Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 8: Thử Tài Nấu Ăn Một Chút

Thấy những người khác rất có hứng thú với chuyện này, có ý định hỏi tới cùng, Yến An bâng quơ lên tiếng, kéo chủ đề quay trở lại.

 

“Vậy anh Hai muốn chung nhóm với ai?”

 

Minh Di không trả lời ngay, ánh mắt cậu lướt qua các khách mời khác, không mấy mong đợi.

 

Ban đầu, Minh Di gia nhập giới giải trí là vì muốn đuổi theo bước chân của Yến An, chứng minh bản thân sẽ đi xa hơn cậu ta.

 

Minh Di và Yến An ký hợp đồng với cùng một công ty, thế nhưng giữa hai người, công ty này đã chọn lăng xê Yến An, Minh Di chỉ có thể nhặt những tài nguyên mà cậu ta không cần.

 

Fan của Yến An chửi Minh Di là kẻ bắt chước, chính là vì cậu luôn cố gắng mô phỏng Yến An, từ hình tượng, con đường diễn xuất, cho đến cả cách thể hiện.

 

Kết quả cuối cùng là một sản phẩm sao chép gượng gạo, chẳng ra thể thống gì.

 

Nhưng rất ít người biết rằng, những tài nguyên mà Minh Di có thể nhận được ở công ty chỉ có loại vốn dĩ được sắp đặt cho Yến An.

 

Minh Di đã thử nói với gia đình, muốn thử phong cách khác, nhưng chỉ nhận lại lời trách mắng.

 

“Những tài nguyên này còn chưa đủ tốt sao? Người mới bình thường không thể tiếp cận được đâu, bây giờ đưa cho con rồi, con còn không hài lòng chỗ nào?”

 

“Đừng quậy nữa được không? Hợp đồng quảng cáo đó là An An cố tình nhường cho con đấy, con đừng lãng phí tấm lòng của em nó.”

 

“Sao con lại không hiểu chuyện như vậy, con nói muốn đi đóng phim, gia đình cũng cho con đi rồi, còn đổ vào cho con bao nhiêu tài nguyên, con còn không hài lòng ở đâu nữa?”

 

Thế nhưng, không một ai hỏi, rốt cuộc cậu muốn gì…

 

Minh Di không muốn làm gia đình thất vọng, cũng không thể chịu đựng thêm ánh mắt thất vọng của người nhà nữa, vì vậy, cậu không bao giờ nhắc lại chuyện này với họ.

 

Cậu bất lực và mờ mịt bước lên con đường không có lối thoát đó, mang theo bao tiếng xấu, nặng nề đau khổ bước đi cho đến tận bây giờ, cho đến khi không còn gì cả.


 

Giờ phút này.

 

Nhìn những khách mời không quen thuộc, trong cơn hoảng hốt Minh Di chợt nhớ ra, người khéo ăn khéo nói là Yến An, chứ không phải cậu.

 

Minh Di không có mối quan hệ nào trong giới, cho nên, trong show thực tế này, ngoài Yến An ra, thực chất cậu chẳng quen biết ai khác cả.

 

Sẽ không có ai chìa bàn tay thân thiện ra với một người tai tiếng cả, về điều này, Minh Di vô cùng chắc chắn.


 

Nhưng, vẫn luôn có ngoại lệ.

 

Thời gian Minh Di im lặng có hơi lâu, không khí dần trở nên có chút kỳ lạ, ánh mắt Kỷ Niên đảo qua đảo lại giữa Minh Di và Yến An, rồi đột nhiên mỉm cười, khoanh tay đi đến bên cạnh Minh Di, chậm rãi nói: “Vậy thì để anh, một kẻ tay chân vụng về, sẽ không làm gánh nặng cho bếp trưởng Chúc đâu, vừa hay để anh nếm thử tay nghề của bếp trưởng mới, đúng không, bếp trưởng Yến, cậu sẽ không làm anh thất vọng chứ?”

