Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao?
Xe lại dừng chờ đèn đỏ. Lạc Bồi Nhân liếc sang, thấy cái răng lược vẫn còn mắc trên tóc Cốc Kiều trông chướng mắt vô cùng.
Mỗi khi gặp trắc trở, Cốc Kiều lại tự an ủi rằng sau này viết hồi ký sẽ có thêm tư liệu để chém gió. Thời buổi này, ngành xuất bản vốn chẳng mấy khấm khá nên việc các nhà xuất bản chủ động tìm đến doanh nhân thành đạt mời viết sách đã không còn là chuyện lạ. Những người này sẽ tự bao tiêu sách của mình, nhờ vậy mà đỡ được nỗi lo sách in ra ế ẩm tồn kho. Dù tiềm lực tài chính của Cốc Kiều chưa đến mức ấy, cô vẫn tin đây chỉ là chuyện sớm muộn.
Nếu con đường thành công cứ bằng phẳng quá, sau này kể lại cũng nhạt thênh thếch. Điều duy nhất khiến cô phiền lòng là Lạc Bồi Nhân có lẽ sẽ chỉ chứng kiến được vài lát cắt rời rạc trong cuộc đời mình. Nhưng cũng chẳng sao cả, vì cô mới là người nắm quyền giải thích cuối cùng về những lát cắt ấy.
Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân không hề đả động một lời nào đến chuyện cô ở Khách sạn lớn Hỗ Giang, cũng chẳng hỏi đó có phải là một phần trong cuộc sống nhẹ nhàng mà cô hằng mong muốn không. Vì vậy, Cốc Kiều cũng chẳng có cơ hội tô vẽ ý nghĩa tích cực cho chuyện này trước mặt anh.
Sợ lây cảm cho Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều vẫn luôn ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng thực ra cô đã lo xa, bởi Lạc Bồi Nhân không mảy may nghi ngờ việc cô đang sống tốt và sẽ ngày càng tốt hơn.
Còn chuyện quá khứ cô sống tốt ra sao thì bố anh đã kể hết cho anh nghe qua điện thoại rồi.
Lạc Bồi Nhân thấy điều nực cười nhất trên đời chính là câu nói của Cốc Kiều lúc chia tay, rằng cô muốn có một cuộc sống nhẹ nhàng. Khi Cốc Kiều dập máy sau cuộc gọi đó, anh buộc phải thừa nhận chính mình đã khiến mối quan hệ này trở nên quá nặng nề. Cả hai mới bên nhau chưa được bao lâu mà anh đã vội vã đòi gặp gia đình, tính chuyện cưới xin, tất cả chỉ vì hôn nhân là con đường duy nhất giúp cô làm thị thực diện phụ thuộc để sang Mỹ du học.
Buồn cười ở chỗ lối sống nặng nề này lại hoàn toàn xa lạ với anh. Anh vốn luôn tách mình khỏi gia đình, từ nhỏ đã tâm niệm một quy tắc rằng người trưởng thành phải tự chịu trách nhiệm cho bản thân. Anh vẫn luôn nghĩ Cốc Kiều muốn một tình yêu có thể nhìn thấy rõ tương lai, một mối quan hệ hướng đến hôn nhân, và nếu không thể cho cô điều đó thì đừng nên bắt đầu. Cũng chính vì vậy mà trước khi ra nước ngoài, anh đã luôn giữ khoảng cách với cô.
Anh chỉ quyết định đến với Cốc Kiều khi đã chắc chắn mình có thể mang lại cho cô một tương lai. Vậy mà giờ đây, khi mọi chuyện đã qua, nhìn lại những nỗ lực vụng về đó của bản thân, anh chỉ thấy thật lố bịch.
Việc đơn phương giới thiệu Cốc Kiều với gia đình rốt cuộc đã biến mối tình của họ thành một trò cười. Ngay cả bố anh, người vốn chẳng ủng hộ mối quan hệ này ngay từ đầu, cũng không ngờ nó lại yểu mệnh đến vậy. Anh vừa thông báo với gia đình chuyện mình và Cốc Kiều hẹn hò, còn chưa kịp về nước gặp mặt lần nào thì hai người đã đường ai nấy đi.
