Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 113: 113: Không hối tiếc


Sau khi tâng bốc Lâm Hải Xuyên một hồi, Cốc Kiều mới lái sang chuyện chính:


– Với danh tiếng và sức ảnh hưởng hiện giờ của cậu, tôi tin chắc cậu cũng muốn tận dụng chúng để làm những điều ý nghĩa cho xã hội nhỉ?


Lâm Hải Xuyên vẫn còn đang lâng lâng trước những lời có cánh của Cốc Kiều, đương nhiên không tiện phủ nhận.


– Phần mềm lậu trong nước hiện quá tràn lan, đã đến lúc cần một người có tiếng nói đứng ra kêu gọi mọi người ủng hộ phần mềm bản quyền. Người này phải có hình ảnh đẹp, đủ nổi tiếng, lại phải có sức ảnh hưởng sâu rộng nữa. Tôi nghĩ đi nghĩ lại, thấy ngoài cậu ra thì chẳng còn ai xứng đáng hơn.


Vừa nghe đến hai chữ “phần mềm”, nhớ ra đây là nghề chính của Cốc Kiều, Lâm Hải Xuyên lập tức cảnh giác hỏi:


– Cô lại định bắt tôi làm không công cho cô chứ gì?


– Sao lại làm cho tôi! Tôi nghĩ thế này, cậu đã nể tình bạn bè giúp tôi vụ bốc thăm trúng thưởng thì tôi cũng phải có quà đáp lễ chứ. Nếu cậu đứng ra phát động chiến dịch ký tên ủng hộ phần mềm bản quyền, tôi sẽ lo liệu khâu tổ chức và mời phóng viên tới đưa tin rầm rộ. Tôi đảm bảo trước Tết, tên cậu sẽ nằm chễm chệ trên mặt báo cho mà xem.


– Cô mà tốt bụng thế á?


Cốc Kiều không hề phủ nhận:


– Để tôi nói luôn cho nó vuông nhé. Sự kiện ký tên ở miền Bắc của cậu sẽ được tổ chức ngay tại buổi ra mắt phần mềm của tôi, như vậy là đôi bên cùng có lợi. Bình thường, một hoạt động thương mại đơn thuần sẽ phải tốn khoản phí quảng cáo cắt cổ cho cánh báo chí, nhưng nếu biết tạo tin nóng dụ họ tự mò tới viết bài thì lại khác. 


Vả lại, lúc này Cốc Kiều cũng đang căm ghét vấn nạn phần mềm lậu đến tận xương tủy, bởi nó cản trở nghiêm trọng con đường kiếm tiền của cô.


– Cùng có lợi? Cô nói sự kiện ở miền Bắc, tức là còn có cả ở miền Nam nữa à?


– Còn ở Thượng Hải và Quảng Châu nữa. Toàn bộ tiền vé máy bay và khách sạn của cậu tôi sẽ bao tất. – Để lời đề nghị thêm phần hấp dẫn, Cốc Kiều cắn răng nói tiếp. – Tất nhiên để xứng tầm với danh tiếng của cậu, tôi sẽ đặt vé máy bay hạng nhất và khách sạn năm sao.


– Mấy thứ đó tôi đâu có thiếu.


Cốc Kiều mỉm cười:


– Tôi biết cậu làm tất cả chỉ vì muốn ủng hộ phần mềm bản quyền mà.


Vừa kết thúc cuộc gọi với Lâm Hải Xuyên, Cốc Kiều liền liên hệ với phòng kinh doanh của khách sạn để hỏi giá thuê phòng triển lãm. Con số họ báo có hơi vượt quá ngân sách của Cốc Kiều, khiến cô chợt nghĩ đến Lạc Bồi Nhân, bởi nếu thông qua anh, cô có thể sẽ nhận được mức giá ưu đãi hơn.


Nhưng ý nghĩ đó chỉ lóe lên trong đầu cô chưa đầy một giây đã tắt ngấm, thà tự chi thêm ít tiền còn hơn.


