Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 6: Chiến Lược

Đó là một show thực tế về cuộc sống có tên là Chúng Ta ở Trên Đường, trong số mới nhất, Yến An sẽ xuất hiện với tư cách là khách mời đặc biệt, và để tăng độ hot cho chương trình, đội ngũ sản xuất còn đặc biệt mời cả Minh Di, người đầy rẫy bê bối.

 

Trong cốt truyện gốc, Minh Di với vai trò là một pháo hôi độc ác không chỉ nảy sinh mâu thuẫn kịch liệt với nhân vật chính Yến An, mà còn ngấm ngầm tính kế, cố gắng làm cậu ta bẽ mặt trước ống kính.

 

Tóm lại, Minh Di sẽ điên cuồng gây chú ý, nhưng tiếc là, nhân vật chính dù sao vẫn là nhân vật chính, sao có thể bị những thủ đoạn nhỏ nhặt này hạ bệ được? Sau một loạt sự việc ấm ức, Yến An bị dồn đến đường cùng, cuối cùng không thể nhịn được nữa mà đưa ra bằng chứng phản công.

 

Minh Di bị vả mặt thảm hại, tất cả khán giả đều nhận ra bộ mặt thật của cậu, danh tiếng của cậu hoàn toàn bị hủy hoại. Ngay sau đó, những người hâm mộ đang phẫn nộ đã bới ra nguyên nhân vì sao Minh Di vẫn có thể tham gia chương trình.

 

—— Trong một thời gian ngắn Minh Di đã liên hôn với nhà họ Tạ, rõ ràng là đã dùng thân thể để đổi lấy tài nguyên!

 

Sau đó, Minh Di vô tình để lộ chiếc vòng trên cổ cùng những vết bầm tím chưa tan hết trên người trước ống kính, càng chứng thực thêm cho suy đoán của khán giả.

 

Thế là không một ai quan tâm đến sự thật rằng Minh Di bị bạo hành gia đình, khán giả chỉ cảm thấy hả hê, tất cả đều chửi rủa cậu đáng đời, tự làm tự chịu, đúng là nồi nào úp vung nấy.

 

Từ đó, tình tiết này đã hoàn thành mục tiêu một mũi tên trúng hai đích, vừa khiến pháo hôi độc ác hoàn toàn biến mất, tăng thêm độ thỏa mãn từ góc nhìn của nhân vật chính, vừa gián tiếp ảnh hưởng đến danh tiếng của vai phản diện, cài cắm chi tiết quan trọng cho việc đánh bại vai phản diện sau này.

 

Lần xuất hiện cuối cùng của Minh Di đã cống hiến ánh sáng và nhiệt huyết cuối cùng để tô điểm cho sự chân, thiện, mỹ của nhân vật chính. Đến khi xuất hiện lại trong mạch truyện chính thì cậu đã ở trong trạng thái tử vong.

 

Yến An rất lâu không gặp Minh Di nên đã hỏi công chính một câu, kết quả là công chính ám chỉ cho cậu ta biết rằng, có lẽ Minh Di đã chết rồi, khuyên Yến An sau này hãy tránh xa Tạ Vân Hiết ra, người này không phải kẻ tốt.

 

Sống không thấy người, chết không thấy xác.

 

Ngoại trừ Tạ Vân Hiết, không ai biết rằng, Minh Di đã một mình mãi mãi chìm sâu dưới đáy biển lạnh giá.

 

…….


 

Sau khi xem lại cốt truyện một lượt, hệ thống cũng cảm thấy khủng hoảng.

 

Tình tiết này rất quan trọng, Minh Di nhất định phải xuất hiện!

 

Không có nhân vật phụ ác độc làm nhóm đối chứng, độ thỏa mãn của nhân vật chính sẽ giảm mạnh ngay lập tức!

 

Hệ thống tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra, vì vậy nó vội vàng thúc giục Tạ Vân Hiết: Ký chủ, sắp đến nút thắt tình tiết rồi, anh mau đi nói với Minh Di chuyện này, nhất định phải để cậu ta tham gia show thực tế đó.


 

“Biết rồi biết rồi.” Tạ Vân Hiết ậm ừ cho qua, nhưng đến tối, anh vẫn làm theo lời hệ thống, đến nói chuyện này với Minh Di.

 

Không ngoài dự đoán của Tạ Vân Hiết, phản ứng của Minh Di rất dữ dội, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ chán ghét không hề che giấu: “Tôi không đi!”

