Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 5: Hoàn Toàn Buông Xuôi
Sở dĩ Tạ Vân Hiết cứ lôi đông kéo tây nói nhiều với Minh Di như vậy, thực ra cũng là vì muốn xoa dịu sự ngượng ngùng của chính mình.
Xuất thân trong gia đình có gia phong nghiêm khắc, Tạ Vân Hiết tuy là một Alpha, nhưng anh lại không giống những Alpha khác thích chơi bời lăng nhăng với omega bên ngoài.
Anh đã giữ mình như ngọc suốt hơn hai mươi năm, là một người vô cùng trong sạch, giữ mình rất kỹ.
Trong tình huống này, Tạ Vân Hiết lại bị Hệ thống ép phải thốt ra những lời lẽ tục tĩu vớ vẩn, quả thực là một thử thách quá lớn đối với lòng tự trọng và dây thần kinh xấu hổ của anh.
Hơn nữa, Minh Di vốn đang ở trong trạng thái căng thẳng, nghe những lời rác rưởi đó, anh sợ Minh Di sẽ cảm thấy bị xúc phạm, trong lòng càng thêm khó chịu.
Tạ Vân Hiết vừa lo cái này, vừa lo cái khác, cuối cùng hiệu quả lại giống như đang diễn tấu hài độc thoại, trông rất tức cười.
May mà rất có hiệu quả, sau khi nghe những lời hạ lưu bậy bạ hạ thấp nhân cách đó, quả nhiên Minh Di không hề tỏ ra khó chịu, mà chỉ mím môi, ánh mắt lơ đãng, vẻ mặt phức tạp như muốn nói lại thôi.
Tạ Vân Hiết nói xong câu rác rưởi cuối cùng với Minh Di, cuối cùng cũng có thể chống tay ngồi dậy, dùng tay quạt quạt mặt, cảm thấy khá nóng nực: “Tôi diễn thế nào?”
Minh Di suy nghĩ một lát: “Nếu đăng lên mạng, chắc sẽ bị xếp vào chuyên mục video ‘quỷ súc’ đấy.”
“…” Tạ Vân Hiết ngượng ngùng nói: “Vậy lần sau tôi sẽ cố gắng hơn nữa nhé?”
Câu này Minh Di không biết nên đáp lại thế nào, vậy nên đành tự mình nhắm mắt lại, dường như không còn hứng thú nói chuyện tiếp nữa.
Tạ Vân Hiết không làm phiền cậu nữa, anh nói với Minh Di một tiếng rồi cầm bát đũa, rón rén ra khỏi phòng.
Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh trở lại, sau khi Tạ Vân Hiết đi, Minh Di mở mắt, bất động nhìn lên trần nhà.
Kể từ sau vụ tai nạn xe hơi và biết được sự thật về thế giới này, cho đến khi Tạ Vân Hiết giả mạo xuất hiện, vô số hình ảnh lướt qua trong đầu Minh Di.
Tạ Vân Hiết thật đã chết, một thực thể tên là “Hệ thống” lập tức gửi đến một kẻ giả mạo mới để thay thế, có thể thấy thế giới này không hoàn toàn khép kín, vẫn có những tồn tại khác đang âm thầm quan sát nơi đây, và kiểm soát sự vận hành chính xác của “cốt truyện”.
Cuối cùng Minh Di cũng hiểu ra, thất bại của cậu không chỉ do số phận của cốt truyện sắp đặt, mà còn là kết quả tất yếu dưới sự kiểm soát của Hệ thống.
Là một con người, làm sao cậu có thể đấu lại được với một tồn tại như thế?
Quả nhiên, cứ chết đi cho xong, như vậy vẫn gọn gàng dứt khoát hơn.
Minh Di đã từng giãy giụa, đã từng phản kháng, nhưng sự thật chứng minh, trước sức mạnh tuyệt đối, mọi sự chống cự của cậu đều là vô ích.
Kể từ giây phút này, Minh Di hoàn toàn buông xuôi.