Chợt nhớ mình có quen một phóng viên, Cốc Kiều liền gửi lời nhắn vào máy nhắn tin của Hứa Linh, nhờ cô ta đánh giá xem chiến dịch ký tên ủng hộ phần mềm bản quyền do Lâm Hải Xuyên khởi xướng có giá trị tin tức hay không.



Hứa Linh vẫn còn ấn tượng sâu sắc với Cốc Kiều và người anh họ của cô. Nghề báo giúp cô ta giữ được bản tính tò mò và phát huy nó triệt để. Sáng hôm qua, khi đang dùng bữa tại sảnh lớn, Hứa Linh tình cờ gặp lại cô đồng nghiệp có quan điểm sống khác mình. Tuy nhiên, điều đó chẳng hề cản trở họ trao đổi thông tin trong ngành. Trò chuyện một hồi, chủ đề của họ dần lan man sang những chuyện bên lề.


Cô đồng nghiệp này từng có thời gian ngắn làm việc ở Singapore và hiện là phóng viên cho một tờ báo công nghệ liên doanh Trung – Mỹ. Cô ta cũng chính là người đã nói chuyện với anh họ Cốc Kiều trong bữa tiệc tối hôm đó. Vì vậy, Hứa Linh chỉ cần miêu tả vài nét là cô ta đã nhận ra ngay người Hứa Linh nhắc đến là Lạc Bồi Nhân.


Cũng nhờ người đồng nghiệp này, Hứa Linh mới biết Lạc Bồi Nhân đang làm việc tại trụ sở khu vực châu Á – Thái Bình Dương của LC. Cô ta trộm nghĩ, chắc hẳn Cốc Kiều và anh họ đã lâu không gặp nên mới không biết anh họ mình đang làm ở LC, đến nỗi muốn gặp Peter trong bữa tiệc còn phải nhờ cô ta bắc cầu.


Tuy rất muốn biết rốt cuộc giữa hai anh em họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng phép lịch sự đã kìm hãm trí tò mò của Hứa Linh.


Hứa Linh lặp lại lời Cốc Kiều qua điện thoại:


– Lâm Hải Xuyên khởi xướng chiến dịch ký tên ủng hộ phần mềm bản quyền à? Tin này đưa lên trang công nghệ cũng không đến nỗi lạc quẻ. Nhưng với tư cách diễn viên của anh ta, tôi thấy đẩy sang trang văn hóa giải trí sẽ hợp hơn. Nếu làm rầm rộ, chắc chắn sẽ giật tít đấy. Để tôi hỏi giúp cô mấy anh chị phóng viên mảng khác xem sao.


Cô ta hỏi thêm:


– Cô quen Lâm Hải Xuyên thế nào vậy?


Chuyện này kể ra thì rất dài dòng. Đại khái là Cốc Kiều muốn nhờ anh họ chụp quảng cáo áo khoác da cho mình nhưng anh cô không đồng ý, cực chẳng đã, cô đành tìm Lâm Hải Xuyên. Tuy nhiên, cô chỉ tóm gọn lại trong một câu: 


– Hồi chưa nổi tiếng, cậu ta từng chụp quảng cáo cho tôi.


Vì Lâm Hải Xuyên không muốn thừa nhận quá khứ này nên Cốc Kiều cũng lược bớt ba chữ áo khoác da.


Hứa Linh biết trước khi kinh doanh phần mềm, Cốc Kiều từng buôn bán quần áo thì kêu lên:


– Cô cua gắt thật đấy.


Theo ước tính của Hứa Linh, khoản tiền để mua đứt quyền phân phối độc quyền của Cốc Kiều chắc chắn không nhỏ, cộng thêm chiến dịch quảng bá rầm rộ này hẳn rất tốn kém, xem ra cô định chơi tất tay với vụ phần mềm này rồi. Nếu thành công, Cốc Kiều không chỉ kiếm được bộn tiền mà vị thế khi đi đàm phán với các đối tác khác cũng sẽ được nâng cao.


