Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 2: Tiếng Kêu Cứu Không Được Lắng Nghe


“Thiếu gia Minh Di, cậu đã về rồi.”


 


Minh Di bước xuống xe, quản gia Lý đã đứng chờ sẵn. Minh Di gật đầu, ánh mắt lướt qua căn biệt thự quen thuộc trước mặt, khẽ hỏi: “Tôi về dọn đồ, trong nhà có ai không?”


 


“Ông bà chủ đều đi dự tiệc tối rồi, bây giờ chỉ có cậu cả đang ở trong phòng làm việc thôi ạ.”


 


Có lẽ vì e ngại mối quan hệ khó xử giữa Minh Di và Yến An, bác Lý đã không nhắc đến Yến An.


 


Minh Di liền hiểu, Yến An không có ở nhà.


 


Minh Di lên lầu vào phòng mình, dọn ra một vali đồ.


 


Dù sao cậu cũng không sống quá một tháng, nên không định mang theo quá nhiều thứ, nhưng khi dọn đến một chồng giấy khen nhỏ bị đè dưới đáy ngăn kéo, Minh Di vẫn không kìm được mà dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v*.


 


Những ngày tháng học hành chăm chỉ vẫn còn rõ mồn một, nhưng dù cậu có nỗ lực thế nào, cũng mãi mãi không bằng được Yến An.


 


Mãi mãi chỉ nhận được một câu nhẹ bẫng: “Không tồi, cố gắng thêm chút nữa là có thể vượt qua An An rồi.”


 


Lúc đó Minh Di vừa tức giận vừa tủi thân, dứt khoát nhét hết những tờ giấy khen vô dụng này xuống đáy ngăn kéo.


 


Nhưng bây giờ, đột nhiên Minh Di nghĩ thông suốt rồi, chúng tuy không phải là vinh quang của hạng nhất, nhưng dẫu sao cũng là con đường cậu đã đi, là bằng chứng cho việc cậu đã từng sống.


 


Minh Di cũng bỏ những tờ giấy khen này vào vali.


 


Những tờ giấy khen không ai quan tâm, vậy thì cứ theo cậu, người cũng không ai quan tâm, cùng nhau chôn vùi đi.


 


Trong một chiếc túi vải nhỏ dưới gầm giường, Minh Di còn tìm thấy ba con châu chấu đan bằng cỏ, vì đã qua một thời gian dài, màu xanh biếc ban đầu đã hơi ngả vàng.


 


Minh Di mơ hồ nhớ lại, đây là do cậu lén đan vào đêm trước khi về nhà, cậu vốn định dùng chúng làm món quà nhỏ tặng người nhà. Trên chuyến xe về nhà, ba con châu chấu đan bằng cỏ đã bị cậu nắm chặt suốt chặng đường.



 


Tiếc là vừa về đến nhà, Minh Di đã nhìn thấy đôi lông mày nhíu lại của mẹ, và… Yến An đang nấp sau lưng mẹ lén nhìn cậu.


 


Ba con châu chấu đan bằng cỏ được giấu trong chiếc túi vải bẩn thỉu, cuối cùng vẫn không có cơ hội được tặng đi.


 


Minh Di đóng vali lại, suy nghĩ vài giây, cầm ba con châu chấu đan bằng cỏ đến phòng làm việc của Yến Tri Hành.


 


Yến Tri Hành đang bận, anh ta đeo một cặp kính gọng trong, đôi mắt sâu thẳm sau tròng kính ném một cái nhìn không mấy cảm xúc: “Về dọn đồ à?”



 


Minh Di “ừ” một tiếng, đặt ba con châu chấu đan bằng cỏ lên bàn làm việc của Yến Tri Hành.


 


Yến Tri Hành nhìn xuống, lộ ra vẻ nghi hoặc, dường như không hiểu được hành động của cậu: “Đây là cái gì?”


 


“Là món quà em chuẩn bị để tặng ba mẹ và anh vào ngày em về nhà năm mười bốn tuổi.”


