Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 11: Bệnh Cước Tay

Sau một hồi rượt đuổi kịch tính, cuối cùng anh quay phim cũng thở hổn hển trèo lên xe. Thùng xe vốn đã không lớn, nay lại càng trở nên chật chội.

 

Những khán giả đang xem livestream vào giờ này trông thấy cảnh đó, ai nấy đều bật cười thích thú.

 

[Anh quay phim: Tôi có biết gì đâu, ba người bọn họ vèo một cái là đi mất rồi.]

 

[Hahaha thật sự không một ai nhớ ra là còn có anh quay phim à?]

 

[Tôi thấy ba người này mai khỏi cần mua muối nữa, chỉ cần tụ lại với nhau đã đủ mặn lắm rồi.]

 

[Minh Di còn biết lái xe ba gác điện nữa à? Phong cách mới lạ quá, lạ thật, để xem thêm thế nào.]

 

Ba người về nhà chuyển số măng đào hôm qua lên xe, rồi lên đường đến khu chợ phiên mà dân làng đã chỉ.

 

Nguồn thu nhập chính của làng Vụ Thanh là du lịch và trồng chè. Chạy xe trên con đường tĩnh lặng và thanh u, có thể thấy được đồi chè xanh tươi ngút ngàn ở phía xa, còn những ngọn núi xa hơn thì xanh như màu chàm, ẩn hiện trong làn sương trắng lãng đãng tựa chốn thần tiên. Khung cảnh nhìn qua một lượt vô cùng dễ chịu cho mắt.

 

Kỷ Niên vịn vào thành xe, vui vẻ hóng gió, trong lòng dâng lên niềm cảm khái vô hạn: “Đây mới thực sự là ‘Chúng ta ở trên đường’ này!”

 

Thẩm Phán nghe vậy cũng suýt nữa thì đón gió rơi lệ: “Đúng thế! Bao nhiêu kỳ rồi! Cuối cùng chúng ta cũng không phải trên đường đi ăn xin nữa!”

 

Cơm ăn áo mặc không phải lo, lại còn được ngắm cảnh đẹp, những ngày tháng như thế này trước đây bọn họ có mơ cũng không dám nghĩ tới!

 

“Anh em tốt, sau này tôi vẫn muốn cùng cậu tham gia show thực tế này!” Nói đến đoạn xúc động, Kỷ Niên vươn tay ra khoác vai Minh Di đang ngồi ghế trước, làm Minh Di giật mình suýt chút nữa run tay lái xe xuống mương.

 

Minh Di bực bội đáp: “Tôi thấy anh chỉ thèm cơm của tôi nấu mà thôi.”

 

Kỷ Niên cảm thấy dáng vẻ cố tỏ ra bình tĩnh này của Minh Di khá thú vị, liền cố ý trêu chọc người thật thà: “Đừng lạnh lùng thế chứ, Minh Di, cậu có biết không, tối qua nửa đêm cậu nói mớ đó, còn là anh đây dỗ cậu đấy~”


 

Thẩm Phán lập tức hóng chuyện: “Gì thế gì thế, nói mớ gì vậy?”

 

Nghe Kỷ Niên nói vậy, Minh Di vừa nghi ngờ vừa căng thẳng: “Tôi nói mớ thật à?”

 

Cậu còn nghiêm túc hồi tưởng lại xem tối qua mình rốt cuộc có mơ hay không.

 

Kể từ sau cuộc liên hôn đó, Minh Di thường xuyên gặp ác mộng, nếu thật sự nói mớ… rất có thể sẽ là những nội dung khá tồi tệ.


 

Ví dụ như trong mơ chất vấn nhà họ Yến, hỏi họ tại sao không thể chia cho mình dù chỉ một chút tình thương; mơ thấy mình vì để gom góp một ít học phí mà đội mưa đi khắp nơi cầu xin người khác; mơ thấy một mê cung đáng sợ mà làm thế nào cũng không thoát ra được.

 

Mơ thấy giết người, mơ thấy bị giết.

 

Mơ thấy bị dìm xuống biển, nước biển theo miệng mũi tràn vào lồng ngực.

 

Nhiều lắm.


 

Minh Di không muốn những vết sẹo tả tơi của mình bị bất kỳ ai nhìn thấy.