Khi còn nhỏ, để giành lại thức ăn của mình, Minh Di dám đánh nhau với một đứa trẻ lớn hơn mình năm tuổi, cho dù đầu bị đánh chảy máu, cũng nhất định phải cắn một miếng thịt trên người đối phương mới chịu thôi.
Kẻ thù lúc đó chỉ là con người, là thứ có thể chiến thắng.
Còn kẻ thù hiện tại của Minh Di lại là một tồn tại hư vô mờ mịt nào đó.
Cậu chỉ còn lại một tháng để sống, cậu không cho rằng mình có thể đánh bại tồn tại kia chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi.
Đánh không lại, thế thì chờ chết thôi.
Minh Di nằm từ sáng đến tối, ý chí sinh tồn giảm mạnh, ngay cả bữa trưa người hầu mang vào cũng không ăn.
Bữa tối do Tạ Vân Hiết đích thân mang đến, anh liếc nhìn bữa trưa chưa hề động đũa, khẽ thở dài, ngồi xuống bên giường: “Không có khẩu vị à, hay là tuyệt thực?”
Minh Di rũ mắt, chán nản cất lời: “Sống thì có ý nghĩa gì.”
Tạ Vân Hiết phản bác: “Sao lại không có ý nghĩa, sống lâu rồi cái gì cũng sẽ thấy được, cậu xem, tôi chẳng phải đã xuyên không rồi đây sao, chính là vì tôi sống đủ lâu rồi đấy.”
Minh Di khẽ cười nhạt: “Xuyên không thì sao, bị Hệ thống khống chế, anh cũng chỉ là một con rối của nó mà thôi.”
“Lời này nghe khó chịu thật,” Tạ Vân Hiết khuấy bát cháo hải sản, hơi nóng bốc lên nghi ngút, làm mờ đi đôi mày sâu thẳm của anh: “Tôi làm nhiệm vụ của Hệ thống là để được hồi sinh, để giành lấy một cơ hội mới cho chính bản thân mình.”
Tạ Vân Hiết duỗi đôi chân dài, thản nhiên như đang nói chuyện phiếm: “Không thể ngồi chờ chết được, tôi còn chưa tìm tài xế gây tai nạn cho tôi để báo thù nữa.”
“Báo thù?” Minh Di mặt không cảm xúc nói: “Anh còn chẳng biết hắn là ai, báo thù thế nào?”
“Thế nên mới phải sống cho đủ lâu chứ.” Tạ Vân Hiết đưa bát cháo trong tay về phía Minh Di, thái độ tùy ý: “Cứ chết một cách không rõ ràng như vậy, làm sao chờ được đến lúc có cơ hội?”
Minh Di không nhận, lẩm bẩm: “Tôi còn có thể chờ được cơ hội gì chứ?”
Tạ Vân Hiết động viên cậu: “Sao lại không thể? Mục tiêu của chúng ta là sống được ngày nào hay ngày đó, cái mạng quèn này cứ thế mà chiến thôi!”
Minh Di khẽ nhếch môi, nở một nụ cười không chút cảm xúc, cậu dựa vào đầu giường, cả người chìm trong ánh đèn mờ ảo, toát ra vẻ u uất chán chường, như một đóa hoa khô héo thối rữa.
Tạ Vân Hiết cũng không khuyên nhiều, thuận theo ý cậu đặt bát cháo sang một bên, rồi lấy từ trong túi ra một cuộn băng dính. Khác với băng dính thông thường, nó có màu đỏ rực rỡ, bề mặt nhẵn bóng và lấp lánh, không hiểu sao lại mang đến một cảm giác gợi tình rất vi diệu.
Ánh mắt bị màu đỏ này k*ch th*ch, đôi mắt lơ đãng của Minh Di tập trung trở lại, từ từ dừng trên cuộn băng dính.
Tạ Vân Hiết có chút khó xử giải thích: “Chuyện là, buổi tối có một đoạn cốt truyện…”
Minh Di hiểu rồi, lại đến lúc Tạ Vân Hiết phải diễn theo cốt truyện.
Tâm trạng cậu rất bình tĩnh, dù là làm nhục hay đùa giỡn, Minh Di cũng không còn tâm sức đâu để bận tâm nữa.