 


Minh Di chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày, cậu có thể thản nhiên nói ra lai lịch của những món đồ chơi trẻ con này.



 


Không cần lo lắng bị mắng, không cần lo lắng bị chê bai, bởi vì cậu đã không còn quan tâm đến kết cục sau khi tặng quà nữa.


 


Quả nhiên, Yến Tri Hành khẽ nhíu mày, không chạm vào những con châu chấu ngả vàng buồn cười kia, mà nói: “Ba mẹ và anh không cần thứ quà rẻ tiền này, cậu chỉ cần ngoan ngoãn ba năm, bớt để ba mẹ lo lắng, chính là món quà tốt nhất rồi.”



 


“… Rẻ tiền?” Minh Di lẩm bẩm một câu, rồi gật đầu: “Tôi biết rồi.”


 


Cuối cùng cũng có được câu trả lời, Minh Di như được giải thoát, quay người rời khỏi phòng làm việc.



 


Tự dưng đến, tự dưng vứt lại rác rồi đi, Yến Tri Hành thực sự không hiểu nổi cậu em trai ruột của mình, anh tiện tay dùng tài liệu gạt ba con châu chấu vào thùng rác, rồi tiếp tục làm việc.


 


Minh Di nghe thấy tiếng thùng rác đóng lại, cậu không dừng bước, cũng không quay đầu lại.


 


Sở dĩ làm chuyện thừa thãi này, cũng chỉ là muốn thay bản thân năm mười bốn tuổi hoàn thành tâm nguyện mà thôi.


 


Minh Di kéo vali rời khỏi nhà họ Yến.



 


Vận rủi đeo bám, trên mạng đầy rẫy bê bối, các nhãn hàng từ chối hợp tác, tất cả lịch trình của Minh Di đều bị hủy bỏ, cũng đang trong quá trình chấm dứt hợp đồng với công ty.


 


Minh Di chặn hết mọi tin tức từ bên ngoài, hoàn thành tất cả các thủ tục kết hôn theo thỏa thuận.


 


Từ đầu đến cuối, Tạ Vân Hiết chưa từng lộ diện.


 


Tạ Vân Hiết rất bận, gần đây vừa bay ra nước ngoài, chỉ cử một người đến đón Minh Di về nhà họ Tạ. Căn phòng được dọn ra là phòng cho khách, rõ ràng không hề để tâm đến Minh Di.



 


Khác với nhà họ Yến, nhà họ Tạ thuộc hàng hào môn đỉnh cấp, là tầng lớp mà nhà họ Yến hoàn toàn không thể với tới. Tạ Vân Hiết đồng ý liên hôn với nhà họ Yến, hoàn toàn là vì đã để mắt đến Yến An.


 


Yến An không chịu liên hôn, người liên hôn đổi thành Minh Di, không hiểu sao Tạ Vân Hiết cũng đồng ý.


 


Người khác không rõ nguyên nhân, nhưng Minh Di, người đã có giấc mơ kia, lại rất rõ ràng rốt cuộc tại sao Tạ Vân Hiết lại chọn mình.


 


Nguyên nhân thứ nhất, dĩ nhiên là do hào quang nhân vật chính tác oai tác quái. Tạ Vân Hiết là phản diện, với tư cách là nhân vật chính của tiểu thuyết đoàn sủng, làm sao Yến An có thể bị phản diện nhúng chàm? Dĩ nhiên là để pháo hôi độc ác gánh tai họa thay cho nhân vật chính rồi.



 


Nguyên nhân thứ hai, bề ngoài Tạ Vân Hiết là một người thành đạt, nhưng thực chất lại mắc chứng rối loạn lưỡng cực không hề nhẹ, vì vậy, anh cần một món đồ chơi riêng để có thể tùy ý trút giận.


 


Yến An ở nhà họ Yến quá được cưng chiều, hơn nữa còn là một ngôi sao có sức ảnh hưởng không nhỏ — ngược lại, Minh Di tiếng tăm bê bối, không được coi trọng lại càng phù hợp với vai diễn này hơn.


