Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 3: Ở Hai Đầu Giấc Mơ
“Ý mi là, tao bị xe tông chết rồi? Chỉ có làm việc cho cái hệ thống phản diện yêu ma quỷ quái nhà mi thì mới có thể sống tiếp!”
Trong căn phòng mang phong cách tối giản với tông màu trắng đen xám, Tạ Vân Hiết tựa vào đầu giường, tấm chăn lụa mềm mại vắt hờ trên eo, nhìn vào không trung với vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Tại sao cứ phải là tao đóng vai này? Mi đã có khả năng kéo tao đến đây rồi, hồi sinh cái tên cặn bã đó chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?”
Hệ thống Đóng vai Phản diện: Tôi không thể thực hiện thao tác hồi sinh đối với các nhân vật chính trong truyện.
Tạ Vân Hiết nghe mà bật cười: “Ý của mi là, mi không thể thao túng nhân vật trong truyện, nhưng có thể thao túng nhân vật ngoài truyện, đúng không?”
Có thể hiểu là như vậy.
Tạ Vân Hiết miễn cưỡng tin lời giải thích này: “Vậy mi nói đi, tao cần phải làm gì?”
Nhắc đến chuyện này, giọng điện tử của hệ thống lập tức có biến động: Anh cần đóng vai phản diện, thúc đẩy cốt truyện phát triển một cách chính xác!
Hệ thống hiển thị một giao diện trong suốt trước mặt Tạ Vân Hiết, trên đó liệt kê ba mục: Điểm Tàn Bạo, Độ Hoàn Thành Cốt Truyện, và Độ Thỏa Mãn Của Nhân Vật Chính.
Điểm Tàn Bạo: Nhân vật phản diện đã góp phần tạo ra không ít tình tiết máu me bạo lực trong truyện, Điểm Tàn Bạo chính là tiêu chuẩn độc ác mà anh cần đạt tới. Cách thực hiện bao gồm nhưng không giới hạn ở: đánh đập người khác, chửi mắng, thuê người gây thương tích, dọa nạt, bạo lực giường chiếu,…
Độ Hoàn Thành Cốt Truyện: Đúng như tên gọi, để ngăn dòng thời gian đi chệch hướng, mỗi tình tiết ở các mốc quan trọng đều cần được hoàn thành thật tốt.
Độ Thỏa Mãn Của Nhân Vật Chính: Sự tồn tại của nhân vật phản diện là để làm đá lót đường cho nhân vật chính, làm nổi bật sự chân thiện mỹ của nhân vật chính, và thúc đẩy tiến độ tình yêu của cặp đôi công thụ chính. Anh chỉ cần đóng vai phản diện cho tốt, mỗi khi hoàn thành một trong các nội dung này, Độ Thỏa Mãn Của Nhân Vật Chính sẽ tăng lên.
Tạ Vân Hiết nheo mắt: “Chi tiết hơn thì sao?”
Dựa theo thiết lập nhân vật phản diện, mỗi ngày anh cần đạt 100 Điểm Tàn Bạo.
Độ Hoàn Thành Cốt Truyện do tôi đánh giá, càng bám sát nguyên tác, độ hoàn thành càng cao.
Độ Thỏa Mãn Của Nhân Vật Chính bao gồm các hạng mục quy định và các hạng mục cộng điểm thêm. Anh chỉ cần hoàn thành các hạng mục quy định, các hạng mục cộng điểm thêm có thể tùy chọn làm hoặc không.
Khi Độ Hoàn Thành Cốt Truyện đạt 100%, anh có thể hồi sinh ở thế giới ban đầu.
“Nghe có vẻ là một mối làm ăn hời,” Tạ Vân Hiết suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng quyết định: “Được, tao đồng ý. Tiếp theo tao phải làm gì?”
Hệ thống Đóng vai Phản diện nhanh chóng làm mới nhiệm vụ.
Nhiệm vụ ngắn hạn: Dựa theo cốt truyện gốc, tiếp tục ngược đãi pháo hôi độc ác Yến Minh Di…
Nhiệm vụ còn chưa hiển thị xong, đồng tử của Tạ Vân Hiết bỗng chấn động: “Chờ đã, mi nói ngược đãi ai cơ!”
Hệ thống không hiểu tại sao anh lại đột nhiên kích động: Pháo hôi độc ác Yến Minh Di chứ ai.
