Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 215

Nói xong, Phòng Đại Lang liếc nhìn Phòng Ngôn một cái.

Cái liếc mắt này của Phòng Đại Lang làm Phòng Ngôn giật nảy mình. Đây không phải lần đầu tiên Phòng Đại Lang dùng ánh mắt như vậy nhìn nàng, nhưng lần này lại khiến nàng chột dạ nhất.

Nàng đã sớm nghi ngờ, Phòng Đại Lang biết bí mật của nàng. Chỉ là không nói ra mà thôi.

Nghe Phòng Đại Lang nói xong, Phòng Ngôn cũng cảm thấy lần này mình làm có hơi quá, sau này, nàng cũng không dám nữa… nhất định phải cẩn thận hành sự mới được.

Nghĩ đến đây, nàng nói: “Cha, con thấy đại ca nói có lý, chúng ta mua hết đất xung quanh về đi, sau đó dùng tường rào vây lại, bên trong xây mấy gian nhà, xem như trang trại của nhà chúng ta.”


Phòng Nhị Hà nghe Phòng Đại Lang và Phòng Ngôn nói, bèn bảo: “Bị hai con nói như vậy, cha cũng cảm thấy hình như hơi khác thường thật. Nói không chừng sản lượng nhà ta là gấp đôi nhà người khác. Đến lúc trồng ngô, biết đâu cũng gấp đôi người ta…”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Liệu có bị người ta phát hiện không, lỡ bị phát hiện thì làm sao bây giờ? Nghĩ đến đây, Phòng Nhị Hà có chút sốt ruột hỏi: “Bị hai con nói, cha cũng thấy hơi sợ, lỡ bị người ta phát hiện, chúng ta biết làm sao bây giờ?”

Phòng Đại Lang cười nói: “Cha đừng lo, con đã phát hiện, mảnh đất nhà ta nằm ở vị trí trung tâm. Chúng ta mua hết đất bốn phía về, sẽ trở thành một mảnh đất liền khối. Chúng ta dùng tường vây lại, mọi người sẽ chỉ chú ý đến đất ở bốn phía, sẽ không cố tình đi vào giữa xem. Chỉ cần đất xung quanh không có gì biến hóa là được.”


Phòng Đại Lang hôm nay đã là lần thứ hai cảnh cáo Phòng Ngôn, Phòng Ngôn tim đập thình thịch, vội tỏ thái độ: “Đại ca, huynh yên tâm, chỉ cần chúng ta không dời đất nhà mình sang đất bên cạnh, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

Phòng Đại Lang gật gật đầu: “Ừm, vậy thì tốt.”

Phòng Nhị Hà nghĩ nghĩ lời Phòng Đại Lang, cảm thấy cũng có lý, nói: “Được, cha sẽ làm theo ý con. Đi mua đất về trước.”


Phòng Đại Lang cười nói: “Cha, lúc người đi mua đất, cứ nói mảnh đất này gần nhà ta, nhà ta muốn xây một cái trang trại, nên muốn gộp hết đất lại thành một khối, để tránh người ta nghi ngờ.”

Phòng Nhị Hà gật gật đầu: “Ai, cha biết rồi.”


Ba người nói chuyện xong, ngay tối hôm đó, Phòng Nhị Hà liền chỉ huy hạ nhân trong nhà đem một phần lương thực cất vào hầm.

Lúc xây nhà, Phòng Nhị Hà đã cho xây riêng mấy cái hầm chứa. Ở nông thôn, thật ra rất nhiều nhà đều có hầm, mùa thu cất trữ một ít rau củ, đến mùa đông có thể ăn. Tuy nói mùi vị có thể không tốt lắm, nhưng dù sao cũng là rau xanh.

Hơn nữa, tuy nói bây giờ là thời thái bình, ai cũng không biết ngày nào đó sẽ bất ổn. Có thêm một đường lui vẫn là tốt. Không chỉ có thể bảo quản lương thực, mà còn có thể làm nơi ẩn nấp. Bởi vậy, hầm nhà Phòng Nhị Hà xây rất lớn.

Hơn nữa, lương thực cất vào hầm, cũng không gây chú ý như vậy.

Tiếp theo, Phòng Nhị Hà liền đi mua đất, qua mùa gặt lúa là phải trồng ngô ngay, nếu không nhanh tay, e là người bên cạnh đã sớm thu dọn xong đất, đến lúc đó lại đi mua sẽ càng phiền phức hơn.


Có một số người vừa nghe Phòng Nhị Hà muốn mua đất, liền rất sảng khoái bán lại cho ông. Nhưng cũng có vài nhà do do dự dự không muốn bán. Đất nhà mình đang trồng trọt yên ổn, bán cho người khác rồi không biết lại đi đâu mà mua.

Sau đó Phòng Nhị Hà phải trả thêm một ít tiền, lại dựa vào Tôn gia ra mặt, mới mua được toàn bộ số đất về. Hơn nữa, những nhà trước đó bán đất cho ông với giá bình thường, sau này Phòng Nhị Hà cũng cho người mang tiền đến bù thêm. Tránh cho sau này nhà người ta biết chuyện, trong lòng sẽ không thoải mái.

Mua xong đất, Phòng Nhị Hà mời người đến rào lại toàn bộ khoảnh đất. Đồng thời, ông cũng thuê thêm một ít người làm công nhật xuống ruộng làm việc, xới đất, gieo hạt giống...

Nhà Phòng Nam và Phòng Bắc ruộng đất tương đối ít, nên rất nhanh đã làm xong. Xong việc nhà mình, mỗi ngày họ từ trên trấn trở về đều sẽ ghé qua nhà Phòng Ngôn giúp đỡ.

Chiều hôm nay, Vương thị nhìn Lý thị bỗng nhiên nhớ tới chuyện Lý thị nhờ bà hỏi thăm lúc trước. “Mẹ Hà Hoa này, chuyện bà nhờ tôi hỏi thăm lúc trước, tôi hỏi được rồi. Cái cậu Đại Sơn ở thôn Cao gia đó, năm nay 16 tuổi, vẫn chưa nói chuyện cưới xin.”

 


Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 215
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...