Bố anh vừa kinh ngạc vừa tức giận, mà lý do của cơn giận đó lại hết sức khôi hài.
Trong những cuộc điện thoại hiếm hoi giữa hai bố con, anh chỉ toàn nghe bố mắng nhiếc mình là kẻ không nghiêm túc trong chuyện tình cảm, cả thèm chóng chán, đối xử tệ bạc với Cốc Kiều. Đã thế nhóc Tư còn đi rêu rao khắp nơi khiến đám đồng nghiệp cũ của ông đều hay tin, làm ông muối mặt với mọi người. Qua lời bố kể, Cốc Kiều vẫn sống rất tốt. Anh còn nghe ông nói, Tết năm 1993, cô đã đón cả bố mẹ và em gái lên thủ đô ăn Tết, thậm chí còn đặc biệt gọi điện mời gia đình anh một bữa cơm.
Bố anh bực bội nói:
– Bố làm sao dám mặt dày ăn cơm con bé mời? Con gây ra chuyện như thế, bảo bố còn mặt mũi đâu mà đi gặp người ta?
Nghe bố ca một tràng những lời giáo huấn qua điện thoại, anh biết nói gì đây? Chẳng lẽ lại bảo rằng chính Cốc Kiều là người chủ động đá anh hay sao?
Lạc Bồi Nhân luồn tay vào mái tóc xoăn dài của Cốc Kiều, gỡ chiếc răng lược gãy ra rồi bảo:
– Tóc em vướng cái gì này.
Anh không nói đó là gì, Cốc Kiều cũng chẳng hỏi lại. Cô chỉ cố hướng tầm mắt ra khung cảnh ngoài cửa sổ, ép mình không được suy nghĩ lan man. Tơ tưởng đến bạn trai của người khác là một việc vô đạo đức.
Oái oăm thay, sự im lặng lại càng khiến trí tưởng tượng của cô bay xa hơn. Bị cảm không làm khứu giác Cốc Kiều kém nhạy bén đi chút nào. Mùi hương trên người Lạc Bồi Nhân cho cô biết anh đã ở khách sạn hai đêm liền, bởi mọi đồ dùng vệ sinh ở đó đều có mùi bạc hà.
Cuối cùng cũng đến bệnh viện. Cốc Kiều vừa bước xuống xe, một cơn gió lạnh buốt đã ùa tới. Lạc Bồi Nhân liền cởi áo khoác của mình choàng lên người cô, khiến cô ấm lên hẳn.
– Thôi không cần đâu ạ, em không thấy lạnh lắm.
Lạc Bồi Nhân liếc nhìn cô, ý bảo: Không thấy lạnh lắm thì sao lại bị cảm?
– Cứ mặc vào đi. Anh mà lạnh thì đã không đưa áo cho em.
Mái tóc dài của Cốc Kiều xõa trên chiếc áo khoác của anh. Dẫu cách mấy lớp vải, cô vẫn cảm nhận được thân nhiệt của anh. Chiếc áo quá rộng, trùm kín cả người Cốc Kiều như thể anh đang ôm lấy cô vậy. Cô phải thầm nhắc nhở bản thân, kể cả tưởng tượng thì cũng phải có giới hạn, hai người đã chia tay rồi.
Hai người đã chia tay rồi!
Anh vẫn chẳng hề sợ lạnh như ngày nào, và chiếc áo khoác này cứ như là anh chuẩn bị sẵn cho cô vậy.
Có Lạc Bồi Nhân bên cạnh, Cốc Kiều hoàn toàn không cần động não, chỉ việc đi theo anh là đủ. Đây là khoảnh khắc hiếm hoi đầu óc cô được thảnh thơi, nhưng cũng chính vì vậy mà cô không dám thả lỏng bản thân quá lâu.
Có lẽ thuốc hạ sốt đã phát huy tác dụng, bởi khi đo nhiệt độ tại bệnh viện, Cốc Kiều chỉ còn sốt nhẹ. Bác sĩ chẩn đoán cô bị cảm thông thường, đúng như dự đoán của cô. Lạc Bồi Nhân đưa Cốc Kiều đi khám, giúp cô đóng tiền rồi lấy thuốc, khiến cô vô cùng cắn rứt lương tâm. Cô chợt nhớ năm đó Lạc Bồi Nhân bị tai nạn giao thông phải nhập viện, cô đã không đến thăm. Ngay cả lời hứa sau đó, cô cũng chẳng thể thực hiện.
