Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải
Trong không gian kín mít, Cốc Kiều không tài nào phớt lờ mùi bạc hà toả ra từ người mình. Có lẽ cô đã dùng hơi nhiều dầu gội, khiến từng sợi tóc đều ướp đẫm hương thơm. Nó bất giác gợi cô nhớ đến mùi hương y hệt trên người anh.
Cốc Kiều càng cố tránh nhìn Lạc Bồi Nhân, hình ảnh anh lại càng chập chờn trước mắt. Ngay cả đường nét bờ vai anh, cô cũng nhớ rõ như in.
Thang máy xuống đến tầng hai mươi, Cốc Kiều thầm nghĩ sao vẫn chưa có ai vào thế nhỉ. Buồng thang máy chầm chậm đi xuống, còn anh vẫn nhìn cô một cách tự nhiên, không chút giấu giếm. Ban đầu, anh chỉ nhìn qua loa bằng ánh mắt thoải mái hệt như cách ăn mặc phóng khoáng, chẳng mấy câu nệ tiểu tiết của cô vậy.
Lạc Bồi Nhân ngắm nhìn Cốc Kiều qua tấm gương trong thang máy. Cô gái này vừa có thể bước thẳng lên sân khấu kịch, dõng dạc đọc những lời thoại đanh thép, lại vừa có thể cởi phắt áo khoác, xắn tay áo đi khuân bao tải ngay tức khắc.
Vài sợi tóc mai lòa xòa bên má, Cốc Kiều đưa tay vén ra sau tai. Móng tay cô vô tình chạm vào khuyên tai, vang lên tiếng lanh canh khe khẽ. Dù chỉ chăm chú nhìn bóng mình trong gương, cô vẫn cảm nhận từng chân tơ kẽ tóc trên người mình đều đang bị ai đó săm soi. Một cảm giác khó gọi tên bỗng lan tràn khắp cơ thể. Cô đã đúng khi không mặc chiếc áo len cashmere anh đưa, bởi bây giờ cô đủ nóng nực rồi.
Những con số lạnh lùng, vô cảm chính là khắc tinh số một của mọi rung động. Cốc Kiều định tiếp tục bàn về chúng, nhưng lời vừa đến đầu môi đã vội nuốt ngược vào trong. Cô biết có một câu hỏi có thể giúp cô hạ nhiệt hiệu quả hơn cả những con số kia, một vấn đề cứ ám ảnh tâm trí cô kể từ khi nghe Hứa Linh nhắc đến. Hôm đó đến muộn, dĩ nhiên là cô sai, nhưng mà…
Đến muộn là lỗi của cô. Cứ luôn miệng hứa hẹn “lần sau” mà chẳng bao giờ cho anh thấy cái “lần sau” nào, cũng là lỗi của cô. Cô là người đề nghị chia tay, nhưng chẳng phải anh cũng có bạn gái mới rồi sao? Anh vốn đâu phải kiểu người ôm ấp mãi một bóng hình. Thế nên chẳng có gì đáng để tiếc nuối cả. Anh đã có người mới, và cô cũng sẽ có một tương lai tốt đẹp.
– Anh làm ở LC ạ? – Cô tìm kiếm ánh mắt Lạc Bồi Nhân trong tấm gương thang máy.
Anh không nhìn cô nữa, khép hờ mắt, hướng ánh mắt sâu thẳm ra xa. Cốc Kiều không tài nào đoán được chuyện Peter đột ngột cho cô leo cây hôm đó rốt cuộc có phải do Lạc Bồi Nhân nhúng tay vào hay không.
– Việc đó quan trọng với em lắm sao?
Cốc Kiều nhìn thẳng vào đôi mắt mình trong gương, thấy chúng sáng lấp lánh.
– Em hỏi cho biết vậy thôi. Anh cho em xin một tấm danh thiếp được không ạ?
Cô không hề có ý định nhờ vả gì, chỉ đơn thuần muốn biết chuyện Peter cho cô leo cây hôm đó có liên quan đến Lạc Bồi Nhân hay không mà thôi.
Cốc Kiều cảm nhận được ánh mắt anh chợt sát gần, ghim chặt vào người mình.
– Xin lỗi, anh không mang theo.
Cốc Kiều mỉm cười, đáp:
– Không sao đâu ạ.
Ra khỏi thang máy, gương mặt Cốc Kiều vẫn còn nóng hầm hập. Mãi đến khi bước ra khỏi khách sạn, để luồng khí lạnh buốt của mùa đông ập vào người, cô mới thấy dịu đi đôi chút. Vốn không ưa gì mùa đông, nhưng ngay lúc này cô lại thầm cảm ơn cái lạnh giá ấy.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cô lại di chuyển từ không gian kín này sang một không gian kín khác.
