Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 4: Hợp Tác
Dòng máu đỏ tươi men theo cổ tay chảy xuống, nhỏ giọt trên sàn.
Sắc mặt Minh Di trắng bệch, nhưng ánh mắt lại trở nên hung tợn, cậu tăng thêm lực trên tay, cố gắng vật lộn với Tạ Vân Hiết để đưa mảnh thủy tinh kia vào yết hầu của anh.
May mà Tạ Vân Hiết cũng dần hồi phục sau cú điện giật vừa rồi, anh giơ tay kia lên, nắm lấy cổ tay gầy guộc xanh tím của Minh Di, cưỡng ép đoạt lấy mảnh thủy tinh khỏi tay cậu.
Sau đó đè bệnh nhân không ngoan ngoãn xuống, ép Minh Di nằm lại trên giường.
Minh Di vốn đã là nỏ mạnh hết đà, sau khi thực hiện một loạt hành động này thì cũng hoàn toàn kiệt sức.
Vì vậy, dù trong lòng Minh Di vô cùng không cam tâm, cũng chỉ có thể mặc cho Tạ Vân Hiết sắp đặt.
Đầu óc mê man, toàn thân đau nhức, Minh Di biết có thể mình đã phát sốt, cậu nhìn chằm chằm người đàn ông cao lớn bên giường, không dám lơ là mất cảnh giác.
Tạ Vân Hiết đang cúi đầu xem vết thương trong lòng bàn tay, mày khẽ nhíu lại, đôi mắt màu xám xanh kia như chứa đầy lệ khí, âm u đáng sợ.
Lại sắp bị đánh nữa sao? Lòng Minh Di bình lặng như nước, cậu không hối hận về việc mình vừa làm, điều duy nhất hối hận là tốc độ ra tay của cậu không đủ nhanh, không thể giết Tạ Vân Hiết thêm một lần nữa.
Không ngoài dự đoán của Minh Di, giây tiếp theo, đôi mắt kia liền lạnh lùng liếc về phía cậu.
“Ra tay tàn nhẫn thật đấy.” Tạ Vân Hiết bình phẩm một câu không cảm xúc.
Minh Di không có bất kỳ phản ứng nào, vẻ mặt bình tĩnh, gần như tê liệt, chờ đợi nắm đấm sắp giáng xuống.
Cái giá phải trả cho việc không giết được Tạ Vân Hiết là rất lớn, có thể cậu sẽ bị tên đó hành hạ tàn nhẫn hơn, rơi vào kết cục bi thảm hơn cả việc bị dìm xuống biển.
Nhưng Minh Di chỉ là không cam tâm.
Cậu phản kháng Tạ Vân Hiết, giống như đang phản kháng số phận đã bị đóng khung của mình.
Nhưng cuối cùng, dù là số phận hay là Tạ Vân Hiết gì cũng vậy, Minh Di vẫn không thể thoát khỏi tất cả những thứ đang trói buộc cậu.
Nhưng nắm đấm trong dự đoán lại mãi không giáng xuống.
Tạ Vân Hiết kéo một chiếc ghế đến, ngược lại còn bày ra tư thế ngồi xuống trò chuyện thân tình.
“Tôi biết cậu đang rất nóng lòng, nhưng cậu đừng vội, những gì tôi vừa nói là thật, tôi thực sự không phải là Tạ Vân Hiết trước đây.”
Lại bắt đầu nói những lời điên khùng rồi, Minh Di mặt không cảm xúc nhìn lên trần nhà, ánh mắt trống rỗng, suy nghĩ xem khi nào màn tra tấn dài dằng dặc này mới kết thúc.
Đói quá, đau quá, mệt quá.
Tạ Vân Hiết thấy Minh Di tỏ thái độ lạnh lùng không thèm để ý đến mình, cũng không vội chứng minh, anh lấy gạc trong hộp y tế ra, vừa tự băng bó cho mình, vừa tự nói một mình: “Cậu đúng là đã thành công g**t ch*t Tạ Vân Hiết trước đây rồi, một dao rạch bụng, phản công tuyệt địa, làm rất tốt, đáng tiếc —— giữa chừng đã xảy ra một chút sự cố.”