 

Tim Minh Di thắt lại, cậu chờ đợi câu trả lời của Kỷ Niên, hệt như đang chờ đợi một phiên tòa phán quyết sắp giáng xuống.

 

Kỷ Niên hoàn toàn không biết Minh Di đang nghĩ gì, cậu ta nhử đủ rồi mới ung dung nói: “Vậy để anh thuật lại cho cậu nghe nhé.”

 

Kỷ Niên ho nhẹ một tiếng, rồi lên giọng nhái lại với tông điệu như sắp khóc: “Tối qua cậu đã nói thế này này — ‘Anh Kỷ Niên trong cái show ăn xin này thảm quá đi mất! Em muốn ở lại show này mãi mãi để nấu cơm cho anh Kỷ Niên, làm đàn em của anh Kỷ Niên cả đời~’”


 

“Anh biết làm sao được, đành phải đồng ý với cậu rằng ‘Được được được, anh đồng ý với cậu hết, sau này cơm đều để cậu nấu hết, cậu đừng khóc nữa’,” Kỷ Niên lắc đầu, ra vẻ cưng chiều hết cách với cậu: “Lúc đó cậu mới yên tâm ngủ say như một đứa trẻ.”

 

Minh Di sau khi nghe xong cái gọi là “lời nói mớ” đó: “…”

 

Cậu đúng là… đã đặt kỳ vọng quá cao vào Kỷ Niên rồi.

 

Thẩm Phán lập tức phối hợp hoàn hảo với Kỷ Niên, đau lòng nói: “Minh cực cưng, tại sao trong mơ của cậu chỉ có anh Kỷ Niên mà không có chị Thẩm Phán? Chị buồn quá, phạt cậu nấu cơm cho chị mấy kỳ tiếp theo!”


 

…Cái show thực tế này rốt cuộc đã làm gì bọn họ vậy? Bọn họ thật sự thảm đến thế sao?

 

Minh Di khẽ nở một nụ cười: “Đừng nhắc chuyện nấu cơm nữa, tay tôi bảo nó hơi run, sắp lái xe xuống mương rồi đây.”

 

Cứ thế vừa cười vừa đùa giỡn suốt cả quãng đường, tâm trạng Minh Di cũng thả lỏng đôi chút.

 

Là cậu đã nghĩ nhiều rồi, Kỷ Niên tuy trông có vẻ vô tâm vô phế, nhưng dù sao cũng là người lõi đời đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm.


 

Dù cho tối qua có thật sự nghe thấy gì đi nữa, Kỷ Niên cũng sẽ không thiếu tinh tế đến mức mà đem chuyện riêng của cậu ra ngoài nói.

 

Tới chợ phiên, ba người hợp sức dỡ măng trên thùng xe xuống rồi khuân vào trong. Đây là khu chợ do dân làng tự tổ chức, bọn họ sẽ bán một vài nông sản tự trồng và những vật tư khó mua ở vùng núi để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của người dân địa phương.

 

Vừa liếc mắt một cái, ba người đã thầm nghĩ không ổn rồi. Mùa này, măng mùa xuân trên núi nhiều vô kể, người bán măng cũng rất đông, ai muốn ăn cũng hoàn toàn có thể tự đi đào, măng của bọn họ bán ở đây e là sẽ không bán được giá.


 

Thẩm Phán đi khắp nơi hỏi giá măng, cuối cùng ba người bàn bạc, quyết định bán măng với giá mười tệ một cân.

 

Tìm một chỗ bán hàng rồi bày măng ra!

 

Bọn họ hoàn toàn không cần phải rao, ngoại hình và khí chất của cả ba đều không tầm thường, chỉ cần đứng ở đó, cộng thêm một anh quay phim đang cầm máy quay, bọn họ rất dễ trở thành sự tồn tại nổi bật nhất trong các quầy hàng nhỏ.

 

Người tinh mắt liếc qua một cái là biết ngay đang quay chương trình, ban đầu còn không ai dám lên hỏi, nhiều nhất cũng chỉ tò mò dừng chân lại nhìn thêm vài cái. Kỷ Niên và Thẩm Phán có kinh nghiệm ăn xin phong phú, nên bán không được măng cũng chẳng có vẻ gì là lo lắng.


 

Hai người nói vài câu, quay đầu nhìn Minh Di thì lại thấy cậu đang ngồi một bên, khẽ chau mày, ánh mắt không ngừng nhìn quanh, trông có vẻ hơi căng thẳng.

