ly whisky.


Cô nhớ năm đó, khi cô còn đang uống sữa sô cô la, Lạc Bồi Nhân đã mời một cô gái khác uống whisky.


Có lẽ vì đánh giá thấp tửu lượng của cô, anh đã nhắc cô cho thêm đá vào ly whisky.


Cốc Kiều cười thầm. Cô chưa bao giờ nói với anh rằng, dù ít khi đụng đến rượu ngoại, nhưng tửu lượng của cô không tệ chút nào. Ngày trước, cô thừa sức nốc cạn nửa chai Nhị Oa Đầu. Có điều, từ sau khi rời khỏi căn nhà tập thể trong con hẻm nhỏ đó, cô đã tiết chế hơn rất nhiều.


Cốc Kiều lắc nhẹ ly rượu, những viên đá va vào nhau lanh canh. Cô ngửa cổ uống một hớp lớn, đôi khuyên tai cũng theo đó mà khẽ đung đưa.


– Anh họ, nếu mai anh rảnh, cho em mời anh một bữa nhé?


Lần nào anh cũng âm thầm thanh toán rồi hẹn cô lần sau mời lại, nhưng cái lần sau ấy cứ bị trì hoãn mãi không thôi.


– Mai anh phải đưa mẹ về Tô Châu rồi.


Cốc Kiều hỏi dồn:


– Tô Châu á? Thế tối anh về rồi chứ?


– Tối anh có hẹn với bạn rồi.


– Ồ, thế ạ.


Ngày kia anh đã bay đi San Francisco, chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại. Cô không khỏi nghi ngờ anh cố tình làm vậy, để cô cứ phải thấp thỏm chờ đợi hết lần sau này đến lần sau khác, mà mãi mãi chẳng chờ được cái lần sau không bao giờ đến ấy.


Cốc Kiều rất nhanh đã uống cạn ly rượu trong lúc ngắm nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, mặc cho những viên đá bên trong vẫn còn nguyên góc cạnh.


Lạc Bồi Nhân chợt đề nghị:


– Nếu tối mai em không bận gì thì đi chung đi.


Cô đi ư? Lấy tư cách gì mà đi chứ? Em họ à? Một cô em họ chẳng chung huyết thống?


Anh nói thêm:


– Chỉ là buổi gặp mặt bạn bè bình thường thôi, không cần chuẩn bị quà cáp gì đâu.


Cốc Kiều dĩ nhiên đồng ý. Từ chối lúc này chẳng khác nào thừa nhận mình tiếc tiền mua quà.


Cô lại rót thêm một ly, khẽ lắc cho những viên đá xoay tròn rồi bất giác mỉm cười với chiếc ly.


Cô uống một hơi hết gần nửa ly whisky nhạt thếch. Lạ thật, rượu gì mà chẳng có vị gì. Khoan đã, hôm uống sữa sô cô la ấy cô mặc đồ gì nhỉ? Hình như hôm đó, ngoài quần bò, cô còn diện cả áo len lông cừu. Có một cô gái thích mê chiếc áo ấy, thế là cô cởi ra bán luôn tại chỗ. Đúng rồi, còn anh họ thì mặc gì nhỉ?



Cốc Kiều nhớ ra rồi, anh mặc áo khoác da. Cô chợt bật cười, sau này cô đã bán không biết bao nhiêu chiếc áo khoác da.


Ký ức năm mười tám tuổi chợt ùa về ngay trước mắt, cái thời cô chán ngấy những gam màu nhạt nhẽo. Cô lại uống một hớp rượu lớn, ngắm nhìn hình ảnh mình phản chiếu trên thành ly, thấy đôi khuyên tai màu xanh lam đang khẽ đung đưa.


Cốc Kiều chợt cười nói:


– Năm mười tám tuổi, em rất ngưỡng mộ mấy cô giúp việc nhà hàng xóm, bởi cứ đến kỳ lĩnh lương là họ tha hồ sắm sửa quần áo lòe loẹt đủ màu. Hồi đó em chỉ định tìm bừa một việc gì đấy, miễn kiếm ra tiền là được.


Ánh mắt Lạc Bồi Nhân lướt qua chiếc áo len, đôi khuyên tai rồi dừng lại trên môi Cốc Kiều.


– Thế sao sau này em lại thay đổi?


