Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 115: 115: Chia tay rồi


Giống như những bàn khác, bàn của họ cũng đặt một giá nến. Ánh nến đỏ khẽ lay động, hắt một vệt bóng mờ lên mặt Cốc Kiều, khiến viên hồng ngọc giả trên khuyên tai cô càng đỏ rực hơn. Bên ngoài cửa sổ, đèn neon nhấp nháy liên hồi.


Cốc Kiều thích gặp nhau ở những nơi thế này hơn là Khách sạn lớn Hỗ Giang. Cô gọi rất nhiều món: bào ngư, hàu tươi… Người phục vụ có lẽ hơi ngạc nhiên khi thấy họ chỉ có hai người mà lại gọi nhiều đến thế.


Cô không muốn Lạc Bồi Nhân vì chuyện ở Khách sạn lớn Hỗ Giang mà hiểu lầm rằng mình sống không tốt. Đó không phải là sự thật, dù sự hiểu lầm này có thể giúp họ có thêm cơ hội liên lạc, bởi anh lúc nào cũng mang nặng tinh thần trách nhiệm với cô – thứ trách nhiệm vượt quá thân phận của mình.


Cốc Kiều gọi nhiều món như vậy không chỉ để chứng tỏ với anh rằng mình đang sống tốt, mà còn vì cô vừa nhận ra thời gian họ ở bên nhau sau này sẽ ngày một ít đi. Năm đó chia tay quá vội vàng, cô luôn cảm thấy đó chưa phải là một kết thúc thật sự. Qua năm nay rồi, chẳng biết đến ngày tháng nào họ mới lại được ngồi ăn chung một bữa, thế nên cô quyết định gọi nhiều một chút. Cô thích thử những món mới, mà có hai người cùng thử thì lại càng đáng đồng tiền bát gạo.


Lạc Bồi Nhân rất hiểu điểm này ở Cốc Kiều. Cô gọi nhiều đến mức bất chấp sức chứa của dạ dày thế này, rõ ràng là định tự trả tiền. Những lúc anh mời, lần nào cô cũng gọi rất chừng mực. Ánh mắt anh như khóa chặt lấy cô:


– Kể anh nghe về cuộc sống nhẹ nhàng hai năm qua của em đi.


Hai chữ “nhẹ nhàng” anh không nhấn quá mạnh, âm điệu vẫn bình thản như khi thốt ra bao từ khác.


Nhưng khi Cốc Kiều nghe thấy hai chữ đó, tim cô lại hẫng đi một nhịp. Cô vẫn luôn cho rằng, năm đó khi cô đề nghị chia tay, nếu Lạc Bồi Nhân có hận cô thì cũng là vì những lời hứa “lần sau” mà cô chưa bao giờ thực hiện được. Không ngờ điều khiến anh canh cánh trong lòng đến tận bây giờ lại là hai chữ “nhẹ nhàng” ấy. Khi đó, cô thật sự đã nghĩ rằng chia tay rồi cả hai đều sẽ sống nhẹ nhàng hơn. Và quả thật, cô cũng đã sống nhẹ nhàng được một thời gian.


Cốc Kiều không chịu nổi cái nhìn của Lạc Bồi Nhân, nhưng cô vẫn đón lấy ánh mắt anh, mỉm cười kể về hơn hai năm qua của mình. Cô tự nhủ trong lòng rằng chẳng có gì mình phải né tránh cả.


Ngoại trừ vụ kiện mở phong tỏa tấm séc năm đó, chuyện gì cô cũng kể. Bắt đầu từ việc làm thẻ chống vi rút, sau đó chuyển sang bán phần mềm. Nhờ làm quảng cáo tiếp thị cho một vài hãng phần mềm mà cô giành được hợp đồng đại lý với điều khoản khá tốt, nhưng công ty phần mềm Trường Hữu không nằm trong số đó. Kênh tiêu thụ của Trường Hữu chủ yếu dựa vào các nhà sản xuất thiết bị gốc và các công ty tích hợp hệ thống, thành ra họ không mấy bận tâm đến một đại lý bán lẻ phần mềm như cô. Thế nên, khi gặp lại anh, cô chỉ là một đại lý nhỏ không có cửa tham dự bữa tiệc tối.