 

Kỷ Niên thấy vậy bèn thân thiện hỏi: “Cục cưng à, cậu sao thế? Muốn đi vệ sinh à?”

 

“…” Minh Di lặng lẽ đáp: “Tôi đang nghĩ, có máy quay ở đây, liệu có ai đến mua măng của chúng ta không.”

 

Hiểu ra cậu đang lo lắng điều gì, Thẩm Phán phì cười: “Ôi chao, Minh cục cưng, sao cậu đáng yêu thế, không sao đâu, cậu cứ yên tâm đi.”


 

Minh Di ngại ngùng gật đầu.

 

May mà chẳng bao lâu sau, thật sự có một người qua đường bạo dạn đến trước quầy hàng hỏi: “Các bạn đang quay chương trình à?”

 

Thẩm Phán nhiệt tình đáp: “Đúng vậy ạ! Bạn có muốn mua ít măng không? Tươi lắm!”

 

Người qua đường cũng sảng khoái: “Được, cho tôi ba cân đi.”

 

Minh Di thành thạo cân đủ trọng lượng, đóng gói cho khách. Nhân cơ hội này, người qua đường tiếp tục bắt chuyện với Thẩm Phán: “Cái đó… bạn là Thẩm Phán phải không? Có thể chụp chung một tấm ảnh không?”

 

Thẩm Phán vui vẻ đồng ý.

 

Lúc này Minh Di mới có chút giác ngộ.

 

Có hiệu ứng người nổi tiếng ở đây, đồ của các khách mời không lo không bán được.

 

Chữ ký, chụp ảnh chung — đối với những người có nhu cầu, thứ mà các khách mời thực sự bán, ngược lại chỉ là đồ tặng kèm mà thôi.

 

Có khách hàng đầu tiên, tiếp theo lại có thêm vài người lục tục kéo đến, tất cả đều là vì Kỷ Niên và Thẩm Phán, chỉ có Minh Di ngồi bên cạnh là không có ai hỏi đến.

 

[Thao tác cân của Minh Di chuẩn ghê, xem ra trước đây thật sự từng bán rau rồi.]

 

[Sao không ai nói chuyện với YMD vậy, một mình bé nhỏ ngồi cạnh trông đáng thương quá.]

 

[Haha, đều là do cậu ta tự làm tự chịu, đóng góp bao nhiêu bộ phim dở tệ, không có danh tiếng thì trách ai?]

 

[Có chị em nào đang đi du lịch ở làng Vụ Thanh không? Hu hu hu không dám tưởng tượng bây giờ họ sướng đến mức nào đâu.]

 

[Xin được đáp, chân chạy sắp tóe lửa rồi, đang trên đường đến mua măng đây.]

 

Minh Di cũng không cảm thấy khó xử mấy vì bị làm lơ, trong cuộc đời đã qua của cậu, cảnh bị phớt lờ là chuyện thường tình, cậu đã quen với việc làm một người vô hình rồi.

 

Tiễn thêm một khách hàng nữa, Thẩm Phán còn chưa kịp đếm tiền đã vội vàng sắp xếp lại đống măng bị xới tung.

 

Chứng ám ảnh cưỡng chế của cô lại tái phát, ngay cả măng cũng phải xếp ngay ngắn theo kích thước lớn nhỏ mới vừa lòng.

 

“Uầy, Thẩm Phán, em đúng là—” Kỷ Niên cười than một tiếng, quay đầu định trêu chọc Thẩm Phán với Minh Di, khóe mắt lại liếc thấy tay của Minh Di, rồi đột nhiên nheo mắt lại: “Sao tay cậu lại có mấy nốt đỏ thế kia?”

 

“Hả? Đừng nói là bị côn trùng cắn nhé, để chị xem nào!” Thẩm Phán không bày măng nữa, ghé sát vào xem tay Minh Di.

 

Anh quay phim cũng lập tức lia máy quay lại gần.

 

Da của Minh Di rất trắng, so sánh một chút liền thấy rõ các đốt của hai ngón tay có một mảng đỏ nhỏ.

 

Minh Di khẽ co ngón tay lại, chưa kịp nắm thành quyền đã bị Kỷ Niên giữ lấy, đành phải nói: “Chắc là bệnh cước tay tái phát, là bệnh cũ thôi, về ngâm nước nóng là khỏi.”