Nghe thấy bốn chữ “một dao rạch bụng”, ánh mắt Minh Di cuối cùng cũng có chút biến động.
Không phải là mơ?
Tạ Vân Hiết nói đến đây thì đột nhiên dừng lại, vì anh lại bị hệ thống giật điện.
Hệ thống đã sụp đổ: Ký chủ, anh nói với cậu ta những chuyện này làm gì! Anh phá vỡ thiết lập nhân vật rồi có biết không? Đã nói là phải ngoan ngoãn đóng vai phản diện cơ mà! Hơn nữa sao anh có thể nói những chuyện này với pháo hôi độc ác, lỡ như cậu ta thức tỉnh ý thức, làm cho dòng thời gian sụp đổ nghiêm trọng hơn thì sao?!
Tạ Vân Hiết khẽ “hít” một hơi, một lúc lâu sau mới hồi phục, trả lời trong đầu, mở miệng đã là một quả bom tấn: “Mi còn chưa nhìn ra sao? Không giải thích rõ ràng với Yến Minh Di, sớm muộn gì tao cũng sẽ bị cậu ấy g**t ch*t.”
Hệ thống tức thì nghẹn họng.
Tạ Vân Hiết: “Rất rõ ràng, Yến Minh Di đã mất kiểm soát rồi, cậu ấy cố chấp muốn giết ‘Tạ Vân Hiết’, một lần thất bại, cậu ta nhất định sẽ ra tay lần nữa.”
“Hệ thống, mi dám cược không, cược rằng trước khi tao đi hết tình tiết dìm biển, tao sẽ không chết trong tay cậu ấy không?”
Tạ Vân Hiết thản nhiên nói: “Nếu tao thực sự không may qua đời, mi chắc chắn, mi còn có thể tìm được người thứ hai có thể đóng vai phản diện hoàn hảo như tao không?”
Hệ thống tạm thời không trả lời, CPU của nó đang vận hành với tốc độ cao, gần như sắp quay đến bốc khói luôn rồi.
Tạ Vân Hiết đúng lúc chen vào: “Chi bằng nói chuyện với Yến Minh Di đi, tốt nhất là có thể đạt được quan hệ hợp tác, tao diễn vai phản diện của tao, cậu ấy diễn vai pháo hôi độc ác của cậu ấy, bình an vô sự qua một tháng này.”
“Dù sao thì Yến Minh Di cũng không có nhiều đất diễn, sau khi bị dìm xuống biển là hết vai rồi, cậu ấy biết một chút sự thật thì có làm sao đâu, quản miệng cậu ấy lại, không để cậu ấy nói ra ngoài là được rồi, chẳng lẽ thật sự phải vì cậu ấy mà hủy hoại cả dòng thời gian sao?”
“Hệ thống, mi nói xem, có phải là cái lý lẽ này không?”
Hệ thống sắp bị Tạ Vân Hiết làm cho lú lẫn, hình như cũng có lý, pháo hôi độc ác cũng chỉ sống được một tháng, nhưng đất diễn của phản diện lại kéo dài hơn nửa cuốn sách, nếu ký chủ xui xẻo một chút, cũng bị Minh Di giết… thế giới này mới thật sự vô phương cứu chữa.
Trong lúc hệ thống đang trải qua một cơn bão ổ cứng, Minh Di đột nhiên khàn giọng lên tiếng: “Sự cố… gì?”
Tạ Vân Hiết không đợi hệ thống phản ứng, nhanh miệng nói hết sự thật: “Sự cố chính là tôi đã xuyên không đến đây, bây giờ tôi phải thay thế Tạ Vân Hiết ban đầu, đảm bảo cốt truyện diễn ra thuận lợi.”
“…” Minh Di rơi vào im lặng.
Về mặt lý trí, Minh Di không muốn tin những lời điên rồ này, nhưng cậu lại nhớ đến giấc mơ của mình.
Nếu thế giới của mình thực sự là một cuốn sách, vậy thì chuyện xuyên không… cũng không phải là không thể.
