Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 10: Cốt Truyện Đã Bị Lệch 2%

Điện thoại reo rất lâu mới được Thẩm phu nhân nhấc máy.

 

“Minh Di, có chuyện gì vậy?”

 

Minh Di chuẩn bị tâm trạng một giây, rồi nói bằng giọng điệu vô cùng lo lắng: “Mẹ, mẹ quản anh cả đi.”

 

“Anh con làm sao?” Phía Thẩm Lệ Dung quả nhiên chợt khựng lại, tiếp đó, tiếng nhạc nền cũng nhỏ đi rất nhiều, hẳn là bà ta đã rời khỏi khu vực trung tâm của bữa tiệc, vì bà ta rất thích tham gia các loại yến tiệc.

 

Minh Di: “Lần nào anh cả gọi điện cho con, mở miệng ra là hỏi chuyện của Yến An. Còn thằng em ruột này sống có tốt không, có bị ai bắt nạt không, anh ấy ngược lại chẳng hỏi một lời…”

 

“Mẹ, mẹ nói xem, có phải anh cả có suy nghĩ khác với Yến An không?”

 

Đầu dây bên kia, Thẩm Lệ Dung nghẹn lời, rồi sau đó ngỡ ngàng nói: “Con, cái thằng này, con nói linh tinh cái gì thế, An An là em ruột của anh con…”

 

Lời còn chưa nói hết đã đột ngột dừng lại.

 

Rõ ràng, bà ta cũng đã nhận ra, thực chất Yến An và Yến Tri Hành không hề có quan hệ huyết thống.

 

Minh Di nói tiếp: “Giữa họ không có quan hệ máu mủ, đương nhiên là tốt nhất rồi. Nhưng mẹ ơi, mẹ có từng nghĩ, anh cả đã lớn tuổi như vậy, thế mà vẫn luôn không tìm chị dâu, có phải là vì anh ấy thích đàn ông không?”

 

Nói rồi, Minh Di giả vờ khổ não: “Nếu anh cả thật sự thích Yến An thì phải làm sao đây hả mẹ? Con đã liên hôn với nhà họ Tạ rồi, nếu anh cả ở bên Yến An, hương hỏa nhà họ Yến chúng ta sẽ đứt đoạn, ba có đồng ý không?”

 

Nghe đến đây, bà ta cũng có chút không còn kiên định nữa.

 

Thẩm Lệ Dung vẫn luôn xem Yến An như con trai ruột, trước đây chưa từng nghĩ đến vấn đề này, bây giờ bị Minh Di chỉ ra, bà ta ngẫm lại kỹ, quả thật có chút không ổn.

 

Tuy Yến An ở nhà bọn họ lâu, được cưng chiều cũng là bình thường, nhưng mức độ quan tâm của Yến Tri Hành dành cho Yến An thực sự hơi quá, từ chuyện lớn như công ty quản lý và kịch bản, đến chuyện nhỏ như đồ dùng sinh hoạt, việc gì cũng phải quản.


 

Minh Di nói đúng, cũng chẳng thấy Yến Tri Hành quan tâm Minh Di đến thế.

 

Thẩm Lệ Dung vừa nghĩ vậy, trong lòng liền có chút khó chịu.

 

Bà ta đặt rất nhiều kỳ vọng vào con trai lớn Yến Tri Hành, tương lai muốn trông cậy vào anh ta để kế thừa gia nghiệp, làm cho sản nghiệp nhà họ Yến ngày càng lớn mạnh, cho dù có cưng chiều Yến An đến đâu, bà ta cũng không thể chấp nhận hai đứa con trên danh nghĩa là anh em lại đến với nhau.


 

Hơn nữa, loạt phát ngôn vừa rồi của Minh Di cũng vừa hay chọc đúng tim đen của bà ta.

 

Nếu Yến Tri Hành thật sự thích Yến An, huyết mạch của nhà họ Yến phải làm sao đây?

 

Thẩm Lệ Dung trấn tĩnh lại, gượng cười nói với Minh Di: “Không đâu, con ngốc, đừng nghĩ nhiều, anh con chỉ là quen rồi nên thuận miệng hỏi mấy câu thôi.”

 

Minh Di giả vờ thở phào nhẹ nhõm: “Ồ, vậy thì con yên tâm rồi, nhưng mẹ vẫn nên để ý một chút, kẻo anh cả lại gây ra sai lầm lớn ạ.”


 

Bà ta miễn cưỡng đáp một tiếng rồi cúp máy.