Vừa hỏi xong, Lạc Bồi Nhân đã có ngay câu trả lời. Anh cứ thế ngắm Cốc Kiều, ngắm cô biến cả dải đèn neon ngoài cửa sổ thành phông nền cho mình. Màu sắc cũng có thanh âm, và thứ cô mê đắm là những gam màu không bao giờ tĩnh lặng, chúng phải thật nổi bật, phải tự chiếm lấy một không gian riêng. Cô không cam tâm làm nền, mà tìm đủ mọi cách để tô đậm bản thân, biến vạn vật thành phông nền cho mình. Có lẽ, trước giờ Cốc Kiều chưa từng thay đổi. Cô vốn không phải kiểu người lấy đủ làm vui.


Cốc Kiều không trả lời ngay, hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Nếu tầng này thấp hơn một chút, cảnh đêm của thành phố đã không thể thu trọn vào tầm mắt cô như vậy.


– Càng trải đời thì càng tham lam thôi ạ.


Cốc Kiều rời mắt khỏi khung cửa sổ, bất chợt ngước đôi hàng mi. Cô nhìn Lạc Bồi Nhân, cười nói:


– Khẩu vị của em tốt lắm, món gì ngon cũng muốn thử một lần. Em không muốn bỏ lỡ chúng chỉ vì bị dị ứng với giá tiền.


Giờ thì Cốc Kiều không còn bị dị ứng với giá tiền nữa, chỉ có điều, người từng luôn miệng hỏi cô có bị dị ứng không cũng đã chia tay cô rồi.


Hàng mi cô lại cụp xuống, tựa cánh đồng lúa mì ngả rạp trước gió, đổ bóng xuống gò má.


Lạc Bồi Nhân giật lấy ly rượu trên tay Cốc Kiều, ngón tay anh vô tình chạm vào tay cô. Cô ngẩng đầu nhìn anh:


– Anh họ, rượu này thì thấm tháp gì, không say được đâu. Anh coi thường em quá. Hồi trước em…


Anh ghé sát lại nhìn cô hỏi:


– Hồi trước em uống được bao nhiêu?


Cốc Kiều đáp lấp lửng:


– Nhiều hơn anh tưởng đấy.


– Em còn điều gì nhiều hơn anh tưởng nữa không?


Cốc Kiều mỉm cười, đó là bí mật.


– Anh họ, hay là mình đi xe buýt hai tầng đi! Ngồi trên đó ngắm cảnh đêm thú vị lắm!


Rủ người ta đi xe buýt nghe có vẻ hơi keo kiệt, nhưng thật lòng cô chỉ muốn cùng anh ngồi trên xe, ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố xa lạ này. Cứ ngồi như vậy, mặc cho chiếc xe chầm chậm lướt đi, không nói năng gì cũng chẳng thấy gượng gạo. Cảm giác này khác hẳn với việc ngồi ở nhà hàng xoay hay quán bar trên tầng thượng để ngắm cảnh thành phố. Xe buýt hai tầng mang lại cảm giác bình dị hơn nhiều, cứ như thể ngày nào họ cũng đều làm thế…


Năm ngoái, khi vài thành phố bắt đầu mở tuyến xe buýt hai tầng, cô đã cố ý đi thử một lần và ngay lập tức nhớ đến Lạc Bồi Nhân. Chỉ là, cô luôn cảm thấy anh không mấy mặn mà với các phương tiện công cộng. Chuyện này không liên quan đến tiền bạc, mà dường như anh luôn muốn giữ một khoảng cách nhất định với đám đông. Có ô tô anh sẽ lái, không có thì anh đi xe đạp.



Nhưng giờ đây, vào ngày áp chót trước khi anh bay sang San Francisco, cô bỗng khao khát cháy bỏng được cùng anh ngồi trên xe buýt ngắm cảnh đêm.


Cô còn đang mải nghĩ cách thuyết phục thì mọi lý do đều trở nên thừa thãi, bởi anh chỉ thoáng nhìn cô rồi đồng ý ngay.


Vừa bước ra khỏi khách sạn, không khí ẩm ướt lập tức ập vào người. Lạc Bồi Nhân rất tự nhiên cởi áo, tựa như chiếc áo đó vốn dĩ được chuẩn bị sẵn cho cô chứ không phải cho anh.


Cốc Kiều rúc mình trong chiếc áo khoác của Lạc Bồi Nhân, bước về phía trước. Giây phút này, cô bỗng nảy sinh ảo giác rằng anh chưa từng rời xa mình. Dường như mỗi mùa đông, anh đều luôn ở bên cạnh cô.