Tạ Vân Hiết nhất thời nghẹn lời: “Nhân vật chính của thế giới này… không phải tên là Yến An chứ?”
Chính xác.
Tạ Vân Hiết thầm chửi một tiếng, hoàn toàn không ngờ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy.
Bởi vì trước khi bị tai nạn xe, anh đang đọc chính cuốn truyện đoàn sủng tên là Sủng Ái Vô Hạn này.
Tạ Vân Hiết chỉ là lúc kẹt xe rảnh rỗi nhàm chán, tiện tay bấm vào xem thử, không ngờ vừa mở đầu đã tức điên lên.
Thiếu gia thật Minh Di rõ ràng nỗ lực và ưu tú như vậy, sao lại có thể bị tất cả mọi người ghét bỏ? Tác giả có vấn đề về não à?
Tạ Vân Hiết đọc theo góc nhìn của Minh Di, anh vốn tưởng Minh Di là nhân vật chính, sau khi khổ sở suốt mười bốn năm đầu đời, đợi cậu về nhà, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp lên. Nhưng sau đó Tạ Vân Hiết mới phát hiện, nhân vật chính dường như không phải Minh Di, mà là thiếu gia giả Yến An…
Mọi chuyện chẳng có gì tốt đẹp cả. Vì một tin đồn thất thiệt không đâu, Minh Di bị giới giải trí tẩy chay, lại không nhận được sự ủng hộ của người nhà, chỉ có thể bước lên con đường liên hôn, thế mà lại giao phó không đúng người! Gã phản diện cùng tên cùng họ Tạ Vân Hiết ngày ngày ngược đãi Minh Di, khiến Tạ Vân Hiết ghê tởm không chịu nổi.
Hơn nữa, tác giả này dường như có thù với Minh Di, cứ nhất quyết miêu tả vô cùng chi tiết những ngày tháng đau khổ của cậu ở nhà họ Tạ, Minh Di bị đánh bầm dập khắp người ra sao, bị nhét vào vali dìm xuống biển thế nào… tất cả đều được viết rành rành mạch mạch.
Tạ Vân Hiết vừa tức giận vừa sốt ruột, cảm thấy bất lực vì không thể thò tay vào tát cái gã phản diện kia mấy cái. Anh thực sự không nỡ xem tiếp, liền chuyển sang khu bình luận chửi rủa tác giả bằng một bài văn tám trăm chữ, rồi lưu lại một đống ảnh tạo hình nhân vật tuyệt đẹp mà các họa sĩ vẽ cho Minh Di, lúc này mới nén giận tắt màn hình.
—— Sau đó thì bị tai nạn xe, rồi chết.
Trong lòng Tạ Vân Hiết bỗng giật thót, nếu đây là thế giới của Sủng Ái Vô Hạn, vậy thì Minh Di bây giờ đang ở đâu?
Tạ Vân Hiết lật chăn xuống giường, để che giấu hành động có phần khẩn trương của mình, anh cố tỏ ra bình tĩnh, hỏi: “Tên pháo hôi độc ác đó bây giờ đang ở đâu?”
Trong vali hành lý.
Không thể nào bình tĩnh nổi nữa! Tạ Vân Hiết không thể nhịn được nữa mà chửi một tiếng: “Mịa nó, sao mi không nói sớm một chút!”
“Sao cậu ấy lại ở trong vali? Chẳng phải còn một tháng nữa mới đến tình tiết dìm xuống biển sao!”
Hệ thống cũng cảm thấy oan ức: Nhân vật phản diện vừa chết, dòng thời gian đã bị lệch, rất nhiều tình tiết cũng rối loạn theo, cho nên mới cần anh uốn nắn lại cốt truyện, đưa dòng thời gian trở về đúng quỹ đạo đó.
Tạ Vân Hiết vội vã đi ra ngoài, đã đến cửa rồi, nhờ hệ thống nhắc nhở mới miễn cưỡng nhớ ra thiết lập nhân vật, bèn căng mặt gọi một quản gia tới: “Minh Di đâu?”
Tên phản diện Tạ Vân Hiết chết bất đắc kỳ tử khiến dòng thời gian bị chệch hướng nghiêm trọng. Tuy hệ thống không thể hồi sinh nhân vật phản diện quan trọng, nhưng nó có thể sửa đổi ký ức của một vài nhân vật phụ nhỏ.