 

Minh Di biết rõ, tuy Thẩm Lệ Dung không thể nào tin hết tất cả lời của cậu ngay lập tức, nhưng ít nhiều gì cậu cũng đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng bà ta.

 

Sớm muộn gì cũng có thể gây thêm phiền toái cho ông anh tốt của cậu.

 

Nghĩ vậy, tâm trạng tồi tệ của Minh Di từ lúc nhận điện thoại của Yến Tri Hành đã bất giác tan biến.


 

Minh Di khóa màn hình điện thoại, đang định trả lại cho nhân viên công tác thì không ngờ lại có một cuộc gọi khác đến.

 

Hôm nay điện thoại chọc phải tổ ong hay sao vậy? Sao nhiều người muốn nói chuyện với cậu thế?

 

Minh Di nhìn số điện thoại, là một cuộc gọi lạ. Cậu tưởng đây là số khác của Yến Tri Hành nên không bắt máy ở lần gọi đầu tiên.

 

Mãi đến khi tiếng chuông cuộc gọi thứ hai vang lên, Minh Di mới mất kiên nhẫn nhấc máy, giọng điệu rất khó chịu: “Alô? Ai đấy?”


 

“Là tôi, Tạ Vân Hiết giả mạo đây.”

 

Một giọng nam trầm ấm bất ngờ truyền đến từ trong ống nghe, Minh Di sững người một chút, vẻ công kích bên ngoài hơi thu lại, cậu rầu rĩ nói: “Sao đột nhiên anh lại gọi cho tôi vậy?”

 

Tạ Vân Hiết ở đầu dây bên kia chậm rãi nói: “Bên tôi đột nhiên nhận được thông báo cốt truyện bị lệch, hệ thống bảo tôi hỏi cậu xem vừa làm gì.”


 

Hử, cốt truyện bị lệch rồi sao?

 

Minh Di nghĩ ngợi, đương nhiên không nói ra sự thật, giả vờ vô tội: “Tôi có làm gì đâu, vẫn đang đi đúng cốt truyện mà, thế cốt truyện làm sao vậy?”

 

Tạ Vân Hiết ở đầu dây bên kia rất bất lực: “Cụ thể tôi cũng không rõ, chỉ là đột nhiên bị lệch 2%, hệ thống cũng không tra ra được nguyên nhân.”


 

“Vậy à,” Minh Di hỏi thử: “Vậy cốt truyện bị lệch thì sẽ thế nào?”

 

“Toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ, hậu quả rất nghiêm trọng!” Tạ Vân Hiết nghiêm túc nói: “Cho nên, cậu tuyệt đối đừng làm những việc không có trong cốt truyện gốc, cũng đừng cố gắng thay đổi cốt truyện gốc, tốt nhất cũng đừng phá vỡ hình tượng nhân vật quá rõ ràng!”

 

“…”

 

Hiểu rồi, ngày mai cậu sẽ dẫm hết tất cả để dò mìn một lượt.


 

“Được rồi, tôi gọi cho cậu là muốn nói về chuyện cốt truyện bị lệch,” Tạ Vân Hiết nói, rồi thở dài thườn thượt: “Ngoài ra, độ thỏa mãn của nhân vật chính cũng giảm rồi, không biết đã xảy ra chuyện gì, ấn tượng của người khác về nhân vật chính lại giảm xuống một cách khó hiểu.”

 

Là kẻ chủ mưu, Minh Di nói một câu nhẹ bẫng: “À, vậy thì đúng là một chuyện đáng vui mừng.”

 

Hệ thống: […]

 

Hết thuốc chữa rồi, vai phản diện pháo hôi độc ác này thật hết thuốc chữa rồi.


 

Có lẽ vì không hỏi được gì từ Minh Di, Tạ Vân Hiết cũng không hỏi tiếp nữa, mà thuận miệng đổi chủ đề: “Tối nay tôi có xem livestream của cậu, món canh măng tươi hầm thịt muối kia trông thơm ngon quá.”

 

Minh Di: “Cũng thường thôi, chỉ có thịt muối và măng, thêm chút thịt tươi và đậu hủ ky vào nữa thì sẽ thơm ngon hơn.”

 

Tạ Vân Hiết ân cần dặn dò: “Buổi tối trên núi nhiệt độ thấp, cậu phải chú ý giữ ấm nhé, đừng để bị cảm.”