Tuy nhiên, lần trước họ nói chuyện, Cốc Kiều không hề nhắc đến vụ ký tên này, đồng nghĩa với việc cô lại phải tốn thêm một khoản chi phí nữa.


– Mai tôi về rồi, tối nay tôi mời cô đi uống vài ly được không? Lần trước cô mời, lần này đến lượt tôi. Nhưng cấm uống nước lọc đấy nhé, chán chết đi được.


Cốc Kiều thở dài, mỉm cười đáp:


– Xem ra tối nay tôi không có số hưởng rồi, tôi có hẹn với người khác.


– Nghe giọng cô thì chắc là gặp được ai thú vị lắm hả?


Cốc Kiều đính chính:



Hứa Linh vốn chẳng tin quan hệ giữa Cốc Kiều và anh họ chỉ đơn thuần là tình anh em, bèn vờ như vô tình buột miệng:


– Hôm qua tôi ngồi nói chuyện với một người quen mới biết anh họ cô cũng làm ở LC đấy, cô ta còn từng phỏng vấn anh họ cô ở trụ sở châu Á – Thái Bình Dương. Cô ta còn định tán anh họ cô nữa, nhưng biết anh ấy có bạn gái rồi nên đành bỏ cuộc.


Thực ra, chuyện cô đồng nghiệp kia theo đuổi anh họ Cốc Kiều là do Hứa Linh vừa đoán mò vừa bịa ra. Bởi lẽ, dù có thật đi chăng nữa thì người ta cũng không đời nào kể cho cô ta nghe. Hứa Linh làm vậy cũng chỉ vì không muốn nói toạc chuyện anh họ Cốc Kiều đã có bạn gái, nghe sẽ rất đường đột. May mà cô ta chẳng chỉ đích danh ai, nên cũng không tính là bôi nhọ ai cả.


Vốn dĩ Hứa Linh chỉ muốn nhắc nhở Cốc Kiều rằng anh họ cô đã là hoa đã có chủ. Nào ngờ Cốc Kiều đã biết chuyện này từ trước, giờ nhắc lại cũng chỉ như xát thêm muối vào vết thương lòng của cô mà thôi.


Điều thực sự khiến Cốc Kiều ngỡ ngàng chính là việc Lạc Bồi Nhân làm ở LC. Cô chợt nhớ lại chuyện bị Peter cho leo cây. Sao lại có thể trùng hợp như thế? Lạc Bồi Nhân vừa nhận định rằng khả năng Peter đầu tư cho cô là rất thấp, thì ông ta đã gọi điện dời lịch hẹn ngay.


Còn thái độ của anh sở dĩ thay đổi, âu cũng chỉ vì cô bị ốm.


Cốc Kiều vội phá vỡ bầu không khí im lặng, mỉm cười nói:


– Đợi tôi về rồi mình đi uống rượu nhé.


Lúc này, cô rất muốn uống rượu, nhưng vẫn còn việc quan trọng hơn phải làm. Cốc Kiều bèn gọi điện về cửa hàng chuyên bán phần mềm của mình, dặn Khưu Sảng fax mấy mẫu áp phích liên quan đến Lâm Hải Xuyên trong lễ ra mắt sản phẩm sang để cô duyệt lại lần nữa. Khách sạn này có dịch vụ gửi và nhận fax miễn phí, tội gì không tận dụng.


Xong xuôi đâu đấy, Cốc Kiều kéo rèm cửa lại. Cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, mông lung như thuở đất trời còn hỗn mang, Nữ Oa chưa tạo ra nhân loại. Cốc Kiều thả phịch người xuống nệm. Điểm trừ duy nhất của căn phòng này là giường quá mềm, trong khi cô đã quen nằm giường cứng.


