Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Chương 214
Hơn nữa, đại thiếu gia cũng từng tìm ông. Ông tự nhiên biết nên nói với bên ngoài như thế nào.
Cuối cùng, khi Phòng Nhị Hà tính toán xong tổng trọng lượng, sau lưng ông vã ra một tầng mồ hôi lạnh.
Phòng Đại Lang nhìn bộ dạng kích động của Phòng Nhị Hà, hỏi: “Cha, người tính ra bao nhiêu?”
Phòng Nhị Hà nghe Phòng Đại Lang hỏi, lập tức tỉnh táo lại, run rẩy cầm bàn tính, nói: “Đại Lang, có lẽ là cha tính sai rồi, con tính lại một lần nữa đi.”
Phòng Đại Lang tuy chưa từng làm tiên sinh kế toán, ngày thường cũng ít khi tính sổ, nhưng bọn họ ở thư viện Sương Sơn cũng có học môn tính toán.
Hắn lấy bàn tính qua, nhìn sổ sách bắt đầu tính. Tính xong, hắn nhìn sổ sách rồi lại nhìn bàn tính.
“Đại ca, bao nhiêu?”
Phòng Đại Lang liếc nhìn Phòng Ngôn đầy ẩn ý, nói: “Hai vạn sáu ngàn mấy trăm cân, năng suất mỗi mẫu ước chừng 500 cân. Nếu con không tính sai, thì là như vậy. Cha, vừa rồi người tính ra bao nhiêu?”
Nói xong, Phòng Đại Lang nhìn về phía Phòng Nhị Hà.
Phòng Nhị Hà thở dài một hơi: “Haiz, cha vừa tính cũng là con số đó.”
Phòng Ngôn nghe xong thì nhướng mày, 500 cân. Ừm, cũng tạm được, xem ra lượng linh tuyền nàng khống chế không tệ, không dùng quá nhiều. Chỉ là nhìn bộ dạng kinh ngạc của cha nàng, nàng vẫn có chút ngại ngùng sờ sờ mũi.
Phòng Đại Lang lại liếc nhìn Phòng Ngôn một cái, sau đó ngồi xuống ghế, chậm rãi nói: “Ta nhớ, năm ngoái triều đình thống kê năng suất lúa mạch mỗi mẫu là khoảng 350 cân.”
Phòng Nhị Hà nói: “Đúng vậy, năng suất lúa mạch bình thường đều là 300 mấy cân, nhà chúng ta đột nhiên mỗi mẫu 500 mấy cân. Cái này cũng quá nhiều rồi.”
Phòng Đại Lang nghe xong, nói: “350 cân là năng suất năm ngoái. Năm ngoái là một năm mưa thuận gió hòa, còn năm nay, khí hậu không tốt, lúa mạch phỏng chừng sẽ giảm sản lượng khoảng hai đến ba thành.”
“A? Sẽ giảm nhiều như vậy sao?” Bởi vì có linh tuyền, lại thêm đất ở khu vực Trung Nguyên màu mỡ, Phòng Ngôn đối với chuyện này nhận thức không sâu sắc lắm.
“Đúng vậy, nghe nói triều đình đã hạ lệnh giảm thuế thu năm nay rồi.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Nhị Hà có chút bất an: “Vậy nói như vậy, nhà chúng ta chẳng phải là càng thêm khác người sao.”
Phòng Đại Lang lại nhìn qua số liệu, nói: “Cha, người không cần lo lắng. Tuy lúc trước con không biết chuyện, nhưng người và Nhị Ni nhi xử lý rất tốt. Sẽ không có bao nhiêu người nghi ngờ đâu, những người đó cho dù có nghi ngờ, cũng sẽ chỉ nghĩ là do Hồ Bình Thuận. Hơn nữa chúng ta đều dùng người nhà, bọn họ phần lớn là người từ Quan ngoại tới, không rõ chuyện bên này. Bọn họ chưa từng làm ruộng, không hiểu những chuyện này.”
Phòng Nhị Hà nói: “Chỉ là, Hồ quản sự có thể sẽ biết một ít.”
Phòng Đại Lang cười nói: “Cha, con thấy Hồ quản sự không phải người như vậy, người cứ yên tâm.”
Phòng Nhị Hà lúc này mới gật gật đầu.
“Cha, đại ca, đây là chuyện tốt mà, nhà chúng ta có nhiều lương thực như vậy, cuối cùng cũng không lo bị đói. Nếu lương thực giảm sản lượng, giá bột mì chắc chắn sẽ rất đắt. Nhà ta có nhiều lương thực thế này, căn bản không cần đi mua bên ngoài. Tiết kiệm được bao nhiêu tiền.” Phòng Ngôn ra vẻ ngây thơ nhìn Phòng Đại Lang và Phòng Nhị Hà nói.
Phòng Đại Lang cũng cười nói: “Đúng vậy, thưa cha, đây là chuyện tốt, người cứ tiếp tục đi. Chẳng qua, thưa cha, có một chuyện người có thể đi làm.”
“Chuyện gì?”
“Mua đất!”
Phòng Nhị Hà nghi hoặc: “Mua đất? Nhà ta không phải vừa mới mua 50 mẫu sao? Sao bây giờ lại muốn mua nữa?”
Phòng Đại Lang nói: “Đúng vậy, là muốn mua đất. Bên cạnh mảnh đất kia của nhà ta không phải còn có một ít đất sao? Người đem hết số đất đó mua về đi. Mấy ngày nay con cũng quan sát rồi, đất ở khu vực đó cũng gần bằng số đất nhà ta. Nếu người ta không muốn bán, cha cứ trả thêm chút tiền mua về.”
Phòng Nhị Hà vẫn không hiểu cách làm của Phòng Đại Lang: “Đại Lang, con nói thật cho cha biết, vì sao lại muốn cha mua đất xung quanh đó, lại còn tăng giá cho người ta?”
Phòng Đại Lang nói: “Cha, sản lượng lương thực nhà ta quá cao, hơn nữa nguyên nhân sản lượng cao như vậy chắc chắn là vì thổ nhưỡng nhà ta. Người cũng biết, đất nhà ta nếu năm đầu sản lượng đã cao, sang năm có thể sẽ còn cao hơn. Sắp phải trồng ngô rồi, lúa mạch tương đối nhỏ có thể còn chưa rõ ràng, nhưng ngô thì khác. Nói không chừng ruộng ngô sẽ mọc ra một cây có mấy bắp vừa to vừa nặng thì sao. Đến lúc đó thì muộn rồi. Quá khác thường rốt cuộc không tốt. Chỉ hy vọng, sau này lương thực đừng quá khác thường nữa là tốt rồi.”
Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Story
Chương 214
10.0/10 từ 34 lượt.
