Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 212


Phòng Đại Lang chắp tay sau lưng, nhìn sóng lúa nhấp nhô ở đằng xa, nói: “Nhưng muội muội ta sống cuộc sống thế nào huynh cũng thấy rồi, huynh lấy gì để bảo đảm? Huynh không một đồng tài sản, lại là thợ săn, sống bữa hôm lo bữa mai, ta làm sao yên tâm giao muội muội cho huynh được?”

Sắc m.á.u trên mặt Cao Đại Sơn biến mất sạch sẽ, những lời vừa rồi đã dùng hết toàn bộ sức lực, cũng đ.á.n.h cược tất cả lòng kiêu ngạo của chàng.

Phòng Đại Lang nhìn sóng lúa một lúc, quay đầu lại nói với Cao Đại Sơn: “Ta sẽ không gả muội muội cho một người mà cuộc sống không hề ổn định, huynh nếu thật có lòng, thì hãy chứng minh cho ta xem.”

Trái tim vốn đã tuyệt vọng của Cao Đại Sơn lập tức sống lại. Chàng ngẩng đầu, kích động nhìn Phòng Đại Lang, muốn nói điều gì đó.


Kết quả, Phòng Đại Lang cười nói: “À phải rồi, muội muội ta có thích huynh hay không? Có khi nào đây đều là huynh đơn phương tình nguyện không? Ta sẽ không gả muội muội cho một người mà nó không thích.”

Nói xong, Phòng Đại Lang vỗ vỗ vai Cao Đại Sơn, đi về phía ruộng lúa.

Cao Đại Sơn nhìn bóng lưng Phòng Đại Lang, lại nhìn bóng dáng mơ hồ trong lều ở đằng xa. Đứng tại chỗ siết chặt nắm tay, một vài ý nghĩ trong lòng càng thêm kiên định.

Phòng Ngôn từ nãy đã thấy Phòng Đại Lang và Cao Đại Sơn nói chuyện. Nàng vô cùng tò mò nội dung cuộc nói chuyện, nhưng lại hơi sợ không dám qua. Đắn đo hồi lâu, cũng không thể nhấc chân đi.

Cuối cùng, đợi Phòng Đại Lang đi rồi, Phòng Ngôn mới lanh chanh chạy tới bên cạnh Cao Đại Sơn.

Nàng thật sự không đoán được ý tứ của đại ca mình. Dựa theo ký ức kiếp trước, nàng cảm thấy Phòng Đại Lang là kiểu người có thể bán đứng muội muội để đổi lấy vinh hoa phú quý. Nhưng mà, hắn lại không hoàn toàn là người như vậy. Điểm xuất phát của mọi việc hắn làm lại là để báo thù cho cha. Ở thời đại này, thù g.i.ế.c cha lớn hơn trời. Một người sau khi trải qua chuyện như vậy, khó tránh khỏi tâm tính sẽ thay đổi. Cho nên, đây cũng là lý do nàng có thể tha thứ cho cách làm của Phòng Đại Lang ở kiếp trước.


Vậy còn đời này thì sao? Những tính cách đó của Phòng Đại Lang hoàn toàn không bộc lộ ra, nên nàng cũng có chút không chắc chắn.

Xét về điều kiện cá nhân của Cao Đại Sơn, dùng con mắt của triều đại này mà nói, thật sự không tốt. Không nhà cửa, không ruộng đất, không gia tộc, hai bàn tay trắng. Nhưng, lấy con mắt của Phòng Ngôn mà xem, lại thấy chàng rất tốt. Kiên định, chịu khó, nhân phẩm tốt, không có thói hư tật xấu. Trong nhà không có trưởng bối, cũng bớt đi chút phiền phức, gả qua là có thể làm chủ.


Hơn nữa, lại gần nhà mẹ đẻ. Quá tiện lợi!

Mấu chốt là, chàng và Phòng Đại Ni nhi thích nhau. Tìm được một người mà mình thích, người đó cũng thích mình là chuyện hiếm có biết bao!

Đáng tiếc, đây đều là suy nghĩ cá nhân của Phòng Ngôn. Người làm chủ nhà bọn họ, bề ngoài thì có vẻ là cha nàng, nhưng thực chất lại là đại ca nàng. Đặc biệt là sau khi đại ca nàng thi đỗ đồng sinh, cha nàng đã hoàn toàn không còn làm chủ được nữa.

Lỡ như đại ca nàng chê nghèo ham giàu thì… Haiz, phải làm sao bây giờ? Nàng đi đến trước mặt Cao Đại Sơn, ngẩng đầu nhìn sắc mặt chàng. Cẩn thận xem xét, phát hiện cũng không có gì không ổn. Trông không giống như bị Phòng Đại Lang đả kích. Chẳng lẽ nàng đoán sai rồi? Hay là, nàng nghĩ nhiều quá, vừa rồi đại ca nàng không hề nói chuyện của Phòng Đại Ni nhi với Cao Đại Sơn?

Nhưng, theo như nàng hiểu về Phòng Đại Lang, hắn sẽ không vô duyên vô cớ làm chuyện gì. Nếu hôm nay đã đồng ý cho Cao Đại Sơn đến giúp, Phòng Đại Lang khẳng định sẽ nói gì đó với chàng.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

Với sự nhạy bén của Phòng Đại Lang, nói không chừng đã sớm phát hiện ra tình ý giữa Cao Đại Sơn và Phòng Đại Ni nhi.

“Ngôn tỷ nhi, muội nhìn chằm chằm ta làm gì?” Cao Đại Sơn chú ý tới Phòng Ngôn đã đến, nhưng đợi nửa ngày cũng không nghe nàng hỏi gì. Bị Phòng Ngôn nhìn chằm chằm, chàng cũng có chút ngại ngùng.

Phòng Ngôn cười nói: “Không có gì, ta chỉ đi ngang qua thôi. Vừa rồi thấy huynh nói chuyện với người ta đúng không, người đó hình như là đại ca ta thì phải?”    

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 212
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...