Tất cả những người chứng kiến Tạ Vân Hiết chết lúc đó đều bị hệ thống thay đổi ký ức, giờ đây trong ấn tượng của bọn họ, Tạ Vân Hiết chỉ bị thương nhẹ một chút thôi.
Nhắc đến Minh Di, vị quản gia già lập tức lộ ra vẻ mặt căm phẫn khắc nghiệt và bất mãn: “Cậu ta dám bất kính với thiếu gia như vậy, tôi đã nhốt cậu ta vào vali, để cậu ta ở trong đó kiểm điểm cho tốt.”
Tạ Vân Hiết cố nén cơn xung động muốn đánh người già, mặt mày âm trầm nói: “Cậu ta là thú cưng của tôi, tôi có cho phép các người động vào cậu ta không?”
Ting —— Điểm Tàn Bạo +5
Vị quản gia già thấy sắc mặt Tạ Vân Hiết không ổn, lí nhí ngậm miệng lại.
Trong một căn phòng tối om, Tạ Vân Hiết tìm thấy Minh Di bị nhét vào trong vali.
Không thể chờ đợi hành động chậm chạp của vị quản gia già, Tạ Vân Hiết đẩy mạnh ông ta ra, tự mình ngồi xổm xuống, nhanh chóng kéo khóa vali.
Sau khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, Tạ Vân Hiết cau mày thật chặt.
Chàng trai xanh xao gầy gò nằm nghiêng trong chiếc vali chật hẹp, tư thế co quắp, hai tay vặn vẹo ôm trước ngực như một đứa trẻ sơ sinh trong bọc ối, hàng mi ướt đẫm nước mắt dính lại thành từng cụm, hơi thở yếu ớt thoi thóp.
Tuy dáng người Minh Di gầy, nhưng dù sao cũng đã là người trưởng thành, một người trưởng thành bị nhét vào chiếc vali chật hẹp như vậy, chắc hẳn phải cảm thấy ngột ngạt và khó chịu đến mức nào?
“Đi gọi bác sĩ đến đây,” Tạ Vân Hiết ra lệnh mà không quay đầu lại, cố gắng cẩn thận hết mức có thể để bế Minh Di ra khỏi vali.
Thân thể cậu cứng đờ, lạnh ngắt, ôm trong lòng nhẹ đến đáng sợ, Tạ Vân Hiết sững người, vài đoạn tình tiết trong nguyên tác bỗng lóe lên trong đầu.
Tạ Vân Hiết bất giác nghiến chặt răng hàm.
Chết tiệt, anh nhớ ra rồi, tên cặn bã họ Tạ trong nguyên tác còn không cho Minh Di ăn cơm.
Đầu Minh Di bất lực tựa vào vai Tạ Vân Hiết, dường như bị hành động của Tạ Vân Hiết đánh thức, Tạ Vân Hiết nghe thấy cậu đang nức nở nói gì đó, bèn ghé sát tai lại để nghe.
“Mẹ ơi…”
Minh Di mơ thấy một giấc mơ rất đẹp.
Cậu mơ thấy năm mười bốn tuổi cậu trở về nhà, mang theo trái tim thấp thỏm, do dự bước vào cánh cổng trông có vẻ sang trọng, xa hoa, chào đón cậu không còn là sự lạnh nhạt của người nhà, mà là một cái ôm ấm áp.
“Con trai của mẹ… con trai của mẹ cuối cùng cũng về rồi,” mẹ ôm chặt lấy cậu, không hề để ý đến bộ quần áo cũ sờn đã bạc trắng của cậu, vừa khóc vừa cười: “Ở bên ngoài chắc là khổ sở lắm phải không con? Đừng sợ, sau này con trai của mẹ sẽ không phải chịu khổ nữa.”
Minh Di cảm nhận được một niềm hạnh phúc muộn màng, cậu e thẹn mím môi cười, xòe lòng bàn tay, đưa ra con châu chấu đan bằng cỏ đã nắm chặt suốt chặng đường.
Người nhà không hề chê con châu chấu bằng cỏ đó rẻ tiền, mà còn thi nhau khen cậu khéo tay, anh trai miệng thì chê món quà của cậu trẻ con, nhưng cơ thể vẫn thành thật đặt con châu chấu bằng cỏ đó lên đầu giường.