 

Đúng như ký chủ dự đoán! Minh Di vậy mà lại thật sự từ chối tham gia show!

 

Hệ thống vừa kinh ngạc vừa khó hiểu, vì theo cốt truyện gốc, khi Minh Di nghe nói có cơ hội lật mình thì đã không chút do dự đồng ý yêu cầu của vai phản diện, chỉ để đổi lấy một suất tham gia show thực tế… sao bây giờ Minh Di lại không đi theo cốt truyện nữa?


 

Nhưng nghĩ kỹ lại, trong nguyên tác cũng không có tình tiết Minh Di xiên luôn vai phản diện, cho nên… quả nhiên tên pháo hôi độc ác này đã sụp đổ thiết lập rồi sao?

 

Tạ Vân Hiết không để ý đến hệ thống đang im lặng, kiên nhẫn hỏi Minh Di: “Có thể cho tôi biết lý do cậu không đi được không?”

 

Minh Di cười lạnh một tiếng: “Tại sao tôi phải đi? Lần nào người bẽ mặt cũng là tôi, đến đó cũng chỉ để làm nền cho Yến An, tôi không có sở thích bị hành hạ.”


 

Nhờ giấc mơ sau tai nạn xe hơi, Minh Di đã biết rõ diễn biến cốt truyện tiếp theo, đã biết lên chương trình tạp kỹ chính là làm nhóm đối chứng, vậy Minh Di sao có thể chủ động đưa mình đến cửa chịu ngược đãi?

 

Tạ Vân Hiết nhận được câu trả lời, bất lực nói với hệ thống trong đầu: “Thấy chưa, tao đã nói là khó mà.”

 

Hệ thống thấy dáng vẻ lạnh lùng kiên quyết không hợp tác của Minh Di, sốt ruột đi vòng quanh: Ký chủ, anh mau làm công tác tư tưởng cho cậu ta đi!


 

Tạ Vân Hiết: “Tao sẽ cố hết sức, mi cũng tạm dừng mấy nhiệm vụ nhỏ kia trước đi, để tiện cho tao làm công tác tư tưởng cho cậu ấy.”

 

Hệ thống kinh ngạc trước đề nghị của anh: ??

 

Tạ Vân Hiết thẳng thừng nói: “Tình tiết lớn quan trọng hay tình tiết nhỏ quan trọng? Hệ thống, mi không thể không biết điều như vậy chứ?”

 

“Mi cũng thấy rồi đó, trạng thái tinh thần của cậu ấy bây giờ rất tệ, nếu dồn cậu ấy vào đường cùng, lỡ cậu ấy đập đầu vào tường chết, hoặc xiên luôn tao, thì lúc đó mi tính sao?”


 

Hệ thống: …

 

Hình như cũng, cũng có lý?

 

Cái gọi là kẻ chân đất không sợ kẻ đi giày, Minh Di mà nổi điên lên, ngay cả hệ thống cũng phải khiếp sợ.

 

Bất đắc dĩ, hệ thống chỉ có thể nghiến răng nhượng bộ một chút: Trước khi Tạ Vân Hiết thuyết phục thành công Minh Di, Tạ Vân Hiết có thể không cần thực hiện những tình tiết nhỏ kia.


 

Tạ Vân Hiết nghiêm túc đồng ý, nhưng ánh mắt lại sâu hơn một chút.

 

Xem ra quyền hạn của hệ thống còn cao hơn một chút so với những gì anh nghĩ.

 

Đây là một tin tốt.

 

Tạ Vân Hiết là một ký chủ giữ chữ tín, sau khi hứa với hệ thống sẽ làm tốt công tác tư tưởng cho Minh Di, anh liền bắt đầu thường xuyên đến chỗ cậu để gây chú ý.


 

Tiếc là hiệu quả không cao, mềm cứng gì Minh Di cũng không chịu, mặc cho Tạ Vân Hiết khuyên nhủ hết lời, cậu vẫn không hề lay động.

 

“Cậu không đi show này, chúng tôi cũng khó xử lắm.”

 

“Cậu đi đi mà, không đi thì tình tiết phát triển thế nào được, thế giới sẽ đại loạn mất.”

 

“Haizz, hệ thống vì chuyện này mà sắp rầu chết rồi, cậu thương nó một chút đi.”


