Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 213


Cao Đại Sơn gật gật đầu: “Đúng là Phòng huynh đệ.”

Phòng Ngôn đảo tròn mắt, tiếp tục giả vờ vô tình: “Nói cũng lạ, ngày thường toàn là nhị ca ta thích nói chuyện với huynh, sao hôm nay đại ca ta cũng qua nói chuyện với huynh. Mà lại không thấy nhị ca ta đâu, huynh nói có lạ không?”


Cao Đại Sơn không hiểu ý của Phòng Ngôn, thật thà nói: “Vừa rồi Nhị Lang cũng có qua. Chắc là Ngôn tỷ nhi muội không thấy.”

“Ồ, vậy à. Cái đó, Đại Sơn ca, đại ca ta nói gì với huynh vậy?” Phòng Ngôn vẫn là không nhịn được hỏi.

Cao Đại Sơn nghe câu hỏi này, nhất thời không trả lời, vài giây sau mới nói: “Cũng không nói gì. Đại ca muội thật sự là một người ca ca tốt.”

Phòng Ngôn sau khi hỏi xong liền nhìn chằm chằm biểu cảm của Cao Đại Sơn, nghe chàng nói vậy, nàng hơi kinh ngạc.


“Ngôn tỷ nhi, nếu muội không có việc gì, ta đi làm việc đây.”

“Ồ, vâng. Ta không có việc gì, huynh đi làm đi, Đại Sơn ca.”

Nhìn bóng lưng Cao Đại Sơn, Phòng Ngôn thầm nghĩ, đại ca nàng vừa rồi chắc chắn đã nói gì đó với Cao Đại Sơn. Bằng không Cao Đại Sơn sẽ không có phản ứng như vậy. Hơn nữa, từ phản ứng của Cao Đại Sơn mà xem, đại ca nàng chắc chắn không có ý định chia rẽ uyên ương.

Nghĩ thông suốt rồi, tâm trạng Phòng Ngôn tốt lên.

Lúc nàng dạo một vòng quay về lều tranh tìm Phòng Đại Ni nhi, không thấy Phòng Đại Ni nhi và Vương thị đâu, vừa vặn thấy Phòng Đại Lang đang ngồi một mình bên trong.

Phòng Đại Lang nhìn Phòng Ngôn với ánh mắt cười như không cười, nói: “Sao, còn sợ đại ca bắt nạt hắn ta à? Muội đúng là quan tâm người ngoài thật đấy. Chẳng thấy muội quan tâm đại ca như vậy bao giờ.”


Phòng Ngôn cười ngượng ngùng: “Đâu có, đại ca, huynh nói gì vậy, muội nghe không hiểu. Muội thông minh như vậy, sao lại bỏ đại ca nhà mình không quan tâm mà đi quan tâm người khác chứ, chắc chắn là đại ca huynh nghĩ sai rồi.”

Phòng Đại Lang liếc Phòng Ngôn một cái, cũng không vạch trần ý đồ của nàng. Chỉ thấp giọng thở dài: “Thảo nào người đời chỉ thích sinh con trai không thích sinh con gái, con gái lớn rồi không giữ được trong nhà mà.”


Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Phòng Ngôn vội vàng nịnh nọt: “Đại ca nói gì vậy, muội nghe không hiểu. Muội một lòng hướng về nhà chúng ta, cho dù người khác không giữ được, muội cũng giữ được.”


Phòng Đại Lang gõ gõ trán Phòng Ngôn: “Muội bây giờ giữ được là vì muội còn nhỏ, đợi muội lớn bằng Đại Ni nhi, sẽ không nghĩ vậy nữa đâu.”

Phòng Ngôn biết Phòng Đại Lang đang nghĩ gì, vội vàng rót một ly trà đưa cho hắn: “Đại ca, trời nóng, uống trà đi.”

Phòng Đại Lang liếc Phòng Ngôn một cái, nhận lấy ly trà nàng đưa, uống một ngụm.

Hai ngày sau, lúa mạch nhà Phòng Ngôn đã thu hoạch xong toàn bộ. Ngoài 50 mẫu đất ở đây, lúa trong nhà cũng đã thu hoạch. Phòng Ngôn bảo Phòng Nhị Hà để riêng ra.

Tiếp theo là công đoạn đập lúa, làm cho hạt lúa mạch tách ra khỏi bông. Có rất nhiều phương pháp để tách hạt lúa. Ở thời đại mà Phòng Ngôn từng sống, nhiều người cứ đổ lúa ra đường cái, để xe cộ qua lại cán lên, như vậy rất nhanh là tách được hạt.

Nhiều người hơn thì mang đến sân đập lúa chuyên dụng trong thôn, dùng trục đá kéo qua kéo lại trên sân.


Nhà Phòng Ngôn đất rộng, người đông, mấy vấn đề này có thể giải quyết ngay tại nhà.

Trước khi gặt lúa, Hồ Bình Thuận đã dẫn hạ nhân san phẳng một khoảnh đất trống trong nhà, đầm đi đầm lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng biến nó thành một sân đất vô cùng rắn chắc và bằng phẳng.

Đập lúa, sàng sảy vỏ trấu đều được tiến hành ở đây.

Đợi lúa mạch đều đã xử lý sạch sẽ, Phòng Nhị Hà ở nhà cân trọng lượng lúa. Được Phòng Ngôn nhắc nhở, chuyện này Phòng Nhị Hà tự mình trực tiếp xử lý, không thông qua Hồ Bình Thuận.

Lúc cân trọng lượng cũng không phải cân một lần là xong, mỗi lần đều đổi vài người đi cân. Phòng Nhị Hà ở bên cạnh ghi chép lại tổng số lượng.

Kỳ thực, không cần Phòng Ngôn nói, Phòng Nhị Hà cũng phát hiện sản lượng ruộng nhà mình hình như quá cao một chút… Hồ Bình Thuận cũng đã sớm nghi ngờ. Khí hậu Trung Nguyên dù có tốt, ông có chăm sóc kỹ đến đâu, cũng không thể nào cho ra sản lượng nhiều đến như vậy. Chỉ là, thân là một hạ nhân, ông biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói. Huống hồ, Phòng Nhị Hà đã cứu mạng cả nhà bọn họ. Bí mật của nhà Phòng Nhị Hà, ông tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài.

 


Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 213
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...