Song điều đó không đại diện cho cuộc sống chân thực của cô.


Lạc Bồi Nhân tỏ ra quá tò mò về cuộc sống “nhẹ nhàng” này. Anh dường như không thỏa mãn với những thông tin chung chung, mà cứ truy hỏi thời gian cụ thể: khi nào cô bắt đầu làm thẻ chống vi rút, rồi khi nào thì chuyển sang bán phần mềm.


Cốc Kiều đã kể nhiều như vậy, thế mà anh cứ nhất quyết phải đào sâu vào những điều cô cố tình lảng tránh.



– Sao đang yên đang lành em lại không bán áo khoác da nữa mà nhảy sang bán phần mềm?


Năm đó, Cốc Kiều bận buôn áo khoác da đến tối tăm mặt mũi, gọi điện cho anh lúc nào cũng chỉ kể về áo khoác da. Công việc kinh doanh đã ngốn trọn thời gian của cô, đến mức anh cứ ngỡ khi gặp lại, cô vẫn còn loay hoay với đống áo khoác da ấy.


Việc cô đột ngột chuyển ngành khiến anh ngỡ ngàng, thậm chí còn từng nghĩ đây chỉ là một người trùng tên.


Cốc Kiều sững người giây lát rồi mỉm cười nói:


– Dạo đó bán áo khoác da mãi cũng chán, em muốn đổi gió chút thôi. Vừa hay lúc ấy thấy mảng thẻ chống vi rút có vẻ béo bở hơn.


– Thật không? Chỉ vậy thôi sao?


Lạc Bồi Nhân không tin. Dấn thân vào một lĩnh vực mới mẻ luôn tiềm ẩn quá nhiều rủi ro, trong khi việc bán áo khoác da là một công việc kinh doanh đã vào guồng. Anh không tin chỉ vì “muốn đổi gió” mà Cốc Kiều lại có thể gạt đi cơn khát tiền của mình. Anh biết thời điểm ấy cô cần tiền hơn bất cứ thứ gì khác, và cô cũng chẳng phải loại người làm ăn cho vui. Kể cả muốn dứt áo ra đi, cô cũng sẽ không chọn thời điểm hợp đồng thuê phòng suite còn chưa hết một năm, trừ phi có chuyện gì đó buộc cô phải dừng lại.


Ánh mắt anh như móc câu găm vào Cốc Kiều, như muốn moi bằng được sự thật.


– Vụ tấm séc bị đóng băng của em cuối cùng giải quyết thế nào?


– Em kiện ra tòa và thắng chứ sao. Ngân hàng còn phải bồi thường tiền lãi cho em nữa.


Cô không hề nói dối, chỉ là năm đó cô không nói con số ấy là sáu trăm nghìn tệ, và bây giờ cũng chẳng việc gì phải nói.


Cốc Kiều cúi đầu uống một ngụm nước, cô không hiểu sao anh vẫn còn canh cánh rồi nhắc lại một chuyện xưa lơ xưa lắc như vậy.


Cốc Kiều mỉm cười nhìn chiếc ly thủy tinh.


– Ngửi mùi da thuộc nhiều quá, em không chịu nổi, đúng lúc có cơ hội nên em đổi nghề luôn.



Quả thực cô đã chuyển nghề vì lý do này, còn những chuyện xảy ra trước đó thì không cần thiết phải khơi lại.