Trong hương thơm nóng hổi của cơm canh, bát của cậu được người nhà gắp thức ăn chất thành một ngọn núi nhỏ, Minh Di cố gắng ăn như một con hamster, nhưng ăn mãi không hết.
Ánh đèn sáng rực chiếu lên người, hơi lạnh tan biến sạch sẽ, toàn thân ấm áp lạ thường.
Ấm thật đấy…
Ánh sáng xung quanh đột ngột tối sầm, những người thân đang cười nói vui vẻ tức thì bị bóng tối nuốt chửng, cái lạnh không ngừng ùa đến, kéo Minh Di từ giấc mộng ấm áp trở về thực tại tàn khốc.
Đầu óc Minh Di ong ong, loáng thoáng nghe thấy tiếng đối thoại mơ hồ.
“Sốt cao 38.9 độ, đã truyền nước biển rồi, tiếp theo… tốt nhất nên để cậu ấy nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.”
“Trên người cậu ấy còn vết thương nào khác không?”
Giọng nói quen thuộc như một lưỡi dao sắc bén, mạnh mẽ chẻ đôi dòng suy nghĩ hỗn độn.
Trong lòng Minh Di kinh hãi, cậu nhớ rất rõ mình đã dùng dao ăn rạch bụng tên cặn bã đó như thế nào, nhưng tại sao, Tạ Vân Hiết vẫn còn sống?
Là ảo giác trước khi chết của mình sao? Hay là mình đã chết rồi, nơi này thật ra là địa phủ?
Bên kia, bác sĩ dò xét thái độ của Tạ Vân Hiết, ngập ngừng một lúc rồi nói khéo: “Tốt nhất là nên đến bệnh viện kiểm tra kỹ lưỡng.”
Tạ Vân Hiết lòng dạ rối bời, mình đã không vui thì phải làm cho người khác càng không vui hơn, liền nổi điên ngay trước mặt mọi người: “Không chữa khỏi cho cậu ấy, tôi muốn tất cả các người phải chôn cùng!”
Ting —— Điểm Tàn Bạo +5
Tạ Vân Hiết trong lòng khẽ động, quả nhiên, chỉ cần nói vài câu rác rưởi theo thiết lập nhân vật là có thể lấy được điểm.
Nói những lời rác rưởi là hình thức bạo lực ngôn ngữ nhẹ nhất, nên chỉ cộng thêm có 5 điểm tàn bạo.
Nếu đổi thành đánh đập người khác, điểm tàn bạo chắc sẽ tăng nhanh hơn.
Để xác minh suy đoán, Tạ Vân Hiết quay người lại đấm cho vị quản gia già một cú: “Ai cho ông tự ý ngược đãi cậu ấy? Lão già này, tôi cho ông mặt mũi quá rồi phải không?”
Cú đấm dành cho vị quản gia già này hoàn toàn không oan uổng chút nào, lão già này rất xấu xa, không chỉ nhắm mắt làm ngơ trước những hành vi phạm pháp của tên phản diện, mà còn thích tiếp tay cho kẻ ác.
Thích xem người khác bị đánh như vậy, bây giờ tự mình nếm thử mùi vị của nắm đấm đi.
Vị quản gia già hoàn toàn không ngờ thiếu gia lại đột nhiên ra tay, quay lại đấm mình một cú. Lão ta chân yếu tay mềm, suýt chút nữa đã bị một đấm đánh ngã xuống đất.
Vị quản gia già run rẩy vịn vào cuối giường, ôm mặt, không thể tin nổi nhìn thiếu gia nhà mình vẻ mặt âm hiểm, giọng run run: “Thiếu gia, cậu, cậu sao có thể…”
Thiếu gia đánh người khác thì thôi, sao có thể đánh lão? Lão là người nhìn thiếu gia lớn lên mà!
Tính tình thiếu gia tuy tệ, nhưng trước nay chưa từng động tay động chân với lão, sao hôm nay đột nhiên…
Tạ Vân Hiết mặt không cảm xúc nhìn lão, như nhìn một người chết: “Quản gia Lưu, tôi thấy ông đúng là già nên lẩm cẩm rồi, đến thân phận của mình cũng không nhận ra nữa.”