 

Ánh mắt Minh Di khẽ động, mặc dù lời cậu ta nói có hơi khác so với nguyên tác, nhưng Kỷ Niên vẫn đưa ra lựa chọn giống hệt trong nguyên tác.


 

Minh Di đã đọc cốt truyện gốc, rất rõ tại sao Kỷ Niên lại làm vậy.

 

Lý do rất đơn giản — vì Kỷ Niên cũng giống cậu, đều là một nhân vật pháo hôi nhỏ không ưa gì nhân vật chính.

 

Cho nên trong nguyên tác, Kỷ Niên mới chọn chung nhóm với Minh Di.

 

[Kẻ thù của kẻ thù là bạn, muốn đánh bại BOSS, tốt nhất là nên lôi kéo tất cả những ‘người bạn’ có thể tận dụng xung quanh, vào thời khắc quan trọng có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ…]


 

Lời của Tạ Vân Hiết nói lúc chơi game lóe lên trong đầu, Minh Di thu lại dòng suy nghĩ, cũng khẽ mỉm cười với Kỷ Niên: “Vậy thì anh chọn đúng người rồi, đảm bảo ngon thì không dám, nhưng ít nhất có thể đảm bảo không chết đói.”

 

“Giọng điệu ngông cuồng thật đấy, cậu không biết tổ sản xuất này khốn nạn thế nào đâu, chỉ có người mới như cậu mới dám vỗ ngực đảm bảo như vậy…” Kỷ Niên thở dài một tiếng, không cho là thật, lịch sự khen một câu: “Vậy được, sau này anh sẽ theo bếp trưởng Yến.”

 

Còn lại hai vị khách mời, một là Thẩm Phán, một là Quý Triển Vân.


 

Quý Triển Vân nhìn Chúc Vũ và Yến An, rồi lại nhìn Minh Di và Kỷ Niên, đang ngập ngừng định lên tiếng thì không ngờ Thẩm Phán đã đi trước một bước, đứng cạnh Minh Di, giành lời: “Chị cũng muốn nếm thử tay nghề của bếp trưởng mới!”

 

Quý Triển Vân bèn cười, không tranh với Thẩm Phán: “Như vậy cũng tốt, mỗi nhóm vừa hay đều có một người biết nấu ăn, không cần lo không có cơm ăn rồi.”

 

Yến An hoạt bát hỏi: “Ở chương trình này ăn cơm khó đến vậy thật sao ạ?”


 

Quý Triển Vân thở dài: “Cậu sẽ biết ngay thôi.”

 

Phần chia nhóm hòa bình thân thiện kết thúc, tổ sản xuất lập tức để lộ bộ mặt thật.

 

“Cái gì! Bắt chúng tôi lên núi đào măng á!?”

 

Tổ sản xuất chương trình: “Đúng vậy, và tổng trọng lượng măng càng cao thì tài nguyên ban đầu được phân cho nhóm càng tốt.”


 

Thế là trên tay mỗi khách mời lại có thêm một cái cuốc, một cái giỏ, vừa kêu khổ không ngừng, vừa đi vào núi.

 

Các khách mời đã phải đi một chặng đường gập ghềnh, vừa đến nơi đã phải leo núi đào măng, cuối cùng Minh Di cũng có chút hiểu tại sao Kỷ Niên và những người khác lại liên tục phàn nàn về tổ sản xuất chương trình như vậy.

 

Tổ sản xuất chương trình này đúng là không phải người mà.

 

Việc đào măng đối với Minh Di cũng không phải chuyện gì khó, cậu vẫn còn nền tảng làm nông từ trước, vết thương do bị đánh trên người cũng đã gần lành, đủ sức chống đỡ được cường độ lao động này.


 

Người dẫn đường là dân làng địa phương, người này đi phía trước, nhiệt tình giới thiệu cho các khách mời về cảnh đẹp và truyền thuyết của núi Vụ Thanh, ban đầu các khách mời còn rất hứng khởi, nhưng cho đến khi con đường dưới chân ngày càng lầy lội, lúc này mới nhận ra không ổn.

