Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 7: Chuyện Cũ

Chúng Ta Ở Trên Đường là một chương trình tạp kỹ đời sống thiên về nghỉ dưỡng, mỗi kỳ đều thay đổi địa điểm khác nhau.

 

Lần này, địa điểm mà tổ chương trình lựa chọn là một ngôi làng trên núi thanh tĩnh, hẻo lánh. Muốn vào làng thì trước hết phải trải qua con đường núi mười tám khúc cua.

 

Flycam bay lượn trên cao, thu trọn cảnh núi non xanh biếc vào ống kính. Nhìn từ trên cao xuống, con đường núi uốn lượn cả ngàn vòng như một dải lụa bạc quấn quanh sườn núi, và một đoàn xe đang chạy ngay ngắn trên dải lụa bạc đó, chính là các khách mời được mời đến lần này.

 

Góc máy chuyển vào bên trong xe, phòng livestream của mỗi khách mời đều đã sáng lên. Tổ chương trìnhChúng Ta ở Trên Đườnglần này áp dụng hình thức livestream, dưới các khung hình riêng, khán giả có thể tùy ý chọn phòng livestream để xem.

 

Phòng livestream vừa sáng lên, vô số khán giả đã canh sẵn lập tức ùa vào.

 

Wuhu! Hạng nhất!

 

Đến rồi đến rồi!

 

Hừm, khung cảnh này… lẽ nào lần này là đi xin ăn ở làng quê à?

 

TuyChúng Ta Ở Trên Đường là một chương trình tạp kỹ đời sống, nhưng lại không đi theo phong cách ấm áp, chậm rãi. Tổ chương trình rất thích thêm yếu tố cạnh tranh vào nhiệm vụ, vì thế, trong chương trình thường xuyên xuất hiện cảnh tượng kinh điển là các khách mời thường trú đánh nhau vì một cái củ cải.

 

Để có được miếng ăn, các khách mời thường bị hành cho đầu bù tóc rối, mặt mày lấm lem, cống hiến vô số trò vui, vì vậy chương trình này còn được khán giả gọi đùa bằng cái tên — Chúng Ta Đang Đi Xin Ăn.

 

Lần này, nhìn là biết các khách mời đang đi sâu vào trong núi, mà vật tư trong núi thì khan hiếm, các khách mời muốn xin được cơm ăn, độ khó rõ ràng sẽ tăng lên rất nhiều.

 

Những khán giả thích hóng chuyện vui đã bắt đầu mong chờ từ trước.

 

Nhưng lúc này, phần lớn khán giả đều đổ dồn vào phòng livestream của Yến An trước tiên.

 

A a a, khách mời đặc biệt đúng là An An thật này!


 

Tuyệt vời! Kỳ này tôi quyết định bớt mắng tổ chương trình vài câu, hehe.

 

Mỗi khách mời một xe, Yến An lúc này đang ngồi ở ghế sau, một vệt nắng chiếu lên khuôn mặt tinh xảo của cậu ta, trong sáng thuần khiết mà rạng rỡ, cả người trắng đến mức như đang phát sáng.

 

Chỉ là, sắc mặt Yến An có hơi không được tốt.

 

An An sao thế, bị say xe à?


 

Nhân viên công tác ngồi bên cạnh quan tâm hỏi một câu, Yến An gượng cười đáp: “Có hơi say một chút, không sao đâu, em đã uống thuốc say xe từ trước rồi.”

 

Nhân viên công tác: “Trước đây An An có tìm hiểu gì về chương trình của chúng tôi chưa?”

 

“Có chứ, anh Chúc Vũ có nhắc với em, trong chương trình này phải bỏ đi cái tôi, chăm chỉ xin ăn,” Yến An chớp mắt, nở nụ cười trêu chọc: “Em đã chuẩn bị sẵn sàng để đi xin ăn rồi.”


 

Chúc Vũ là một trong những khách mời thường trú của Chúng Ta Ở Trên Đường. Người trong và ngoài giới đều biết, Chúc Vũ và Yến An là bạn rất thân, quan hệ hai người rất tốt, việc bọn họ có liên lạc riêng cũng không có gì lạ.

 

Trong phần bình luận vô cùng náo nhiệt.

 

An An gần gũi quá, yêu rồi yêu rồi!

 

Cười chết mất, chăm chỉ xin ăn, Chúc Vũ à, anh đã nhồi nhét cho An An cái ấn tượng kỳ quái gì vậy!