Cô vẫn chưa quên lần ân ái cuối cùng của họ đã diễn ra trong căn phòng nồng nặc mùi áo khoác da, đến nỗi tóc cô cũng ám mùi dầu thuộc da. Nhưng khi ấy, khao khát thể xác dành cho nhau đã khiến họ tạm quên đi thứ mùi gay mũi đó.


– Nhưng mà hồi đó bán áo khoác da kiếm bộn tiền thật, bỏ đi cũng hơi tiếc.


Cô bỏ buôn áo khoác da thì tự khắc sẽ có người khác nhảy vào làm, cô bỏ bạn trai thì anh cũng đã có người mới. Vậy nên, chẳng có gì đáng để hối hận.


Cốc Kiều thầm cảm ơn cảnh sắc thành phố ngoài cửa sổ, vì nó đã cho cô một cái cớ để không phải nhìn thẳng vào mắt anh.


– Mà anh họ này, sao hồi đó anh không học tiếp lên tiến sĩ vậy?


Câu hỏi này đã canh cánh trong lòng Cốc Kiều từ lâu, nhưng cô chưa bao giờ dám thốt ra vì sợ quyết định đó của anh có liên quan đến mình, dù chỉ là một phần trăm.


Hàng mi anh cụp xuống, ánh mắt khi gần khi xa.


– Ở lì trong phòng thí nghiệm mãi cũng chán.


Câu trả lời nghe chẳng liên quan gì đến cô.


– Tết Dương lịch anh có về Singapore không?


– Câu này hình như em hỏi mấy lần rồi thì phải.


– Nhưng có lần nào anh trả lời em đâu.


Việc cô cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi dễ khiến người ta nghĩ cô đang cố tìm chuyện để nói, nhưng quả thật cô không nhớ là anh đã trả lời.



– San Francisco. – Lạc Bồi Nhân đáp gọn lỏn.


Ngay khi Internet bắt đầu xuất hiện trong nước, anh đã gửi thẳng một bản báo cáo cho Robert, đề xuất tiếp tục mở rộng đầu tư tại Trung Quốc, đồng thời tập trung vào lĩnh vực công nghệ. Mấy lão già bên trụ sở San Francisco đã hỏi anh bao lâu thì thị trường Trung Quốc mới có thể sinh lời, và anh trả lời là năm năm. Nhưng Robert không có ý định để anh quay về Trung Quốc. Ông ta hỏi Lạc Bồi Nhân liệu anh có biết mình sẽ bỏ lỡ những gì trong năm năm đó không, rằng tài năng của anh nên được phát huy ở một thị trường đầu tư tốt hơn. Việc đặt chi nhánh ở Thượng Hải chẳng qua cũng chỉ là một động thái mang tính hình thức nhằm thể hiện xu thế toàn cầu hóa của công ty mà thôi. Ngay cả Cohen, người chúa ghét Peter ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương, cũng không cho rằng Peter phải chịu quá nhiều trách nhiệm cho thất bại lần này.


So với các thị trường vốn đã trưởng thành khác, việc đầu tư mạo hiểm trong nước hiện nay vẫn chưa có cơ chế thoái vốn hiệu quả. Lên sàn chứng khoán là chiến lược thoái vốn phổ biến nhất, nhưng các doanh nghiệp tư nhân thông thường gần như không có cơ hội niêm yết trên sàn Thượng Hải hay Thâm Quyến. Việc niêm yết ở nước ngoài thì cho đến nay mới chỉ có một trường hợp duy nhất. Nói trắng ra, bản chất của đầu tư là mua rẻ bán đắt, hàng không bán được thì lấy đâu ra lãi?


Tuy Cohen không đánh giá cao thị trường đầu tư trong nước, nhưng điều đó không ngăn cản gã muốn đẩy Lạc Bồi Nhân về Trung Quốc. Còn gì hả hê hơn là tống khứ kẻ mình ghét đến một thị trường mà mình không coi trọng? Lạc Bồi Nhân ngờ rằng sở dĩ Peter đề phòng mình đến vậy, chắc chắn là do Cohen đã tiết độ có chọn lọc một vài thông tin, nhưng mong muốn và thực tế lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.