Cốc Kiều biết rõ, dịch vụ dù đắt đỏ đến mấy, chỉ cần tận hưởng vài lần là sẽ quen. Bởi vậy, dẫu đến nơi xa hoa cỡ nào, cô cũng chẳng cảm thấy e dè sợ sệt. Điều duy nhất cô sợ là mình sẽ quen thói xa hoa trước khi khởi nghiệp thành công.


Thói quen có sức mạnh rất ghê gớm. Hai năm trước, khi còn vùi đầu đọc sách trong thư viện, cô từng thấy sách viết rằng: quân đội đánh từ Bắc xuống Nam thì trăm trận trăm thắng, nhưng từ Nam ngược lên Bắc, hễ đến vùng Giang Nam trù phú là nhuệ khí rất dễ bị bào mòn. Một khi đã quen ăn sung mặc sướng, mấy ai còn chịu được kham khổ.


Trong mơ, Cốc Kiều quay về thời thơ ấu, thấy mình đang chơi xích đu, chiếc đu cứ bay cao, cao mãi. Cảnh tượng trong mơ cứ rời rạc, đứt đoạn. Từ chiếc xích đu, cô bỗng thấy mình đang đứng cùng Lạc Bồi Nhân ở khớp nối giữa hai toa tàu hỏa. Mắt cô dán chặt vào cái bao tải găng tay da kềnh càng, chỉ sợ nó bị mất. Cô ôm khư khư cái bao, đến khi ngẩng đầu lên thì người bên cạnh đã biến mất tự lúc nào.


– Anh họ!


Trong cơn mơ màng, Cốc Kiều loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông điện thoại, vội vàng vớ lấy ống nghe. Khi nhận ra giọng nói quen thuộc ở đầu dây bên kia, cô mừng rỡ reo lên:


– Anh họ!


Chính tiếng gọi của mình đã khiến Cốc Kiều bừng tỉnh. Cơn mơ đã tan, cô phải trở về với hiện thực Lạc Bồi Nhân đã có bạn gái, và người đó không phải là cô. 


Cô thấy tiếc nuối, nhưng không hối hận. Cô chưa bao giờ hối hận vì những chuyện đã qua.


– Giờ em bao nhiêu độ?


Cốc Kiều đưa tay lên sờ trán. Có lẽ thuốc và giấc ngủ đã phát huy tác dụng, giờ cô đã hết sốt.



– Em ăn trưa chưa?


– Bữa sáng vẫn còn nhiều lắm ạ.


Trên xe đẩy còn bao nhiêu món cô chưa đụng đến, sao đành bỏ phí cho được. Vả lại, sáu giờ đã phải ăn tối rồi. Cốc Kiều nheo mắt nhìn đồng hồ trong ánh sáng lờ mờ, giờ là một rưỡi chiều. Hóa ra cô đã ngủ một mạch đến tận giờ này.


– Em chờ một lát, sẽ có người mang cơm trưa lên.


– Không cần đâu anh…


Cô còn chưa dứt lời, đầu dây bên kia đã ngắt máy.


Thực tình cô chẳng muốn ăn gì cả, nhất là những món quá thịnh soạn lại càng khó nuốt.


Một lát sau, chuông cửa vang lên, nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn vào. Các món ăn lần này khá đơn giản, chỉ có cháo trắng và vài món ăn kèm, trong đó có rau diếp mà cô rất thích. Màu xanh mướt mắt ấy khiến tâm trạng cô tốt hẳn lên. Nhân viên phục vụ đứng cạnh thu dọn chén đĩa bữa sáng.


Tuy nói không muốn ăn, song cuối cùng Cốc Kiều vẫn ăn hết chén cháo.


Cốc Kiều trải qua một buổi chiều chỉ có ăn, ngủ và nghe điện thoại cho tới khi hoàng hôn buông xuống. Chỉ trong một ngày, cô đã ngủ bù cho tất cả những đêm thiếu ngủ trước kia.