Minh Di sốt đến mê man, gần như không thể giữ được dòng suy nghĩ hoàn toàn tỉnh táo, đúng lúc cậu đang suy nghĩ đến đau đầu, thì “Tạ Vân Hiết” đối diện đột nhiên vén vạt áo sơ mi lên, để lộ cơ bụng sáu múi rõ ràng, rồi với vẻ mặt chân thành nói với cậu: “Tôi thật sự không lừa cậu, không tin cậu xem này, chỗ này có phải là không vết dao nào không?”
Nói xong còn vỗ mạnh vào cơ bụng: “Hàng thật giá thật, không một vết xước!”
Minh Di: “…”
Cuối cùng hệ thống cũng không chịu nổi nữa mà than thở một tiếng, đau đớn mặc niệm cho thiết lập nhân vật đã sụp đổ hoàn toàn của ký chủ nhà mình.
Đến nước này, hệ thống cũng không nghĩ đến việc ngăn cản nữa, dù sao những lời ký chủ nói cũng có lý, Yến Minh Di chỉ là một nhân vật nhỏ sắp hết vai, biết một chút sự thật cũng không sao, nhưng nếu Yến Minh Di tiếp tục mất kiểm soát, có thể sẽ gây ra tổn thương không thể cứu vãn cho dòng thời gian, ngược lại còn lợi bất cập hại.
Hay là hợp tác với Yến Minh Di, vừa hay nó cũng có thể quan sát tên pháo hôi độc ác này, xem xem rốt cuộc đối phương vì sao lại đột nhiên thoát ly khỏi cốt truyện mà mất kiểm soát như vậy.
Ánh mắt Minh Di dời xuống, nhìn vào cơ bụng sáu múi rõ ràng của Tạ Vân Hiết, khóe miệng khẽ động, mím chặt môi, vẻ mặt thật phức tạp: “Vậy thì sao? Tại sao… anh lại nói với tôi những chuyện này?”
Tạ Vân Hiết hạ vạt áo xuống, nghiêm túc nói: “Tôi hy vọng cậu có thể phối hợp diễn với tôi, chúng ta hợp tác cùng có lợi.”
Minh Di cố gắng vận động cái đầu ngày càng hỗn độn mình, cố gắng làm rõ các mối liên hệ.
Nghĩa là, Tạ Vân Hiết ban đầu đã chết, “Tạ Vân Hiết” mới đến đã thay thế vị trí của anh ta, mục đích là để tiếp tục hoàn thành cái gọi là “cốt truyện”.
Vậy tại sao lại tìm mình hợp tác? Bởi vì mình muốn giết Tạ Vân Hiết, nếu không bàn bạc hợp tác với mình, mình sẽ tiếp tục thử giết Tạ Vân Hiết.
Thì ra là vậy.
Minh Di bất giác có chút u ám nghĩ, nếu… mình g**t ch*t “Tạ Vân Hiết” mới này, vậy thì, liệu có “Tạ Vân Hiết” nào khác xuyên không đến nữa không?
Có lẽ, chỉ cần mình cứ tiếp tục giết, để cho cốt truyện tiếp theo sụp đổ hoàn toàn, như vậy mình có thể ——
Ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu rồi biến mất không còn dấu vết, Minh Di mệt mỏi nhắm mắt lại.
Cho dù thế giới có bị hủy diệt, những gì cậu muốn, cũng sẽ không bao giờ có được nữa.
Vì vậy Minh Di nói: “Được thôi, tôi sẽ suy nghĩ.”
Tạ Vân Hiết như thở phào nhẹ nhõm, chu đáo đắp lại chăn cho cậu: “Chuyện này đợi cậu khỏe lại rồi nói chi tiết, cậu nghỉ ngơi trước đi.”
Có vẻ như trong thời gian ngắn, cậu sẽ không bị đánh nữa, Minh Di hơi thả lỏng tinh thần, bóng tối lập tức ập đến, nuốt chửng tất cả ý thức.
Giấc ngủ này cũng không yên ổn, trong giấc mơ hỗn loạn lóe lên vô số hình ảnh: vẻ mặt âm u của Tạ Vân Hiết, nắm đấm giơ lên, lưỡi dao sắc bén lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, xé toạc hư không, đâm vào da thịt, kéo theo một chuỗi vết máu văng tung tóe…
Cảm giác đâm xuyên qua da thịt rõ ràng đến thế, Minh Di đột ngột bừng tỉnh, những ngón tay co quắp nắm chặt mép chăn, vẫn còn run lên nhè nhẹ.