 

Minh Di đáp một tiếng, nhưng trong lòng có chút nghi hoặc. Cậu và Tạ Vân Hiết cùng lắm chỉ là quan hệ hợp tác, Tạ Vân Hiết đột nhiên hỏi han ân cần với cậu làm gì?

 

Minh Di không biết rằng, đối với Tạ Vân Hiết, khi vợ giấy bằng xương bằng thịt xuất hiện trước mặt, anh thực sự rất khó kiềm lòng mà không quan tâm.

 

Đặc biệt là người vợ giấy của anh còn là một người nhỏ bé đáng thương, cha không thương mẹ không yêu, trong cuộc sống lại không có bạn bè, cho nên dù có hơi đường đột, nhưng Tạ Vân Hiết vẫn muốn truyền đi một chút ấm áp trong khả năng của mình cho Minh Di.

 

Minh Di đứng ngẩn người một lúc, vừa hay Kỷ Niên tìm đến, cậu liền nói với Tạ Vân Hiết: “Tôi có việc rồi, cúp máy trước đây.”

 

Tạ Vân Hiết cổ vũ cậu: “Ừ! Cố gắng làm việc!”

 

“Anh cũng… cố gắng lên?”

 

Sau khi cúp điện thoại, Minh Di cảm thấy càng kỳ lạ hơn, nhưng sự xuất hiện của Kỷ Niên đã cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu, khiến cậu không có thời gian để nghĩ nhiều.

 

Kỷ Niên liếc nhìn chiếc điện thoại trên tay cậu, không hỏi nhiều, thoải mái nói: “Ngoài này lạnh, mau vào trong đi.”

 

Tám giờ tối, phòng livestream đóng lại, Minh Di nằm trên chiếc giường của mình, lướt lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra hôm nay.

 

Cốt truyện bị lệch chắc chắn có liên quan đến hai cuộc điện thoại cậu gọi tối nay, còn độ thỏa mãn của nhân vật chính giảm xuống, có lẽ cũng không thoát khỏi liên quan đến những phát ngôn của cậu trong phòng livestream hôm nay.

 

Không được làm những việc không có trong cốt truyện gốc, không được cố gắng thay đổi cốt truyện gốc, không được phá vỡ hình tượng nhân vật.

 

Đây là ba điểm Tạ Vân Hiết đặc biệt nhấn mạnh, chứng tỏ làm những việc này đều có thể gây ra đòn tấn công hiệu quả lên cốt truyện.

 

Tạ Vân Hiết hẳn là hy vọng cậu thay đổi cốt truyện.

 

Hệ thống có thể trừng phạt Tạ Vân Hiết, nhưng không thể trừng phạt Minh Di. Bất kể Minh Di làm gì, tay của hệ thống cũng không thể vươn tới cậu được.

 

Minh Di bất giác suy nghĩ, nếu cốt truyện bị cậu thay đổi lớn, vậy thế giới này sẽ sụp đổ thành cái bộ dạng gì?

 

——-

 

Chạng vạng, chủ đề hot search đã âm thầm lên men cả ngày cuối cùng cũng leo lên top một.

 

#Yến An Yến Minh Di Thiếu Gia Thật Thiếu Gia Giả#

 

Một người là ngôi sao mới nổi của làng giải trí, người kia là kẻ bị cả làng giải trí ghét bỏ, tên của hai người đi cùng với nhãn “thiếu gia thật thiếu gia giả” đã tạo ra hiệu ứng đủ bắt mắt. Đám đông hóng chuyện bận rộn cả ngày vừa nằm xuống đã nhận được một quả dưa cực lớn gây chấn động.

 

[Ngầu vãi… không ngờ thể loại văn học thiếu gia thật thiếu gia giả nhà hào môn lại có thật ngoài đời. (giơ ngón cái).]

 

[Vậy có nghĩa là, YA là thiếu gia giả, YMD mới là thiếu gia thật, ôi vãi chưởng, trải nghiệm này mà rơi vào ai thì người đó không hắc hóa mới lạ, đột nhiên tôi có thể hiểu tại sao YMD trước đây lại mặt nặng mày nhẹ với YA rồi…]

 

[Drama quá, chuyện này là thật à? YMD nói mồm không bằng chứng, nhỡ lại đang nói dối thì sao?]

 

Đám đông hóng chuyện không sợ lớn chuyện kéo đến dưới Weibo chính thức của Tập đoàn Yến thị, liên tục hỏi về tính xác thực của sự việc, mà không biết rằng, Yến Tri Hành lúc này cũng đang đầu bù tóc rối.