San Francisco à? Cốc Kiều không hỏi số điện thoại của Lạc Bồi Nhân ở bên đó. Cần gì phải gọi điện cho một người đàn ông đã có bạn gái chứ, đằng nào anh cũng chẳng phải anh họ ruột thịt gì của cô.


– Anh thích thời tiết ở San Francisco hơn hay ở Singapore hơn?


– Nếu em tò mò về thời tiết của hai nơi đó đến thế thì tự bay sang trải nghiệm thử đi.


Lạc Bồi Nhân đáp nhẹ tênh, dường như không có ý mỉa mai. Anh cúi xuống cắt một miếng bào ngư rồi đưa lên miệng.


Mỗi khi dùng bữa tại nhà hàng, anh luôn giữ được phong thái thong dong, tao nhã, như thể đã nếm trải hết của ngon vật lạ trên đời, nên mấy món trước mắt chẳng là gì cả. Thế mà ngày xưa, lúc ăn bữa cơm bốn món một canh cô nấu, anh lại ngấu nghiến cứ như thể chưa từng được ăn thứ gì ngon hơn thế.


Cốc Kiều không nhìn Lạc Bồi Nhân nữa, cũng cúi đầu cắt bào ngư. Thật ra cô đâu cần phải cắt mạnh như vậy, cứ như thể có thù gì với miếng ăn không bằng.


Lạc Bồi Nhân chợt nhớ về lần xa nhau đầu tiên của hai người sau Tết năm 1992. Sáng hôm sau ngày anh bị dị ứng cà chua, họ đã cùng nhau tới Ngọ Môn đón bình minh, còn chụp một tấm ảnh du lịch mờ nhòe. Trước khi ra sân bay, anh mời cô dùng bữa tại một nhà hàng Tây. Chẳng hiểu sao hôm ấy tay đầu bếp lại tắc trách lạ lùng, nấu món nào cũng dở tệ, miếng bít tết bưng lên vừa khô vừa dai. Cốc Kiều phải dùng hết sức bình sinh mới cắt nổi miếng thịt, dao nĩa miết trên mặt đĩa sứ phát ra những tiếng ken két chói tai. Hôm đó, cô đeo một đôi khuyên tai màu đỏ. Mỗi lần dao nĩa cạ vào lòng đĩa kêu ken két, mặt cô lại đỏ bừng. Cô ngẩng lên nhìn anh, cười ngượng nghịu vì những tiếng động mình vừa gây ra.


Kỳ thực lúc ấy, Lạc Bồi Nhân còn khó xử hơn cả Cốc Kiều, bởi anh đã lỡ mời cô ăn một món tệ đến vậy trong bữa cơm cuối cùng trước khi chia xa.


Anh vốn chẳng bao giờ tức giận chỉ vì đồ ăn không ngon, dẫu có không vừa ý đi chăng nữa, nhưng hôm đó anh thực sự muốn nổi khùng, xông vào túm cổ ông chủ để hỏi cho ra nhẽ xem đã làm ra thứ quái quỷ gì. Anh cúi xuống liếc đồng hồ, nhẩm tính, vẫn còn kịp để đổi sang quán khác.


Nhưng Cốc Kiều lại cản, cô bảo được đi ăn cùng anh thì ở đâu cũng vui. Thử món mới có lúc ngon lúc dở, nhưng được trải nghiệm cùng người mình thương thì dù là thứ gì cô cũng thấy vui vẻ. Nói đoạn, cô lại tiếp tục vật lộn với miếng bít tết dai nhách, dùng dĩa xiên một miếng đưa vào miệng, mím chặt môi mà nhai. Cô phải nhai cật lực mới nuốt nổi, khiến hai má phồng cả lên. Nước da cô vốn trắng nên mỗi khi gắng sức, anh có thể thấy những đường gân xanh nhạt hiện lên trên vầng trán cô. Nhận ra anh đang nhìn mình nhưng vì còn bận nhai, Cốc Kiều không thể mỉm cười đáp lại, cô chỉ đành dùng ánh mắt để bày tỏ niềm vui.