Dạ dày cuộn trào, khi mở mắt ra lại thấy Tạ Vân Hiết đang gục đầu ngủ bên giường, cảm giác buồn nôn tức thì ập đến, đầu óc Minh Di trống rỗng, phản xạ có điều kiện giơ tay lên, nắm thành quyền đấm mạnh vào mặt bên của Tạ Vân Hiết.
“Hửm?” Tạ Vân Hiết bị đánh thức, ôm mặt nhìn qua với vẻ kinh ngạc, đối diện với ánh mắt đầy sợ hãi và chán ghét của Minh Di, anh lập tức hiểu ra: “Này cậu, là tôi đây, tôi là hàng giả!”
Trán Minh Di rịn ra mồ hôi lạnh, thở hổn hển nhìn anh một lúc lâu, mới từ từ hạ tay xuống.
“Xin lỗi.”
“Không sao, có gì to tát đâu.” Tạ Vân Hiết xoa xoa mặt, biết Minh Di đây là bị kích động, cũng tại mình, lớn lên giống hệt tên phản diện kia làm chi, để Minh Di đột nhiên nhìn thấy mặt anh, không bị dọa một phen mới lạ.
Tạ Vân Hiết: “Cậu có sức ngồi dậy không, ăn chút cháo nhé?”
Minh Di miễn cưỡng chống giường ngồi dậy, vẫn còn hơi chóng mặt, cậu nhận lấy bát cháo Tạ Vân Hiết đưa, cảm giác thật ấm áp.
Minh Di cụp mi mắt xuống, dùng thìa múc một muỗng, yên lặng ăn, đôi môi tái nhợt được hơi nóng làm cho ửng lên, dần dần nhuốm một màu hồng nhạt, trông có vẻ có sức sống hơn một chút.
Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào môi người ta một lúc lâu, mới đột nhiên hoàn hồn, vội vàng lúng túng dời ánh mắt đi: “Cái đó… cậu cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
Nhưng thực ra Minh Di hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của anh, cậu đang trong trạng thái buông lỏng, như một ngọn cỏ khô hoàn toàn bị đánh gục, ủ rũ không chút tinh thần: “Ừm.”
Tạ Vân Hiết: “Chuyện là thế này, cốt truyện vẫn phải đi tiếp, nhưng tôi đã thương lượng với hệ thống rồi, đất diễn của cậu không nhiều, hơi đi chệch một chút cũng không sao, cho nên, cậu chỉ cần phối hợp với tôi diễn một chút là được.”
Minh Di tê liệt lặp lại một cách máy móc: “Diễn một chút?”
Tạ Vân Hiết có chút khó nói: “Chỉ là đọc vài câu thoại, một chút tiếp xúc cơ thể… chủ yếu là tôi diễn, cậu cứ nằm là được.”
Về việc này, Minh Di vẫn phản ứng rất bình thản, ánh mắt cậu không chút gợn sóng nhìn chằm chằm hoa văn trên chăn, máy móc múc cháo: “Tùy anh.”
Tạ Vân Hiết lại tỏ ra ngượng ngùng, ánh mắt lảng tránh: “Đợi cậu ăn xong cháo đã… tôi sợ cậu xem rồi sẽ cười tôi.”
Trong lòng Minh Di không để ý, thậm chí còn có chút tự giễu nghĩ, sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, trái tim cậu đã chết từ lâu, không còn gì có thể khiến cậu cười nữa.
Minh Di ăn xong cháo, thái độ Tạ Vân Hiết rất thân thiện mời cậu nằm xuống, sau đó anh mới bắt đầu màn trình diễn của mình.
Minh Di thẳng thắn nằm xuống, vừa hay cậu cảm thấy mệt mỏi, bèn nhắm mắt lại.
Tiếng ghế di chuyển vang lên từ bên giường, Tạ Vân Hiết đứng dậy, rồi chiếc giường bên dưới lún xuống, anh quỳ một gối lên.
