Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 211

Nói xong, Cao Đại Sơn định rời đi.

“Đứng… Đứng lại, huynh vừa nói có lời muốn nói với ta cơ mà? Sao bâyT giờ lại không nói nữa?” Phòng Đại Ni nhi lấy hết can đảm hỏi.

Cao Đại Sơn vừa nhìn thấy Phòng Đại Ni nhi khoảnh khắc đó, trong lòng là có một cỗ xúc động. Nhưng lúc này, bình tĩnh lại, chàng lại cảm thấy những lời đó không nên nói. Mình cái gì cũng không có, lấy gì để thích người ta, lấy gì để cưới cô nương mình yêu. Đi theo mình, cũng chỉ có thể chịu khổ.


Lúc này vừa nghe Phòng Đại Ni nhi nói, nhìn ánh mắt lấp lánh của nàng, cỗ xúc động trong lòng chàng lại trỗi dậy.

“Tĩnh tỷ nhi, ta… ta… ta mến mộ muội.”

Cao Đại Sơn nhắm mắt lại, đã đ.â.m lao thì phải theo lao, nói ra hết. Từ này là chàng vô tình nghe được từ người kể chuyện, cảm thấy rất thích hợp, nên dùng ở đây.


Nói xong, sắc mặt Cao Đại Sơn đỏ bừng, cảm giác tảng đá lớn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống.

Phòng Đại Ni nhi tuy trong lòng thích Cao Đại Sơn, lại còn thích từ lâu. Đồng thời nàng cũng biết Cao Đại Sơn thích nàng. Nhưng nàng cũng không ngờ Cao Đại Sơn lại trực tiếp nói ra như vậy.

Sau khi Cao Đại Sơn nói xong, Phòng Đại Ni nhi cả người sững sờ tại chỗ.

Nàng và Cao Đại Sơn đối mặt, nhìn khuôn mặt đỏ bừng của chàng, tim cũng đập thình thịch.

Ngay lúc hai người đang nhìn nhau trao đổi tình ý, một giọng nói truyền đến.

“Đại Ni nhi, hai người đang làm gì đó?”


“Đại ca.”

“Ừm, Đại Ni nhi, ta vừa nghe Nhị Ni nhi tìm muội đó, muội mau qua xem nó có chuyện gì đi.”

Phòng Đại Ni nhi nghe xong, đỏ mặt, cúi đầu vội vàng chạy đi.


 

Nhìn Phòng Đại Ni nhi rời đi, Phòng Đại Lang nói với Cao Đại Sơn: “Hôm nay thật là phiền huynh rồi.”

Cảm giác khi đang tỏ tình với cô nương nhà người ta thì bị chính ca ca của cô nương bắt gặp tại trận là thế nào? Cao Đại Sơn lúc này đang rơi vào hoàn cảnh xấu hổ tột độ đó.


“Không, không phiền phức. Đều là ta nên làm.”

Phòng Đại Lang nghe xong, cười đầy ý tứ: “Nên làm? Lời này nói lạ quá, đây là đất của Phòng gia chúng ta. Đại Sơn huynh đệ giúp đỡ là tình nghĩa, nhà ta đều ghi lòng tạc dạ. Thật là khách sáo quá.”

Rõ ràng đang là trời tháng Sáu, nắng chiếu rát mặt, mồ hôi ướt đẫm. Thế mà, Cao Đại Sơn vẫn cảm thấy một luồng hơi lạnh từ đâu ập tới, lạnh buốt.

“Không, không nên. Không phải, là…” Cao Đại Sơn gặp phải Phòng Đại Lang, rất nhiều lời không biết nên giải thích thế nào cho rõ, chàng dứt khoát không giải thích nữa: “Đại thúc đã giúp ta rất nhiều, ta đều ghi tạc trong lòng.”

Phòng Đại Lang nghe Cao Đại Sơn nói, bèn nói: “Đại Sơn huynh cũng giúp nhà ta không ít việc, những chuyện này ta và cha sẽ ghi nhớ. Nhưng, ta hy vọng huynh biết mình đang làm gì.”

Sắc mặt đỏ ửng của Cao Đại Sơn từ từ biến mất, trời nóng nực, mà sau lưng chàng lại vã ra một tầng mồ hôi lạnh, cố gắng lắm mới đứng vững được, chàng nói: “Ta biết. Ta không xứng với Tĩnh tỷ nhi, ta cũng không dám mơ tưởng gì. Chỉ là… chỉ là, ta thật sự rất thích muội ấy.”


“Thích đến mức ngày nào cũng đứng trên núi nhìn về phía nhà ta, thích đến mức ngày nào cũng đứng ở cửa nhà ta ngóng vào trong, thích đến mức lên núi bắt thỏ về cho muội muội ta nuôi?”

Phòng Đại Lang nói những lời này với nụ cười, nhưng Cao Đại Sơn lại không cảm thấy hắn đang cười. Chàng vẫn luôn cho rằng mình làm những việc đó rất kín đáo, sẽ không ai phát hiện, không ngờ hành động của mình đã sớm bị người ta thu hết vào mắt.

“Vậy huynh có từng nghĩ, nếu người phát hiện ra chuyện này không phải là ta, mà là người khác, huynh sẽ làm thế nào? Huynh để muội muội ta sau này biết đối mặt ra sao?” Phòng Đại Lang hỏi những lời này, ý cười trên mặt đã không còn.

Cao Đại Sơn bị mấy câu hỏi của Phòng Đại Lang ép đến gần như không thở nổi. Chàng nắm chặt hai tay, hít thở sâu vài cái, rồi nhìn Phòng Đại Lang nói: “Ta thích Tĩnh tỷ nhi, ta sẽ không làm chuyện gì tổn hại đến muội ấy.”

Phòng Đại Lang nghe xong, vẻ mặt sắc bén ngược lại biến mất, rất có hứng thú hỏi: “Thích muội muội ta? Huynh lấy gì để thích nó?”

Cao Đại Sơn lập tức bị Phòng Đại Lang chọc trúng chỗ đau, nhưng vẫn kiên định nói: “Ta tuy trong nhà không có ruộng đất, cũng không có bao nhiêu tiền của. Nhưng ta có thể bảo đảm, sau khi cưới Tĩnh tỷ nhi, nhất định sẽ đối tốt với muội ấy. Muội ấy đi theo ta chắc chắn sẽ không phải chịu khổ, ta sẽ chịu khó lên huyện thành làm thêm việc, săn thêm mấy con mồi, không bao lâu nữa ta cũng có thể xây được nhà lớn.”

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.


Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Truyện Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu Story Chương 211
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...