 

Hôm qua núi Vụ Thanh vừa có một trận mưa, đường núi lầy lội không chịu nổi, chỉ cần sơ sẩy một chút là dễ bị trượt ngã, dù các khách mời đã đi rất cẩn thận rồi, nhưng hiệu quả vẫn không tốt, đợi đến khi bọn họ rút giày ra khỏi lớp bùn vàng ẩm ướt, đôi giày vốn sạch sẽ đã hoàn toàn không nhìn ra hình dạng gì nữa.

 

Tiếng than thở lập tức vang vọng khắp rừng núi.


 

So sánh như vậy, Minh Di không nghi ngờ gì là một kẻ khác biệt trong số các khách mời, cậu rất quen thuộc với đường núi, đi lại vững vàng, phản ứng bình thản với đôi giày dính đầy bùn đất, cũng không khoa trương thể hiện cảm xúc của mình như các khách mời khác.

 

Cậu chỉ lặng lẽ đi theo đồng đội của mình, cảm giác tồn tại thấp như một bóng ma.

 

Ờ… Cảm xúc của YMD ổn định như người máy vậy, nói vậy được không nhỉ?

 

Hình tượng của YMD trước đây không phải là mặt trời nhỏ sao? Lần này đến diễn cũng không thèm diễn nữa, lộ bản chất luôn rồi à?

 

Chỉ có tôi thấy YMD đi rất vững à? Đi đường núi không trượt tí nào, còn tiện tay đỡ Thẩm Phán một cái.

 

Ha, lại diễn vai đáng thương à? Cả đám khách mời chỉ có cậu ta không nói gì, làm màu chết đi được.

 

Mọi người cứ yên lặng xem An An đi, đừng vì một kẻ bắt chước mà làm mất hòa khí.

 

Người dân làng chỉ phụ trách dẫn đường lên núi, không phụ trách dạy các khách mời cách đào măng, ông chỉ mô tả cho mọi người loại măng nào đạt yêu cầu rồi lặng lẽ biến mất.

 

Các khách mời chỉ có thể tự mình mò mẫm trong núi.

 

Hai đội là quan hệ cạnh tranh, đương nhiên không tiện đào măng ở cùng một chỗ, thế là đào một hồi, dần dần tách nhau ra.

 

Kỷ Niên một chân sâu một chân nông rút giày ra khỏi lớp bùn vàng, chống cuốc nhìn quanh, thắc mắc: “Là do mắt tôi kém à, sao tôi không thấy được củ măng nào hết vậy?”

 

Đang là mùa xuân, thứ bọn họ phải đào cũng là măng mùa xuân, những búp măng đã nhú lên, có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng chiều dài rõ ràng đã vượt quá tiêu chuẩn mà tổ sản xuất chương trình đặt ra.

 

Rõ ràng là tổ sản xuất chương trình muốn làm khó các khách mời, để bọn họ phải tìm và đào măng khắp núi.

 

Thẩm Phán nhìn chằm chằm vào vết bùn trên quần, vẻ mặt thoáng chút sụp đổ: “Hỏng rồi, cái quần tôi thích nhất, hoàn toàn hỏng mất rồi!”

 

Hai đồng đội một người không ra sức, một người không có tâm trạng đào măng, gánh nặng liền đặt lên vai Minh Di.

 

Minh Di mắt tinh, lại có kinh nghiệm, chẳng mấy chốc đã đào được không ít măng mùa xuân, đầy được nửa giỏ, dáng vẻ tay chân lanh lẹ khiến Kỷ Niên và Thẩm Phán đều ngây người.

 

Giỏ của bọn họ về cơ bản vẫn còn trống trơn, đồng đội quá giỏi, bọn họ cũng thấy hơi mất mặt, bèn mặt dày đi hỏi Minh Di bí quyết đào măng.

