Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 9: Quay Đầu Là Bờ
Khi nhớ lại chuyện cũ, Minh Di đã có thể rất bình tĩnh.
Bố mẹ nuôi của Minh Di là người nông thôn, trên cậu còn có một người chị và một người anh.
Bởi vì bố mẹ nuôi đã có một đứa con trai nên bọn họ không chào đón đứa con trai thứ hai cho lắm.
Lúc đó nhà không có tiền, lại thêm một miệng ăn, bố mẹ nuôi đã từng có ý định đem cậu cho người khác nuôi, sau này nghe thầy bói nói trong mệnh cậu có tướng đại phú đại quý, lúc này mới giữ lại.
Cái tên “Minh Di” cũng là do thầy bói đặt cho. Địa Hỏa Minh Di là quẻ thứ 36 trong sáu mươi tư quẻ của Kinh Dịch, có nghĩa là từ u tối chuyển sang tươi sáng, là tướng phượng hoàng rủ cánh.
Trong nhà, người được cưng chiều nhất là anh hai của Minh Di. Ngay cả khi mùa màng bận rộn, bố mẹ nuôi cũng thà để con gái lớn ra đồng chứ không nỡ để con trai lớn làm việc.
Minh Di còn quá nhỏ, không giúp được việc đồng áng nên bị giữ ở nhà nấu cơm. Cậu phải nấu cơm xong trước khi mọi người trong nhà đi làm việc đồng trở về, nếu không sẽ bị mắng bị đánh.
Lúc đầu, Minh Di còn chẳng với tới bệ bếp, chỉ có thể đứng trên một chiếc ghế đẩu nhỏ để nấu ăn. Sau này khi cậu ngày một cao lớn thì không cần đến ghế đẩu nữa.
Khi đó, sau khi nấu cơm xong, Minh Di còn phải cho gà ăn, cắt cỏ lợn cho lợn ăn. Trong khi đó, người anh cả được bố mẹ nuôi hết mực cưng chiều lại không phải làm những việc này, thậm chí anh ta còn có thể xin tiền từ bố mẹ nuôi để phung phí mua mấy món đồ linh tinh vớ vẩn.
Lúc đó Minh Di đã nghĩ, sau này lớn lên, nhất định phải kiếm thật nhiều tiền để có thể mua bất cứ thứ gì mình muốn.
Sau này, bố mẹ ruột của Minh Di tìm đến. Cậu tưởng rằng mọi thứ sẽ thay đổi, nhưng không.
Minh Di vẫn không nhận được một tình yêu trọn vẹn.
Giữa Yến An và cậu, người bị từ bỏ vẫn là cậu.
Minh Di vô cùng không cam lòng, cậu liều mạng muốn chứng minh mình giỏi hơn Yến An, xứng đáng được yêu thương hơn Yến An.
Nhưng mãi đến tận bây giờ, Minh Di mới hiểu ra, thiên vị chính là thiên vị, không phải một câu “xứng đáng hay không” là có thể thay đổi được.
Minh Di bình thản kể lại quá khứ cho một người khác nghe, như thể đang kể chuyện của người khác. Thế nhưng sau khi Kỷ Niên nghe xong lại còn căm phẫn hơn cả người trong cuộc là Minh Di, thậm chí còn không nhịn được mà văng tục.
“Mịa nó chứ, trên đời này lại có chuyện như vậy sao!?”
Vẻ mặt Kỷ Niên trở nên vô cùng phức tạp. Những lời đồn về Minh Di, không phải là cậu ta chưa từng nghe qua, nhưng cậu ta hoàn toàn không biết giữa Minh Di và Yến An còn có một duyên nợ cẩu huyết trớ trêu như vậy…
Ấn tượng của Kỷ Niên về Yến An lập tức càng tệ hơn.
Bất kể Yến An có phải là một trong những người bị hại hay không, thì cậu ta vẫn là người hưởng lợi.
Lúc Minh Di bị fan của cậu ta chửi mắng, cũng không thấy cậu ta đứng ra nói giúp cho Minh Di câu nào.
Mười bốn năm thân phận bị tráo đổi đã không thể bù đắp, nhưng tương lai thì có thể thay đổi.
Dù thế nào đi nữa, Yến An cũng không nên lòng dạ thảnh thơi chiếm giữ vị trí đó, mặc cho bố mẹ nhà họ Yến thờ ơ với Minh Di mà tiếp tục coi mình là cậu ba nhà họ Yến.
Yến An ở đó tận hưởng hoa tươi và những tràng pháo tay, cùng với tình yêu thương của bố mẹ Minh Di. Còn Minh Di thì sao, cậu chẳng còn gì cả, cho dù trở về nhà họ Yến, cũng chỉ có thể trở thành đá lót đường cho Yến An.