Vị quản gia già đối diện với ánh mắt của anh, bất giác cảm thấy một trận ớn lạnh, lão ta vô thức tránh ánh nhìn của anh, không dám nhìn Tạ Vân Hiết nữa, cũng không dám kêu khổ nữa, run rẩy nói: “Là, là lỗi của tôi, tôi không nên tự ý xử trí Yến tiểu thiếu gia khi chưa được sự cho phép của thiếu gia.”
“Ông biết là tốt rồi.” Tạ Vân Hiết hờ hững lau mu bàn tay, đúng như mong đợi, anh nghe được âm thanh thông báo của hệ thống.
Ting —— Điểm Tàn Bạo +30
Một cú đấm có thể cộng 30 điểm tàn bạo?
Tạ Vân Hiết đã bắt đầu liệt kê danh sách những kẻ gây hại trong đầu, chuẩn bị đi tìm bọn họ để cày điểm.
Xuyên vào sách đúng là tốt thật, bù đắp được tiếc nuối vì không thể thò tay vào tát mấy cái tên ngu này.
Hình như cuối cùng hệ thống cũng nhận ra có gì đó không ổn, nó phát ra tiếng nổ chói tai, chất vấn anh: Ký chủ, anh đang làm cái gì vậy!
“Làm nhiệm vụ chứ làm cái gì,” Tạ Vân Hiết rất nghiêm túc nói trong đầu: “Chẳng phải mi nói một ngày phải kiếm được 100 điểm tàn bạo sao, tao đang nghiêm túc làm theo yêu cầu của mi đấy thôi.”
Hệ thống: Vậy anh cũng không được đánh vị quản gia già kia chứ, vị quản gia già đó là tâm phúc của phản diện mà, phản diện chưa bao giờ động tay động chân với vị quản gia già kia đâu á!
“Từ trước đến nay đều như vậy thì có đúng không?” Tạ Vân Hiết bình tĩnh hỏi vặn lại: “Rõ ràng tên phản diện đó là một Alpha siêu trội, loại người này tính tình thất thường, có thể nổi điên bất cứ lúc nào, làm sao có thể nương tay với một lão già? Mi nói có đúng không?”
Hệ thống bị anh nói cho có chút rối trí: Nhưng mà…
“Không có nhưng nhị gì hết, mi nghĩ xem, đến cả tâm phúc bên cạnh cũng có thể ra tay, chẳng phải càng làm nổi bật sự máu lạnh vô tình của phản diện hơn sao?”
Tạ Vân Hiết ngắt lời hệ thống, từ từ dẫn dắt: “Hơn nữa mi quản nhiều như vậy làm gì, điểm tàn bạo vào tay là được rồi còn gì? Mi cứ nói đi, tao đóng vai phản diện có tốt không?”
Hệ thống do dự: Tốt thì cũng khá tốt đó, anh nổi điên lên chẳng khác gì phản diện cả.
“Thế chẳng phải là được rồi sao?” Tạ Vân Hiết nói: “Vị quản gia già chỉ là một nhân vật nhỏ không quan trọng, tao lén đánh ông ta, ông ta cũng không đi mách lẻo, không ảnh hưởng đến dòng thời gian đâu.”
Hệ thống nghe đến đây, cũng cảm thấy có lý, đúng là anh đang cố gắng đóng vai phản diện, nó cũng không thể vừa mới bắt đầu đã quá khắt khe với anh.
Bị hành động của anh dọa cho một phen, lúc này hệ thống cũng không giả vờ cao ngạo như ban đầu được nữa.
Lần này thì thôi, vậy tiếp theo anh phải ngược đãi pháo hôi độc ác cho tốt đó.
Tạ Vân Hiết rất dễ nói chuyện: “Đương nhiên rồi.”
Tất cả những người không liên quan đều bị đuổi ra ngoài, Tạ Vân Hiết ngồi xuống bên giường, định sắp xếp lại suy nghĩ, tiện thể trông chừng bình truyền dịch cho Minh Di.
Trong căn phòng yên tĩnh, đột nhiên vang lên một giọng nói mệt mỏi khàn đặc:
“Quả nhiên… giấc mơ lúc nào cũng trái ngược với thực tại.”
Tạ Vân Hiết dời tầm mắt từ bình truyền nước xuống, phát hiện Minh Di không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang hé mắt, lặng lẽ nhìn mình.