 

Minh Di bèn dẫn bọn họ đi tìm măng, vừa đi vừa nói: “Dưới những cây tre có lá xum xuê, màu xanh đậm sẽ dễ tìm thấy măng hơn, thấy mấy con dốc nhỏ này không, những chỗ mặt đất hơi nhô lên, hoặc có vết nứt, rất có thể cũng đang giấu măng…” Vừa nói, cậu vừa cuốc xuống mấy nhát, dưới lớp đất quả nhiên nhú ra một chút măng non.

 

Kỷ Niên và Thẩm Phán đều phát ra tiếng kinh ngạc như chưa từng thấy.

 

Kỷ Niên tự mình xung phong, nói rằng cậu ta cũng muốn thử cảm giác đào măng, Minh Di liền nhường chỗ cho cậu ta đào.

 

“Phải đào nhẹ một chút, nếu không sẽ—”

 

“Haha! Xem tôi đây!” Kỷ Niên không biết nặng nhẹ cuốc một phát, làm gãy cả cây măng.

 

Kỷ Niên quay đầu lại, có chút chột dạ nhìn Minh Di, cậu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Không sao đâu, đào thêm mấy củ nữa là quen tay thôi.”

 

Rất nhanh Minh Di lại tìm được một bụi măng, lần này Thẩm Phán cũng xoa tay hăm hở muốn đào, Minh Di lo cô cũng làm gãy măng, liền tự mình làm mẫu một lần.

 

“Ừm ừm! Tôi học được rồi!” Thẩm Phán đáp rất tự tin, nhưng thực tế cuốc một phát, lại làm gãy thêm một củ măng nữa.

 

Minh Di: “…”

 

Bị hai người nhìn bằng ánh mắt vô tội như cún con, cậu còn có thể nói gì nữa, đành vừa đào măng, vừa nghiêm túc tiếp tục hướng dẫn.

 

Cười chết mất, cảm giác như đại ca đào măng dắt hai đứa trẻ con ra ngoài chơi vậy.

 

Lần này YMD không lừa người thật, dáng vẻ đào măng của cậu ấy thật sự rất thành thạo.

 

Tôi cũng muốn nói, ê ê ê… chẳng lẽ chuyện thiếu gia thật giả này là thật à?

 

Bên Minh Di không khí học tập sôi nổi, còn bên Yến An lại ngập tràn bong bóng màu hồng.

 

Yến An không giỏi đi trên đường núi trơn trượt, ngã mấy lần, Chúc Vũ xót không chịu nổi, nhất quyết đòi xắn ống quần cậu ta lên xem có bị thương không.

 

Thế là lúc này, Yến An ngồi trên một tảng đá, Chúc Vũ ngồi xổm trước mặt cậu ta, đang cẩn thận xắn ống quần dính đầy bùn của cậu ta lên, còn Quý Triển Vân thì chống cuốc đứng đợi một bên, hoàn toàn biến thành người làm nền.

 

Trên màn hình bình luận lướt qua một mảnh, “Quắn quéo rồi”.

 

A a a a, CV dịu dàng quá, nói đây là phim thần tượng tôi cũng tin, CP Trú – Yến của chúng ta là thật rồi!

 

Ảnh đế Quý: Có ai lên tiếng vì tôi không?

 

Fan CP có thể tem tém lại được không, đây là show đời sống, không phải show hẹn hò, có ai quan tâm đến nhiệm vụ không vậy? Bên kia YMD đã đào được ba giỏ măng rồi, bỏ xa nhóm này rồi đó.

 

+1, CV cứ hễ gặp Yến An là như bị tình yêu ăn vào não ấy, tự nhiên thấy khó chịu.

 

Lầu trên bị bệnh à! Không thấy An An bị ngã sao, thật sự không có chút đồng cảm nào.

 

Yến An cũng có chút áy náy, đỏ mặt nói với Chúc Vũ và Quý Triển Vân: “Hai người không cần quan tâm đến em đâu, đi đào măng trước đi, không thể vì em mà làm chậm trễ tiến độ được.”

 

Tất nhiên là Chúc Vũ không thể đồng ý: “Không được! Sao có thể bỏ một mình cậu ở đây, trên núi còn không biết có gì nữa!”