 

“Bệnh cước tay?” Kỷ Niên cau mày: “Sao lại đột nhiên tái phát?”

 

Kỷ Niên định nói thời tiết bây giờ hẳn là không lạnh đến thế, nhưng cậu ta nhanh chóng nghĩ đến những khả năng khác.

 

Có lẽ là do nước máy buổi sáng quá lạnh, hoặc có lẽ là trên đường lái xe ba gác tới đây đã bị gió núi sáng sớm thổi nhiều.

 

“Có ngứa không?”

 

Minh Di lắc đầu: “Không có cảm giác gì.”

 

Nắm tay Minh Di, Kỷ Niên còn sờ thấy vết chai trong lòng bàn tay cậu. Trong chốc lát, lòng cậu ta trăm mối ngổn ngang.

 

Thật lòng mà nói, lúc mới gặp, Kỷ Niên thật sự cho rằng Minh Di là loại người lập dị và lạnh lùng như lời đồn. Sau khi tìm hiểu sâu hơn, Kỷ Niên mới dần dần gạt bỏ đi những suy nghĩ trước đó của mình.

 

Đó có lẽ không phải là lập dị và lạnh lùng, mà là sự tự bảo vệ trong tiềm thức sau nhiều năm bị đối xử thờ ơ, bị hắt hủi.

 

Minh Di đóng chặt cánh cửa lòng mình, nếu có ai may mắn gõ mở được một khe hở, có lẽ mới có thể nhìn thấy thế giới tinh thần thực sự của cậu.

 

Thẩm Phán cũng nhìn thấy vết sưng đỏ trên tay Minh Di, cũng nhanh chóng liên tưởng đến nguyên nhân, không khỏi tự trách: “Lát nữa chúng ta mua ít thuốc trị cước tay về nhé.”

 

Minh Di vội nói: “Thật sự không cần đâu, lát nữa nó tự hết thôi.”

 

Vừa hay lúc này lại có một khách hàng đến, chủ đề này mới không tiếp tục nữa, Minh Di thở phào nhẹ nhõm.

 

Không lâu sau, toàn bộ số măng đã được bán hết.

 

Do các khách mời không có điện thoại, chỉ có thể nhận tiền giấy, nhiều người còn đặc biệt chạy đến các cửa hàng nhỏ gần đó để đổi tiền giấy rồi mới qua mua. Ba người đếm lại tiền, một chuyến này tổng cộng kiếm được 165 tệ.

 

Khoản tiền lớn này đến rất kịp thời, bọn họ có thể mua một ít thức ăn ở chợ phiên mang về. Các chủ sạp thấy phía sau bọn họ có máy quay, cũng không vì thấy bọn họ còn trẻ mà hét giá lung tung, vì vậy ba người đã mua được khá nhiều đồ ăn với giá rất phải chăng.

 

Thời gian ghi hình của “Chúng Ta ở Trên Đường” là bốn ngày, chiều tối ngày thứ tư các khách mời sẽ rời đi. Nếu không bận tâm việc món ăn lặp lại, số thức ăn này cũng đủ cho bọn họ xoay sở bảy bữa còn lại.

 

Đến cuối cùng, số tiền bọn họ kiếm được hôm nay vẫn còn lại 48 tệ.

 

Kỷ Niên bàn bạc với Thẩm Phán một chút, rồi bỏ ra mười lăm tệ, mua một đôi găng tay ở một sạp hàng ven đường.

 

Minh Di cố gắng ngăn cản, nhưng Kỷ Niên trực tiếp nhét đôi găng tay vào lòng cậu, nói một cách dứt khoát: “Chưa nói đến chuyện lúc về hôm nay có lạnh hay không, mấy ngày tới còn phải nhờ cậu lái xe ba gác nữa. Tiền kiếm ra là để tiêu, không phải chúng ta thường nói là, cái cần tiết kiệm thì tiết kiệm, cái cần tiêu thì cứ tiêu sao.”

 

Minh Di đành nhận lấy đôi găng tay, môi mấp máy, khẽ nói: “Cảm ơn.”

 

Đôi găng tay Kỷ Niên mua là loại xỏ ngón, dày dặn, nhưng xấu, phối màu đỏ xanh, màu sắc rực rỡ như đón Giáng sinh.