Minh Di cảm thấy eo mình bị Tạ Vân Hiết ấn xuống qua lớp chăn, tiếp đó, giọng nói trầm thấp bá đạo của người đàn ông vang lên từ trên đỉnh đầu: “Hừ, giả vờ làm trinh tiết liệt nam cái gì chứ, tối qua không phải cậu cũng kêu to lắm sao?”
Minh Di: “…”
Cảm giác của Minh Di thật khó mà diễn tả bằng lời được, cậu mở mắt ra, u uất nhìn Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết đối diện với ánh mắt của cậu, cố gắng giữ vẻ mặt mình không bị sụp đổ, nhưng tai đã đỏ bừng lên rồi, không đợi Minh Di trả lời, anh tiếp tục lớn tiếng: “Sao không trả lời, dùng ánh mắt đó nhìn tôi, lại muốn bị làm nữa à!”
Minh Di: “…”
Đủ rồi.
Minh Di từ từ hỏi: “Anh đây là… đang diễn cái gì vậy?”
Tạ Vân Hiết cũng không thể căng mình được nữa, dù anh đã sớm đoán trước được sự ngượng ngùng của cảnh này, nhưng sao có thể ngượng đến thế được?
Tạ Vân Hiết tránh ánh mắt của Minh Di, cứng đầu giải thích: “Theo cốt truyện, tối qua tên cặn bã đó đã… cậu rồi, cho nên hôm nay tên đó sẽ mượn chuyện này để tiếp tục sỉ nhục cậu.”
Minh Di nhìn vào vành tai đỏ rực của anh, nhất thời có chút nghẹn lời, rốt cuộc là niềm tin nào có thể chống đỡ cho Tạ Vân Hiết đọc xong những câu thoại này vậy?
Tạ Vân Hiết lập tức hiểu được nội dung phức tạp trong ánh mắt của cậu, đau đớn nói: “Đều là nhiệm vụ của hệ thống thôi!”
Minh Di: “Không làm nhiệm vụ thì sẽ thế nào?”
Tạ Vân Hiết im lặng một lúc: “Không đạt tiêu chuẩn, nó sẽ giật điện tôi.”
Điện giật cấp một, cấp hai còn có thể chịu được, cấp ba thì không xong rồi.
Hơn nữa, Tạ Vân Hiết cũng chưa hiểu rõ hệ thống lắm, hiện tại tạm thời không có ý định hoàn toàn trở mặt với nó.
Ánh mắt Minh Di khẽ động, không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị giật điện?
… Cũng giống như mình, đều là những kẻ đáng thương bị thao túng.
Cảm giác đồng bệnh tương liên khiến thái độ của Minh Di dịu đi một chút, tỏ vẻ thấu hiểu: “Anh cứ diễn tiếp đi, tôi không quan tâm.”
Tạ Vân Hiết dùng đôi mắt màu xám xanh đó nhìn cậu vô cùng chân thành, mà giọng điệu cũng rất chân thành: “Cảm ơn cậu, cậu đúng là người tốt.”
Giây tiếp theo giọng điệu lại thay đổi, tiếp tục diễn màn kịch cẩu huyết bóp eo trợn hai mắt đỏ ngầu.
“Yến tiểu thiếu gia không phải rất kiêu ngạo sao? Thật muốn để tất cả mọi người đến xem bộ dạng này của cậu.”
“Cậu kêu đi, kêu to hơn nữa cũng không ai nghe thấy đâu, tôi đã nói rồi, sẽ không có ai đến cứu cậu đâu!”
Nói đến đây, Tạ Vân Hiết không nhịn được mà phàn nàn: “Tên này mù luật à, người khác có thể không đến, nhưng 113 chắc chắn sẽ đến, cậu tuyệt đối đừng có nghe, đây đích thị là PUA đó!”
“…” Minh Di bất lực nhắm mắt lại.
Anh diễn thì cứ diễn đi, tại sao còn phải kèm theo cả bình luận nữa vậy.
Nghe đến đây, cuối cùng Minh Di cũng xác định, tuy “Tạ Vân Hiết” này trông rất giống người trước, nhưng giữa bọn họ đúng là có sự khác biệt về bản chất.
Nếu Tạ Vân Hiết thật là một con sói điên, thì gã hàng giả này… cùng lắm chỉ là một con Husky đang tăng động.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