 

Yến An và Chúc Vũ giằng co qua lại mấy lần, Quý Triển Vân nghe không nổi nữa, chủ động nói: “Tiểu Chúc, hay là cậu ở lại với Tiểu An đi, tôi đi dạo một vòng, biết đâu đào được mấy củ.”

 

Đây quả thực là phương án tốt nhất lúc này, Chúc Vũ đồng ý.

 

——

 

Một tiếng rưỡi sau, hết giờ, các khách mời mang theo thu hoạch trên núi, lần lượt xuống núi tập hợp.

 

Qua phòng livestream, khán giả có thể thấy, Minh Di đã vứt bỏ hình tượng tinh tế trước đây, rất tự nhiên vác cuốc lên vai, móc giỏ ở cuối, bước chân vững vàng đi xuống con dốc, rồi đỡ lấy tay Thẩm Phán đưa ra, dìu cô xuống.

 

Kỷ Niên ở trên dốc sốt ruột: “Thế còn anh? Thầy Yến à, cậu cũng qua dìu anh với!”

 

Thẩm Phán ở dưới dốc xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn: “Anh Kỷ, hãy tin vào bản thân mình, anh có thể làm được mà!”

 

Minh Di không thân với hai người này, không thể tự nhiên trêu chọc Kỷ Niên như vậy được, cậu chỉ một lòng muốn duy trì khoảng cách xã giao lịch sự thân thiện, bèn tốt bụng dìu cả Kỷ Niên xuống.

 

“Cảm ơn nhé thầy Yến, cậu đúng là người tốt, hoàn toàn khác với một ác quỷ nào đó.” Kỷ Niên lau vệt bùn trên mặt, luôn miệng cảm ơn.

 

Thẩm Phán thì nhìn Minh Di vừa tức vừa bất lực nói: “Cậu đừng cứ chiều anh ta như vậy! Càng chiều anh ta, vị Kỷ đại thiếu gia này sẽ càng phế!”

 

“Em nói ai phế hả!”

 

Kỷ Niên đuổi theo Thẩm Phán, định bôi bùn lên mặt cô, Thẩm Phán vừa khiêu khích vừa né, hai người coi Minh Di như một vật cản, chạy vòng quanh cậu đầy năng lượng.

 

So với bọn họ, Minh Di cứ như một người trung niên vừa tan làm về nhà sau một ngày mệt mỏi, bị những đứa trẻ con năng nổ vây quanh ồn ào, còn cậu thì mặt đơ không chút gợn sóng.

 

Hahahaha, cười chết mất, sao mà hài hước thế này!

 

Lạ thật, sao đột nhiên lại thấy dáng vẻ mặt liệt bây giờ của YMD thuận mắt hơn trước nhiều vậy nhỉ?

 

Nội tâm YMD: Ai có thể lôi hai đứa trẻ con này đi được không?

 

Nhóm ba người ồn ào náo nhiệt suốt đường về đến chân núi, cuối cùng cũng tập hợp với nhóm còn lại.

 

Không có gì bất ngờ, nhóm Minh Di đã giành chiến thắng trong cuộc thi đầu tiên.

 

Ánh mắt Yến An có thêm vài phần áy náy: “Xin lỗi, đều là do em làm chậm tiến độ.”

 

Chúc Vũ vội vàng an ủi cậu ta: “Cũng đâu phải cậu tự muốn ngã, sao có thể trách cậu được?”

 

Quý Triển Vân cũng nói: “Tiểu Chúc nói đúng, chỉ là một trò chơi thôi, đừng nghĩ nhiều.”

 

Thắng bại đã phân, tổ sản xuất chương trình đưa cho hai nhóm hai địa chỉ khác nhau, và thông báo cho bọn họ rằng, tài nguyên ban đầu trong hai ngôi nhà là khác nhau, các khách mời muốn có cơm ăn thì chỉ có thể tận dụng những tài nguyên này, tự mình tìm cách.

 

Trên đường đẩy vali hành lý đến nhà, Kỷ Niên cứ lẩm bẩm: “Toi rồi toi rồi, lần này mở màn không phải lại chỉ có một cái nồi chứ?”