 

Chặng đường rất dài, để đảm bảo tính hấp dẫn, nhân viên công tác lại hỏi thêm vài câu hỏi nữa, sau đó ra vẻ bí ẩn nói: “Nhắc mới nhớ, lần này chúng tôi còn mời thêm một vị khách mời bí ẩn nữa, An An có thể đoán thử xem là ai không.”

 

“Khách mời bí ẩn à? Không cho bất kỳ thông tin gì cả, nên có hơi khó đoán…” Yến An làm bộ khổ não chống cằm.

 

Nhân viên công tác cười nhắc nhở: “Gợi ý: Khách mời bí ẩn có cùng họ với cậu.”

 

Yến An ngẩn người, ngay sau đó ánh mắt khẽ động, lộ ra vài phần kinh ngạc: “Cùng họ… chẳng lẽ là… anh hai à?”


 

Trong lúc Yến An còn đang phỏng đoán, những khán giả khác đã sớm thấy “khách mời bí ẩn” qua phòng livestream đã bùng nổ.

 

Tôi phục thật đấy, sao tổ chương trình lại mời cả cái người đó đến vậy, cố tình à?

 

Tổ chương trình vì muốn có chủ đề mà đúng là không từ thủ đoạn, thật sự không sợ người đó lại giở trò sau lưng, gây ra tai nạn bất ngờ à?

 

Rốt cuộc thì đến bao giờ YMD mới cút khỏi giới giải trí thế! Không phải anh ta đã hủy hợp đồng với công ty cũ rồi à? Sao vẫn có thể tham gia chương trình này, tài nguyên của anh ta tốt đến vậy à?


 

Anh ta là hoàng tộc mà, là thiếu gia nhà giàu mà, cứ thế cút đi mới là lạ.

 

Nghĩ đến cảnh tên bắt chước đó lại đến trước mặt An An làm cậu ấy buồn nôn là tôi cũng muốn ói, oẹ—

 

Tổ chương trình cố ý mời Minh Di, người có tai tiếng không tốt, chính là vì muốn có chủ đề. Thấy lượng khán giả xem livestream ngày càng nhiều, sao họ có thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời này.

 

Nhân viên công tác nhanh chóng thừa nhận khách mời bí ẩn chính là Minh Di, rồi cười hỏi: “Nghe nói quan hệ giữa An An và Minh Di không được tốt lắm, lời đồn là thật sao?”


 

“Đương nhiên là không phải,” Yến An do dự một chút, nhưng vẫn kiên định lắc đầu: “Bọn em là người một nhà, có chút mâu thuẫn nhỏ là chuyện bình thường. Anh hai, anh ấy… chỉ là tính tình hơi không tốt một chút, nhưng người thì rất tốt.”

 

Hu hu hu, An An nhà chúng ta đúng là thiên thần nhỏ mà, bị tên bắt chước kia làm cho ghê tởm như vậy mà cũng không nói xấu người ta…

 

Không phải tôi nói chứ, có người thật sự không xứng có một người em trai tốt như vậy đâu.

 

Vô lễ, năng lực không đủ còn cố tỏ vẻ ta đây, lại còn là kẻ bắt nạt học đường, gia đình như nhà họ Yến sao lại nuôi ra loại người này, đúng là làm bẽ mặt nhà họ Yến!


 

Trên chiếc xe ở phía khác, Minh Di lười biếng dựa vào ghế, cửa sổ xe mở hờ, làn gió mát lạnh lướt qua mặt, mang theo không khí trong lành, thật dễ chịu.

 

Đại khái lúc này Minh Di cũng biết trong phần bình luận sẽ mắng chửi những gì, nhưng tâm trạng của cậu lại không nặng nề như trước đây.

 

Mắng thì cứ mắng đi, dù sao cũng không mất miếng thịt nào.

 

Lần này cậu đến đây chỉ để chơi thôi.


 

Buông xuôi hoàn toàn, bung xõa hết mình.

 

Vì vậy, khóe môi Minh Di thậm chí còn mang theo chút ý cười nhẹ nhàng thoải mái.

 

Nhân viên công tác đi cùng xe ngạc nhiên trước trạng thái của Minh Di, không nhịn được hỏi: “Minh Di, tâm trạng của cậu có vẻ tốt nhỉ.”