Nghĩ đến việc Tạ Vân Hiết cũng bị khống chế, Minh Di không có ý định làm khó anh, liền ngắt lời: “Muốn tôi làm gì?”
Tạ Vân Hiết ho nhẹ một tiếng, có chút căng thẳng nhìn cậu: “Cậu đưa tay ra một chút.”
Minh Di nghe lời đưa hai tay ra.
Tạ Vân Hiết “xoẹt” một tiếng, xé băng dính ra, nhìn về phía Minh Di. Minh Di im lặng quan sát động tác của anh, không hề phản kháng, một bộ dạng buông xuôi mặc cho người khác xử lý, dường như lúc này dù có đối xử với cậu thế nào, cậu cũng đều chấp nhận.
Tạ Vân Hiết nhướng mày, nhưng không dùng băng dính trói hai cổ tay Minh Di, mà đưa ra một ngón trỏ, ra hiệu Minh Di học theo mình.
Minh Di ngơ ngác đưa ngón trỏ ra, giây tiếp theo, đầu ngón tay của Tạ Vân Hiết đã chạm nhẹ vào ngón tay cậu.
Anh cầm băng dính nhanh chóng quấn vài vòng, chỉ dán ngón tay của họ vào nhau.
Minh Di: “?”
Cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm vào cuộn băng dính màu đỏ tươi, rõ ràng là đã bị hành động của Tạ Vân Hiết làm cho ngớ người.
Tạ Vân Hiết hoàn thành xong nhiệm vụ, duy trì tư thế kỳ quặc đó một lúc rồi hài lòng nói: “Băng dính, tiếp xúc cơ thể, hai yếu tố, thế này chẳng phải đã đáp ứng đủ cả rồi sao?”
Minh Di: “…”
“Cốt truyện này phải diễn trong một tiếng, hay là cậu ngủ một giấc trước đi?” Tạ Vân Hiết còn rất chu đáo đưa ra một đề nghị cho Minh Di, còn mình thì mò điện thoại ra, vụng về dùng chín ngón tay còn lại chơi game.
“…”
Cuối cùng Minh Di cũng không nhịn được mở miệng: “Anh đến đây để tấu hài à?”
Tạ Vân Hiết đầu không ngẩng: “Tôi đang nghiêm túc làm nhiệm vụ mà.”
Minh Di nhìn chằm chằm ngón trỏ đang cong của anh: “Anh làm nhiệm vụ thành ra thế này, không bị phạt sao?”
Tạ Vân Hiết thản nhiên nói: “Không biết, thử xem.”
Hậu quả của việc làm trò tinh quái chính là hình phạt điện giật cấp một từ Hệ thống.
Giây trước Tạ Vân Hiết còn đang ung dung chơi game, giây sau đã bị điện giật đến mức ngã sấp xuống giường Minh Di.
Hệ thống tức giận nói: Lách luật cũng vô dụng, chỉ cần chưa hoàn thành 100% nhiệm vụ cốt truyện, ký chủ vẫn sẽ bị phạt!
Đoạn cốt truyện nhỏ lần này không quá quan trọng, vì vậy Hệ thống chỉ đưa ra hình phạt điện giật cấp một trong 3 phút.
Tạ Vân Hiết hít một hơi khí lạnh, sắc mặt trở nên trắng bệch, anh nhắm mắt nghiến chặt quai hàm, cố gắng chống lại dòng điện này.
Minh Di vừa nhìn đã biết Tạ Vân Hiết bị điện giật, quả nhiên, tuy nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng thực ra chẳng có lỗ hổng nào để lách cả.
Đợi Tạ Vân Hiết hồi phục lại, Minh Di mím môi, nói với anh: “Thật ra anh không cần phải làm vậy.”
Tạ Vân Hiết mồ hôi đầm đìa nhìn cậu, ném qua một ánh mắt nghi hoặc.
“Anh có thể dùng băng dính trói tay tôi, cũng có thể dùng băng dính dán miệng tôi lại.” Minh Di ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt của Tạ Vân Hiết: “Không cần để ý đến cảm nhận của tôi, tôi không quan tâm.”