 


Nghĩ đến đây, Minh Di cười khổ.



 


Vali để một bên, không mở ra, vị quản gia già của nhà họ Tạ vào nhìn một cái rồi cười như không cười, nói: “Cậu chủ không thích môi trường lộn xộn, trước khi cậu chủ về, xin ngài hãy đảm bảo nhà cửa gọn gàng.”


 


Minh Di lạnh nhạt đáp: “Nhà họ Tạ nhiều người giúp việc như vậy mà đều không làm việc sao?”


 


Đúng là một kẻ gai góc cứng đầu.


 


Vị quản gia già liếc mắt là có thể nhìn ra, cậu chủ nhỏ nhà họ Yến này có tính phản nghịch, không giống loại người cam chịu.


 


May mà quản gia già đã theo Tạ Vân Hiết nhiều năm như vậy, sớm đã thông thạo các thủ đoạn trị những kẻ gai góc cứng đầu.


 


Vị quản gia già trước tiên gõ nhẹ vài câu: “Cậu chủ thích người ngoan ngoãn, cậu Yến đây đã vào nhà họ Tạ rồi thì phải tuân theo quy củ của nhà họ Tạ, nếu không chọc giận cậu chủ, e rằng cậu Yến phải chịu chút khổ sở đấy.”


 


Sau đó liền uy h**p: “Tôi thấy sắp tới cậu Yến cũng không có lịch trình gì khác, mấy ngày tới, cứ yên tâm ở trong phòng đi.”


 


Đây là có ý muốn giam lỏng cậu.



 


Cửa phòng bị khóa lại, ba ngày tiếp theo, vị quản gia già đó không cho phép Minh Di ra ngoài, hơn nữa, mỗi ngày chỉ cho Minh Di ăn một bữa.


 


Chiều tối ngày thứ tư, Tạ Vân Hiết trở về, cuối cùng Minh Di cũng được phép rời khỏi phòng, đến phòng ăn dùng bữa tối.


 


Trên bàn ăn, lần đầu tiên Minh Di gặp Tạ Vân Hiết ngoài đời.


 


Tạ Vân Hiết có ngũ quan sắc nét, sống mũi cao thẳng, còn có một đôi mắt màu xám xanh, rõ ràng là con lai. Vì đường nét khuôn mặt quá sắc sảo, nên vẻ đẹp trai này cũng trở nên cực kỳ có tính công kích, cộng thêm đôi môi mỏng mím chặt, càng toát lên vẻ cao ngạo xa cách.


 


Không có gì phải nghi ngờ, Tạ Vân Hiết là người có một vẻ ngoài rất đẹp, bất cứ ai nhìn vào, e rằng cũng không thể xuyên qua lớp vỏ bọc này để thấy được nội tâm tàn bạo của Tạ Vân Hiết.


 


Lúc này, cổ áo sơ mi của Tạ Vân Hiết mở hai cúc, tay áo xắn lên, để lộ cẳng tay khỏe khoắn và chiếc đồng hồ hàng hiệu, dao nĩa trên tay đang chậm rãi cắt bít tết.


 


Mãi cho đến khi Minh Di gọi một tiếng “Tạ tiên sinh”, Tạ Vân Hiết mới nhướng mi, ban cho Minh Di một cái nhìn bố thí, sau khi đánh giá khắt khe vài lần rồi mới đưa ra nhận xét cay nghiệt: “Trông cũng tàm tạm, thân hình quá tệ, tôi thích loại mông có thịt hơn.”


 


Ở trên địa bàn của mình, Tạ Vân Hiết không kiêng nể gì, trực tiếp xé bỏ lớp ngụy trang trước mặt Minh Di, vội vã để lộ bản tính cầm thú.


 


“c** q**n áo ra, quỳ bên cạnh hầu hạ tôi.”


 


Minh Di im lặng không trả lời, cũng không hành động.