Thật ra, anh đâu cần hào phóng đến thế, choàng cả chiếc áo cho cô làm gì, chỉ cần chia cho cô một nửa là đủ rồi.


Nếu anh có bạn gái mới, chắc hẳn mối tình đó đã nảy nở tại Singapore. Vậy thì ký ức về việc cùng sẻ chia một chiếc áo khoác giữa mùa đông lộng gió hẳn chỉ thuộc về hai người họ mà thôi. Nhưng anh sắp về San Francisco rồi, mùa đông ở San Francisco…


Lên xe buýt rồi mà Lạc Bồi Nhân vẫn chưa lấy lại áo khoác, khiến Cốc Kiều thấy hơi áy náy. Tầng hai đã hết sạch chỗ ngồi, mà với chiều cao của anh thì hiển nhiên không thể đứng trên đó được.


Thế là hai người đành ngồi ở tầng một. Nhưng tầng này cũng chỉ còn đúng một ghế trống, Lạc Bồi Nhân liền nhường cho Cốc Kiều. Rốt cuộc, chuyến đi này lại thành ra cô rủ anh đi chịu cảnh chen chúc trên xe buýt. Rõ ràng anh có xe riêng, vậy mà cô lại lôi anh tới đây đứng chen chân trong khoang xe chật ních người.


– Hay là mình xuống đi anh?


Lạc Bồi Nhân không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Ánh mắt anh như muốn nói: Đã lên xe rồi thì đừng đổi ý nữa.


– Anh ngồi đi.


– Em mà không ngồi là mất chỗ đấy.


Cốc Kiều khựng lại. Chuyện anh nói quả thực từng xảy ra, nhưng là từ rất lâu về trước.


Anh đứng bên cạnh cô, nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô bất giác nhớ về ngày xưa, lúc nào cũng là ngày xưa. Lần đầu tiên cô đặt chân đến thành phố xa lạ, chính anh đã nhường ghế cho cô. Khi cô định nhường ghế lại cho anh thì bị người khác nhanh chân chiếm mất, thế là cả hai đành phải đứng cùng nhau.


Cô đột ngột hỏi:


– Anh họ, hồi đó làm sao anh trốn khỏi gã xăm trổ kia vậy?


Lạc Bồi Nhân có lẽ chẳng bao giờ ngờ cô lại hỏi chuyện này, nét mặt vốn luôn điềm tĩnh của anh cuối cùng cũng thoáng gợn sóng.


– Trốn?


Trong mắt cô, lẽ nào anh lại là kẻ hèn nhát đến thế? Vừa xuống xe, anh đã chẳng ngần ngại phang thẳng cái cặp vào bụng gã xăm trổ kia. Mãi đến khi anh đi xa, gã mới dám lí nhí chửi đổng vài câu vì sợ người vừa đánh mình quay lại. Từ trước đến nay, trong từ điển của anh chưa bao giờ có chữ “trốn”. Anh không thèm chấp gã trên xe chỉ vì chẳng muốn gây chuyện ầm ĩ rồi lên bản tin xã hội. Dĩ nhiên sau đó, Cốc Kiều đã tặng không anh một bản tin còn lớn hơn nhiều.


Anh nhìn Cốc Kiều, khẽ cười như vừa nghe chuyện tiếu lâm.


Cốc Kiều không hỏi thêm. Xe buýt chạy sát lề đường, những biển hiệu đèn neon đủ màu sắc lướt qua tầm mắt cô. Cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt Lạc Bồi Nhân đang nhìn mình.


Cốc Kiều nhìn quanh một lượt, thấy trên xe chẳng ghế nào trống. Nhác thấy một bà cụ tóc đã bạc trắng bước lên, Cốc Kiều liền chủ động đứng dậy nhường chỗ cho bà rồi ra đứng cạnh Lạc Bồi Nhân.


Bà cụ cảm ơn bằng tiếng địa phương, Cốc Kiều chỉ nghe hiểu được hai từ “cảm ơn”.


Dù nghe cô nói giọng miền khác, bà cụ vẫn không dừng lại. Lần này, bà cố tình dùng tiếng phổ thông:



– Đi du lịch với bạn trai hả cháu?


Cốc Kiều suýt bật cười. Câu hỏi nhiệt tình của bà cụ chẳng trúng điểm nào cả: anh không phải bạn trai cô, mà họ cũng chẳng phải tới đây để du lịch.