Đúng vậy, đá lót đường.
Nếu nhà họ Yến thực sự yêu thương Minh Di, bọn họ tuyệt đối sẽ không để cậu tham gia chương trình thực tế này.
Đạo diễn của «Chúng Ta Ở Trên Đường» chọn Minh Di chính là để cậu làm nhóm đối chứng cho Yến An. Chỉ cần Minh Di làm sai điều gì, sau khi chương trình phát sóng, danh tiếng của cậu chắc chắn sẽ bị chà đạp đến nát bét hơn nữa.
Dù không yêu thương, cũng không nên làm tổn thương như vậy…
Độc ác, thật là quá độc ác.
Cả nhà họ Yến đều mang lòng độc ác không thể lý giải nổi, Kỷ Niên chỉ cần đặt mình vào hoàn cảnh đó thôi cũng sắp tức đến ngất đi rồi.
Đối với quá khứ của Minh Di, Kỷ Niên chỉ mới biết được một góc nhỏ đã cảm thấy không thở nổi, cậu ta không dám tưởng tượng Minh Di đã cảm thấy như thế nào.
“Quá đáng thật, đúng là quá đáng thật mà!” Kỷ Niên không biết nên nói gì, cứ lặp đi lặp lại câu này. Thẩm Phán bị tiếng của Kỷ Niên thu hút nên đi vào, nghi hoặc hỏi: “Hai người đang nói gì thế, sao kích động vậy?”
Không đợi Minh Di mở lời, Kỷ Niên đã bô bô tuôn ra hết mọi chuyện. Lần này thì hay rồi, người tức giận bỗng chốc biến thành hai.
Đối diện với ánh mắt đầy thương cảm của hai người, Minh Di hiếm khi có chút ngẩn người không biết phải làm sao.
Cậu không biết phải xử lý tình huống này thế nào, vì cậu chưa bao giờ được ai thương cảm.
Cậu chỉ có thể khô khan nói: “Đều đã qua cả rồi.”
“Là qua rồi.” Thẩm Phán khá đa cảm, vành mắt đã hơi đỏ hoe: “Nhưng mười bốn năm cậu đã bỏ lỡ, sẽ không bao giờ quay trở lại được nữa.”
Kỷ Niên nghiến răng nói: “Nếu bố mẹ tôi mà đối xử với tôi như vậy, tôi có thể lật tung cả trời lên đấy, cậu làm sao mà chịu đựng được?”
Minh Di thực sự không quen với bầu không khí này, bèn không tự nhiên mà chuyển chủ đề: “Cũng không còn sớm nữa… chúng ta đi đào măng đi.”
Kỷ Niên và Thẩm Phán nhận ra Minh Di không muốn nhắc nhiều đến chuyện này, để giữ gìn cảm xúc cho cậu, bọn họ liền phối hợp không nói thêm gì nữa.
Ba người lại xách giỏ, cầm cuốc, đi về phía ngọn núi sau nhà.
Nhờ có kinh nghiệm đào măng từ trước, cộng thêm việc Kỷ Niên suốt đường pha trò tấu hài, bầu không khí nặng nề trước đó cũng lập tức tan đi không ít.
“Đầu bếp Yến, cây măng cao thế này ăn được không? Một cây chắc đủ ăn mấy bữa ấy nhỉ?” Kỷ Niên đứng cạnh một cây măng cao bằng nửa người, vừa khoa tay múa chân vừa hỏi Minh Di.
Minh Di vội vàng ngăn động tác chuẩn bị đào của cậu ta lại: “Cái này già rồi, không ngon đâu, thường chỉ dùng để phơi măng khô thôi.”
Kỷ Niên đành phải lưu luyến từ bỏ cây măng khổng lồ này.
Thẩm Phán ngồi xổm dưới một gốc cây, hái một cây nấm đưa cho Minh Di xem: “Cây nấm này trông có vẻ an toàn, ăn được không?”
Đồng tử Minh Di chấn động: “Đây là nấm độc, mau vứt đi!”
“Má ơi!” Thẩm Phán sợ hãi vung tay, ném cây nấm độc trên tay ra xa.
Chuyện như thế này xảy ra quá nhiều, Minh Di dứt khoát chỉ để hai người họ đứng bên cạnh xem, việc hái nguyên liệu do một mình cậu toàn quyền phụ trách.
Lúc xuống núi, ba người có thể gọi là thu hoạch đầy ắp trở về.