 

Yến Tri Hành muốn gỡ hot search xuống, lúc này, anh ta vẫn muốn bảo toàn danh tiếng cho Yến An.

 

Cái danh thiếu gia giả mà gán lên đầu Yến An, nghe thật không hay chút nào.

 

Nhưng ngay lúc Yến Tri Hành đang bận rộn gọi điện gỡ hot search, Thẩm Lệ Dung lại đột nhiên gọi một cuộc điện thoại tới.

 

Yến Tri Hành tuy nghi hoặc, nhưng vẫn nhấc máy của mẹ: “Mẹ, có chuyện gì không ạ, con đang bận gỡ hot search cho An An, lát nữa con gọi lại cho mẹ sau.”

 

Thẩm Lệ Dung vốn đã bị cuộc gọi của Minh Di làm cho thần kinh nhạy cảm, vừa nghe Yến Tri Hành mở miệng đã nhắc đến Yến An, tâm trạng bà ta lập tức không vui.

 

“Chuyện của An An có công ty quản lý lo, con là người phụ trách cả một tập đoàn, quản mấy chuyện nhỏ nhặt này làm gì?”

 

Yến Tri Hành không hiểu tại sao: “Bây giờ dư luận đang bất lợi cho An An, nên con mới—”

 

“Mẹ đã nói, chuyện của An An có công ty quản lý lo, con rảnh rỗi không có việc gì làm à? Cứ phải dòm ngó mấy chuyện lặt vặt trong giới giải trí?” Giọng Thẩm Lệ Dung càng thêm không vui, Yến Tri Hành nghe ra tâm trạng của mẹ không tốt, đành im lặng không nhắc đến chuyện của Yến An nữa.

 

Rất kỳ lạ, nếu là trước đây, nghe tin Yến An xảy ra chuyện, mẹ luôn là người quan tâm đầu tiên, sao hôm nay…

 

Thẩm Lệ Dung cũng nhận ra giọng điệu của mình không đúng, bèn dịu giọng: “Nếu con không bận, mấy hôm nữa đi xem mắt đi, dì Vương của con giới thiệu cho mẹ mấy cô gái không tồi, con đi làm quen xem, biết đâu lại ưng ý ai đó thì sao?”

 

Nhắc đến xem mắt, trong lời nói của Yến Tri Hành có thêm vài phần chán ghét: “Mẹ, con đã nói rồi, bây giờ đang là giai đoạn sự nghiệp của con đi lên, trong tay lại có mấy dự án lớn…”

 

Nghe con trai lớn lại từ chối xem mắt, trong lòng Thẩm Lệ Dung tức thì bùng lên một ngọn lửa vô danh: “Sự nghiệp cái gì mà sự nghiệp, tuổi sắp ba mươi rồi, bây giờ không tìm đối tượng, sớm ổn định gia đình sự nghiệp, con còn muốn mấy tuổi mới kết hôn?”

 

Ngay sau đó, một câu nói buột miệng thốt ra: “Chẳng lẽ con còn muốn ở vậy với An An cả đời sao!”

 

Yến Tri Hành bị câu nói này làm cho kinh ngạc đến thất thần, vội vàng hỏi: “Mẹ, sao mẹ đột nhiên lại nói vậy, có phải Minh Di đã nói gì với mẹ không? Mẹ đừng tin lời nó, nó cố ý muốn bôi nhọ An An thôi, giữa con và An An thật sự không có gì cả!”

 

“Vậy thì con đi xem mắt đi,” Thẩm Lệ Dung lạnh lùng nói: “Chuyện của An An, mẹ sẽ để công ty quản lý của nó toàn quyền xử lý, hai đứa cũng giảm bớt tiếp xúc cho mẹ. Con lo làm tốt dự án của mình đi, đừng có lúc nào cũng phân tâm lo chuyện khác.”

 

Yến Tri Hành còn muốn mở miệng biện giải đôi chút, lại nghe thấy câu nói sau của mẹ: “Nếu để ba con phát hiện ra con xảy ra sai sót, ông ấy sẽ rất thất vọng về con đấy.”

 

Trong khoảnh khắc, Yến Tri Hành như bị dội một gáo nước lạnh, yết hầu anh ta khẽ chuyển động lên xuống, khô khốc hỏi: “Vậy tranh cãi trên mạng về việc An An có phải là người nhà họ Yến không…”

 

Bà ta bây giờ cứ nghe đến hai chữ “An An” là đau đầu, bà ta không vui nói: “Cư dân mạng bây giờ không phải dạng vừa đâu, con tưởng họ không tra ra được sự thật sao? Chẳng lẽ con còn muốn vì chút chuyện nhỏ này mà làm hỏng danh tiếng của cả tập đoàn à?”