 

Minh Di nói theo lòng mình: “Ừ, lâu rồi không được hít thở không khí trong lành.”

 

Nhân viên công tác tò mò: “Đường núi ở đây quanh co như vậy, cậu không say xe chút nào à?”

 

Minh Di thản nhiên đáp: “Trước đây thường xuyên ngồi loại xe quanh co thế này, quen rồi.”

 

“Ể? Sao lại thế?” Nhân viên công tác càng kinh ngạc hơn, trong tiềm thức cảm thấy có chuyện hay để khai thác, lập tức hỏi dồn: “Có thể nói cụ thể hơn được không?”

 

Nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, những lời lẽ không thân thiện trong phần bình luận lập tức tăng lên.

 

Đến rồi đến rồi, tên bắt chước lại tự thêm đất diễn cho mình rồi.

 

Hehe, chiêu trò quen thuộc của YMD thôi mà.

 

Trích xuất từ khóa — đường núi, xe. Mạnh dạn đoán, thiếu gia nhà họ Yến chắc là lên núi Akina làm thần đua xe rồi.

 

Bắt nạt, đua xe, hay lắm hay lắm, định kiến về con nhà giàu lại tăng thêm rồi, (trừ thiên thần nhỏ Yến An ra).

 

Minh Di không biết trong phần bình luận lúc này đang nói gì, nghe câu hỏi của nhân viên công tác, cậu hơi sững người, bỗng có chút xuất thần.

 

Trước khi được nhà họ Yến tìm về, Minh Di sống ở một vùng nông thôn lạc hậu, cha mẹ nuôi đối xử với cậu không tốt lắm, để sống sót, cậu đã chịu rất nhiều khổ cực.

 

Minh Di luôn cảm thấy, đó là một đoạn quá khứ vô cùng không vẻ vang gì, nên không bao giờ muốn nhắc đến với người khác, cũng không muốn để người khác biết những chuyện quá khứ túng quẫn, thảm hại đó.

 

Cậu phải vượt qua Yến An, phải tỏa sáng rực rỡ như Yến An, sao trên người có thể có vết nhơ không vẻ vang được?

 

Chuyện nhà họ Yến tìm lại cậu, chỉ có người trong giới mới biết, hơn nữa, để Yến An không bị người ta nói ra nói vào, nhà họ Yến không công khai thân phận cậu chủ giả của Yến An, mà tiếp tục để Yến An làm cậu ba nhà họ Yến.

 

Thế nên, sau khi Minh Di được tìm về, khó tránh khỏi trở thành đề tài bàn tán trong giới, không ngừng bị đem ra so sánh với Yến An.

 

Lúc Minh Di được tìm về đã mười bốn tuổi, dù cậu có cố gắng học tập đến đâu cũng đã không theo kịp thành tựu của Yến An.

 

Lẽ dĩ nhiên, kẻ nhà quê từ nông thôn lên nhanh chóng bị loại ra khỏi vòng xã giao.

 

Chính vì từng bị chế giễu là “đồ nhà quê”, nên Minh Di xấu hổ không dám nhắc đến gốc gác của mình với người khác.

 

Nhưng bây giờ… Minh Di nghĩ, những chuyện này đều không còn quan trọng nữa.

 

Cậu không muốn che che giấu giấu nữa, cũng không muốn vì thứ thể diện không đâu mà vắt óc nghĩ ra cả trăm ngàn cái cớ.

 

Bí mật từng ngỡ sẽ không bao giờ có thể nói ra, cứ thế được Minh Di tùy ý tiết lộ.

 

“Vì trước đây tôi vẫn luôn sống ở nông thôn, muốn vào thành phố thì phải ngồi xe buýt một tiếng đồng hồ.”

 

Minh Di nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Trong đó có nửa tiếng là đường núi kiểu này.”

 

Lời này vừa nói ra, không chỉ nhân viên công tác sững sờ, mà cả phần bình luận cũng toàn là một loạt dấu chấm hỏi.

 

???

 

Thiếu gia, anh nói cái gì thế? Anh là cậu hai nhà họ Yến mà, sao lại sống ở nông thôn?!

 

Nhân viên công tác như người phát ngôn thay cho khán giả, sau khi trấn tĩnh lại thì vội vàng tiếp tục hỏi: “Sao lại thế! Tôi nhớ nhà của cậu và An An đều ở thủ đô mà?”