 


Giọng của Tạ Vân Hiết trầm xuống, mơ hồ toát ra cảm giác nguy hiểm của cơn bão sắp đến: “Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, đừng để tôi phải lặp lại lần thứ hai.”


 


Minh Di vẫn không động đậy, cậu nhìn thẳng, không hề né tránh mà đối diện với Tạ Vân Hiết, sống lưng thẳng tắp.


 


Vị quản gia già thấy vậy thì thầm lắc đầu, dẫn người giúp việc lặng lẽ lui ra.


 


Gần như ngay giây tiếp theo, không hề có điềm báo trước, Tạ Vân Hiết đột nhiên nổi điên, vớ lấy đĩa ăn, hung hăng ném vào đầu Minh Di.


 


Minh Di lập tức né tránh, trong tiếng loảng xoảng vỡ nát, khóe mắt Minh Di nhìn thấy Tạ Vân Hiết đứng dậy, hùng hổ bước nhanh về phía cậu, ngay sau đó, da đầu truyền đến cơn đau nhói.


 


Một tay Tạ Vân Hiết túm tóc Minh Di, cánh tay vung mạnh xuống, không nói một lời mà tát cho cậu một cái, lập tức đánh cho Minh Di khóe miệng rỉ máu, ngã mạnh xuống đất.


 


Cả thế giới chỉ còn lại tiếng ong ong do bị ù tai, không đợi Minh Di kịp thở, lại là một cú đá mạnh vào bụng cậu.


 


Minh Di không thể không co người lại như con tôm, dùng tư thế cuộn tròn để chống đỡ những cú đấm đá tiếp theo.


 


Không biết qua bao lâu, Tạ Vân Hiết mới dừng tay, thở hổn hển ngồi xổm xuống bên cạnh Minh Di, véo cằm cậu, tàn nhẫn nở nụ cười: “Không có ai dạy cậu, lúc đánh không lại người khác thì tốt nhất là đừng có giơ móng vuốt ra sao?”


 


Hàng mi dài của Minh Di rũ xuống, khẽ run rẩy, cậu gắng gượng nhướng mi, đối diện với một đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng tàn bạo.


 


Tạ Vân Hiết lúc này, chẳng khác nào một con ác quỷ đến từ địa ngục, khát máu thành tính, hoàn toàn mất đi sự đồng cảm mà con người nên có.


 


“Mấy ngày tới, tôi đều ở nhà,” Tạ Vân Hiết vỗ nhẹ lên khuôn mặt trắng bệch của Minh Di, động tác không khác gì v**t v* thú cưng: “Có khối thời gian để từ từ chơi với cậu.”


 


Minh Di bị lôi về phòng, được bác sĩ gia đình bôi thuốc. Mấy ngày tiếp theo, Tạ Vân Hiết quả thực như lời anh nói, ngày nào cũng về.


 


Tạ Vân Hiết cố gắng dạy dỗ Minh Di, biến cậu thành một con thú cưng vừa ý, nhưng Minh Di lại là một người cứng đầu cứng cổ, số lần Minh Di chống đối anh ngày càng nhiều, Tạ Vân Hiết cũng trở nên càng lúc càng cáu kỉnh.


 


Minh Di biết rõ, sự kiên nhẫn của Tạ Vân Hiết sắp cạn kiệt rồi.



 


Minh Di có thể nghe thấy rõ ràng, tiếng bước chân của tử thần đang không ngừng đến gần mình. Vốn dĩ Minh Di đã từ bỏ ý định sống tiếp, nhưng đến lúc cận kề, cảm giác không cam lòng mãnh liệt kia lại trỗi dậy.


 


Thử thêm lần cuối cùng.


 


Biết đâu, biết đâu… vẫn còn có người quan tâm đến cậu thì sao?


 


Lại là một trò chơi mèo vờn chuột, trước khi trò chơi bắt đầu, Tạ Vân Hiết cố ý cho Minh Di ba phút để chạy trốn. Minh Di trốn vào trong một cái tủ, run rẩy bấm số của Yến Tri Hành.