Tạ Vân Hiết lau mồ hôi trên trán, cười nhẹ: “Nhưng tôi quan tâm.”
“Trinh tiết là của hồi môn tốt nhất của một Alpha, làm sao tôi có thể vì làm nhiệm vụ, mà vứt bỏ trinh tiết quý giá nhất của mình!” Tạ Vân Hiết lắc đầu thề son sắt: “Như vậy thật không công bằng với vợ omega tương lai của tôi!”
Minh Di bị mấy từ “Alpha” với “Omega” của anh làm cho ngẩn người, sự chú ý bị chuyển hướng: “Alpha… ý là người ngoài hành tinh sao?”
Lúc kẻ giả mạo này mới đến, cũng đã đề cập đến việc mình là Alpha gì đó, Minh Di lúc ấy không hiểu ý, tưởng Tạ Vân Hiết đã hoàn toàn bị điên rồi, bây giờ lại có chút không kìm được tò mò, muốn tìm hiểu thân phận thật sự của kẻ giả mạo này.
Tạ Vân Hiết nheo mắt: “Cậu thật sự chưa từng nghe nói về Alpha sao?”
“Tôi chỉ từng nghe về một loại đồng hồ tên là Omega,” Minh Di suy nghĩ một lát, bổ sung một câu: “Và một con robot chơi cờ vây tên là AlphaGo.”
Tạ Vân Hiết: “…”
Tạ Vân Hiết đành phải giải thích cho Minh Di: “Xã hội bên tôi có ba loại giới tính: Alpha, Beta, Omega. Alpha và Omega đều có tin tức tố, Omega có khoang sinh sản, bất kể nam nữ gì cũng đều có thể mang thai. Beta không có tin tức tố — giống như tất cả mọi người trong thế giới của các cậu vậy.”
Thật là một thế giới kỳ lạ.
Đối với thế giới khác, Minh Di không khỏi nảy sinh một chút tò mò: “Alpha chỉ có thể kết hôn với Omega thôi sao?”
Tạ Vân Hiết: “Phần lớn đều kết hôn với Omega, nhưng cũng có Alpha kết hôn với Beta, tuy nhiên Beta không có tin tức tố, không thể trấn an được Alpha trong kỳ mẫn cảm, nên rất ít Alpha muốn làm vậy.”
Minh Di: “Kỳ mẫn cảm lại là cái gì, là thời kỳ dễ bị cảm cúm à?”
Nhắc đến chuyện này, Tạ Vân Hiết có chút khó nói: “Chính là… một loại chu kỳ sinh lý của Alpha, tương tự như… kỳ ph*t t*nh.”
Minh Di “à” một tiếng, rồi không nói gì nữa, dường như đang chìm vào suy tư.
Tạ Vân Hiết ngồi không yên, thúc giục cậu: “Sao cậu sao không nói gì, mau nói gì đi chứ.”
“Tôi chỉ đang nghĩ,” Minh Di trầm ngâm nói: “Ở đây không có Omega, anh sẽ trải qua… ừm… kỳ mẫn cảm đó như thế nào?”
Nghe vậy, Tạ Vân Hiết như bị một cây gậy đập vào đầu, bỗng chốc sững sờ.
Anh đột nhiên bị Hệ thống kéo đến đây, còn chưa kịp suy nghĩ đến vấn đề này!
Nếu là trước đây, Tạ Vân Hiết hoàn toàn có thể dùng thuốc ức chế để cho qua, nhưng vấn đề là, thế giới này căn bản không có thuốc ức chế!
Anh ôm một tia hy vọng cuối cùng, hỏi Minh Di: “Chỗ các cậu có thuốc ức chế không?”
Minh Di nhìn anh thương hại, lắc đầu: “Chưa nghe nói bao giờ.”
Trong phút chốc, sắc mặt Tạ Vân Hiết xám xịt như tro tàn.
Trong tình huống bình thường, kỳ mẫn cảm của Alpha xảy ra một đến hai lần một năm, nhưng tình hình của Tạ Vân Hiết không bình thường, anh mắc chứng rối loạn tin tức tố, thời gian kỳ mẫn cảm đến rất ngẫu nhiên, hơn nữa còn sẽ bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài như môi trường và tâm lý.