Cốc Kiều bước vào phòng tắm, vặn vòi hoa sen. Dòng nước nóng xối thẳng vào mặt. Trước đó ở Khách sạn lớn Hỗ Giang chưa được tắm thỏa thích, nên lần này Cốc Kiều cứ mặc cho dòng nước nóng xối rát cả người, đến khi cả người đỏ lên mới thôi.


Cô lấy bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân trong ngăn kéo ra, tất cả đều có mùi bạc hà. Lớp bọt xà phòng bông xốp dần bao bọc cô, khiến cả người cô chìm trong hương bạc hà. Cốc Kiều bất giác nhớ lại lúc ngồi trong xe Lạc Bồi Nhân, cô cũng có cảm giác y hệt thế này.


Dòng nước cuốn trôi hết mọi mệt mỏi cùng chút phiền muộn hồi còn ở Khách sạn lớn Hỗ Giang.


Tóc còn chưa kịp sấy khô, chuông điện thoại đã lại reo. Cô vội quấn áo choàng tắm rồi chạy ra nghe máy.


– Anh đang ở trước cửa phòng em.


Lạc Bồi Nhân đang ở ngay ngoài cửa, chắc là không ngờ cô lại đi tắm vào giờ này.


Cô vẫn đang mặc áo choàng tắm, tóc còn ẩm, vậy mà phải ra mở cửa cho anh sao? Những vùng da lộ ra khỏi lớp áo choàng trắng đều ửng đỏ vì mới tắm nước nóng, tương phản rõ rệt với màu trắng của áo choàng. Mặt cô cũng đỏ bừng, cái đỏ do bị hơi nước nóng hun.


– Lúc về, anh tiện đường ghé trung tâm thương mại mua cho em hai chiếc áo len cashmere. Em ra lấy đi.


Lạc Bồi Nhân chỉ dừng chân ở quầy đồ nữ chưa đầy hai phút, chọn ngay một chiếc màu trắng và một chiếc màu ghi nhạt, kèm thêm chiếc khăn quàng với toàn những màu Cốc Kiều không thích. Vốn dĩ đây chẳng phải quà tặng gì, anh chỉ đơn thuần mua cho Cốc Kiều hai cái áo để mặc cho ấm.


Ấy thế mà chỉ trong vài phút ngắn ngủi ấy, anh lại đụng phải người quen. Triệu Việt đã kịp rút một chân khỏi vũng lầy Hải Nam ngay trước khi bong bóng bất động sản vỡ tan, chân còn lại tuy vẫn sa lầy nhưng may mắn được mẹ Lạc Bồi Nhân là bà Liêu giúp đỡ phần nào. Giờ Triệu Việt đang kinh doanh bất động sản tại Thượng Hải.



Lúc nhận chiếc túi từ tay anh, đầu ngón tay hai người vô tình chạm nhau khiến Cốc Kiều vội rụt lại. Ngón tay cô vừa ngâm nước nóng nên ấm hơn ngón tay anh.


Tay anh hơi lạnh.


Cốc Kiều không cho phép mình đỏ mặt trước Lạc Bồi Nhân. Đỏ mặt cũng cần có tư cách, động một tí đã đỏ mặt trước một người đã có bạn gái thì còn ra thể thống gì nữa.


– Em cảm ơn anh họ, phiền anh quá.


Chắc anh đã đoán ra một đứa sợ lạnh như Cốc Kiều sở dĩ hôm nay bị sốt mà vẫn ăn mặc phong phanh là do không mang đủ quần áo. Kỳ thực, dù không có áo len cashmere, cô vẫn có thể mặc thêm vài lớp áo khác để giữ ấm.


– Tiện đường thôi, em mặc tạm đi.


Lạc Bồi Nhân cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay rồi hỏi:


– Nửa tiếng nữa anh đợi em ở cửa thang máy, có kịp không?