 

Yến Tri Hành khàn giọng đáp: “…Con biết rồi.”

 

——

 

Ở một nơi khác, Tạ Vân Hiết cũng đang gọi điện thoại.

 

Hệ thống nghi ngờ hỏi trong đầu anh: [Ký chủ, anh lại đang làm gì vậy?]

 

Tạ Vân Hiết cúp điện thoại xong mới thong thả trả lời hệ thống: “Tao đang sửa lại độ lệch của cốt truyện chứ làm gì.”

 

Tạ Vân Hiết đeo một cặp kính gọng bạc, trước mặt là một chiếc máy tính, lúc này trong khu bình luận, thủy quân mà anh bỏ tiền ra thuê đã lặng lẽ vào cuộc.

 

[Cho dù An An là thiếu gia giả thì sao? Giới giải trí bây giờ nói chuyện bằng tác phẩm và thực lực!]

 

[Ôm An An nhà chúng tôi đi, không tiễn, trong chuyện này, An An cũng là người bị hại! Mọi người đừng khắt khe với An An nữa!]

 

……..

 

Dưới một loạt bình luận kiểm soát dư luận, hot search nhanh chóng được gỡ xuống.

 

Tạ Vân Hiết chờ một lúc, rồi hỏi hệ thống: “Thế nào rồi?”

 

Hệ thống chết lặng đáp: [Một tin tốt, một tin xấu, anh muốn nghe tin nào trước?]

 

“Tin tốt.”

 

[Tin tốt, độ thỏa mãn của nhân vật chính đã được kéo lại một chút.]

 

“Tin xấu.”

 

[Tin xấu, cốt truyện bị lệch vẫn chưa phục hồi…]

 

Tạ Vân Hiết sờ cằm, phân tích nghiêm túc: “Xem ra cốt truyện bị lệch không chỉ vì thân phận thật của Yến An bị lộ.”

 

“Vậy thì còn có thể là vì sao chứ?”

 

Tạ Vân Hiết cũng không tìm ra manh mối, hệ thống thì càng không cần phải nói, nó không hiểu tình hình nên chỉ có thể sốt ruột trong đầu Tạ Vân Hiết: [Đều tại cái tên pháo hôi độc ác đó! Rõ ràng là trước khi đi đã dặn cậu ta đừng có làm chuyện thừa thãi rồi, cậu ta thì hay rồi, trực tiếp phanh phui thân phận thật của Yến An ra luôn!]

 

Tạ Vân Hiết nghe vậy liền không vui: “Mi mắng cậu ấy làm gì, cậu ấy có biết cốt truyện gốc đâu, chịu phối hợp với chúng ta đã là lương thiện lắm rồi, biết không hả?!”

 

Trong cốt truyện gốc, thân phận thật của Yến An cũng sẽ bị một vai phản diện nhỏ tiết lộ, nhưng thời điểm khác. Trong nguyên tác, lúc thân phận thật của Yến An bị lộ, Minh Di đã chết, còn Yến An thì đã trở thành một ngôi sao lớn nổi đình nổi đám.

 

Rất ít người chịu nói giúp cho Minh Di đã khuất, cho dù có, tiếng nói của bọn họ cũng bị lực lượng fan hâm mộ hùng hậu của Yến An đè bẹp.

 

Lúc này nền tảng của Yến An chưa vững, mà đương sự Minh Di lại vẫn còn sống, đương nhiên dư luận gây ra không thể đè xuống được.

 

Cho dù cưỡng ép đè xuống, sớm muộn gì cũng sẽ bật lại.

 

Nhưng kệ nó đi, dù sao nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành, nhiệm vụ nâng cao chỉ số thỏa mãn của ngày mai thì có liên quan gì đến anh của hôm nay?

 

Tạ Vân Hiết vươn vai, tháo kính xuống, không quên an ủi hệ thống: “Mi cũng đừng quá lo lắng, tao sẽ luôn theo dõi dư luận, nhân vật chính và dòng cốt truyện đều sẽ tốt lên thôi.”

 

Haha, nói dối đấy.

 

——

 

Sáng sớm hôm sau, làng Vụ Thanh được bao phủ bởi làn sương trắng lượn lờ, các khách mời ở trong đó như lạc vào cõi tiên.