 

Minh Di nằm trên sofa, bên tay là một bịch khoai tây chiên, mặc cho Tạ Vân Hiết ngồi bên cạnh lải nhải, cậu lơ đãng cầm một miếng khoai tây lên, nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ nhanh chóng.

 

Những lời này của Tạ Vân Hiết thực ra đã tiết lộ không ít thông tin.

 

Thứ nhất, hệ thống không thể trực tiếp kiểm soát Minh Di. Nếu không thì hệ thống đã không cử Tạ Vân Hiết đến làm công tác tư tưởng, mà đã trực tiếp dùng điện giật để uy h**p cậu tham gia show.

 

Thứ hai, sự hoàn chỉnh của cốt truyện vô cùng quan trọng đối với hệ thống, nó hiện đang rất sốt ruột.

 

Minh Di không nhịn được mà suy nghĩ sâu hơn.

 

Hệ thống rốt cuộc là thứ gì? Nó quan tâm đến sự hoàn chỉnh của cốt truyện như vậy, có thật chỉ là muốn thế giới này vận hành ổn định không?

 

Cốt truyện hoàn chỉnh rồi, rốt cuộc có thể mang lại lợi ích gì cho hệ thống?

 

Điều khiến Minh Di để tâm hơn nữa là một chuyện khác ——

 

Kể từ khi bắt đầu khuyên cậu tham gia show, Tạ Vân Hiết đã không tiếp tục diễn theo tình tiết nữa, và dường như cũng không còn bị trừng phạt bằng điện giật.

 

Điều này nói lên điều gì?

 

Nó cho thấy cái gọi là tình tiết thực ra có thể bỏ qua, hệ thống có quyền quyết định có cần diễn theo tình tiết hay không.

 

Quyền hạn của hệ thống lớn hơn Minh Di tưởng tượng.

 

Minh Di chớp mắt, ánh mắt khẽ động, đăm chiêu nhìn sang Tạ Vân Hiết.

 

Chỉ cần nghĩ một chút, Minh Di đã đoán được đại khái Tạ Vân Hiết đã dùng lời lẽ gì với hệ thống.

 

Không ngoài dự đoán, chắc là dùng sự thành công của tình tiết lớn để đổi lấy quyền miễn trừ các tình tiết nhỏ.

 

Tại sao Tạ Vân Hiết lại giúp cậu né tránh các tình tiết nhỏ? Động cơ của anh là gì?

 

Rõ ràng có thể ngoan ngoãn nghe lời hệ thống, chăm chỉ làm nhiệm vụ, nhưng lại cố tình làm chuyện thừa thãi để giúp cậu…

 

Bàn tay đang cầm miếng khoai tây của Minh Di khựng lại, giữa những lời khuyên không ngớt của Tạ Vân Hiết, cậu cuối cùng cũng mở miệng như thể hết kiên nhẫn: “Vậy anh nói xem, tham gia show đó, tôi có thể có được lợi ích gì?”

 

Tạ Vân Hiết hít một hơi: “Chuyện khác không nói, chỉ nói cậu đã ấm ức lâu như vậy, chẳng lẽ không muốn mắng Yến An một trận cho hả giận sao?”

 

Minh Di im lặng một lúc, rồi nhếch môi: “Mắng rồi, sau đó thì sao? Bị nhiều người ghét hơn à?”

 

“Tôi muốn lợi ích thực tế hơn.”

 

Tạ Vân Hiết ra vẻ lắng nghe: “Cậu nói đi, chỉ cần hệ thống làm được, đều có thể đồng ý với cậu.”

 

Minh Di khẽ nhướng đôi mắt đang khép hờ: “Vậy thì, tôi muốn ly hôn với anh.”

 

Cậu nhìn chằm chằm Tạ Vân Hiết, chỉ thấy anh dừng lại một chút, như thể đang lắng nghe âm thanh nào đó, rồi lắc đầu: “Không được, không thể đưa ra yêu cầu đi ngược lại cốt truyện.”

 

Mi mắt vừa nhướng lên của Minh Di lại cụp xuống: “Vậy thì không cần bàn nữa.”

 

Hệ thống đã ở bên bờ vực sụp đổ, nhưng thái độ của Tạ Vân Hiết vẫn ôn hòa: “Những gì không vi phạm cốt truyện đều được, cậu nghĩ lại xem, thật sự không có nguyện vọng nào khác sao?”