Nói cách khác, Tạ Vân Hiết không thể đoán trước được kỳ mẫn cảm tiếp theo sẽ đến vào lúc nào.
Minh Di hỏi: “Không có Omega hoặc thuốc ức chế, anh sẽ chết sao?”
Tạ Vân Hiết đau khổ nói: “Chết thì cũng không đến nỗi phải chết… cố gắng chịu đựng cũng có thể qua được.”
Minh Di: “Vậy anh… cố lên nhé?”
Dứt lời, cả căn phòng chìm vào trong bầu không khí im lặng kéo dài.
Cuối cùng, Tạ Vân Hiết chọn tạm thời bỏ qua vấn đề này, quay lại chủ đề ban đầu.
“Tóm lại, tôi làm tất cả những điều này cũng là vì vợ Omega tương lai của tôi, cậu không cần nghĩ nhiều,” anh bất đắc dĩ nói: “Hơn nữa, tôi cũng không phải là cặn bã thật sự, không thể vì làm nhiệm vụ mà đi chà đạp nhân cách của cậu được? Đây là sự tôn trọng cơ bản nhất.”
Minh Di không nói gì, nhưng đối với kẻ giả mạo này, cậu đã có một chút thay đổi trong suy nghĩ.
Là một người bình thường có nhân phẩm.
Nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó thôi.
Tạ Vân Hiết lách luật được một lần, nhưng không thể lần nào cũng lách được.
Đến những đoạn cốt truyện quan trọng không thể tránh khỏi, liệu Tạ Vân Hiết có còn tiếp tục hy sinh bản thân vì người khác không?
Hơn một tháng nữa, sẽ đến điểm cốt truyện nhất định phải chết của Minh Di, khi đó cậu bị dìm xuống biển, cho dù Tạ Vân Hiết không muốn giết cậu, nhất định Hệ thống cũng sẽ ép anh phải giết cậu.
Đối với bản chất con người, Minh Di không có chút kỳ vọng nào.
Hết giờ, Tạ Vân Hiết liền gỡ băng dính ra, như thường lệ nói vài câu thoại tệ hại với Minh Di, sau đó đỏ bừng mang tai, giả vờ bình tĩnh hỏi Minh Di có thể thêm phương thức liên lạc của cậu không.
Điện thoại của Minh Di đã trở về tay cậu, chỉ là Minh Di rất ít khi mở ra xem.
Lấy điện thoại từ trong tủ ra, phát hiện điện thoại đã hết pin, Minh Di sạc pin rồi khởi động, phát hiện hộp tin nhắn vẫn trống không, trong thời gian tắt máy, không có một cuộc gọi nhỡ nào.
Minh Di đã lường trước được điều này, nên cũng không cảm thấy thất vọng, cậu thêm WeChat của Tạ Vân Hiết, nhìn anh không mấy thành thạo mở ứng dụng, chấp nhận yêu cầu kết bạn của cậu.
Lúc này Minh Di vẫn chưa hiểu tại sao Tạ Vân Hiết lại muốn kết bạn với mình, cho đến nửa giờ sau khi Tạ Vân Hiết rời đi, cậu nhận được mấy bài báo khoa học mà anh chuyển tiếp cho cậu:
Giới hạn của con người: Một người không ăn không uống, có thể cầm cự được lâu nhất bao nhiêu ngày?,Quá trình mà người chết đói phải trải qua,Cảm giác thật sự khi bị chết đói…
Minh Di: “…”
Tạ Vân Hiết ngay sau đó gửi tin nhắn: [Trong bếp vẫn còn hâm nóng cháo, đói thì ra ăn, không cần tiết kiệm tiền cho tên cặn bã đâu.]
Minh Di lạnh nhạt trả lời lại một câu “Tôi không đói”, rồi vô cảm tắt đèn nằm xuống.
Đáng tiếc là, trái tim Minh Di đã chết, nhưng dạ dày của cậu thì chưa.
Thời gian trôi qua, cảm giác đói ngày càng trở nên mãnh liệt, Minh Di trằn trọc một lúc lâu, vẫn khó có thể chìm vào giấc ngủ được.