 

Nhưng mà, không đợi các khách mời thưởng thức đủ cảnh đẹp, tổ sản xuất chương trình đã thông báo một tin tức vô cùng không may.

 

Đó là, kinh phí sinh hoạt tiếp theo các khách mời phải tự mình kiếm lấy, dù là đi ăn xin hay tự lực cánh sinh gì cũng được, tóm lại là tổ chương trình sẽ không cung cấp một đồng kinh phí nào.

 

Các khách mời thường trú đã quá quen với chiêu trò của tổ chương trình này rồi, vậy nên không hề nao núng gì, Kỷ Niên và Thẩm Phán thậm chí còn có chút vui mừng nho nhỏ, vì bọn họ đã đoán trước được chiêu trò của tổ chương trình, hôm qua lúc lên núi đã cố tình đào thêm một ít măng.

 

Lát nữa mang măng đi bán là có thể kiếm được một chút tiền sinh hoạt rồi!

 

Quý Triển Vân thấy vẻ mặt bọn họ không có chút lo lắng nào, đoán rằng nhóm kia chắc chắn đã nghĩ ra cách kiếm tiền, liền hỏi một câu.

 

Thẩm Phán cũng không giấu giếm: “Hôm qua đào thêm được ít măng, định mang đi bán.”

 

“Bán măng à, ý hay đấy.” Quý Triển Vân nhìn l*n đ*nh núi, nhớ lại trải nghiệm hôm qua một mình đi đào măng mà suýt trẹo cả lưng, không khỏi thấy ái ngại.

 

Ông quay đầu nhìn Chúc Vũ và Yến An, thấy bọn họ dường như thật sự có ý định lên núi đào măng, trong lòng thầm kêu khổ.

 

Chúc Vũ thì thôi, Yến An rõ ràng là một tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé, cùng nhau lên núi đào măng, lỡ lại bị ngã thì sao?

 

Nhìn lại nhóm của Minh Di, ba người trẻ tuổi đã năng nổ về nhà lấy măng rồi.

 

Ông có chút hối hận vì lúc đó đã không kiên quyết chọn nhóm Minh Di.

 

Yến An vô cùng chí khí nói: “Được! Vậy chúng ta cũng lên núi đào măng đi!”

 

Quý Triển Vân còn có thể nói gì nữa, trước ống kính, cũng không tiện từ chối.

 

Bên bọn họ lấy dụng cụ lên núi, còn bên Minh Di thì đang đau đầu về cách vận chuyển số măng này.

 

“Nhiều măng thế này, ít nhất cũng phải hơn chục cân nhỉ?” Kỷ Niên không có khái niệm gì về trọng lượng, nhấc cái rổ lên cân thử: “Có xe đẩy thì tốt rồi, xách tay đi chắc chết mệt mất?”

 

“Xe đẩy không phải là quan trọng nhất, thứ chúng ta cần nhất bây giờ là cái cân.” Minh Di nói: “Chúng ta đi hỏi mượn dân làng xem sao.”

 

Ba người đi thăm hỏi các hộ dân gần đó, dân làng biết gần đây có tổ chương trình đang quay phim nên tỏ ra rất nhiệt tình và thân thiện. Đến nhà thứ hai, bọn họ đã mượn được cân, không những thế, bọn họ còn hỏi được khu chợ gần nhất.

 

Cân đã có, nhưng xe đẩy nhỏ mãi không thấy đâu, có một người dân làng nói có thể cho họ mượn chiếc xe ba bánh điện của nhà mình.

 

Thế thì còn gì tốt bằng!

 

Nhưng vấn đề là, ai biết lái chiếc xe ba bánh này?

 

Minh Di ho nhẹ một tiếng, dứt khoát trèo lên ghế lái: “Để tôi lái cho.”

 

Kỷ Niên: “Ủa, cái này cậu cũng biết lái à? Yến quý nhân, người còn bao nhiêu bất ngờ mà trẫm chưa biết nữa đây?”

 

“Không kịp giải thích nữa,” bị Kỷ Niên lây, Minh Di cũng hiếm khi đùa theo một câu meme cũ: “Mau lên xe!”

 

Kỷ Niên và Thẩm Phán lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác có đại lão gánh team.

 

Hai người vui vẻ trèo lên xe, Minh Di vặn ga một cái, ba người lập tức phóng đi vun vút trong ống kính.

 

Anh quay phim: “!!!”

 

Khoan đã, tôi còn chưa có lên xe mà.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 10: Cốt Truyện Đã Bị Lệch 2%
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...