 

Minh Di liếc Tạ Vân Hiết một cái, không hứng thú nhắm mắt lại, lạnh lùng nói: “Tôi còn muốn chết, anh giết tôi bây giờ đi.”

 

Hệ thống: …

 

Hệ thống liên tục vấp phải tường ở chỗ Minh Di, đành phải điên cuồng spam trong đầu Tạ Vân Hiết.

 

Tạ Vân Hiết bị hệ thống làm cho đau cả đầu, day day thái dương nói: “Được rồi, giao cho tao đi, tao sẽ thuyết phục cậu ta tham gia show.”

 

Hệ thống nhen nhóm một tia hy vọng: Thật không?

 

“Thật.”

 

Chiều tối, Tạ Vân Hiết đúng giờ xuất hiện trong phòng Minh Di, nhưng lần này anh không làm những việc vô ích nữa, mà mang hai tay cầm chơi game đến, mời Minh Di cùng chơi.

 

Minh Di nhìn tay cầm anh đưa tới: “Anh lại muốn giở trò gì?”

 

Tạ Vân Hiết thản nhiên: “Không có ý gì khác, chỉ là chán, muốn chơi game cùng cậu thôi.”

 

Minh Di ngờ vực nhìn Tạ Vân Hiết một lúc, nhưng vẫn nhận lấy tay cầm, muốn xem anh rốt cuộc muốn làm gì.

 

Màn hình lớn được bật lên, bọn họ chơi một trò hai người diệt quái.

 

Tạ Vân Hiết ngồi ở phía bên kia sofa, tùy ý duỗi đôi chân dài, tư thế nhàn nhã hỏi Minh Di: “Trước đây cậu đã từng chơi game chưa?”

 

Minh Di nói: “Chơi rồi, nhưng chưa chơi loại này.”

 

Tạ Vân Hiết cười: “Vậy về phương diện chơi game, tôi được xem như là tiền bối của cậu rồi.”

 

Anh nhấn mạnh hai chữ “tiền bối”, Minh Di nghe vậy, trong lòng không hiểu sao lại khẽ động, nảy sinh một dự cảm kỳ lạ.

 

Cậu quay mặt liếc Tạ Vân Hiết một cái.

 

Nhưng Tạ Vân Hiết không nhìn cậu, mà tự mình nhìn chằm chằm vào màn hình, nói với vẻ hơi tiếc nuối: “Trò này hồi nhỏ tôi chơi rồi, tôi nhớ đã thắng rất nhiều màn, tiếc là khi chơi đến màn cuối cùng, lại gặp phải một con quái chưa từng thấy, nên bị kẹt ở đó.”

 

“Ồ, vậy sao?” Minh Di nói không chút biểu cảm: “Trò đang chơi bây giờ cũng khó nhằn như trò của anh à?”

 

“Vậy phải xem sự ăn ý của chúng ta rồi.” Tạ Vân Hiết cười nói: “Tôi vẫn còn nhớ bí kíp của mấy màn đầu, nếu cậu theo kịp nhịp của tôi, đánh đến cuối cùng cũng không thành vấn đề.”

 

“Nói khoác,” Minh Di rũ mắt cầm lấy tay cầm, không khách khí nói: “Người không qua màn đều là loser.”

 

Tạ Vân Hiết đầy ẩn ý nói: “Có người đến chơi còn không dám, chẳng phải còn loser hơn sao?”

 

“…”

 

Minh Di mím môi: “Nói nhiều lời vô ích làm gì, ai không dám chơi? Bắt đầu đi.”

 

Cậu không thạo dùng tay cầm, phải thử một lúc mới dần quen với thao tác. Tạ Vân Hiết trước tiên dẫn cậu đi nhặt trang bị, tích lũy điểm kinh nghiệm, vừa nhặt vừa dạy: “Chơi trò này, cậu không thể vừa vào đã đối đầu trực diện với BOSS được, phải tránh đi mũi nhọn của nó.”

 

“Lúc mới bắt đầu, cậu không đánh lại nó đâu, tốt nhất là núp ở một góc lén lút cày cấp, đợi đến khi cậu mạnh hơn nó rồi thì hãy đạp thất thải tường vân hiên ngang xuất hiện, làm tất cả lũ quái phải kinh ngạc…”

 

Minh Di: “Vậy phải núp lâu lắm, mà quái ở khắp nơi, chạy đi đâu.”

 

Tạ Vân Hiết: “Chạy ra rìa bản đồ ấy, cậu ở trung tâm bản đồ, quái chắc chắn nhiều.”