 


Trong điện thoại vang lên vài tiếng “tút”, năm giây sau, Yến Tri Hành bắt máy: “Minh Di, sao thế?”


 


Minh Di vô hồn nhìn vào khoảng không tăm tối, khàn giọng nói: “Anh, anh có thể… đến nhà họ Tạ đón em không?”


 


Yến Tri Hành: “Em với Tạ Vân Hiết cãi nhau à? Có phải em làm sai chuyện gì, chọc giận Tạ Vân Hiết rồi không?”


 


Tiếp đó, Yến Tri Hành thở dài, giọng điệu mệt mỏi: “Minh Di, em sắp hai mươi mốt tuổi rồi, có thể học hỏi An An một chút được không, không cần em phải hiểu chuyện như An An, ít nhất cũng phải thông cảm cho gia đình chứ…”


 


Minh Di thẫn thờ thuật lại: “Anh ta đánh em, đau lắm.”


 


Yến Tri Hành dừng lại một chút: “Vậy em đến khách sạn ở mấy ngày đi, anh đang kết nối dự án với bên Tạ thị, bận lắm, mấy ngày nữa sẽ đến thăm em.”


 


Điện thoại ngắt kết nối, Minh Di cứng đờ cử động ngón tay, lại gọi cho “Mẹ” trong danh bạ.


 


Thẩm Lệ Dung cũng bắt máy, giọng điệu vội vàng: “Minh Di, sao lại gọi điện giờ này, có chuyện gì không?”


 


Minh Di nhìn vào màn hình vỡ nát, ôm lấy chút hy vọng cuối cùng hỏi: “Mẹ, mẹ có thể đến nhà họ Tạ đón con không?”


 


Lời của Thẩm Lệ Dung vẫn vội vã: “Mẹ đang ở phim trường thành phố bên cạnh thăm An An đây này, nếu con muốn về nhà thì gọi cho tài xế của nhà mình đi — không nói nữa nhé, mẹ còn có việc.”


 


Tia sáng hy vọng cuối cùng, hoàn toàn vụt tắt trong mắt Minh Di.


 


Những giọt nước mắt lớn lã chã rơi xuống màn hình đang hiển thị “Cuộc gọi kết thúc”, cho đến lúc này, Minh Di mới hoàn toàn chắc chắn, cậu thật sự đã bị tất cả mọi người bỏ rơi.


 


Tiếng bước chân bên ngoài tủ không nhanh không chậm tiến lại gần, cách một cánh cửa tủ, giọng nói tựa ác quỷ đột nhiên vang lên đầy ý cười.


 


“Tìm thấy cậu rồi.”


 


Cửa tủ bị giật mạnh ra, ngay sau đó một bàn tay lớn vươn tới, thô bạo lôi Minh Di ra khỏi tủ.


 


“Muốn gọi điện cầu cứu à?” Tạ Vân Hiết cười lạnh một tiếng, giày da nặng nề giẫm lên màn hình vốn đã vỡ nát, tiện thể giẫm cả ngón tay của Minh Di xuống dưới. Tạ Vân Hiết hơi cúi người, khuôn mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ tàn nhẫn đầy ác ý: “Không ai cứu cậu đâu, bởi vì cậu chỉ là một con chó hoang không ai thèm ngó tới, tôi chỉ cần bỏ ra chút tiền lẻ là có thể mua cậu từ tay nhà họ Yến rồi.”


 


“Thật đáng thương làm sao, chỉ có tôi mới sẵn lòng cho cậu một nơi dung thân, Yến Minh Di, cậu nên cảm ơn tôi.”


 


“Còn nhớ kết cục của kẻ thua cuộc không?” Tạ Vân Hiết gõ gõ mũi giày, ngạo mạn ra hiệu: “l**m đi.”


 


Nhưng ngay giây tiếp theo, Tạ Vân Hiết lại hơi nhíu mày.