Tạ Vân Hiết khẽ sững sờ.
Chắc chắn là Minh Di rất đẹp, những bức tranh tạo hình nhân vật mà các họa sĩ vẽ cho cậu đều vô cùng tinh xảo, đến Tạ Vân Hiết cũng không nhịn được mà lưu lại tất cả. Ngay cả khi Minh Di rơi vào hoàn cảnh này, gương mặt đó vẫn mang một vẻ đẹp mong manh dễ vỡ nào đó.
Trong nguyên tác chưa bao giờ nhắc đến mùi tin tức tố của Minh Di là gì, nhưng Tạ Vân Hiết đoán, tin tức tố của cậu nhất định sẽ là mùi hương của một loại thực vật có sức sống mãnh liệt nào đó.
Tạ Vân Hiết theo bản năng ngửi ngửi trong không khí, nhưng lại bất ngờ không ngửi thấy mùi tin tức tố của Omega.
Sau gáy Minh Di không có miếng dán ức chế, nói cách khác… Minh Di không phải là Omega? Mà là Beta?
Tình hình vừa rồi quá hỗn loạn, Tạ Vân Hiết chỉ một lòng muốn cứu Minh Di ra khỏi vali, không có thời gian để ý đến những thứ khác, mãi đến lúc này, anh mới đột nhiên nhận ra, từ khi đến đây, tất cả những người anh gặp… hình như đều là Beta?
Tạ Vân Hiết nói những nghi ngờ của mình cho hệ thống, hệ thống trả lời: Bởi vì đây là một cuốn tiểu thuyết không có bối cảnh thế giới ABO, cho nên, tất cả mọi người trong thế giới này đều là Beta.
Cái gì! Đây là một thế giới toàn Beta?
Tạ Vân Hiết như bị sét đánh ngang tai.
Chẳng trách trong truyện mãi không miêu tả mùi tin tức tố của Minh Di…
Tâm trạng Tạ Vân Hiết thật phức tạp, anh bưng một ly nước qua: “Cậu có khát không? Uống chút nước đi.”
Ting —— Cảnh báo! Hành vi của anh không phù hợp với thiết lập nhân vật, trừng phạt điện giật một lần!
Một luồng điện ập đến, Tạ Vân Hiết bị giật đến run cả người, không cầm vững được cốc thủy tinh trong tay, “choang” một tiếng, cốc thủy tinh vỡ tan tành, nước văng đầy đất.
Ánh mắt Minh Di di chuyển theo chiếc cốc thủy tinh, đáy mắt không có chút thần sắc nào.
Bụng của Tạ Vân Hiết không bị thương, cậu tưởng mình đã giết được anh, thực ra cũng chỉ là một giấc mơ đẹp mà thôi.
Nhưng không sao, cậu có thể biến giấc mơ thành hiện thực.
Tạ Vân Hiết còn chưa hoàn hồn sau cú điện giật mạnh, đột nhiên, Minh Di cử động, cậu ta đột ngột lật người, vươn tay nhặt một mảnh vỡ thủy tinh trên đất, rồi —— không chút do dự dùng nó đâm về phía động mạch của Tạ Vân Hiết.
Hệ thống không kịp đề phòng, lại lần nữa phát ra tiếng nổ chói tai.
Lại nữa!!!
Nếu mà ký chủ cũng chết, nó biết tìm đâu ra một người giống như vậy để đóng vai phản diện nữa!
Mảnh thủy tinh sắc nhọn sắp đâm vào cổ Tạ Vân Hiết, khi chỉ còn cách anh 1cm, đã bị một bàn tay chặn lại trong gang tấc.
Tạ Vân Hiết nắm chặt mảnh vỡ thủy tinh, mặc kệ máu tươi chảy ra từ lòng bàn tay mình, dùng tốc độ cực nhanh nói với Minh Di: “Cậu bình tĩnh lại đã, nói ra có thể cậu không tin, nhưng thực ra tôi là một Alpha xuyên không đến, tôi thật sự không phải là Tạ Vân Hiết bản gốc đâu!”
Nghe vậy, trong lòng Minh Di chỉ dâng lên cảm giác chế nhạo nhàn nhạt.
Tên cặn bã Tạ Vân Hiết này, quả nhiên là bị điên rồi.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