 

……

 

Chơi xong một ván game, Minh Di học hỏi được không ít.

 

“Trò này đúng là khá thú vị.” Cuối cùng, cậu nhận xét như vậy.

 

Tạ Vân Hiết quay đầu nhìn Minh Di: “Vậy sau này cậu còn muốn chơi không? Tôi có thể chơi cùng cậu.”

 

Minh Di suy nghĩ một lúc, không trả lời ngay.

 

Cậu vẫn đang tiêu hóa những thông tin mà Tạ Vân Hiết đưa ra.

 

Qua trải nghiệm cùng nhau chơi game vừa rồi, Minh Di đã có thể chắc chắn rằng, Tạ Vân Hiết muốn dùng cách ám chỉ để truyền đạt một số thông tin quan trọng cho cậu.

 

Tạ Vân Hiết bị hệ thống giám sát, không thể làm quá nhiều việc, trong khi Minh Di không bị ràng buộc với hệ thống, lại cũng là người đã thức tỉnh, có thể lặng lẽ âm thầm hành động.

 

Nếu hai người hợp tác, có lẽ có thể phá giải được thế cục bế tắc như hiện tại.

 

Có nên thử không?

 

Ở thế giới này, những kinh nghiệm đó của Tạ Vân Hiết, liệu có thật sự khả thi không?

 

Tạ Vân Hiết thấy cậu không nói gì, liền cố tình khích cậu: “Cậu thật sự không muốn vả mặt Yến An một cái thật đau, xé toạc bộ mặt giả tạo đó của Yến An, để cậu ta bẽ mặt trên màn ảnh lớn sao?”

 

Hệ thống kích động nói: Đúng! Không sai! Cứ thuyết phục như vậy!

 

Pháo hôi độc ác, mau đi show thực tế gây sự cho ta!

 

Minh Di nhìn sâu vào Tạ Vân Hiết, trên mặt lộ vẻ do dự: “Để tôi suy nghĩ thêm đã.”

 

Tạ Vân Hiết tiếp tục cố gắng: “Chỉ cần cậu đồng ý, chúng tôi bên này nhất định sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng nguyện vọng của cậu.”

 

——

 

Sau khi Tạ Vân Hiết rời đi, Minh Di nằm trên giường, vẫn đang lặp đi lặp lại cuộc đối thoại với anh trong đầu.

 

Mặc dù không biết Tạ Vân Hiết đã trải qua những gì, nhưng đối với tình hình hiện tại, Tạ Vân Hiết đã đưa ra gợi ý và cách giải quyết.

 

Có nên đi tham gia chương trình tạp kỹ đó để kiểm chứng một chút không?

 

Lần này, Minh Di nhanh chóng đưa ra quyết định.

 

Cậu đến chết còn không sợ thì còn sợ cái gì nữa?

 

Một cái mạng quèn thôi, không được thì chết.

 

Minh Di lại suy ngẫm một lúc, nhớ lại Tạ Vân Hiết đã liên tục nhấn mạnh với cậu hai chữ “nguyện vọng”, rốt cuộc Tạ Vân Hiết muốn gợi ý cho cậu điều gì?

 

Hệ thống chỉ có thể đáp ứng một nguyện vọng “không vi phạm cốt truyện”, nhưng vấn đề là, vận mệnh của Minh Di đã bị đóng khung trong cốt truyện.

 

Cậu không thể ly hôn với Tạ Vân Hiết, cũng không thể tránh khỏi kết cục bị dìm xuống biển chết.

 

Cuộc sống của Minh Di chỉ còn lại một tháng cuối cùng, vì vậy, nguyện vọng của cậu chỉ có thể xoay quanh giới hạn một tháng cuối cùng này.

 

Minh Di nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu nhanh chóng lướt qua tất cả thông tin trong giấc mơ.

 

Tình tiết lớn không thể tránh, nhưng tình tiết nhỏ có thể bỏ qua không làm…

 

Mạch truyện chính lấy góc nhìn của Yến An làm chủ đạo, và ở những nơi mà góc nhìn chủ đạo không thấy được, có lẽ vẫn còn chỗ để xoay xở.

 

Minh Di nghĩ, hình như cậu đã biết nên đưa ra yêu cầu gì rồi.