Măng mùa xuân, rau tề, hương xuân, rau sam… Ba người khiêng ghế đẩu, ngồi quây tròn quanh vòi nước, cùng nhau xử lý sạch sẽ nguyên liệu.
Do Kỷ Niên cực kỳ lắm lời, một mình cậu ta cân hết chủ đề, không khí trở nên vui vẻ hòa thuận, sự gượng gạo ban đầu cũng dần tan biến.
Minh Di cũng bất giác có chút xuất thần.
Trong nguyên tác, tuy cậu cũng lập đội với Kỷ Niên và Thẩm Phán, nhưng mối quan hệ giữa họ vẫn chưa tốt đến mức này.
Không có sự nương tay của Tạ Vân Hiết giả mạo, vết thương trên người cậu mãi đến trước khi lên chương trình vẫn chưa hồi phục. Khi buổi livestream bắt đầu, Minh Di vẫn còn sốt nhẹ liên tục, trạng thái vô cùng tồi tệ, cả người trông u uất và cô độc, bị Kỷ Niên và Thẩm Phán hiểu lầm là tự cho mình là thanh cao, thế nên chỉ duy trì sự hòa hợp bề ngoài với cậu.
Tình tiết… có thể thay đổi được, Minh Di đột nhiên nghĩ. Nhưng tình tiết rốt cuộc có thể thay đổi đến mức độ nào, có thể khiến một vai pháo hôi vốn phải chết ở giai đoạn đầu sống sót hay không, có lẽ chỉ có Tạ Vân Hiết mới biết.
Chập tối, Minh Di thái thịt muối, làm một món canh măng hầm thịt muối thơm ngon, thêm một món hương xuân xào trứng và rau sam trộn.
Nhân viên quay phim lia máy quay lại gần, chỉ thấy nắp nồi vừa mở ra, hơi nóng mờ ảo bốc lên, nước canh trong nồi sôi ùng ục, đặc biệt đậm vị cơm nhà.
Những khán giả xem đến cảnh này đều bị làm cho thèm thuồng.
Chết tiệt, tôi cũng muốn ăn canh măng tươi hầm thịt muối…
Không dám tưởng tượng nó ngon đến mức nào.
Lạ nhỉ, đây không phải là show thực tế ăn xin sao, sao phòng livestream lại làm tôi đói thế này, lại thật sự để khách mời ăn ngon như vậy à?
YMD, một vị thần Hy Lạp cổ đại chuyên cai quản việc nấu nướng! Ít nhất là trong cái show ăn xin này, tôi không cho phép bất cứ ai dám hỗn với cậu!
Bên này thì năm tháng tĩnh lặng, nhưng bên Chúc Vũ lại xào cà chua bị cháy rồi, ai có thể đến cứu ba khách mời còn lại không, trông họ sắp gục ngã đến nơi rồi…
Minh Di dùng bếp củi nấu ăn trông có vẻ nhẹ nhàng, thuần thục, nhưng thực ra bên trong có rất nhiều kỹ thuật, chỉ cần kiểm soát lửa không tốt một chút là dễ dàng thất bại. Chúc Vũ vốn là người mới tập nấu ăn, gặp phải điều kiện nấu nướng với độ khó cấp địa ngục thế này, không luống cuống tay chân mới là lạ.
Thế nên thành phẩm cuối cùng là: trứng xào cà chua hơi cháy, măng hầm dầu do không chần qua nước nên hơi đắng miệng, chỉ có mỗi món rau ngó xuân xào tương là tạm nuốt được.
Yến An, Quý Triển Vân và Chúc Vũ, ba người nhìn những món ăn khó coi trên bàn, đều rơi vào im lặng.
Quý Triển Vân gắp một đũa măng hầm dầu, nhai vài cái, sắc mặt đột nhiên thay đổi, cố gắng nuốt xuống xong, ông từ từ đặt đũa xuống, nặng nề nói: “Hay là, chúng ta vẫn nên đi tìm nhóm khách mời kia xin ăn đi?”
Yến An đưa đũa về phía đĩa rau diếp, không quên an ủi Chúc Vũ đang như đưa đám: “Đâu có tệ đến thế, vẫn rất ngon mà!”
Chúc Vũ gượng cười: “Không cần an ủi tôi đâu, tôi biết trình độ nấu ăn của mình thế nào mà.”
Chuyện đã rồi, không cần vùng vẫy nữa, đi xin ăn thôi.
Trên đường đi xin ăn, Yến An còn vui vẻ nói: “Anh hai nói anh ấy biết nấu ăn, vừa hay có thể nếm thử tay nghề của anh hai rồi.”