Cốc Kiều đành lắc đầu, nhưng bà cụ lại ngỡ cô chỉ phủ nhận chuyện đi du lịch, bèn tấm tắc khen hai người đẹp đôi.


Chiếc áo của anh khoác trên người cô như đang ngầm thông báo với mọi người xung quanh rằng họ là một cặp. Với bất cứ ai khác, điều này quá dễ gây hiểu lầm, trừ chính người trong cuộc.


Đúng lúc ấy, chiếc xe buýt đột ngột phanh gấp. Cốc Kiều đang lơ đãng nên chới với, Lạc Bồi Nhân vội đưa tay đỡ lấy cô. Dù cách mấy lớp áo, cô vẫn cảm nhận rõ sức mạnh từ lòng bàn tay anh. Nhưng khác với lần đầu gặp mặt, lần này sau khi cô đã đứng vững, bàn tay anh vẫn nấn ná trên eo cô thêm vài giây.


Chỉ mình cô cảm nhận được sự khác biệt tinh tế này.


Bà cụ ngồi bên cạnh luôn miệng khen bạn trai cô chu đáo. Vì buột miệng nên bà không chuyển sang giọng phổ thông, nhưng Cốc Kiều vẫn nghe hiểu. Cô đoán Lạc Bồi Nhân cũng là người miền Bắc như mình, nếu không lắng tay nghe thì chưa chắc đã hiểu bà cụ nói gì.


Mặt Cốc Kiều vốn không bị đỏ vì uống rượu, nhưng giờ lại ửng hồng bởi mấy lời bà cụ nói.


Quả nhiên, Lạc Bồi Nhân chẳng buồn đính chính, còn cô cũng lười giải thích vì cho rằng không cần thiết. Có lẽ do cái siết eo lúc nãy của anh có phần hơi mạnh, nên trên áo cô dường như vẫn lưu lại dấu vết, cảm giác ấy cứ lan mãi đến tận đầu ngón tay.


Cô bèn quay sang hỏi bà cụ nhiệt tình xem quanh đây có hàng ăn sáng nào ngon. Vốn là người không tuân thủ nguyên tắc không lãng phí, vả lại bữa sáng ở khách sạn cũng thịnh soạn và miễn phí, nhưng cô vẫn quyết định ngày mai sẽ đổi chỗ ăn sáng.


Xe buýt càng lúc càng đông khiến tầm nhìn bị che khuất.


– Anh họ, mình xuống đi.


Xem ra, rủ Lạc Bồi Nhân lên xe buýt ngắm cảnh đêm chẳng phải là ý hay. Dẫu vậy, nếu chỉ đi một mình thì đây vẫn là trải nghiệm thú vị, và Cốc Kiều cũng không hối hận. Ít nhất thì nhờ chuyến đi này, cô đã biết thêm được một hàng ăn sáng ngon.


Cảnh chen chúc lúc lên xe lại tái diễn khi xuống. Cô loạng choạng suýt ngã vì bị dòng người xô đẩy. Đúng lúc ấy, Lạc Bồi Nhân đã kịp thời nắm lấy tay cô.


Cô vội siết chặt tay anh, như thể chỉ cần buông lỏng một chút là anh sẽ tan vào hư không. Bàn tay cô cứ dùng dằng mãi giữa níu và buông.


Lần này, anh lại là người buông tay trước, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay anh dường như vẫn còn vương lại tay cô sau đó.


Hai người cứ thế sóng vai bước đi, chẳng ai có ý định gọi xe về khách sạn.


Dẫu sao đây cũng là khu trung tâm sầm uất nên chẳng bao giờ thiếu ánh đèn.


Cốc Kiều vừa phải chen lấn trên xe buýt, hơi ấm từ tay Lạc Bồi Nhân vẫn còn đây, cả người cô cứ nóng ran lên. Giờ mà còn khoác thêm áo của anh nữa thì đúng là lãng phí.


Nghĩ vậy, Cốc Kiều liền cởi chiếc áo khoác đang khoác trên vai trả cho Lạc Bồi Nhân:


– Anh mặc đi, em hết lạnh rồi.


Lạc Bồi Nhân cầm lấy áo, nhưng rồi lại khoác lên người cô lần nữa.


– Anh họ, em nhờ anh chuyện này được không?


– Chuyện gì?


– Em muốn tặng quà năm mới cho một người, anh tư vấn giúp em với.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 118: 118: Muôn màu muôn vẻ
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...