 

———-

 

Ngày hôm sau, khi Tạ Vân Hiết lại đến làm công tác tư tưởng, cuối cùng Minh Di cũng nhượng bộ và đưa ra yêu cầu của mình.

 

“Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ được làm những việc mình thực sự thích.” Minh Di nhàn nhạt nói: “Tất cả những gì tôi làm trước đây đều là để đuổi theo cái bóng của Yến An. Lần này, tôi muốn sống vì bản thân mình một lần.”

 

Hệ thống thấp thỏm: Ý cậu ta là gì vậy?

 

Tạ Vân Hiết trả lời trong đầu nó: “Tao không biết, cứ nghe tiếp đi.”

 

Minh Di tiếp tục: “Vì vậy, yêu cầu tôi đưa ra là —— vào những lúc tôi không cần phải diễn theo tình tiết, tôi có thể tự do ra ngoài hoạt động.”

 

Suýt chút nữa thì Hệ thống vỡ giọng: Cái gì!?

 

Tạ Vân Hiết vội vàng trấn an nó: “Biết mi gấp rồi, nhưng mi đừng có gấp quá, cậu ấy chỉ muốn ra ngoài đi dạo thôi mà, cũng không ảnh hưởng đến cốt truyện đâu, mi sợ cái gì?”

 

Hệ thống đau đớn phẫn nộ: Nhưng trong nguyên tác không phải như vậy, trong nguyên tác sau khi Minh Di trở về đã bị đại phản diện nhốt ở nhà…

 

Tạ Vân Hiết không thể không nhắc nhở nó: “…Thế trong nguyên tác cũng đâu có tình tiết ‘đại phản diện chơi game cùng Minh Di’.”

 

Hệ thống: … Hình như cũng đúng.

 

“Đây đều là tình tiết nhỏ, không thực hiện cũng không sao đâu nhỉ,” Tạ Vân Hiết suy nghĩ một chút rồi đưa ra một phương án khả thi cho hệ thống: “Mi đừng có gấp, cậu ấy ra ngoài thì sao chứ, tao sắp xếp cho cậu ấy đóng vài bộ phim rác, đến lúc đó so sánh với phim của Yến An, thế chẳng phải lại có thể tăng thêm độ thỏa mãn cho nhân vật chính sao?”.

 

Hệ thống một nghĩ, hình như… đúng là cái lý này?

 

Sở dĩ có tình tiết nhỏ Minh Di bị vai phản diện ngược đãi, suy cho cùng, chẳng phải là để tăng độ thỏa mãn cho nhân vật chính đó sao?

 

Thay vì làm những nhiệm vụ nhỏ ngược đãi để gián tiếp tăng độ thỏa mãn, chi bằng để Minh Di đóng phim rác, làm tổ đối chiếu, trực tiếp tăng độ thỏa mãn cho nhân vật chính còn thực tế hơn.

 

Hệ thống vui vẻ hẳn lên, liên tục khen Tạ Vân Hiết: Vẫn là đầu óc của ký chủ nhanh nhạy!

 

Tạ Vân Hiết khiêm tốn: “Đâu có đâu có, tao chỉ hơi độc ác một chút thôi.”

 

Thương lượng như vậy, cuối cùng Minh Di cũng đồng ý đến show thực tế làm tổ đối chiếu.

 

Trái tim đang treo lơ lửng của hệ thống cuối cùng cũng được đặt xuống. Thấy Tạ Vân Hiết vẫn cung phụng Minh Di ăn ngon uống tốt, nó cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

Dù sao thì pháo hôi độc ác cũng sắp chết rồi, chỉ cần cậu ta ngoan ngoãn diễn theo cốt truyện, để cậu ta sống tốt vài ngày cũng không sao.

 

Dường như Minh Di đã thích chơi game, trước khi ngủ luôn chơi game hai người với Tạ Vân Hiết một lúc. Tạ Vân Hiết là một người thầy rất tốt, không ngần ngại chia sẻ kinh nghiệm của mình cho Minh Di.

 

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã đến đêm trước ngày Minh Di lên đường.

 

Minh Di đã hủy hợp đồng với công ty cũ. Trong mấy ngày nay, cậu đã ký hợp đồng với công ty giải trí thuộc Tạ thị, thông qua người quản lý mới để liên hệ với đội ngũ sản xuất của Chúng Ta ở Trên Đường.

 

Tạ Vân Hiết đã sắp xếp cho Minh Di hai trợ lý, nhưng tối nay cậu không để trợ lý qua, mà tự mình thu dọn hành lý.