Bỗng nhiên, Minh Di bật người ngồi dậy.
Sắp chết đến nơi rồi, tại sao mình còn phải tự hành hạ bản thân?
Cậu vén chăn xuống giường, mò mẫm đi vào bếp.
Cả căn biệt thự im phăng phắc, vị quản gia già kia và người hầu không biết đã đi đâu, nhưng động tác của Minh Di vẫn hết sức cẩn thận, mang theo cảm giác lén lút như đang đi ăn trộm.
Cháo hải sản được giữ ấm ở nhiệt độ vừa phải, Minh Di múc một bát, ăn ngấu nghiến, lúc đang ăn ngon lành thì đèn trên đầu bỗng sáng lên.
Tạ Vân Hiết cầm cốc nước đứng ở cửa bếp, ngỡ ngàng nhìn cậu.
Minh Di: “…”
Cậu nuốt ngụm cháo trong miệng, vẻ mặt có thể gọi là vô cùng bình tĩnh.
Nhưng ngón chân đã bắt đầu từ từ ‘đào đất’, sắp ‘đào’ ra cả một căn hai phòng một sảnh đến nơi rồi.
Tạ Vân Hiết bước vào, vừa rót nước vừa thắc mắc hỏi: “Sao cậu không bật đèn?”
Minh Di quay lưng đi, giọng nói lí nhí: “Để tiết kiệm điện.”
Tạ Vân Hiết không có chuyện gì để nói liền khen bừa: “Haha, cậu đúng là biết tiết kiệm điện thật đấy.”
“…”
Minh Di quay lưng về phía Tạ Vân Hiết, khẽ hít một hơi, sau đó nhanh chóng ăn hết chút cháo cuối cùng trong bát, rồi rời khỏi nhà bếp như một cơn gió.
Đây là ngại ngùng rồi sao?
Tạ Vân Hiết nhớ lại khoảnh khắc đèn vừa bật sáng, khi anh nhìn thấy đôi mắt mở to kinh ngạc của Minh Di, không hiểu sao lại cảm thấy rất đáng yêu.
Giống như một chú chuột hamster nhỏ bị bắt quả tang đang ăn vụng, khiến người ta không nhịn được muốn nhéo vài cái lên đôi má phồng lên kia.
Chỉ lơ đãng một chút, nước trong cốc đã vô tình tràn ra ngoài, Tạ Vân Hiết vội vàng ngừng rót nước, bực bội lau tay.
——-
Một khi đã bị bắt gặp ăn vụng, Minh Di cũng dứt khoát mặc kệ luôn, đến giờ cơm, không cần Tạ Vân Hiết gọi, cậu đã có mặt đúng giờ trên bàn ăn.
Đối với sự thay đổi tâm lý của Minh Di, Tạ Vân Hiết cũng ngầm hiểu, ngày ba bữa đều để đầu bếp thay đổi thực đơn đa dạng.
Về việc này Hệ thống tỏ ra rất không hài lòng: Theo cốt truyện, phản diện lúc này nên ngược đãi Yến Minh Di, nhưng anh lại làm gì? Sao anh có thể để cậu ta ăn ngon như vậy?
Tạ Vân Hiết vô tội nói: “Tao cũng là vì nghĩ cho cốt truyện tiếp theo mà thôi.”
Hệ thống khó hiểu: Chuyện này liên quan gì đến cốt truyện?
Tạ Vân Hiết: “Mi còn chưa nhìn ra sao? Tao đang xây dựng mối quan hệ tốt với Yến Minh Di đó, không xây dựng quan hệ tốt thì lát nữa làm sao cậu ta chịu tham gia chương trình tạp kỹ kia?”
Hệ thống nhanh chóng hiểu ra ý trong lời của Tạ Vân Hiết, anh nói không sai, tiếp theo Minh Di quả thực phải thực hiện một đoạn cốt truyện khá quan trọng.
— Trong nguyên tác, đây là lần cuối cùng nhân vật pháo hôi độc ác Yến Minh Di xuất hiện khi còn sống.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