 

Nghe thấy tên Yến An, nụ cười trên môi Minh Di nhạt đi vài phần: “Ồ, chúng tôi không phải anh em ruột, tôi đến năm mười bốn tuổi mới được nhà họ Yến tìm về.”

 

Không phải anh em ruột, mười bốn tuổi mới được nhà họ Yến tìm về??

 

Tất cả mọi người đều ngửi thấy mùi drama cực lớn!!

 

Phòng livestream của Minh Di lập tức bị những khán giả hóng chuyện kéo đến làm cho chật cứng, lượt xem tăng vọt!

 

Anh ta có ý gì? Không lẽ là cái mà tôi đang nghĩ… drama cậu chủ thật giả ấy hả?

 

Giả thôi! Nhà họ Yến có bao giờ nói An An là cậu chủ giả đâu.

 

Đừng tin, chắc chắn là YMD lại bắt đầu diễn rồi! Bôi nhọ Yến An như thế, anh ta thật sự không cần mặt mũi nữa rồi!

 

Thêm nữa đi, thêm nữa đi, thích nhất là mấy quả drama giới hào môn như thế này, nói nhiều vào, ngon, tôi thích lắm.

 

Bình luận lướt qua rất nhanh, nhân viên công tác cũng không ngờ mình tiện miệng hỏi một câu lại hỏi ra được quả drama động trời thế này. Lúc này, nhận được chỉ thị từ đạo diễn truyền tới, cô bèn hỏi tiếp: “Có lời đồn rằng, quan hệ của cậu và An An không tốt…”

 

“Đúng, quan hệ của chúng tôi không tốt,” Minh Di thẳng thắn nói: “Tôi ghét cậu ta.”

 

“Rất ghét.”

 

Thấy được sự kinh ngạc của nhân viên công tác, Minh Di không còn giả vờ nữa, mặc cho sự uất ức trong lồng ngực hóa thành lời nói, giải tỏa một cách triệt để.

 

Trên mặt cậu mang theo nụ cười, nhưng trong mắt lại không có chút ý cười nào, cậu hỏi thẳng nhân viên công tác đó: “Nếu là cô, cuối cùng cô cũng được bố mẹ ruột đón về nhà, tưởng rằng có thể khổ tận cam lai, nhưng bố mẹ lại luôn thiên vị tên trộm đã chiếm đoạt cuộc đời cô, không hề quan tâm đến cô, cô có thích tên trộm đó không?”

 

Nhân viên công tác há miệng, lại không nói nên lời.

 

Khán giả cũng bị sự thẳng thắn của Minh Di làm cho chấn động.

 

Minh Di điên rồi à? Dám nói như vậy sao?

 

Không phải chứ, chuyện này là thật hay giả vậy?

 

Nếu thật sự là như vậy, thì anh ta ghét Yến An, hình như tôi có thể hiểu được một chút rồi… đổi lại là tôi, chắc tôi cũng có ý định giết người luôn ấy.

 

Thế thì liên quan gì đến An An, cậu ấy có cố ý làm thiếu gia đâu, cậu ấy cũng là người vô tội mà!

 

Một màn kịch lâm li bi đát, rốt cuộc có phải bịa ra không vậy! Sốt ruột quá! Có ai đi bóc phốt thật giả không?

 

Không lâu sau, hashtag #Thiếu gia thật giả# đã leo lên top tìm kiếm. Những người qua đường hóng chuyện không rõ sự tình bấm vào xem, ai nấy đều bị drama cẩu huyết tạt cho ngập mặt.

 

Quả dưa này! k*ch th*ch thật đó!

 

Vô số khán giả mới đổ vào phòng livestream của Minh Di, số liệu phòng livestream của Minh Di nhanh chóng bỏ xa các phòng khác.

 

Nhân viên công tác như bị sốc quá lớn, sau đó không tiếp tục hỏi nữa.

 

Minh Di lại cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng, một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.

 

Đã quá lâu rồi cậu không cảm nhận được hương vị này.

 

Không cần đè nén bản thân, không cần ngụy trang thành một người khác, không cần vì để lấy lòng người khác mà cắn răng nuốt xuống mọi tủi thân và bất mãn.

 

Bây giờ cậu có thể muốn nói gì thì nói, nói một cách thoải mái.