Rời bệnh viện và lên xe, Cốc Kiều cởi trả chiếc áo khoác vẫn còn vương hơi ấm của mình cho anh. Một sợi tóc dài vô tình vướng lại trên áo, cô liền dùng hai ngón tay nhặt lấy rồi giấu vội vào túi.
Cốc Kiều không chịu nổi sự im lặng. Cô phải dùng lời nói để lấp đầy mọi khoảng trống hòng ngăn bản thân chìm đắm trong quá khứ hay nảy sinh những ảo tưởng không nên có. Cô chủ động lôi một đống số liệu trong đầu ra để sắp xếp và phân tích. Chỉ khi nói về chúng, cô mới không bị lắp bắp.
Thang máy từ từ đi lên, bên cạnh là nhân viên hành lý đang xách vali cho Cốc Kiều. Lạc Bồi Nhân không lên cùng.
Cô soi mình trong gương, thấy mặt đã bớt đỏ. Cô đã nói không ngớt suốt quãng đường về, mãi đến lúc này mới có thể im lặng.
Thang máy dừng ở tầng 39. Vừa mở cửa phòng, Cốc Kiều đã nghi rằng Lạc Bồi Nhân đánh giá quá cao khả năng tài chính của mình. Từ cửa sổ có thể nhìn thẳng ra sông Hoàng Phố, ở phía xa hơn là những tòa nhà chọc trời đập thẳng vào mắt. Một phòng giường lớn thì cô thừa sức chi trả, nhưng Lạc Bồi Nhân hẳn đã tính gộp cả khả năng kiếm tiền trong tương lai của cô, nên mới cho rằng cô có thể thảnh thơi hưởng thụ một căn suite thế này.
Căn phòng này do Lạc Bồi Nhân đặt giúp cô. Phải lấy danh nghĩa của anh đặt phòng mới có mức giá ưu đãi, còn chuyện tiền nong anh bảo cứ để sau này hẵng tính. Bình thường, chỉ cần liếc qua độ dày của xấp tiền là Cốc Kiều có thể ước lượng được giá trị, nhưng thứ anh rút ra từ ví lại là một chiếc thẻ.
Chuông cửa vang lên, nhân viên phục vụ đẩy một xe đầy ắp đồ ăn vào phòng.
Trong bình bạc là sữa nóng hổi, bình thủy tinh đựng đầy nước ép cà chua, bên cạnh còn có một giỏ bánh mì và đủ loại bánh quy. Thậm chí có cả một chiếc bánh nhung đỏ và món hoành thánh nhỏ mà cô đã ăn hôm qua.
Bữa sáng này quả thực quá thịnh soạn. Dù có Lạc Bồi Nhân ở đây, giờ cô vẫn có thể uống nước ép cà chua mỗi ngày, chẳng cần lo anh sẽ vì cô mà bị dị ứng nữa.
Xem ra chia tay cũng chẳng phải hoàn toàn vô ích, ít nhất cô có thể ăn cà chua thỏa thích mà không cần e ngại điều gì. Biết người bị cảm nên bổ sung nhiều vitamin, Cốc Kiều bèn uống một hơi hết sạch ly nước ép cà chua trong lúc ngắm sông Hoàng Phố ngoài cửa sổ.
Chẳng hiểu vì sao, cô đều thấy vị cà chua nhạt thếch dù là khi thử xốt hay nước ép. Cà chua bây giờ đúng là ngày càng tệ, chẳng còn chút hương vị nào. Cốc Kiều cúi đầu ăn chén hoành thánh nhỏ.
Điện thoại trong phòng reo vang. Cô đi tới nhấc máy, là Lạc Bồi Nhân gọi. Anh chỉ cho cô chỗ để thực đơn, dặn cô có thể gọi món để trưa nhân viên mang lên tận phòng.