 

Kinh nghiệm cùng nhau đào măng trên núi khiến ba người quen nhau hơn một chút, Minh Di không còn gò bó như lúc đầu nữa, cậu mở miệng hỏi: “Trước đây còn có trường hợp mở màn chỉ có một cái nồi à?”

 

Thẩm Phán cười lạnh: “Hừ hừ, đúng vậy đó, mở màn là một cái nồi, gạo rau hoàn toàn phải đi xin, thầy Yến à, cậu nhớ kỹ, đây chính là tinh túy của chương trình thực tế Chúng Ta Đi Ăn Mày này đó.”

 

Minh Di suy nghĩ một lát, điềm nhiên nói: “Ngoài măng ra, lúc nãy trên núi tôi còn thấy không ít rau dại, nếu thật sự không có gì ăn, có thể tiếp tục lên núi đào.”

 

Kỷ Niên mắt sáng lên: “Đúng ha, chúng ta có thể đào măng ăn mà!”

 

Nghĩ thông suốt điểm này, cậu ta không còn hoảng nữa, cảm thấy lại tràn đầy hy vọng.

 

Bên kia, Quý Triển Vân một tay chống eo, sắc mặt có chút tái nhợt, Yến An để ý thấy, lo lắng hỏi thăm.

 

Quý Triển Vân nói: “Chắc là hơi sái eo rồi, không sao đâu, nghỉ một lát là khỏi.”

 

Chúc Vũ nghe vậy, lập tức nhận lấy hành lý của Quý Triển Vân, trêu chọc: “Thầy Quý à, không khỏe sao không nói sớm, lại cố chấp cậy mạnh rồi phải không?”

 

Quý Triển Vân cười cười, tự giễu: “Ôi, người già rồi là vậy đó, hy vọng các bạn trẻ sẽ không bao giờ hiểu được nỗi khổ này.”

 

——

 

Nhóm ba người của Minh Di đến ngôi nhà nhỏ mà lần này họ sẽ ở trước.

 

Vừa vào sân, ba người đã lập tức đi thẳng vào bếp, kiểm kê lại đồ đạc trong bếp.

 

Tin tốt: Lần này mở màn không chỉ có một cái nồi.

 

Tin xấu: Rau có thể ăn rất ít, gạo còn lại cũng không nhiều.

 

“Miếng thịt muối này phải làm thế nào đây?” Kỷ Niên cầm miếng thịt muối to bằng nửa bàn tay, dài khoảng hai mươi centimet lên, nhíu mày: “Nhiều mỡ quá, trông không ngon lắm.”

 

Minh Di thì ước lượng gạo còn lại trong hũ: “Chắc chỉ đủ cho ba chúng ta ăn hai bữa.”

 

Thẩm Phán tuyệt vọng nói: “Xem ra lại phải vào làng xin ăn rồi.”

 

Cậu nhìn một vòng, đại khái hiểu được mức độ nghèo nàn của ngôi nhà này, bình tĩnh nói: “Đã nói rồi, có tôi ở đây, các anh chị không cần ra ngoài xin ăn đâu.”

 

Mặc dù Minh Di đào măng cực kỳ thành thạo, nhưng Kỷ Niên vẫn tỏ ra nghi ngờ lời cậu nói.

 

Không tiền không lương thực, không đi xin ăn thì sống sao nổi?

 

Vừa nghĩ vậy, bụng Kỷ Niên rất đúng lúc kêu lên mấy tiếng, một đường gập ghềnh, cộng thêm lao động chân tay, cậu ta đã sớm đói meo rồi.

 

Minh Di nói: “Vậy chúng ta nấu tạm bữa trưa trước đã.”

 

Một miếng thịt muối, mười quả trứng gà, hai củ cải trắng, một túi bột mì nhỏ, nửa giỏ cải dầu, ba quả cà chua, một củ tỏi.