 

Lúc Minh Di đến nhà họ Tạ, trong vali chỉ có rất ít đồ, quần áo mới đều do Tạ Vân Hiết mua cho cậu. Minh Di biết lần này đi show là ở trong núi, nên đã chọn vài bộ quần áo dài tay có tính thực dụng cao, khá bền, cùng với một chai thuốc chống muỗi, bỏ chung vào vali.

 

Cửa đang mở, Tạ Vân Hiết lượn vào: “Đang dọn đồ à?”

 

Minh Di không thèm ngẩng đầu lên: “Tạ tổng rảnh lắm sao? Trong công ty không có việc gì làm à?”

 

Nhắc đến chuyện này, Tạ Vân Hiết lại phiền não: “Trước đây tôi không làm ngành này, mấy ngày này sầu muốn chết.”

 

Xem ra Tạ Vân Hiết tạm thời sẽ không đi, Minh Di dứt khoát đứng thẳng lưng, ngồi xuống mép giường: “Trước đây anh làm gì?”

 

“Dược phẩm sinh học,” Tạ Vân Hiết nói bằng một giọng rất bình tĩnh: “Gần như 85% các loại thuốc ức chế trên thị trường đều do công ty của tôi sản xuất ra.”

 

Minh Di có chút kinh ngạc: “Vậy chẳng phải anh… tương đương với việc nắm giữ huyết mạch của Alpha và Omega sao?”

 

Tạ Vân Hiết búng tay một cái: “Thế nào, thầy Tạ của cậu có năng lực không?”

 

Minh Di ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt long lanh ánh đèn ấm áp, gật đầu: “Rất có năng lực.”

 

Trông cũng khá ngoan, ngón tay của Tạ Vân Hiết hơi ngứa, không hiểu sao lại có cảm giác muốn đưa tay lên chọc chọc Minh Di.

 

Tiếc là anh và Minh Di vẫn chưa thân thiết lắm, đột nhiên đưa tay chọc người ta thì đường đột quá.

 

Tạ Vân Hiết không nhịn được, lén dùng tin tức tố của mình chọc vào má cậu.

 

A, thoải mái rồi.

 

Chọc được vào vợ giấy yêu thích của mình rồi.

 

Beta không cảm nhận được tin tức tố, Minh Di quả nhiên không hề nhận ra sự tồn tại của nó, nghỉ ngơi một lúc rồi lại bắt đầu thu dọn hành lý.

 

Theo cốt truyện, đây là lần cuối cùng Minh Di xuất hiện trong mạch truyện chính, nghĩ đến ngày mai phải đối mặt với tình tiết tiếp theo, cậu có chút không ngủ được.

 

Cậu đã so kè với Yến An nhiều lần như vậy, gần như lần nào người thất bại, bẽ mặt cũng là cậu.

 

Mặc dù Minh Di không muốn thừa nhận, nhưng cậu thật sự đã nảy sinh một nỗi sợ hãi khác thường đối với Yến An.

 

Yến An là một ngọn núi lớn mà cậu chưa bao giờ vượt qua được, Minh Di đã ngã trên ngọn núi đó quá nhiều lần, ngã đau rồi, cũng ngã sợ rồi.

 

Cảm xúc bất an kéo dài đến tận lúc ra ngoài vào ngày hôm sau, điều khiến Minh Di bất ngờ là Tạ Vân Hiết vậy mà lại cố tình dậy sớm, đặc biệt dậy để tiễn cậu.

 

“Đừng căng thẳng,” Tạ Vân Hiết an ủi cậu với tư cách là người từng trải: “Cậu cứ coi nó như một trò chơi là được, cứ làm sao cho thoải mái là được.”

 

“Cậu sẽ đạt được những gì mình mong muốn.” Tạ Vân Hiết vỗ vai Minh Di, đôi mắt sâu thẳm màu xanh xám mang theo ý cười khích lệ.

 

Câu nói này như một câu thần chú ngắn gọn, lạ kỳ thay, trái tim Minh Di đã bình tĩnh trở lại.

 

Đúng vậy, chỉ là một trò chơi mà thôi.

 

Khi đó người ta là dao thớt, ta là cá nằm trên thớt, còn bây giờ, Yến An không còn là một sự tồn tại như bug không thể giải quyết.

 

Có chiến thuật là có thể phá giải.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 6: Chiến Lược
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...