– Anh họ, tối nay em mời anh ăn cơm nhé?
Lần này Lạc Bồi Nhân không từ chối, anh đáp:
– Nếu em không ngại thì để anh chọn nhà hàng cho.
– Vâng ạ, ở đây anh rành hơn em mà. – Cốc Kiều rốt cuộc vẫn không kìm được mà hỏi. – Anh họ, phòng này một đêm bao nhiêu tiền thế ạ?
Đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi bật cười:
– Em tò mò làm gì? Định lấy đây làm quy chuẩn để sau này đi thương lượng giá chiết khấu với khách sạn khác à?
Cốc Kiều nhất thời không rõ Lạc Bồi Nhân thực sự tin rằng một ngày nào đó cô sẽ ăn nên làm ra đến mức cho nhân viên đi công tác ở khách sạn tiêu chuẩn này, hay chỉ đang mỉa mai cô.
Ba đêm ở Khách sạn lớn Hỗ Giang cũng không phải hoàn toàn vô ích. Cô đã quyết định, sau khi về sẽ nâng mức công tác phí cho nhân viên cửa hàng, dẫu mức nâng đó vẫn còn cách một trời một vực với căn phòng cô đang ở.
Cốc Kiều quyết định hiểu câu nói của Lạc Bồi Nhân theo nghĩa đầu tiên. Cô cười đáp:
– Anh họ đúng là đi guốc trong bụng em. Anh tiện thể bật mí cho em xem anh lấy được chiết khấu bao nhiêu phần trăm với?
Cốc Kiều giờ chẳng thấy ngượng ngùng gì cả. Ngày trước, khi còn đứng bán áo khoác da trước cửa quán bar, chính nhờ ăn những chiếc bánh do mình tự vẽ ra mà cô mới có được ngày hôm nay. Cô chẳng ngại vẽ cho mình một chiếc bánh còn lớn hơn nữa, và cô tin, một ngày nào đó mình sẽ ăn được nó.
Hai năm qua, Lạc Bồi Nhân đã gặp không biết bao nhiêu người vẽ bánh. Muốn kêu gọi được vốn đầu tư thì kỹ năng vẽ bánh đủ khiến người khác tin tưởng là một năng lực rất quan trọng.
– Bí mật thì cũng không hẳn, nhưng chuyện này anh không thể tùy tiện nói cho em được.
Cốc Kiều thoáng ngẩn ngơ, như thể người vừa nói câu đó không phải là anh.
Không đợi cô trả lời, Lạc Bồi Nhân đã nói tiếp:
– Thôi em nghỉ ngơi cho khỏe đi, tạm biệt.
Lần này, Lạc Bồi Nhân cho Cốc Kiều năm giây để cúp máy trước, nhưng cô không làm thế, nên đầu dây bên kia đành ngắt kết nối.
Bác sĩ đã căn dặn phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, song Cốc Kiều lại trằn trọc không yên. Cô đành cầm cuốn cẩm nang giới thiệu khách sạn lên đọc từng chữ một. Buổi ra mắt phần mềm ở thủ đô dù hoành tráng đến đâu, e rằng sức ảnh hưởng cũng khó lan tới Thượng Hải. Không rõ giá thuê phòng triển lãm ở đây là bao nhiêu, nhưng nếu tổ chức buổi ra mắt ở Thượng Hải ngay tại khách sạn này để chiêu mộ đại lý… Và tất nhiên là cửa hàng và phần mềm của cô cũng được nâng tầm giá trị do hưởng ké danh tiếng khách sạn này.
Nghĩ đến đây, Cốc Kiều bèn nhấc điện thoại phòng gọi cho Lâm Hải Xuyên. Giờ anh ta đang nổi như cồn nên cô buộc phải chốt lịch trước.
Cốc Kiều cười nói qua điện thoại:
– Tầm trước Tết cậu có kẹt lịch quay phim nào không?
Lâm Hải Xuyên vừa nghe thấy điệu cười gian thương của Cốc Kiều là biết ngay cô lại đang tính kế mình.
– Nói đi, vụ gì?
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 112: 112: Anh nghĩ em giàu dữ vậy sao?
10.0/10 từ 39 lượt.