 

Minh Di rửa sạch tất cả nồi và dao, rồi quay ra sau bếp nhóm lò, tiện thể chỉ đạo Kỷ Niên và Thẩm Phán đi vo gạo, rửa cải dầu và củ cải trắng, sau đó mang cả bát đũa đi rửa.

 

Dù sao thì tổ sản xuất chương trình cũng không đến mức quá tàn nhẫn, đã chuẩn bị cho các khách mời dầu ăn và gia vị cơ bản, bật lửa cũng được trang bị.

 

Cái bếp lò bằng đất nung này có thể đặt cùng lúc hai cái nồi, Minh Di nhóm lửa chỉ trong nháy mắt, trước tiên là đốt nóng một bên bếp, chuẩn bị dùng để hấp cơm, nồi còn lại thì dùng để nấu ăn, hiệu suất cao hơn.

 

Sau khi bắc nồi cơm lên, Minh Di bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu, trước tiên là cắt hơn nửa củ cải trắng ra, gọt vỏ thái sợi, sau đó chuẩn bị bóc tỏi.

 

Trước khi bóc tỏi, Minh Di đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, quay đầu hỏi hai người đang háo hức nhìn mình: “Hai người muốn ăn cải dầu xào tỏi hay xào không?”

 

“Cái này… còn được gọi món nữa à?” Kỷ Niên nuốt nước bọt: “Bếp trưởng Yến, cậu cứ xem mà làm là được, không cần hỏi ý kiến chúng tôi đâu.”

 

Thẩm Phán gật đầu phụ họa.

 

Minh Di bèn tùy ý làm.

 

Ước chừng thời gian gần đủ, cậu bắt đầu nhóm bếp còn lại, dầu nóng thì cho củ cải trắng thái sợi vào, xào mềm rồi múc ra để riêng, sau đó đập ba quả trứng vào bát, đánh tan rồi cho vào chảo chiên đến khi định hình, rồi vớt ra cắt thành sợi.

 

Kỷ Niên tò mò ngó đầu vào: “Đây là đang làm gì vậy?”

 

“Canh củ cải trắng và trứng thái sợi.” Minh Di cho củ cải trắng và trứng thái sợi vào nồi, thêm nước, thêm gia vị, đậy nắp nồi lại nấu hai phút, hơi nước nhanh chóng bốc lên, mang theo cả mùi thơm của thức ăn tràn ngập khắp căn bếp, hương vị đậm mùi khói bếp nồng nàn lập tức khơi dậy cơn thèm ăn.

 

Kỷ Niên sắp bị mùi thơm làm cho ngất đi rồi, đầu bếp thần sầu ra tay là biết ngay có ngon hay không, khoảnh khắc này, cuối cùng cậu ta cũng xác định, lần này, cậu ta thật sự không cần phải tiếp tục đi ăn xin trong chương trình nữa rồi.

 

Ngoài canh củ cải trắng và trứng thái sợi ra, Minh Di còn làm thêm một món cải dầu xào, ăn tạm cho qua bữa trưa này.

 

Cậu kiểm soát lượng nước rất tốt, cơm tuy không được ngâm trước, nhưng vẫn hấp được tơi xốp, miếng đầu tiên đã thấy mùi thơm đậm đà của gạo, Kỷ Niên không thể chờ đợi mà húp một muỗng canh củ cải trắng và trứng thái sợi trước, vị ngọt thanh khiến cậu ta suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

 

“Anh thật sự… hoàn toàn bị cậu chinh phục rồi.” Kỷ Niên vừa rưng rưng nước mắt vừa giơ ngón cái với Minh Di: “Sau này, bếp trưởng Yến, cậu chính là em trai của anh, anh không cho phép bất kỳ ai làm trái ý cậu!”

 

“Thần thánh vậy sao?” Thẩm Phán không tin, cũng nếm thử một miếng, rồi…

 

Thẩm Phán không nói gì, chỉ một mực giơ ngón cái với Minh Di.

 

Nét mặt Minh Di vẫn điềm nhiên, giữa những lời khen không ngớt của hai người, cậu ung dung gắp một đũa cải dầu: “Hai người quá lời rồi, đây chỉ là những thao tác cơ bản thôi.”