 

Dù sao thì sinh mạng của cậu chỉ còn lại một tháng, một tháng sau, miệng của cậu sẽ không thể nói được nữa, nhân lúc còn nói được, đương nhiên phải nói cho đã!

 

Chính là cái cảm giác nói cho thoải mái này, thật sướng!

 

Minh Di ném xuống phòng livestream một quả bom nặng ký, rồi tự mình bắt đầu ngắm nhìn, thưởng thức phong cảnh ngoài cửa sổ xe.

 

Muốn bản thân được thoải mái, quả nhiên vẫn phải nổi điên một phen.

 

——

 

Nhìn số liệu đang tăng vọt, miệng của đạo diễn Trần sắp ngoác đến tận mang tai rồi.

 

Mời Minh Di tham gia chương trình, quả nhiên là một quyết định đúng đắn!

 

Xem đi, xem đi, chương trình vừa mới bắt đầu đã bùng nổ một quả drama lớn như vậy, tỷ suất người xem kỳ này chắc chắn ổn rồi!

 

Đạo diễn Trần đã bắt đầu mong chờ cảnh tượng Minh Di và Yến An gặp nhau sau đó.

 

Sau khoảng nửa tiếng đi xe, cuối cùng các khách mời cũng đến được đích — làng Vụ Thanh.

 

Ngôi làng nằm trong rừng núi này thực chất là một điểm du lịch khá ít người biết đến, với điểm nhấn là cảnh sương mù làng quê núi non đẹp như tiên cảnh. Nơi đây không có nhiều dấu vết khai thác, vẫn giữ được những phiến đá xanh cổ kính và những công trình kiến trúc cũ rất có hồn.

 

Các khách mời lần lượt xuống xe, tập trung ở đầu làng.

 

Đường núi quanh co, thời gian ngồi xe lại dài, phần lớn khách mời đều có chút say xe, sau khi xuống xe thì nhao nhao than thở tổ chương trình, tạo đủ hiệu ứng cho chương trình.

 

Khách mời thường trú củaChúng Ta Ở Trên Đường có bốn người, thường bị fan chương trình gọi đùa là tổ hợp “già yếu bệnh tật”.

 

Già: Ảnh đế lão làng từng đoạt nhiều giải thưởng lớn Quý Triển Vân.

 

Yếu: Ca sĩ nổi tiếng Chúc Vũ, vì từng hai lần bị nắng gắt làm cho ngất xỉu nên có biệt danh này.

 

Bệnh: Thẩm Phán, cô gái có xuất thân từ nhóm nhạc nữ, bị nghi ngờ mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

 

Tật: Tiểu sinh nổi tiếng Kỷ Niên, thuộc hội tay chân vụng về, món ăn làm ra lúc nào cũng là thảm họa.

 

Nhìn thấy Yến An từ trên xe bước xuống, bốn khách mời thường trú phối hợp reo hò kinh ngạc, Chúc Vũ vốn thân quen với Yến An nên càng nhiệt tình chào hỏi hơn.

 

Đến khi Minh Di xuất hiện, không khí lập tức có chút cứng lại.

 

Người trong giới đều biết quan hệ của Minh Di và Yến An không tốt, hai người cùng xuất hiện, nếu nói không khó xử là không thể nào.

 

Minh Di không để ý đến ánh mắt xung quanh, cậu theo quy củ chào hỏi mọi người rồi đi đến vị trí của mình.

 

Không biết có phải tổ chương trình cố tình gây chuyện không, lại để Yến An đứng ngay cạnh Minh Di.

 

“Anh hai, thật trùng hợp, anh cũng đến chương trình này à?” Yến An chủ động bắt chuyện, như thể không để tâm lắm đến tất cả những chuyện không vui trước đó, thân thiện cười với Minh Di.

 

Minh Di nhìn chằm chằm vào khuôn mặt rạng rỡ của Yến An, đè nén ác ý chợt dâng lên trong lòng, thản nhiên nói: “Không trùng hợp, là tổ chương trình cố ý gọi tôi đến.”

 

Yến An không ngờ Minh Di lại thẳng thừng như vậy, cậu ta chưa thích ứng được với phong cách hiện tại của Minh Di, nhất thời ngây người một chút.

 

Trước đây ít nhất là ở trước ống kính, Minh Di vẫn sẽ cố tỏ ra vẻ mặt tốt với cậu, nhưng lần này, sao Minh Di lại không đi theo lối mòn?