Nghe đến đây, bình luận trong phòng livestream vốn đang cười ha hả bỗng dưng im bặt một cách kỳ lạ.
Trước đó không biết nội tình thì thôi, bây giờ bọn họ đều biết Minh Di đã sống những ngày tháng như thế nào sau khi bị tráo đổi thân phận, kiểu phát ngôn có vẻ ngây thơ vô số tội này lại trở nên có chút ghê tởm.
Ê… Tôi nói chuyện hơi khó nghe nên xin đi trước đây, toàn là điểm để chửi.
Không hiểu, sao Yến An lại có mặt mũi gọi YMD là anh hai vậy, có phải anh ruột của nó đâu mà gọi? Làm cậu ấm lâu quá, thật sự coi mình là cậu ấm thật rồi đấy à?
Xin ăn cũng không phải kiểu này chứ, dù sao nếu là tôi, tôi cũng không thể nào lòng dạ thảnh thơi đi ăn cơm của YMD được.
?? Mấy lầu trên là thủy quân do YMD mời đến phải không, YMD cho các người mấy đồng một bài mà các người phải bôi đen An An như vậy?
Yến An vẫn không hề hay biết gì về chuyện này.
Ba người bọn họ nhanh chóng đến được căn nhà nhỏ nơi nhóm khách mời kia ở.
Cửa mở ra, nhưng bên trong chỉ có Kỷ Niên và Thẩm Phán, Minh Di không có ở đó.
Kỷ Niên không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của bọn họ: “Biết ngay là các người sẽ đến xin ăn mà, Minh Di có để lại cho mấy người một bát canh măng tươi hầm thịt muối đó, nè, ở trong nồi đó.”
Quý Triển Vân mở nắp nồi, bất ngờ nhìn thấy một món ăn sắc hương vị đều đủ cả, hoàn hảo đến mức không giống thứ có thể xuất hiện trong show ăn xin của bọn họ.
Chúc Vũ bước tới xem, cũng có chút kinh ngạc: “Đây thật sự là do Minh Di làm sao? Cậu ấy làm giỏi thế này, có hợp lý không vậy?”
Yến An thì nhìn quanh tìm bóng dáng Minh Di: “Anh hai tôi đâu, anh ấy đi đâu rồi?”
Thẩm Phán lạnh nhạt nói: “Cậu ấy đi vệ sinh cá nhân rồi.”
Yến An lập tức nói: “Tôi đi tìm anh ấy, tiện thể cảm ơn anh ấy đã để lại canh măng tươi hầm thịt muối cho chúng tôi.” Nói xong, liền cất bước định đi ra ngoài.
Kỷ Niên mí mắt giật một cái, thầm nghĩ người này không hiểu tiếng người à, đã nói là đang vệ sinh cá nhân rồi mà còn muốn đi tìm? Cậu ta lao tới như một mũi tên, chặn Yến An lại: “Lát nữa tôi sẽ chuyển lời cho cậu ấy, các người về ăn cơm trước đi, lát nữa đồ ăn nguội hết bây giờ.”
Yến An ngẩn ra một lúc, rồi từ từ cụp mắt xuống: “Là anh hai… không muốn gặp tôi sao?”
Kỷ Niên lập tức bị làm cho nổi hết cả da gà.
Chết tiệt, sao trước đây không phát hiện ra Yến An lại…
Không khí trở nên kỳ quái, lúc này Quý Triển Vân cũng có chút không nhìn nổi, bèn giảng hòa đưa Yến An đi. Trong màn đêm, vành mắt Yến An đỏ hoe, như thể bị tổn thương vì hành động tránh mặt của Minh Di.
Trước ống kính máy quay, Kỷ Niên và Thẩm Phán không tiện nói nhiều, chỉ trao cho nhau một cái lườm mà đôi bên đều ngầm hiểu.
Nước trong hào môn, quả nhiên rất sâu.
——
Phía bên kia, Minh Di vệ sinh cá nhân xong đi ra, đang lau tóc thì đột nhiên bị một nhân viên công tác bước tới, báo với cậu rằng có một cuộc điện thoại cần cậu nghe.
Minh Di nhận lại điện thoại của mình từ chỗ nhân viên, trong lòng cậu đã sớm đoán được người gọi điện cho mình là ai.
Người sẽ sốt sắng gọi điện cho cậu vào thời điểm này, ngoài Yến Tri Hành ra thì không còn ai khác.
Minh Di vắt khăn lên khuỷu tay, bắt máy, quả nhiên, giây tiếp theo giọng nói kìm nén lửa giận của Yến Tri Hành truyền đến:
“Yến Minh Di, cậu điên rồi à? Tại sao lại nói những lời đó trên chương trình! Cậu có biết những lời đó sẽ gây ra ảnh hưởng tiêu cực thế nào cho An An không!?”