 

“Trong nhà có thịt muối, đợi chiều đào măng về, tôi còn có thể làm thêm một món canh thịt muối hầm măng.”

 

Kỷ Niên và Thẩm Phán: “!!!”

 

Toi rồi, lần này bọn họ đúng là đã bám được vào cái đùi vàng rồi.

 

Thẩm Phán kích động đập bàn: “Bếp trưởng còn có gì dặn dò không? Xin hãy cứ thoải mái dặn dò chúng tôi đi~”

 

Minh Di nghĩ ngợi một lát: “Củi sắp hết rồi, lúc đào măng phải tiện thể nhặt một ít về.”

 

“Được được, còn gì nữa không?”

 

Minh Di: “Chỗ rau này chắc không đủ để chúng ta chống đỡ đến hết kỳ này, trước đây khi gặp phải tình huống này, hai người thường làm thế nào?”

 

Kỷ Niên và Thẩm Phán nhìn nhau.

 

“Xin ăn nhóm khác?”

 

“Xin ăn người qua đường xung quanh?”

 

“…” Minh Di cạn lời: “Ngoài xin ăn ra thì sao? Tổ sản xuất chương trình có thiết lập phần kiếm tiền không.”

 

“Ồ ồ, cái này đương nhiên có,” đối với chiêu trò của tổ sản xuất chương trình, Kỷ Niên đã quá rành rọt rồi: “Lần này chắc cũng có phần để khách mời tìm cách kiếm tiền nhỉ.”

 

“Vậy chúng ta đào thêm chút măng đi,” Minh Di đề nghị: “Không chỉ có thể tự mình ăn, nếu thật sự có phần đó, còn có thể mang ra ngoài bán.”

 

Kỷ Niên và Thẩm Phán đương nhiên giơ cả hai tay hai chân tán thành.

 

Ăn cơm xong, hai người đồng đội không tham gia nấu nướng giành nhau rửa bát, tiếp theo tổ sản xuất chương trình tạm thời không có sắp xếp gì khác, nhóm ba người bèn đi thu dọn hành lý của mình.

 

Trong sân có tổng cộng hai phòng, một phòng đơn, một phòng đôi, rất dễ phân chia, phòng đơn dành cho Thẩm Phán, Kỷ Niên và Minh Di ở phòng đôi.

 

Chiều còn phải lên núi, vì vậy ba người tạm thời không tắm rửa thay quần áo, chỉ lau người qua loa là xong.

 

Đối với người quen thuộc và có cảm tình, Kỷ Niên là một người nói nhiều, lúc này cậu ta và Minh Di ở chung một phòng, bèn không nhịn được mà mở lời.

 

“Khụ, lúc nãy đã muốn hỏi rồi, sao cậu nấu ăn thành thạo vậy?”

 

Minh Di ngồi trên ghế nghỉ ngơi một lát, nghe vậy liền hơi nghiêng đầu: “Tôi đã nói rồi, hồi nhỏ tôi thường xuyên nấu.”

 

“Chuyện này là thật à?” Kỷ Niên kinh ngạc: “Vậy có nghĩa là, lúc nhỏ, nhà cậu thường xuyên không có ai nấu cơm cho cậu à?”

 

Minh Di im lặng một lúc, rồi mới chậm rãi nói: “Không phải không có ai.”

 

“Mà là phải thường xuyên nấu cơm cho cả nhà.”

 

Hoàn toàn không ngờ sẽ nhận được câu trả lời như vậy, Kỷ Niên ngây người: “Hả??”

 

Kỷ Niên buột miệng: “Bắt trẻ con nấu cơm, có phải là người không vậy?!”

 

Trong màn hình cũng là một loạt dấu chấm hỏi.

 

Minh Di đang nói gì vậy? Sao tất cả các chữ ghép lại với nhau, bọn họ lại nghe không hiểu gì hết vậy?


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 8: Thử Tài Nấu Ăn Một Chút
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...