Cốc Kiều đã điềm đạm hơn xưa rất nhiều. Cô không còn như trước, lần nào cũng nhảy tót lên ghế lái hoặc ghế phụ của chiếc van vàng, khiến đôi khuyên tai không ngừng đung đưa. Giờ đây, cô chỉ nhẹ nhàng ngồi vào xe, nên chỉ mình cô cảm nhận được sự dao động khe khẽ của đôi khuyên tai.
Cốc Kiều chợt nhớ lại ngày xưa, chiếc van vàng rõ ràng là xe của cô, nhưng Lạc Bồi Nhân luôn chiếm lấy ghế lái. Cô chỉ mất một thoáng để xua đoạn ký ức ấy ra khỏi đầu rồi tự thắt dây an toàn.
Vừa ngồi vào xe chưa được bao lâu, Cốc Kiều đã cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ máy sưởi. Thật ra cô không thấy lạnh lắm. Mùi bạc hà thoang thoảng trong không khí, không rõ là của cô hay của anh. Cô hít mùi hương ấy vào, rồi thở nó ra. Dù không nhìn Lạc Bồi Nhân, cô cũng không tài nào lờ đi sự hiện diện của anh.
Mọi cực khổ cô đều chịu được, duy chỉ có sự giày vò này là khó lòng nuốt trôi.
Tuy trong xe cũng là một không gian kín như thang máy, nhưng may là không có gương. Cô chỉ muốn hạ cửa sổ xuống, để chút không khí lạnh bên ngoài lùa vào.
Lạc Bồi Nhân đột ngột hỏi:
– Em đã bao giờ hối hận vì chuyện gì chưa?
Tim Cốc Kiều hẫng một nhịp. Cô đã ngỡ rằng lần này lên xe, Lạc Bồi Nhân sẽ lại tiếp tục bàn chuyện số liệu. Nhưng người anh họ này của cô vốn chẳng bao giờ hành động theo lẽ thường.
Câu hỏi này từng lởn vởn trong đầu Cốc Kiều không biết bao nhiêu lần, vì vậy cô trả lời rất dứt khoát:
– Chưa bao giờ. Mọi lựa chọn em đưa ra đều là lựa chọn tốt nhất dành cho em vào thời điểm đó.
Không để cuộc đối thoại chìm vào im lặng, Cốc Kiều nghe chính mình cất tiếng hỏi:
– Vậy còn anh thì sao, anh họ? Anh có hối hận điều gì không?
Cốc Kiều cứ ngỡ sẽ có ít nhất vài giây im lặng, nhưng câu trả lời của anh bật ra gần như ngay tức khắc:
– Không. – Anh đáp đầy quả quyết.
Chẳng hiểu sao Cốc Kiều lại cảm thấy bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt:
– Anh họ, em mở cửa sổ một lát được không ạ?
– Em nên biết tự lo cho sức khỏe của mình đi. Chuyện đơn giản thế này chắc không làm khó được em đâu nhỉ?
Cốc Kiều hít một hơi thật sâu. Đúng là chuyện này chẳng khó chút nào.
– Vậy anh hạ nhiệt độ trong xe xuống một chút được không ạ? Em thấy hơi nóng.
Cô biết rõ, với nhiệt độ này, Lạc Bồi Nhân cũng thấy nóng.
Anh hạ kính xe xuống một nửa, hơi lạnh bên ngoài tức thì ùa vào.
Cũng may là Cốc Kiều đã thắt dây an toàn. Xe vừa lên cầu vượt liền lao đi vun vút. Nếu không thắt dây an toàn, có lẽ cô đã bị hất văng ra ngoài.
Từ vị trí ngồi bên cửa sổ nhà hàng, Cốc Kiều có thể thu trọn cảnh đêm thành phố vào tầm mắt.
Cô cầm thực đơn lên xem. Bây giờ bọn họ thế này quả thực không tệ chút nào. Giờ đây, cô đã có thể ung dung xem thực đơn từ trái sang phải, nhìn vào tên món ăn ở bên trái thay vì chăm chăm để ý cột giá tiền bên phải.
Ngày trước khi đi ăn cùng nhau, anh dị ứng cà chua, còn cô thì dị ứng với cột giá cả bên phải thực đơn.
Bây giờ, chứng dị ứng của anh có lẽ vẫn còn đó, nhưng bệnh dị ứng của cô thì đã khỏi hẳn rồi.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 114: 114: Xem thực đơn từ trái sang phải
10.0/10 từ 39 lượt.