Yến An, lại là Yến An, ngoài việc xoay quanh Yến An ra, đầu óc của vị anh cả này không biết suy nghĩ chuyện gì khác hay sao?
Minh Di cảm thấy thật phiền chán.
Thế nên cậu cũng không hề khách sáo gì mà lên tiếng, lạnh lùng nói: “Tôi đã muốn nói từ rất lâu rồi, anh có thể đừng dùng giọng điệu đó nói chuyện với tôi được không.”
Dường như không ngờ thái độ của Minh Di lại sắc bén như vậy, Yến Tri Hành nghẹn họng: “Cậu nói gì?”
“Thật ra, anh cả à, tôi đúng là không hiểu nổi anh,” Minh Di ngước mắt lên, một đôi mắt vô cảm nhìn lên bầu trời đêm: “Dự án có được nhờ bán đứng em trai mình chắc kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ? Có được khoản tiền đó, anh nên biết đủ rồi, là ai cho anh cái mặt để sau khi lợi dụng tôi mưu lợi rồi mà còn dám nói chuyện với tôi như thế?”
“Tôi ở nhà họ Tạ nhiều ngày như vậy, không có bất kỳ tin tức gì, anh không hỏi han thì thôi đi, khó khăn lắm mới gọi điện tới lại là để bênh vực cho Yến An?”
Giọng Minh Di đầy vẻ chế nhạo: “Yến An rốt cuộc đã rót cho anh bao nhiêu bùa mê thuốc lú rồi hả.”
“Ồ, tôi biết rồi,” một tia sáng lóe lên, Minh Di bỗng nheo mắt lại: “Anh cả, sẽ không phải là… anh yêu Yến An rồi đấy chứ?”
Yến Tri Hành bị một tràng lời nói trước đó của Minh Di đánh cho không kịp trở tay, sau khi nghe câu này thì bỗng nổi trận lôi đình: “Yến Minh Di, cậu lại nói điên nói khùng gì thế, An An là em trai tôi!”
“Cũng đâu phải em ruột,” Minh Di như thể phát hiện ra bí mật gì đó, khẽ bật cười, nói với vẻ ác ý tràn trề: “Thảo nào anh chuyện gì cũng bao che cho Yến An, hóa ra là vì anh yêu nó à. Anh mà nói sớm thì tôi đã không ghen tị rồi, dù sao thì đứa em trai ruột chưa từng gặp mặt này như tôi, làm sao so được với đứa em trai giả mà anh cả yêu sâu đậm bao năm?”
Bên kia của Yến Tri Hành vang lên tiếng loảng xoảng, như thể đã đập vỡ thứ gì đó.
Vào giây phút này, cuối cùng Minh Di cũng cảm nhận được kh*** c*m của việc bắt nạt tinh thần người khác.
Bất kể Yến Tri Hành nói gì bên kia, Minh Di đều không nghe, cuối cùng chỉ thản nhiên buông một câu: “Anh em yêu nhau không có kết cục tốt đẹp đâu, anh cả à, anh sớm thu tay lại đi, quay đầu là bờ đấy.”
Rồi trực tiếp cúp máy.
Màn hình cuộc gọi đến lại sáng lên, Minh Di tay nhanh như chớp, dứt khoát cho số này vào danh sách đen.
Máu trong huyết quản cuộn trào, thể hiện tâm trạng phấn khích khác thường của Minh Di. Cậu phải hít thở sâu mấy lần mới miễn cưỡng đè nén được cảm giác sảng khoái khi bộc phát hoàn toàn những cảm xúc tiêu cực.
Trước đây, Minh Di chưa bao giờ nói những lời khó nghe như vậy với người nhà.
Bịa đặt, ác ý bôi nhọ, công kích lẫn nhau.
Hôm nay Minh Di đã làm hết một lượt.
Cuối cùng chỉ có một cảm giác duy nhất ——
Sảng khoái!
Minh Di nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc, sau đó mở trang danh bạ ra.
Nếu Yến Tri Hành đã làm cậu khó chịu như vậy, thì tất cả mọi người cũng đừng hòng yên ổn.
Minh Di gọi vào số của Thẩm Lệ Dung.
Người mẹ ruột trên danh nghĩa này của cậu, trước giờ luôn thiên vị đứa con trai giả Yến An.
Vậy thì, khi bà ta biết con trai cả của mình có khả năng yêu con trai giả, bà ta sẽ có phản ứng như thế nào?
Minh Di đã bắt đầu mong chờ rồi.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