Bằng nỗ lực phi thường, Cốc Kiều đã xử lý sạch sẽ miếng bít tết vừa khô vừa dai kia. Cô đã dùng hành động để chứng minh cho anh thấy cô vô cùng hài lòng về bữa ăn anh mời.


Chuyện đó đã trôi qua ngót nghét ba năm. Về sau, có lần ăn được một lát bít tết rất ngon ở một quán khác, anh chợt nhớ đến những đường gân xanh thoáng hiện trên trán Cốc Kiều khi cô cố sức nhai miếng thịt hôm đó, bất giác thấy tiếc thay cho cô. Khi ấy, họ đã chia tay rồi.


Cốc Kiều cố giữ bình tĩnh, thong thả đưa miếng bào ngư vào miệng. Đây sẽ là một bữa cơm vui vẻ, cô không định phá hỏng bầu không khí này.


– Thế còn chuyện tình cảm thì sao? Em có trải nghiệm gì mới không?


Cốc Kiều sững người, ngỡ mình nghe nhầm. Đây là chủ đề mà họ có thể bàn luận với nhau sao?


Cô là người nói lời chia tay, nhưng anh cũng đã bước tiếp. Lúc này mà cô còn tỏ ra lưu luyến thì thật vô lý.


– À… tạm thời vẫn chưa trải nghiệm thành công, thôi mình bỏ qua đi anh.


Sự thật là cô chưa từng có bất cứ trải nghiệm mới nào. Cô có quá nhiều việc phải lo, vừa phải quán xuyến cửa hàng, cuối tuần lại đi học đại học tại chức, thực sự chẳng còn thời gian đâu để tìm hiểu người đàn ông khác. Trong mắt cô, đàn ông giờ chỉ chia làm hai loại: một là hoàn toàn không thể hợp tác, hai là có thể hợp tác làm ăn. Cả hai loại này đều chẳng thích hợp để phát triển tình cảm.


Cốc Kiều không hỏi Lạc Bồi Nhân câu tương tự. Cô không muốn biết gì về bạn gái mới của anh cả. Cô không muốn biết hai người họ có cùng đến công viên Thung lũng Chết ngắm sao hay không, cũng chẳng muốn biết liệu anh có quàng khăn của mình lên cổ bạn gái, có nhường nửa vạt áo khoác cho cô ta để cả hai cùng cảm nhận hơi ấm của nhau qua lớp vải không. Chắc là không nhỉ? Mùa đông Singapore ấm áp lắm mà. Cảnh một người mở rộng vạt áo, kéo người kia vào lòng chỉ có thể xảy ra trong những mùa đông giá buốt ở miền Bắc mà thôi.


Những mùa ĐSu này, cô đành phải trải qua một mình. Nhưng cũng chẳng sao, miễn mặc nhiều áo một chút là được.


Chân Cốc Kiều chợt bị va phải. Cô giật mình rụt lại, dao nĩa trên tay va vào đĩa sứ kêu lanh canh, khiến đôi khuyên đỏ trên vành tai cũng bắt đầu đung đưa.


Đây không phải lần đầu. Chỉ là một cú va chạm thôi, việc gì phải phản ứng mạnh như vậy, cô tự nhắc nhở bản thân. Nhưng cô không tài nào kiểm soát nổi trí tưởng tượng của mình.


Để ngăn trí tưởng tượng bay xa, Cốc Kiều nghe chính mình cất tiếng hỏi:


– Anh họ, bạn gái anh đang ở Singapore ạ?


– Chia tay rồi.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 115: 115: Chia tay rồi
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...