 

Yến An lí nhí không biết nên đáp lại thế nào, Chúc Vũ thấy vậy, tưởng Minh Di lại đang bắt nạt Yến An, bèn nhíu mày, trực tiếp đổi chỗ với Yến An, ý tứ đề phòng Minh Di vô cùng rõ ràng.

 

Ồ hô, thế là bảo vệ nhau rồi đấy, mẹ ơi, couple Trú – Yến của con là thật!

 

Tôi phục rồi, người ta tử tế nói chuyện với anh ta, anh ta gắt gỏng như vậy để làm gì!

 

Làm ơn đi, YMD vừa mới nói anh ta rất ghét Yến An rồi, ai mà có sắc mặt tốt với tên trộm chiếm đoạt cuộc đời mình chứ…

 

Đã nói cả trăm lần rồi, An An có cố ý đâu, có phải An An đưa YMD đến nông thôn đâu? Chuyện này An An cũng là người bị hại mà!

 

Tổ chương trình rất vui khi thấy khán giả cãi nhau, dù sao cãi càng hăng thì độ hot càng cao.

 

Chủ đề thiếu gia thật giả trước nay vẫn luôn là một đề tài rất hot, e rằng cho đến khi chương trình kết thúc, độ hot cũng sẽ không giảm xuống.

 

Hành động đổi chỗ của Chúc Vũ quá rõ ràng, các khách mời khác không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

 

Quý Triển Vân điềm nhiên như không có chuyện gì, không lên tiếng.

 

Thẩm Phán muốn nói gì đó lại thôi, vì chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của cô có hơi tái phát, thấy đội hình không được xếp theo chiều cao, trong lòng liền khó chịu.

 

Còn Kỷ Niên thì lặng lẽ bĩu môi.

 

Kỷ Niên không thích Yến An cho lắm, không chỉ vì vai diễn cậu nhắm tới từng bị Yến An nhảy dù cướp mất, mà còn một lý do nữa, đó là cậu cảm thấy con người Yến An này quá hoàn hảo.

 

Hoàn hảo đến mức có chút giả tạo.

 

Còn cả Chúc Vũ nữa, Yến Minh Di người ta cũng chưa có làm gì, chỉ nói một câu, anh ta đã bênh vực Yến An rồi.

 

Giả tạo thật.

 

Sóng gió nhỏ thoáng qua, theo thông lệ, tổ chương trình nhanh chóng bắt đầu quy trình đầu tiên.

 

“Lại chia nhóm à?” Kỷ Niên nhíu mày, cảnh giác nói: “Không lẽ lại bắt chúng tôi chia nhóm cạnh tranh đấy à?!”

 

Đạo diễn Trần cười ha hả, nói: “Các khách mời tự do lập đội, ba người một nhóm. Gợi ý thân thiện: Năng lực nấu nướng của đồng đội sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng cuộc sống tiếp theo đó nha~”

 

“Hả?” Kỷ Niên không khỏi tuyệt vọng kêu gào: “Thế này thì bắt một đứa tay chân vụng về như tôi sống sao!”

 

Chúc Vũ vừa nghe, lập tức kéo Yến An: “An An, cậu cùng nhóm với tôi, tôi nấu ăn ngon.”

 

Yến An cười gật đầu, ánh mắt nhìn sang Minh Di, lộ ra chút lo lắng: “Anh hai, anh không biết nấu ăn đâu nhỉ, có muốn chung nhóm với bọn em không?”

 

Đương nhiên là Minh Di kiên quyết từ chối: “Không cần, tôi biết làm.”

 

Quý Triển Vân nghe vậy, không khỏi trêu chọc: “Người trẻ tuổi đừng có tự cao, ở đây không dùng bếp ga, phải dùng củi để đốt, cậu biết nhóm bếp lò không?”

 

“Biết, hồi nhỏ thường xuyên nhóm.”

 

Không ai hiểu cách dùng bếp lò bằng đất nấu cơm hơn Minh Di.

 

Những người khác nghe vậy, dĩ nhiên đều không tin, ai mà không biết Minh Di là cậu hai nhà họ Yến, mười ngón tay không dính nước mùa xuân, nhà họ Yến sao có thể để cậu làm việc này?

 

Chỉ có Yến An là ánh mắt sững lại.

 

Minh Di… sao lại nói thẳng chuyện quá khứ ra như vậy?


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 7: Chuyện Cũ
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...