– Kịp ạ.


Với bộ dạng này, dĩ nhiên cô không thể mời anh vào phòng. Mà thực ra, anh cũng chẳng có ý định đó. Vừa nghe cô trả lời xong, anh liền quay lưng đi ngay.


Cốc Kiều đóng cửa lại, lấy chiếc áo len cashmere Lạc Bồi Nhân vừa mua ra khỏi túi. Kiểu dáng áo rất đơn giản, tay lửng đến khuỷu, chiếc khăn quàng đi kèm cũng màu trắng nốt. Bằng con mắt nhà nghề, cô biết chắc chắn chất liệu này không hề rẻ tiền.


Cũng giống như những lần tặng quần áo cho cô trước đây, anh đều cắt bỏ mác giá rồi mới nhờ chị họ đưa cho cô. Anh làm mọi thứ rất kín kẽ, duy chỉ có một điều đã tố cáo anh: với gu ăn mặc của chị họ, không đời nào chị lại đi mua mấy bộ đồ màu sắc rực rỡ như thế. Có lẽ anh đã phải lòng cô còn sớm hơn cả thời điểm cô nhận ra điều đó.


Nếu chỉ đơn giản là tốt bụng, thì việc thấy cô bị cảm liền mua ngay hai chiếc áo len cashmere cho ấm đã là hết lòng hết dạ rồi. Nhưng phải thương cô đến mức nào, người ta mới cố tình chọn đúng những màu cô thích, dẫu cho đó hoàn toàn không phải gu của anh.


Cốc Kiều bất giác bật cười vì sự chậm tiêu của mình. Mãi đến khi chia tay, cô mới phát hiện ra trước lúc hai người chính thức hẹn hò, anh đã thích cô rồi.


Cốc Kiều rất cảm kích tấm lòng của Lạc Bồi Nhân, nhưng cuối cùng vẫn không mặc chiếc áo len anh mua. Những món quà khác của anh, cô đều có thể nhận, riêng quần áo thì không. Chẳng phải cô chê bai màu sắc, cũng không phải là ỏng eo trước sự tử tế của người khác. Nhưng khi mặc chiếc áo bó sát người này, e rằng cô chỉ cần nghĩ đến anh thôi đã thấy mất tự nhiên, huống hồ là khi anh sờ sờ ngay trước mặt cô.


Cốc Kiều lục trong vali, lấy đôi khuyên tai hồng ngọc giả ra đeo. Không phải cô định lòe thiên hạ rằng mình dùng đồ thật, mà chỉ đơn giản vì chúng đủ to và lấp lánh. Kể cả hồng ngọc hay kim cương có là đồ giả đi chăng nữa, cô vẫn thích chúng.


Lần này, Cốc Kiều không đến muộn, thậm chí còn cố tình ra cửa thang máy sớm năm phút.


Thấy Lạc Bồi Nhân bước về phía mình, Cốc Kiều liền nở một nụ cười đúng mực của cô em họ. Hóa ra, cảm giác chờ đợi người khác cũng không tệ.


Điều lạ là, thang máy đi xuống chỉ có mỗi hai người họ.


Cốc Kiều không tài nào hiểu nổi tại sao người ta lại ốp gương cả bốn mặt thang máy. Thành ra, dù chẳng hề liếc nhìn người bên cạnh, cô vẫn trông rõ mồn một khuôn mặt anh trong gương. Dẫu đã dán chặt mắt vào cửa thang máy, cô vẫn thấy rõ từng đường nét trên gương mặt anh, đặc biệt là đôi mắt.


Cốc Kiều bèn quyết định chỉ ngắm chính mình. Tắm xong đã nửa tiếng mà mặt cô vẫn chưa hết đỏ. Đã vậy, đôi khuyên tai lấp lánh càng tôn lên sắc đỏ trên gò má cô.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 113: 113: Không hối tiếc
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...