 

Minh Di đeo đôi găng tay Giáng sinh, chở ba người trên thùng xe phía sau, lái chiếc xe ba gác điện chậm rãi về làng.

 

Lúc bọn họ trở về, vừa hay bắt gặp nhóm ba người của Yến An từ trên núi trở xuống.

 

Chỉ thấy Quý Triển Vân được Yến An và Chúc Vũ dìu hai bên trái phải, trong một tư thế quen thuộc là đang ôm eo, nhăn nhó chậm rãi lê bước về phía trước.

 

“Sao thế này? Thầy Quý lại bị sái lưng à?” Minh Di dừng xe, Kỷ Niên và Thẩm Phán thấy cảnh này liền lập tức xuống xe.

 

“Ôi, nói ra thì dài lắm.” Quý Triển Vân cười khổ một tiếng, có nỗi khổ không nói nên lời.

 

Yến An mắt đỏ hoe: “Đều tại em, nếu không phải vì kéo em, thầy Quý cũng sẽ không…”

 

Thẩm Phán không biết phải nói gì nữa: “Chuyện đã đến nước này, chúng ta cứ đưa thầy Quý về nghỉ ngơi trước đã.”

 

Mấy người hợp sức đưa Quý Triển Vân về, sau khi nằm xuống, ông mới thấy thoải mái hơn hơn một chút, còn có tâm trạng nói với Chúc Vũ: “Tôi nằm là được rồi, cậu với An An đi bán măng đi.”

 

“Lúc bọn tôi về thì chợ phiên sắp tan rồi,” Kỷ Niên thẳng thừng phá vỡ ảo tưởng của Quý Triển Vân: “Các người vẫn nên nghĩ xem trưa nay ăn gì đi.”

 

Tuy chương trình này có cái mác là show ăn xin, nhưng nếu thật sự cứ đi ăn xin mãi thì cũng mất vui. Cứ mãi là kẻ ngửa tay xin xỏ, chưa nói đến chuyện khác, cảm nhận của khán giả ít nhiều gì cũng sẽ giảm sút.

 

Hai nhóm của bọn họ dù sao cũng là quan hệ đối đầu.

 

Thế nhưng vẫn có người cứ thích ngửa tay xin xỏ.

 

Yến An liếc nhìn cái bếp trống trơn, khó xử chuyển ánh mắt sang Minh Di, đáng thương nói: “Anh Hai, anh giúp bọn em đi.”

 

Cậu ta vừa nhìn thấy rồi, trên thùng xe rõ ràng có rất nhiều đồ ăn, cứu tế cho bọn họ một chút, hoàn toàn không thành vấn đề.

 

Ánh mắt Minh Di lãnh đạm, không muốn dành cho Yến An một chút cảm xúc nào, chỉ nói: “Số rau củ đó là do nhóm bọn tôi dùng tiền cùng nhau kiếm được để mua.”

 

Yến An nghe vậy liền cắn môi, ánh mắt rơi vào đôi găng tay quá đỗi nổi bật của Minh Di, thời tiết này tuy có thể xem là lạnh, nhưng hoàn toàn chưa đến mức phải đặc biệt mua một đôi găng tay: “Nhưng anh còn mua cả găng tay…”

 

Bị cậu ta nói một câu, những khán giả đang ở trong phòng livestream của Yến An lúc này cũng đồng loạt chú ý đến đôi găng tay của Minh Di.

 

[Ủa, tiền trong show này khó kiếm như vậy mà cậu ta lại đi mua một đôi găng tay vô dụng à? Quả không hổ danh là YMD tai tiếng. (vỗ tay)]

 

[Tôi ói mất, chẳng phải đã nói là tiền ba người cùng nhau kiếm à? Cậu ta cứ thế lấy tiền công quỹ dùng à?]

 

[Xấu quá, găng tay xấu hợp với người xấu, đúng là một cặp trời sinh!]

 

Trong chốc lát, trên khung bình luận toàn những lời mắng chửi rất khó nghe.

 

Nhưng đúng lúc này, Kỷ Niên đột nhiên lên tiếng: “Cậu ở với anh hai cậu lâu như vậy mà không biết tay anh hai cậu bị bệnh cước à?”


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 11: Bệnh Cước Tay
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...