 


Bởi vì Minh Di đang phủ phục dưới chân anh, lại bật cười khe khẽ.


 


Tiếng cười đó ngày càng lớn, chứa đầy vẻ chế nhạo và điên cuồng.



 


“Anh là cái thá gì? Chẳng qua cũng chỉ là một con chó điên thôi.”


 


Minh Di ngẩng mặt lên, để lộ một khuôn mặt nhuốm máu, mái tóc đen trước trán đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính bết trên trán, đôi mắt thường ngày cụp xuống đã hoàn toàn mở ra, đôi mày và mắt vốn có vẻ lạnh lùng, lúc này dưới sự tương phản của máu tươi, lại trở nên rực rỡ và lộng lẫy lạ thường.


 


“Dựa vào đâu, thứ hèn hạ như anh lại có thể quyết định sinh tử của tôi?”


 


Cổ họng Tạ Vân Hiết khẽ động, hứng thú càng tăng, anh lập tức rút thắt lưng da, ném xuống đất, cúi người đè Minh Di xuống, chuẩn bị hành động.


 


Nhưng mà, ngay giây tiếp theo, có thứ gì đó lạnh lẽo và sắc bén đang kề vào bụng anh.


 


Là một con dao ăn.


 


Để trò chơi buổi tối thêm phần thú vị, Tạ Vân Hiết đã đại phát từ bi, cho Minh Di ăn một bữa tối.


 


Tạ Vân Hiết thích ăn đồ Tây, trong thực đơn tối nay, vừa hay có món bít tết.


 


Thế là Minh Di đã lén giấu đi một con dao ăn.


 


Lòng báo thù của Minh Di rất mạnh, lúc đó Minh Di đã quyết định, nếu không ai cứu cậu, vậy thì cậu cũng phải một đổi một, mang theo cái mạng chó của Tạ Vân Hiết đi.


 


Minh Di dùng sức trên tay, thờ ơ nói: “Cùng xuống địa ngục với tôi đi.”


 


Dao ăn hung hăng rạch vào khoang bụng, kéo thẳng một đường xuống dưới.


 


Quản gia và đám người giúp việc đang giả câm giả điếc ở dưới lầu, đột nhiên cùng lúc nghe thấy một tiếng hét thảm thiết.


 


Lúc đầu, bọn họ còn tưởng âm thanh đó là do Minh Di phát ra, mãi đến khi vị quản gia già càng nghe càng thấy không đúng, bèn dẫn một đám người vội vã chạy lên lầu, mới biết chuyện gì đã xảy ra.


 


Tạ Vân Hiết đã ngã trên mặt đất, phần áo ở bụng hoàn toàn bị máu nhuộm đỏ, còn Minh Di thì mình đầy máu ngồi một bên, trên khuôn mặt trắng bệch thậm chí còn lưu lại một nụ cười, kỳ dị như ma quỷ.


 


Vị quản gia già tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa đã ngất đi, ông ta ôm ngực, thở hổn hển gọi vệ sĩ khống chế Minh Di.


 


Minh Di không để ý đến cây dùi cui điện đang lao về phía mình, toàn thân co giật rồi ngã xuống.


 


Trước khi ngã xuống, trong lòng Minh Di chỉ lóe lên một ý nghĩ —


 


Cuối cùng cũng kết thúc rồi…


 


Từ nay về sau, cậu sẽ không còn phải đau đớn nữa.


 


Cũng sẽ không còn buồn nữa.


 


Trước khi hoàn toàn rơi vào hôn mê, Minh Di mơ hồ nghe thấy một tiếng điện tử dồn dập, âm điệu biến đổi.


 


Tít—— Cảnh báo! Cảnh báo!!


 


Nhân vật phản diện… chết rồi… dòng thời gian… lệch quỹ đạo nghiêm trọng.


 


Tiếc là Minh Di chưa kịp nghe rõ toàn bộ nội dung, đã hoàn toàn bất tỉnh.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 2: Tiếng Kêu Cứu Không Được Lắng Nghe
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...